*VietTUDAN == FINinfo @
*VTD--TUAN BAO/ Weekly
=>So/No.441/01.04.10
QUAN DIEM
THOI SU/THONG TIN
KINH TE/ TAI CHANH
PHONG TRAO DAU TRANH
NHAN QUYEN/ DAN CHU
LUC LUONG TON GIAO
TOT DAO DEP DOI
LAP TRUONG DAU TRANH
=>So/No.440/25.03.10
=>So/No.439/18.03.10
=>So/No.438/11.03.10
=>So DAC BIET:APEC&WTO
*VTD--TON GIAO/ Religion
*VTD--KINH TE/ Economy
*VTD--CHINH TRI/ Politics
*VTD--LUU TRU/ Archives
@FINinfo--Fin.SERVICES
@FINinfo--Fin.PROCEDURES
@FINinfo--Fin.DOCUMENTS
@FINinfo--Fin.ARCHIVES
VTD&FIN--Noi Ket/ Links
FIN&VTD--Varieties/LinhTinh
DOC GIA/ READERS
HOW FOR MEETING ?
 



 ==========================         =================================

  DIEN DAN CHINH TRI VIET NAM          Dau tranh cho Tu do & Dan chu tai Viet Nam 
  Vietnamese Political Forum                           Fight for Liberty&Democracy in Vietnam
  Tribune Politique Vietnamienne              Lutte pour la Liberte&Democratie au Vietnam

 ==========================         =================================


===============================================================
VietTUDAN -----------------------------------------------------------LUC LUONG TON GIAO
===============================================================



                                      XIN BAM VAO DAY DE DOC
                                           So Dac Biet vtd0341
                        CONG GIAO VN DAU TRANH CHO CONG LY
            VA VIEC CAN THIEP CUA VATICAN VAO NOI BO CONG GIAO VN
                                      


============== CHÚ THÍCH ĐẦU: LƯU TRỮ NHỮNG BÀI ================

Trong Phần Phổ Biến Mỗi Ngày hoặc trong mỗi số VietTUDAN hàng Tuần, có những Bài muốn giữ lại lâu hơn nữa trong DIỄN ĐÀN này, chúng tôi sẽ chuyển sang Phần Lưu Trữ Tổng Quát hoặc sang các Phần có những Chủ Đề dưới đây:
   
                      *   VietTUDAN -- chu de Ton Giao/ subject Religion :
                                                CONG SAN & TON GIAO   
                                                CSVN & TON GIAO                         
                                                NHUNG VU DAN AP  
                                                PHAP LENH TON GIAO                                              
                                                NGOM GIAO GIAN        
                      *   VietTUDAN -- chu de Kinh Te/ subject Economy                
                                                THAT BAI KINH TE CHI HUY   
                                                TUONG QUAN KT/CHINH TRI        
                                                DOC TAI & THAM NHUNG         
                                                KT. TU DO THI TRUONG     
                                                WTO & NGOAI THUONG   
                                                TU HUU & DAN CHU             
                                                CACH MANG VO SAN MOI     
                      *   VietTUDAN -- chu de Chinh Tri/ subject Politics   
                                                SUP DO THE GIOI CS              
                                                KET AN CS TAN NHAN    
                                                HO CHI MINH & CSVN     
                                                HO SO TOI AC CSVN        
                                                CA NHAN & CHINH TRI           
                                                THE CHE TU DO/DAN CHU    
                                                DAN CHU PHAP TRI       
                      *   VietTUDAN -- luu tru/ archives    

                (Xin xem cuối trang để biết bài giữ lại được chuyển vào Phần nào)
 
===============================================================





                                                        CHỦ ĐỀ:
                                  GIÁO DÂN ĐỐI THOẠI VỚI H.Y.MẪN

 
                           Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
                                               Geneva, 05.02.2010

 
Trong lúc Giáo dân, Linh mục, Nam Nữ Tu sĩ… bị CSVN đàn áp, bị đánh đổ máu tại hiện trường, thì Hồng y Mẫn ngồi yên lành ở Tòa Giám mục lại rêu ra chủ trương ĐỐI THOẠI với CSVN để rồi Báo Đài của Nhà Nước cùng báo Tôn giáo quốc doanh Công Giáo & Dân Tộc phụ họa với chủ trương Đối Thoại nhằm dẹp cao trào Giáo dân Công giáo tự vệ trước bạo lực và can đảm đứng lên đòi CÔNG Ý để cá nhân cũng như xã hội có HÒA BÌNH thực sự. Chủ trương và kêu gọi ĐỐI THOẠI như con dao hai lưỡi đâm sau lưng Giáo dân, Linh mục, Nam Nữ Tu sĩ… đang kiên cường đấu tranh không phải riêng cho Giáo Hội Công Giáo, mà cho cả Dân Tộc nữa.

Giáo dân, Linh mục, Nam Nữ Tu sĩ… muốn ĐỐI THOẠI với Hồng y PHẠM MINH MẪN để xem cái chủ trương của Ngài  ĐỐI THOẠI với CSVN có thực lòng, có hiệu quả không hay chỉ là bình phong che đậy cho thâm ý dẹp những cố gắng đấu tranh của Công Giáo để CSVN vẫn yên lành cai trị khát máu trên Dân Tộc, cướp bóc bất công của cải của Dân chúng và thâu góm tài sản Quốc gia làm của riêng.   
 

Nhân vụ Đồng Chiêm, nhận xét sơ khởi về
Chủ trương ĐỐI THOẠI của Hồng y Mẫn

Trong THƯ CHÚC XUÂN NĂM THÁNH VÀ XUÂN CANH DẦN, Đức HY Phạm Minh Mẫn mở đầu Lá Thư như sau:

”Vào thời điểm chuẩn bị bước vào Năm Thánh 2010, Đức Thánh Cha Bênêđitô XVI nhắn nhủ cộng đồng dân Chúa Việt Nam hãy dành thời gian Năm Thánh xây dựng ba mối tương quan căn bản của đạo làm người : - thể hiện lòng thảo kính đối với Chúa là Cha trên trời cùng ông bà tổ tiên và các tiền nhân; - phát huy tình huynh đệ hiệp nhất đối với nhau trong cộng đồng dân Chúa là anh em đồng đạo; - mở rộng tình huynh đệ liên đới đối với mọi người trong cộng đồng xã hội, là anh em đồng bào và đồng loại ».   

Để cắt nghĩa thêm về “mở rộng tình huynh đệ liên đới đối với mọi người trong cộng đồng xã hội, là anh em đồng bào và đồng loại”,  HY Mẫn viết:

“Con đường đồng hành cùng dân tộc. Vào dịp các giám mục Việt Nam đi Ad Limina cuối tháng 6 năm 2009, Đức Bênêđitô XVI có lời nhắc nhở cộng đồng dân Chúa Việt Nam :  đồng hành cùng dân tộc trên con đường lịch sử của đất nước, mọi người cần quan tâm mở rộng tình huynh đệ cùng phát huy tinh thần trách nhiệm liên đới trong cộng đồng xã hội, qua con đường đối thoại và hợp tác với mọi thành phần xã hội, trên nền tảng sự thật và công ích, nhằm phục vụ cho sự sống con người cùng sự phát triển đất nước.”

Khi trả lời Phóng viên Jerome BORUSZEWSKI (Báo La Croix), ngày 24.01.2010, HY Mẫn nói:

“... tôi cố gắng đi theo con đường mới Công đồng Vatican II đã mở ra, là đối thoại và hợp tác với mọi tổ chức văn hoá và tôn giáo, kinh tế và chính trị trong cộng đồng xã hội, trên cơ sở sự thật và công ích. Cả hai vị Giáo Hoàng Gioan Phaolô II và Bênêđitô XVI đều nhắc lại con đường này cho các Giám mục Việt Nam trong những lần đi Ad Limina trong thập niên đầu của thiên niên kỷ thứ ba.”

Chúng tôi xin nêu ra những điểm sau đây và sẵn sàng đối thọai với HY Phạm Minh Mẫn cũng như một vài Giám mục khác:
 

1)     Thời điểm cổ võ việc đối thọai

HY Mẫn đề cập và nhấn mạnh chủ trương ĐỐI THỌAI ở một thời điểm rất tế nhị để Giáo dân có thể hiểu rằng đây là việc công kích thái độ của Tổng Giáo Phận Hà Nội cương quyết trước việc đàn áp của CSVN đối với những vụ Tòa Khâm sứ, Xú Thái Hà, Tam Tòa và nay là Đồng Chiêm. Giáo dân và những Linh mục trong những vụ này chỉ là những nạn nhân của đàn áp bằng vũ lực. Nếu họ cứng rắn phản ứng lại, thì dó cũng là quyền tự vệ một phần nào. Khi Tổng Giáo phận Hà Nội đang phải chịu đựng đàn áp như vậy, mà Hy Mẫn chỉ lớn tiếng kêu gọi đối thọai, mà không nói cho kẻ đàn áp hãy ngưng tàn bạo, thì những lời kêu gọi này trở thành thiên vị: một đàng như công kích Tổng Giáo phận Hà Nội, một đàng như biện minh cho sự đàn áp của CSVN.

Một lời kêu gọi về những giá trị luân lý tổng quát có thể có lợi ở thời điểm này, nhưng lại hại ở thời điểm khác. Người kể chuyện có duyên là người biết đúng thời điểm để kể ra câu chuyện. Cùng một câu chuyện, nhưng kể ra ở một thời điểm khác, có thể trở thành vô duyên. Hy Mẫn thử đến bên những người đàn bà bị đánh bể đầu, vỡ mặt, máu lênh láng... để kể chuyện ĐỐI THỌAI với CSVN dùng vũ lực, xem người ta hay chính Hồng Y thấy vô duyên, thậm chí độc ác nữa.

Các Giám Mục của Tổng Giáo phận Hà Nội, khi cùng ký tên Hiệp Thông với Đồng Chiêm, không phải là những Vị không biết đối thọai để đến nỗi Hồng Y Mẫn phải la hò lên ở thời điểm này như công kích.

Vào thời điểm Cộng Hòa Miền Nam, Phong trào Ngô Bá Thành, Tôn Thất Dương Kỵ... đứng lên kêu gọi HÒA BÌNH. Chính Miền Nam đang phải chiến đấu để bảo vệ Hòa Bình cho Miền Nam, trong khi ấy Miền Bắc gửi quân vào để phá đời sống an bình của dân Miền Nam. Tại sao Phong trào Hòa Bình không kêu gọi kẻ từ Miền Bắc gây chiến, mà chỉ lớn tiếng kêu gọi Miền Nam phải ngưng đấu tranh. Hai tiếng HÒA BÌNH thật đẹp, nhưng Phong trào đã xử dụng ở thời điểm ấy như lưỡi gươm đâm vào phía Miền Nam. Họ là tay sai của Miền Bắc gây chiến.

HY Mẫn lớn tiếng kêu gọi ĐỐI THỌAI không đúng thời điểm, hay là ở hòan cảnh tế nhị lúc này, có thể bị coi là tay sai của CSVN nhằm diệt tinh thần can cường tự vệ của Giáo dân Tổng Giáo phận Hà Nội và do đó ủng hộ việc đàn áp đẫm máu của CSVN. 
 

2)     HY Mẫn hiểu sai tinh thần ĐỐI THỌAI của Công Đồng Vatican II

Chính trong THƯ CHÚC XUÂN NĂM THÁNH VÀ XUÂN CANH DẦN, Hy Mẫn đã nói rõ rệt:”... mở rộng tình huynh đệ liên đới đối với mọi người trong cộng đồng xã hội, là anh em đồng bào và đồng loại.”   Khi trả lời Phỏng vấn của Jerome BORUSZEWSKI, Hy Mẫn còn nhắc lại việc ĐỐI THỌAI là đối với anh em trong “cộng đồng xã hội, trên cơ sở sự thật và công ích. “

Chúng tôi hòan tòan đồng ý với tinh thần ĐỐI THỌAI này mà Công Đồng Vatican II đã chỉ dậy. Mọi người trong cộng đồng xã hội là những ai ? Là những đồng bào nghèo khổ đang bị cướp nhà, đất; là những công nhân bị bóc lột sức lao động; là những trí thức lên tiếng xây dựng xã hội thì bị bỏ tù; là những ngư dân bị Tầu cướp bóc, giết hại mà CSVN không làm gì để bênh vực; là những tăng ni Bát Nhã bị đánh đập, đuổi khỏi cơ sở tu trì; là những Giáo dân bị đánh bể đầu khi bảo vệ Thánh Giá Chúa; là những cô gái bị bán ra nước ngòai để phục vụ tình dục; là những nữ sinh vị thành niên bị ép tình dục như vụ việc đang xẩy ra tại Hà Giang... Họ là những đồng bào gần nhất trong cộng đồng xã hội của chúng ta hiện nay.

Đối với những người này của Cộng đồng Xã hội, hãy mang cái nhìn đối thọai, thông cảm và hiệp thông đến với họ. Nền tảng của ĐỐI THỌAI là tình yêu thương. Việc đối thọai đối với đồng bào này là yêu thương họ, đến với họ để trợ lực khi họ phải chịu những bất công. 

Đúng như lời Hy Mẫn đã nhắc lại tinh thần Đối Thọai của Vatican II là dành cho mọi người thuộc CỘNG ĐỒNG XÃ HỘI, nhưng Hy Mẫn đã thực hiện đến mức nào ?

Trong hai câu nói mà Hy Mẫn nhắc ra trên đây, không có từ nào nhắc đến Nhà Nước, đến đảng CSVN độc tài trị dân với những bất công, đàn áp dân với vũ lực và nhà tù. Công Đồng Vatican II không khuyên ta rõ rệt là Đối Thọai với một đảng Chính trị, một Nhà Nước độc tài chỉ tìm mọi cách cai trị cộng đồng xã hội như đồ dùng vô tri không còn nhân phẩm nữa. Lời giáo huấn của Vatican II là đối thọai với mọi người thuộc Cộng đồng Xã hội, nhưng Hy Mẫn chỉ hiểu rằng đó là lời khuyên đối thọai với một đảng phái Chính trị độc tài. Việc hiểu sai lời dậy của Công Đồng Vatican II là vô tình hay đó là hữu ý xử dụng lời khuyên cao đẹp của Công Đồng trong mục đích bênh đỡ cho một đảng phái, một Nhà Nước đang làm bất công, tham nhũng và cướp bóc.

Cho dù vô tình hay hữu ý trích dẫn Giáo Huấn Công Đồng Vatican II, thì Hồng y Mẫn cũng phải xét những điểm sau đây làm điều kiện cho ĐỐI THỌAI:

=>     Người đối thọai với mình có THIỆN CHÍ đối thọai hay không? Chúa Giêsu không bao giờ đối thọai với quân Pharisiêu giả hình vì thâm tâm của chúng chỉ mưu mô lừa người khác. Chúa mang cứu rỗi cho những ai có thiện tâm mà thôi.

=>     Mục đích đối thọai mang đến cái gì ? Cộng đồng Xã Hội mong muốn đi tới những điều tốt hơn cho xã hội, nhưng CSVN dùng chiêu bài đối thọai như làm yên đòi hỏi thăng tiến xã hội của dân, để họ tiếp tục giữ độc quyền gây thêm tội ác cho xã hội.

=>     Đối thọai hay Thương thuyết là trình bầy những gì hữu lý để đối phương chấp nhận. Đã bao chục năm trường CSVN đã biết rõ đâu là những gì hữu lý, nhưng chúng cố chấp không chịu phục thiện và chấp nhận. Vậy trước khi đối thọai với CSVN thì phải hiệp thông đối thọai với “cộng đồng xã hội” để có sức mạnh quần chúng hậu thuẫn những gì hữu lý của mình. Đó là thực tiễn của đối thọai: “Cái lý của kẻ mạnh” ! Khi có sức mạnh quần chúng rồi, thì chính CSVN đến xin chúng ta đối thọai và chúng ta chỉ cần nói nhỏ thì chúng cũng lậy van xin chấp nhận cái hữu lý.

 
Thử nghĩ đến những vấn đề cần phải
ĐỐI THOẠI với Hồng y Mẫn

Hồng y Mẫn thích ĐỐI THOẠI, thì Giáo dân, Linh mục, Nam Nữ Tu sĩ… hãy ĐỐI THOẠI với Ngài. Giáo dân có thể lấy những vấn đề sau đây để làm đề tài đối thoại với Hồng y Mẫn, để biết con người thật của Ngài và để Giáo dân, Linh mục, Nam Nữ Tu sĩ…  loại bỏ ra những ảnh hưởng xấu từ chiêu bài ĐỐI THOẠI ác độc hai lưỡi đâm sau lưng:

*       Có Tự do Tôn giáo ở Việt Nam hay không ? Nó có giống như cái Tách, cái Đĩa như Hồng y thường nói với Báo chí hay không ?

*       Ai trách nhiệm về Phan Khắc Từ, một Linh mục được che chở quản Xứ mà vẫn có một vợ hai con ?

*       Hồng y Mẫn cúi đầu chấp nhận Tổng Đại Diện Huỳnh Công Minh do CSVN đặt để ?

*       Hồng y có phải đã tiếp tay cho CSVN để ảnh hưởng lên Vatican hay không?

*       Ý nghĩa việc làm cớ vấp phạm cho Giáo dân đến từ chính một Chủ chăn?

*       Mập mờ tiếp tay cho CSVN: nguồn chia rẽ trong Hội Đồng Giám Mục VN?

*       Có thể gọi CSVN là quân Pharisiêu giả hình hay không ?

*       Đòi hỏi tôn trọng Chân Lý hay đem Chân Lý trở thành vấn đề trong ngụy biện của quân Pharisiêu CSVN. Đối thọai có nghĩa là mình chưa xác tín về Chân Lý.

*       Đức Giáo Hòang Gioan-Phaolô II ĐÒI HỎI việc Tôn Trọng tính cách Độc Lập Tổ Chức của nội bộ Giáo Hội, chứ không đưa việc này trở thành vấn đề ĐỐI THỌAI để xin xỏ.

*       Giáo dân Đồng Chiêm ĐÒI HỎI CSVN phải tôn trọng Thánh Giá, chứ không đối thọai để xem có nên tôn trọng Thánh Giá hay không.

*       Các Thánh Tử Đạo Việt Nam đã trả lời dứt khóat là không bước qua Thánh Giá mặc dầu bị chém, chứ không xin dối thọai với Vua Chúa xem có nên bước qua Thánh Giá hay không.
 

Dưới CHỦ ĐỀ: GIÁO DÂN ĐỐI THOẠI VỚI H.Y.MẪN hay với một vài Giám mục khác, Giáo dân sẽ viết lên để đặt vấn đề ĐỐI THỌAI với chính Chủ chăn của mình. Nếu giữa Con cái trong nhà với Chủ chăn, mà Chủ chăn không thèm ĐỐI THỌAI, hoặc cố tình trùm chăn lẩn trốn, hoặc không đủ lý luận ĐỐI THỌAI với Con chiên, nhưng cứ rêu rao ĐỐI THỌAI với Chó sói CSVN, thì đó là lường gạt hoặc đem Con chiên cho lang sói tha hồ cắn xé mà thôi.

Chúng tôi sẽ lần lượt đăng những ý kiến ĐỐI THỌAI từ Giáo dân. 
 

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 05.02.2010




                                  LỰC LƯỢNG CG TỪ GIÁO DÂN
                                        VÀ KHÔNG BỊ PHÂN RẼ
                                           BỞI CHỦ CHĂN GIẢ

 
                       Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
                                            Geneva, 10.02.2010

 
CHÚ THÍCH:

Dưới CHỦ ĐỀ: GIÁO DÂN ĐỐI THỌAI VỚI HY.MẪN, chúng tôi cho đăng lại bài này đã viết từ biến cố TAM TÒA để cảnh cáo một số Vị trong Giáo quyền còn cố tình cản ngăn quyết định dứt khóat tiến lên, “RA KHƠI“ của Giáo Dân. Việc dứt khóat quyết định và hành động của Giáo dân dựa trên ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM được dậy dỗ bởi Phúc Aâm. Một vài Vị trong Giáo quyền, dưới chiêu bài Đối Thọai với quân Pharisiêu CSVN, vô tình hay hữu ý cản ngăn quyết định dứt khóat này tức là coi mình hơn những lời dậy của Phúc Aâm. Những Vị đó sẽ bị đào thải bởi chính đàn chiên của mình. Phúc Aâm cũng đã nhắc đến những Chủ chăn giả mà Con chiên thấy rõ, tuy không nói ra, nhưng không theo Chủ chăn giả ấy.

Trong Phúc Aâm, Chúa Giêsu đã kiên nhẫn nghe qủy Sa-tan cám dỗ. Nhưng quá tam ba bận, thấy Sa-tan cố chấp ngụy biện, thì Chúa nhất quyết dứt khóat đuổi nó đi vì Chân Lý:

“Qủy lại đem Người lên một ngọn núi rất cao và chỉ cho Người thấy tất cả các nước thế gian, và vinh hoa lợi lộc của các nước ấy, và bảo rằng:“Tôi sẽ cho Oâng tất cả những thứ đó, nếu Oâng sấp mình bái lậy tôi.“. Đức Chúa Giêsu liền nói: “Sa-tan kia xéo đi ! Vì đã có lời chép rằng: “Người phải bái lậy Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi, và phải thờ lậy một mình Người mà thôi.“ (Mt 3, 8-10)

Khi Thánh Giá, biểu tượng ĐỨC TIN, bị đạp xuống, Giáo dân dứt khóat đổ máu bảo vệ, thế mà có những Vị từ Giáo quyền, vì muốn được Sa-tan ban cho lợi lộc gì đó, còn xin xỏ ĐỐI THỌAI với Sa-tan vốn cố chấp không phải chỉ ba lần mà đến 30 lần.

Giáo dân, quyết định và hành động dứt khóat dựa trên nền tảng ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM của mình dược thấm nhuần bởi Phúc Aâm, sẽ nói với Chủ chăn giả muốn giả hình ngon ngọt để đối thọai với Sa-tan CSVN vì ham lợi lộc do qủy, thì những Chủ chăn giả này “Hãy xéo đi !“

Nguyễn Phúc Liên
Geneva, 10.02.2010

 
Vụ việc Tòa Khâm sứ, Xứ Thái Hà, Tam Tòa, Loan lý là sự đứng lên của Giáo dân, chứ không phải là lệnh từ Giáo quyền. Chúng tôi phân tích vụ việc Tam Tòa gần đây nhất xẩy ra khi mà chính Giám Mục CAO ĐÌNH THUYÊN đang tại bên Hoa kỳ.


VỤ TAM TÒA: BẤT CÔNG TÍCH LŨY
TẠO TỰ ĐỘNG ĐỨNG LÊN
Geneva, 28.07.2009

Qúy độc giả không ai không theo rõi những hình ảnh tụ lại của của những trăm ngàn người Công giáo đồng thóat lên một tiếng nói:

”Hãy tôn trọng CÔNG LÝ để có HÒA BÌNH”

 Tôi cũng theo rõi và thực tình thấy đây là sự tất nhiên của một thanh thép cứng bị người dùng sức bẻ cong hòai thì cũng có lúc bật ngược lại thành thẳng. Khối Cộng sản cứ tưởng là Đức Tin Thiên Chúa Giáo là một cục đất mà họ có thể nghiền nát thành cát bụi, cứ tưởng Đức Tin Tôn Giáo ấy là thỏi nhựa mềm (plastic) mà họ có thể nấu chảy để nắn uốn theo họ muốn.

Không ! Đức Tin Thiên Chúa Giáo đã đứng dậy tại chính Nga, nơi phát sinh Lý thuyết Cộng sản vô thần.

Tại Việt Nam, sau bao chục năm trường mà CSVN nhất thiết chủ trương diệt Công Giáo, Đức Tin ấy vẫn thể hiện sự can đảm không sợ chết chóc của Giáo dân Công Giáo Thái Bình, rồi Giáo dân Công giáo Hà Nội qua biến cố Tòa Khâm sứ và Giáo xứ Thái Hà.

Biến Cố TAM TÒA mới đây chứng minh hùng hồn hơn nữa ĐỨC TIN SẮT THÉP của người Công Giáo. Họ không sợ đàn áp, không sợ chết chóc. Chỉ trong mấy ngày sau sự bất công diễn ra tại TAM TÒA, người Công giáo tự động tụ họp lại từng những trăm ngàn người để chứng tỏ Đức Tin của mình, đồng nói lên rằng cường quyền hãy chấm dứt BẤT CÔNG đã chồng chất và hãy tôn trọng CÔNG LÝ mà Thiên Chúa đã dậy dỗ họ qua Phúc Âm. Tôn trọng CÔNG LÝ, thì mới có HÒA BÌNH thực sự.

Chúng tôi theo rõi và ngưỡng mộ tiếng nói chung ấy của người Công Giáo  được bột phát lên từ những người Công giáo ở những họ đạo hẻo lánh vùng quê. Đây là sự bột phát từ Đức Tin, từ Giáo huấn Phúc Âm đã làm thành Lương Tâm họ.

CSVN không thể nói đây là sự thúc giục từ một thế lực bên  ngòai. Giáo dân Công giáo vùng quê không biết đến Obama, Sarkozy… là ai. Họ cũng ít khi nghe nói về Vatican quyền lực can thiệp Tôn giáo. Cho dù Obama, Sarkozy… hay quyền lực Tôn giáo Vatican có vì ngọai giao tính tóan với CSVN mà vẫn để BẤT CÔNG do CSVN tiếp tục đè nén chồng chất trên con người họ, thì họ vẫn đứng dậy phản đối và đòi cho bằng được CÔNG LÝ để đời sống họ có HÒA BÌNH. Quyền lực Hoa kỳ, Pháp… Vatican cũng chỉ là trần thế và không thể đứng trên Đức Tin của họ vào Thiên Chúa và không thể thay thế được lời dậy về CÔNG LÝ do chính Chúa Giêsu dậy họ qua Phúc Âm. Họ đứng dậy và làm theo Đức Tin và lời dậy của Phúc Âm. Không quyền lực trần thế nào có thể hơn quyền lực của Chúa Giêsu. Không lời dậy tính tóan trần thế nào có thể làm họ quên CHÂN LÝ về CÔNG LÝ do chính Thiên Chúa Ngôi Hai Nhập Thể trực tiếp dậy họ.

Cuộc nổi dậy tại TAM TÒA và tòan Giáo phận Vinh là một sự bộc lộ từ chính ĐỨC TIN và GIÁO HUẤN PHÚC ÂM của những Giáo dân tại những xứ đạo hẻo lánh nhất. Nó không phải từ thế lực nào nước ngòai, cũng không phải từ quyền lực Tôn giáo Vatican.  Cuộc bột phát Đức Tin cũng không phải từ Hàng Giám Mục VN khởi xướng. Những Giáo dân đơn thuần đứng lên đang đặt sức mạnh Đức Tin của mình trong sự săn sóc của những Linh mục tại mỗi xứ đạo trực tiếp với đời sống hàng ngày của họ.

Hãy giữ lấy tính cách đặc thù đứng lên của mỗi người Công giáo dưới sự hướng dẫn hỗ trợ của những Linh mục sống trực tiếp hàng ngày với mình. Giữ vững ĐỨC TIN và triệt để theo LỜI DẬY PHÚC ÂM về Công lý, Giáo dân Công giáo cùng với những Linh mục gần kề nhất hãy cùng nhau đi cho tới cùng. Đề phòng những quyền lực, dù mạnh, nhưng xa với đời sống mình, có thể vì tính tóan nào đó với quyền lực ma giáo CSVN mà hy sinh chính cuộc sống cụ thể của mình hàng ngày để BẤT CÔNG vẫn tồn tại và HÒA BÌNH xa vời.

Hãy tin ở chính mình và tự đứng lên cứu mình ! Hãy tin tưởng trước hết vào sự hướng dẫn của những Linh mục sống tại mỗi họ đạo trực tiếp và gần kề với mình nhất. Những quyền lực quá cao và xa vời có thể vì tính tóan trần thế với CSVN mà phản bội lại sự hy sinh của chính mình cho Đức Tin và cho Giáo Huấn Phúc Âm trực tiếp từ Chúa Giêsu.
 

170 LINH MỤC VÀ 420 NỮ TU
SỐNG CHẾT VỚI GIÁO DÂN
Geneva, 29.07.2009

Cuộc nổi dậy của người Công giáo thuộc Giáo phận Vinh là sự bột phát từ ĐỨC TIN và lời GIÁO HUẤN PHÚC ÂM nằm sâu trong lòng từng cá nhân tín hữu. Đó là việc đồng đứng lên một lúc của những cá nhân tín hữu. Việc hướng dẫn sự bột phát lại được Giáo dân tin tưởng đặt ở trong tay những Linh mục và những Nữ tu sống gần kề nhất với đời sống Giáo dân.

Nhật báo lớn quốc tế THE WALL STREET JOURNAL ngày 27.07.2009 đã viết như sau: “Con số giáo dân tham gia biểu tình lên đến hàng trăm ngàn người dưới sự hướng dẫn của 170 linh mục và 420 nữ tu. Đụng độ giữa giáo dân và công an Việt Nam đã được ghi nhận trong đó có 2 linh mục bị thương nghiêm trọng. »


Tính cách tự động nổi dậy

Chỉ trong vòng mấy ngày, mà cuộc nổi dậy có tới từng những trăm ngàn người, thì cuộc nổi dậy này không phải là sự vận động từ trên kêu gọi hoặc khích động từ một Tổ chức. Nó hiển nhiên là phải đến từ sự tự động đứng lên của những cá nhân tín hữu bột phát phản ứng trước những đè nén bất công trên đời sống họ. Đức Giám mục Giáo phận Vinh đi vắng, hiện đang thăm viếng Mục vụ tại Hoa kỳ. Hàng Giám Mục Việt Nam không hề lên tiếng kêu gọi Giáo dân phản ứng. Obama và Chính quyền Mỹ dường như tính tóan thân thiện với CSVN và Trung Cộng hơn là gây những khó khăn cho các người cai trị của hai nước này, nên chắc chắn không thể xúi giục cuộc nổi dậy. Tòa Thánh Vatican, vì những tính tóan ngọai giao với CSVN chẳng hạn, nên khó có thể hiểu là nguồn gây nổi dậy của Giáo dân Vinh.  Chính sự nổi dậy tự động này đến từ ĐỨC TIN và từ GIÁO HUẤN PHÚC ÂM của Chúa Giêsu nơi từng cá nhân Tín hữu mà những Tổ chức quyền hành Chính trị hay Tôn giáo dù cao và mạnh đến đâu cũng không được quyền can thiệp vào trong tính tóan trần thế với CSVN để đè nén nguyện vọng chính đáng của Tín hữu : CÔNG LÝ và HÒA BÌNH cho chính đời sống cụ thể của từng người. 

 
Hướng dẫn của 170 Linh mục và 420 Nữ tu

Chính Nhật báo THE WALL STREET JOURNAL đã nói rõ khía cạnh này: “...dưới sự hướng dẫn của 170 linh mục và 420 nữ tu ». Cuộc tự động nổi dậy của những trăm ngàn người cần được hướng dẫn cho có nhịp nhàng. Giáo dân tin tưởng vào những Linh mục và những Nữ tu sống hàng ngày trực tiếp với họ, cùng họ chịu những cảnh bất công CSVN tại những họ đạo hẻo lánh nhất và ngày nay cùng sát cánh đi biểu tình với họ, cùng đứng trước những đe dọa hành hung như họ.

Những Linh mục và những Nữ tu không phải là chỉ huy bằng ngồi ở nhà yên lành mà chỉ tay năm ngón cho Giáo dân vào nguy hiểm. Họ đã cùng Giáo dân lăn xả vào hiện trường giữa « quân dữ CSVN » đang hành hung tàn bạo. Qua hình ảnh, chúng ta thấy những đòan Nữ tu cùng đi trong hàng ngũ Giáo dân và những Nữ tu này cũng sẵn sàng phải chịu những đánh đập côn đồ của CSVN. Những Linh mục thì luôn luôn ở hiện trường đau khổ của Giáo dân. Tối thiểu có hai Linh mục đã bị côn đồ CSVN đánh trọng thương. Máu của những Linh mục này đã cùng chảy ra và hòa chung với máu của Giáo dân.

Cùng ở hiện trường, cùng hòa chung máu, nên Giáo dân đặt tin tưởng vào sự hướng dẫn của những Linh mục và các Nữ tu. Họ biết chắc là những Linh mục và các Nữ tu này không phản bội lại sự đau khổ của họ vì chính những Linh mục và các Nữ tu này cùng sống thực với họ trong những đe dọa, những đau khổ và đã cùng đổ máu như họ.
 

Giáo dân ý thức và nghi ngại những phản bội.

Chúng tôi có liên lạc với một cựu Tu xuất gốc Giáo phận Vinh, làm việc tại Liên Hiệp Quốc và sống ở vùng Geneva. Vị này đã kể cho tôi hai câu chuyện cho thấy lòng cương quyết đi tới cùng và thái độ của Giáo dân Vinh ngay với Lãnh đạo Tôn giáo :

=>     Oâng nói Giáo dân Vinh đã có những nổi dậy như Qùynh Lưu. Họ đã «ăn cá rô cây» khô cứng. Họ không sợ chết. CSVN bây giờ đụng đến họ là đụng vào « ổ kiến lửa » đấy ! CSVN phải biết điều đó và chắc chắn khó lòng đánh lừa được Giáo dân Vinh. Tuy nhiên CSVN vốn dĩ ma giáo, có thể tìm những giải quyết lừa lọc, tính tóan đổi chác với những quyền lực Chính trị hay Tôn giáo ở cấp cao, chưa từng sống với những đau khổ thực tế của Giáo dân.

=>     CSVN đã dùng sức ép để đặt vào Tổ chức Giáo Hội những thành phần thân với mình để lũng đọan Giáo Hội. Giáo dân Công giáo ý thức về điểm này. Họ phân biệt ai là thân CSVN và ai là người có thể tin tưởng được để hướng dẫn họ. Oâng kể câu chuyện : một họ đạo tại Vinh có vấn đề tranh chấp với quyền lực Cộng sản địa phương. CSVN nhờ một Linh mục có quyền cao trong Giáo phận đến để giải quyết vấn đề. Linh mục này được Công an dùng xe nhà nước chở đến họ đạo, Hội đồng Giáo xứ đã nói với Linh mục ấy như sau : «Công an dùng xe nhà nước chở Cha đến đây, thì chúng con không tiếp Cha và Công an. Cha hãy bảo Công an chở Cha về nhà. Còn nếu Cha đến đây một mình, không bằng xe của Công an, thì chúng con sẵn sàng tiếp đón Cha ! »

Người Công giáo Vinh tự động nổi dậy ngày nay đã chọn mặt thử vàng mà tin tưởng trao phó sự hướng dẫn. Họ tin tưởng vào 170 Linh mục và 420 Nữ tu đã từng sống chết, lăn lộn hàng ngày với họ trong những nguy hiểm, thậm chí đã cùng đổ máu ra hòa chung với máu của họ. Họ hiểu thế nào là chiêu bài ĐỐI THỌAI được xử dụng bởi một vài Vị cao trong Giáo quyền, vì lợi lộc nào đó, mà phản bội lại sau lưng họ cho những giọt máu của họ và của những Linh mục, Nữ tu tại hiện trường đã đổ ra.

Có lẽ họ phải nghi ngại về những sự hướng dẫn đầy quyền lực, đầy tính tóan trần thế sống xa họ, chỉ đọc thông tin phiến diện qua báo chí để rồi lấy những quyết định có thể phản bội lại sự hy sinh, đổ máu của họ. Những quyền lực ấy, Chính trị hay Tôn giáo, hãy đến hiện trường, cùng thắp nến cầu nguyện, cùng diễn hành biểu tình, cùng chịu đánh đập và đổ máu như họ, thì mới mong Giáo dân Vinh ngày nay đặt tin tưởng tòan diện vào hướng dẫn hay quyết định. Không thể ngồi ở Sứ quán, ngồi ở Washington, Paris..., thậm chí tại Vatican hay chính tại nhà cao của Tòa Tổng Giám mục Sài gòn... để chỉ dùng tiếng Mỹ, tiếng Pháp, tiếng Ý... hay chiêu bài Đối thọai ra chỉ thị, do tính tóan trần thế, đi ngược lại sự hy sinh nổi dậy phát xuất từ ĐỨC TIN vững chắc và từ GIÁO HUẤN PHÚC ÂM do chính Chúa Giêsu chuyền vào Lương Tâm họ.

Giáo dân Vinh đứng lên và đi tới cùng. Họ nắm vững lấy ĐỨC TIN và GIÁO HUẤN PHÚC ÂM. Họ tin tưởng vào chính họ và vào những hướng dẫn của 170 Linh mục và 420 Nữ tu đang chia sẻ hiện trường đấu tranh cùng họ mỗi ngày.

Khi Giáo dân Vinh dứt khóat đứng dậy và hành động “RA KHƠI“, thì tức khắc được sự Hiệp Thông đòan kết của Giáo dân từ Hà Nội và các Giáo phận khác Miền Bắc. Một Lực Lượng Giáo dân hiệp nhất thành một khối khó lòng bị chia rẽ bởi những Chủ chăn giả, ham lợi lộc của Sa-tan, của quân Pharisiêu giả hình CSVN, bầy ra chiêu bài ĐỐI THỌAI như con dao hai lưỡi đâm sau lưng họ. Lực Lượng Giáo dân hiệp nhất thành MỘT bởi vì Giáo dân dựa trên MỘT Đức Tin và MỘT Lương Tâm được thấm nhuần bằng MỘT Phúc Aâm của Chúa Giêsu.


Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
 


GIÁO HỘI BA-LAN HIỆP THÔNG CẦU NGUYỆN
CHO GIÁO HỘI VIỆT NAM

Giáo hội Ba Lan tổ chức Ngày toàn quốc cầu nguyện cho Giáo hội tại Việt Nam
  Tú Anh
Bài đăng ngày 01/02/2010 Cập nhật lần cuối ngày  01/02/2010 16:42 TU


Theo hãng thông tấn KAI của Giáo hội Công Giáo Ba Lan, ngày thứ năm, 04/02/2010, sẽ là « Ngày toàn quốc Ba Lan cầu nguyện cho Giáo hội tại Việt Nam bị đàn áp». Sáng kiến này phát xuất từ Ủy ban Truyền giáo trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Ba Lan và Tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế Ba Lan.

Theo hãng thông tấn KAI của Giáo hội Công Giáo Ba Lan, ngày thứ năm, 04/02/2010, sẽ là « Ngày toàn quốc Ba Lan cầu nguyện cho Giáo hội tại Việt Nam bị đàn áp».

Sáng kiến này phát xuất từ Ủy ban Truyền giáo trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Ba Lan và Tỉnh Dòng Chúa  Cứu Thế  Ba Lan.

Cha Thomas, thư ký của Hội Đồng Giám Mục Ba lan nói rằng Giáo hội Ba Lan luôn  quan tâm đến những « hoàn cảnh bách hại bi đát trên thế giới », nhưng trường hợp của Giáo hội tại Việt Nam « là hết sức đặc biệt vì những nhân quyền căn bản nhất bị vi phạm trầm trọng ».

Sự kiện chính quyền Việt Nam dùng « bom mìn » để « triệt hạ thánh giá tại Đồng Chiêm đã làm cho người công giáo Ba Lan và tín hữu Chính Thống Giáo  sững sờ » và xem đây là một « thách thức lương tâm ».

Giáo hội Ba Lan nhận định là « không thể im lặng mãi trước nỗi đau của người công giáo Việt Nam » và chọn ngày 4 tháng 2 để cầu nguyện hiệp thông với  Giáo hội Việt Nam, với Đồng Chiêm, Cồn Dầu, với tổng giám mục Ngô Quang Kiệt và những nơi giáo dân bị đàn áp.

Ngoài ra, trong một bức thư của linh mục Ryszard Bozek, giám tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế Vacxava đề ngày 30 tháng 01, gởi cha Phạm Trung Thành, giám tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam, thì vào ngày mai, 02/02, tất cả các cộng đoàn của Dòng Chúa Cứu Thế Ba Lan sẽ cùng cầu nguyện cho Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam, cho những tu sĩ và giáo dân bị hành hung.

http://www.rfi. fr/actuvi/ articles/ 122/article_ 6707.asp

 



                                LỰC LƯỢNG TÔN GIÁO TỪ GIÁO DÂN,
                                     CHỨ KHÔNG TỪ GIÁO QUYỀN

                           Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế


Vụ việc Tòa Khâm sứ, Xứ Thái Hà, Tam Tòa, Loan lý là sự đứng lên của Giáo dân, chứ không phải là lệnh từ Giáo quyền. Chúng tôi phân tích vụ việc Tam Tòa gần đây nhất xẩy ra khi mà chính Giám Mục CAO ĐÌNH THUYÊN đang tại bên Hoa kỳ.


VỤ TAM TÒA:
BẤT CÔNG TÍCH LŨY TẠO TỰ ĐỘNG ĐỨNG LÊN
Geneva, 28.07.2009

Qúy độc giả không ai không theo rõi những hình ảnh tụ lại của của những trăm ngàn người Công giáo đồng thóat lên một tiếng nói:

”Hãy tôn trọng CÔNG LÝ để có HÒA BÌNH”

Tôi cũng theo rõi và thực tình thấy đây là sự tất nhiên của một thanh thép cứng bị người dùng sức bẻ cong hòai thì cũng có lúc bật ngược lại thành thẳng. Khối Cộng sản cứ tưởng là Đức Tin Thiên Chúa Giáo là một cục đất mà họ có thể nghiền nát thành cát bụi, cứ tưởng Đức Tin Tông Giáo ấy là thỏi nhựa mềm (plastic) mà họ có thể nấu chảy để nắn uốn theo họ muốn.

Không ! Đức Tin Thiên Chúa Giáo đã đứng dậy tại chính Nga, nơi phát sinh Lý thuyết Cộng sản vô thần.

Tại Việt Nam, sau bao chục năm trường mà CSVN nhất thiết chủ trương diệt Công Giáo, Đức Tin ấy vẫn thể hiện sự can đảm không sợ chết chóc của Giáo dân Công Giáo Thái Bình, rồi Giáo dân Công giáo Hà Nội qua biến cố Tòa Khâm sứ và Giáo xứ Thái Hà.

Biến Cố TAM TÒA mới đây chứng minh hùng hồn hơn nữa ĐỨC TIN SẮT THÉP của người Công Giáo. Họ không sợ đàn áp, không sợ chết chóc. Chỉ trong mấy ngày sau sự bất công diễn ra tại TAM TÒA, người Công giáo tự động tụ họp lại từng những trăm ngàn người để chứng tỏ Đức Tin của mình, đồng nói lên rằng cường quyền hãy chấm dứt BẤT CÔNG đã chồng chất và hãy tôn trọng CÔNG LÝ mà Thiên Chúa đã dậy dỗ họ qua Phúc Âm. Tôn trọng CÔNG LÝ, thì mới có HÒA BÌNH thực sự.

Chúng tôi theo rõi và ngưỡng mộ tiếng nói chung ấy của người Công Giáo  được bột phát lên từ những người Công giáo ở những họ đạo hẻo lánh vùng quê. Đây là sự bột phát từ Đức Tin, từ Giáo huấn Phúc Âm đã làm thành Lương Tâm họ.

CSVN không thể nói đây là sự thúc giục từ một thế lực bên  ngòai. Giáo dân Công giáo vùng quê không biết đến Obama, Sarkozy… là ai. Họ cũng ít khi nghe nói về Vatican quyền lực can thiệp Tôn giáo. Cho dù Obama, Sarkozy… hay quyền lực Tôn giáo Vatican có vì ngọai giao tính tóan với CSVN mà vẫn để BẤT CÔNG do CSVN tiếp tục đè nén chồng chất trên con người họ, thì họ vẫn đứng dậy phản đối và đòi cho bằng được CÔNG LÝ để đời sống họ có HÒA BÌNH. Quyền lực Hoa kỳ, Pháp… Vatican cũng chỉ là trần thế và không thể đứng trên Đức Tin của họ vào Thiên Chúa và không thể thay thế được lời dậy về CÔNG LÝ do chính Chúa Giêsu dậy họ qua Phúc Âm. Họ đứng dậy và làm theo Đức Tin và lời dậy của Phúc Âm. Không quyền lực trần thế nào có thể hơn quyền lực của Chúa Giêsu. Không lời dậy tính tóan trần thế nào có thể làm họ quên CHÂN LÝ về CÔNG LÝ do chính Thiên Chúa Ngôi Hai Nhập Thể trực tiếp dậy họ.

Cuộc nổi dậy tại TAM TÒA và tòan Giáo phận Vinh là một sự bộc lộ từ chính ĐỨC TIN và GIÁO HUẤN PHÚC ÂM của những Giáo dân tại những xứ đạo hẻo lánh nhất. Nó không phải từ thế lực nào nước ngòai, cũng không phải từ quyền lực Tông giáo Vatican.  Cuộc bột phát Đức Tin cũng không phải từ Hàng Giám Mục VN khởi xướng. Những Giáo dân đơn thuần đứng lên đang đặt sức mạnh Đức Tin của mình trong sự săn sóc của những Linh mục tại mỗi xứ đạo trực tiếp với đời sống hàng ngày của họ.

Hãy giữ lấy tính cách đặc thù đứng lên của mỗi người Công giáo dưới sự hướng dẫn hỗ trợ của những Linh mục sống trực tiếp hàng ngày với mình. Giữ vững ĐỨC TIN và triệt để theo LỜI DẬY PHÚC ÂM về Công lý, Giáo dân Công giáo cùng với những Linh mục gần kề nhất hãy cùng nhau đi cho tới cùng. Đề phòng những quyền lực, dù mạnh, nhưng xa với đời sống mình, có thể vì tính tóan nào đó với quyền lực ma giáo CSVN mà hy sinh chính cuộc sống cụ thể của mình hàng ngày để BẤT CÔNG vẫn tồn tại và HÒA BÌNH xa vời.

Hãy tin ở chính mình và tự đứng lên cứu mình ! Hãy tin tưởng trước hết vào sự hướng dẫn của những Linh mục sống tại mỗi họ đạo trực tiếp và gần kề với mình nhất. Những quyền lực quá cao và xa vời có thể vì tính tóan trần thế với CSVN mà phản bội lại sự hy sinh của chính mình cho Đức Tin và cho Giáo Huấn Phúc Âm trực tiếp từ Chúa Giêsu.


170 LINH MỤC VÀ 420 NỮ TU SỐNG CHẾT VỚI GIÁO DÂN
Geneva, 29.07.2009

Cuộc nổi dậy của người Công giáo thuộc Giáo phận Vinh là sự bột phát từ ĐỨC TIN và lời GIÁO HUẤN PHÚC ÂM nằm sâu trong lòng từng cá nhân tín hữu. Đó là việc đồng đứng lên một lúc của những cá nhân tín hữu. Việc hướng dẫn sự bột phát lại được Giáo dân tin tưởng đặt ở trong tay những Linh mục và những Nữ tu sống gần kề nhất với đời sống Giáo dân.

Nhật báo lớn quốc tế THE WALL STREET JOURNAL ngày 27.07.2009 đã viết như sau: “Con số giáo dân tham gia biểu tình lên đến hàng trăm ngàn người dưới sự hướng dẫn của 170 linh mục và 420 nữ tu. Đụng độ giữa giáo dân và công an Việt Nam đã được ghi nhận trong đó có 2 linh mục bị thương nghiêm trọng. »

Tính cách tự động nổi dậy

Chỉ trong vòng mấy ngày, mà cuộc nổi dậy có tới từng những trăm ngàn người, thì cuộc nổi dậy này không phải là sự vận động từ trên kêu gọi hoặc khích động từ một Tổ chức. Nó hiển nhiên là phải đến từ sự tự động đứng lên của những cá nhân tín hữu bột phát phản ứng trước những đè nén bất công trên đời sống họ. Đức Giám mục Giáo phận Vinh đi vắng, hiện đang thăm viếng Mục vụ tại Hoa kỳ. Hàng Giám Mục Việt Nam không hề lên tiếng kêu gọi Giáo dân phản ứng. Obama và Chính quyền Mỹ dường như tính tóan thân thiện với CSVN và Trung Cộng hơn là gây những khó khăn cho các người cai trị của hai nước này, nên chắc chắn không thể xúi giục cuộc nổi dậy. Tòa Thánh Vatican, vì những tính tóan ngọai giao với CSVN chẳng hạn, nên khó có thể hiểu là nguồn gây nổi dậy của Giáo dân Vinh.  Chính sự nổi dậy tự động này đến từ ĐỨC TIN và từ GIÁO HUẤN PHÚC ÂM của Chúa Giêsu nơi từng cá nhân Tín hữu mà những Tổ chức quyền hành Chính trị hay Tôn giáo dù cao và mạnh đến đâu cũng không được quyền can thiệp vào trong tính tóan trần thế với CSVN để đè nén nguyện vọng chính đáng của Tín hữu : CÔNG LÝ và HÒA BÌNH cho chính đời sống cụ thể của từng người.

Hướng dẫn của 170 Linh mục và 420 Nữ tu

Chính Nhật báo THE WALL STREET JOURNAL đã nói rõ khía cạnh này: “...dưới sự hướng dẫn của 170 linh mục và 420 nữ tu ». Cuộc tự động nổi dậy của những trăm ngàn người cần được hướng dẫn cho có nhịp nhàng. Giáo dân tin tưởng vào những Linh mục và những Nữ tu sống hàng ngày trực tiếp với họ, cùng họ chịu những cảnh bất công CSVN tại những họ đạo hẻo lánh nhất và ngày nay cùng sát cánh đi biểu tình với họ, cùng đứng trước những đe dọa hành hung như họ.

Những Linh mục và những Nữ tu không phải là chỉ huy bằng ngồi ở nhà yên lành mà chỉ tay năm ngón cho Giáo dân vào nguy hiểm. Họ đã cùng Giáo dân lăn xả vào hiện trường giữa « quân dữ CSVN » đang hành hung tàn bạo. Qua hình ảnh, chúng ta thấy những đòan Nữ tu cùng đi trong hàng ngũ Giáo dân và những Nữ tu này cũng sẵn sàng phải chịu những đánh đập côn đồ của CSVN. Những Linh mục thì luôn luôn ở hiện trường đau khổ của Giáo dân. Tối thiểu có hai Linh mục đã bị côn đồ CSVN đánh trọng thương. Máu của những Linh mục này đã cùng chảy ra và hòa chung với máu của Giáo dân.

Cùng ở hiện trường, cùng hòa chung máu, nên Giáo dân đặt tin tưởng vào sự hướng dẫn của những Linh mục và các Nữ tu. Họ biết chắc là những Linh mục và các Nữ tu này không phản bội lại sự đau khổ của họ vì chính những Linh mục và các Nữ tu này cùng sống thực với họ trong những đe dọa, những đau khổ và đã cùng đổ máu như họ.

Giáo dân ý thức và nghi ngại những phản bội.

Chúng tôi có liên lạc với một cựu Tu xuất gốc Giáo phận Vinh, làm việc tại Liên Hiệp Quốc và sống ở vùng Geneva. Vị này đã kể cho tôi hai câu chuyện cho thấy lòng cương quyết đi tới cùng và thái độ của Giáo dân Vinh ngay với Lãnh đạo Tôn giáo :

=> Oâng nói Giáo dân Vinh đã có những nổi dậy như Qùynh Lưu. Họ đã «ăn cá rô cây» khô cứng. Họ không sợ chết. CSVN bây giờ đụng đến họ là đụng vào « ổ kiến lửa » đấy ! CSVN phải biết điều đó và chắc chắn khó lòng đánh lừa được Giáo dân Vinh. Tuy nhiên CSVN vốn dĩ ma giáo, có thể tìm những giải quyết lừa lọc, tính tóan đổi chác với những quyền lực Chính trị hay Tôn giáo ở cấp cao, chưa từng sống với những đau khổ thực tế của Giáo dân.

=> CSVN đã dùng sức ép để đặt vào Tổ chức Giáo Hội những thành phần thân với mình để lũng đọan Giáo Hội. Giáo dân Công giáo ý thức về điểm này. Họ phân biệt ai là thân CSVN và ai là người có thể tin tưởng được để hướng dẫn họ. Oâng kể câu chuyện : một họ đạo tại Vinh có vấn đề tranh chấp với quyền lực Cộng sản địa phương. CSVN nhờ một Linh mục có quyền cao trong Giáo phận đến để giải quyết vấn đề. Linh mục này được Công an dùng xe nhà nước chở đến họ đạo, Hội đồng Giáo xứ đã nói với Linh mục ấy như sau : «Công an dùng xe nhà nước chở Cha đến đây, thì chúng con không tiếp Cha và Công an. Cha hãy bảo Công an chở Cha về nhà. Còn nếu Cha đến đây một mình, không bằng xe của Công an, thì chúng con sẵn sàng tiếp đón Cha ! »

Người Công giáo Vinh tự động nổi dậy ngày nay đã chọn mặt thử vàng mà tin tưởng trao phó sự hướng dẫn. Họ tin tưởng vào 170 Linh mục và 420 Nữ tu đã từng sống chết, lăn lộn hàng ngày với họ trong những nguy hiểm, thậm chí đã cùng đổ máu ra hòa chung với máu của họ.

Có lẽ họ phải nghi ngại về những sự hướng dẫn đầy quyền lực, đầy tính tóan trần thế sống xa họ, chỉ đọc thông tin phiến diện qua báo chí để rồi lấy những quyết định có thể phản bội lại sự hy sinh, đổ máu của họ. Những quyền lực ấy, Chính trị hay Tôn giáo, hãy đến hiện trường, cùng thắp nến cầu nguyện, cùng diễn hành biểu tình, cùng chịu đánh đập và đổ máu như họ, thì mới mong Giáo dân Vinh ngày nay đặt tin tưởng tòan diện vào hướng dẫn hay quyết định. Không thể ngồi ở Sứ quán, ngồi ở Washington, Paris..., thậm chí tại Vatican... để chỉ dùng tiếng Mỹ, tiếng Pháp, tiếng Ý... ra chỉ thị, do tính tóan trần thế, đi ngược lại sự hy sinh nổi dậy phát xuất từ ĐỨC TIN vững chắc và từ GIÁO HUẤN PHÚC ÂM do chính Chúa Giêsu chuyền vào Lương Tâm họ.

Giáo dân Vinh đứng lên và đi tới cùng. Họ nắm vững lấy ĐỨC TIN và GIÁO HUẤN PHÚC ÂM. Họ tin tưởng vào chính họ và vào những hướng dẫn của 170 Linh mục và 420 Nữ tu đang chia sẻ hiện trường đấu tranh cùng họ mỗi ngày.

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế




                                THƯ NGỎ NHẮC NHỞ CÁC GIÁM MỤC VN
                              VỀ TRÁCH NHIỆM VÀ BỔN PHẬN LÃNH ĐẠO

                               Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
                                                Geneva, 10.12.2009



Trọng kính qúy Đức Cha,

Con là Gioan NGUYỄN PHÚC LIÊN, sinh ngày 17.06.1939, tại làng Văn Đức, Tổng Tân Phong, Huyện Nga Sơn, Tỉnh Thanh Hóa, hiện cư ngụ tại 22, Rue du Prieure, 1202 Geneva, Thụy sĩ. Con là một Giáo dân Công giáo, gốc thuộc Họ Sơn Tiền, Xứ Điền Hộ, Địa phận Thanh Hóa. Khi vào Miền Nam năm 1954, con thuộc Địa phận Đà Lạt. Ngày nay, do cư ngụ, con thuộc Giáo phận Fribourg-Lausanne-Geneva, Thụy sĩ.

Con viết Thư Ngỏ này đến qúy Đức Cha ở một thời điểm có nhiều những biến cố đang xẩy ra liên quan đến ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM của Giáo dân và Tổ chức Giáo Hội Công Giáo tại Quê Nhà. Mục đích lá thư là nhắc nhở qúy Đức Cha về TRÁCH NHIỆM và BỔN PHẬN LÃNH ĐẠO đối với những biến cố của thời điểm.

Khi viết “NHẮC NHỞ CÁC GIÁM MỤC VN“, có thể có một số Đức Cha mang cảm tưởng rằng con nói với giọng xách mé. Không, con mang tâm tình thành thực, nghĩ sao nói vậy, chứ không uốn lời với ẩn ý. Trong cuộc sống giao tế xã hội, người ta dễ nịnh trên nèn dưới để thủ lợi cá nhân. Con muốn sống ngược lại là đối với những quyền cao trên mình, con rất khắt khe và nói nguyên tắc, nhưng đối với những ai dưới mình, con lấy sự thông cảm và tha thứ để hiểu họ. Cộng đồng Dân Chúa bao gồm Tín Hữu, Linh mục, Tu sĩ Nam Nữ và Giám Mục. Sinh thời, Chúa Giêsu luôn luôn thiên vị bênh đỡ những những người thấp hèn thế cô và nói rõ rằng Ngài là đầy tớ của các đầy tớ. Ngài đã làm gương rửa chân cho các Môn Đệ. Theo tinh thần ấy, hãy trở nên như con trẻ mà nói thành thực với nhau.


NHỮNG BIẾN CỐ ĐANG XẨY RA Ở THỜI ĐIỂM NÀY

1) Qua những biến cố Tòa Khâm sứ Hà Nội, Xứ Thái Hà, rồi Tam Tòa, Giáo dân Công Giáo đã can đảm bầy tỏ ĐỨC TIN sắt đá và LƯƠNG TÂM ngay thẳng của mình trong việc đòi hỏi CÔNG LÝ và HÒA BÌNH cho xã hội. Đã bao chục năm trường rồi, Giáo dân nói riêng và Dân chúng nói chung sống trong những BẤT CÔNG và do đó, không có HÒA BÌNH thực sự.  Chính những Thư Chung của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam thường nêu lên những tha hóa xã hội. Việc công khai bầy tỏ lòng khao khát CÔNG LÝ và HÒA BÌNH của Giáo dân hiện nay có nguồn gốc là sự tích lũy những BẤT CÔNG mà họ đã phải chịu trong bao chục năm trường. Một cao trào đòi CÔNG LÝ và HÒA BÌNH như vậy thật đáng qúy và phải được nâng đỡ cổ võ.

2) Cao trào đòi CÔNG LÝ và HÒA BÌNH bột phát tự lòng Giáo dân, chứ không phải từ những chỉ thị dấy động đến từ Giáo quyền. TGM NGÔ QUANG KIỆT không phải là người đến xách động Giáo dân đứng lên đòi CÔNG LÝ và HÒA BÌNH. Ngài chỉ là người dám đồng hành với cao trào tinh thần Giáo dân thuộc Tổng Giáo phận của Ngài. Giám mục CAO ĐÌNH THUYÊN đã nhận xét đúng tinh thần đấu tranh này của Giáo dân đối với vụ việc Tam Tòa: “Giáo phận Vinh có 500'000 Cao Đình Thuyên“. Với tinh thần bột phát đứng lên của Giáo dân như vậy, người ta không thể nói rằng Tổng Giáo phận Hà Nội có một Ngô Quang Kiệt, nhưng phải nói rằng có 2'000'000 Ngô Quang Kiệt. Mỗi một Giáo dân là một Ngô Quang Kiệt, một Cao Đình Thuyên.

3) Nhưng CSVN, nhất là Nguyễn Thế Thảo, Chủ tịch Uûy Ban Nhân Dân Tp.Hà Nội, đã cố tình dùng tòan diện Báo Đài CSVN để vu khống TGM NGÔ QUANG KIỆT, nói rằng Tổng Giám Mục đã dụ dỗ một số Giáo dân để tuyên truyền chống lại Nhà Nước của họ, làm mất trật tự xã hội. Vu khống như vậy, CSVN và Nguyễn Thế Thảo muốn lọai trừ TGM NGÔ QUANG KIỆT ra khỏi địa bàn Hà Nội. Chúng tìm đủ mọi cách thế ép buộc TGM KIỆT phải ra đi. Nguyễn Thế Thảo thậm chí công khai nói với Ngọai giao đòan về việc đòi TGM KIỆT đi khỏi Hà Nội. Đây là việc vi phạm đến nguyên tắc tự trị của Tổ chức Giáo Hội mà chính Đức Giáo Hòang Gioan-Phaolô II đã nhắc nhở cho các Giám Mục Việt Nam năm 2002: “quyền Tự do Tôn Giáo hàm ngụ việc bảo đảm những quyền căn bản như quyền điều hành tự trị“.

4) Trong Giáo dân, một dư luận lo ngại rằng có một vài Giám mục, nhân danh chiêu bài “Đối thọai và Hòa giải“ mà làm việc theo chiều hướng của CSVN và Nguyễn Thế Thảo, nghĩa là cũng đồng ý và vận động để đẩy TGM NGÔ QUANG KIỆT ra khỏi địa bàn Hà Nội, nghĩa là chấp nhận việc bạo quyền vi phạm đến nguyên tắc tự trị của Tổ chức Giáo Hội. Đối thọai với âm mưu diệt người khác và Hòa giải bằng giả hình sơn phết bên ngòai không thể nào đưa đến HÒA BÌNH thực sự được. Một ao nước đã tù đọng, hôi thối, đầy trùng độc đã bao chục năm trường, không thể nào chỉ che đậy bằng mặt nước mỏng  yên lặng để lừa Dân phải uống thứ nước đó mà sống. “Đối thọai và Hòa giải“ theo nghĩa CSVN và Nguyễn Thế Thảo chỉ là làm công việc đánh lừa che đậy ao nước tù đọng bằng một mặt nước mỏng coi như yên lành. Giáo dân Công giáo nói riêng và Dân chúng Việt Nam nói chung đã phải sống quá lâu với nước ao hôi thối đầy trùng độc ấy, nên không thể chấp nhận người ta chỉ che ở trên bằng một mặt nước mỏng, và họ đang đứng lên nhất thiết đòi hỏi phải rút hết nước tù đọng hôi thối khỏi cái ao để thay vào đó nước trong lành không nhiễm trùng độc. Lúc ấy họ mới có tin tưởng, có Hòa Bình trong chính tâm hồn họ để yên trí uống nước ao sống không bệnh tật.

5) Từ tuần vừa rồi, sau Lễ Khai Mạc Năm Thánh, Giáo dân quốc nội cũng như hải ngọai lại hoang mang về tin đồng TGM NGÔ QUANG KIỆT xin từ chức viện lẽ sức khỏe suy yếu. Quan sát việc làm của TGM KIỆT cho Khai Mạc Năm Thánh và nghĩ đến tuổi còn trẻ của TGM KIỆT, người ta không thể tin lý do sức khỏe, do đó, càng thấy đây là do sức ép của CSVN và Nguyễn Thế Thảo với bàn tay nối dài qua một vài Giám Mục bị lầm về chiêu bài “Đối thọai và Hòa giải“. Thực ra, trước dư luận hoang mang của Giáo dân về việc xin từ chức, chính bản thân con cũng chưa biết là TGM NGÔ QUANG KIỆT đã có làm đơn xin từ chức không, hay chỉ là tin mà CSVN và Nguyễn Thế Thảo tung ra để làm hoang mang dư luận Giáo dân. Đây có thể là một thủ đọan tâm lý của CSVN và Nguyễn Thế Thảo nhằm lung lạc tinh thầm Giáo dân và chính Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT.

6) Tin chính thức từ Hà Nội lại cho biết Nguyễn Minh Triết sang Vatican và gặp Đức Thánh Cha BENEDICT XVI. Cuộc gặp sẽ vào ngày mai, 11.12.2009. Tin này càng làm dư luận xôn xao, nhất là về việc CSVN đang tìm che đậy cái ao đã tù đọng, hôi thối, đầy trùng độc bằng chiêu bài “Đối thọai và Hòa giải“ với thủ đọan giả hình của quân Pharisiêu mà chính Chúa Giêsu đã mắng chửi chúng cách đây 2000 năm:“Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pharisiêu giả hình ! Các người giống như mồ mả tô vôi, bên ngòai có vẻ đẹp, nhưng bên trong thì đầy xương người chết và đủ mọi thứ ô uế.“ (Mt. 23, 37). Giáo dân Công giáo nói riêng và Dân chúng Việt Nam nói chung hoang mang và lo sợ rằng hình ảnh của Đức Thánh Cha sẽ bị quân Pharisiêu CSVN lợi dụng để che đậy “xương người chết và đủ mọi thứ ô uế“, để chúng tiếp tục bắt dân phải sống với ô uế, phải uống nước ao tù đầy trùng độc.


NHẮC NHỞ CÁC GIÁM MỤC VIỆT NAM VỀ
TINH THẦN TRÁCH NHIỆN VÀ BỔN PHẬN LÃNH ĐẠO

Trước những biến cố của thời điểm lúc này như vừa liệt kê ở trên đây, và trong sự hoang mang lo sợ của Giáo dân về sức ép của CSVN và Nguyễn Thế Thảo về việc buộc TGM NGÔ QUANG KIỆT phải bỏ địa bàn Hà Nội bằng vu khống Báo Đài, bằng vận động giới ngọai giao đòan, bằng dùng chiêu bài “Đối thọai và Hòa giải“ để dụ dỗ một vài Giám mục nhẹ dạ theo chúng, bằng sang tận Vatican gặp Đức Giáo Hòang, Giáo dân Công giáo Hải ngọai đã cho lưu truyền hai THỈNH NGUYỆN THƯ để xin chữ ký và đệ lên Đức Giáo Hòang để xin Ngài đừng chấp nhận việc xin từ chức của TGM NGÔ QUANG KIỆT, nếu có việc xin từ chức.  Một trong hai THỈNH NGUYỆN THƯ đã nêu rõ hậu quả của việc từ chức như sau:

1/ Sẽ phát sinh những tranh chấp, những hiểu lầm trong  nội bộ Giáo Hội Công Giáo VN, giữa hàng giáo phẩm với nhau và giữa hàng giáo phẩm với các tín đồ, đe dọa trầm trọng  đến sự hiệp nhất.
 
2/ Dấy lên trong giáo dân những thắc mắc về sự độc lập của Tòa Thánh Vatican đối với nhà cầm quyền Việt Nam trong việc cử nhiệm và thuyên chuyển các giám mục.
 
3/ Dân Việt Nam thuộc mọi tín ngưỡng sẽ thất vọng khi cuộc đấu tranh cho công lý và nhân quyền do Giáo Hội Công Giáo VN hướng dẫn bị suy yếu. Từ đó, công cuộc rao giảng Tin Mừng trên quê hương của chúng con cũng sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ.


Kính thưa các Giám Mục,

Riêng phần con, con không ký một THỈNH NGUYỆN THƯ nào vì con không muốn mỗi lúc mỗi nhờ Tòa Thánh Vatican can thiệp vào những vấn đề nội bộ của Hàng Giám Mục Việt Nam và nhất là vì những biến cố xẩy ra ở thời điểm này đến từ sự bột phát của Giáo dân mà chính Hàng Giám Mục Việt Nam sống với Giáo dân ở hiện trường và hiểu thấu ngưỡng vọng của Giáo dân hơn là Vatican chỉ được nghe thông tin từ xa. Con biết các Giám mục Việt Nam hầu hết đã từng học tại Vatican và tại Aâu, Mỹ, không những có đầy đủ khả năng để giải quyết những vấn đề nội của Giáo Hội Mẹ Việt Nam, đã từng sống với và hiểu rõ sự giả hình của quân Pharisiêu CSVN như thế nào, đã nghe và thấy ở hiện trường nguyện vọng tha thiết của Giáo dân và Dân tộc VN như thế nào. Con đã biết cá nhân một số Giám mục Việt Nam từ thời Đức Cha NGUYỄN MINH NHẬT (Cha Linh hướng của con), Đức Cha NGUYỄN VĂN BÌNH (người mà con chở xe sang Đức và sang Pháp thăm Gia đình Ngài), Đức Cha NGUYỄN SƠN LÂM (người cùng xứ Điền Hộ với con), Đức Cha VÕ ĐỨC MINH (đại Chủng sinh học tại Fribourg), Đức Cha NGUYỄN CHÍ LINH (học trò cũ của con ở Thanh Hải, Phan Thiết). Con biết những Đức Cha này thông minh, có đầy đủ khả năng trí tuệ để giải quyết một cách độc lập những vấn đề nội bộ thuộc Giáo Hội Việt Nam mà không cần mỗi lúc mỗi nhờ đến Vatican.

Không ký những THỈNH NGUYỆN THƯ để nhờ Vatican can thiệp bởi vì con tin vào thiện chí và khả năng giải quyết độc lập của Hàng Giám Mục Việt Nam. Trước những hoang mang lan tràn, con chỉ viết phổ biến vỏn vẹn trên các Diễn Đàn Internet như sau:
 
“Khi những bà cụ già bị đánh bể mặt. Khi những Trẻ em bị khói cay làm như mù hai con mắt. Khi những chị phụ nữ bị chó rượt cắn. Khi những thanh niên bị bẻ quặt tay sau lưng dẫn đi. Họ là những Giáo dân Công giáo can cường đấu tranh cho CÔNG LÝ và HÒA BÌNH. Họ tin tưởng vào TGM NGÔ QUANG KIỆT dám cùng họ đứng ở đầu sóng ngọn gió bão để mà HY VỌNG.

Bây giờ TGM KIỆT ra đi !(?). HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VN đứng nhìn TGM KIỆT bỏ Hà Nội ! ĐỨC GIÁO HÒANG chấp nhận cho TGM KIỆT tự đào thải !

Tôi không thể tin cả GIÁO QUYỀN : TGM KIỆT, HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VN, ĐỨC GIÁO HÒANG đã bóp chết tinh thần TRÁCH NHIỆM và BỔN PHẬN LÃNH ĐẠO của mình mà bỏ rơi Đàn Chiên già trẻ đã đổ máu ra cho CÔNG LÝ và HÒA BÌNH để yên lành tay bắt mặt mừng với CSVN và Nguyễn Thế Thảo tiếp tục đẩy Đàn Chiên xuống vực thẳm THẤT VỌNG.“

Càng suy nghĩ về những lời viết tóm tắt trên đây, càng tin tưởng vào khả năng của Hàng Giám Mục VN tự giải quyết nội bộ những vấn đề Giáo dân và Tổ chức Giáo Hội, càng nghĩ đến những hậu quả của việc TGM NGÔ QUANG KIỆT bỏ Hà Nội đầu hàng quân Pharisiêu CSVN gian dối lừa đảo, càng nghĩ đến hậu quả của việc đầu hàng này đối với ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM đang đòi hỏi CÔNG LÝ và HÒA BÌNH đích thực, con cảm thấy một sự cần thiết nhắc nhở các Giám mục VN về Tinh thần TRÁCH NHIỆM và BỔN PHẬN LÃNH ĐẠO mà Chúa đã trao phó cho. Tinh thần TRÁCH NHIỆM và BỔN PHẬN LÃNH ĐẠO nằm ở những hậu quả sau đây:

1) Con vẫn tin tưởng ở lòng can đảm của TGM NGÔ QUANG KIỆT không giơ hai tay hàng Nguyễn Thế Thảo, dù Ngài có yếu sức. Nếu sức lực giảm, thì phải sửa sọan người nối tiếp tinh thần của mình mà Giáo dân đang ngưỡng vọng. Việc rút lui lúc này của Ngài sẽ làm cho Giáo dân THẤT VỌNG và mặc nhiên chấp nhận việc CSVN vi phạm nguyên tắc tự trị tổ chức nội bộ của Giáo Hội. Ngài không có quyền tự đào thải, nếu có, vì việc tự đào thải này chứng tỏ Ngài thiếu Tinh thần TRÁCH NHIỆM đối với Giáo dân và Dân chúng Việt Nam đang tin tưởng nơi Ngài, thiếu BỔN PHẬN LÃNH ĐẠO đối với Giáo Hội ở việc chưa sửa soạn người tiếp nối tinh thần của mình mà đã ra đi và ở việc không bênh đỡ nguyên tắc tự trị tổ chức của Giáo Hội. 

2) Đối với HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM, việc ngồi yên để TGM NGÔ QUANG KIỆT giơ tay đầu hàng quân Pharisiêu CSVN và Nguyễn Thế Thảo là việc thiếu tinh thần TRÁCH NHIỆM của một Tập thể Giám mục đứng chung lại với nhau để có sự hữu hiệu hơn trong việc bênh vực ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM Giáo dân. Đó cũng là việc thiếu BỔN PHẬN LÃNH ĐẠO đối với Thân Cây Mẹ Giáo Hội Việt Nam. Tổng Giáo phận Hà Nội là một chi thể của Thân Cây. Một chi thể bị đau đớn, thì Thân Cây cũng đau theo. Phải hiệp lực bảo vệ mọi chi thể. Phải hiệp lực bảo vệ nguyên tắc tự trị tổ chức Giáo Hội, không phải chỉ nguyên cho Tổng Giáo phận Hà Nội, mà còn cho cả Giáo Hội Việt Nam và Giáo Hội Hòan vũ.

3) Cái hậu quả của việc từ chức này, nếu có, còn đi xa hơn nữa đối với Giáo dân:

a. Giáo dân nói riêng và Dân chúng VN nói chung đang đặt HY VỌNG ở tinh thần Ngô Quang Kiệt, thì nay phải rơi vào THẤT VỌNG, nếu TGM KIỆT phải đầu hàng ra đi. Cái THẤT VỌNG ảnh hưởng xấu lên ĐỨC TIN Tín hữu và LƯƠNG TÂM mỗi người đã được thấm nhuần từ Phúc Aâm cho CÔNG LÝ và HÒA BÌNH. Đẩy Giáo dân vào THẤT VỌNG để suy yếu ĐỨC TIN và hoang mang LƯƠNG TÂM, đó là việc thiếu TRÁCH NHIỆM và BỔN PHẬN LÃNH ĐẠO của Chủ Chăn.

b. Trong vực thẳm THẤT VỌNG, yếu ĐỨC TIN, hoang mang với LƯƠNG TÂM, phải tiếp tục sống dưới đè nén của CSVN, mà Giáo dân lại nhìn thấy cảnh các Giám mục nhởn nhơ tay bắt mặt mừng sống với kẻ đã bao chục năm trường tạo những BẤT CÔNG, làm cho mất HÒA BÌNH, thì từ THẤT VỌNG, Giáo dân chuyển sang THÙ HẬN đối với chính những Giám Mục mà họ coi là tòng phạm với tội ác lên họ.


Một người con gái đang là HY VỌNG thần tượng cho một người con trai. Người con gái bỗng dưng bỏ ra đi. Người con trai THẤT VỌNG. Nếu người con gái ấy còn nhởn nhơ quàng tay người con trai khác âu yếm trước chàng trai đang THẤT VỌNG và đau khổ kia, thì chàng trai này có thể chuyển THẤT VỌNG sang THÙ HẬN và có thể đi đến giết người con gái.


Trong mùa Vọng Chúa GIÁNG SINH, con xin qúy Giám Mục nghĩ đến niềm HY VỌNG của Nhân Lọai trông đợi Chúa Ngôi Hai giáng trần và nghĩ đến NGƯỠNG VỌNG tha thiết của Giáo dân Việt Nam mong mỏi Chúa Hài Đồng mang lại HÒA BÌNH đích thực trong CÔNG LÝ. 

Trọng kính qúy Đức Cha

Ký tên:

Gioan NGUYỄN PHÚC LIÊN
22, Rue du Prieure
1202 GENEVA, Switzerland
Tel.: 0041 22 731 82 66
E-Mail: drlienvtd0802@gmail.com



                                        ĐỨC TGM KIỆT NÓI ĐÚNG

 
                        Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
                                                   28.09.2008

 
CHÚ THÍCH:

Nhân những bài tôi viết về Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT trong ít tuần vừa qua, có người đã phổ biến trên Diễn Đàn bài viết về câu nói của Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT trước Uûy Ban Nhân Dân Tp.Hà Nội và những cáo buộc của những tên bồi bút vô liêm sỉ CSVN đòi Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT phải “xin lỗi“ Dân Tộc Việt Nam vì chúng coi CSVN là Dân Tộc VN. Chính những tên Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng..., Mạnh, Triết, Dũng phải xin lỗi Dân Tộc mới phải.

Chúng tôi cho đăng lại Bài này phân tích về câu nói rất đúng của Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT. CSVN coi mình là Dân tộc. Những tên bồi bút thật hèn hạ, viết vô lương tâm, đặc biệt nhằm luồn trôn Nguyễn Thế Thảo.

Nguyễn Phúc Liên 
 

Trong bài đáp lời UBND Hà Nội, Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT nói:

"Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam... "

Ngài nói tiếp những lời để diễn tả những lý do tại sao Ngài có thể nói như vậy. Nhưng Báo Chí , Đài Thát Thanh và Đài Truyền Hình CSVN đã chỉ trích vỏn vẹn những lời trên đây mà không trích  những lời Ngài nói tiếp theo. Đây là việc thông tin với chủ ý hèn hạ mạ ly Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT. Đám Báo Đài bồi bút, bồi mõm CSVN đả ấu trĩ kết án Đức TGM KIỆT  là phản Quốc.

Nhiều người đã trích đoạn tiếp theo câu nói trên để cho công luận biết rằng đám bồi bút bồi mõm CSVN có đầu óc không ngay thẳng (Malhonnete) trong việc chỉ trích dẫn ra vỏn vẹn những lời nói trên của Đức TGM KIỆT. Không những chúng không còn lương tâm mà còn muốn độc giả, thính khán giả cũng trở thành thù địch với Đức TGM KIỆT.

Riêng tôi, tôi không cần phải trích những lời nói tiếp theo lời nói trên mà vẫn thấy rằng Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT nói hoàn toàn ĐÚNG về chế độ CSVN độc tài và tham nhũng. Tôi chỉ cần đọc vỏn vẹn những lời nói trên đây, không cần đọc những câu tiếp cắt nghĩa của Ngài, cũng thấy Đức TGM KIỆT nói rất ĐÚNG.
 

HAI CÂU NÓI,
HAI KẾT LUẬN KHÁC HẲN NHAU

Hãy phân biệt hai câu nói sau đây:

Câu nói thứ nhất:

"Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam"

Câu nói thứ hai:

"Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi mang cái Quốc tịch Việt Nam"

Câu nói thứ hai này giống nghĩa với câu: "Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi thấy mình là Người Việt Nam

Nếu Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT nói ra những lời theo Câu nói thứ hai này, thì tôi kết luận liền rằng Ngài là người phản Quốc, mất gốc, cho dù suốt đời Ngài viết hàng trăm ngàn trang để cắt nghĩa câu nói vừa thoát ra.

Thực vậy, về phương diện ý nghĩa Câu nói thứ hai này, tôi đã thẳng thắn công kích ngay cả một số bạn bè Việt Nam. Có những người bạn cùng học bên này, khi vào Bar ban đêm gặp gái, thường tuyên bố mình là người Nhật... Tôi đã thẳng thắn la lên rằng không được chối bỏ Quốc tịch, cái gốc của mình như vậy. Sinh ra, mang Quốc tịch Việt Nam, gốc Người Việt Nam, dù xứ mình nghèo khổ, mình cũng phải luôn luôn hãnh diện mình là Người Việt Nam, Quốc tịch Việt Nam.

Tôi rời Việt Nam năm 1965 và sống tại Thụy sĩ đã trên 40 năm, nhưng tôi nhất định không vào bất cứ một Quốc tịch nước khác. Một lần nói chuyện với một người cao cấp của Sứ Quan VN bên cạnh Liên Hiệp Quốc. Oâng hỏi tôi đã vào Quốc tịch Thụy sĩ chưa sau những chục năm ở đây. Tôi trả lời là tôi không vào Quốc tịch Thụy sĩ hay bất cứ một Quốc tịch nào khác. Oâng nói: “Nếu Oâng vào Quốc tịch nước khác thì nhà nước XHCN Việt Nam vẩn KỂ Oâng là NGƯỜI Việt Nam“. Câu nói ấy đã làm tôi xùng vô cùng và tôi đã chửi thẳng vào mặt ông ta: “Điều quan trọng là tôi KỂ tôi là NGƯỜI Việt Nam, chứ không phải chế độ CSVN kể tôi là người Việt Nam.“. Thực vậy, dù chế độ CSVN không kể tôi là người Việt Nam, thì tôi vẫn là người Việt Nam.

Vì vậy, nếu Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT nói rằng Ngài nhục nhã là NGƯỜI Việt Nam hay nhục nhã mang QUỐC TỊCH Việt Nam, thì tôi không cần phải nghe những cắt nghĩa tiếp theo nữa, mà kết luận ngay rằng Ngài là người phản Quốc, mất gốc.

Nhưng Đức TGM đã suy nghĩ chín chắn và hoàn toàn sáng suốt khi nói Câu thứ nhất: "Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam"

Báo Đài CSVN đã trích câu này ra để tuyên truyền kết luận mạ lỵ Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT theo ý nghĩa Câu thứ hai mà Ngài không bao giờ nói. Câu thứ hai là:

"Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi mang cái Quốc tịch Việt Nam"

hoặc:

"Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi thấy mình là Người Việt Nam

Như vậy Báo Đài CSVN đã chủ trương làm hai điều vô lương tâm: (1) Chỉ trích dẫn vỏn vẹn Câu thứ nhất mà không trích những lời nói tiếp để cắt nghĩa tại sao nói như vậy; (2) Tuyên truyền và kết luận mạ lỵ Đức TGM KIỆT theo ý nghĩa Câu nói thứ hai mà Ngài đã sáng suốt không bao giờ nói.
 

CSVN KHÔNG PHẢI LÀ
NƯỚC VN VÀ DÂN TỘC VN

Có một cựu sinh viên tại Thụy sĩ, muốn làm ăn với CSVN, nên ăn cắp lá thư của tôi để gửi về Bộ Nội Vụ CSVN để mách lẻo. Một người thuộc Bô Nôi Vụ đã lấy được thư đó và gửi ngược lại Thụy sĩ cho tôi. Tôi đã viết thẳng cho Bộ Nội Vụ rằng muốn có thông tin về tôi, thì hỏi thẳng tôi để tôi trả lời trực tiếp cho đúng sự thực, chứ đừng hỏi  qua những kẻ muốn mách lẻo để lấy điểm, bịa đặt không trúng sự thực.

Đồng thời tôi cũng phân biệt cho CSVN biết rằng CSVN không phải là NƯỚC Việt Nam và không phải là DÂN TỘC Việt Nam. Tôi lấy tỉ dụ sau đây:

NƯỚC Việt Nam và DÂN TỘC Việt Nam ví như dòng sông triền miên chảy từ đời này sang đời kia và còn mãi mãi. Chính trị trên đất NƯỚC Việt Nam và đối với DÂN TỘC Việt Nam chỉ là những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước sông. Những gợn sóng lăn tăn khi ẩn khi hiện. Chủ nghĩa Cộng sản là thể chế Chính trị lúc này nhô lên, nhưng rồi lặn xuống như gợn sóng. Vì vậy không thể coi gợn sóng lăn tăn, Chính trị CSVN, là dòng nước sông triền miên chảy của DÂN TỘC Việt Nam và của NƯỚC Việt Nam.

Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT không bao giờ nói Ngài nhục nhã vì Quốc tịch Việt Nam, vì Nước Việt Nam, nghĩa là vì dòng nước sông DÂN TỘC và NƯỚC Việt Nam chảy triền miên. Nhưng Ngài cảm thấy nhục nhã cho Chính trị CSVN, một gợn sóng lăn tăn mà tự coi mình là dòng nước sông để bắt NƯỚC Việt Nam chịu cảnh kém phát triển, bắt DÂN TỘC Việt Nam sống trong độc tài theo lệnh của đảng CSVN.

Chính vì coi đảng CSVN, coi Chính trị XHCN là NƯỚC VN, là DÂN TỘC VN, nên Báo Đài CSVN kết án Đức TGM KIỆT là phản Quốc, phản Dân tộc, trong khi ấy Ngài chỉ cảm thấy nhục nhã vì gợn sóng thể chế Chính trị CSVN.

Thực vậy, nếu chỉ có vỏn vẹn Câu nói thứ nhất: "Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam" mà không cần nói tiếp, thì Báo Đài CSVN cũng không thể nào kết luận được Đức TGM KIỆT là phản Quốc được.

Chính trị quy định quyền hạn xử dụng, được phép đi lại hàm chứa trong HỘ CHIẾU. Cũng vậy, những nước khác, tùy sự giao hảo, chấp nhận thể chế Chính trị hiện hành của một nước, mà cho phép người cầm HỘ CHIẾU nhập cảnh hay không và cư ngụ được bao lâu. Người cầm cái HỘ CHIẾU không khổ tâm vì mình là NGƯỜI Việt Nam, nhưng nhục nhã là phải ràng buộc cực khổ đối với những quy định kềm kẹp từ thể chế Chính trị CSVN cấp phát Hộ Chiếu ấy, rồi chịu những ràng buộc Chính trị, Ngoại giao từ những nước mà mình xin nhập cảnh. Nếu có nước không chấp nhận cho người mang Hộ Chiếu CSVN hiện hành vào nước mình, không phải là vì lý do người ấy gốc là Dân Tộc Việt Nam, mà là vì người ấy mang Hộ Chiếu của một thể chế Chính trị mà nước đó không chấp nhận.

Tôi xin trưng dẫn ra những tỉ dụ cụ thể. Trước đây, Giám mục NGUYỄN SƠN LÂM là Giám mục dưới chế độ CSVN và là Giám mục đầu tiên sang được Hoa kỳ. Giám mục mang HỘ CHIẾU CSVN và chỉ sang được Vatican, Pháp và Thụy sĩ. Tại Việt Nam, dù Giám Mục có được lòng Nhà Nước, nhưng vẫn không thể lấy được phép sang Hoa kỳ. Nhưng khi Giám mục sang đến Thụy sĩ, Oâng NGUYỄN NGỌC LƯƠNG, Lãnh sự của Việt Nam tại Geneva, đã bất chấp Chính trị “giở hơi“,“giả hình“ và phiền toái nhằm tham nhũng ở quốc nội, đã ghi thêm vào HỘ CHIẾU là cho phép Giám mục đi Hoa kỳ. Giám mục LÂM, do đó là Giám mục VN đầu tiên đi Mỹ.

Tỉ dụ này cho thấy việc mang HỘ CHIẾU là sự ràng buộc vào một thể chế Chính trị.

Vì vậy, Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT khi nói rằng Ngài nhục nhã khi cầm cái HỘ CHIẾU là nói rằng Ngài nhục nhã cho cái thể chế Chính trị đã cấp HỘ CHIẾU cho Ngài với tất cả ràng buộc độc tài. Là Công dân một nước, Ngài có quyền bầy tỏ quan điểm đối với một thể chế Chính trị được coi như một gợn sóng lăn tăn trên dòng nước sông chảy triền miên của DÂN TỘC, của NƯỚC Việt Nam. Ngài không phản lại DÂN TỘC và NƯỚC Việt Nam. Nhưng Ngài có quyền ưng theo hay phủ nhận thể chế Chính trị đang có ở NƯỚC VN và đang cai trị DÂN TỘC VN.

Chính tôi, cho dù CSVN cấp phát cho tôi HỘ CHIẾU, nhưng tôi xé bỏ nó và dục thùng rác, tôi thách những tên Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng nói tôi là phản quốc, mất gốc, phản lại DÂN TỘC mà tôi đang cố thủ giữ lấy Quốc tịch Việt Nam. Ngược lại, tôi thẳng thắn nói rằng những tên Hồ Chính Minh, Phạm Văn Đồng và cả bọn CSVN hiện nay là phản Quốc, phản bội lại Tổ Tiên vì chúng đã ký bán Hoàng Sa, Trường Sa cho Trung quốc.   
 

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

 



CẦU NGUYỆN CHO LINH MỤC NGUYỄN VĂN LÝ
 
Thứ Ba, Ngày 1 tháng 12-2009 



Tin Hoa Thịnh Ðốn - Nhật báo Wall Street Journal là một tờ báo có uy tín nhất thế giới, hôm chủ nhật đã đăng một bài viết của bà Maran Turner là Tổng giám đốc điều hành của tổ chức Freedom Now có văn phòng tại Washington, và cũng là luật sư quốc tế cho linh mục Nguyễn Văn Lý. Bài viết đã thuật lại việc linh mục Lý đã đột quỵ bất tỉnh trên nền nhà lao và đây là lần đột quỵ thứ nhì chỉ trong vòng 4 tháng đã khiến ngài bị bất toại một nửa thân mình.

Linh mục Lý gặp nạn trong một hoàn cảnh đơn côi bên trong trại giam, không có người thân bên cạnh. Vị linh mục Công giáo 63 tuổi này là một trong những nhà đấu tranh kiên cường nhất. Hơn ba thập niên, ngài đã liên tục tranh đấu đòi hỏi tự do ngôn luận và tôn giáo, và đó chính là niềm tin thôi thúc ngài đòi hỏi phải có một nền tự do dân chủ đa đảng tại Việt Nam. Vào năm 2006, ngài đồng sáng lập Khối 8406, một tổ chức đấu tranh dân chủ. Ngay năm sau ngài bị nhà nước cộng sản bắt giam vì tội danh tuyên truyền nói xấu chế độ và bị biệt giam. Ðây không phải là đầu tiên vị linh mục này bị bắt giam, mà hồi năm 1977 ngài cũng đã ngồi tù 16 năm rồi. Việc bắt giam linh mục Lý cho thấy nhà cầm quyền Hà Nội đi giựt lùi so với một ít tiến triển trước đó; một khuynh hướng đang gia tăng qua việc gần đây nhà cầm quyền tăng cường bắt giam các nhà báo, chủ Blog và các nhà đấu tranh dân chủ lên tiếng chỉ trích chế độ độc tài. Trong số những người bị bắt giam trong năm nay có Luật sư Lê Công Ðịnh, một vị luật sư tài giỏi đã từng nhận bào chữa cho nhiều nhà đấu tranh trước khi ông bị bắt hồi tháng 6.
Bài viết cho rằng tình trạng sức khoẻ hiện nay của linh mục Lý thật đáng quan ngại. Gia đinh của ngài, kể cả chị gái và các cháu trai không được trại tù thông báo khi ngài bị đột quỵ lần thứ nhất hồi tháng Bảy vừa qua. Sau lần bị đột quỵ lần thứ nhì mới đây, ngài được đưa vào bệnh viện mà lúc nào chung quanh cũng có đến 5 công an túc trực canh gác. Trong khi một số thân nhân của ngài được phép vào thăm thì tất cả các tu sĩ linh mục không được phép vào thăm ngài. Lối kiểm soát gắt gao nghiêm ngặt này hầu như được áp dụng cho tất cả các tù nhân chính trị tại Việt Nam, và càng ngặt nghèo hơn đối với linh mục Lý bởi vì nhà cầm quyền lo sợ khả năng có thể lôi kéo người khác, thậm chí giáo hóa cả những tên cai ngục. Việc đối xử tàn tệ với linh mục Lý đã khiến cả cộng đồng thế giới quan tâm.

Vào tháng Bảy vừa qua, 37 Thượng Nghị Sĩ Hoa Kỳ đã gởi thư đến chủ tịch nhà nước, kêu gọi Hà Nội trả tự do cho ngài. Và ngay sau khi biết tin ngài bị đột quỵ lần này, một lần nữa chính phủ Hoa Kỳ, cũng như các thành viên của chính phú Úc cũng đã lên tiếng yêu cầu chữa trị bệnh và trả tự do cho ngài.

Theo hồ sơ nhân quyền của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, mặc dầu Việt Nam liên tục vi phạm nhân quyền, nhưng lại được bộ này rút tên khỏi danh sách quốc gia cần quan tâm đặc biệt. Hoàn cảnh của linh mục Lý hiện nay cho thấy Việt Nam liên tục vi phạm nhân quyền có hệ thống; Những vị phạm này vẫn tiếp diễn trong tiến trình Việt Nam hội nhập vào cộng đồng thế giới.

Chính quyền Hà Nội phải lập tức thả ngay linh mục Lý và để thân nhân ngài chăm sóc sức khỏe cho ngài.





                                CSVN TÌM CÁCH ĐÁNH LỪA VATICAN:
                              GIÁO DÂN TĂNG CƯỜNG CẦU NGUYỆN 


                            Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
                                              Geneva, 05.11.2009

          

Đức Thánh Cha GIOAN-PHAOLÔ II đã trực tiếp nói những Huấn Dụ của mình cho Hàng Giám Mục Việt Nam và qua đó cho các Linh mục, Tu sĩ Nam Nữ và Giáo dân. Theo tinh thần Huấn Dụ từng điểm này của Đức Thánh Cha Gioan-Phaolô II, người đã sống thực và kinh nghiệm những xảo quyệt của Cộng sản trong xứ của Ngài là Ba-Lan, Giáo dân chúng ta dâng những Ý CHỈ CẦU NGUYỆN nhân dịp Nguyễn Minh Triết, Cộng sản Việt Nam, sang Vatican gặp Đức Giáo Hòang Benedicto XVI hiện hành


Huấn Dụ của Đức Thánh Cha GIOAN-PHAOLÔ II

Ngày 22.01.2002, các hãng Thông Tấn ZENIT cũng như FIDES từ Vatican đã loan tin về Huấn Dụ của Đức Thánh Cha Gioan-Phaolô II, người đã đã sống và đã hiểu những mưu mô qủy quyệt của Cộng sản, trong dịp gặp trực tiếp giữa Ngài và hàng Giám Mục Việt Nam gồm 26 Vị Giám Mục tới Vatican. Đức Thánh Cha trả lời từng điểm cho một THỈNH NGUYỆN THƯ đồng ký bởi 158 Linh mục và 24'601 Giáo dân nhân cuộc đấu tranh của Linh mục NGUYỄN VĂN LÝ. Ngài khuyên giải mọi người hãy can đảm đấu tranh về từng điểm một như sau:

1) Mẹ Giáo Hội VN có 6 triệu người con chưa được hưởng những quyền thiết cần cho Tự do Tôn Giáo.

Đức Thánh Cha tỏ sự vui mừng khi nghe Mẹ Giáo Hội VN có 6 triệu người con, đó là chưa kể những người cùng dòng máu Việt đang tản mác khắp nơi trên 70 nước. Đức Thánh Cha đã nghe trực tiếp lời khẳng định của Đức Cha NGUYỄN VĂN HÒA :“Giáo Hội VN hiện nay không được hưởng những quyền tự do thiết cần.“ Đức Thánh Cha mủi lòng và thương 6 triệu người con. Ngài đã nguyện xin trao phó Mẹ Việt Nam với 6 triệu người con ấy trong cánh tay can thiệp của Đức Mẹ LA VANG.

2) Giáo Hội không phải bị ràng buộc vào bất cứ một hệ thống Chính trị nào.

Trích dẫn Công Đồng Vatican II, Đức Thánh Cha đã tái khẳng định nguyên tắc căn bản rằng Giáo Hội, vì nhu cầu tôn giáo chính đáng riêng của mình, không thể pha trộn lẫn lộn với với bất cứ một tập thể chính trị nào dù bằng sự viện lẽ bất cứ lý do nào đi chăng nữa.

3) Sự thiện rất qúy báu của Tự do Tôn Giáo

Đức Thánh Cha đi vào chi tiết hơn và hòan tòan ca ngợi rằng điều tốt đẹp vô cùng qúy giá là quyền Tự do Tôn giáo. Quyền Tự do Tôn giáo này được đặc biệt quan tâm tới bởi Công Đồng Vatican II, bởi những Tuyên Ngôn và bởi những Khế Ước quốc tế, không phải chỉ cho những cá nhân mà đồng thời phải cho những Tập Thể Tôn Giáo. Đối với những cá nhân, quyền Tự do Tôn giáo này bảo đảm quyền tuyên xưng Đức Tin và quyền Hành Đạo. Đối với những Tập Thể Tôn Giáo, quyền Tự do Tôn Giáo hàm ngụ việc bảo đảm những quyền căn bản như quyền điều hành tự trị, quyền cử hành việc thờ phụng công cộng mà không bị hạn chế, quyền dậy dỗ công khai lòng tin và quyền làm chứng đức tin bằng lời nói hay bằng bản viết, quyền khai triển sức mạnh đơn thuần của học thuyết xã hội của Tập Thể, quyền cổ võ những sáng kiến trong những lãnh vực giáo dục, văn hóa, bác ái và xã hội.

4) Đức Giáo Hòang cầu nguyện và cổ võ cho lòng can đả

Đức Giáo Hòang đã kêu gọi tất cả Cộng Đồng Công Giáo VN hãy “TIẾN RA KHƠI“ với một sức mạnh mới. “RA KHƠI“ ở đây theo ý nghĩa của Huấn Dụ là phải can đảm dứt bỏ cảnh ao tù hiện hành để cương quyết tìm một hướng đi mới không bị kềm chế, nhưng thóang đạt, thênh thang như biển khơi cho Giáo Hội. Ngài tha thiết nhờ cậy các Giám mục Việt Nam một điều:“Khi anh em (các Giám mục) trở lại Quê Hương trọng qúy của anh em, thì hãy nói cho các Linh mục, các Tu sĩ Nam, Nữ, cho những người dẫn dậy Giáo lý, cho tất cả Giáo dân và đặc biệt cho những người Trẻ rằng Tôi đang cầu nguyện cho họ và đang cổ võ họ hãy CAN ĐẢM thắng vượt những trở ngại, hãy lấy gương  các Thánh và các Vị Tử Đạo đã tiên phong trước họ trên đường ĐỨC TIN và máu của những Vị ấy đang hiện diện như hạt giống của một ĐỜI SỐNG MỚI cho tòan thể qúy Quê Hương của Anh em.“


Những Ý CHỈ CẦU NGUYỆN của Giáo Dân

Ý Cầu Nguyện I: CẦU CHO GIÁO DÂN VỮNG ĐỨC TIN

Trải qua những năm trường sống dưới Chế độ Cộng sản tìm đủ mọi cách diệt trừ Tôn Giáo và nhồi sọ chủ trương vô thần, Giáo dân Công giáo Việt Nam vẫn giữ vững ĐỨC TIN của mình. Qua những vụ gần đây nhất như Tòa Khâm Sứ, Thái Hà, Tam Tòa, Loan Lý... Giáo dân không còn sợ hãi nữa, đã can đảm đứng lên chứng tỏ ĐỨC TIN và cương quyết làm theo LƯƠNG TÂM đã được thấm nhuần bởi những Giáo Huấn Phúc Aâm cho CÔNG LÝ và HÒA BÌNH đích thực của Chúa. Cộng sản đã sợ hãi và đang muốn xử dụng đổi chác những gì thuộc trần thế với hàng Giáo Phẩm, thậm chí với Vatican để làm cớ cho Giáo Dân giảm sút ĐỨC TIN của mình. Trước đây Chúa đã nói đến việc làm mất ĐỨC TIN của Giáo Dân: «Khốn cho các người ! Các người rảo khắp đất liền và biển cả để rủ cho một người theo đạo; nhưng khi họ theo rồi, các ngươi lại làm cho họ xuống hỏa ngục gấp đôi các ngươi».(Mt. 23, 15). Chính Chúa Giêsu đã ra án phạt cho những cái cớ làm sa ngã ấy: “Những ai làm cớ cho một trong những kẻ bé mọn đang tin Thầy đây phải sa ngã, thì thà treo cối đá lớn vào cổ nó mà xô cho chìm xuống đáy biển còn hơn.” (Mt. 18, 6). Nguyện xin Thiên Chúa ban sức mạnh cho những bậc chăn chiên, đừng yếu lòng trước những đổi chác quyền lợi trần thế mà làm cớ cho Giáo dân bé mọn sa ngã, giảm sút ĐỨC TIN của mình.

Ý Cầu Nguyện II: CẦU CHO NHỮNG CHA XỨ, NHỮNG NỮ TU TRỰC TIẾP VỚI DÂN

Trong việc chứng tỏ ĐỨC TIN tại Tòa Khâm Sứ, Thái Hà, Tam Tòa, Loan Lý... các Cha Xứ, các Nữ Tu sống trực tiếp với đời sống khốn cùng của Giáo dân, đã không bỏ Giáo dân trong những cuộc bị đàn áp, đánh đập bởi CSVN. Những Cha Xứ, những Nữ tu ấy đã lăn xả vào hiện trường để cùng đổ máu ra với Giáo dân. Đây là những kẻ chăn chiên nhỏ bé, nhưng can đảm và đã được Giáo dân tín nhiệm. Cầu xin Chúa đừng để những Chủ chăn cao trọng bị CSVN lừa đảo, mua chuộc mà tìm cách thuyên chuyển, tách rời những kẻ chăn chiên nhỏ bé này ra khỏi Giáo dân đang can cường chứng tỏ ĐỨC TIN của mình.

Ý Cầu Nguyện III: CẦU CHO MỘT SỐ VỊ CHỦ CHĂN HỐI CẢI

Một số những Chủ chăn, ngay thuộc hàng Giám mục Việt Nam, có những Vị đã vì sự quyến rũ của vật chất, của danh vọng trần thế do CSVN dành cho hoặc hứa hẹn, mà làm hại ĐỨC TIN của Giáo Dân hoặc trực tiếp làm chia rẽ Giáo Hội Mẹ VN. Cầu xin Chúa làm cho những Vị này biết tĩnh tâm suy nghĩ câu sau đây mà hối cải:“Vanitas vanitatis est! Vanité des vanités !“ Xin cho những Vị này đừng mắc mưu quân Pharisiêu CSVN nữa.

Ý Cầu Nguyện IV: CẦU NGUYỆN CHO ĐỨC TGM.NGÔ QUANG KIỆT

Nguyễn Minh Triết có thể đánh lừa đổi chác Ngọai giao để nhờ Vatican can thiệp nhằm vi phạm vào tính cách tự trị của tổ chức Giáo Hội VN, tỉ dụ như đề nghị thuyên chuyển Đức Tổng Giám mục NGÔ QUANG KIỆT khỏi Hà Nội. Xin Đức Thánh Cha Benedicto XVI cương quyết nhắc lại cho Nguyễn Minh Triết cái quyền căn bản điều hành tự trị của Tập Thể Tôn Giáo mà Đức Thánh Cha Gioan-Phaolô II đã nhấn mạnh theo tinh thần Công Đồng Vatican II, theo những Tuyên Ngôn và những Khế Ước Quốc tế.

Ý Cầu Nguyện V : CẦU NGUYỆN CHO ĐỨC THÁNH CHA BENEDICTÔ XVI

Thiên Chúa Ngôi Hai nhập thể để cứu chuộc Nhân lọai. Bản Tính của Chúa Giêsu là TÌNH YÊU. Ngài tha thứ hết mọi người, trừ quân Pharisiêu giả hình phạm đến Chúa Thánh Thần, nghĩa là làm trái với chính Lương Tâm của chúng. Chúa Giêsu nói cho chúng biết: “Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pharisiêu giả hình ! Các người giống như mồ mả tô vôi, bên ngòai có vẻ đẹp, nhưng bên trong thì đầy xương người chết và đủ mọi thứ ô uế. (Mt. 23, 37). Trên sa mạc, Chúa không ngần ngại đuổi qủy Satan đi khi nó tìm cách mê dụ Ngài phải thần phục nó. Chúa cũng không ngần ngại xô đổ bàn ghế những kẻ muốn xử dụng Đền Thờ như nhà gian giảo trộm cướp. Cầu xin Chúa ban cho Đức Thánh Cha BENEDICTÔ XVI đầy tình thương yêu, nhưng khi cần, cũng đủ mạnh mẽ xua đuổi những quân giả hình, mưu mô gian giảo.


Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế



XIN VATICAN ĐỂ CÁC CHA QUẢN XỨ
PHẢN ỨNG NHƯ DON CAMILLO VỚI CSVN

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 08.10.2009



Khi Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN HỌC TẬP viết THỈNH NGUYỆN THƯ lên Vatican, một số nhỏ Giáo dân trao đổi ý kiến với nhau về tư cách nào để viết lên ? và viết với thái độ nào ?

Tư cách nào để viết lên Vatican ?

Đối với câu hỏi về tư cách nào, thì mọi người đều đồng ý rằng rằng:

=> Là một người Công giáo nói chung, Tín đồ có thể viết lên Vị Lãnh đạo tối cao để bầy tỏ ý kiến đóng góp hay phản biện ngòai những gì thuộc Tín Lý. Nếu đó là những vấn đề liên hệ đến Trần thế như Xã hội, Chính trị, thì Tín đồ đã sống thực với  Gia đình, Xã hội và Chính trị sẽ có những đóng góp ý kiến cụ thể. Tỉ dụ làm sao ăn ở với một người vợ, một người chồng trong gia đình, làm sao phải đi làm việc nhiều chỗ đầu tắt mặt tối để nuôi con, thì Tín đồ đã có Gia đình sẽ hiểu cụ thể hơn là Đức Giáo Hòang.

=> Là một người Công giáo Việt Nam, Tín đồ còn có ba lý do để viết lên Vatican:
* Cộng sản Việt Nam hay Trung quốc khác với Cộng sản Tây phương. Việt Cộng và Trung Cộng mưu mẹo và giả hình hơn Cộng sản Nga hay Đông Aâu. Ngay sau năm 1989, sụp đổ Cộng sản Nga và Đông Aâu, Việt Cộng và Trung Cộng vẫn gian dối mưu mẹo lừa đảo để sống. Vatican và Hồng Y Quốc Vụ khanh (người Ý), nếu đã sống với Cộng sản Tây phương, thì có lẽ vẫn chưa có kinh nghiệm thực gian dối mưu mẹo từ Trung Cộng và Việt Cộng.  Tín đồ Công giáo Việt Nam đã sống thực với Việt Cộng và Trung Cộng trong bao chục năm trường rồi.
* Tín đồ Công giáo Việt Nam có bổn phận và trách nhiệm cùng với Hàng Giám Mục Việt Nam bảo vệ Giáo Hội Mẹ Việt Nam. Giáo Hội Pháp, Giáo Hội Ý... có hòan cảnh khác với Giáo Hội Việt Nam. Khi Marchais, đầu đảng Cộng sản Pháp nói xùi bọt mép về vô sản, thì Oâng cười xòa sống hữu sản không đến nỡi giả hình như đầu đảng Cộng sản Việt Nam. Khi Pepone nói về Cộng sản một cách say sưa, thì vẫn đưa con đến cho Don Camillo rửa tội. Vì vậy nếu Vatican hiểu Cộng sản giống như Cộng sản Tây phương, thì việc đối xử với Nguyễn Minh Triết sẽ só những sai lầm.Tín đồ Công giáo Việt Nam thấy mình có nhiệm vụ trình bầy lên Vatican kinh nghiệm về Cộng sản Việt Nam.
* Tín đồ Công giáo Việt Nam còn mang khía cạnh dân tộc nữa. Họ là người Việt Nam và phải có bổn phận và trách nhiệm của một Công dân Việt Nam đối với tiền đồ Đất Nước. Nếu Vatican chỉ quyết định theo quyền lợc thuần túy Tôn giáo mà bỏ quên thống khổ của Dân tộc Việt Nam đã phải chịu đựng trong suốt bao chục năm trường, thì Vatican trở thành ích kỷ tôn giáo. Giáo dân Công giáo Việt Nam không thể sống với ích kỷ tôn giáo mà quên sống với Dân tộc.  Đức Giáo Hòang Gioan-Phaolô II đã tuyên bố làm gương về hai trách nhiệm và bổn phận này. Ngài tuyên bố rõ rệt rằng dù Ngài là Giáo Hòang, nhưng nếu Nga đưa xe tăng đè bẹp Dân tộc Ba Lan của Ngài, thì Ngài cũng cởi áo Giáo Hòang để về chiến đấu bảo vệ nước của Ngài là Ba-Lan.

Ba lý do trên cho thấy rằng một Tín đồ Công giáo Việt Nam phải viết lên Vatican khi tên Pharisiêu Nguyễn Minh Triết sang gặp Đức Giáo Hòang với mưu đồ giả hình gian dối truyển thống của CSVN. Nhưng viết lên Vatican với thái độ nào ? Đó là câu hỏi thứ hai của việc tham khảo ý kiến của một nhóm nhỏ Giáo dân.

Thái độ nào khi viết lên Vatican ?

Giáo dân đơn thuần không tính tóan địa vị như một số lãnh đạo Tôn giáo. Giáo dân đơn thuần chỉ lấy ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM do chính Phúc Aâm in sâu vào mà lấy thái độ để viết.

Trong cuộc đấu tranh vừa qua của Tam Tòa, chúng tôi nhận ra sự kiên cường và đòan kết đến từ Giáo dân đơn thuần và được hướng dẫn bởi 170 Linh mục quản xứ và 420 Nữ tu đã ngày đêm sống liền với đời sống Giáo dân. Không có những Lãnh đạo cao trọng như Hồng Y Quốc vụ khanh người Ý-tà-lồ chỉ sống ở Vatican. Giáo dân đơn thuần và những Linh mục quản xứ cùng các Nữ tu nghèo nàn đã tỏ một thái độ cứng rắn thực sự đối với quân Pharisiêu CSVN.

Khi đóng góp những ý kiến về thái độ viết lên Vatican, tôi nghĩ liền đến cuộc đấu tranh trực diện của Tam Tòa. Tôi nghĩ đến Don CAMILLO và Giáo dân sống hàng ngày bên cạnh Vị Chủ chăn nhà quê trực diện với PEPONE, đầu đảng Cộng sản thời Staline trong Xứ đạo tại Miền Bắc nước Ý.

Nói đến Don CAMILLO và PEPONE, những người Công giáo lúc vào khoảng 65-75 tuổi biết rành hơn là thế hệ con cháu lúc này. Tôi muốn cắt nghĩa để thế hệ trẻ biết Don CAMILLO và PEPONE là ai trước khi viết về những tỉ dụ hành động của hai nhân vật này.

Nhà văn Ý Giovanni GUARESCHI đã viết cuốn sách mô tả một Xứ đạo nhỏ vùng Tây Bắc Nước Ý ở đó có hai nhân vật: một PEPONE, cán bộ hòan tòan theo Cộng sản Staline và một Don CAMILLO, cha quản xứ nhà quê trực tính theo ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM Công giáo. Vào những năm 1955-60, cuốn sách của Giovanni GUARESCHI được dịch ra nhiều thứ tiếng, trong đó có tiếng Việt với tựa đề là “THẾ GIỚI TÍ HON CỦA ĐÔNG CAM-LỘ“ (Le petit monde de Don Camillo). Cuốn sách sau đó được đóng thành 4 bộ phim với FERNADEL giữ vai Don CAMILLO. Tôi xem bốn bộ phim ấy mà không chán.

Khi góp ý kiến về thái độ nào để viết lên Vatican, nghĩ đến Don CAMILLO, tôi đã viết ý kiến như sau:

“Tôi vừa viết đến qúy thân hữu. Rồi tôi làm bếp để ăn tối. Ăn xong, tôi lại muốn viết nữa về những gì tôi mong mỏi Giáo Hội Công Giáo tỏ thái độ với CSVN.

Giáo sư Nguyễn Học Tập và tôi đã cùng viết VietTUDAN. Chúng tôi đã cùng rủ nhau đi đấu tranh ở Đại Hội Niềm Tin. Chúng tôi đã liên lạc trao đổi thường xuyên với nhau qua điện thọai. Giáo sư và tôi cùng đồng ý với nhau rằng các Linh mục, Giám mục phải hành động thực tiễn giống như Don CAMILLO đối với PEPONE.

Có những người nói rằng tôi quá khích. Trong thời gian qua, khi tôi viết về đám ngợm Giáo gian quốc doanh, một số Giáo dân ngoan đạo cho rằng tôi viết những lời phạm thượng.

Kinh nghiệm đã cho chúng ta thấy rằng, CSVN mơn trớn hàng Giáo phẩm bề ngòai để làm bình phong che đậy, nhưng thực chất chúng dộc ác để phá Giáo Hội, để đàn áp Giáo dân. Đối với CSVN (quân Pharisiêu giả hình) và đối với đám ngợm Giáo gian quốc doanh tay sai của Pharisiêu, tôi có thái độ DỨT KHÓAT chứ không phải là quá khích. Đối với đám lì lợm độc ác này, chỉ lấy gậy mà đập, chứ đừng mắc mưu chúng mà đối thọai nhẹ nhàng. Chúng mơn trớn dưới hình thức đối thọai với Vatican, với Giáo quyền Việt Nam để dánh lừa Giáo dân. Chúng muốn các Giám mục Việt Nam trở thành những con “gà mái” hay “gà trống thiến”, trong khi ấy tôi mong những Giám mục Việt Nam là những “gà trống thực” ngẩng đầu gáy oang lên, dương hai cựa ra sẵn sàng đá như một Don CAMILLO.


Một ít tỉ dụ về Phản ứng của Don CAMILLO
theo ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM

Chiều nay, trước khi viết bài này, tôi đã xem lại hai bộ Phim của Don CAMILLO để nhớ lại những tỉ dụ. Bộ thứ nhất là “Le petit Monde de Don Camillo“ và bộ thứ hai là “La grande Bagarre de Don Camillo“. Rất nhiều tỉ dụ về cách đối xử của một Linh mục nhà quê, sống liền với Cộng sản, để bảo vệ hữu hiệu Đức Tin theo Lương Tâm chân thực của mình:

Tỉ dụ 1:  KHÔNG RỬA TỘI CHO CON PEPONE

Một người đàn bà trong đảng Cộng sản của Pepone bế đứa con trai của Pepone đến Nhà Thờ yêu cầu Don Camillo rửa tội.  Don Camillo hỏi tên thánh của đứa trẻ là gì ? Người đàn bà nói tên thánh nó là Lénine. Don Camillo trả lời không ngập ngừng:“Đưa nó về cho Cộng sản rửa tội !“ Người đàn bà ẩm đưa trẻ ra đi. Sau đó, chính Pepone ẫm con mình đến xin rửa tội. Đầu đảng Cộng sản tránh không nói tên thánh đứa trẻ là Lénine và nói tên thánh nó là Camillo. Cha quản xứ nhà quê cười và nói:“Bây giờ có thể thêm tên Lénine bên cạnh tên Camillo vì nếu Lénine đứng cạnh Camillo, thì tên Lénine sẽ bị Camillo vô hiệu hóa.“

Don CAMILLO nói đúng, không có thánh nào tên là Lénine !
 
Tỉ dụ 2: CHÚA CŨNG PHẢI LẶNG THINH

PEPONE khi ra tranh cử Dân Biểu đã lấy khẩu hiệu Hòa Bình trong khi ấy đảng của Oâng dữ tợn hơn Phát xít. Để quảng cáo, Pepone ra tờ báo Sự Thật (La Vérité) và chính Oâng rao bán trước Nhà Thờ. Don CAMILLO ra mua báo và đòi mua tờ báo Thập Tự Giá (La Croix). Don CAMILLO vào Nhà Thờ, rất xao động, phân bua với Chúa trên Thập tự giá rằng PEPONE không thể làm Dân Biểu có tầm ảnh hưởng nguy hại rộng lớn vì hắn dốt nát quá. Chúa mắng Don CAMILLO là quá nóng nẩy. Don CAMILLO phân bua lớn tiếng hơn là mình không thể chịu được những người NÓI DỐI, GIẢ HÌNH để lừa bịp người khác. Lần này Chúa lặng thinh và không mắng nữa. Don CAMILLO tưởng Chúa lặng thinh vì giận nên qùy gối xin lỗi và hỏi lại Chúa xem Chúa có giận không. Nhưng Chúa vẫn lặng thinh. Don CAMILLO hiểu lặng thinh là đồng ý, nghĩa là Chúa cũng ghét những kẻ NÓI DỐI, GIẢ HÌNH như quân Pharisiêu.

Tỉ dụ 3: CÔNG SẢN VÀ TƯ SẢN

PEPONE là Thị trưởng của nơi Oâng ở. Theo chủ thuyết Cộng sản, tất cả đất đai trở thành Công sản. Một nông dân, mất đất, đến than thở với Don CAMILLO và nhờ Cha xứ đến giãi bầy về Luật với PEPONE. Cha xứ cùng đi đến Nhà Làng với nông dân. PEPONE trả lời thuộc lòng và độc tài rằng:“Tất cả thuộc quyền NHÂN DÂN và quyền NHÂN DÂN là TÔI“. Tư nhân ráng mà lo liệu lấy mình !“ Trước lời tuyên bố độc tài ấy Don CAMILLO và người nông dân đành nín lặng ra khỏi Nhà Làng. Nhưng Don CAMILLO không chịu thua về việc độc tài này. Theo lời khuyên của Don CAMILLO cho nông dân lúc khốn cùng này, người nông dân đưa Bò, Heo, Gà Vịt... đến đến Công trường trước Nhà Làng để sinh sống. Vắt sữa Bò tại Công trường. Con Bê chạy vào Văn Phòng Nhà Làng của PEPONE để đái. PEPONE đến Công trường, hùng hổ kết án nông dân: “Tại sao đem Bò, Heo... đến Công hữu chiếm cứ, làm mất trật tự !“. Người nông dân bình thản trả lời: “Tại sao chiếm Tư hữu của tôi. Công hữu là của Nhân Dân và tôi thuộc Nhân dân !“.

CSVN ngày nay vẫn có luận điệu như vậy. Đất của Thái Hà trở thành Công viên của Nhân Dân. Giáo dân cũng là Nhân dân, nên cũng có thể đến Công hữu của Nhân dân để thắp nến cầu nguyện.  Giáo dân Tam Tòa cũng là Nhân dân, nên cũng có thể đến nền Nhà Thờ Tam Tòa cũ để cầu nguyện.

Tỉ dụ 4: BIỆN PHÁP BẮT ÉP HAY CHỈ LÀ TRAO DỔI

PEPONE bị Cô giáo già gọi là con lừa ngu dốt. Nhưng Oâng muốn ra tranh cử Dân Biểu. Buộc Oâng phải có Chứng chỉ Tiểu học mới có thể ứng cử. Oâng phải qua cuộc khảo hạch về Tóan đố số học. Bài Tóan đố là vòi nước chảy vào một cái hồ nửa hình cầu. Don CAMILLO lén đứng ngòai cửa sổ thấy Pepone không viết được gì. Thế là Don CAMILLO nghĩ đến việc trao đổi. Cha xứ giải bài Tóan đố, kèm theo một Văn Bản cho phép xây Nhà Nguyện mà Thị trưởng phải ký. Trước hòan cảnh bí về bài Tóan đố, Pepone phải ký, nhưng nói rằng đây là việc BẮT ÉP. Don CAMILLO tươi cười nói rằng: “Đây không phải là BẮT ÉP (Chantage) mà là việc TRAO ĐỔI (Echange) bình thường.“

Đối với Cộng sản, giữ thái độ qụy lụy XIN-CHO, thì Cộng sản sẽ ăn hiếp. Phải có BIỆN PHÁP tương xứng với Cộng sản. “Si vis PACEM, para BELLUM“ (Muốn Hòa Bình, phải sửa sọan Chiến Tranh“. Hòa Bình chỉ có khi có quân bình lực lượng !


Vatican hãy để Giáo dân và Giáo quyền VN
có biện pháp hành xử như Don CAMILLO

Giáo dân và Giáo quyền Việt Nam phải sống bao chục năm trường trong những gian dối, mưu mẹo và đàn áp của CSVN, quân Pharisiêu. Trong phạm vi bài này, chúng tôi chưa muốn viết như yêu cầu Vatican phải làm điều này hay điều kia khi mà tên trùm gian dối Nguyễn Minh Triết sang gặp Đức Giáo Hòang. Chúng tôi chỉ muốn xin Vatican đừng lấy những quyết định, vì đổi chác ngọai giao với CSVN, mà làm mất sự độc lập hành xử của Giáo dân và Giáo quyền Việt Nam trước gian dối và đàn áp của CSVN.

Phản ứng của Don CAMILLO là phản ứng của một ĐỨC TIN vững chắc và một LƯƠNG TÂM đơn thuần. Pepone cũng phải nể Don Camillo. Giáo dân và Giáo quyền Việt Nam cũng phải có những phản ứng  cương quyết theo đúng ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM đơn thuần, thì CSVN mới dè chừng những ăn hiếp, đàn áp của chúng được. Vatican hãy tôn trọng.


Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế


 





TRIẾT SANG VATICAN,
GIÁO DÂN HẢI NGỌAI CÓ TIẾNG NÓI NÀO ?

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 24.09.2009



Trước sự việc Nguyễn Minh Triết sang Vatican gặp Đức Giáo Hòang và có thể tiện dịp mời Đức Giáo Hòang sang thăm viếng Việt Nam trong tương lai gần, chúng tôi chưa muốn phân tích để đưa ra một Lập trường, chọn một Thái độ với bài viết rất vắn gọn này.  Chúng tôi chỉ muốn nêu ra những câu hỏi giữa những Tín hữu Công giáo Việt Nam đang sống tại hải ngọai để cùng nhau suy nghĩ.

1)       Nguyễn Tấn Dũng hay Nguyễn Minh Triết đi đến nước nào trên Thế giới này, nhất là Uc-châu, Au châu và Mỹ châu, đều có những đồng hương Việt Nam tụ họp cầm Cờ Vàng phản đối chúng về những tội ác đã qua và về chủ trương cai trị bằng đàn áp vũ lực hiện nay của CSVN tại Việt Nam. Vậy Nguyễn Minh Triết sắp đến Vatican gặp Đức Giáo Hòang, Tín hữu Công giáo sẽ phản ứng bằng hành động như thế nào ?

2)       Từ vụ Tòa Khâm sứ, Thái Hà, Tam Tòa và Loan Lý mới đây,  CSVN thực sự đã xử dụng Lực lượng đàn áp Công an để đánh đập Giáo dân, thậm chí cả Linh mục.  Với Đức Tin vững mạnh và Lương Tâm thấm nhuần Giáo Huấn Phúc Am cho Công lý, Giáo Dân tự động đòan kết với nhau, can đảm đòi hỏi CÔNG LÝ để có HÒA BÌNH xã hội. Ngày nay, Nguyễn Minh Triết, người trách nhiệm tối cao của chủ trương xử dưng võ lực Công an đánh đập Giáo dân tại Quê Hương, vậy chúng ta, Giáo dân tại Hải ngọai sẽ HIỆP THÔNG CỤ THỂ thế nào với Giáo dân quốc nội khi chính chúng ta đối mặt trực tiếp với Nguyễn Minh Triết tại chính Giáo đô Vatican ?

3)       Tinh thần Giáo dân quốc nội đang lên cao. Họ không còn sợ hãi nữa. Cuộc đấu tranh của Giáo dân quốc nội không chỉ hạn hẹp ở những quyền lợi của Giáo Hội Công giáo, mà là cho CÔNG LÝ và HÒA BÌNH của cả Dân tộc đã phải chịu bất công, đàn áp đã bao chục năm trường. Những người không Công giáo hy vọng ở cuộc đấu tranh can đảm của người Công giáo. Phải chăng Nguyễn Minh Triết đến Vatican, nhử mồi Ngọai giao để mong dùng ảnh hưởng của Dức Giáo Hòang mà dẹp Phong trào Giáo dân quốc nội hay không ?

Giáo dân Quốc nội, từ ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM vững chắc, đã can đảm tự động đứng lên đấu tranh cho CÔNG LÝ và HÒA BÌNH, không những cho Công giáo, mà cho cả DÂN TỘC. Giáo quyền Việt Nam và Vatican đã chứng kiến lòng quyết liệt của Giáo dân Quốc nội. Giáo dân Công giáo Hải ngoại cũng phải lên tiếng và hành động HIỆP THÔNG với Giáo dân Quốc nội trong cùng một ĐỨC TIN và cùng một LƯƠNG TÂM thấm nhuần Giáo Huấn Phúc Âm. Giáo quyền Việt Nam hay Vatican, ngay cả Đức Giáo Hoàng, không được quyền đổi chác Ngoại giao Thế quyền, nhất là với quân Pharisiêu CSVN, để ĐÈ BẸP việc đứng lên can đảm của Giáo dân Quốc nội phát xuất từ ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM mình.
 
Lời Chúa trong Phúc Âm cảnh cáo :
«Khốn cho các người ! Các người rảo khắp đất liền và biển cả để rủ cho một người theo đạo; nhưng khi họ theo rồi, các ngươi lại làm cho họ xuống hỏa ngục gấp đôi các ngươi».(Mt. 23, 15)

Hình phạt mà Chúa Giêsu nói cho Giáo quyền làm hại ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM Tín hữu như sau:
“Những ai làm cớ cho một trong những kẻ bé mọn đang tin Thầy đây phải sa ngã, thì thà treo cối đá lớn vào cổ nó mà xô cho chìm xuống đáy biển còn hơn.” (Mt. 18, 6).


Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 24.09.2009 

 









TÊN PHARISIEU TRIẾT SANG VATICAN
VỚI MƯU ĐỒ GÌ ?

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 01.10.2009

 

Đức Giáo Hòang hay Hồng Y Quốc Vụ Khanh, đối với những vấn đề trần thế, cũng chỉ là người. Đức Giáo Hòang gốc người Đức có cái nhìn do ảnh hưởng Xã hội Đức mà Ngài đã sống. Hồng Y Quốc vụ khanh gốc người Ý có cái nhìn do ảnh hưởng Xã hội Ý mà Ngài sống. Hai người thuộc Tây phương, có cái nhìn theo Tây phương vào Xã Hội Việt Nam.

Giáo dân Công giáo Việt Nam có cái nhìn từ hòan cảnh Việt Nam. Người Công giáo VN đã trải qua, đã sống thực không biết bao đau khổ dưới ách CSVN mà những người Tây phương chỉ biết qua báo chí hoặc những Phúc trình ngắn gọn. Nếu là Đức Giáo Hòang Gioan-Phaolô II đã từng sống lăn lộn trong lòng một chế độ gian manh ác độc Cộng sản, thì người Giáo dân Công giáo VN đỡ lo lắng hơn cho cuộc gặp sắp tới giữa Đức Giáo Hòang đương kim, một Vị Trí thức Giáo sư Đại học, và tên trùm Pharisiêu CSVN Nguyễn Minh Triết.  Riêng đối với Hồng Y Quốc vụ khanh, qua lá thư can thiệp vào vụ việc Tòa Khâm sứ, Giáo dân VN đã thấy một lần Ngài bị CSVN lừa đảo.

Mặt khác, nếu Đức Giáo Hòang và Hồng Y Quốc vụ khanh chỉ nghĩ đây là việc của Giáo Hội Công Giáo, thì Giáo dân Việt Nam còn nghĩ rộng hơn: KHÔNG PHẢI CHỈ NGUYÊN GIÁO HỘI mà còn CẢ DÂN TỘC VIỆT NAM nữa.

Vì vậy, người Giáo dân Công giáo VN thấy như một bổn phận phải nói lên tiếng nói của mình nhân vụ tên trùm Pharisiêu CSVN Nguyễn Minh Triết sang tận Vatican để gặp Đức Giáo Hòang. Câu hỏi làm Giáo dân VN quan tâm hơn cả là tên trùm Pharisiêu CSVN Nguyễn Minh Triết sang Vatican với mưu đồ gian manh lừa đảo gì nữa đây ?

 
Tính lừa đảo Pharisêu
nằm trong máu của Nguyễn Minh Triết

Xin một số Vị ngây thơ hay cả tin CSVN đừng quá vội nghĩ rằng chúng tôi có tiền kiến về bụng dạ của CSVN. Không, đây không phải là tiền kiến, mà là hậu kiến qua những chục năm trường sống dưới sự lừa đảo lưu manh ác độc của CSVN. Oâng cha chúng tôi đã phải chết dưới sự lừa đảo gian manh của Hồ Chính Minh, bố đẻ của CSVN.

Cố Tổng Thống NGUYỄN VĂN THIỆU, một người Công giáo, đã để lại một câu mà không phải chỉ riêng Giáo dân Công Giáo, mà cả Dân chúng Việt Nam coi là sự thật hiển nhiên:“Đứng nghe những gì Cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì Cộng sản làm“.

Thực vậy, những quãng thời gian gần đây nhất, hãy nhìn những gì CSVN đã LÀM đối với những vụ Tòa Khâm sứ, Thái Hà, Tam Tòa, Loan Lý, trong khi đó chúng xử dụng tòan thể Báo Đài của chúng NÓI vu khống thế nào về người Công Giáo, ngay cả về Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT.

Không phải chỉ nguyên đối với Công Giáo, và mới cách đây hai ba ngày, chúng đã gian giảo, giả hình làm những gì đối với những Tăng Ni Phật Giáo Bát Nhã, trích: “Ngày 27-09-2009 chính quyền Cộng Sản Việt Nam khi cho xe tới hốt và đàn áp 400 tu sinh của tu viện Bát Nhã, đã hóa trang làm nhân dân để che dấu hình tướng công an cảnh sát của mình. Họ dùng xe taxi, họ thuê côn đồ, họ cho cảnh sát công an mặc thường phục tới để đập, để phá, để bóp cổ, để đánh đập, để xé áo ca sa, lôi các vị xuất gia tống vào xe chở đi. Họ sợ dư luận trong nước và quốc tế lên án họ là đàn áp tôn giáo.“

Cái tính giả hình, gian giảo, lưu manh của người Pharisiêu nằm trong huyết mạch của những tên trùm CSVN như Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng, Nông Đức Mạnh... Xin nhắc lại rằng Chúa Giêsu mang lòng nhân từ, yêu thương và tha thứ cho hết mọi người có thiện tâm, nhưng đặc biệt là khi Ngài gặp quân Pharisiêu ở đâu là Ngài chỉ mặt chúng và nói:

“Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pharisiêu giả hình ! Các người giống như mồ mả tô vôi, bên ngòai có vẻ đẹp, nhưng bên trong thì đầy xương người chết và đủ mọi thứ ô uế. (Mt. 23, 37).

Đức Giáo Hòang hay Hồng Y Quốc vụ khanh không thể hơn được Chúa Giêsu, Thiên Chúa Nhập thể, sáng lập Giáo Hội giữa Trần gian.

Cuộc gặp tại Vatican là cuộc gặp của một tên trùm Pharisiêu CSVN và Đức Giáo Hòang, người đại diện của Chúa Giêsu, Vị sáng lập Giáo Hội.


Tên trùm Pharisiêu CSVN Nguyễn Minh Triết
mưu đồ lừa đảo gì tại Vatican ?

Muốn tìm hiểu những mưu đồ của đám Pharisiêu CSVN, thì trước hết hãy nhìn vị thế của chúng đối với Dân chúng VN nói chung và đối với Công giáo nói riêng, đồng thời nhìn hình ảnh của chúng dưới con mắt quốc tế.

Tại Việt Nam, Dân chúng từ Nông dân, Công nhân đến giới Trí thức khinh bỉ chúng là những tên tham nhũng, ăn cướp và chỉ biết dùng sức mạnh công an để đàn áp. Giáo dân Công giáo càng ngày càng xiết chặt hàng ngũ, quyết tâm đấu tranh cho CÔNG LÝ và HÒA BÌNH. Cũng vì lòng tham cướp bóc ấy, chúng đang bán đứng Việt Nam cho Trung quốc, từ Lãnh Thổ, Lãnh Hải đến Kinh tế. Dân chúng nhìn thấy rõ và óan ghét chúng rồi.

Đối với Quốc tế, hình ảnh CSVN không còn được kính trọng. Một số những Quốc gia còn liên hệ chỉ vì việc tính tóan quyền lợi làm ăn Kinh tế. Trong dịp qua Mỹ mới đây nhân Họp Liên Hiệp Quốc, Nguyễn Minh Triết thấm cái nhục là TT. Hoa kỳ Obama từ chối không cho gặp.

Trong tình thế xuống cấp như vậy, CSVN muốn xử dụng hình ảnh Đức Giáo Hòang và Vatican để cứu vớt. Chúng đến Vatican để mang lại cho Vatican cái gì ngòai cái mồi nhử nối lại ngọai giao để mưu đồ đổi chác lừa đảo. Chúng muốn lừa đảo để được những điểm sau đây:

=> Đề nghị Đức Giáo Hòang lấy quyền can thiệp để thay đổi một số Giám mục Lãnh đạo Giáo phận mà Giáo dân Công giáo đang tin tưởng. Đặc biệt chúng muốn nhờ quyền lực Vatican đẩy Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT ra khỏi Hà Nội và muốn Đức Giáo Hòang thay vào đó một Giám Mục mà chúng có thể sai khiến hay tối thiểu nhát nhúa trước những gian manh của chúng.

=> Dùng việc sang gặp Đức Giáo Hòang để Báo Đài của chúng tuyên truyền cho Giáo dân Công giáo Việt Nam rằng chúng là những người hiền lành được chính Vị Nguyên Thủ Giáo Hội Công Giáo Hòan vũ yêu mến. Chúng sẵn sàng cắt xén những lời nói của Đức Giáo Hòang như chúng đã làm với Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT để tăng hình ảnh của chúng lên đối với Giáo dân và để hù dọa Giáo dân nếu còn tuyên xưng ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM của mình cho CÔNG LÝ và HÒA BÌNH. Lúc ấy, Vatican có lên tiếng yêu cầu chúng phải cải chính, chúng vẫn không thèm làm nữa. Có thể chúng còn mời Đức Giáo Hòang sang thăm viếng Việt Nam để chúng làm khí giới trấn át tinh thần Giáo dân.

=> Dùng hình ảnh chụp chung với Đức Giáo Hòang để làm Marketing nâng cao hình ảnh của chúng là chế độ cho Tự do Tôn giáo, đồng thời bao bọc che đậy cho sự tàn ác dùng bạo đàn áp Dân chúng cũng như Giáo dân mà Quốc tế đang lưu ý.   


Với lòng độc ác và tính gian manh giả hình của quân Pharisiêu trong máu huyết của CSVN, Nguyễn Minh Triết sẽ mưu đồ lợi dụng tối đa cuộc gặp tại Vatican này để tiếp tục gây tội ác thêm nữa cho Xã Hội Việt Nam nói chung và cho Công giáo nói riêng. Trong trường hợp này, những sơ hở mà Vatican để CSVN lợi dụng gây thêm tội ác có thể hiểu là việc tòng phạm với quân Pharisiêu hay không ?

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế




THỈNH NGUYỆN THƯ
KÍNH GỞI TOÀ THÁNH VATICAN

Kính gởi Đức Hồng Y Tarciso Bertone
Chủ Tịch Văn Phòng Quốc Vụ Khanh
Toà Thánh Vatican.

Cùng kính chuyển:
- Thánh Bộ Công Lý và Hoà Bình,
- ĐGM Giáo phận Padova

 
Trọng kính Đức Hồng Y Tarcisio Bertone,

Chúng con, Nguyễn Học Tập, người đang viết những dòng nầy, cùng các anh em tín hữu Chúa Ki Tô ký tên dưới đây, xin được gởi đến Đức Hồng Y, Thánh Bộ Công Lý và Hoà Bình và DGM Giáo Phận Padova, bức thư nầy về một vài vấn đề có liên quan giữa Toà Thánh với Giáo Hội Đất Nước Việt Nam chúng con.

Theo tin chúng con được biết thì trong một thời gian ngắn sắp tới đây, ông Nguyễn Minh Triết, Chủ Tịch Nhà Nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam sẽ đến thăm Toà Thánh.

Ông là người mà trên hai năm trước đây,  nếu Văn Phòng Quốc Vụ Khanh và các Văn Phòng hữu trách Toà Thánh còn nhớ, đã khẳng định rằng Toà Thánh đã đồng thuận với Chính Quyền Cộng Sản Việt Nam bắt và xử án " bịt miệng " Cha Taddeo Nguyễn Văn Lý một cách dã man, (không được ai biện hộ và cũng không được tự biện hộ), đến nỗi bị nhốt tù mà cho đến nay, ngài là một Linh Mục, vẫn không được phép có được sách Kinh Nhật Tụng để chu toàn phận vụ kinh nguyện Linh Mục hằng ngày của mình (và tình trạng sức khoẻ của Cha Lý hiện nay rất nguy ngập trong tù, từ lúc vào tù đến nay, sức khoẻ của ngài càng ngày càng tệ hại, ngài đang bị bệnh tim ngưng đập (infarto) , bị ngất đi nhiều lần, có thể chết bất cứ lúc nào) .

Biến cố đó và thái độ gán cho cách hành xử của Toà Thánh, mà ông Triết cho là có sự đồng thuận, con đã viết thư tường trình cho Toà Thánh lúc đó.

Chúng con cũng biết được, theo lời tuyên bố mới đây của Đức Cha Nguyễn Văn Nhơn, Giám Mục giáo phận Đà Lạt và Chủ Tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, rằng vấn đề Đức Thánh Cha sẽ đến thăm Việt Nam, đối với Nhà Nước, " không có vấn đề gì cần phải đặt ra " .

Như vậy trong một thời gian không lâu tới đây, ông nguyễn Minh Triết sẽ đến thăm Toà Thánh và có lẽ , "không có vấn đề gì cần phải đặt ra ", Đức Thánh Cha sẽ đến thăm Việt Nam.

Thật là vinh hạnh cho Đất Nước Việt Nam chúng con nói chung và người Công Giáo Việt Nam nói riêng, lần đầu tiên sau trên bốn thể kỷ truyền giáo, Đất Nước chúng con được đón rước Đấng Kế Vị Thánh Phêrô đến với chúng con, nói lên đức tin tông truyền của chúng con.

Nhưng điều được đặt ra là, như Toà Thánh biết từ trên ba năm nay, Chính Quyền Cộng Sản Việt Nam đang thẳng tay dùng vũ lực dã man và doạ nạt đàn áp Giáo Hội Công Giáo Việt Nam, sai Công An, An Ninh

   - đập phá tượng Đức Đức Mẹ Sầu Bi ở giáo phận Thái Bình,

   - tháo gỡ dẹp bỏ đi Thánh Giá và tượng Đức Mẹ trong khung viên Toà Khâm Sứ Hà Nội,

   - đánh đập giáo dân Thái Hà, giáo phận Hà Nội, khi anh chị em họp lại cầu nguyện để phản đối sự việc vừa kể cũng như việc xâm chiếm cơ sở tài sản của Dòng Chúa Cứu Thế sở tại,

   - chiếm đoạt nhà dòng và cơ sở từ thiện của các Nữ Tử Bác Ái Saint Vicent de Paul ở Sàigon,

   - chiếm đoạt tu viện của dòng Mến Thánh Giá ở giáo phận Vĩnh Long, Long Xuyên,

   - đang chiếm đoạt tu viện dòng Mến Thánh Giá  và dẹp bỏ thánh đường ở Thủ Thiêm, giáo phận Sàigòn,

   - đánh đập giáo dân, gây thương tích cho 30 giáo dân và trọng thương cho 2 Linh Mục không ai cứu cấp, cũng như bắt nhốt 19 giáo dân của giáo xứ Tam Toà, giáo phận Vinh.

   - và cách đây mấy ngày, khi con viết thư nầy cho Toà Thánh, Chính Quyền đã cho Công An và xe công chánh đến đánh đập, đả thương giáo dân và cả trẻ em, chiếm đoạt trường học của giáo xứ Loan Lý ( giáo phận Huế), khi các nữ tu mới vừa khai giảng lớp giáo lý đầu năm cho trẻ em. Họ chiếm luôn cả sân trường, khiến cho các em không còn nơi nào để học giáo lý nữa.

Đó là những điều chúng con biết được vừa xảy ra và chắc chắn còn nhiều điều khác đã xảy ra ở những giáo phận khác nữa, cũng như hằng ngàn vụ lớn nhõ trong quá khứ mà CSVN dã cướp  từ các giáo xứ lẽ tẽ khắp 3 TGP thuộc GHCGVN.

Một sự kiện quan trọng đáng lưu ý Đức Hồng Y Chủ Tịch  là vừa rồi Thũ Tướng CS Nguyễn Tấn Dũng dã khẵng định tại Budapest là chính quyền CSVN sẽ không chấp nhận yêu cầu của Tòa thánh Vatican đòi giao hoàn cho Giáo hội Công giáo Việt Nam những tài sản đã bị tịch thu !!

Trước tình thế như vậy, chúng con

   - không biết đây có phải là lúc thích hợp để Toà Thánh tỏ tình thân thiện tiếp đón ông Nguyễn Minh Triết, Chủ Tịch của Đảng và Nhà Nước Cộng Sản, Đảng đang có chính sách đàn áp dã man và bạo lực trên anh em chúng con ở Việt Nam hay không

   - và cũng không biết đây có phải là lúc thuận tiện mà Đức Thánh Cha đến thăm Việt Nam, để tay bắt mặt mừng với Đảng Cộng Sản Việt Nam hay không.

Trong cái nhìn hạn hẹp và tình cảm tự nhiên con người của chúng con, chúng con nghĩ không lẽ bọn lưu manh, đã và đang đánh đập, mắng nhiếc, đối xử với con cái mình như súc vật, mà cha mẹ mình lại thản nhiên, đón tiếp, bắt tay thân thiện, thăm viếng bằng hữu, có lẽ ăn uống tiệc tùng với bọn chúng.

Cha mẹ mình có còn thương mình nữa hay không?

Tình cảm tự nhiên đó của con người làm cho chúng con tự đặt câu hỏi:

   - " Như vậy, cha mẹ mình có còn đáng được tin cậy nữa hay không ? ".

Và không tin cậy được cha mẹ nữa, cũng có thể làm cho mình không còn tin lời cha mẹ giảng dạy mình từ lúc bé.

Hậu quả thứ hai của việc giao tế giữa Toà Thánh và Cộng Sản Việt Nam có thể làm cho Cộng Sản lấy làm bình phong, che mặt trước thế giới cho rằng ở Việt Nam không có vấn đề bách hại, đàn áp tôn giáo. Bằng chứng hiển nhiên là họ đã thăm viếng Toà Thánh và chính Đức Giáo Hoàng cũng giao tiếp, viếng thăm thân hữu tốt đẹp với họ.

Trọng kính Đức Hồng Y,

Chúng con biết rằng những tin tức và suy tư tình cảm vừa kể, chúng con có nói lên cũng bằng thừa.

Bởi lẽ Toà Thánh có thừa khôn ngoan hơn  bao nhiêu lần đối với đầu óc nhỏ hẹp của chúng con.

Nhưng với tư cách là con cái của Giáo Hội, trước những sự kiện khách quan đã và đang xảy ra, cũng như những hậu quả mà hai sự việc kể trên có thể đưa đến, việc ông Nguyễn Minh Triết đến viếng Toà Thánh và chuyến viếng thăm Việt Nam của Đức Giáo Hoàng, chúng con cảm thấy có bổn phận phải cho Toà Thánh biết, để Toà Thánh là Cha Mẹ có đủ dữ kiện để quyết định bằng trí óc khôn ngoan của mình, được ơn Chúa soi sáng.

Nguyện xin Chúa chúc lành cho Đức Hồng Y và Văn Phòng Quốc Vụ Khanh, đề luôn được đầy ơn Chúa, sáng suốt có những quyết định thích đáng cho lợi ích Giáo Hội, và nhứt là cho Giáo Hội Việt Nam chúng con  đang cần.

Trọng kính Đức Hồng Y
Con, Nguyễn Học Tập
và các Ki Tô hữu đồng ký:
…………………………….
…………………………….

 
LETTERA DI ESPOSIZIONE
ALLA SANTA SEDE

 
Alla Sua Eminenza, il Cardinale Tarcisio Bertone
Presidente della Segreteria di Stato
della Santa Sede del Vaticano

e p/c: - Sua Eminenza, il Cardinale Renato Raffaello Martino
            Presidente del Pontificio Consiglio per Giustizia e Pace,
         - Sua Eccellenza Antonio Mattiazzo,
            l'Arcivescovo della diocesi di Padova

Sua Eminenza, il Cardinale Tarcisio Bertone,

Siamo, il sottoscritto Nguyen Hoc Tap, scrivente di queste righe ed i cristiani firmatari, che chiediamo il Suo permesso per far pervenire questa lettera, al Presidente del Pontificio Consiglio per Giustizia e Pace e all'Arcivescovo della diocesi di Padova, riguardante alcuni problemi fra la Santa Sede e la Chiesa del nostro popolo del Viet Nam.

Secondo le notizie che abbiamo ricevute, in un futuro prossimo il signore Nguyen Minh Triet, Presidente della Repubblica Socialista del Viet Nam dovrebbe in visita alla Santa Sede.

Il signore Triet, più di due anni fa, se la Sua Segreteria di Stato della Santa Sede e Altri Uffici competenti della Stessa si ricordano ancora, ha affermato che la Santa Sede era d'accordo con il Governo Comunista nella cattura, nel processo di " tappare bocca " a Padre Taddeo Nguyen Van Ly, ( al Rev. Padre durante il processo non fu permessa alcuna difesa da nessun avvocato, nè poteva apprire bocca per autodifesa).

Il Rev. Padre è stato condannato in tale condizione ad otto anni di prigione, in condizione talmente disumana che non poteva neanche  portare con sé in prigione il suo Breviario, per adempiere la sua pratica di peghiera quotidiana di sacerdote. La sua condizione di salute è attualmente in pericolo di vita, sta peggiorando di giorno in giorno da quando è stato incarcerato, avendo supportato un infarto, seguito da vari svenimenti.

Tale evento di processo disumano e il comportamento del signore Triet, che affermava il consenso della Santa Sede a questo riguardo, il sottoscritto, Nguyen Hoc Tap ha già fatto pervenire una lettera alla Santa Sede per conoscenza di tale evento.

Inoltre, abbiamo saputo anche secondo la dichiarazione di Sua Eccellenza, Mgr. Nguyen Van Nhon, Vescovo della diocesi di Da Lat e Presidente della Conferenza Episcopale Vietnamita, che per il Governo Comunista del Viet Nam, " non esiste alcun problema da risolvere " per la futura prossima visita del Pontefice nel nostro Paese, in Viet Nam.  

È un grande onore per il nostro paese, il Viet Nam in genere e per i cristiani in particolare ! Questa è la prima volta, dopo più di quattro secoli di evangelizzazione, il nostro amato paese avrà la felicità e l'onore di ricevere il Successore di San Pietro fra noi. Questo dimostra la nostra fede  apostolica.

Ma sorge il problema, come forse la Santa Sede non ha  saputo, che da oltre tre anni il Governo Comunista Vietnamita sta usando violenza in maniera barbara e minàccia la Chiesa Cattolica in Viet Nam, mandando la polizia e le forze di siccurezza per

   - abbattere La Pietà ( copia di quella di Michelangelo nella Basilica di S. Pietro) della diocesi di Thai Binh,
   - togliere via La Croce e la statua della Madonna dal cortile del Palazzo del Nunzio Apostolico ad Ha Noi,
   - reprimere con violenza e persecuzione i fedeli di Thai Ha ( diocesi di Ha Noi), quando sono riuniti per pregare e per dimostrare il loro malcontento di tale atto di violenza contro le sacre statue e contro l'occupazione illegale del territorio e degli edifici della Congregazione dei Padri Redentoristi che sono in luogo,
   - sequestrare il convento e le strutture ospedaliere di carità delle Suore " Figlie di Carità " di San Vincenzo de Paoli, nella diocesi di Saigon,
   - sequestrare il convento delle Suore " Amanti della Croce " nelle diocesi di Vinh Long e di Long Xuyen,
   - sequestrare il convento delle Suore " Amanti della Croce " e la chiesa di Thu Thiem, edificati da più di 100 anni, nella diocesi di Saigon,
   - intervenire con forza e violenza brutale, che causa più di 30 cristiani feriti, fra cui 2 sacerdoti gravemente battuti e incarcerati 19 altri fedeli per più di due settimane, solo perché volevano ricostruire la loro chiesa parocchiale, distrutta più di 30 anni fa, sul vecchio edifico della vecchia chiesa rovinata dalla guerra ( in diocesi di Vinh),
   - e qualche giorno fa, mentre Le scrivo questa lettera, Eminenza, il Governo ha usato la polizia e  camions, carri elevatori, betonieri per attaccare, battere e causare ferite,anche gravemente,  a numerose persone, fra cui anche bambini, per sequestrare una scuola a Loan Ly, proprietà della parocchia, (  della diocesi di Hue), mentre le suore hanno appena inziato la prima lezione annuale  di catechismo per bambini. Il Governo ha occupato anche il cortile e lo spazio davanti alla scuola. Così adesso, i bambini non sanno più dove possono imparare il catechismo.

Tutti questi fatti  sono successi, noi Vietnamiti  abbiamo notizie e certamente ce ne sono ancora delle altre, di cui non siamo stati informati, come migliaia di altre oppressioni, persecuzioni, sequestri in modo illegale ed ingiusto dei beni della Chiesa nelle altre diocesi. 

Un altro fatto che viogliamo portare all'attenzione a Sua Eminenza, il Cardinale Presidente,  è che qualche giorno fa il Primo Ministro del Viet Nam, il signore Nguyen Tan Dung, ha affermato a Budapest che il Governo Comunista Vietnamita non accetta alcuna richiesta della Santa Sede di restituire i beni sequestrati dalla Chiesa del Viet Nam.

Davanti tali situazioni,

   - non sappiamo se questo momento sia opportuno, perché là Santa Sede dimostri la simpatia e l'amicizia  per il signore Nguyen Minh Triet, ricevendolo, colui che è il Presidente del Partito Comunista e del Governo Comunista del Viet Nam, il quale trattava e sta trattando con violenza brutale e disumana i nostri fratelli cattolici in Viet Nam.
   - non sappiamo neanche se questo sia il momento opportuno, perché il Papa realizzi il suo viaggio in Viet Nam, per tendere la mano e avere il  sorriso sulle labbra,  per dimostrare la cordialità e l'amicizia ai Comunisti Vietnamiti.

Nella visione ristretta e nel sentimento naturale dell'uomo, non possiamo pensare che,  mentre i cattivi e malviventi brutali trattavano e stanno trattando i figli con bastonate, frustate, e parole di insulti come se fossero animali, ciò nonostante i nostri genitori si comportano come nulla fosse, ricevendoli con ospitalità, con amicizia e magari anche fare banchetto con loro.
I nostri genitori ci amano ancora?

Tale sentimento naturale dell'uomo ci spinge a fare una domanda:

   - " Se fosse così, i nostri genitori sono ancora degni della nostra fiducia ? ".

E ancora una volta possiamo più affidarci ai genitori? Tale situazione ci spingerebbe anche a non credere più alle parole che ci hanno insegnato da piccoli.

La seconda conseguenza del rapporto fra la Santa Sede e i Comunisti in Viet Nam è che tale rapporto può creare la maschera, affinché i Comunisti Vietnamiti possano usare come " bella presenza " davanti al mondo, dimostrando la non esistenza di persecuzione religiosa in Viet Nam. Apparirebbe chiaro alla luce del sole: che la visita alla Santa Sede e che il Papa stesso, riconoscono la loro amicizia, è che venuto a visitare lo Stato Comunista.

Eminenza,

sappiamo che le notizie come il sentimento che Le abbiamo fatto pervenire, sono le cose che voi già conoscete.

La Santa Sede ha la saggezza tante volte superiore a quella nostra.

Ma come figli nella Chiesa, davanti ai fatti reali successi e che stanno succedendo, come conseguenze che i due fatti sopracitati possono causare, la visita alla Santa Sede del signore Nguyen Minh Triet e la visita prossima del Santo Padre, noi tutti sentiamo il dovere di far pervenire alla vostra conoscenza, affinché la Santa Sede, in quanto " nostri padri ", abbia sufficienti element per poter decidere con saggezza, illuminata dalla grazia di Dio.

Che il Signore benedica Lei, Sua Eminenza e la Segreteria di Stato della Santa Sede. Che il Signore vi colma di grazie, sagezza per poter prendere  delle decisioni opportune per la Chiesa, soprattutto per la Nostra Chiesa in Viet Nam, che è nel bisogno.  
A Sua Eminenza,
Tuo figlio in Christo,
Nguyen Hoc Tap,

Altri cristiani firmatari: ( lista ):
………………………………..
……………………………….. 



                                           TỔNG GÍAO PHẬN HÀ NỘI
                                       CÓ 3'000'000 NGÔ QUANG KIỆT


                              Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
                                                Geneva, 10.09.2009



Dù những cuộc tụ họp cầu nguyện của Giáo dân Công giáo đã tặm lắng dịu, nhưng sức quy tụ tức thời từng những trăm ngàn Giáo dân vẫn còn đó. Thức vậy, những giải quyết của CSVN chỉ lá việc ăn cướp, việc bất công do chính đảng chủ trương nhưng lấy DÂN (không hồn) ra như chịu trận, che đậy quyết định ác dộc của chính mình.

Chính người DÂN (thực thụ, cụ thể) hiểu rằng việc làm của đảng CSVN là điều bất công cho vụ việc Tòa Khâm sứ, cho Giáo xứ Thái Hà, cho Tam Tòa và rồi đây sẽ đến lần Thủ Thiêm.

Những cuộc họp lại cầu nguyện của người Công Giáo không phải chỉ nguyên vì miếng đất, nhưng đó là vì CÔNG LÝ và HÒA BÌNH cho cả Dân Tộc đang phải chịu những BẤT CÔNG do một nhóm đảng khát máu áp đặt lên tòan Dân từ bao chục năm nay.

Khi mà những BẤT CÔNG chỉ dược những mánh khóe gian manh che lại mà không được giải quyết tận gốc theo CÔNG LÝ, thì tiềm lực HỌP LẠI CẦU NGUYỆN của người Công Giáo vẫn còn đó. Tiềm lực này không phải do lệnh trên của Giáo quyền truyền xuống, mà nó nằm trong ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM của mỗi người Công Giáo.

CSVN đang gian manh xử dụng những thủ thuật dàn xếp với những Lãnh đảo tối cao Giáo Hội Việt Nam, xử dụng những Giáo gian quốc doanh để chia rẽ Hàng Giám mục. Thậm chí họ đang tính tóan nhử mồi “ngọai giao“ để tìm áp lực từ Vatican.

Nhưng khi mà ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM thuộc mỗi cá nhân Công giáo làm động lực tụ họp lại Cầu nguyện của người Công giáo, thì không thể chỉ dùng thủ thuật với Giao quyền cấp cao mà giải quyết được. Tỉ dụ CSVN có thể tìm mọi cách hại Gm CAO ĐÌNH THUYÊN, nhưng khi có 500'000 CAO ĐÌNH THUYÊN, thì làm sao mà ám hại hết được. Chính Giám mục CAO ĐÌNH THUYÊN đã tuyên bố như vậy để cảnh cáo CSVN. Cái sức tụ họp cầu nguyện vẫn nằm trong 500'000 Cao Đình Thuyên không thể dẹp hết được.

Giáo dân Hà Nội đã phải chịu bao nhiêu chục năm đàn áp, nhưng họ đã cùng đứng dậy tụ họp cầu nguyện. Họ có một Chủ Chăn chân chính cứng rắn NGÔ QUANG KIỆT đứng đầu sóng ngọn gió. Đức TGM NGÔ QUANG KIET cũng có thể nói rằng không phải có một NGÔ QUANG KIỆT mà có tới 3'000'000 Ngô Quang Kiệt thuộc Tổng Giáo phận Mien Bac.

Tổng Giáo phận gồm cả hai Giáo phận BÙI CHU và PHÁT DIỆM. Chính Hồ Chí Minh sinh thời không thể làm gì được Gm.LÊ HỮU TƯ (Phát Diệm) và Gm PHẠM NGỌC CHI (Bùi Chu). Thầy giảng HÒANG QÙYNH đã được phép lập KHU AN TÒAN PHÁT DIỆM để tổ chức võ trang tự vệ, ra mặt che chở cho những đảng Quốc gia như Việt Nam Quốc Dân Đảng mà Hồ Chí Minh không làm gì được. Thượng tọa THÍCH TÂM CHÂU, khi còn ở Chùa Đồng Đắc cách Phát Diệm 3 cây số, đều biết Khu an tòan Phát Diệm và Thầy giảng HÒANG QÙYNH. Thầy giảng HÒANG QÙYNH khi vào Nam trở thành Linh mục HÒANG QÙYNH, Chủ tịch TRUNG ƯƠNG CÔNG GIÁO ĐẤU TRANH CHỐNG CỘNG trước năm 1975. Tôi đã được may mắn ở liền với Phòng của Linh mục HÒANG QÙYNH năm 1964 tại Giáo xứ Phú Nhuận. Linh mục HÒANG QÙYNH hút thuốc lào. Tôi cũng hút thuốc lào. Khi ra đi rời Việt Nam năm 1965, tôi đã tặng Ngài chiếc Điếu Cầy rất đẹp của tôi làm kỷ niệm thời đấu tranh và kỷ niệm đã được Ngài thương mến và thẳng thắn bênh đỡ trước NGUYỄN KHÁNH và PHAN HUY QUÁT.

Tổng Giáo Phận Hà Nội có 3'000'000 NGÔ QUNG KIỆT đối diện với Nông Đúc Mạnh bậy giờ, con của Hồ Chí Minh. Giáo phận Phát Diệm có 600'000 LÊ HỮU TỪ đối diện với Hồ Chí Minh sinh thời, bố của Nông Đức Mạnh, và Giáo phận Bùi Chu có 600'000 PHẠM NGỌC CHI đối diện với Hồ Chí Minh sinh thời, bố của Nông Đức Mạnh.

Tình trạng tại Tổng Giáo Phận Hà Nội (Miền Bắc) như sau :

1) Với 3'000'000 Giáo dân đã là 3'000'000 Ngô Quang Kiệt, thì TGM NGÔ QUANG KIỆT không được quyền tự đảo thải vì việc này sẽ làm hại ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM của mỗi Giáo dân từ GIÁO HUẤN PHÚC ÂM. TGM từ chức vì tự ái cá nhân hay vì lợi ích của Giáo Hội VN ? Giáo dân đang cần TGM NGÔ QUANG KIỆT đứng đầu sóng ngọn gió. TGM tự ý xin từ chức là hành động phản bội lại ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM mà chính TGM đã cùng Giáo dân chứng tỏ trước bạo quyền CSVN (quân Pharisiêu mà Chúa Giêsu nguyền rủa).

2) Một số Giám mục ham danh Hồng Y, có thể đang mưu đồ để Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT từ chức để mình về Hà Nội thay thế với sự ưng thuận của quân Pharisiêu CSVN. Tỉ dụ :

a) Giám mục NGUYỄN VĂN NHƠN. Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN HỌC TẬP cùng học tại Giáo Hòang Chủng Viện Đà Lạt và sẽ cho thấy tính cách « gà mái » hay « gà trống thiến » của Giám mục trước quân Pharisiêu CSVN nếu Giám mục về Hà Nội thay thế TGM NGÔ QUANG KIỆT.

b) Giám mục NGUYỄN NHƯ THỂ. Bạn của tôi, tu xuất PHẠM CAO THANH, cũng là bạn của Lm.VIỆT CHÂU (Nguyễn Văn Mưu, Giám đốc Báo Dân Chúa Hoa kỳ), trước đây học cùng lớp với Gm NGUYỄN NHƯ THỂ tại Đại Chủng Viện Xuân Bích Thị Nghè, đã nói rằng Gm Nguyễn Như Thể còn yếu hơn « gà mái » và « gà trống thiến » trước quân Pharisiêu CSVN. Nếu Gm Nguyễn Như Thể về Hà Nội, thì chẳng khác gì nộp Giáo dân Hà Nội cho « quân dữ Pharisiêu CSVN ».

c) Giám mục NGUYỄN CHÍ LINH. Chính tôi và thầy NGUYỄN QUANG HIỆP là thầy dậy Ngài năm Ngài học lớp Nhất Tiểu học tại trường Thanh Hải Phan Thiết. Ngài là con đở đầu của Linh mục NGUYỄN HỮU ĐĂNG củng với Linh mục TRẦN XUÂN TÂM. Tôi khuyên Ngài đừng chen chân với đám Giáo gian quốc doanh cho chức vị Hồng Y. Dân Hà Nội không thích gì dân Thanh Hóa. Họ vẫn gọi dân Thanh hóa là « cửu vạn », dân nghèo vác đá và hốt phân. Xin đứng chen chân về Hà Nội mà bị Giáo dân coi thường và khinh bỉ vì muốn ham quyền.

3) Nếu việc thay thế Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT là do đám ngợm giáo gian quốc doanhgóp ý kiến tại Vatican để Giáo Hòang và Hồng y Ý-tà-lồ (Ý ẹ do tiếng khinh bỉ) lấy quyền trên mà quyết định cho nội bộ Giáo quyền tại Việt Nam, thì đây là hành động phản bội lại Giáo dân Việt Nam và phản bội lại Giáo Hội Việt Nam. Hãy tôn trọng ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM Tín hữuCông Giáo Việt Nam.

Những Giám mục ham chức Hồng y tại Việt Nam và cả một số Giáo gian đang ảnh hưởng trên Giáo quyền Vatican, hãy lắng nghe lời Chúa Giêsu nói về đám người có quyền mà làm hại ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM Tín hữu :

« Khốn cho các người ! Các người rảo khắp đất liền và biển cả để rủ cho một người theo đạo; nhưng khi họ theo rồi, các ngươi lại làm cho họ xuống hỏa ngục gấp đôi các ngươi ».(Mt. 23, 15)

Hình phạt mà Chúa Giêsu nói cho Giáo quyền làm hại ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM Tín hữu như sau:

“Những ai làm cớ cho một trong những kẻ bé mọn đang tin Thầy đây phải sa ngã, thì thà treo cối đá lớn vào cổ nó mà xô cho chìm xuống đáy biển còn hơn.” (Mt. 18, 6).


Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

 



                                    ĐỨC TGM NGÔ QUANG KIỆT
                                         KHÔNG THỂ TỪ CHỨC


                         Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
                                            Geneva, 08.09.2009
                                  UNICODE: http://VietTUDAN.net

 

Giáo dân Công giáo họp lại, hiệp thông cầu nguyện cho CÔNG LÝ và HÒA BÌNH tại đất Tòa Khâm sứ Hà Nội, tại xứ Thái Hà và mới đây nhân vụ Tam Tòa. Có thể rồi đây, Giáo dân Sài gòn sẽ tụ tập lại cầu nguyện cho CÔNG LÝ và HÒA BÌNH tại vùng Thủ Thiêm. Từ Bắc (Tòa Khâm sứ và Thái Hà), Trung (Giáo phận Vinh cho Tam Tòa, Nam (Tổng Giáo phận Sài gòn và cả các Giáo phận Miền Nam cho Thủ Thiêm), tiếng Kinh cầu nguyện của Giáo dân Công giáo cho CÔNG LÝ và HÒA BÌNH sẽ lại cùng nổi lên một trật.

Cái vẻ đẹp, chân thật và bền bỉ của lời cầu nguyện Giáo dân này không đến từ những chỉ dậy đấu tranh của Hàng Giám Mục Việt Nam họp lại mà ra lệnh, cũng không đến từ chỉ thị của Vatican xa với cuộc sống đau khổ của Giáo dân trải qua bao chục năm trường. Việc họp lại Giáo dân, việc Hiệp thông giữa các Xứ đạo đến từ ĐỨC TIN Công giáo vào Thiên Chúa, vào LỜI GIẢNG PHÚC ÂM do chính Ngôi Hai Thiên Chúa nhập thể để truyền dậy và Giáo dân đã vững tin vào Ngài và những lời Ngài GIẢNG DẬY. Từ ĐỨC TIN vững mạnh ấy, người Giáo dân không sợ hãi trước đàn áp của ma qủy, mà sẵn sàng chịu đổ máu để bảo vệ ĐỨC TIN. Cũng vì ĐỨC TIN vào Ngôi Hai Thiên Chúa nhập thể, mà GIÁO HUẤN PHÚC ÂM đã sống trong LƯƠNG TÂM  từng Giáo dân để họ tự động làm theo CÔNG LÝ.

Toà Khâm sứ, Xứ Thái Hà, Nhà Thờ Tam Tòa, rồi vùng Thủ Thiêm chỉ là tỉ dụ cụ thể việc vi phạm CÔNG LÝ từ những kẻ Tham nhũng nắm quyền lực độc tài xử dụng bạo lực để cả vú lấp miệng em. Nếu Giáo quyền, Hàng Giám mục và Vatican tính tóan cùng với Thế quyền Tham nhũng  mà dẹp những cuộc họp lại cầu nguyện bầy tỏ ĐỨC TIN và bắt Giáo dân làm sai đi LỜI DẬY PHÚC ÂM của Ngôi Hai Thiên Chúa nhập thể, thì chính Giáo quyền trở thành một GIUDA phản bội vì 30 đồng bạc bán Chúa. Giáo dân, với ĐỨC TIN vững chắc và với LƯƠNG TÂM mỗi cá nhân do GIÁO HUẤN PHÚC ÂM thấm nhuần, dù không nói ra lúc này, nhưng sẽ phân biệt hành động Thiện, Ác của Giáo quyền.
 

CSVN đã hiểu sai về ĐỨC TIN
và LƯƠNG TÂM Giáo dân  

Lịch sử đã chứng minh sự hiểu sai lầm về Đức Tin và Lương Tâm người Công Giáo. Thực vậy,  ngay từ đầu cuộc cướp chính quyền của Lê-Nin 1917, Cộng sản đã thù ghét và tìm mọi cách tận diệt ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM người Công Giáo tại Nga, Trung Âu, Trung quốc và Việt Nam. Họ tính tóan theo Thế quyền và nghĩ rằng hễ diệt các Linh mục, Tu sĩ, phá Nhà Thờ, Tu viện, là diệt được ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM Công Giáo. Họ là những người không có ĐỨC TIN và Lương Tâm họ chỉ đầy hận thù vì tranh dành quyền lợi thế tục do Lý thuyết Mác-Lê nhồi vào, thì làm sao họ có thể hiểu ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM do chính Thiên Chúa chỉ dậy. Khi Cộng sản đổ, thì ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM Công Giáo vẫn đứng đó.

Tại Việt Nam, nhất là Miền Bắc, Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã làm mọi cách phá Nhà Thờ, Tu viện, bắt tù tội và giết các Linh mục, Tu sĩ, nhưng ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM của Giáo dân vẫn còn đó. Những cuộc họp lại cầu nguyện tại Tò Khâm sứ, Thái Hà và Tam Tòa chứng minh hùng hồn rằng dù CSVN có phá các Cơ sở Tôn Giáo, bắt bớ các Chủ chăn chân chính, thì ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM của Giáo dân vẫn sống còn.

Từ 1975, CSVN đã tìm đủ mọi cách để chia rẽ hàng Lãnh đạo Công Giáo với mục đích không để Giáo dân họp lại biểu lộ ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM của mình. Họ sử dụng những tên ngợm Giáo gian quốc doanh, kể cả một số Giám mục, dùng Thế quyền để cho nhập vào trong Tổ chức Giáo Hội, nhằm phá họai sự đòan kết hàng ngũ Chủ chăn và phân tán Giáo dân. Nhưng CSVN đã sai lầm bởi vì ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM mỗi Giáo dân phân biệt ai là Giuda phản Chúa vì 30 đồng bạc.

Ngày nay, sau sự việc Tòa Khâm sứ, Thái Hà và Tam Tòa, CSVN vẫn hành động theo sức hiểu sai lầm về ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM Công giáo của Giáo dân. Họ cứ tưởng rằng lấy quyền lãnh đạo của Bộ Chính trị, kèm theo bạo tàn của Công an, để sai khiến Dân chúng. Vì tưởng như vậy, nên họ nghĩ rằng nắm được Giáo quyền, là nắm được tòan thể Giáo dân. Chính vì vậy họ đã dùng đám ngợm Giáo gian quốc doanh tiếp tục nhằm lũng đọan Giáo quyền. Họ không biết rằng ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM Giáo dân phân biệt CÔNG LÝ đến từ Chúa Giêsu, Thiên Chú Ngôi Hai nhập thể, có sức mạnh trên mọi Tổ chức Giáo quyền trần thế.

Khi Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT tuyên bố những lời cứng rắn đối với những bất công, có thể là do chính Ngài hoặc có thể là do sự nhìn thấy ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM chân chính của Giáo dân Hà Nội mà Ngài lấy làm gương noi theo.

Khi Đức GM CAO ĐÌNH THUYÊN còn ở nước ngòai, thì Giáo dân Vinh đã tự động chứng tỏ ĐỨC TIN và làm theo LƯƠNG TÂM của mình. Khi Ngài trở về Giáo phận, lời tuyên bố: “Không phải chỉ có một Cao Đình Thuyên, mà có 500’000 Cao Đình Thuyên”. Câu nói đó hàm ngụ hai điều: (i) thứ nhất, đây là sự tự động đứng lên đòi CÔNG LÝ do ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM của mỗi Giáo dân; (ii) thứ hai, CSVN đừng hòng chỉ diệt được một mình Cao Đình Thuyên, Giáo quyền, mà phải diệt 500’000 Cao Đình Thuyên, Giáo dân.   
 

Vatican & một số Giám mục VN
bị nghi ngờ phản bội
ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM Giáo dân

Trước sự bộc lộ ĐỨC TIN và hành xử theo LƯƠNG TÂM Công Giáo nhân vụ Tòa Khâm sứ, thì một Lá Thư của một Hồng y gốc Ý-tà-lồ đã làm cho Giáo dân Việt Nam sữngh sờ. Chính bản thân chúng tôi đã thấy bất bình vì Lá Thư này, thấy rằng Hồng y gốc Ý-tà-lồ không hiểu gì về sự gian trá của CSVN là quân Pharisiêu, không hiểu gì về cảnh  ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM Giáo dân Việt Nam bị đàn áp trong bao chục năm trường và không biết gì về việc CSVN có thể gài những ngợm Giáo gian quốc doanh (ngay cả hàng Giám mục) bên cạnh mình. Lá Thư là sự phản bội lại ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM Công Giáo đã được chính Ngôi Hai Thiên Chúa in vào mỗi Giáo dân qua Giáo Huấn Phúc Âm.

Chúng tôi nhìn biến cố Tam Tòa với sự bột phát thực sự từ ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM Công giáo. Khi nhìn những hình ảnh Giáo dân tụ họp lại để cầu nguyện cho CÔNG LÝ và HÒA BÌNH, chúng tôi ngưỡng mộ không phải chỉ nguyên là số lượng đông đảo Giáo dân tụ họp, mà ngưỡng mộ chính yếu là Giáo dân, từ những Xứ đạo hẻo lánh, bằng phương tiện di chuyển cá nhân trước những đe dọa hành hung của CSVN, từ mọi nẻo đường tìm đến với nhau để tuyên xưng ĐỨC TIN và cùngh mang LƯƠNG TÂM cá nhân họp thành LƯƠNG TÂM Đoàn Thể.

Chính vì vậy mà ngay từ ngày đầu, chúng tôi đã viết liền bài đính kèm dưới đây với đầu đề 170 LINH MỤC VÀ 420 NỮ TU SỐNG CHẾT VỚI GIÁO DÂN, trong đó chúng tôi nhấn mạnh đến ba điều:

=>      Tính cách tự động nổi dậy của Giáo dân bầy tỏ ĐỨC TIN và làm theo LƯƠNG TÂM cho CÔNG LÝ và HÒA BÌNH.

=>      Báo trước rằng CSVN gian manh sẽ xử dụng ngợm Giáo gian quốc doanh để thúc đẩy Hàng Giám mục và ngay cả Vatican tìm cách phản bội lại ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM chân chính của Giáo dân.

=>      Cảnh cáo Giáo quyền, Hàng Giám mục VN cũng như Vatican, đừng vì những tính tóan “ngọai giao” trần thế với CSVN để đè nén LƯƠNG TÂM Giáo dân và ĐỨC TIN của họ vào Thiên Chúa Ngôi Hai nhập thể. Họ TIN vào Thiên Chúa và những Lời Dậy Phúc Âm của Ngài hơn là Tin vào Thế quyền hay Giáo quyền trần thế.

Nhìn như vậy, nên chúng tôi rất lo ngại sự can thiệp của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam và Vatican. Mặc dầu nhiều người viết than vãn tại sao Hội Đồng Giám Mục VN không lên tiếng, nhưng riêng chúng tôi, chúng tôi không hề viết kêu gọi sự can thiệp của Hội Đồng Giám Mục VN vì chúng tôi nghi ngờ rằng trong số những Giám mục, có những vị vẫn hành xử theo CSVN hoặc bị ảnh hưởng của đám ngợm Giáo gian quốc doanh do CSVN sai khiến. Thậm chí Vatican vẫn còn vết tích của đám ngợm Giáo quốc doanh giống như sự việc Tòa Khâm sứ.

Trong sự nghi ngờ này, thì hãy để cho Giáo dân, được hướng dẫn bởi những Linh mục và các Nữ tu hàng ngày sống với Giáo dân, đã cùng đổ máu với Giáo dân, tự động bầy tỏ ĐỨC TIN thuần nhất và hành sử theo đúng LƯƠNG TÂM trực tiếp từ chính Chúa Giêsu, chứ đừng để Lãnh đạo Giáo quyền cao sang và xa vời  đang bị CSVN xử dụng Giáo gian quốc doanh lừa đảo. Giáo dân làm gương sáng ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM cho chính một số Chủ chăn vậy.


Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT
không thể từ chức

Sau khi Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT, cùng với việc chứng tỏ ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM của Giáo dân Hà Nội, đã thẳng thắn nói trước Ủy Ban Nhân Dân thành phố Hà Nội lập trường của Ngài, thì CSVN công khai muốn đẩy Ngài ra khỏi Tổng Giáo phận Hà Nội. Nhưng Ngài vẫn đứng ở đó như một Chủ chăn chân chính cho một đàn chiên đầy can đảm tuyên xưng ĐỨC TIN và kiên cường làm đúng theo LƯƠNG TÂM được Giáo Huấn Phúc Âm tạo cho.

Vụ việc Tam Tòa lại xẩy ra. CSVN càng nghĩ đến những gian kế thao thúng Hàng Lãnh Đạo tối cao Công Giáo Việt Nam và tìm ảnh hưởng tới Vatican qua việc nhử mồi ngọai giao.

CSVN nói đến việc Nông Đức Mạnh thăm Vatican, nhắn mời Đức Giáo Hòang thăm Việt Nam. Rồi gần đây, Nguyễn Tấn Dũng gặp Giám Mục NGUYỄN VĂN NHƠN, Chủ tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam. Những thông tin này làm cho Giáo dân đang tranh đấu cho CÔNG LÝ và HÒA BÌNH có những suy nghĩ hoang mang: CSVN gian manh dùng Giáo quyền để đè bẹp ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM mình hay sao ?

Một tin quan trọng làm hoang mang hơn nữa, đó là có tin tung ra là Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT xin từ chức. Chúng tôi vẫn nghĩ rằng đây là tin do CSVN tung ra làm hỏa mù, hay là do đám ngợm Giáo gian quốc doanh tung ra để thử lòng kiên trì của Giáo dân. Tin đó càng gây hoang mang hơn nữa khi Linh mục TRẦN CÔNG NGHỊ viết một bài phân tích về thông tin từ chức này, và gần đây nhất, Lá Thư của một số Linh mục và Giáo dân Hải ngọai viết đến Giám mục NGUYỄN VĂN NHƠN để biết sự thật về tin đồn TGM NGÔ QUANG KIỆT xin từ chức.

Tôi vẫn tin rằng thông tin này do CSVN hay đám ngợm Giáo gian tung ra. Tuy nhiên nếu việc xin từ chức của Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT là có thực, do chính Ngài tự ý xin hoặc do Giáo quyền, Hàng Giám Mục VN hoặc Vatican, áp lực, thì việc xin từ chức của Ngài là một sự phản bội lại với ĐỨC TIN mà Giáo dân nuôi dưỡng, với LƯƠNG TÂM mà Giáo dân được chính Chúa Giêsu dậy bảo qua Phúc âm.
 
Trường hợp chính Đức TGM tự ý xin từ chức 

Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT còn trẻ, còn có sức khỏe. Ngài không thể nói dối viện cớ sức khỏe và tuổi tác để xin từ chức. ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM Giáo dân trong Giáo phận đang lên cao. Nếu là Chủ chẵn chân chính, thì Chủ chăn không có quyền bỏ con chiên để ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM của họ phải sống trong thử thách do lang sói CSVN vây quanh. Con chiên bị thử thách và lâm nạn, mà Chủ chăn bỏ ra đi để đàn chiên cảm thấy bơ vơ, thì đó là cái lỗi của Chủ chăn. Vì đàn chiên mà Chúa Giêsu trao cho, Chủ chăn tự đào thải để ĐỨC TIN tín hữu giao động, thì cái lỗi này sẽ quy về trách nhiệm của Chủ chăn. Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT không có quyền tự đào thải lúc này.

Trường hợp Đức TGM bị áp lực bởi Vatican

Nếu vì quyền lợi trần thế mà Vatican áp lực TGM NGÔ QUANG KIỆT từ chức để dễ tính tóan quan hệ ngọai giao với CSVN, quân Pharisiêu giả hình, thì Vatican đang lấy sự đổi chác trần thế để đè bẹp ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM người Công giáo. Những quyền lợi trần thế không thể đứng trên ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM Tôn giáo. Không thể trả giá giữa hai bình diện Thiêng liêng và Trần thế. Làm hại ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM Giáo dân Hà Nội là việc làm lỗi. Hãy đọc kỹ tỉ dụ của Chúa Giêsu. Sau 40 ngày ăn chay trên sa mạc, Chúa Giêsu đói (trần thế), ma qủy đề nghị Ngài phải van lậy chúng thì chúng mới cho cao lương mỹ vị mà ăn. Ngài đã dứt khóat đuổi ma qủy hãy cút đi. Không thể đổi chác việc tôn thờ Thiên Chúa thiêng liêng với thức ăn trần thế mặc dù Chúa Giêsu rất đói bụng sau 40 ngày ăn chay trên sa mạc.

Trường hợp dàn xếp của một số Giám mục Giáo gian

Trong bài viết của Linh mục TRẦN CÔNG NGHỊ, thấy những giả thiết rằng có thể do việc dàn xếp để Giám mục NGUYỄN VĂN NHƠN, TGM NGUYỄN NHƯ THỂ hay Giám mục NGUYỄN CHÍ LINH về Hà Nội để thay thế TGM NGÔ QUANG KIỆT. Chúng tôi không dám nói rằng ba Giám mục NGUYỄN VĂN NHƠN, Giám mục NGUYỄN NHƯ THỂ (Người bỏ rơi Cha NGUYỄN VĂN LÝ), Giám mục NGUYỄN CHÍ LINH là Giáo gian quốc doanh muốn về Thủ đô Hà Nội để lên chức Hồng y và làm đẹp lòng CSVN. Nhưng nếu TGM NGÔ QUANG KIỆT xin từ chức, rồi Giám mục NGUYỄN VĂN NHƠN, Giám mục NGUYỄN NHƯ THỂ, Giám mục NGUYỄN CHÍ LINH hay bất cứ một Giám mục nào về Hà Nội thay thế, thì Giáo dân Hà Nội sẽ coi những Vị thay thế này như ham quyền cố vị, làm đẹp lòng CSVN, nghĩa là sẽ đi với CSVN gian manh để đè bẹp ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM tín hữu đang lên. Thực vậy, nếu một Vị nào không đẹp lòng CSVN, thì chúng sẽ không cho về Hà Nội. Mà nếu CSVN đồng ý cho về, thì ắt Vị ấy phải làm đẹp lòng Cộng sản bằng cách tích cực đè nén ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM tín hữu hoặc tối thiểu trùm chăn yên lặng khiến đàn chiên tán lọan để ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM họ mòn mỏi.

Khi Giáo dân Hà Nội đang ngưỡng mộ Vị Chủ chiên chân thật và kiên cường hiện nay là Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT, thì bất cứ một Vị nào về thay thế mà CSVN hài lòng chấp nhận, thì khối Giáo dân Hà Nội sẽ coi Vị này là Giáo gian quốc doanh làm hại Giáo Hội Việt Nam và phản bội lại chính ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM của họ. Khối Giáo dân Hà Nội có quyền và có bổn phận phải phản ứng như vậy để bảo vệ Giáo Hội Mẹ Việt Nam và bảo vệ chính ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM của mình. Họ tin vào LƯƠNG TÂM do chính Chúa Giêsu in vào con người họ và hòan tòan có quyền lấy ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM ấy ra để phản ứng khinh thường tất cả những Vị nào, tỉ dụ như các Giám mục NHƠN, Gm THỂ, Gm LINH… tính tóan danh vọng trần thế với CSVN để về Hà Nội thay thế TGM NGÔ QUANG KIỆT, Chủ chăn chân chính và kiên cường  đang đứng đầu sóng ngọn gió bênh vực cho ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM tín hữu. Họ có thể gọi những Vị thay thế này là ngợm Giáo gian quốc doanh vì chứng cớ rành rành là những Vị thay thế này phải làm “đẹp lòng” CSVN bằng cách này hay cách khác. Mà làm “đẹp lòng” CSVN có nghĩa là tòng phạm với những tội ác mà CSVN (quân Pharisiêu giả hình) đã tàn hại Giáo Hội Công Giáo VN trong suốt những chục năm trường. Chúa Giêsu tha thứ cho mọi người, trừ đám Pharisiêu giả hình mà Chúa gọi chúng là những mồ mả sơn phết vôi bên ngòai cho đẹp, mà bên trong thì đầy những xương thịt hôi thối. Tính tóan tòng phạm với quân Pharisiêu CSVN, thì khi về Hà Nội thay thế, sẽ bị Giáo dân Hà Nội nguyền rủa.

Cuộc đấu tranh của Giáo dân Hà Nội không phải chỉ hạn hẹp vào đất đai Tòa Khâm sứ và Giáo xứ Thái Hà, mà còn cho CÔNG LÝ và HÒA BÌNH chung của Dân Tộc Việt Nam. Dân Tộc Việt Nam đã bao chục năm trường trong đau khổ vì những BẤT CÔNG, đàn áp dưới quyền cai trị độc tài khát máu của đảng CSVN. Ý chí kiên cường đấu tranh cho CÔNG LÝ và HÒA BÌNH của Giáo dân Hà Nội, mà Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT cương quyết đứng ở đầu sóng ngọn gió cùng đồng hành, đang tỏa ra niềm hy vọng cho các Tôn giáo khác và cho cả Dân Tộc Việt Nam đau khổ, nhất là trong hòan cảnh nguy cơ Tầu xâm lăng do CSVN làm Thái thú rước vào. Vì nguyện vọng tha thiết có CÔNG LÝ và HÒA BÌNH của Tòan dân và các Tôn giáo khác, chính Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT phải nghĩ rằng mình không có quyền tự đào thải để nhường chỗ cho những Vị tòng phạm tội ác với CSVN trên Dân tộc và tội phản quốc của CSVN rước Tầu vào xâm lăng. Không phải chỉ nguyên người Công giáo Hà Nội, mà cả Dân tộc Việt Nam sẽ phán đóan việc tự đào thải như trốn trách nhiệm của Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT nếu Đức tự quyết định từ chức. Dân tộc Việt Nam sẽ khinh thường những Vị nào vì danh vọng cá nhân, âm mưu dàn xếp với CSVN để về Hà Nội thay thế Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT, nối tay dài cho CSVN tiếp tục đàn áp Dân Tộc và rước Tầu về chiếm  Quê Hương Đất Tổ.
 

Trong cả ba trường hợp, Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT không thể xin từ chức lúc này vì cao trào bầy tỏ ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM của Giáo dân đang lên và vì quyền lợi của Giáo Hội Công Giáo VN. Trách nhiệm đối với ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM tín hữu và với quyền lợi của Giáo Hội Mẹ Việt Nam là việc thiêng liêng. Không thể lấy quyền lợi trần thế mà đè bẹp vậy.
 

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

 






&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&
TU DAY THUOC VE NHUNG THOI KY TRUOC




CẢNH BÁO VỀ MỘT KẾ HOẠCH
TRIỆT HẠ TINH THẦN THÁI HÀ
 
 
Sau cuộc buổi làm việc “dối trá” của UBND Quận Đống Đa với các linh mục & giáo dân giáo xứ Thái Hà về đất đai thuộc GX Thái Hà vào ngày 16/06, theo một thông tin nội bộ tiết lộ,  hiện nay CATP Hà Nội cùng CA Quận Đống Đa đang ráo riết chuẩn bị cho một kế hoạch triệt hạ tinh thần Thái Hà, đặc biệt là các linh mục nhằm mục đích “không để xảy ra một Thiên An môn giữa lòng Hà Nội”.
 
Theo thông tin trên kế hoạch được tiến hành như sau :
*  Vào khoảng nửa đêm về sáng một ngày gần đây, một bộ phận đặc nhiệm sẽ ập vào nhà xứ tiến hành bắt khẩn cấp các linh mục Khải, Phong với tội danh “tổ chức,  lãnh đạo và xúi giục người khác gây rối làm mất an ninh trật tự, âm mưu bạo loạn chống chính quyền nhân dân ...?
 
*  Điều động lực lượng CSCĐ, dân phòng, dân quân hùng hậu bao vây và phong tỏa khu vực giáo xứ Thái Hà không để cho một người dân nào có thể lọt vào nhà thờ, kiên quyết không để người dân tụ tập lúc bắt các Linh mục
 
*  Tạo chứng cứ giả trong quá trình lục soát nhà thờ nhà xứ (để thuốc nổ, súng, công cụ hỗ trợ, tài liệu tuyên truyền chống chế độ ....), mời đông đảo phóng viên báo đài, báo chí trong và ngoài nước đến quay phim chụp ảnh sau khi “phát hiện” các chứng cứ trên.
 
*  Giam chung các linh mục bị bắt với tù hình sự, ngầm “bật đèn xanh” cho tù hình sự đánh đập dã man (nếu chết càng tốt) các linh mục với lý do là “bức xúc không thể kiềm chế” đối với việc làm của các linh mục ngoài đời.
 
*  Mời Linh mục Phụng lên UB&CA làm việc yêu cầu ký nhận “những sai phạm” của giáo xứ trong thời gian qua.
 
*  Cấp tốc tiến hành phong tỏa & xây dựng tại khu đất Ba giang
 
*  Tổ chức các buổi đấu tố tại các tổ dân phố, bắt buộc mọi người tham gia (nhằm mục đích không để giáo dân tập trung phản đối các việc làm của nhà nước).
 
*  Các báo đài đồng loạt đưa tin và bình luận theo chỉ đạo của TW về sự việc xảy ra tại Thái Hà.
 
Hiện nay, kế hoạch này đã được CATP&CAQ thông qua, lệnh bắt người đã được đề nghị Viện Kiểm sát phê chuẩn, Thành ủy & Quận ủy đã thống nhất, có khả năng sẽ tiến hành trong khoảng  từ 19/06 đến 27/06.
 
Xin mọi người cùng cảnh giác và cầu nguyện cho Thái Hà bền vững và tỉnh táo trước sự kiện này.
 
Bắt bớ linh mục Thái Hà, phải chăng đó là kế hoạch hạ nhiệt chuyện chủ quyền quốc gia?
 
Chiều tối nay, một nguồn tin nội bộ “nhạy cảm” về Thái Hà được loan đi, cảnh báo một chiến dịch gớm ghiếc của nhà cầm quyền nhắm vào các linh mục Thái Hà, nhất là linh mục Nguyễn Ngọc Nam Phong và linh mục Nguyễn Văn Khải.  Biết được tin này, nhiều người đã tỏ ra lo lắng cho một cộng đồng tôn giáo vốn từ trước tới nay bị nhà cầm quyền đè nén, trấn át đủ kiểu, đủ cách; đặc biệt riêng tôi cảm thấy hết sức bồn chồn, quan ngại cho những tiếng nói trung thực trong cộng đồng tôn giáo cũng như trong xã hội như các linh mục ở Thái Hà liên tục bị trấn át.
 
Chưa biết nhà cầm quyền có  tiến hành chiến dịch “triệt hạ tinh thần Thái Hà” đúng như cảnh báo của tin nội bộ hay không, nhưng rõ ràng sống trong đất nước này, người ta đã quá kinh nghiệm về những mưu mô, gian kế thâm hiểm của những người vẫn tự hào là đầy tớ của nhân dân. Khi biết được tin nóng bỏng này, một người thân của tôi thốt lên: Chúng nó còn dám giết cả con cái, cha mẹ của chúng nó, thì có việc gì ghê ghớm khác mà chúng lại không dám làm!
 
Hôm qua, đi làm về, khi đọc những dòng tin về cuộc họp giữa UBND quận Đống Đa và các cha Thái Hà, tôi đã có một cảm giác ngờ ngợ về những mưu kế đang được bày ra cho các cha và giáo dân Thái Hà. Phải chăng cuộc họp đó được tổ chức để  nhà cầm quyền tìm những sơ hở, tìm những cớ để chuẩn bị cho kế hoạch lớn “triệt hạ tinh thần Thái Hà” được “thành công tốt đẹp”? Nghi vấn này không phải là không có cơ sở.  Tại sao ông trưởng ban thanh tra ban đầu hứa trao một biên bản cuộc họp cho các cha Thái Hà, ngay sau đó ông lập tức nuốt lời? Tại sao các linh mục yêu cầu được dùng camera chụp biên bản làm việc, nhưng yêu cầu này cũng bị từ chối? Biết đâu đấy sẽ có những dòng chữ bất lợi cho các cha và giáo dân Thái Hà được viết thêm vào văn bản để rồi sau này nó trở thành chứng cớ cho việc bắt bớ các linh mục?!  
Việc bắt bớ các linh mục Thái Hà cũng rất dễ xảy ra vì bây giờ kẻ bị cùi rồi không biết sợ lở nữa. Dù cả thế giới thời gian qua đã gay gắt lên án việc nhà cấm quyền liên tục trấn át các tiếng nói tự do, dân chủ, vậy mà họ vẫn cứ trơ mặt ra. Vả lại gần đây nhất, bất kể những chuyện tầy đình liên quan đến chủ quyền quốc gia chưa được giải quyết, nhà cầm quyền vẫn quyết trấn át cho bằng được một tiếng nói trung thực muốn xây dựng, canh tân nền tư pháp của đất nước như luật sư Lê Công Định.  Do đó, việc bắt bớ thêm một vài linh mục cũng có thể là điều sẽ xảy ra trong một vài ngày sắp tới. Và có lẽ đây chính là phương kế hạ nhiệt chuyện bauxite mà nhà cầm quyền đang muốn tiến hành. Nhà cầm quyền xem ra đang muốn hướng dư luận vào những chuyện bắt bớ người này người kia để rồi mọi người quên mất chuyện chủ quyền quốc đang bị anh cả Tàu đang đánh cắp.    
Xuân An



SỐNG PHÚC ÂM GIỮA LÒNG DÂN TỘC


Bài thuyết giảng của LM Trần Quý Thiện (cựu tù nhân chính trị dưới chế độ CSVN từ 1975-1988) trong Thánh Lễ cầu nguyện cho LM Tađêô Nguyễn Văn Lý và những tù nhân lương tâm
(do Phong Trào Giáo Dân VN Hải Ngoại, Mạng Lưới Nhân Quyền và Diễn Đàn Giáo Dân phối hợp tổ chức tại Trung Tâm CGVN/GP Orange, Nam Cali ngày  28/3/2009 kỷ niệm 2 năm Cha Lý bị xử án trong “phiên toà bịt miệng” tại Huế (30/3/2007))
Kính thưa...

    

Dưới ánh sáng Niềm Tin Công Giáo, chúng ta xác tín rằng Thiên Chúa là Chủ của Lịch Sử. Ngài đã biểu lộ tình thương của Ngài qua các biến cố lịch sử, vì Ngài đã tạo thành vạn vật và điều khiển muôn loài. Trong cái nhìn vĩnh cửu và quyền năng vô biên, Thiên Chúa luôn luôn quan phòng để mọi sự kiện xảy ra trên thế giới, cũng như trong cuộc đời mỗi ngừơi, mang một giá trị tích cực đối với Ơn Cứu Độ, dù con người có thể không nhận thức được giá trị ấy, do tầm nhìn nhất thời và hạn hẹp của mình.
    
Trong dòng Lịch Sử Việt Nam; dân tộc chúng ta đã trải qua nhiều bước thăng trầm: những chiến thắng oanh liệt cũng như những năm dài nô lệ ngoại xâm, những giai đoạn phát triển thịnh vượng cũng như những cuộc nội chiến đau thương, ngừơi Công giáo Việt Nam chúng ta luôn tin tưởng rằng mọi biến cố vui buồn đều mang giá trị cứu độ của Thiên Chúa.
    
Theo bộ Khâm Định Việt Sử Thông Giám Cương Mục, được soạn thảo dứơi triều vua Tự Đức năm 1856, thì vào năm Nguyên Hoà (tức 1533), vua Lê Trang Tông đã ban hành chỉ dụ “cấm đạo Gia Tô”, trong đó có ghi tên một tu sĩ ngoại quốc tên là I Nê Khu, đã theo đường biển lén lút đến truyền đạo Gia Tô tại làng Ninh Cường và Quần Anh thuộc huyện Nam Chân và làng Trà Lũ, thuộc huyện Giao Thủy, tỉnh Nam Định, miền Bắc Việt Nam. Nếu năm 1533 đã có sắc chỉ  cấm đạo thì Tin Mừng Đức Kitô tất nhiên đã được rao giảng trứơc đó, nghĩa là đầu thế kỷ 16. Đó là mốc thời gian đầu tiên ghi dấu vàng son của Lịch Sử Giáo Hội Công Giáo Việt Nam.
    
Hạt gíông bé nhỏ Tin Mừng Đức Kitô ấy đã lặng lẽ âm thầm nảy mầm, và nhờ Thiên Chúa quan phòng đã sinh hoa kết quả. Nhưng không biết bao nhiêu giông tố bão táp kinh hoàng đã bao phủ!! Ngừơi ta không thể nào kể hết biết bao cuộc bố ráp, lùng kiếm, bắt bớ, giam cầm, sát hại những lớp giáo dân Việt Nam đầu tiên, dứơi thời chúa Trịnh  miền Bắc, và chúa Nguyễn, nhà Tây Sơn, các vua nhà Nguyễn và Phong Trào Văn Thân tại miền Nam...
    
Ngày nay, các nhà viết sử làm sao có thể đo lường được mức độ tàn bạo dã man đến kinh hoàng với muôn vàn hình thức khác nhau mà các nhà cầm quyền thời đó đã thi đua sáng kiến ròng rã bốn thế kỷ (XVI-XIX) trong cố gắng dập tắt Niềm Tin Công Giáo của cha ông chúng ta vào Đức Kitô!! Nào giam cầm tù ngục, tan xương nát thịt, máu chảy đầu rơi, voi giầy ngựa xéo, quẳng vào vạc dầu sôi, nhốt trong cũi sắt, cũng không làm các ngài “quá khoá” nghĩa là chối bỏ niềm tin vào Đức Kitô!!
    
Kết thúc 400 năm kéo dài trong đau thương đẫm máu đó của Giáo Hội CGVN là trên 130.000 tín hữu CG đầu tiên đã tuẩn tiết, can trừơng chấp nhận cái chết để trung thành trong Niềm Tin vào Thiên Chúa!! 400 năm giảng đạo đã biến thành 400 năm sống trong cảnh máu chảy đầu rơi!!
    
Nhận định về cuộc sống và cái chết các vị Tử Đạo VN, ngừơi ta thấy các Ngài không sống và chết cho mình hoặc vì những lý do trần tục như danh vọng, địa vị, tiền bạc! Các Ngài đã sống trên miền đất Quê Hương mà chúng ta đã sống và phục vụ! Các Ngài đã trở thành Chứng Nhân của Niềm Tin sắt đá vào Đức Kitô, đã thà chết hơn là chối bỏ!! Muốn thế, các Ngài phải lựa chọn giữ trung thành và phản bội, giữa sự sống và cái chết, giữa Đức Kitô và thế tục. Chính những nguyên nhân đó đã khiến thế giới Công Giáo luôn ngưỡng mộ và không ngừng khâm phục Tinh Thần Bất Khuất của Cha Ông chúng ta.
    
Dưới một khía cạnh nào đó, chúng ta cũng có thể nói các vị Tử Đạo Việt Nam là những Chứng Nhân tiền phong cho Nhân Quyền trên thế giới, đã đánh đổi chính mạng sống mình để mọi ngừơi sau này được tự do sống đạo và hành đạo mà ngày nay chúng ta gọi là Quyền Tư Do Tôn Giáo, vì trước đây 5 thế kỷ làm gì có tổ chức Liên Hiệp Quốc và bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền.

Chứng nhân nhân quyền thời nay.
  
Một vấn đề quan trọng khác mà hôm nay chúng tôi xin thưa với qúy vị: Đó là dòng máu tử đạo vẫn còn đang chảy lênh láng trên quê hương Việt Nam. Với chủ trương vô thần, chính quyền Cộng Sản vẫn đang thực hiện chính sách đàn áp mọi quyền ttự do căn bản của con ngừơi với những biện pháp tinh vi khoa học hơn trứơc đây rất nhiều.
    
Là một Linh Mục đã đi cải tạo 13 năm trong ngục tù CS, chỉ vì đã phục vụ trong ngành Tuyên Úy Công Giáo/QLVNCH. Kinh nghiệm bản thân cho chúng tôi hay hiện nay trên thế giới không có chế độ lao tù nào dã man tàn bạo bằng các nhà tù Việt Cộng, vì họ đã tích lũy kinh nghiệm coi tù từ Liên Xô, Trung Cộng, các nước Đông Âu cộng với những mánh lới ác độc của Việt Cộng.
    
Kể từ ngày 30/4/1975, khi những ngừơi Cộng Sản từ miền Bắc cưỡng chiếm miền Nam, theo lượng đoán của những nhà viết sử thì tổng số các Linh Mục VN dòng và triều đã đi tù cải tạo là trên 200 vị, trong đó gần 30 vị bị chết trong tù. Ngày nay, nếu ngừơi ta cần phải nêu cao tấm gương của một Linh Mục VN đã dâng hiến trọn vẹn đời mình cho Quê Hương và Giáo Hội như nhà ái quốc Ái Nhĩ Lan O’Conor đã tuyên bố trứơc khi bị hành quyết: “Trái tim tôi xin dâng hiến cho Thiên Chúa, còn thân xác này, xin gửi lại dân tộc Ái Nhĩ Lan” thì con ngừơi Việt Nam đó không ai khác, chính là Linh Mục Tađêô NGUYỄN  VĂN LÝ”.
    
Chính Cha Lý là ngừơi đã thể hiện lời tuyên bố của Đức Kitô “Không có tình yêu nào cao qúy bằng chết vì người khác” Do đó, cuộc   sống của Cha Lý đã trở thành biểu tượng cho những khát vọng tha thiết nhất cho Tự Do và Nhân Quyền của mọi người, đặc biệt cho quyền Tự Do Tôn Giáo không chỉ riêng cho 8 triệu ngừơi Công Giáo mà cho tất cả các tôn giáo tại Việt Nam. Chính Cha Lý là người đã thực hiện hoàn hảo nhất Lý Tưởng mà Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đã công bố trong Thư Chung 1980 sau khi thống nhất đất nước. “Sống Phúc Âm Giữa Lòng Dân Tộc” vì Quê Hương này là nơi chúng ta được Thiên Chúa mời gọi để sống làm con của Chúa. Và Dân Tộc này là Cộng Đồng mà Thiên Chúa trao cho chúng ta để phục vụ với tư cách vừa là Công Dân trần thế vừa là thành phần Dân Chúa.
    
Vậy, Nguyễn Văn Lý, Ngài là ai?
    
Nguyễn Văn Lý là một Linh Mục Công Giáo Việt Nam, tên Thánh là Tađêô, sinh ngày 15 tháng 5 năm 1946, tại làng Ba Bình, xã Vĩnh Chấp, huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị, miền Trung Việt Nam trong một gia đình có truyền thống Công Giáo đạo đức.
    
Năm 1963, lên 17 tuổi, cậu Lý muốn dâng hiến cuộc đời cho Thiên Chúa và được Linh Mục Nguyễn Như Tự bảo trợ và giới thiệu vào tu học tại tiểu chủng viện Hoan Thiện, thành phố Huế.
    
Năm 1966, lúc 20 tuổi, thầy Lý được Bề Trên giáo phận tuyển chọn để theo ban Triết học và Thần học tại Đại chủng viện Xuân Bích, Huế.
    
Sau 11 năm tu luyện, nguyện ước trở thành mục tử của Chúa đã trở thành hiện thực, tháng 4 năm 1974, Thầy Tađêô Nguyễn Văn Lý đã được hân hạnh thụ phong Linh Mục tại nhà thờ chính tòa Phủ Cam, thành phố Huế dứơi sự đặt tay của Đức Tổng Giám Mục Philipphê Nguyễn Kim Điền. Năm đó, Cha Lý đúng 28 tuổi.
    
Sau đó tân Linh Mục Nguyễn Văn Lý xin gia nhập Hội Thừa sai do Đức Tổng Giám Mục Nguyễn Kim Điền sáng lập, với mục đích hoạt động truyền giáo nơi những vùng dân cư nghèo khó. Ngài được bổ nhiệm phụ trách Cộng Đoàn Thừa sai tại quận Gò Vấp, tỉnh Gia Định.
     
Một biến cố đau thương nhất của dân tộc xảy đến, sau ngày 30/4/1975, tân Linh Mục được gọi trở về Huế làm Thư ký cho Đức Tổng Giám  Mục Nguyễn Kim Điền. Vì được hân hạnh làm bí thư bên cạnh một vị Giám Mục nổi tiếng đạo đức và yêu nước la Đức TGM Nguyễn Kim Điền nên Cha Lý đã nối gót Ngài đi vào con đường tranh đấu cho Giáo Hội và Quê Hương Dân Tộc.
    
Tính đến nay (năm 2009) Cha Lý đã 63 tuổi, thụ phong Linh Mục 35 năm, đã bị CSVN kết án 4 lần tổng cộng 53 năm. Ngài đã ở tù 16 năm, không kể thời gian bị quản chế; đây là 4 lần bị ra toà lãnh án
    
-Tháng 9 năm 1977, bị kết án 20 năm tù với tội danh “chống phá cách mạng”, bị giam tại Thừa Phủ, Huế
    
-Tháng 5 năm 1983, bị kết án 10 năm tù và 4 năm quản chế với tội danh “gây rối trật tự xã hội” bị giam tại Thanh Cẩm (Thanh Hoá) và Ba Sao (Nam Hà).
    
-Tháng 10 năm 2001, bị kết án 15 năm tù và 5 năm quản chế với tội danh “phá hoại chính sách đoàn kết” bị đưa về giam tại trại tù Ba Sao (Nam Hà).
    
-Ngày 8 tháng 4 năm 2006, Ngài thành lập “Khối 8406” quy tụ tất cả những ai muốn tranh đấu cho Nhân Quyền tại Việt Nam.
    
-Ngày 30 tháng 3 năm 2007, cách đây đúng 2 năm, Cha Lý bị kết án 8 năm tù và 5 năm quản chế với tội danh “tuyên truyền chống phá Nhà Nứơc”. Đây là một phiên tòa quái đản trơ trẻn bất công nhất thế giới, không có luật sư biện hộ, không nhân chứng, thân nhân không được tham dự!! Cha Lý bị còng tay, lôi kéo ra trứơc tòa, một nhân viên an ninh mặc thường phục đã lấy tay bịt miệng Ngài! Hình ảnh một Linh Mục bị còng tay trứơc tòa , gợi cho ta hình ảnh Đức Kitô bị điệu trứơc toà án Philatô. Nhưng Philatô hỏi, chúa Giêsu còn được trả lời, còn Cha Lý “bị bịt miệng”.
    
Chính hình ảnh bịt miệng trứơc tòa đã tố cáo đời sống bi đát hiện nay của 80 triệu đồng bào chúng ta trong một cuộc sống đọa đày dứơi áp bức bạo tàn.
    
Quả thật, hình ảnh bịt miệng đã đánh động lương tâm nhân loại khiến Quốc Hội Hoa Kỳ và Quốc Hội Âu Châu đã vinh danh Cha Lý là một ngừơi tù bất khuất và Hội Đồng Giám Mục Đức dành cả một năm để cầu nguyện cho Việt Nam và cho Ngài. Và lần đầu tiên trong lịch sử, 165 Linh Mục VN hải ngoại trên khắp thế giới đã chính thức công bố Bản Lên Tiếng hỗ trợ cuộc tranh đấu cho Tự Do Tôn Giáo và Nhân Quyền do Cha Lý phát động.
   
Là những ngừơi VN sống xa Quê Hương nhưng vẫn nặng lòng với Dâân Tộc, hôm nay chúng ta tụ họp nơi đây để dâng lên Thiên Chúa những lời cầu nguyện tha thiết nhất phát xuất tận đáy lòng để cầu nguyện cho Quê Hương VN thân yêu sớm thoát khỏi nạn CS vô thần, đặc biệt cầu cho Cha Lý  kiên tâm vững chí bước theo Đức Kitô.
    
Cầu cho Cha Lý hôm nay, chúng ta không quên cầu cho tất cả những tù nhân khác đang làm chứng cho Công Lý và Sự Thật, vì chỉ có Công Lý và Nhân Quyền mới giải phóng con ngừơi và đất nước chúng ta.

(Nguyễn Lý-Tưởng đánh máy lại và gửi đến các cơ quan truyền thông, báo chí và thân hữu để tuỳ nghi...Westminster, California, lúc 3 giờ PM ngày 28/3/2009)










NHÀ NƯỚC ĐÀNH BÓ TAY
DÙ MUỐN ĐÈ BẸP CÔNG LÝ

Nguyễn An Quý

 
Phiên xử phúc thẩm của 8 giáo oan Thái Hà đã qua đi. Nhưng những hình ảnh sống động khó phai mờ khi 8 con kiến đi kiện củ khoai *, và có đến gần 10 ngàn con kiến khác cùng lên đường tháp tùng để chia sẻ vui buồn với nhau khi đến trước cửa quan. Làm sao có thể gọi 8 con kiến bị cáo này tức 8 giáo oan đã làm mất đoàn kết, và gây rối trật tự công cộng khi họ cùng với hàng ngàn giáo dân khác đã tham gia cầu nguyện tại Thái Hà và Toà Khâm Sứ trước đây, giờ lại nắm tay nhau cùng ca hát nhịp nhàng đi trên đường phố vô cùng trật tự. Sự đoàn kết và biết tôn trọng trật tự nơi công cộng của đàn kiến đã trở nên tuyệt vờị( * con kiến mà kiện củ khoai: LM Lê Quang Uy)

Từ hải ngoại, trước ngày xử án phúc thẩm, nhiều bạn bè đã gọi hỏi tôi đoán xem phiên xử án này kết quả ra sao. Tôi nói: y án cho mà coi.

Có người còn hỏi thêm, thế tại sao nhà nước lại bày đủ trò để chuẩn bị cho phiên xử ghê gớm vậy? Không sao, tôi nói: “sức mạnh của công lý sẽ thắng”. Đó là vài câu trao đổi với nhau của những người anh em đang ở xa Thái Hà, đang ở xa quê hương, nhưng tất cả đều luôn hướng lòng về những nạn nhân của công lý , hướng về 8 giáo oan đang tìm đường đòi công lý và sự thật cho Việt Nam.
 
Đúng vậy, kế hoạch đè bẹp công lý của nhà nước cộng sản Việt Nam trong vụ xử phúc thẩm 8 giáo oan Thái Hà vào ngày 27-3-2009 đã bị thất bại và thật sự là “nhà nước đành bó tay trước kế hoạch đè bẹp công lý”, dù vị thẩm phán vẫn ngoan cố tuyên bố: “y án sơ thẩm”

Đè bẹp công lý là chính sách muôn thuở của nhà nước cộng sản Việt nam. Luật sư Lê Trần Luật là nạn nhân chịu trận trong kế hoạch đè bẹp công lý của nhà cầm quyền Việt Nam. Nhà nước đã tập trung vào việc khủng bố luật sư Lê Trần Luật từ đầu tháng 3 năm 2009. Chiến dịch khủng bố bằng những hình thức như tịch thu các máy photocopy, các máy vi tính, máy in ấn, các tài liệu , ngăn chận việc luật sư bào chữa cho 8 giáo oan, không cho luật sư tiếp xúc tham khảo hồ sơ  của các bị cáo để lo việc biện hô, bám sát mọi di chuyển của luật sư vân vân...Biện pháp mạnh nhất đối với luật sư Lê Trần Luật là gần ngày xử phúc thẩm 8 giáo oan. Công an đã tống đạt lệnh xử phạt vi phạm hành chánh bằng tiền và cướp đoạt luôn giấy chứng nhận đăng ký hoạt động của Văn phòng Luật sư Pháp quyền vào ngày 25-3-2009 trước phiên xử án 2 ngày.
 
Trên thực tế, không có luật sư Lê Trần Luật này thì sẽ có Lê Trần Luật khác, sự hiện diện của 2 vị luật sư Hoàng Cao Sang và Huỳnh Văn Đông tại phiên xử phúc thẩm 8 giáo oan là một chứng minh cụ thể. Luật sư Huỳnh Văn Đông đã bẻ gảy tất cả các luận cứ của công tố viên cũng như của vị chánh án và kể cả các nhân chứng đã cố tình buột tội 8 giáo oan. Hiện tượng thẩm phán ngăn chận không cho luật sư biện hộ đưa ra lý lẻ để chứng minh 8 giáo dân cầu nguyện trên phần đất của nhà thờ Thái Hà là một bằng thua lý rõ ràng, thua tức đành bó tay !
 
Kế hoạch đè bẹp công lý qui mô hơn, đó là việc nhà nước cộng sản chuẩn bị dư luận quần chúng trong những ngày sắp xử án bằng cách cho báo đài không chỉ nhắm đến 8 giáo oan, mà nhắm đến việc qui trách nhiệm cho Giáo xứ Thái Hà, cho các linh mục Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà. Những con vẹt truyền thông đều cùng nhau đưa những bản tin nhằm tấn công các cha DCCT là những người chủ trương kích động, lôi cuốn giáo dân gây rối trật tự công cộng, xúi giáo dân huỷ hoại tài sản. Đây là lối vu cáo có hệ thống cho nên trong phiên xử phúc thẩm các giáo oan, khi vị thẩm phán tuyên bố: “Toà tuyên bố giữ nguyên tội trạng và hình phạt của bản án sơ thẩm đối với các bị cáọ” Kết thúc phiên xử, vị thẩm phán lại trơ trẻn dám tuyên bố theo như nhận định của LM Nguyễn Văn Khải phát ngôn viên của DCTT Thái Hà trong bài tường trình cuộc ra toà của giáo dân Thái Hà, linh mục Khải viết: “Có điều buồn cười là không thấy xét các linh mục từ đầu chí cuối, nhưng đến phần tuyên án thì lại xử “linh mục Vũ Khởi Phụng và một số giáo sĩ nhà thờ Thái Hà” có những hành vi “phạm tội” và Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội ra  công văn cảnh cáo”. Sao các công tố viên không nhắc cho vị thẩm phán tuyên bố luôn là : UBND Hà nội cũng đã có văn thư gởi Cha Giám tĩnh DCCT, đề nghị thuyên chuyển linh mục Vũ Khởi Phụng và một số các linh mục khác, nhưng bị Cha Giám tĩnh khước từ, không chịu đổi Cha Vũ Khởi Phụng đi nơi khác cho khuất mắt, ngoài ra còn có văn thư khác gởi HĐGMVN cũng đề nghị trục xuất TGM Ngô Quang Kiệt ra khỏi Hà Nội nhưng cũng bị HĐGMVN từ chối luôn và ông Nguyễn Thế Thảo cũng đã có mời các nhà ngoại giao họp tại Hà Nội để thông báo việc nhà nước muốn trục xuất TGM Ngô Quang Kiệt, thuyên chuyển các linh mục DCCT Thái Hà đi nơi khác, các nhà ngoại giao cũng đã ngậm miệng cười chơị. Xem như thế thì đủ chứng tỏ “nhà nước đành bó tay dù muốn đè bẹp công lý”.
 
Tuy công lý và sự thật vẫn chưa đến với 8 giáo oan Thái Hà trong vụ xử phúc thẩm , nhưng người viết cảm thấy nhà nước đành bó tay rồị Đành bó tay vì sự chuẩn bị đè bẹp công lý rất qui mô, từ việc đàn áp luật sư biện hộ Lê Trần Luật, việc báo đài tuyên truyền vu cáo các linh mục kích động gây rối, đến việc điều động lực lượng công an hùng hậu trong ngày xử án như để răn đe và sẳn sàng đàn áp thẳng tay nhưng đã không thực hiện được. Công lý đã thắng bởi những khuôn mặt của giáo dân lộ vẻ hiền hoà, không chút hận thù khi tham gia đoàn người đưa 8 giáo oan đến nơi xử án, tất cả đều nhiệt tình hăng say tự nguyện tham gia những giờ cầu nguyện trong ôn hoà và vui vẻ. Điều này khiến  cho lực lượng cảnh sát cơ động khi làm nhiệm vụ cấp trên giao phó cũng đã trở nên thân thiện hơn theo như lời kể của Linh mục Nguyễn Văn Khải. Trong phiên xử thì dĩ nhiên quan toà đành bó tay trước luận cứ bào chữa đầy tính pháp lý của 2 vị luật sư đã đưa ra bằng chứng rất cụ thể để chứng minh các bị cáo đều vô tội. Các bị cáo thì luôn khẳng định trước toà: “tôi vô tội”.Luật sư Huỳnh Văn Đông đã đặt vấn đề:” Cầu nguyện trong ôn hoà bất bạo động, nhưng lại bị khởi tố, bắt giam và bị xét xử để lảnh án, trong khi những kẻ có dấu hiệu phạm tội thật sự thì cho đến nay vẫn ung dung ngoài vòng pháp luật.
 
Luật sư Đông đã nêu chứng cứ đó như sau: “Đêm 31/8/2008 có kẻ đã lẫn vào đám đông giáo dân đang cầu nguyện  để xịt hơi cay, gây náo loạn, đánh người già, trẻ em đến bất tỉnh và đổ máu, tôi cũng không biết bình xịt hơi cay này ở đâu mà những người này có?” Vấn đề luật sư biện hộ đặt ra rất hữu lý, làm sao chối cải được, dĩ nhiên vị thẩm phán ngọng luôn và lập tức dùng quyền của kẻ mạnh để phủ đầu, không cho luật sư nói tiếp, như đã nhiều lần ngăn chận khi luật sư phản biện chí lý trong phiên toà.
 
Xin mượn lời kết trong bài“Luận cứ bào chữa phiên phúc thẩm xử 8 giáo dân Thái Hà” của luật sư Huỳnh Văn Đông, để nói lên sự kính phục 8 giáo oan Thái Hà trên con đường đi tìm công lý và sự thật: “Kính thưa  Quý vị, người tín hữu Công giáo đều biết rằng: Không ai có thể  làm hại được các vị nếu các vị nhiệt thành làm điều thiện, điều đúng? Mà nếu các vị chịu khổ vì sống công  chính thì các vị thật có phúc: Hãy giữ lương tâm ngay thẳng, khiến những kẻ phỉ báng quý vị vì quý vị ăn ở ngay thẳng( trong Đức Kitô) thì chính họ phải xấu hổ vì những điều họ vu khống. Bởi lẻ thà chịu khổ vì làm việc lành còn hơn làm điều ác. Quý vị đã và hãy hành động như những người tự do, không phải như những người lấy tự do làm màn che cho sự gian ác”.
 
Thật vậy, 8 giáo oan Thái Hà đã hành động theo đúng nghĩa của những người tự do,  các vị đã trả lời thẳng thắn khi đứng trước vành móng ngựa: “không ai lối cuốn chúng tôi cả”. Các vị không phải như những người lấy tự do làm màn che cho sự gian ác. Các vị đã chiến thắng trên con đường tìm công lý, dù công lý vẫn chưa đến với  các vị, chưa đến với dân tộc Việt Nam. Nhưng thực sự các vị đã trở nên chứng nhân của Công lý và Sự thật.
    
Nguyễn An Quý




NĂM THÁNH THÁI HÀ:
MỘT HY VỌNG MỚI
 
Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất
 
 
     Quanh năm vào mỗi chiều Thứ Bẩy, người giáo dân Hànội và nhiều tỉnh lân cận có thói quen rủ nhau đi chầu "Đền Đức Mẹ". Đền Đức Mẹ đây là ngôi nhà thờ khang trang do dòng Chúa Cứu Thế Hànội thiết lập năm 1949 tại ấp Thái Hà để dâng kính Đức Trinh Nữ Maria với tước hiệu Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Do đó ngôi thánh đường được gọi với cái tên dài dòng là Đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Thái Hà Ấp. Người Hànội còn gọi ngôi đền này là nhà thờ Nam Đồng. Cũng nên biết rằng khắp nơi tại VN, chỗ nào có các linh mục dòng Chúa Cứu Thế thì ở chỗ đó có nhà thờ tôn kính Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp to nhỏ tùy hoàn cảnh. Nhà thờ Thái Hà là Đền ĐMHCG kỳ cựu và nổi tiếng nhất tại VN. Là người VN, chúng ta cũng không nên quên rằng bên cạnh nhà thờ Thái Hà còn có  di tích lịch sử Gò Đống Đa là nơi chôn xác 20 vạn quân Thanh xâm lược bị giết trong trận đánh vô cùng oanh liệt của Đại Đế Quang Trung vào đúng những ngày tết Kỷ Dậu 1789.
 
     Đầu năm Kỷ Sửu vừa qua, đức Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt đã đến chủ sự thánh lễ hành hương kính Ðức Mẹ Hằng Cứu Giúp và khai mạc năm Thánh đặc biệt cho giáo xứ Thái Hà nhân kỷ niệm 80 năm thiết lập Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội và 60 năm thành lập giáo xứ Thái Hà. Năm Thánh Thái Hà khai mạc vào ngày 31-01-2009 và bế mạc ngày 07-5-2010. Đây là một ân huệ đặc biệt Tòa Thánh dành cho một giáo xứ. Xét về mặt tôn giáo, sự kiện chỉ là thuần túy tôn giáo, không mang một ý nghĩa chính trị nào. Thế nhưng trong tình trạng nhân quyền và mọi thứ quyền tự do của con người tại VN bị tước đoạt, và nhất là tình hình "cấm đạo trá hình" của đảng VGCS hiện nay thể hiện rõ nét nhất tại giáo xứ Thái Hà trong thời gian qua, người ta không thể không nhận thấy những dấu vết mang tính chính trị trong quyết định của Tòa Thánh. Thật vậy,  nguyên lý nền tảng của các tôn giáo nói chung và đạo công giáo nói riêng là diệt trừ cái xấu và tội ác để hướng con người tới toàn chân toàn thiện. Bản chất của cộng sản là xấu xa và mọi hành động của nó đều là tội ác, cho nên tôn giáo và cộng sản luôn luôn là hai thực tại đối nghịch mang sẵn tính loại trừ lẫn nhau. Giáo Hội Công Giáo (GHCG) và nhiều nước CS tuy có thừa nhận nhau về mặt ngoại giao, nhưng bản tính loại trừ lẫn nhau vẫn không hề mất đi. Sự sụp đổ của chế độ CS Ba-Lan và sau đó Liên Sô và các nước CS Đông Âu với sự can dự gián tiếp của Đức cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II là chứng minh cụ thể cho tính chất loại trừ nhau giữa Công Giáo và CS. Điều đó không ai có thể phủ nhận. 
 
     Ở đây vấn đề đặt ra là GHCG có thể tiêu diệt CS bằng cách nào được trong khi GH không có lấy một người lính cầm súng kể cả những vệ binh Thụy Sĩ canh gác tại Tòa Thánh. Câu trả lời khó mà làm vừa lòng những đầu óc thực nghiệm được. Vì là một tôn giáo, GHCG chủ trương tiêu diệt cái xấu và tội ác trong xã hội theo cách thức riêng đặc biệt của mình là lời cầu nguyện. Lời cầu nguyện của người công giáo trên khắp thế giới đã tiêu diệt chế độ CS tại Nga. Đây không phải là một kết luận võ đoán, cũng không phải là một một sản phẩm tưởng tượng của những đầu óc bệnh hoạn, mà là một thực tế đã được chứng minh. Thật vậy, việc nước Nga từ bỏ chủ nghĩa CS đã xẩy ra đúng như việc Đức Mẹ hiện ra và tiên đoán trước tại Fatima nước Bồ Đào Nha vào năm 1917. Câu chuyện đã được rất nhiều báo chí, sách vở nói đến. Cầu nguyện để xin ơn của Thiên Chúa là giáo lý Chúa Giêsu đã dậy trong Phúc Âm: "Anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở ra cho" (Mt 7,7). Năm 1917 Đức Mẹ hiện ra tại Fatima chỉ bảo cho GH cách thức làm thế nào để tiêu diệt CS Nga. Cách thức đó là cầu nguyện. Chỉ có lời cầu nguyện cùng với việc thống hối bản thân, đọc kinh Mân Côi và GH dâng nước Nga cho Trái Tim Mẹ thì mới hoán cải được nước Nga. Đó là lời Đức Mẹ nói với 3 trẻ mục đồng Lucia, Jacinta và Phancicô tại thung lũng Corva Da Iria, làng Fatima, nước Bồ Đào Nha. Lời dậy bảo của Đức Mẹ được bảo đảm bằng một chứng minh cụ thể mà người ta gọi là "Phép lạ mặt trời nhẩy múa". Phép lạ này được trên 7 chục ngàn người chứng kiến tại chỗ bằng con mắt trần, trước ống kính của các ký giả quay phim chụp hình, và nhất là sự theo dõi vô cùng ngạc nhiên của những người vô thần, các cán bộ CS Bồ Đào Nha hiện diện. Qua một thời gian trên nửa thế kỷ thế giới công giáo liên lỉ cầu nguyện như lời Đức Mẹ dậy, và sau khi Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II và toàn thể các giám mục thế giới dâng nước Nga cho TráiTim Đức Mẹ thì nước Nga CS đã biến đổi. Boris Yeltsin ngày 31-12-l991 lên nắm vận mệnh ngước Nga, giải tán đảng CS Liên Sô, bãi bỏ chế độ chuyên chính vô sản và tổ chức bầu cử dân chủ trên toàn nước Nga. Nên nhớ là khi Đức Mẹ hiện ra ngày 13-10-1917 tiên đoán sự sụp đổ của chế độ cộng sản Nga thì lúc đó chính thể CS chưa được thành lập trên nước Nga. Lenin lên nắm quyền tại Moscow ngày 10-10-1917 nhưng nửa tháng sau, ngày 25-10-1917 ông ta mới thành lập chính quyền Bolschevik đầu tiên tại nước Nga.
 
     Sự sụp đổ các chế độ CS tại Nga và Đông Âu nhìn dưới nhãn quan người phàm thì không phải là một phép lạ mang tính siêu nhiên. Nếu không biết sự kiện Đức Mẹ hiện ra và lời tiên báo tại Fatima thì người ta chỉ coi đó là một diễn biến lịch sử xẩy ra theo đúng những qui luật chính trị và xã hội khách quan bình thường. Nhưng qua sự kiện Fatima , người ta không thể phủ nhận đó là sự can thiệp của bàn tay của Thượng Đế, nghĩa là một phép lạ. Một khối cộng sản hùnh mạnh như thế làm sao có thể sụp đổ nhanh chóng như thế mà không nổ một tiếng súng. Phân tính sâu xa hơn về điều kiện và tính chất của sự việc, người ta cũng đành phải công nhận đó là một phép lạ. Từ đó, người công giáo hiểu sâu xa hơn về mãnh lục của lời cầu nguyện.
 
     Việc Tòa Thánh cho phép mở Năm Thánh tại giáo xứ Thái Hà không thể không phát xuất từ ý thức về mãnh lực của lời cầu nguyện. CSVN là một trong một số ít chế độ CS còn sót lại. Nó gây ra không biết bao nhiêu là tội ác về mọi mặt cho nhân dân VN. Điển hình nhất là trường hợp giáo xứ Thái Hà. Muốn tiêu diệt chế độ tàn bạo này nhưng GH không thể công bố công khai, GHCG tin vào lời Đức Mẹ dậy tại Fatima , chỉ trông cậy vào thứ vũ khí siêu nhiên là lời cầu nguyện. Sáng kiến xin Tòa Thánh cho mở Năm Thánh tại giáo xứ Thái Hà của Đức TGM Ngô Quang Kiệt và của các linh mục dòng CCT Thái Hà là một sáng kiến hết sức độc đáo và hợp thời. Dưới con mắt đức tin, đây là phương thức hữu hiệu nhất để đánh bại chế độ CSVN. Người công giáo VN không nên hiểu một cách chật hẹp Năm Thánh Thái Hà chỉ nên tổ chức tại Thái Hà mà không nên bành trướng ra các nơi khác. Đành rằng có điều giáo luật buộc rằng muốn được hưởng trọn ơn ích của việc tham dự Năm Thánh, người tín hữu phải đích thân đến kính viếng đền thánh Thái Hà. Nhưng đó là phần lợi ích cá nhân. Còn như muốn nói đến lợi ích quốc gia mà ý nghĩa bên trong của Năm Thánh muốn gói ghém thì nếu không thể đích thân đến Thái Hà được, các giáo phận, giáo xứ trên toàn quốc và ngoài hải ngoại cũng rất nên tham gia Năm Thánh bằng cách cách tổ chức các buổi cầu nguyên trong suốt năm Thánh Thái Hà để hiệp thông với Thái Hà không được sao? Nếu làm dấy lên một phong trào Năm Thánh Thái Hà ở khắp nơi trên đất nước và cả ở hải ngoại thì đó là một điều mà chúng tôi tin rằng không những người công giáo mà cả những người không công giáo cũng mong đợi. Lợi ích cho quốc gia đem lại từ lời cầu nguyện mới thật sự quan trọng. Mong sao Hội Đồng Giám Mục VN và tất cả các linh mục ý thức rõ ràng về điểm này. Năm Thánh Thái Hà có thể làm thay đổi được tình hình VN hay không tùy thuộc vào ý thức và sự tham gia tích cực của mỗi người công giáo VN.
 
     Dưới nhãn quan của đức tin công giáo Năm Thánh Thái Hà là một niềm tin, một hy vọng mới cho đất nước và dân tộc VN. Xin thì sẽ được như lời Chúa hứa. Vấn đề là người CGVN trong cũng như ngoài nước có ý thức được mình muốn cầu xin cái gì và có đồng tâm đồng sức, có đủ lòng thành cùng với lòng tin tuyệt đối khi cầu xin hay không mà thôi. Cũng như các dân tộc Nga và Đông Âu trước kia hướng về và trông đợi ở Fatima , ngày nay cả dân tộc VN cũng đang hướng về và trông đợi ở Thái Hà.
 
Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

 



THÔNG BÁO NĂM THÁNH TẠI THÁI HÀ



Ngày 7-05-1929, các tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế đầu tiên đã tới Hà nội để phục vụ Hội Thánh tại miền Bắc Việt Nam. Do đó mà có tu viện Dòng Chúa Cứu Thế, phong trào hành hương Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp tại đền thánh Thái Hà, các cuộc đại phúc ở nhiều xứ đạo tại miền Bắc, và sau cùng giáo xứ Thái Hà được thành lập. Từ ngày ấy, cộng đoàn tụ họp chung quanh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp đã trải qua nhiều thăng trầm, thịnh vượng và khó khăn đan xen nhau, nhưng trong mọi hoàn cảnh, cộng đoàn vẫn được cảm nghiệm ơn Chúa dư tràn.

Năm 2009 này là kỷ niệm 80 năm ngày khởi đầu của con đường tâm linh ấy tại Hà nội. Năm nay sẽ là một năm đặc biệt để tạ ơn, cầu nguyện, học hỏi và sống lời Chúa.

Nay Dòng Chúa Cứu Thế Hà nội và Giáo xứ Thái Hà xin trân trọng kính báo với các Đức Giám mục, các Linh mục và nam nữ tu sĩ, và toàn thể anh chị em tín hữu và các thân hữu:

Đức Tổng Giám mục Hà nội đã thương bảo trợ cho năm kỷ niệm này nên Ngài đã xin với Tòa Thánh cho mở năm thánh tại Thái Hà, khai mạc ngày thứ 7 đầu năm Kỷ Sửu 31/01/2009 và bế mạc ngày 7/05/2010. Chương trình cụ thể sẽ xin được thông báo sau.

Dòng Chúa Cứu Thế Hà nội và Giáo xứ Thái Hà xin hết lòng cảm tạ Đức Thánh Cha, Tông Tòa Xá Giải, Đức Tổng Giám mục Hà nội và xin kính báo với toàn thể cộng đồng Dân Chúa và các thân hữu; nhà Dòng và Giáo xứ đã từng có kinh nghiệm về tình nghĩa hiệp thông trong Hội Thánh Chúa, hy vọng năm hồng ân Đại Khánh này sẽ khơi nguồn cầu nguyện, yêu thương và phục vụ trong Chúa Kitô.

Xin các Đức Cha, các Cha, các tu sĩ nam nữ và toàn thể anh chị em đoái nhận lòng thành kính và ngưỡng mộ của Nhà Dòng và Giáo xứ và xin kính chúc năm mới 2009 bình an, hạnh phúc.

TM. Tu viện và Giáo xứ Thái Hà
Lm. Matthêu Vũ Khởi Phụng Kính báo

 


CSVN LO SỢ NĂM THÁNH THÁI HÀ

"ĂN KHÔNG NGON NGỦ KHÔNG YÊN"
VÌ CHĂM LO AN NINH CHO NĂM THÁNH THÁI HÀ
http://dcctvn.net/news.php?id=1852
Từ sáng sớm công an đã "rình" khách hành hương


Công an chuẩn bị sẵn giây thừng ngay từ sáng sớm

Từ sáng sớm, Phố Đức Bà bị phong tỏa

Các ngõ ngách dẫn vào Phố Đức Bà đều bị phong tỏa

2 nhân viên an ninh và 2 cảnh sát án ngữ lối vào linh địa Đức Bà

Công an và thanh tra giao thông đương nhiên phải có mặt trong vụ "kẹt xe" này

Nhưng vẫn có các bác không biết từ đâu tạo ra kẹt xe cho dù không phải là giờ tan lễ

Công an phường Quang Trung án ngữ lối đi gây kẹt đường bị giáo dân phản đối
Thay vì quẹo vào nhà thờ, "bạn dân" huýt còi chỉ đi thẳn. Những trò tiểu nhân trình độ này chắc chỉ tìm thấy trên đất nước ta
Các linh mục chỉ lối cho giáo dân vào nhà thờ
Công an cảnh sát dày đặc lại còn thêm dân phòng để canh chừng người dân đi lễ, chuyện vừa khôi hài nhưng cũng vừa nghiêm túc dạy cho giáo dân bài học "thế nào là tự do tôn giáo ?"

Công an và dân phòng sau Đền Giêrađô
Công an chìm nổi trực chiến bên kia Phố Nguyễn Lương Bằng.
Giáo dân là thành phần nguy hiểm xếp vào loại mấy mà phải canh chừng ghê vậy ta ?

 




ÁNH SÁNG CÔNG LÝ PHẢI SÁNG LÊN

Ánh Sáng Công Lý Được Thắp Sáng Từ Hà Nội Cho Tới Saigòn Và Lan Tỏa Khắp Nơi Trên Thế Giới
(LÊN MẠNG Thứ hai 1, Tháng Mười Hai 2008)
 


(Hà Nội - VNN) Nhiều cuộc thắp nến thắp sáng công lý cầu nguyện cho 8 anh chị em giáo dân Thái Hà bị ra tòa CSVN sắp tới đây đã diễn ra hồi cuối tuần qua với ánh sáng công lý được thắp sáng từ Hà Nội đến Sài Gòn và đang lan tỏa khắp nơi trê thế giới.

Tại Hà Nội, vào ngày 29-11-2008, cả ngàn anh chị em sinh viên Công giáo hợp với giáo dân Công giáo Hà Nội đã tổ chức Giờ Cầu Nguyện kéo dài 1 giờ đồng hồ đã đưa các bạn sinh viên trở về với lịch sử giáo hội công giáo nói chung cũng như giáo hội Việt Nam nói riêng, với những hình ảnh đau thương mà các Thánh Tử Đạo Việt Nam đã phải gánh chịu, và ngày nay nhiều người Công giáo vẫn còn đang bị đàn áp cách này cách khác, nhất là 8 anh chị em Thái Hà vì đòi công lý mà sắp phải ra tòa án.

Buổi cầu nguyện của các anh chị em sinh viên với chủ đề "công lý và hòa bình", đặc biệt là cầu nguyện cho nền công lý và hòa bình mau hiển trị trên quê hương Việt Nam. Vì "Việt Nam là một đất nước nghèo với 74% dân số sống ở nông thôn và 45% dân số sống dưới mức nghèo khổ... Sự xung đột đang diễn ra gay gắt giữa nhiều tầng lớp trong xã hội: người giàu với người nghèo, người ở thành thị với người ở nông thôn, người có quyền lực với thường dân. Tất cả những người chịu thiệt thòi trong các cuộc xung đột này đang đòi hỏi công bằng. Họ đòi được trả lương xứng đáng cho sức lao động của họ, được trả lại những phần đất của tổ tiên, được hưởng những quyền lợi căn bản nhất của con người như: tự do đi lại, từ do tôn giáo, tự do ngôn luận..." (Gợi ý suy niệm trong đêm cầu nguyện của sinh viên tổng giáo phận Hà Nội).

Với hiện thực của đất nước Việt Nam còn nhiều bất công nên trong buổi cầu nguyện cho công lý và hòa bình hôm nay, sinh viên của tổng giáo phận Hà Nội xin dâng lên Chúa những lời nguyện cầu khẩn thiết, xin Chúa "đốt lửa kính mến trong lòng chúng con để chúng con biết yêu chuộng công lý - hòa bình. Dù phải hi sinh gian khổ, chúng con cũng nguyện một lòng trung kiên để luôn thuộc trọn về Ngài là Chân Lý, là Tình Yêu và là Sự Sống..." (theo Lời nguyện kết thúc buổi cầu nguyện của sinh viên tổng giáo phận Hà Nội).

Buổi thắp nến cầu nguyện hiệp thông dưới sự giám sát chặt chẽ của hệ thống công an CSVN, và trong buổi thắp nến, sinh viên đã trình diễn một vở kịch diễn tả lại những khổ nạn mà các Thánh Tử Đạo tại Việt Nam đã phải chịu đựng trong cuộc cấm đạo hồi các thế kỷ trước.

Cùng lúc tại Sài Gòn, Dòng Chúa Cứu Thế Saigòn đã rực sáng lên với trên 5000 ngọn nến được thắp lên vì Công Lý. Chiều tối ngày Chủ Nhật 30-11-2008, tại nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn, đã có hơn 5,000 giáo dân Công giáo đã đến tham dự cuộc cầu nguyện hiệp thông để phản đối phiên tòa vào ngày 8-12-2008 tới đây mà nhà cầm quyền CSVN sẽ xử 8 giáo dân tham gia tích cực vào cuộc vận động đòi chế độ Hà Nội trả lại tài sản cho nhà dòng đã bị họ cướp đoạt suốt nhiều chục năm qua.

8 anh chị em giáo dân nêu trên bị cáo buộc "hủy hoại tài sản và gây rối trật tự công cộng". Các giáo dân bị bắt từ hồi tháng 8-2008 vừa qua sau khi giáo dân phá kẽm gai và tường rào vào trong khu đất của Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà mà chế độ Hà Nội cưỡng đoạt suốt nhiều chục năm qua. Dù khu đất đã được biến thành công viên, mọi dấu vết cũ đều đã bị phá bỏ và san ủi không còn gì, 8 giáo dân Công giáo vẫn bị lôi ra tòa với cáo buộc "hủy hoại tài sản và gây rối trật tự công cộng".

Trước đó, Linh mục Phạm Trung Thành, giám tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam, viết trong bức thư gửi anh em Dòng Chúa Cứu Thế hôm Thứ Bảy 29-11-2008. "Hơn ai hết, chúng ta biết những anh chị em này vô tội, vô tội theo lương tâm của mỗi người và vô tội kể cả về mặt pháp lý, nhưng vẫn bị truy tố và xét xử... Cách đây hơn hai ngàn năm, cũng có một "tội nhân" bị xét xử trong tình trạng vô tội, nhưng đã bị kết án và bị giết đi chỉ vì "tội nhân" đó cương quyết bảo vệ sự thật."

"Trong thời điểm này, chúng ta cùng hiệp thông và cầu nguyện cho những anh chị em phải chịu oan sai. Tám Mối Phúc là lời mời gọi chúng ta cùng với các anh chị em đó chấp nhận mọi nghịch cảnh và phó thác cho Thiên Chúa để Người làm cho mọi sự nên ích lợi cho những ai yêu mến Người."

LM Phạm Trung Thành cũng kêu gọi "Mỗi cộng đoàn anh em hãy thiết tha cầu nguyện cho các anh chị em này, cầu nguyện cho các nhà cầm quyền đất nước, cầu nguyện cho Giáo Hội Việt Nam thân yêu của chúng ta."

Cũng trong ngày Chúa Nhật thứ nhất Mùa Vọng, tại hầu hết các Cộng Đồng và Cộng Đoàn Công giáo Việt nam trên thế giới cũng đã hướng lòng về quê hương và đã sốt sắng cầu nguyện hiệp thông với Giáo hội Việt Nam và đặc biệt cho 8 anh chị em giáo dân vì cầu nguyện đòi công lý ở Thái hà mà phải ra tòa ở Hà nội trong ngày 8.12 tới đây. Xin cho các anh chị em này được can trường làm chứng nhân cho Chúa và nêu gương sáng cho tất cả những người thành tâm đi tìm công lý.

(Đồng Nhân)



MAHATMA GANDHI VÀ
TGM NGÔ QUANG KIỆT

Mahatma Gandhi và Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt 
VietCatholic News (31 Jan 2009 18:55)
 
Một đất nước bị đô hộ hay bị cai trị bằng độc tài quân phiệt, người dân muốn có tự do dân chủ phải trả giá bằng máu hay nước mắt. Những cuộc cách mạng dân tộc thường xẩy ra trong bạo động và phải tốn hao xương máu. Nhưng lịch sử cũng cho thấy người dân Ấn Độ phản kháng cường quyền Anh Quốc, giành độc lập tự do trong sự ôn hòa không bạo động.

Hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn dân Ấn Độ xuống đường khắp nơi làm tắc nghẽn mọi sinh hoạt bình thường. Với chủ trương bất tuân luật pháp và phản kháng không bạo động (désobéissance civile et résistance non violente) ông Mahatma Gandhi đã lãnh đạo dân Ấn Độ giành lại độc lập tự do cho đất nước của họ.

Ấn Độ là thuộc địa của Anh Quốc từ năm 1858, do một Phó Vương người Anh cai trị. Chế độ thực dân Anh hà khắc, thuế nặng dân nghèo, sản xuất vật chất bị phân tải về mẩu quốc. Tự do ngôn luận không có, nhưng tự do tín ngưỡng hảy còn được tôn trọng.

Tình trạng Việt Nam có khác, ác độc hơn nhiều, đất đai thuộc quyền quản lý của nhà nước, ruộng đất của nông dân chính quyền muốn cướp thì cứ tịch thu. Khi cần bán giá cao cho người nước ngoài hay cho bất cứ ai thì cứ bán. Dân phản kháng thì chính quyền đàn áp.

Công an lộng quyền đánh đập thường dân không sợ bị truy tố vì hệ thống bao che từ trên xuống dưới đã trở thành qui luật. Quan chức hối lộ công khai, tiền viện trợ hay công quỹ đảng viên chia nhau bòn rút, miễn sao túi ông đầy, kỳ dư chết sống mặc bây. Xây cầu sập, xây nhà đổ, thành phố và thủ đô ngập lụt vì cống rãnh nghẹt hư trong khi ngân khoản sửa chữa tốn mất nửa triệu đô la.

Luật pháp là để xử những người dân được gán tội là phản động, gây rối trị an chớ không phải để xử đảng viên cách mạng. Báo chí thuộc độc quyền của đảng kể cả mạng lưới liên lạc cá nhân trên trời cũng bị kiểm soát. Tôn giáo tự do hành đạo theo hệ thống quốc doanh trực thuộc chính quyền. Còn tôn giáo chính thống thì bị làm khó dễ, hoặc cấm đoán hoặc đàn áp bắt bớ.

Nhìn lại tất cả sự bất công lộng quyền thật là ghê rợn. Chế độ cộng sản lúc ban đầu làm dân sợ hãi nhưng sự gian ác tràn đầy gây bất mãn đến độ tức nước vỡ bờ, dân chúng không còn sợ công an chính quyền nữa.

Trở lại chuyện Ấn Độ, ông Mahatma Gandhi, được người Ấn tôn Thánh, đã lãnh đạo phong trào giành độc lập khởi sự từ năm 1920 bằng cách trường kỳ phản kháng, bất hợp tác, bất tuân luật pháp, bất bạo động. Hai mươi bảy năm sau ngày 15 tháng 8 năm 1947 Cộng Hòa Ấn Độ tuyên bố độc lập tự do.

Đọc qua cuộc sống và hành động của Gandhi tôi nhớ một vài sự kiện ly kỳ trong biết bao nhiêu việc ông đã làm cho chính quyền Anh Quốc phải lúng túng đến cuối cùng phải chịu thua.

Có một ngày ông cho thông báo và yêu cầu toàn dân theo ông ra biển, mỗi người phải đem theo một cái chén, hay một gáo dừa hoặc bất cứ thứ gì có thể đựng nước. Theo lời yêu cầu của ông, hàng trăm ngàn người Ấn Độ theo ông ra biển. Tới nơi ông bảo mỗi người múc nước biển phơi khô thành muối và từ nay tự sản xuất lấy mà dùng, không mua muối của chính quyền Anh Quốc bán nữa.

Một lần khác ông làm một tay quay kéo chỉ và đề nghị toàn dân dệt vải may mặc không mua vải của Anh Quốc.

Chính quyền thực dân Anh Quốc bắt giam những người biểu tình phản kháng, ông Gandhi ra lệnh tất cả dân Ấn tự nguyện xin vào tù. Trước cửa cac nhà tù dân chen nhau đen nghẹt xin cho được vào nhà giam.

Ngoài ra ông Mahatma Gandhi đã tuyệt thực nhiều lần để phản đối và đòi hỏi chính quyền thực dân phải nhượng bộ hết việc nầy đến việc khác, kết quả ông đã đưa dân tộc ông đến bờ tự do.

Tại Việt Nam Đức Tổng Giám Mục Hà Nội Ngô Quang Kiệt đã viết thơ thỉnh cầu tòa thánh Vatican mở năm thánh tại Thái Hà, nhân dịp kỷ niệm tám mươi năm thành lập nhà Dòng Chúa Cứu Thế và đền thờ Đức Mẹ Hăng Cứu Giúp. Tòa Thánh đã chấp thuận do thơ trả lời đề ngày 19 tháng 12 năm 2008 của Đức Hồng Y Francis James Stafford, Chưởng Quản Tổng Tòa Xá Giải, được sự ủy nhiệm của Đức Giáo Hoàng.

Văn thư ấn định những ai dự lễ tại đền thánh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, giáo xứ Thái Hà và cầu nguyện theo ý Đức Thánh Cha thì sẽ được hưởng ơn Toàn Xá. Văn thư còn nêu rõ hai điều quan trọng là:
- “Mọi dịp mừng trọng thể và các ngày lễ do Đức Tổng Giám Mục Hà Nội tùy ý ấn định”
- “Văn thư nầy có giá trị trong năm Đại Thánh, bất chấp mọi quy định trái ngược”.

Hai tháng trước đây tại giáo xứ Thái Hà và khu Toà Khâm Sứ, giáo dân cầu nguyện bị gây rối, đàn áp, khủng bố, đánh đập, bắt bớ, truy tố ra tòa. Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt đã từng tuyên bố ai bị cầm tù thì ngài sẽ thay thế.

Ngày nay sự thỉnh cầu của Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt được tòa thánh Vatican công khai chấp nhận. Lập năm thánh tại đền thờ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, giáo xứ Thái Hà và cho mọi giáo dân đến đó dự lể cầu nguyện được hưởng ơn Toàn Xá. Thật là một ơn phước cho toàn thề người công giáo Việt Nam và cũng là một tin mừng cho tất cả đồng đạo người Việt trên khắp thế giới.

Khai mạc Năm Thánh tại Thái Hà 31.1.2009

Trong niềm hân hoan đó tôi vững tin Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt biết rõ ngài phải xử lý như thế nào và hành động làm sao để cho giáo dân Công Giáo Việt Nam có được sự tự do thờ phượng Thiên Chúa theo sự tin tưởng của mình và theo đúng qui luật của giáo hội.

Tôi mong rằng có một ngày nào đó Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt sẽ có lời kêu gọi toàn thể giáo dân khắp xứ qui tụ về tại Hà Nội, Giáo xứ Thái Hà để dự lễ cầu nguyện theo ý Đức Thánh Cha.

Tôi hy vọng cộng sản Hà Nội sẽ không đàn áp và nếu có đàn áp cũng không giải quyết được vấn đề vì lúc đó Hà Nội sẽ bị hàng trăm ngàn người tràn ngập, giao thông tắc nghẽn, dân chúng đứng chật đường, đông hơn công an cảnh sát.

Tôi cũng hy vọng rằng nếu chính quyền bắt giam giáo dân về thủ đô cầu nguyện thì Đức Tổng Giám Mục Ngô Quan Kiệt sẽ là người đầu tiên vào tù và hàng ngàn, hàng triệu giáo dân khác sẽ xin theo, bởi vì bị giam trong nhà tù nhỏ thì cũng giống y như nhà tù lớn ở khắp xứ, cũng mất tự do, cũng không có công lý, cũng bị hiếp đáp, đàn áp, bóc lột do tham nhũng và công an lạm quyền. Vậy thì tù trong hay tù ngoài có khác gì nhau đâu!

Tôi ước mong năm thánh từ ngày 31 tháng 01 năm 2009 đến ngày 7 tháng 5 năm 210 sẽ là năm chúa ban cho dân Việt Nam có được sự tự do thờ phượng thiên chúa theo đúng nghi lễ, điều kiện và qui luật của hội thánh. Tôi tin người công giáo Việt Nam sẽ hy sinh tất cả để tạo cho bằng được quyền tự do tín ngưỡng của mình. Tôi tin trong số giáo dân công giáo sẽ có một người nổi bật như ông Môi-Sen đứng ra lãnh đạo dẫn dắt dân chúa hưởng được quyền tự do thờ phượng ngài.

Tôi cũng ước mong sự tự do hành đạo dẫn đến mọi sự tự do khác mà dân tộc Việt Nam đang mưu tìm bằng mọi cách.

Võ Long Triều  


 



THA’I HÀ:
CSVN THĂ‘NG TRONG PHIÊN TÒA 08.12.2008


Gia’o sư Tiê’n sĩ NGUYỄN PHU’C LIÊN, Kinh tê’


Thâ’y những người đồng đạo hô hào chiê’n thă‘ng mà tôi ca ?m thâ’y tủi bởi vì tôi nhìn thâ’y trong phiên tòa này một sự chiê’n thă‘ng của đa’m côn đồ CSVN. 

Tòa Khâm sư’ mâ’t quyền  xử dụng miê’ng đâ’t đã co’ từ lâụ Tha’i Hà mâ’t quyền xư ? dụng miê’ng đâ’t vẫn thuộc quyền mình.

Bây giờ CSVN đang xư ? dụng chiê’n thuật THU’NG BÔNG đê ? Công Gia’o Việt Nam vui mừng chiê’n thă‘ng nằm gọn trong thu’ng bông cu ?a CSVN.

Thực vậy, CSVN đã xử dụng să‘t the’p đê ? đàn a’p vụ Tòa Khâm sư’ và xư’ Tha’i Hà, nhưng chu’ng đã nhận thâ’y rằng să‘t the’p cu ?a chu’ng không thê ? thă‘ng y’ chi’ sẵn sàng TƯ ? ĐẠO cu ?a Gia’o dân.

Vì vậy, thay vì să‘t thèp, chu’ng dùng THU’NG BÔNG đê ? làm cho y’ chi’ đâ’u tranh cu ?a Công Gia’o yên nghi ? và lặn ngụp trong THU’NG BÔNG cu ?a chu’ng.

Tho ?a mãn vơ’i A’N TREO đê ? rồi ca ngợi chiê’n thă‘ng. NHƯNG THĂ‘NG CA’I GÌ ? Đo’ mơ’i là quan tro.ng. Không CÔNG LY’, không SỰ THÂ’T ! Thă‘ng ca’i gì mà vui mừng !

 

TÔI PHỦ NHẬN BẢN A’N TREO
Gia’o sư Tiê’n sĩ NGUYỄN PHU’C LIÊN, Kinh tê’
08.12.2008

Tôi dưa những Thông tin dư’ơi đây đê ? quy’ độc giả biê’t diễn biê’n Phiên Tòa cho’ ma’ của CSVN như thê’ nào đô’i vơ’i những người VÔ TỘỊ

Xin 8 Gia’o dân vô tội đừng vội mừng rỡ. Không nhô’t tù nhỏ, nhưng  sô’ng trong TÙ LƠ’N ca ? nươc. Riêng 8 Gia’o dân vô tội, sô’ng trong TÙ LƠ’N mà còn mang A’N TREO, nghĩa là lưỡi gươm treo trên đầu mà CSVN muô’n buộc tội lu’c nào cũng được  khi chu’ng cần.

Ddiều quan trọng là VÔ TỘI hay CO’ TỘỊ

CSVN đã kê’t a’n CO’ TỘI những người VÔ TỘỊ Họ Kê’t a’n TREO co’ nghĩa là TẠM KHOAN HỒNG để lu’c nào muô’n bă‘t thì làm nữạ

Tôi viê’t những hàng trên đây vì tôi biê’t Gia’o Hội Công Gia’o Việt Nam qua’ nhân nhượng, nhiều khi đê’n khờ dại, trươ’c những mưu xa ?o quyệt vô nhân đạo cu ?a đa ?ng CSVN. Tụi côn đồ CSVN xử a’n theo ti’nh toa’n Chi’nh tri.. Chu’ng tro’i buộc Dân tộc Việt Nam không bằng dây the’p vì chu’ng sợ già ne’o đư’t dây vì dân xùng đê’n cùng cực sẽ đư’ng lên đạp tan tụi côn đồ. Chu’ng dùng A’N TREO, nghĩa là dùng dây thung để buộc Gia’o dân Tha’i Hà, buộc Gia’o Hội Công Gia’o Việt Nam. Nê’u chu’ng kê’t a’n TÙ NHÔ’T, thì chu’ng sợ cả Gia’o Hội Công Gia’o đư’ng lên. Chu’ng kê’t a’n CO’ TỘI để tho’a mạ Gia’o dân Công Gia’o và coi cuộc đâ’u tranh là CO’ TỘI, nhưng chu’ng dùng A’N TREO để Gia’o Hội Công Gia’o mừng. Đo’ là dây thung.

Hãy XƯ ? A’N những Vụ THAM NHŨNG, pha’ hoại Tài Sa ?n Quô’c Gia cu ?a ca ? đa’m côn đồ bâ’t lương CSVN.


BẢN AN TREO
Tin nhận được lúc 16h50 (Cha Lê Quang Uy tường thuật)
 
- Phiên tòa kết thúc lúc 16h30, bản án được tuyên là bản án treo, nặng nhất là 15 tháng tù giam, cho hưởng án treo và nhẹ nhất là cảnh cáo.
 
- Tòa dân reo hò chúc mừng, tung hê các anh hùng của ngày hôm nay lên không, cả Ls. Lê Trần Luật được mọi người vây quanh chúc mừng, tung bổng từng người lên không.
 
- Công an bất lực đứng nhìn, mọi vũ khí ác ôn chuẩn bị sẵn giờ vô dung.
 
- Cả khu phố đều đổ ra xem sự kiện này, dòng người đang vừa hoan hô, vừa trật tự quay về DCCT Thái Hà chuẩn bị mừng lễ Đức Maria, Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội và tạ ơn Chúa. Hàng ngàn người vẫn vừa đi vừa hô to "TRẮNG ÁN ! VÔ TỘI !" (bản thân người viết bản tin nghe rõ từng lời hô qua điện thoại rất hùng hồn và từng lời tường thuật nghẹn ngào vì xức động của Cha Quang Uy). Mọi người đều khóc.
 
- "TRẮNG ÁN! VÔ TỘI!" Tiếng hô đồng loạt của mọi người có mặt tại phiên tòa cho thấy sự không hài lòng với bản án được tuyên ngày hôm nay. Án treo nghĩa là vẫn có tội, đây là một bản án nhằm giữ thể diện cho bộ mặt chính quyền. Trong khi tất cả 8 giáo dân đều vô tô.i.
 
- Hai giáo dân bị giam giữ là bà Ngô Thị Dung và chị Nguyễn Thị Nhi sẽ được trả tại ngoại trong vòng 24 tiếng nữa. Hiện  Ls. Lê Trần Luật đang chuẩn bị nộp đơn kháng án lên Tòa Án Tối Cao.
 
Gia’o sư Tiê’n sĩ NGUYỄN PHU’C LIÊN, Kinh tê’

 









THẮNG  HAY THUA?

Duyên Lãng Hà Tiến Nhất
 

     Tám bị cáo buộc tội phá rối trật tự công cộng trong vụ tranh chấp đất đai tại giáo xứ Thái Hà, Hànội đã bị đưa ra tòa ngày 8-12-2008. Tòa Án đã xử trong một ngày thong thả. Quan tòa vừa ngủ vừa xử cũng xong. Có gì đâu mà phải xét với xử. Kết quả đã định sẵn: 8 cái án treo. Không ai phải ngồi tù. Trên đường phố Hànội, nhiều giáo dân tay cầm cành nguyệt quế hô “chiến thắng”. Còn có cả tiếng hô khác chen vào: Đức Mẹ đã thắng. Cảnh ngược đời chưa từng bao giờ xẩy ra, kẻ ra tòa, người đi xem, cứ như là đi trẩy hội, áo quần sang trọng như đi ăn cưới, mặt mày tươi rói, nói cười rộn rã vui như ngày tết. Dĩ nhiên sự thắng lợi đây chỉ có thể hiểu là các bị cáo không bị đi tù chứ không phải thắng vì đòi lại được đất. Người viết nghĩ, sau khi kết thúc phiên tòa, bọn VGCS hẳn cũng mừng không kém vì nghĩ rằng mình đã thắng lớn. Chỉ là sự thắng lợi của VGCS mang một ý nghĩa khác. Chúng tưởng rằng chúng đã giải quyết xong vụ tranh chấp đất đai tại giáo xứ Thái Hà. Chuyện ngày mai chưa chắc dễ dàng như thế.
 
     Sau phiên tòa, không có bài tường thuật nào trên mạng nên dù kẻ gần người xa, không ai bên ngoài biết chuyện gì xẩy ra trong phiên tòa. Nhiều người tiên đoán thế nào cũng  có những pha đối đáp sôi nổi và gây cấn giữa quan tòa và các bị cáo. Về phần báo chí nhà nước người viết không có điều kiện để đọc, nhưng nếu có tường thuật thì chắc lại sẽ viết theo công thức sau: Tất cả các bị can đã ngoan ngoãn cúi đầu nhận tội trước tòa để được hưởng chính sách khoan hồng của đảng và nhà nước ta. Trên nguyên tắc tòa xử công khai nhưng không cho người vào tự do thành ra cũng như xử kín. Cung cách tổ chức phiên tòa và những biện pháp tuyên truyền cũng như an ninh liên quan đến cuộc xử án đã cho thấy ý đồ và sự tính toán của nhà cầm quyền, nói theo dân chơi hay giới giang hồ là: vừa đéo vừa run. Trước ngày xử, một số bạn hữu của người viết đã dám đánh cá rằng cho ăn kẹo bọn VGCS cũng không dám xử mạnh tay lúc này. Kết quả phiên xử chứng minh nhận định này là đúng: chỉ có 8 cái án treo. Nhà cầm quyền chỉ có ý khoa trương rằng VN là một chế độ pháp trị, dưới chế độ này mọi vi phạm pháp luật đều được luật pháp xử lý. Đấy là với thế giới. Còn với người dân trong nước, cách thức trình diễn phiên tòa vừa có tính cách răn đe, vừa muốn đưa ra lời nhắn gởi với Giáo Hội Công Giáo rằng đừng có mà bầy đặt tranh đấu nữa, đã xôi hỏng bỏng không mà còn có thể tù nữa đấy, lần này tha cho, đã nhẹ tay lắm rồi, lần sau đừng có hòng. Nên biết điều một tí.
 
     Lời nhắn gởi trên đúng với thực tế đã xẩy ra. Trong cuộc đối đầu giữa hai bên, giáo dân tay không tấc sắt chỉ với một thứ vũ khí là lời cầu nguyện, trong khi bạo quyền trang bị đầy đủ dùi cui, roi điện, lựu đạn cay, bình hơi ngạt cùng với đám côn đồ xã hội đen do công an điều khiển. Tranh đấu như thế thì đúng là chỉ có từ chết đến bị thương. Ảnh tượng là những biểu tượng thiêng liêng để tôn thờ bị hốt bỏ, những thứ cần giữ mà giáo dân không giữ nổi thì sức đâu mà giữ nổi đất. Khu đất Thái Hà bọn tham nhũng đã không ăn được thì chúng biến thành vườn hoa thế là giáo dân phải chịu thua. Tóm lại là cuộc tranh đấu đã bị VGCS đàn áp và vô hiệu khóa từng bước một cho đến kết thúc bằng một bản án. Nhà nước cường quyền cho đó là chấm dứt một cuộc nổi dậy của người dân đứng lên chống chế độ.
 
     Người HIỂU CS thì tất HIỂU giá trị của 8 bản án treo. Ý nghĩa thầm kín trong đó thì như đã vừa trình bầy ở trên: chỉ là để mua lấy cái sĩ diện hão với thiên hạ. Chỉ có thế thôi. Nhưng người BIẾT CS thì sẽ không hiểu một cách đơn giản như thế. Trong tình trạng hiện nay, VGCS đang gặp những khó khăn hơn bao giờ hết cơ hồ như không thể vượt qua nổi. Đó là lý do tại sao chúng phải nương tay trong phiên tòa. Cho dù chúng có muốn mạnh tay cũng không đươ.c. Tình trạng hiện nay của VN cho phép khẳng định như thế. Xin nêu một vài sự kiện làm luận chứng. Trước hết, với mức phát triển kinh tế đầu năm nhà nước hồ hởi tuyên bố ít nhất sẽ là 9%. Bây giờ là đầu tháng 12 rồi, mức phát triển chỉ mới ì ạch chưa đạt được 5%, và nhiều phần đây cũng chỉ là con số báo cáo láo. Hệ lụy trực tiếp của vấn đề là khắp cả nước thất nghiệp gia tăng. Hàng ngàn nhà máy xí nghiệp phải đóng cửa. Nông dân có lúa mà không bán được vì bán thì lỗ. Dân đói meo. Trước tình trạng bi đát như thế VGCS còn dám sinh sự với tôn giáo nữa sao? Một vấn đề khác mới vừa xẩy ra. Giữa Hội Nghị Thế Giới Các Nước cấp viện cho VN họp tại Hànội, ông đại sứ Nhật Mitsua Sakaba tuyên bố một cách rất phi ngoại giao rằng nước Nhật cúp chương trình viện trợ ODA cho Việt Nam vì lý do tham nhũng bất trị của nhà cầm quyền Hànô.i. Như một cái tát vào mặt, bọn VGCS đã vừa mất mặt lại vừa mất tiền, xấu hổ và tức điên lên nhưng không làm gì đươ.c. Nhiều công trình xây dựng do viện trợ Nhật đài thọ phải ngưng ngang. Nhiều nước khác đe dọa sẽ theo guơng Nhật Bản. Bao nhiêu kế hoạch bị ảnh hưởng. Sự phát triển èo ọt có cơ trở thành thụt lùi. Công nhân mất việc, lại đói meo. Làm sao để giải quyết vấn đề tham nhng để lấy lại niềm tin của các nước muốn giúp VN. Chống tham nhũng ư? Bọn lãnh đạo đứa nào cũng giầu bạc tỷ dollar. Tiền ở đâu ra? Nếu phải chống tham nhũng thì ai đứng ra chống? Bắt thằng tham nhũng chốn tham nhũng không là chuyện làm trò cười cho thế giới sao? Ai bảo nước Nhật của ông đại sứ Mitsuo Sakaba không biết vụ đất đai Thái Hà là do tham những mà ra? Sự thật là như thế thì thằng tòa nào dám muối mặt bỏ tù mấy người giáo dân vô tội trước mặt đại diện các nhà ngoại giao của thế giới. Chưa hết, Phó Tổng Thống đắc cử Mỹ Joe Biden mới đây đã tham gia vào nhóm Nghị Sĩ đỡ đầu cho Dự Luật Nhân Quyền cho VN tại Thượng Viê.n. Chuyện có vẻ hơi ngược đời, vì ông Biden thuộc đảng Dân Chủ, lại vốn có cảm tình với Hànô.i. Nếu Dự Luật Nhân Quyền được Thượng Viện thông qua, thì bước kế tiếp hầu như chắc chắn sẽ là đưa VN trở lại vô danh sách CPC. Bush trước đây thì không dám nhưng Obama thì ai bảo đảm là không dám đưa VN trở lại danh sách CPC. Chuyện ngày mai chưa biết thế nào nhưng đại diện của Toà Đại Sứ Mỹ tại Hànội có tham dự để theo dõi phiên tòa không thể nào không báo cáo về Hoa Thịnh Đốn. Không phải ông ta ngồi đấy chơi. Bọn VGCS lưu manh liệu có dám thẳng tay với người dân của chúng trước con mắt khó chịu của một ông Mỹ đang ngồi lù lù trước tòa không? Nhưng dù sao thì cái lý do quan trọng nhất làm chùn tay bọn quan tòa CS khát máu là hiện tình đất nước trước viễn ảnh xâm lăng của kẻ thù phương Bắc. VGCS là những kẻ hiểu rõ hơn ai hết đối với người VN, tội gì cũng có thể tha được trừ ra tội bán nước. Chúng chắc không ngu đến độ nhắm mắt gây thêm tội ác để chóng bị nhân dân đứng lên xử tội chúng về tội bán nước.
 
     Đối với bọn cầm quyền thì án treo coi như một sự khoan hồng. 8 bản án treo kể như ân huê chúng ban cho người dân, mục đích để mua cảm tình, giảm thiểu sự phẫn nộ của quần chúng. Vì thế chúng ta không nên để cho cái ân huệ hão này ảnh hưởng bất lợi về mặt tâm lý. Vấn đề tâm lý này không thể không xét đến. Giáo dân Thái Hà khẳng định những người bị đưa ra tòa là vô tội, và mọi người cũng đều biết như thế. Nhưng thực tế về mặt pháp lý những nạn nhân kia đều đã là những người có tội bởi vì toà đã phán quyết bằng một bản án cho dù là án treo. Chừng nào họ được tha bổng thì mới kể là họ vô tôi và chính nghĩa mới thật sự thắng. Các bị cáo không phản kháng bản án, và thái độ hồ hởi của quần chúng giáo dân với 8 bản án treo có khác chi là sự thừa nhận đã phạm pháp. Cũng có nghĩa là cuộc tranh đấu của giáo xứ Thái Hà là bất hợp pháp. Nói khác đi là phiên tòa của VGCS có chính nghĩa. Mặc dầu chẳng ai tin như thế. Nhưng sự việc bầy tỏ thái độ vui mừng của quần chúng và việc các bị cáo không phản đối bản án trước phiên tòa cũng như không kháng án rõ ràng là thái độ thừa nhận tội tra.ng. Như thế không thể nói là phe tranh đấu đã chiến thắng đươ.c. Quần chúng bầy tỏ thái độ một cách hồn nhiên vô tư là chuyện có thể hiểu được nhưng hoàn toàn không đúng. Đây là tác dụng tâm lý bất lợi của vấn đề. Bản án quá nhẹ đã có tác dụng mơn trớn lòng tự ái của quần chúng nhẹ dạ và sợ rằng nó còn có thể ru ngủ tinh thần quật khởi của những người đã ngày đêm xả thân đấu tranh với bạo quyền.
 
     Chúng tôi, người viết bài này, luôn luôn cảm phục tinh thần hy sinh quả cảm của các mục tử và đoàn chiên của giáo xứ Thai Hà đã là những chiến sĩ tiền phong của công cuộc vận động đập tan bạo quyền CS trên quê hương. Nhưng qua những tường thuật bên ngoài hậu phiên tòa trên các diễn đàn, chúng tôi e ngại rằng cuộc đấu tranh của giáo xứ Thái Hà đã bị lọt ổ phục kích của bọn VGCS ác ôn. Chúng tôi muốn nói rõ ràng rằng chấp nhận bản án dù là án treo tức la chấp nhận có tội, tức là thua. Người đấu tranh chấp nhận thua thì kẻ thắng túc là bọn VGCS.
 
Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất  

 



VỤ THÁI HÀ:
VÀI GHI NHẬN SAU PHIÊN SƠ THẨM

J.B Nguyễn Hữu Vinh

 
Phiên toà sơ thẩm xử 8 giáo dân Thái Hà đã kết thúc, các bị cáo nhận những bản án treo, cải tạo không giam giữ và cảnh cáo. Bản án đã tuyên, những người dân vô tội đã về với gia đình. Thế nhưng chuyện đến đó là đã hết hay chưa? Nhiều suy nghĩ, ưu tư sau một phiên toà để lại cho mỗi người chúng ta một cách nghĩ khác nhau.
 
Phiên toà công phu khẩn trương và tốn kém - rất nghiêm tro.ng?
 
Sau những gì hệ thống chính quyền và các cơ quan pháp luật đã làm với mấy nạn nhân Thái Hà như kết tội trên báo chí, trên truyền hình, bắt họ như bắt tội phạm nguy hiểm. Cáo trạng viết đi viết lại mấy lần. Toà chưa xử đã cho rằng bỏ lọt tội phạm điều tra lại… diễn ra nhanh không ngờ. Phiên toà “công khai” được mở tận tầng 4 của UBND phường, những người tham dự phiên toà công khai phải có giấy phép, những người thân thích không được dự toà vì “hội trường không đủ chỗ”…

Báo chí đã nói về “vụ án” này quá nhiều, có lẽ cũng không kém vụ án công an Vũ Xuân Trường buôn ma tuý là mấy. Vì vậy, nhiều người dân đã nghĩ: “Vụ này, mấy tay giáo dân ấy không què thì cũng bị thương, được các cơ quan quan tâm thế là hoạ đến nhà rồi. Mọt xác là cái chắc dù có tội thật hay không”.
 
Chưa hết, trước khi xử một vài ngày (dù đã lùi lại mất mấy ngày so với kế hoạch để… “sửa chữa”) cả hệ thống công an, công quyền phải chạy đôn chạy đáo thông báo cho các phường, tổ dân phố “Đề nghị ND không đến đó. Không được tụ tập đông người bất luận chỗ nào”… phải di chuyển bao nhiêu rào sắt ngăn chặn các ngõ phố, chốt chặn các đầu đường… để xử cho yên tâm.

Ngày xử, hàng trăm công an, cảnh sát cơ động, cảnh sát tôn giáo, cảnh sát điều tra thành phố, phường, quận… đày đặc bủa vây khu vực xử án. Người dân Thái Hà, Hoàng Cầu bảo nhau “nếu đợt lụt lội tháng trước, được lực lượng này đến để giúp đỡ thì phúc đức cho dân biết mấy, chắc sẽ không có đến mấy chục mạng ra đi oan uổng. Và chắc khi thấy họ, dân sẽ chạy đến ôm mà hôn, đâu có thái độ như bây giờ. Chẳng lẽ nhiệm vụ của đám này chỉ là để trấn áp nhân dân mà thôỉ”!

Hệ thống máy móc dày đặc, tối tân, máy dò vũ khí, roi điện, dùi cui, bình xịt hơi cay… được trang bị không thiếu một thứ gì như chuẩn bị cho một cuộc chống khủng bố quốc tế.
 
Đường Hoàng Cầu, nơi có UBND phường dùng xử án vốn có nhiều ngõ ngách, bờ hồ rộng và thoáng. Nhiều người nghĩ ừ thì họ đưa ra đó xử công khai cũng được, thoáng và có chỗ cho dân xem xét xử như thế nào? Vậy nhưng tất cả đã nhầm lẫn. Toà không có bất cứ một tiếng vọng nào được lọt ra ngoài, không một chiếc loa hay màn hình cho dân chúng.

Đứng trước cửa khu vực xử án, tôi nói đùa với một công an rằng: “Xử tám giáo dân tay không, đập mấy hòn gạch mà huy động cả hệ thống tối tân như như sắp xử tội phạm chiến tranh nguy hiểm. Nếu Mỹ bắt được Bin Laden thì chắc phải sang Việt Nam học Quận Đống Đa cách bảo vệ?”. Tôi chưa bao giờ đi dự toà. Giờ nhìn cách bố trí bảo vệ phiên toà mấy cục gạch này, tôi không hiểu tại sao ở VN lại có phiên toà mà người nhà bị cáo xông vào đánh quan toà chạy tán loạn đươ.c.

Một người dân chép miệng: “Vẽ chuyện, ngân sách – tiền dân lại chi đấy chứ ai. Mấy ông bà giáo dân xưa nay vẫn hiền hoà, cả năm nay dù bị đánh, bị xịt hơi cay có bao giờ làm gì bạo động đâu mà vẽ lắm thế? Khốn khổ cái thằng dân”. Tôi đùa: “Bà này lại mất cảnh giác cách mạng rồi, biết đâu bọn xấu nó lẫn lộn trong đấy phá hoại, gây rối thì saỏ”. Được lời như cởi tấm lòng, bà làm luôn một tràng như chưa bao giờ được xả: “Chú bảo ai gây rối? Chỉ có đám công an đứng chung với bọn thanh niên tình nguyện gào thét, đánh các cha, nhổ nước bọt chửi bới và xịt hơi cay chứ giáo dân tôi thì hoàn toàn không thèm chơi bài bẩn thỉu hèn hạ cắn trộm ban đêm đấy đâu nhé. Làm gì thì cũng làm cho đàng hoàng mới đáng tư cách con người, nhất là những thằng cán bộ như chú”.

Thật chẳng dại nào giống dại nào, thì ra bà ấy tưởng tôi là cán bộ ở đó, tôi vội đánh bài chuồn.

Trấn áp được lòng yêu nước của nhân dân, không đè bẹp được tinh thần của các tín hữu.
 
Vụ xử này để lại một chi tiết mà các cán bộ chính quyền cũng như công an hay các ban ngành liên quan cần suy nghĩ.

Cả tuần trước, khi được tin Trung Quốc đã có kế hoạch xâm chiếm biển đông của Việt Nam bằng kế hoạch khai thác dầu khí 30 tỷ đô la. Trên mạng có nhiều thông tin kêu gọi biểu tình tỏ lòng yêu nước khá công phu và rầm rộ vào ngày 6/12/2008.

Chiều hôm kia, lên mạng đọc blog của một vài người mới thấy ảm đạm thay cho lòng yêu nước hiện nay. Một bloger thuật lại rằng khi đến đó, chỉ có một nhóm 6 nam và một nữ với hàng mấy chục công an. Bó tay và chán nản, anh ta chạy về lên blog than phiền về tinh thần yêu nước của họ.

Vậy là qua mấy cuộc biểu tình bất thành vì bị trấn áp, thanh niên và nhân dân đã không mặn mà với việc đến để bị trấn áp nữa. Nhà nước đã thành công trong việc trấn áp biểu thị lòng yêu nước của người dân.

Nhưng sáng nay, khi thấy đoàn người nườm nượp kéo về Thái Hà và đi dự toà, chắc những người có tí đầu óc không thể bỏ qua mà không suy nghĩ. Dòng người tuốn về từ muôn phương, xa gần đều có mặt, đến từ sáng sớm đưa các nạn nhân đến toà. Các nạn nhân ra trước vành móng ngựa trong trang phục đẹp nhất: Nữ áo dài đỏ, nam comple thắt cà va.t. Ánh mắt đỏ hoe của các tín hữu bên những ánh mắt rạng rỡ của các nạn nhân đã là điều lạ.

Những tín hữu đến từ khắp nơi này đã từng nếm mùi hơi cay, roi điện, nay lại nhìn thấy tận nơi cách bố trí “hoành tráng” của nhà nước trong phiên toà xử nhân dân này, thì lẽ thường ai chẳng chạy “mất dép”? Nhưng ngược lại, họ vẫn bất chấp tất cả, không kể nắng nôi, khó khăn và vất vả nguy hiểm. Họ cũng không ngại những ống kính của công an cứ nhằm mặt họ mà quay, mà chụp như đe doạ. Họ vẫn đến để ngồi cả ngày chờ xem cổ vũ cho những tín hữu họ chưa quen, thậm chí có người còn chưa biết mă.t. Đó là điều lạ lùng hơn.

Tôi nói với một cán bộ công an: “Những người này mới đúng là tự giác khác với những  người dân tự phát hôm đến phá Đền Giêrađô hôm trước anh nhi??”. Cán bộ công an này trả lời : “Hôm đó cũng là đoàn thanh niên, phụ nữ và quần chúng tự phát đấy chứ”. Tôi cười bảo:  “Chính ông Phạm Quang Nghị đã nói dân bây giờ khác dân ngày xưa, ỷ lại nhà nước lắm chứ , không tự giác đấy thôi? Khi lụt lội ngập nhà, chết người của nhà họ mà họ còn không tự giác, lấy đâu ra đám đi phá nhà người khác và hò hét gây rối ban đêm thế hả ông? Thử không thuê tiền, họ đâu thừa thời gian đi hò hét cả đêm, đâu dư sức đi phá nhà người khác? Nhưng ở đây ông thấy đấy, họ chẳng có tiền, cũng chẳng được gì cả ngoài sự nguy hiểm, vậy mà họ vẫn đến, thế mới là tự giác chứ”.

Nhiều chi tiết khá vui bên ngoài phòng xử án. Khi những tín hữu hát bài hát “Kinh Hoà bình” nhiều chiến sỹ cảnh sát cơ động còn lẩm nhẩm hát theo và nhịp tay, nhịp chân rất đúng điê.u. Nhiều người ngạc nhiên, nhưng thật ra, các chiến sĩ này chắc đã từng túc trực Thái Hà một thời gian không ít nên thuộc lòng. Cũng có những chiến sĩ cười rất tươi với các em đến dự toà ngoài khoảng không này. Cuộc sống trong gian nan vẫn có những niềm vui nho nhỏ.
 
Như vậy, bạo lực và trấn áp, lực lượng cảnh sát dày đặc cũng đã không đè bẹp được tinh thần hiệp thông đồng trách nhiệm của các tín hữu công giáo. Thật kiên cường và bất khuất. Hàng ngàn nhành lá Thiên tuế vẫy chào đón các nạn nhân khi đi vào toà. Những bó hoa đẹp nhất và tươi nhất đã dành cho họ khi ra khỏi toà dù chưa biết sẽ bị kết án thế nào. Sự khẳng định họ đã vượt qua sợ hãi, vượt qua gian nan để nối kết với nhau nên một là điều không thể bàn cãi.

Cũng thú vị ở điều này, những hành động nhục mạ, bêu riếu những ngày qua của hệ thống loa phường đến truyền hình nhà nước đã không có tác dụng làm cho giáo nhụt chí như mong muốn. Ngược lại, biến cố Thái Hà đã làm cả khối người từ muôn nơi kết lại và gắn bó với nhau hơn. Chưa có lúc nào, những tín hữu công giáo thấy thân ái và đoàn kết như những lúc này.
 
Phiên toà đầu voi, đuôi chuột… nhắt
 
Những tưởng vụ án “nghiêm trọng” vì hậu quả là mấy viên gạch cũ này được chuẩn bị công phu và tốn kém, mệt nhọc cả hệ thống này sẽ bị tuyên án tử hình cũng nên. Nhưng đến khi toà đã tuyên một bản án nhẹ nhàng và “ngọt ngào” nữa, nếu những người này thực sự có tô.i.

Luật sư Lê Trần Luật cho biết:

Vui nhất là khi toà ra một câu hỏi “Viện kiểm sát đề nghị mức án nhẹ nhàng như vậy, nghĩa là không bị giam giữ, vậy các bị cáo thấy thế nào”? Lẽ thường, với những bị cáo của nhà nước, khi nhận được bản án đơn giản thế, biết mình sẽ được về nhà và chấm dứt những ngày bị giam cầm khổ sở đa số sẽ bằng lòng mà vui mừng nói lời cảm ơn. Lời đề nghị một bản án nhẹ nhàng như một miếng mồi ngon để mong nhận được từ các giáo dân nạn nhân một lời cảm ơn và yên phâ.n. Nhưng Toà đã nhầm, tất cả đều không chấp nhận và kêu oan, họ không chấp nhận bản án mà Toà đã cố tình đặt ra cho có. Vì sao vậy? Dù bản án đối với họ coi như không có, nhưng họ đã không chấp nhâ.n. Họ đã xác quyết rằng việc đập hàng rào là hoàn toàn xác đáng vì đã xây bất hợp pháp trên đất của cha ông họ, của nhà thờ. Bà Việt, khi được hỏi là việc đập tường có vi phạm pháp luật không, đã hỏi lại toà: “Nếu tôi đưa gạch đến nhà ông để xây và ông đập đi thì có gọi là vi phạm pháp luật không”?

Truyền thông nhà nước - lại ma đưa lối quỷ dẫn đường

Tối 8/12, trên TH Hà Nội và VTV, cũng như các báo Hà Nội mới, Vietnamnet… có đăng bài về phiên toà này. Vẫn là câu chuyện “Ma đưa lối quỷ dẫn đường/Cứ lần theo bước đoạn trường mà đi” (Kiều – Nguyễn Du), tại các bản tin vẫn là luận điệu dối trá “các bị cáo đã cúi đầu nhận tội”. Luật sư Lê Trần Luật khi nghe đã phải thốt lên: “Làm gì có chuyện nhận tội”. Một blogger viết: “Chả trách có người ghét nhà báo vì hay nói sai sự thật”. Còn tôi, tôi nghĩ rằng, không chỉ là có người mà là rất nhiều người, nếu vẫn có những người muốn nghe sự thâ.t.
Trên tờ Vietnamnet, PV Tuyết Nhung đã hành nghề kiểu “bán miệng nuôi trôn” bằng những lời lẽ hết sức ngớ ngẩn và ngu xuẩn: “Các bị cáo đã nhiều lần tập trung rất đông người, có lúc lên đến 1.000 người ở khu đất 178 Nguyễn Lương Bằng” – mặc dù ở đây chỉ có 8 bị cáo, và cáo trạng không hề có một dòng nào nói về việc họ tập trung ai cả.

Trên tờ Hà nội mới viết: “Tại phiên tòa, các bị cáo đều đã cúi đầu nhận tội, thừa nhận mình đã có các hành vi sai trái, vi phạm pháp luật”.

Trong khi Vietnamnet viết: “Tại phiên tòa, nhiều bị cáo vẫn ngoan cố chối tội”. Còn VNExpress viết: “Trước tòa, các bị cáo thừa nhận có hành vi đập phá tường, cùng nhiều người tập trung cầu nguyện nhưng khẳng định họ không gây ồn ào, không gây rối trật tự công cộng và hủy hoại tài sản”.

Quả thật, cha ông đã dạy rằng: “Nói dối hay cùng”.

Hệ thống truyền thông nhà nước đã tự vả vào mặt nhau đôm đốp!

Có lẽ cũng cần phải kết thúc câu chuyện này bằng một câu ngay trên Vietnamnet: “Một số phần tử quá khích đã lợi dụng tình hình xuyên tạc sự thật, gây chia rẽ, ảnh hưởng đến khối đại đoàn kết dân tộc”.
 
Vấn đề là ai đã lợi dụng tình hình giáo dân thấp cổ bé họng, không có tiếng nói để xuyên tạc sự thật gây chia rẽ, kỳ thị tôn giáo, làm ảnh hưởng đến khối đại đoàn kết dân tộc thì cần phải xác định rõ ràng và cần phải xử lý nghiêm?
 
Hà Nội, ngày lễ Mẹ Vô nhiễm nguyên tội, 8/12/2008
J.B Nguyễn Hữu Vinh
Tác giả:  JB. Nguyễn Hữu Vinh











TIẾP TỤC ĐẤU TRANH CHO CÔNG LÝ SÁNG TỎ


TỔNG GIÁO PHẬN  HÀ NỘI
Giáo xứ Thái HàĐCCT Hà Nội
180/2 Nguyễn Lương Bằng,
Đống Đa, Hà Nội
Hà Nội, ngày 08  tháng 12  năm 2008


THÔNG  CÁO

VỀ BẢN ÁN VÀ HÌNH PHẠT ĐỐI VỚI  CÁC NẠN NHÂN VÌ  CÔNG LÝ  VÀ  SỰ THẬT  Ở  GIÁO XỨ THÁI HÀ
 

Kính gửi: Quý ông bà anh chị em giáo dân và toàn thể những người yêu công lý.
 
Ngày hôm nay, 08/12/2008, sau 1 ngày xét xử  vội vàng, chóng vánh, từ  15 h 30 đến 16 h 30, Toà án Nhân dân quận Đống Đa đã tuyên án 8 nạn nhân vì công lý và sự thật của Giáo xứ Thái Hà. Bản án và hình phạt cụ thể đi kèm đối với từng nạn nhân như sau:
 
1. Bà Nguyễn Thị Nhi, sinh năm 1962, quê ở Sơn Hà, Phú Xuyên, Hà Tây, thuộc Gx Hà Thao, sống tại Gx Mường Cắt, Hoà Bình, thuộc Tổng Giáo phận Hà Nội, đã bị kết tội “gây rối trật tự  công cộng” tại Thái Hà-Toà Khâm Sứ và bị phạt 17 tháng tù treo.
 
2. Bà Ngô Thị Dung, sinh năm 1954, địa chỉ 306, C3, tập thể Vĩnh Hồ, phường Ngã Tư Sở, thuộc Gx Thái Hà, Tổng Giáo phận Hà Nội, đã bị kết tội “hủy họai tài sản và gây rối trật tự  công cộng” và bị phạt 13 tháng tù treo.
3. Ông Lê Quang Kiện, sinh năm 1945, hiện ở tại số 8 ngõ 162 A, phố Tôn Đức Thắng, Đống Đa, Hà Nội, thuộc Gx Hàng Bột, Tổng Giáo phận Hà Nội, đã bị kết tội “hủy họai tài sản và gây rối trật tự  công cộng” và bị phạt 13 tháng tù treo.
 
4. Bà Nguyễn Thị Việt, sinh năm 1949, nhà A2 tổ 8, tập thể  Thuỷ Tinh, phường Thịnh Quang, Đống Đa, Hà Nội, thuộc Gx Thái Hà, Gp Hà Nội, đã bị kết tội “hủy họai tài sản và gây rối trật tự  công cộng” và bị phạt 12  tháng tù treo.
 
5. Bà Lê Thị Hợi, sinh năm 1947, địa chỉ số 8 ngách 62, ngõ Thổ Quan, phường Thổ Quan, Đống Đa, Hà Nội, thuộc Gx Thái Hà, Tổng Giáo phận Hà Nội, đã bị kết tội “hủy họai tài sản và gây rối trật tự  công cộng” và bị phạt 15  tháng cải tạo không giam giữ.
 
6. Ông Giuse Phạm Trí  Năng, sinh năm 1959, thường trú tại Thường Lệ, Đại Thịnh, Mê Linh, Hà Nội, thuộc Gx Thường Lệ, giáo phận Bắc Ninh, đã bị kết tội “hủy họai tài sản và gây rối trật tự  công cộng” và bị phạt 12  tháng cải tạo không giam giữ.
 
7. Anh Nguyễn Đắc Hùng, sinh năm 1977, thường trú tại Thôn Đầm, xã Tân Hoà, huyện Quốc Oai, thuộc Gx Tình Lam, Giáo phận  Hưng Hoá, đã bị kết tội “hủy họai tài sản và gây rối trật tự  công cộng” và bị phạt 12  tháng cải tạo không giam giữ.
 
8. Anh Thái Thanh Hải, sinh năm 1987, thường trú tại 42 Nguyễn Lương Bằng, phường Ô Chợ Dừa, quận Đống Đa, thuộc Gx Thái Hà, TGP Hà Nội, đã bị kết tội “hủy họai tài sản và gây rối trật tự  công cộng” và bị phạt cảnh cáo.
 
Giáo xứ  Thái Hà chúng tôi xác tín rằng 8 giáo dân bị kết án và bị hình phạt như trên đây là bất công, vì các giáo dân trên đây không làm điều gì vi phạm pháp luâ.t. Do đó, Giáo xứ  tiếp tục làm hết mức có thể để các giáo dân trên đây được bảo toàn danh dự.
 
Ngay khi phiên toà kết thúc, các luật sư bảo vệ các nạn nhân đã cho chúng tôi biết các nạn nhân sẽ tiếp tục kháng án kêu oan lên Toà Phúc thẩm.
 
Kính xin toàn thể quý ông bà anh chị em tiếp tục hiệp thông cầu nguyện cho 8 nạn nhân vì công lý và sự thật vừa bị kết án trên đây.
 
Chúng tôi xin chân thành cám ơn.
 
Lm Phêrô Nguyễn Văn Khải CSSR
Phát ngôn viên Giáo xứ Thái Hà
Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội

 



HAI GƯƠNG MẶT MỤC TỬ 
 
TRẦN DUY NHIÊN



Hôm nay, tôi không nhai đi nhai lại chuyện nhà đất. Tôi chỉ muốn nhìn vào chủ chăn và sứ mệnh các ngài. Tôi nhớ lại bài giảng của cha Vũ Khởi Phụng tại Dòng Chúa Cứu Thế Saigon, đêm 28-8-2008, trong thánh lễ hiệp thông cầu nguyện cho Tòa Khâm Sứ và Linh Địa Thái Hà. Ngài nói: “Mảnh đất là một biểu tượng, mảnh đất là một cái cớ, mảnh đất là một cơ hội, để đi tìm một cái gì khác”

Có lẽ câu nói đó đã làm cho ngài trở thành một người đáng nghi ngờ, vì đây không còn là vấn đề tranh chấp về một thửa đất, mà là một vấn đề lớn hơn, một vấn đề ‘chính trị’. Thực ra, ngài đã nói thay cho những người thấp cổ bé miệng, những người dân oan nhưng không còn tiếng nói. Và cũng có lẽ vì thế mà đúng một tháng sau, đêm 28-09-2008, những người hung hăng đã đến ‘cướp’ linh địa và thét lên ‘Giết Vũ Khởi Phụng - Giết Ngô Quang Kiệt!’.

Những biến cố này khiến tôi nhìn lại gương mặt của hai tổng giám mục tiêu biểu cho cùng một cách làm chứng. Dù hai vị khác nhau trên mọi phương diện - sống trong hai môi trường khác nhau, đối diện với các tình huống khác nhau, cách trả giá cũng khác nhau - thì hai vị đều có một mẫu số chung, ấy là làm chứng rằng: Thời đại này, Giáo Hội tiếp tục bị bách hại, không phải vì niềm tin của mình, mà vì Giáo hội bênh vực người nghèo khổ, người bị áp bức, chống lại những kẻ áp bức. Hai gương mặt ấy là TGM Ngô Quang Kiệt và TGM Oscar Romero.

Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt. 

 Ngày 29-06-1999, cha Giuse Ngô Quang Kiệt được phong giám mục để phục vụ tại một giáo phận nghèo và hẻo lánh của tuyến đầu đất nước : Lạng sơn. Nơi đây,  đồng bào là những người dân quê hiền lành mộc mạc, đời sống rất khó khăn vì hậu quả của chiến tranh. Nước Việt Nam vốn đã chịu nhiều cảnh nghèo: dân nghèo, địa phương nghèo thì Giáo Hội ở đó cũng nghèo theo. 

Cùng hồi tưởng lại lời chia sẻ của ngài trong lời mở đầu của bài hội thảo tại Đại Hội Giáo Lý do Tổng Giáo Phận Los Angeles tổ chức và tân Tổng Giám Mục Hà Nội là diễn giả: ‘Tháng 10 năm 2000, tôi được hân hạnh tham dự đoàn hành hương Năm Thánh của một số Giám mục Việt nam. Trong dịp vào chầu Đức Thánh Cha, Đức Tổng Giám mục Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn, bây giờ là Hồng Y đã giới thiệu tôi là một giám mục 3 không: không có toà giám mục, không có nhà thờ chính toà, không có linh mục tu sĩ. Và Đức Thánh Cha đã gọi tôi là ‘homeless bishop.’...  ‘Chỉ có một mình, nên tôi miệt mài rong ruổi. Hết xứ nọ sang xứ kia. Hết làng này sang làng khác. Ở trên xe nhiều hơn ở trong phòng. Ở trên đường nhiều hơn ở trong nhà. Trời đất là quê hương. Núi rừng là giáo phận. Đường là nhà. Xe là phòng. Cứ đi không ngừng…’

Vâng, vị Tông Đồ mục tử ấy, Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt, quê quán ở chính nơi được gọi về phục vụ như là vị mục tử ngày nào ‘không nhà’ ở Lạng Sơn. Ngài sinh ngày 4 tháng 9 năm 1952 tại Mỹ Sơn, Lạng Sơn. Được đào tạo tại Tiểu Chủng viện Têrêsa, thuộc giáo phận Long Xuyên rồi theo học tại Đại Chủng Viện Tôma, trong cùng giáo phận. Hoàn cảnh đất nước đổi thay, nhiều khó khăn cho các ơn gọi và tâm hồn ước ao tận hiến; nhưng với riêng ngài, tuân phục ơn Chúa dẫn đưa và lòng kiên trì theo đuổi, mùa hè năm 1991 ngài được chọn bước lên bàn thánh cử hành sứ vụ linh mục. Sau thời gian phục vụ tại Nhà Thờ Chính Toà Long Xuyên, ngài được theo học tại Institut Catholique de Paris, Pháp. 

Khi về nước, cũng tiếp tục phục vụ tại giáo phận nhà cho đến khi trở thành Giám mục coi sóc giáo phận quê quán mình. Tại đó, ngài đã chia sẻ với những giáo dân nghèo và lam lũ trong thân phận hẩm hiu với họ. Một giám mục phục vụ dân nghèo thì làm gì có mũ gậy quyền bính, nhưng là một ông từ quét dọn nhà thờ nghèo xơ xác, vừa làm ca trưởng và cũng vừa là giáo lý viên, và là linh mục cử hành các bí tích, mục vụ cho những người dân bản làng. Ấy thế mà ngài vẫn dành thì giờ để viết những loạt bài chia sẻ Tin Mừng hàng tuần, và cùng với một số linh mục anh em biên soạn sách vở, dịch thuật để giúp cho dân Chúa thêm lương thực cho đời sống đức tin. 

 Chạnh Lòng Thương - khẩu hiệu của Đức cha Giuse khi được gọi làm Giám Mục đã được ngài sống hết mình qua những thể hiện của những hy sinh chính bản thân mình. Bất kể thì giờ, mưa nắng, trong những năm tháng qua, ngài đã cùng với dân làng ở Lạng Sơn tìm kiếm lại khuôn mặt Đấng đã Chết và Sống Lại cho họ bấy lâu đã nhạt nhoà. Mà ở đó, theo ngài ‘…Biết bao tâm hồn thiện chí đang khao khát chờ đợi ta. Biết bao niềm tin câm lặng đang chờ dịp tỏ lộ. Biết bao nỗi mất mát đau thương chờ được thông cảm. Biết bao cảnh lầm than cơ cực chờ được nâng đỡ. Những tiếng mời gọi tha thiết nhưng rất âm thầm. Phải mở lòng ra mới nghe thấy. Phải mở trái tim ra mới hiểu được. Hôm nay tiếng Chúa vẫn vang lên qua những lời giáo huấn của Hội thánh. Tiếng Chúa vẫn mãnh liệt trong tâm hồn mỗi vị mục tử. Tiếng Chúa bàng bạc, âm thầm nhẹ nhàng nhưng sâu thẳm tha thiết ‘Hãy ra khơi ...’ (Hội Thảo 20/2/2005, ĐHGL Los Angeles).

Tháng 5 năm 2003, bận rộn hơn vì nhiệm vụ mới, rong ruổi hơn khi ngài được gọi về phục vụ trong nhiệm vụ Giám Quản Tông Toà Hà Nội vì Đức Hồng Y Phạm Đình Tụng đến tuổi về hưu. Rày đây - Lạng Sơn, mai đó - Hà Nội, bận rộn như con thoi chạy đi chạy về vì việc nhà Chúa và bổn phận. Hai năm sau, ngày Thứ Bảy 19-03-2005, đúng vào ngày lễ Quan Thầy Giuse, ngài được chính thức tấn phong Tổng Giám Mục Giáo Phận Hà Nội. 

Dĩ nhiên, chức vụ tổng giám mục là do Đức Giáo Hoàng cắt đặt, nhưng chính quyền Hà Nội đã chấp nhận, nếu không nói là ‘chọn’ ngài; bởi vì trong hiện tình đất nước Việt Nam, không một giám mục nào có thể được cai quản giáo phận, nếu chính quyền sở tại không đồng ý. Có lẽ chính quyền Hà Nội cũng hy vọng ngài sẽ hợp tác để phục vụ ‘quyền lợi của nhân dân’ theo cách nghĩ và cách làm của những vị có chức có quyền tại đó. Một trong những lý do khiến họ an tâm, ấy là vì homeless bishop này chẳng màng gì đến toà nhà, đến đất đai, đến quyền lợi thế gian cả. Thế mà chỉ hai năm sau, ngài trở thành cây gai đâm vào cái ung của bộ máy chính quyền Hà-nội, và có nguy cơ làm vỡ tung một mụt nhọt từng làm cho người dân Hà Nội nói riêng, và nhân dân Việt Nam nói chung, nhức nhối trong một thời gian dài. Vâng! vị tổng giám mục ấy vẫn cứ đi không ngừng…

Con người ‘chạnh lòng thương’ ấy - một người khiêm nhường không bao giờ to tiếng với ai, một tổng giám mục mà mỗi lần nhấc điện thoại thì chỉ nói đơn sơ vỏn vẹn: ‘Kiệt đây!’ - người ấy đã khẳng khái trình bày lớn tiếng trước UBND thành phố Hà Nội một số câu mà mọi người hiểu như sau: Tôn giáo là quyền của chúng tôi! Chúng tôi không cần xin ai cả! Chúng tôi không tranh chấp đất đai với chính quyền, chúng tôi chỉ muốn lấy lại những gì thuộc về mình, mà bọn ‘ăn cướp’ đang tính bán đi để lấy tiền bỏ túi. 

Dĩ nhiên, đó là một cú bất ngờ nhất đối với chính quyền Hà Nội! Và đó cũng là những lời đem về cho ngài bản án tử hình. Dĩ nhiên, vào thời buổi này, giết ngài bằng một viên đạn thì không thể làm được, vì tình hình đã đổi thay.  Nhưng họ giết ngài bằng những phương tiện ‘hợp pháp’ như bôi nhọ trên truyền thông, đặt lộ liễu khắp nơi những máy móc để  ‘quản chế’ ngài, viết trên văn bản gửi Hội Đồng Giám Mục yêu cầu‘ thuyên chuyển  ra khỏi Giáo Phận Hà Nội’, v.v… 

Thời thế đã đổi thay! Hẳn những người ‘có quyền bán đất’ nuối tiếc thời 25-30 năm về trước, thời mà ai cản trở quyền lợi cá nhân mình thì chỉ cần chụp cho cái mũ ‘cấu kết với bọn phản động’, rồi bắn bỏ mà chẳng ai có thể làm gì mình! Thời mà chính quyền ở El Salvador đã giết tổng giám mục Oscar Romero.  

Tổng Giám Mục Oscar Romero.

Ngày 23-02-1977, Đức cha Oscar Arnulfo Romero được tấn phong tổng giám mục San Salvador. Những người trong chính quyền hoan nghênh quyết định này của Tòa thánh, nhưng các linh mục dấn thân lại e ngại vì ngài có tiếng là bảo thủ, và sợ rằng ngài sẽ ngăn chặn mọi sự dấn thân của họ để phục vụ cho quyền lợi của người nghèo. Thế nhưng, ngạc nhiên thay, không đầy một tháng sau, ngày 12 tháng 3, khi bạn của ngài là linh mục Rutilo Grande, một người đấu tranh cho người nghèo bị ám sát, ngài đã lên tiếng đòi buộc chính quyền của Arturo Armando Molina phải làm rõ vụ việc này, dù sau đó không ai đáp ứng lời kêu gọi của ngài.

Với tư cách là tổng giám mục, ngài hiểu rằng Giáo Hội là một cái gì đó cao hơn các phẩm trật, cả Rôma, các nhà thần học hay các giáo sĩ – nghĩa là một cái gì vượt lên trên mọi cơ chế. Cho đến một ngày kia, ngài cảm nghiệm rằng chính người dân là Giáo Hội. Ngài nói: “Thiên Chúa cần đến người dân để cứu lấy thế gian… Thế giới của người nghèo dạy chúng ta rằng giờ giải thoát đến chỉ khi nào người nghèo không còn ngửa tay ăn xin chính quyền và giáo hội, nhưng họ trở thành người làm và người chủ động trong cuộc chiến để giải thoát chính mình.”

Đức Cha Romero thấy mình bất lực vì không thể ngăn cản được bạo lực. Trong vòng một năm sau khi ngài được tấn phong, khoảng chừng 200 giáo lý viên và nông dân sống trên giáo phận ngài đã bị giết. Sau này, hơn 7,500 người Salvador sẽ bị giết, một triệu người rời bỏ quê hương để trốn thoát, và một triệu người khác luôn di cư để tránh các cuộc đụng độ - trên một đất nước có 5,5 triệu dân. Điều duy nhất mà cha Romero có thể đem đến cho dân chúng là những bài giảng hùng hồn của ngài, được phát thanh khắp nơi trên đất nước. Ngài trấn an họ, bảo rằng những điều ghê tởm kia sẽ phải chấm dứt, nhưng Giáo Hội của người nghèo, của chính họ, sẽ tiếp tục sống mãi. 

“Nếu một ngày nào họ tiêu diệt đài phát thanh của chúng ta… nếu họ không cho chúng ta lên tiếng, nếu họ giết hết mọi linh mục và giám mục, và anh chị em sẽ bơ vơ không còn có linh mục, thì mỗi anh chị em phải trở thành máy vi âm (microphone) của Thiên Chúa, mỗi một anh chị em phải trở thành ngôn sứ.”

Năm 1980, giữa trận cuồng phong của bạo lực, đức cha Romero viết thư cho tổng thống Hoa Kỳ Jimmy Carter, yêu cầu ông đừng gửi viện trợ cho quân đội, bởi vì, theo lời ngài, ‘viện trợ ấy được dùng để đàn áp người dân nước tôi.’ Trong vòng 12 năm liên tục, Hoa kỳ vẫn tiếp tục gửi viện trợ cho San Salvador. Lá thư này bị chìm trong quên lãng. Hai tháng sau ngài bị ám sát.

Ngày 23-3-1980, đức cha Romero bước vào vùng lửa đạn. Ngài lớn tiếng gửi lời kêu gọi đến binh sĩ xuất thân từ thành phần nông dân, trong khi đó các tướng lãnh sợ hãi và căm ghét uy tín của ngài. Cuối bài giảng, được truyền thanh trên khắp nước, lời ngài vang lên: “Hỡi anh em, anh em xuất thân cùng tầng lớp với họ, anh em giết những nông dân bạn hữu mình… Không có một quân nhân nào buộc phải tuân hành một mệnh lệnh đi ngược lại với thánh ý của Thiên Chúa…”

Tiếng hoan hô vang lên như sấm nổ: ngài đã kêu gọi quân đội nổi dậy. Thế rồi ngài gào lên: “Nhân danh Thiên Chúa, nhân danh những người dân đau khổ, tôi yêu cầu anh em, tôi van nài anh em, tôi ra lệnh cho anh em nhân danh Thiên Chúa: hãy ngừng chiến dịch đàn áp này”.

Lời kêu gọi này đồng nghĩa với lời kêu gọi của Chúa Kitô: hãy chọn lựa người nghèo và bị áp bức. Và lời kêu gọi ấy cũng là lời nói đem đến bản án tử hình: ngày hôm sau, 24-3-1980, ngài bị ám sát ngay trên tòa giảng.

Trước ngày định mệnh đó không lâu, ngài đã nói với một ký giả: “Anh có thể nói với dân chúng rằng nếu họ (chính quyền) có giết được tôi, thì tôi tha thứ và chúc phúc cho những người giết tôi. May thay, họ sẽ ý thức rằng họ mất thì giờ vô ích. Một giám mục chết đi, nhưng Dân của Chúa, nghĩa là người dân đen, sẽ không bao giờ chết cả.”

Hai mươi tám năm rồi, kể từ ngày viên đạn kia kết thúc cuộc đời trần thế của ngài đúng như ngài dự kiến, thì ngài vẫn còn sống trong lòng dân tộc của ngài.  Lời xác tín của ngài đã trở thành hiện thực:

“Thế giới mà Giáo Hội phải phục vụ là thế giới của người nghèo. Giáo hội bị bách hại, ấy là hệ quả của việc bênh vực người nghèo. Mạng sống tôi đã bị đe dọa nhiều lần. Tôi cần phải tuyên xưng, với tư cách là Kitô hữu, rằng tôi không tin mình chết mà lại không phục sinh. Nếu họ giết tôi, tôi sẽ sống lại trong dân tộc Salvadore”

Trần Duy Nhiên, Saigon 

 








ĐỨC TGM KIỆT NÓI ĐÚNG

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Web: http://vietTUDAN.net/11604/index.html
28.09.2008


Trong bài đáp lời UBND Hà Nội, Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT nói:

"Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam... "

Ngài nói tiếp những lời để diễn tả những lý do tại sao Ngài có thể nói như vậy. Nhưng Báo Chí , Đài Thát Thanh và Đài Truyền Hình CSVN đã chỉ trích vỏn vẹn những lời trên đây mà không trích  những lời Ngài nói tiếp theo. Đây là việc thông tin với chủ ý hèn hạ mạ ly Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT. Đám Báo Đài bồi bút, bồi mõm CSVN đả ấu trĩ kết án Đức TGM KIỆT  là phản Quốc.

Nhiều người đã trích đoạn tiếp theo câu nói trên để cho công luận biết rằng đám bồi bút bồi mõm CSVN có đầu óc không ngay thẳng (Malhonnete) trong việc chỉ trích dẫn ra vỏn vẹn những lời nói trên của Đức TGM KIỆT. Không những chúng không còn lương tâm mà còn muốn độc giả, thính khán giả cũng trở thành thù địch với Đức TGM KIỆT.

Riêng tôi, tôi không cần phải trích những lời nói tiếp theo lời nói trên mà vẫn thấy rằng Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT nói hoàn toàn ĐÚNG về chế độ CSVN độc tài và tham nhũng. Tôi chỉ cần đọc vỏn vẹn những lời nói trên đây, không cần đọc những câu tiếp cắt nghĩa của Ngài, cũng thấy Đức TGM KIỆT nói rất ĐÚNG.


HAI CÂU NÓI,
HAI KẾT LUẬN KHÁC HẲN NHAU

Hãy phân biệt hai câu nói sau đây:

Câu nói thứ nhất:
"Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam"

Câu nói thứ hai:
"Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi mang cái Quốc tịch Việt Nam"

Câu nói thứ hai này giống nghĩa với câu: "Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi thấy mình là Người Việt Nam“

Nếu Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT nói ra những lời theo Câu nói thứ hai này, thì tôi kết luận liền rằng Ngài là người phản Quốc, mất gốc, cho dù suốt đời Ngài viết hàng trăm ngàn trang để cắt nghĩa câu nói vừa thoát ra.

Thực vậy, về phương diện ý nghĩa Câu nói thứ hai này, tôi đã thẳng thắn công kích ngay cả một số bạn bè Việt Nam. Có những người bạn cùng học bên này, khi vào Bar ban đêm gặp gái, thường tuyên bố mình là người Nhật... Tôi đã thẳng thắn la lên rằng không được chối bỏ Quốc tịch, cái gốc của mình như vậy. Sinh ra, mang Quốc tịch Việt Nam, gốc Người Việt Nam, dù xứ mình nghèo khổ, mình cũng phải luôn luôn hãnh diện mình là Người Việt Nam, Quốc tịch Việt Nam.

Tôi rời Việt Nam năm 1965 và sống tại Thụy sĩ đã trên 40 năm, nhưng tôi nhất định không vào bất cứ một Quốc tịch nước khác. Một lần nói chuyện với một người cao cấp của Sứ Quan VN bên cạnh Liên Hiệp Quốc. Oâng hỏi tôi đã vào Quốc tịch Thụy sĩ chưa sau những chục năm ở đây. Tôi trả lời là tôi không vào Quốc tịch Thụy sĩ hay bất cứ một Quốc tịch nào khác. Oâng nói: “Nếu Oâng vào Quốc tịch nước khác thì nhà nước XHCN Việt Nam vẩn KỂ Oâng là NGƯỜI Việt Nam“. Câu nói ấy đã làm tôi xùng vô cùng và tôi đã chửi thẳng vào mặt ông ta: “Điều quan trọng là tôi KỂ tôi là NGƯỜI Việt Nam, chứ không phải chế độ CSVN kể tôi là người Việt Nam.“. Thực vậy, dù chế độ CSVN không kể tôi là người Việt Nam, thì tôi vẫn là người Việt Nam.

Vì vậy, nếu Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT nói rằng Ngài nhục nhã là NGƯỜI Việt Nam hay nhục nhã mang QUỐC TỊCH Việt Nam, thì tôi không cần phải nghe những cắt nghĩa tiếp theo nữa, mà kết luận ngay rằng Ngài là người phản Quốc, mất gốc.

Nhưng Đức TGM đã suy nghĩ chín chắn và hoàn toàn sáng suốt khi nói Câu thứ nhất: "Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam"

Báo Đài CSVN đã trích câu này ra để tuyên truyền kết luận mạ lỵ Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT theo ý nghĩa Câu thứ hai mà Ngài không bao giờ nói. Câu thứ hai là:
"Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi mang cái Quốc tịch Việt Nam"
hoặc:
"Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi thấy mình là Người Việt Nam“

Như vậy Báo Đài CSVN đã chủ trương làm hai điều vô lương tâm: (1) Chỉ trích dẫn vỏn vẹn Câu thứ nhất mà không trích những lời nói tiếp để cắt nghĩa tại sao nói như vậy; (2) Tuyên truyền và kết luận mạ lỵ Đức TGM KIỆT theo ý nghĩa Câu nói thứ hai mà Ngài đã sáng suốt không bao giờ nói.


CSVN KHÔNG PHẢI LÀ
NƯỚC VN VÀ DÂN TỘC VN

Có một cựu sinh viên tại Thụy sĩ, muốn làm ăn với CSVN, nên ăn cắp lá thư của tôi để gửi về Bộ Nội Vụ CSVN để mách lẻo. Một người thuộc Bô Nôi Vụ đã lấy được thư đó và gửi ngược lại Thụy sĩ cho tôi. Tôi đã viết thẳng cho Bộ Nội Vụ rằng muốn có thông tin về tôi, thì hỏi thẳng tôi để tôi trả lời trực tiếp cho đúng sự thực, chứ đừng hỏi  qua những kẻ muốn mách lẻo để lấy điểm, bịa đặt không trúng sự thực.

Đồng thời tôi cũng phân biệt cho CSVN biết rằng CSVN không phải là NƯỚC Việt Nam và không phải là DÂN TỘC Việt Nam. Tôi lấy tỉ dụ sau đây:

NƯỚC Việt Nam và DÂN TỘC Việt Nam ví như dòng sông triền miên chảy từ đời này sang đời kia và còn mãi mãi. Chính trị trên đất NƯỚC Việt Nam và đối với DÂN TỘC Việt Nam chỉ là những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước sông. Những gợn sóng lăn tăn khi ẩn khi hiện. Chủ nghĩa Cộng sản là thể chế Chính trị lúc này nhô lên, nhưng rồi lặn xuống như gợn sóng. Vì vậy không thể coi gợn sóng lăn tăn, Chính trị CSVN, là dòng nước sông triền miên chảy của DÂN TỘC Việt Nam và của NƯỚC Việt Nam.

Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT không bao giờ nói Ngài nhục nhã vì Quốc tịch Việt Nam, vì Nước Việt Nam, nghĩa là vì dòng nước sông DÂN TỘC và NƯỚC Việt Nam chảy triền miên. Nhưng Ngài cảm thấy nhục nhã cho Chính trị CSVN, một gợn sóng lăn tăn mà tự coi mình là dòng nước sông để bắt NƯỚC Việt Nam chịu cảnh kém phát triển, bắt DÂN TỘC Việt Nam sống trong độc tài theo lệnh của đảng CSVN.

Chính vì coi đảng CSVN, coi Chính trị XHCN là NƯỚC VN, là DÂN TỘC VN, nên Báo Đài CSVN kết án Đức TGM KIỆT là phản Quốc, phản Dân tộc, trong khi ấy Ngài chỉ cảm thấy nhục nhã vì gợn sóng thể chế Chính trị CSVN.

Thực vậy, nếu chỉ có vỏn vẹn Câu nói thứ nhất: "Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam" mà không cần nói tiếp, thì Báo Đài CSVN cũng không thể nào kết luận được Đức TGM KIỆT là phản Quốc được.

Chính trị quy định quyền hạn xử dụng, được phép đi lại hàm chứa trong HỘ CHIẾU. Cũng vậy, những nước khác, tùy sự giao hảo, chấp nhận thể chế Chính trị hiện hành của một nước, mà cho phép người cầm HỘ CHIẾU nhập cảnh hay không và cư ngụ được bao lâu. Người cầm cái HỘ CHIẾU không khổ tâm vì mình là NGƯỜI Việt Nam, nhưng nhục nhã là phải ràng buộc cực khổ đối với những quy định kềm kẹp từ thể chế Chính trị CSVN cấp phát Hộ Chiếu ấy, rồi chịu những ràng buộc Chính trị, Ngoại giao từ những nước mà mình xin nhập cảnh. Nếu có nước không chấp nhận cho người mang Hộ Chiếu CSVN hiện hành vào nước mình, không phải là vì lý do người ấy gốc là Dân Tộc Việt Nam, mà là vì người ấy mang Hộ Chiếu của một thể chế Chính trị mà nước đó không chấp nhận.

Tôi xin trưng dẫn ra những tỉ dụ cụ thể. Trước đây, Giám mục NGUYỄN SƠN LÂM là Giám mục dưới chế độ CSVN và là Giám mục đầu tiên sang được Hoa kỳ. Tôi quen biết Giám mục NGUYỄN SƠN LÂM vì là người cùng làng ở Miền Bắc. Giám mục mang HỘ CHIẾU CSVN và chỉ sang được Vatican, Pháp và Thụy sĩ. Khi Giám mục LÂM sang Geneva và tôi có gặp. Giám mục tỏ ý muốn qua Hoa ky,ø nhưng theo HỘ CHIẾU mà Giám mục đang cầm, thì Giám mục không được phép của Bộ Nội Vụ cho đi Mỹ. Giám mục biết tôi quen Oâng Tổng Lãnh sự NGUYỄN NGỌC LƯƠNG nên ngỏ ý xem tôi có lo liệu được cho Giám mục có phép từ Geneva đi Mỹ không. Oâng NGUYỄN NGỌC LƯƠNG đã ghi thêm vào HỘ CHIẾU là cho phép Giám mục đi Hoa kỳ. Giám mục LÂM, do đó là Giám mục VN đầu tiên đi Mỹ.

Tỉ dụ này cho thấy việc mang HỘ CHIẾU là sự ràng buộc vào một thể chế Chính trị.

Vì vậy, Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT khi nói rằng Ngài nhục nhã khi cầm cái HỘ CHIẾU là nói rằng Ngài nhục nhã cho cái thể chế Chính trị đã cấp HỘ CHIẾU cho Ngài với tất cả ràng buộc độc tài. Là Công dân một nước, Ngài có quyền bầy tỏ quan điểm đối với một thể chế Chính trị được coi như một gợn sóng lăn tăn trên dòng nước sông chảy triền miên của DÂN TỘC, của NƯỚC Việt Nam. Ngài không phản lại DÂN TỘC và NƯỚC Việt Nam. Nhưng Ngài có quyền ưng theo hay phủ nhận thể chế Chính trị đang có ở NƯỚC VN và đang cai trị DÂN TỘC VN.

Chính tôi, cho dù CSVN cấp phát cho tôi HỘ CHIẾU, nhưng tôi xé bỏ nó và dục thùng rác, tôi thách những tên Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng nói tôi là phản quốc, mất gốc, phản lại DÂN TỘC mà tôi đang cố thủ giữ lấy Quốc tịch Việt Nam. Ngược lại, tôi thẳng thắn nói rằng những tên Hồ Chính Minh, Phạm Văn Đồng và cả bọn CSVN hiện nay là phản Quốc, phản bội lại Tổ Tiên vì chúng đã ký bán Hoàng Sa, Trường Sa cho Trung quốc.
 
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

 







QUAN HỆ VIỆT NAM/VATICAN
CHƯA THỂ MỞ RA

Bùi Văn Phú


Đầu năm 2007 Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đến Vatican và có cuộc tiếp kiến cùng Giáo hoàng Bênêdictô XVI. Đây là lần đầu tiên một lãnh đạo cao cấp Việt Nam đến thủ đô của 800 triệu tín đồ ở khắp nơi trên thế giới và gặp người đứng đầu Giáo hội Công giáo. Sự việc mang tính lịch sử vì ít khi có những buổi tiếp kiến giữa Giáo hoàng và lãnh đạo cộng sản. Đây cũng là tín hiệu hai bên muốn có những quan hệ tốt hơn.

1. Những dấu chỉ trái ngược nhau

Sau chuyến đi Vatican của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, trong năm 2007 tại Việt Nam đã có những lễ phong chức cho cả trăm linh mục ở các giáo phận trên toàn quốc, trong đó có chủng sinh tu chui - tức là đi tu không có phép của nhà nước. Tháng Mười năm vừa qua có ngày đại hội giới trẻ công giáo miền Bắc tổ chức ở Hải Phòng với hơn chục nghìn thanh niên nam nữ tham dự, tuy sinh hoạt này ít được truyền thông trong nước nhắc đến. Trước những sự kiện trên, dư luận giáo hội trong ngoài nước đã có những hi vọng về quan hệ giữa Vatican và Việt Nam sẽ được mở ra trong một tương lai không xa.

Tuy nhiên bên trong nội bộ Đảng Cộng sản Việt Nam cũng còn khuynh hướng không muốn tiến tới quan hệ tốt hơn với Vatican và đã tìm cách ngăn cản buổi gặp gỡ giữa Thủ tướng Dũng và Giáo hoàng Bênêdictô XVI vào giờ chót.

Đến cuối năm 2007 hi vọng bang giao giữa Việt Nam và Vatican đã lùi lại nhiều bước khi Giáo hội Công giáo Việt Nam lên tiếng đòi lại đất Toà Khâm sứ cũ, với việc hàng nghìn giáo dân tụ họp cầu nguyện nhiều ngày cho đến khi có hứa hẹn giải quyết từ chính quyền. Nhưng qua năm 2008 đất Toà Khâm sứ vẫn chưa được trả lại cho giáo hội và việc cầu nguyện giữ đất lan ra đến Giáo xứ Thái Hà. Cảnh sát cơ động đã dùng hơi cay để giải tán đám đông, bắt giam một số giáo dân. Tháng trước nhà nước đã cấp tốc biến những nơi tranh chấp thành vườn hoa và Toà Khâm sứ cũ được dùng làm thư viện.

Toà Khâm sứ được coi như sứ quán của Vatican, vì thế trong tiến trình bang giao việc trao trả lại tài sản của hai quốc gia, như giữa Hoa Kỳ và Việt Nam đã thực hiện trong năm 1995, là điều thường có trong giai đoạn tiền bang giao.

Trong hai thập niên qua giữa Vatican và Việt Nam đã có nhiều thảo luận song phương hầu tìm đến một sự thân thiện hơn. Lãnh đạo Giáo hội Công giáo Việt Nam đã được phép đi Rôma dự đại hội đồng giám mục thế giới, trong khi nhà nước Trung Quốc chưa bao giờ cho các giám mục đi họp. Giám mục Việt Nam cũng thường xuyên được ra nước ngoài, đến những nơi có đông người Việt sinh sống, đặc biệt là Hoa Kỳ, để sinh hoạt mục vụ và cũng là cách để Hà Nội chứng tỏ với thế giới ở Việt Nam có tự do tôn giáo.

Sinh hoạt tôn giáo tại Việt Nam ngày nay sinh động hơn so với những thập niên trước. Chuà chiền, thánh thất và nhà thờ luôn có đông tín đồ dự lễ, cúng viếng, cầu xin. Tuy nhiên những khó khăn trong việc tổ chức giáo hội, đặc biệt là Giáo hội Công giáo thì vẫn còn, từ việc giới hạn số chủng sinh đến việc phong chức cho các linh mục, giám mục vẫn có sự can thiệp của nhà nước. Một giám mục trong lần ghé vùng Vịnh San Francisco có nói rằng nhà nước chỉ cho mỗi huyện được phép đề cử một số chủng sinh nhất định vào nhà dòng tu tập. Nhà nước cũng không cho giáo hội đóng góp vào công tác giáo dục, cải thiện xã hội.

2. Việt Nam muốn phát triển quan hệ với thế giới: trường hợp Vatican và những nước cộng sản

Chính sách ngoại giao của Việt Nam là làm bạn với tất cả các nước trên quan điểm bình đẳng, tôn trọng chủ quyền, độc lập của nhau và đã phát triển quan hệ với nhiều nước trong hai thập niên qua, kể cả những kẻ thù cũ là Hoa Kỳ và Trung Quốc. Khó khăn nhất giữa Việt Nam và Toà Thánh là vấn đề Vatican muốn được độc lập trong việc phong chức và bổ nhiệm giám mục trông coi giáo phận và các giám mục được quyền chọn phong chức linh mục cho chủng sinh mà không phải xin phép hay có sự can thiệp của nhà nước vì đó là truyền thống sinh hoạt của Giáo hội Công giáo.

Vatican được xem như thánh điạ của người công giáo về mặt tâm linh, nhưng cũng là một quốc gia theo công pháp quốc tế. Tuy là một quốc gia nhỏ bé về mọi phương diện - diện tích vỏn vẹn 13 mẫu và dân số khoảng một nghìn, đa số là tu sĩ - nhưng Vatican có nhiều ảnh hưởng tinh thần đối với 800 triệu tín đồ ở khắp mọi châu lục. Vatican có Toà Khâm sứ, cơ sở ngoại giao tương đương với đại sứ quán, tại nhiều quốc gia để chăm sóc và bảo vệ quyền lợi đời sống tinh thần cho tín đồ ở nước sở tại. Qua Vatican, nhiều quỹ giáo dục và từ thiện do đóng góp của những quốc gia phát triển được dùng để giúp những nước nghèo theo tinh thần bác ái.

Vì là một tôn giáo có quan điểm thần học nghịch với chủ trương vô thần trong chủ nghĩa cộng sản, nên giữa Giáo hội Công giáo và các chính quyền cộng sản thường có nhiều xung đột. Trong quá khứ Vatican ít có quan hệ ngoại giao với những quốc gia cộng sản. Hiện nay Vatican không có bang giao với Trung Quốc, Cuba, Bắc Hàn và Việt Nam là những nước cộng sản còn lại.

Tuy nhiên trong nhiều trường hợp dù không chính thức có quan hệ với một quốc gia, Giáo hoàng đã có những chuyến tông du như chuyến đi Hoa Kỳ và Mexico của cố Giáo hoàng Gioan-Phaolô II vào năm 1979 và đặc biệt là chuyến đi Cuba của Ngài cách đây một thập niên. Hoa Kỳ chính thức có quan hệ ngoại giao với Vatican vào năm 1984. Trước đó các tổng thống Mỹ chỉ gửi sứ thần là người đại diện riêng của tổng thống đến Vatican. Mexico dù có đông người công giáo, nhưng bang giao với Vatican mới được chính thức nối lại năm 1992 sau nhiều thập niên gián đoạn. Cố Giáo hoàng Gioan-Phaolô II nổi tiếng là người tìm đến con chiên ở mọi châu lục nên sau chuyến đi Cuba Ngài cũng đã ngỏ ý muốn đến Việt Nam vào năm 1998, nhân dịp kỉ niệm 200 năm Đức Mẹ hiện ra ở La Vang. Hội đồng Giám mục Việt Nam có gửi thư mời Ngài đến dâng thánh lễ để tôn kính Mẹ Maria cùng với hàng giáo phẩm Việt Nam, nhưng phiá nhà nước cho biết vì chưa có quan hệ giữa hai quốc gia nên về phương diện ngoại giao chưa thể đón Ngài.

Việt Nam và Vatican đã gián đoạn bang giao trong nhiều thập niên. Sau năm 1954 chính quyền Việt Nam Dân chủ Cộng hoà đã yêu cầu Khâm sứ Toà Thánh rời khỏi miền Bắc. Năm 1975, sau khi Việt Nam Cộng hoà sụp đổ, đất nước thống nhất thì đại diện ngoại giao Toà Thánh ở miền Nam cũng bị trục xuất. Từ đó Việt Nam và Vatican không còn quan hệ ngoại giao.

Việt Nam là quốc gia có người công giáo đông thứ nhì ở Đông Á, sau Philippin. Trong số 85 triệu dân, khoảng 8 triệu người Việt theo đạo công giáo.

Chính sách của Hà Nội đối với các tôn giáo là hạn chế và tìm cách kiểm soát chặt chẽ. Sinh hoạt của các giáo hội bị buộc đặt dưới trướng của Mặt trận Tổ quốc là một cơ quan chỉ đạo các sinh hoạt văn hoá, xã hội cho cả nước.

3. Phản ứng của người Việt hải ngoại.

Trước sự việc giáo hội bị đàn áp, công lí bị chà đạp trong vụ đòi đất Toà Khâm sứ và tại Giáo xứ Thái Hà, người Việt hải ngoại đã hướng lòng hiệp thông với giáo hội quê nhà qua các thánh lễ, qua những buổi thắp nến cầu nguyện.

Thành phố San Jose là trung tâm của cộng đồng người Việt miền Bắc California với nhiều sinh hoạt chính trị, văn hoá, tôn giáo. Yểm trợ cho tranh đấu vì nhân quyền, San Jose đã tuyên dương những chức sắc lên tiếng đòi tự do tôn giáo như các Hoà thượng Thích Huyền Quang và Thích Quảng Độ, như Linh mục Nguyễn Văn Lý, cụ Lê Quang Liêm.

Sáng Chủ nhật ngày 28.9 tại Giáo xứ Việt Nam St. Patrick có thánh lễ cầu nguyện cho giáo hội quê nhà.

Cũng cần nhắc lại, trong tháng Bảy vừa qua Hồng y Phạm Minh Mẫn có chương trình thăm viếng mục vụ tại đây, nhưng sau khi Ngài lên tiếng không muốn thấy cờ vàng ba sọc đỏ được tung bay tại Đại hội Giới trẻ ở Úc nên đã có ý kiến phản đối, vì thế Hồng y Mẫn đã huỷ bỏ chương trình dâng lễ ở San Jose. Trong những chuyến công tác mục vụ, các giám mục lãnh đạo Giáo hội Công giáo Việt Nam thường đến San Jose sinh hoạt với giáo dân Việt.

Thánh lễ lúc 8 giờ 45 sáng do linh mục Vinh Sơn Nguyễn Đình Truyền chủ tế. Ngài còn trẻ, mới làm linh mục được đôi ba năm, hiện là phụ tá cho cha chính xứ Gioan T. Nguyễn Minh Hiền. Bắt đầu thánh lễ ngài nói: “Hôm nay chúng ta đặc biệt cầu nguyện cho Giáo hội Mẹ đang bị bách hại dưới nhiều hình thức. Đặc biệt là cho Tổng Giáo phận Hà Nội”.

Nếu phải nhắc đến nét thuần tuý Việt Nam từ quê hương được mang trọn vẹn qua Hoa Kỳ thì phải kể đến chương trình phụng vụ thánh lễ của người công giáo vì từ câu kinh đến những bản thánh ca đều giống với quê nhà. Những chỗ sửa đổi mới nhất trong Kinh Tin kính cũng đã được chiếu lên cho giáo dân đọc theo, như kinh sách đang được dùng ở Việt Nam. Trong thánh lễ có bài thánh ca mang điệu quan họ Bắc Ninh, với tiếng đàn tranh trầm bổng giúp người dự lễ dễ hướng lòng lên cầu nguyện: “Dâng dâng tháng ngày / Thế gian luôn biến đổi / Hoa xuân, mưa hạ, gió thu / Một năm buồn vui mấy muà…” Khung cảnh, giáo dân, lời kinh, ca vịnh đều mang nét Việt không khác gì sinh hoạt trong một nhà thờ ở Hà Nội, Nha Trang hay Sài Gòn.

Trong bài giảng, Linh mục Truyền mở đầu bằng câu chuyện mà có lẽ nhiều người đã được nghe từ một chương trình ca nhạc giải trí sản xuất ở Hoa Kỳ. Đó là chuyện bốn thương gia người Việt, Mỹ, Nhật và Hoa ăn nhậu chung vui, một hồi sau say xỉn các đại gia lớn tiếng khen nhau. Tay buôn người Việt nói với con buôn Hoa Kỳ là ông rất phục người Mỹ vì người Mỹ nói là làm. Thương gia Mỹ thì khâm phục ông bạn Nhật vì người Nhật làm xong mới nói. Còn thương gia Nhật phục ông Tàu Trung Quốc là không nói mà làm. Đến lượt ông Tàu thì ông ta khen đại gia Việt Cộng là nói một đàng và làm một nẻo. Giáo dân vỗ tay tán đồng.

Câu chuyện dẫn vào bài giảng của Linh mục Truyền để ngài nói đến sự việc nhà cầm quyền Hà Nội đã hứa trả đất Toà Khâm sứ cho giáo hội nhưng sau đó lại biến nơi này thành vườn hoa và thư viện, mang đi những tượng ảnh và ra tay đàn áp giáo dân đến cầu nguyện. Như ý xin của linh mục chủ tế khi nhập lễ, gần một nghìn giáo dân đã dâng những lời cầu nguyện cho giáo hội quê nhà vượt qua được những khó khăn trước mặt.

Không chỉ người công giáo Việt hướng về Giáo hội Mẹ, mấy tuần qua trong nhiều thánh lễ tiếng Anh người Mỹ cũng cất lên những lời cầu nguyện cho người Việt đang bị đàn áp vì tôn giáo.

Cùng với các cộng đoàn công giáo, cộng đồng người Việt nhiều nơi cũng đã bày tỏ lòng hiệp thông với các tu sĩ và giáo dân đang đòi công lí, công bằng xã hội trên quê hương Việt Nam.

Ngày 30.9 cả trăm người biểu tình trước Tổng Lãnh sự quán Việt Nam ở San Francisco.

Chiều thứ Bảy 4.10 cộng đồng người Việt ở San Jose đã có đêm thắp nến với sự tham dự của hai nghìn người cùng đại diện các tôn giáo và chính quyền.

Sức mạnh của niềm tin và sự hiệp thông trong tinh thần tôn giáo là điều làm lãnh đạo Hà Nội và các chính quyền cộng sản lo sợ. Dưới chế độ cộng sản không có sinh hoạt tôn giáo độc lập bởi vì nhà nước sợ tín lí và các hoạt động tôn giáo, mà lãnh đạo cộng sản coi đó như thuốc phiện, sẽ làm lu mờ chủ thuyết cộng sản.

Sau khi nhà nước chiếm Toà Khâm sứ và đất Giáo xứ Thái Hà, Thượng tướng Công an Nguyễn Văn Hưởng lên tiếng đổ tội cho Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt có những hành động làm tổn hại đến quan hệ giữa giáo hội và nhà nước và làm cản trở bang giao giữa Vatican và Việt Nam. Tướng Hưởng quên rằng ở Việt Nam đã một thời có chính sách không kết nạp người công giáo vào ngành công an và nếu đã là công an thì không được kết hôn với người theo đạo công giáo.

Như thế chủ trương không muốn bang giao hay những người đang làm cản trở tiến trình bang giao giữa Việt Nam và Vatican là công an chứ không phải một giám mục đứng đầu tổng giáo phận của thủ đô một nước.
 
Bùi Văn Phú 

 




TÂM SỰ CỦA MỘT LINH MỤC TRONG NƯỚC
VỀ LÁ CỜ VÀNG

Lm. TRẦN VĂN KIỆM



CHÚ THÍCH (Nguyễn Phúc Liên):
Năm 1959, Linh mục TRẦN VĂN KIỆM là Giáo sư dậy Toán cho tôi năm Đệ Nhị tại Tiểu Chủng Viện Phát Diệm, đồng thời với các Linh mục TRẦN PHÚC VỴ, Linh mục TRẦN PHÚC LONG, những Giáo sư dậy Anh ngữ của tôi. Linh mục TRẦN VĂN KIỆM, một Giáo sư cũ, bầy tỏ thẳng thắn Lập trường không thay đổi của Ngài về Lá Cờ Vàng, làm tôi rất cảm động. Vì lập trường không thay đổi của Ngài về Lá Cờ Vàng mà có người (ngợm giáo gian quốc doanh) đòi vả má Ngài, một Linh mục chân chính đã 88 tuổi. Tôi nhớ lại cách đây một số năm, khi tôi viết về ngợm giáo gian quốc doanh, có ngợm đã muốn cầu nguyện cho tôi xuống Hỏa ngục. Tôi đã trả lời rằng tôi cũng muốn xin Chúa cho tôi xuống Hỏa ngục để tôi có dịp tìm gặp Hồ Chính Minh ở đó mà giảng đạo cho hắn.
Linh mục TRẦN CÔNG NGHỊ, hồi ấy học năm Đệ Lục, tuy không học Toán với Linh mục TRẦN VĂN KIỆM, nhưng không thể quên hình ảnh vị Giáo sư Toán học này, nhất là Lập trường không thay đổi của Ngài đối với Lá Cờ Vàng. 




«Bất đắc dĩ tôi phải xưng mình là cựu giáo sư trường Đại học Khoa học năm 1955-56. Với tư cách ấy tôi xin trình bày với quý vị một luận cứ có tên triết học là syllogisme.
 
1/ Các nước độc tài, nhất là do Cộng sản nắm quyền bao giờ cũng không cho media nói tự do mà phải nói theo ý muốn của nhà cầm quyền 
 
2/ nước Việt Nam ngày nay do Cộng sản cầm quyền mà vietnamconggiao nằm trong nước Việt nam .
 
3// Cho nên vietnamconggiao do cộng sản dựt dây. 
 
Bây giờ tôi xin nói chuyện Toán học.
1/ conggiaovietnam là mẹ đẻ ra VietCatholic.
2/ conggiaovietnam do Cộng sản chỉ huy như đã minh chứng ở trên.
3/ cho nên Vietcatholic biết đâu cũng do Cộng sản chỉ huy?
a=b; b=c cho nên a=c . Đó là toán học lớp mở lòng khi dạy Đại học Khoa học tôi không được phép đưa phương trình ấy lên bảng đen kẻo ông viện trưởng Trình bắt gặp thì chết tôi.
 
Bây giờ tôi xin mách với  đồng bào câu chuyện sau:
Hồi Hà nội đang sôi sục vì vụ dân Công giáo đòi đất toà Khâm sứ, tôi có viết mấy dòng: Xin đất là phải, nhưng xin quyền để Đức Giáo Hoàng được tự do bổ nhiệm các giám mục, các giám mục được tự do bổ nhiệm các linh mục, linh mục được tự do huấn luyện lớp linh mục tương lai mới là đúng tự do tôn giáo.
 
Rồi tôi viết thêm cước chú  phải bỏ cái cuốn Thánh Kinh Hồ Chí Minh đi, vì nó không đúng với nguyên bản Hi lạp.VietCatholic đăng đoạn đầu rồi tự ý đục bỏ câu cước chú... Khi đưa tin nhà in Amity TH ở Namkinh xuất bản từng triệu Thánh Kinh đã được Cộng sản sửa. VietCatholic không có một dòng cảnh giác rằng Thứ Kinh Thánh đó là Kinh Thánh dỏm. Sao vậy???
 
Với tư cách là linh mục Công giáo, tôi thố lộ cho đồng bào biết Cônggiáovietnam. net là tổ chức Cộng sản, thì có gí là sai quấy? Tôi nói ĐHY Mẫn hoạt động có hại cho giáo hội thì đồng thời đã chứng minh Ngài có một ban état major gôm nhiều linh mục Cộng sản, nhất là từ bao nhiêu năm nay đã phân phát một bản Thánh Kinh sai lạc:
1/ chối bỏ quyền Đức Thánh Cha trên các Giám mục vì đã có ý dịch sai chương 21 của Gioan.
2/ đã hô hào các linh mục phải lấy vợ (1 Thessalonic 4:4) đã bôi nhọ Đức Mẹ ở chương 1 Luca vì nói Đức Mẹ thành hôn với ông Giuse khi thụ thai Chúa.
 
Tất cả là những bằng chứng không chối cải được. Thế thì tại sao còn có người buộc cho tôi tội vô phép với các đấng Bề trên. Tôi không nói ra sự thực thì tôi không dám ra trước toà phán xét. Tôi năm nay đã 87 sắp sang 88. Ra đường hơi già, về nhà hơi trẻ.
 
Bởi vì có nhiều người muốn biết thêm về cá nhân của tôi. Tôi xin cho biết thêm. Tôi quả nhiên là một linh mục Công giáo đã về hưu. Quả nhiên tôi là tác giả các cuốn Giúp đọc Nôm và Hán Việt. Quả nhiên tôi là tác giả cuốn Từ Điển Văn học Việt Nam. Tôi không nói điều gì sai quấy trên net cả, sao có người đòi vả má tôi? Từ đầu đến cuối vì yêu mên sự thực, vì muốn bảo vệ sự trong sáng của Thánh Kinh, tôi đã phấn đấu từ mấy chục năm nay mà vạch trần mưu gian của Cộng sản muốn tôn cuốn "Kinh Thánh" của họ lên các bàn thờ Thiên Chúa giáo hệ thống Roma. Tôi kính trọng và tuyên xưng tôi là linh mục Công giáo vâng lời Đức Giáo Hoàng. Khi nói về HY Phạm Minh Mẫn tôi vẫn gọi Ngài là Đức, nhưng tôi không thể tự bịt miệng mà không nói ra tôi hoàn toàn không đồng ý khi Ngài tiếp tục phổ biến cuốn Thánh Kinh dởm của Tổng Giáo Phận thành phố Hồ Chí Minh. Nếu từ nay linh mục Công giáo lấy vợ khi chưa có phép Toà Thánh thì họ làm sao có thể xưng mình là Roman Catholic được? Làm sao giáo dân dám đem cả gia đình tới gặp các linh mục mà không sợ gặp phải thứ giả mà mất cả vợ cả con? Trong cuốn Kinh Thánh Hồ Chí Minh mép vàng bìa da có một dòng ở trang mang tên sách: tổng giáo phận Hồ Chí Minh chịu hoàn toàn trách nhiệm về cuốn Kinh thánh này. Trời ơi ! nói như thế khi biết mình tiếp tục lừa dối, thì không chừng sẽ lôi kéo cơn giận Thiên Chúa đổ lên đầu mình. Tóm lại, tôi lên tiếng phản kháng chỉ vì muốn bảo vệ Giáo Hội Roma, mà không cầu được danh lợi, tiền của gì hết. Chỉ có thể mang hoạ vào thân mà thôi. Nhưng "Lạy Chúa, này con đây! Ngày chịu chức linh mục con đã nằm dài trước bàn thờ để dâng cả hồn cả xác con lên cho Chúa. Về già ngày ngày con vẫn dâng mình lại như thế. Xin Chúa thương nhận, mà nhận cả các tội lỗi lớn nhỏ của con, và đặc biệt là cái com-pút-ơ mắc dịch của con,
 
Nó là võ khí con dùng để bảo vệ Thánh Kinh. Thánh Kinh vào thời điểm này lại được lá cờ vàng của dân Việt Nam tản mác khắp thế giới yểm trợ  khiến cho mặt trận Công giáo còn mở rộng thêm sang các tôn giáo bạn (không kể nhóm quốc doanh đâu nhé!)". Nhân tiện con xin cảm tạ Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn, vì có Ngài lên tiếng thì bóng cờ vàng mới tung bay ngạo nghễ hơn bao giờ hết kể từ ngày 30 tháng tư năm 1975 cho đến bây giờ. và rồi đây nó sẽ phất phới từ Ài Nam quan xuống Cà Mâu vòng sang mấy hải đảo bị Bắc phương chiếm đoạt.
 
Linh mục Anthony Trần Văn Kiệm.










DẬY THẾ NÀO
TINH THẦN MỤC VỤ CHO GIÁO DÂN

BÁO CÁO MỤC VỤ VÀ KIẾN NGHỊ


TỔNG GIÁO PHẬN HÀ NỘI
Giáo xứ Thái Hà-DCCT
180/2 Nguyễn Lương Bằng,
P.Quang Trung, Đống Đa, Hà Nội

Hà Nội, ngày 25.07.2008

Kính gửi: Đức Tổng Giám Mục Hà Nội
Đồng kính gửi: Cha Bề trên Giám Tỉnh DCCT Việt Nam

Kính thưa Đức Tổng Giám Mục và Cha Bề Trên Giám Tỉnh

Trong các thư trước, chúng con đã trình bày nội dung vụ việc đất đai của Giáo xứ Thái Hà. Tuy nhiên chúng con biết điều Đức Cha và Cha Giám Tỉnh quan tâm còn lớn hơn vụ đất đai nhiều, đã nhiều lần Đức Cha và Cha Giám Tỉnh bầy tỏ sự băn khoăn về tâm tư nguyện vọng và nhu cầu vật chất, tinh thần và tâm linh của cộng đồng dân Chúa nơi chúng con phụ trách và đúng là vụ đất đai chỉ là một phần trong những tâm tư nguyện vọng và nhu cầu đó. Vì thế chúng con xin báo cáo thêm về những điều mà chúng con nghĩ là liên quan đến đường lối mục vụ của Giáo Hội, cũng là những vấn đề đang cần tìm giải pháp.

Đúng như nhiều người đã dự đoán : Vụ đất đai ở Thái Hà biểu lộ những bức xúc và sự thiếu lòng tin vào công lý xã hội của giáo dân chúng ta, bà con tin rằng hiện nay những thế lực tiền bạc đang khống chế xã hội, chứ không phải là công lý. Do đó, có sự bức xúc cho rằng những thế lực tài phiệt thì tự do tung hòanh, trong khi đại chúng nghèo khổ thì gặp rất nhiều khó khăn khi muốn bênh vực quyền lợi chính đáng của mình, thậm chí cả khi muốn điều tốt, muốn thành tâm phục vụ xã hội, thì người dân thường vẫn gặp muôn vàn trở ngại.

Vì tâm trạng trên đây phổ biến, nên bà con giáo dân ở Thái Hà nói riêng và Hà Nội nói chung coi vụ việc ở Thái Hà như một trường hợp minh hoạ. Vì hồ nghi các thế lực tiền bạc, nên bà con đã hết sức cảnh giác việc Công ty May Chiến Thắng có thể bán đất, và bà con đã không lầm vì ít nhất bà con đã đạt được một mục đích, ấy là miếng đất không bị bán một cách bất hợp pháp. Điều này chính quyền cũng đã công nhận nếu không có sự cảnh giác của nhân dân, không ai có thể nói giờ này khu đất ấy đã chia lô vào tay ai, và bao nhiêu tiền bạc đã trao qua đổi lại.

Tuy nhiên, bà con bức xúc vì mặc dù chính mình đã phát hiện và ngăn chặn tiêu cực, nhưng lại vẫn bị coi như những người vi phạm trật tự an ninh xã hội. Hơn nữa, mảnh đất ấy ngày xưa do tiền của mồ hôi nước mắt của giáo dân đóng góp để xây dựng nhà thờ và làm các công trình phúc lợi xã hội cho người nghèo không phân biệt tôn giáo, cũng không tốn một đồng nào của công quỹ, nay bà con đã có công đứng ra giữ đất, nhưng nay lại có nguy cơ bị gạt ra bên lề, đứng nhìn mảnh đất hương hoả của mình bị thu hồi để làm những dự án mà bà con thiếu tin tưởng vào sự ích lợi chung.

Ngôi đền Thánh Giêrađô ở Giáo xứ chúng con cũng là một trường hợp tương tự, trong nhiều năm bà con đã mang tâm trạng hờn tủi vì ngôi đền cũ đổ nát, bệ rạc, biến thành hang ổ của nạn ma tuý. Bà con đã quyết định đứng lên dọn dẹp, trong một thời gian rất ngắn, ngôi đền được sửa sang lại sáng sủa khang trang, các thiếu nhi, các sinh viên, các anh chị em di dân lấy đó làm nơi tụ họp, học tập, văn nghệ, đó cũng là nơi các bạn trẻ đón tiếp và hướng dẫn các học sinh từ các tỉnh xa về Hà Nội để dự thi vào các trường đại học, nỗ lực đạt kết quả như thế rồi cuối cùng cũng bị phê bình là xâm phạm trật tự, an ninh.

Chúng con xin lấy hai trường hợp xảy ra trước mắt để minh hoạ tâm trạng của bà con, nhưng hàng ngày bà con còn tiếp nhận và chia sẻ với nhau bao nhiêu thông tin khác, những tin tức từ Ngoại thành Hà Nội, từ Hà Tây, Vĩnh Phúc, Bắc Giang, Thanh Hóa, Thái Bình, v.v ở đâu cũng thấy dân nghèo kêu ca vì mất đất mà chỉ được đền bù một giá rẻ mạt hết sức khả nghi, có những lần mấy chục chị nông dân nghèo bên Vĩnh Phúc đạp xe về Hà Nội khấn Đức Mẹ cho khỏi mất ruộng, mà cũng bị chính quyền và công an theo sát về tới nhà thờ Thái Hà. Trong Giáo Hội, thì bà con buồn phiền vì thấy mảnh đất đã gầy dựng cho những trẻ em khuyết tật của các nữ tu Dòng Phaolô Mỹ Tho ở  Vĩnh Long bị lấy mất làm khách sạn, vì  thấy mảnh đất của các nữ tu Dòng Phaolô Sài Gòn ở  Bảo Lộc có  nguy cơ  bị  lấy làm sân golf, v.v.

Trong bầu khí như thế, dễ hiểu vì sao lòng bà con bất an và bất mãn và tình trạng này đặt ra một vấn đề mục vụ cho Giáo hội, tâm trạng và bức xúc như thế, nếu không có cách giải toả, thì không có ích cho Đạo, cũng không có ích cho đời, không có ích cho Giáo Hội mà cũng không có ích cho xã hội. Trái lại, nếu Giáo Hội có thể hướng dẫn bà con, cho bà con một hướng để xây dựng, một cách hoạt động nào có ý nghĩa, được bà con tin tưởng, thì cả đạo lẫn đời sẽ đạt được nhiều thành quả tốt đẹp.

Về phần đời, thì ai cũng hiểu là không nên để cho những tâm trạng mất lòng tin và bất mãn gặm nhấm cơ thể xã hội. Đặc biệt, trong một xã hội đi theo lý tưởng xã hội chủ nghĩa, nếu người nghèo có cảm giác mình bị gạt ra bên lề, chỉ có những thế lực tiền bạc là ngự trị, thì cần phải đặt vấn đề rằng có một cái gì đó trục trặc trong sự vận hành của xã hội đó.

Dù sao chăng nữa, ở đây chúng con không dám lạm bàn về những khuyết tật trong cấu trúc xã hội hiện nay. Chúng con chỉ đứng trong vị trí của người đang lo việc tôn giáo để  đề đạt lên Đức Cha và Cha Giám Tỉnh một vài ý kiến.

Từ Công đồng Vatican II đến nay, Giáo Hội qua giáo huấn của các đức giáo hòang, của Tòa Thánh, của Công đồng đã nhiều lần nhắc nhở  rằng phục vụ công bình xã hội và phục vụ quyền con người là một phần cấp thiết, không thể tách rời với nhiệm vụ loan báo Tin mừng của Chúa. Về các vấn đề liên quan đến công bình xã hội, thì từ Đức Giáo Hoàng Leo XIII đến Đức Giáo Hoàng đương kim Bênêđíchtô XVI đã có rất nhiều thông điệp, văn kiện đề cập đến. Tuy mỗi thông điệp  mỗi văn kiện, có những hòan cảnh, những vấn đề khác nhau, nhưng chúng con thấy một sợi chỉ đỏ xuyên suốt tất cả các giáo huấn ấy đó là xã hội và nền kinh tế phải phục vụ con người chứ con người nhất thiết không thể bị bóc lột để làm nô lệ, cho các quyền lợi tài phiệt.

Cũng từ đó, Giáo Hội vẫn muốn là Giáo Hội của người nghèo và người bị bỏ rơi. Kinh nghiệm lịch sử cũng chứng minh rằng ở nơi nào và khi nào mà cộng đồng dân Chúa để mất các định hướng vì người nghèo đó, thì sinh lực của Giáo Hội sẽ bị tổn hại.

Vậy nay hòan cảnh xã hội đã tạo trong lòng người dân những tâm trạng như chúng con đã trình trên đây, thì chúng ta phải làm gì và làm thế nào? Không phải chúng con không biết đến những cố gắng và sáng kiến rất tốt lành đã nẩy ra trong lòng dân Chúa. Những hoạt động thực hiện bác ái, giáo dục phát triển với nhiều khuôn mặt điển hình được mọi người công nhận là những bằng chứng đẹp về sức sống của Giáo hội. Chúng con cũng thấy đây đó những nhà thần học, những nhà tư tưởng Công giáo nêu lên những vấn đề nhân sinh bức xúc. Điều chúng con trăn trở là khi những hiện tượng tiêu cực và phi nhân đạt tới mức độ bao trùm xã hội, thì có lẽ Giáo Hội chúng ta cũng cần phát triển sự phục vụ của mình lên một tầm cao hơn những cố gắng xuất sắc nhưng đơn lẻ, để đi tới một định hướng cộng đồng rõ rệt hơn trong lĩnh vực nhân bản Ki-tô giáo và công bình xã hội.

Vì thế chúng con mạo muội bày tỏ một vài nguyện vọng ở mức độ nhỏ của một Dòng tu, chúng con xin trình bày những nguyện vọng này lên  Cha Giám Tỉnh. Ở mức độ rộng lớn hơn, chúng con cũng xin được đạt những nguyện vọng ấy lên Đức Tổng Giám Mục.

Chúng con nghĩ đã đến lúc các nhà thần học, các người làm việc mục vụ, và các chuyên viên nói chung trong Giáo Hội nên được huy động để cùng nhau tìm hiểu và làm sáng tỏ những vấn đề khó khăn đang tác động tiêu cực lên cuộc sống chung. Ví dụ: Tại sao mặc dù có nhiều nguyên tắc, nhiều định hướng tốt đẹp trong xã hội chúng ta người nghèo vẫn bị thua thiệt, bị đè bẹp ? Cái mắc míu gì làm hỏng, có khi làm lộn ngược những cố gắng phát triển và thăng tiến con người? Phải chăng đó chỉ là những rủi ro trong quá trình thì hành, thực hiện, chỉ là những khuyết điểm hoặc tội lỗi của cá nhân, hay là có cái gì đó tự nền tảng của tổ chức xã hội phản lại lợi ích chân chính của con người ? Đâu là nguyên nhân của cơn khủng hoảng luân lý đạo đức xã hội đang gây ra bao hậu quả đau lòng ? Cụ thể hơn nữa: Làm thế nào để tháo gỡ dần những nhân tố tiêu cực đang làm hại con người và xã hội ? Làm thế nào để dân nghèo đừng bị tước đoạt những quyền lợi cơ bản nhất ? Làm thế nào để người nghèo, để những nạn nhân của bất công cảm thấy Giáo Hội thật là gia đình tình nghĩa của mình ? Và làm thế nào biến những giải pháp dự kiến thành ra những mô hình mục vụ mà các cộng đoàn tín hữu có thể tra tay thực hiện? v.v.

Chúng con hiểu rằng trừ khi Giáo Hội huy động lực lượng tâm trí của toàn thể cộng đồng, thì chẳng có cá nhân tín hữu hay giáo sĩ nào có thể giải quyết hết những vấn đề khó khăn như thế, nhưng đàng khác nếu không đối diện với những vấn đề ấy, thì chúng con cũng khó mà tuân hành được các giáo huấn của Giáo Hội.

Chúng con nhận thấy Công đồng Vatican II dạy rằng Giáo Hội và xã hội có thể tương trợ lẫn nhau, các chuyên viên trong các lãnh vực trần thế có thể cung cấp cho Giáo Hội rất nhiều thông tin cần thiết và bổ ích, về phần mình Giáo Hội có thể đưa ra những gợi ý rất phong phú để các chuyên viên này phục vụ con người tốt hơn. Chúng con tin rằng có rất nhiều chuyên viên, các nhà kinh tế, xã hội học, khoa học, văn học, chính trị, các phương tiện truyền thông, v.v… không phân biệt tôn giáo, có đạo hay không có đạo, sẵn sàng đóng góp công sức nếu chúng ta mở ra được một môi trường nghiên cứu và phục vụ con người vô vị lợi. Về phần mình, đức tin của Giáo Hội cũng có thể là một nguồn cảm hứng rất hấp dẫn cho họ trong lãnh vực chuyên môn.

Tóm lại, chúng con cầu mong có một uỷ ban và một chương trình hành động cho công lý và hòa bình, như ở Toà Thánh, ở nhiều giáo phận và Dòng tu trên thế giới đã có.

Có lẽ chúng con còn chưa thấy hết mọi chiều kích của vấn đề, nhưng chúng con vẫn xin trình lên các Đấng Bề Trên coi như đây là những suy nghĩ và nguyện vọng của những người làm việc mục vụ từ cơ sở đại chúng.

Nguyện xin Chúa Cứu Thế qua lời chuyển cầu của Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp và Thánh Tổ phụ Anphongsô ban cho Đức Tổng Giám Mục  và Cha Bề Trên Giám Tỉnh được dồi dào ơn thánh để phục vụ mọi người và hướng dẫn chúng con./.

Đại diện các linh mục, tu sĩ và giáo dân Giáo xứ Thái Hà

Linh mục Bề trên - Chính xứ

Matthêu Vũ Khởi Phụng DCCT
http://chuacuuthe.com/kysu/9604th103.html 




TT THÍCH QUẢNG BA ĐẢO CHÁNH

TT Thích Quảng Ba "đảo chánh", Hà Nội vở mặt không kip trở tay !
Date: Sun, 18 May 2008 10:23:45 +0000
http://www.vnfa. com/anews/ 0805_087. html
Từ du học sinh Lê Minh Phiếu đến TT. Thích Quảng Ba
Trần Việt Nữ


".... Việc TT Quảng Ba thẳng thừng tuyên bố ...tẩy chay Lễ hội Vesak LHQ đã làm Hà Nội bị...cụt hứng ... Hà Nội đã mất cơ hội... dở trò ...lưu manh, chẳng những không lừa được ...cóc chết ba năm, mà còn mất luôn cơ hội lừa bịp cả một Uỷ Ban Tổ Chức Lễ Hội Vesak Quốc Tế nữa, thế giới thêm một lần nữa nhìn rõ hơn bộ mặt xảo quyệt của tập đoàn bạo quyền bán nước Việt cộng...."

Bức thư ngỏ gửi cho Thủ Tướng Việt cộng Nguyễn Tấn Dũng của TT Thích Quảng Ba, nhằm tố cáo âm mưu chính trị hóa Lễ hội Vesak Quốc Tế, được bàn tay lông lá của nhà cầm...quần Hà Nội đạo diễn, được tung lên mạng hai ngày trước khi Đại Lễ Vesak Liên Hiêp Quốc tại Hà Nội khai mạc vào ngày 13 tháng 05, 2008, tương tự như bức thư của Lê Minh Phiếu gửi cho ông Chủ Tịch Uỷ Ban Thế Vận Quốc Tế, hai việc làm cùng một mục đích.

Nội dung bức thư của TT Quảng Ba thật ra cũng không có gì mới mẻ khác hơn sự đánh giá của GHPGVNTN tại Hoa Kỳ, cũng như sự nhận định của các hội đoàn đấu tranh dân chủ, đối với những gì cộng sản đã toan tính khi vận động xin được tổ chức Lễ hội Vesak Liên Hiệp Quốc năm 2008, ví dụ như chính trị hóa lễ hội, buôn thần bán Phật, đánh bóng chế độ và qua mặt quốc tế trong vấn đề tự do tôn giáo và nhân quyền. (nội dung bức thư ở phần dưới).
 
Tuy nhiên, việc bức thư của TT Quảng Ba được công bố rộng rãi trên mạng lưới toàn cầu, trên các trang nhà Phật Giáo Việt cũng như Anh Ngữ - Australian Monk Protest Letter to Vietnamese Prime Minister on UN Vesak 2008, Hanoi- hoặc của các cơ sở tôn giáo cũng như các trang nhà đấu tranh dân chủ, đã làm nhà cầm quyền Hà Nội ...điên đầu không ít.
 
Hà Nội có thể không đếm xỉa cũng như không e ngại bất cứ lời tố cáo nào về việc chính trị hóa lễ hội Vesak Quốc Tế, ngay cả của GHPGVNTN cũng như của các tổ chức nhân quyền quốc tế bởi vì Hà Nội vốn lì lợm, trơ tráo đã quen. Nhưng lần này, TT Quảng Ba đã ...bất ngờ ..xuất một chiêu đúng lúc có thể gọi là ..khá đẹp mắt, đẹp mắt hơn chiêu của Lê Minh Phiếu, một chiêu vừa công vừa thủ, còn Lê Minh Phiếu vì trẻ người non dạ, còn ngây thơ trong trắng, chưa hiểu được tính chất dối trá xảo quyệt của cộng sản nên chỉ công mà không ...thủ, đã làm cho Hà Nội..té ngửa, điên đầu, nguyên nhân của một loạt những chuyện ..hậu Vesak ví dụ như ..khai mạc trễ một ngày mà không nói lý do, và blog Ba Sàm đã ...la lên rằng "Cũng xin bá cáo các sếp là "các thế lực thù địch" đang tuyên truyền là đại lễ nầy mời 5.000 mà có được tròm trèm ... 1.000 thôi, phải lùi ngày khai mạc 1 ngày mà không nêu lý do ...Ta cần có bài phản bác trên báo đài trong nước".

Mặc dù tiếng nói của GHPGVNTN dưới sự chỉ đạo của hai Ngài Quảng Độ và Huyền Quang, qua Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế, đối với thế giới cũng đã được xem như là có giá trị tầm vóc quốc tế nhờ uy đức của hai Ngài, nhưng đối với việc tổ chức Lễ Hội Vesak Liên Hiệp Quốc lần đầu tiên tại một quốc gia cộng sản, cơ hội này đối với Hà Nội cũng giống Olympic đối với Bắc Kinh, một cơ hội tốt để tha hồ đánh bóng, tha hồ giở trò lừa bịp, tha hồ qua mắt thiên hạ, th_ec những lời tố cáo của GHPGVNTN không làm Hà Nội cay cú bằng lời tố cáo của TT Quảng Ba, thứ nữa là không có sức thuyết phục bằng lời tố cáo của TT Quảng Ba, (Việc làm này của TT Quảng Ba có đủ để...đoái công chuộc tội đối với GHPGVNTN hay không, xin để Giáo hội...trả lời), bởi vì, đối với Lễ Hội Vesak Liên Hiệp Quốc trong tầm mức quốc tế, TT Quảng Ba vốn là một thành viên trong Ủy Ban Tổ Chức trong mấy năm liền, điều này có nghiã là Lễ Hội được tổ chức tại bất cứ quốc gia nào, TT Quảng Ba có trách nhiệm phải tham dự các cuộc họp trù bị để bàn luận với các thành viên khác của uỷ ban quốc tế cùng các tổ chức Phật Giáo sở tại về những phương hướng, hình thức v.v..sẽ diễn ra của Lễ Hội tại quốc gia đó, và vì thế, bàn tay lông lá của Hà Nội đạo diễn cho Lễ Hội Vesak 2008, nhào nắn, xoay trở ra sao, TT Quảng Ba là người nắm vững hơn ai hết, hơn cả GNPGVNTN.

Điều này chính là yếu tố làm cho Hà Nội...cay cú, bởi vì, một khi TT Quảng Ba lên tiếng thì toàn bộ Ủy Ban Tổ Chức Vesak Quốc Tế đều thông suốt cả, rõ ràng như 2 với 2 là 4, Hà Nội không thể nào...cãi chày cãi cối, tiếp tục rêu rao tuyên truyền láo khoét được nữa. Âm mưu đặt các thành viên của ủy ban quốc tế cũng như TT Quảng Ba trước những sự đã rồi, đã được bàn tay lông lá phù phép điều động, cài đặt, sắp xếp sẵn đã bị TT Quảng Ba vạch trần, ôi thôi, quả là xấu hổ!

Thêm một yếu tố khác làm cho lời tố giác của TT Quảng Ba trở thành ...nặng ký đối với Hà Nội là sự...phản tỉnh đúng lúc của TT Quảng Ba. Việc TT Quảng Ba thẳng thừng tuyên bố ...tẩy chay Lễ hội Vesak LHQ đã làm Hà Nội bị...cụt hứng, mặt dù Hà Nội cũng chưa chắc đã tin dùng TT Quảng Ba một khi TT Quảng Ba về nước tham gia lễ hội, nhưng Hà Nội cũng như Bắc Kinh, vốn hay chơi trò ...giờ thứ ...25, có cái màn đưa con rối ..ngây thơ vào tình thế trở tay không kịp ở phút cuối, như trường hợp người đi rước đuốc không được cầm đuốc Lê Minh Phiếu, thì lần này Hà Nội đã mất cơ hội... dở trò ...lưu manh, chẳng những không lừa được ...cóc chết ba năm, mà còn mất luôn cơ hội lừa bịp cả một Uỷ Ban Tổ Chức Lễ Hội Vesak Quốc Tế nữa, thế giới thêm một lần nữa nhìn rõ hơn bộ mặt xảo quyệt của tập đoàn bạo quyền bán nước Việt cộng.

Ha ha, cái màn này thiệt giống cái màn khai mạc rước đuốc Olympic bên Hy Lạp, khi ông chủ tịch uỷ ban Thế vận Bắc Kinh đang ba hoa chích chòe trên bục nào là đuốc Olympic thể hiện một tinh thần hài hòa, nào là một thế giới một ước mơ, và còn thêm bonus "Một Trung cộng" nữa, thì ở đâu lù lù xuất hiện một..khắc tinh có thể gọi là ...cực kỳ phản động đối với nhà nước Hoa lục, một lá cờ đen với hình 5 chiếc còng số 8 thay cho 5 vòng tròn Olympic, tương ra ngay sau lưng của ngài chủ tịch, lọt vào ống kính thế giới trong tích tắc, như một gáo nước lạnh tạt vào bộ mặt đang bôi son trét phấn giả dối kia, thế là, phấn son rơi lả tả, bộ mặt trơ tráo xuất hiện nguyên hình. Chuyện mà không ai ngờ tới bỗng xảy ra. Một sự kiện quan trọng tầm vóc quốc tế mà cơ hội là ngàn năm một thủa đối với nhà nước Trung cộng, một chiến dịch quảng cáo rầm rầm rộ rộ được phát khởi trên toàn cầu mục đích khoe mẻ ta đây siêu cường, cái gì của ta cũng ...number one, vậy mà ngay từ phút đầu tiên đã thấy có màu ảm đạm, điềm báo hiệu không hay ho gì cho vận mạng của Hoa lục.
 
Chuyện đánh bóng của nhà nước Trung cộng thì như thế, còn chuyện đánh bóng của nhà nước Việt cộng, một đàn em dễ dạy của Tàu cộng thì sao? Phải nói ngay rằng cũng ...không khấm khá hơn bao nhiêu, cũng một thứ đầu voi đuôi chuột mà thôi. Các phái đoàn Phật giáo quốc tế sau khi nhận được bức thư tố cáo tập đoàn Hà Nội của TT Quảng Ba, muốn hủy bỏ chuyến bay thì chỉ cần 5 phút thôi, vé máy bay có trả lại được không thì không thành vấn đề, vì phí tổn thì do Hà Nội đài thọ mà, và quả nhiên, có nhiều phái đoàn từ tu sĩ cũng như Phật tử đã hủy bỏ chuyến đi.

Lễ hội Vesak 2008 cũng là cơ hội ngàn năm một thủa của Hà Nội, một cơ hội đánh bóng đáng giá, nhà nước ta đinh ninh rằng với uy quyền tột đỉnh của chế độ, với bàn tay lông lá nhám nhúa có hơi hướm bạo lực bên trong, mọi việc rồi sẽ đâu vào đấy, âm mưu của họ sẽ thành công trót lọt, thế giới bị họ qua mặt cái ...vù, và rồi họ sẽ tiếp tục huênh hoang, bố láo bố lếu, nói dối trắng trợn như trước giờ họ vẫn làm, nhưng, cuộc đời hay có cái chữ nhưng bất ngờ này, bức thư của TT Quảng Ba được công bố cũng giống như một gáo nước lạnh tạt vào má anh hề diễu dở, phấn đỏ bột xanh lòe loẹt trên mặt bị rả tan, đám con nít đang vỗ tay cười hỉ hả.

Cuối cùng, để kết thúc bài phiếm luận lan man này, xin trích dẫn một đoạn văn trong bản tường trình được đăng tải trên trang nhà Thư Viện Hoa Sen, tôi cực lực phản đối, tôi, Trần Việt Nữ, một Phật tử ở Hoa Kỳ, tôi không bầu, không cử đại diện nào cho tôi để về Việt Nam tham dự Lễ Hội Vesak như lời tường trình ...lếu láo dưới đây :

"Tiếp theo bài diễn văn khai mạc Của chủ tịch Nguyễn Minh Triết là thông điệp của các nhà lãnh đạo phật giáo trên thế giới. Trong đó, thông điệp gửi đến Phật tử Việt Nam trong nước cũng như hải ngoại Hoà thượng Thích Giác Nhiên Pháp chủ Giáo hội Tăng già Khất sĩ Thế giới, thay mặt phái đoàn Phật giáo hải ngoại tại Hoa Kỳ về tham dự đại lễ, Hoà thượng nói...v.v..."
http://www.thuvienh oasen.org/ dailephatdanLHQ2 008-01-03. htm#khaimac

Một lần nữa, tôi xin được lập lại rõ ràng rằng HT Thích Giác Nhiên không phải là đại diện của chúng tôi, những Phật tử ở Hoa Kỳ luôn luôn tôn trọng giáo pháp Đức Phật Thích Ca, luôn luôn khâm tuân giáo chỉ số 9 cũng như bất cứ giáo chỉ, mệnh lệnh nào từ GHPGVNTN dưới sự chỉ đạo của hai Ngài Quảng Độ, Huyền Quang qua Văn Phòng II Viện Hóa Đạo Hoa Kỳ, qua Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế, không làm việc ác cũng không tiếp tay cho tội ác. Tội ác chính là "Tập đoàn bạo quyền Việt ngụy bán nước hại dân, trên dâng nước cho Tàu cộng, dưới ăn cướp của dân lành, đập phá tự viện chùa miếu, bắt bớ giam giữ tăng sĩ, đàn áp, trù dập những tiếng nói yêu nước, tội ác ngập trời nhất trong chiều dài lịch sử dân tộc Việt Nam

Lễ Hội Vesak mà họ xun xoe tổ chức một cách lãng phí bằng tiền bạc của người dân thắt lưng buộc bụng, bằng cách bắt các chùa trong nước yểm trợ tài chính, chỉ là một trò lừa lọc dối gian, lừa dối thế giới và lừa ngay cả người dân chất phát thiệt thà, chúng tôi không tung hô lễ hội đó, vì vậy, chúng tôi không cần bất cứ ai thay mặt để tham dự.

Trần Việt Nữ.
Nguyễn-kim Khánh
57 Avenue Jean Jaurès
91120 Palaiseau
Tél. (33) 1 6932 0580 / (33) 1 7056 1334 / (33) 6 1251 6647

 







PHÁI ĐOÀN VATICAN
 
Trần Khải
 
Nhà nước CSVN đang lộ vẻ từ từ cởi mở hơn với nhiều sinh hoạt tôn giáo, và có vẻ như đang tin tưởng rằng sự cởi mở đối với tôn giáo thực ra lại giúp bền vững chế độ vì đã làm cho xã hội hòa hài hơn, và giúp cho lòng dân sống thiện lành hơn. Vấn đề là sẽ cởi mở tới đâu, và nhượng bộ đối với các áp lực từ phong trào dân chủ  trong nước và từ nhân quyền quốc tế sẽ tới giới hạn nào? Diễn biến đã xảy ra nhìn thấy được là Đại Lễ Phật Đản Liên Hợp Quốc 2008 vừa qua tại Hà Nội, và diễn biến sắp tới có thể sẽ là cách tiếp cận khi chính phủ CSVN đón phái đoàn Vatican tới Hà Nội vào tháng 6-2008.
 
Có thể sắp có bang giao giữa Vatican với Việt Nam? Sẽ trao đổi gì về Tòa Khâm Sứ nơi nhiều cuộc "cầu nguyện đông đảo ngoài phố" thực hiện mấy tháng trước? Đức Giáo Hoàng sẽ tới thăm Việt Nam khi nào? Thánh Địa La Vang sẽ chuyển biến thành Trung Tâm Hành Hương Công Giáo tại Việt Nam ra sao? Việc bổ khuyết một số Tòa Giám Mục đã tiến tới đâu? Giáo Hội Công Giáo VN sẽ vận động mở trường để góp phần vào giáo dục như thế nào?
 
Trong các vấn đề đó sẽ có một số điểm được nêu ra trong nghị trình mà phái đoàn Vatican sẽ bàn với chính phủ CSVN tháng tới. Bài "Phỏng vấn Đức Ông Barnabê Nguyễn Văn Phương về mục tiêu và nghị trình Phái đoàn Vatican tới Việt Nam" trên mạng VietCatholic News hôm Thứ Năm 22/05/2008, do LM Stephanô Bùi Thượng Lưu thực hiện, đã nhắc tới các chủ điểm trên. Và tất nhiên, những câu trả lời vẫn còn để ngỏ, để sẽ chờ kết quả thương thảo giữa các giới chức Vatican và Hà Nội.
 
Điều có thể thấy rằng toàn bộ bài phỏng vấn hoàn toàn không nhắc tới các nhóm chữ như "dân chủ," hay như "nhân quyền," hay như "tự do tôn giáo," hay ngay cả tên của vị linh mục đã khai sinh ra phong trào 8406 là linh mục Nguyễn Văn Lý… Toàn bộ nghị trình là những vấn đề rất cụ thể, bàn tới hoạt động cụ thể của Giáo Hội như về bang giao, về tài sản giáo hội, về lập các tòa giám mục, về thánh địa, về xin mở trường dạy học sinh… Nghĩa là những gì rất cụ thể, thấy được, có người, có việc, có vẻ rất "hòa hợp hòa giải" nhưng lại rất sòng phẳng trao đổi.
 
Nói như thế, không có nghĩa là Vatican cho rằng các khái niệm như "dân chủ, nhân quyền, tự do tôn giáo…" là những gì trừu tượng, không thấy rõ, không hình dung minh bạch… vì thực tế cách thiết lập nghị trình là một đối sách đã mài giũa kinh nghiệm sau 14 lần phái đoàn Vatican tới Hà Nội họp. Có nghĩa là, các chuyện bàn thảo hay đòi hỏi về "lộ trình dân chủ," hay về "tuyên ngôn dân chủ," thì xin để cho người khác bàn. Còn Vatican có việc của Vatican. Một thực tế nữa, nếu đưa nghị trình khác đi, có thể sẽ khó thực hiện thuận lợi chuyến đi lần thứ 15 này.
 
Triết lý trong đối sách của Vatican đã được Đức Ông Barnabê Nguyễn Văn Phương nói rõ trong bài phỏng vấn. Cụ thể là, Vatican sẽ bàn với nhà nước CSVN để giúp "xây dựng đất nước," để "kiến tạo," chứ không phải "đương đầu." Với triết lý căn bản đó, tất nhiên sẽ có nghị trình họp giữa hai phía và sẽ có các chủ đề cụ thể cần bàn như nói trên.
 
Chỗ này cần nhìn thấy, rằng đó là một lập trường sáng suốt trong cương vị một chính phủ, mà Vatican đang hưởng quy chế một nước thành viên trong Liên Hiệp Quốc cũng như CS Việt Nam, và đồng thời cũng rất sáng suốt trong cương vị một giáo hội hoàn vũ của Giáo Hội Công Giáo VN. Bất cứ đề tài nhạy cảm nào hình như cũng nằm ngoài nghị trình họp. Vatican đã tránh rất nhiều đề tài nhạy cảm, trong khi nói rằng sẵn sàng giúp người bệnh phong cùi và bệnh AIDS, thì không nói gì tới việc giúp dân oan; trong khi nói rằng sẵn sàng giáo dục trẻ em, với "yêu cầu được góp phần vào một cách tích cực xây dựng đất nước, xây dựng dân tộc, xây dựng quê hương, đào tạo những lớp người trẻ, tương lai của đất nước, tương lai của quê hương" mà không hề nói gì tới các cơ chế hay hướng đi, hay bất kỳ lộ trình nhạy cảm nào…
 
Thực tế nữa, các đòi hỏi "về nhân quyền, về tự do tôn giáo, về lộ trình dân chủ," thì Bộ Ngoại Giao Mỹ đã, đang và vẫn sẽ áp lực liên tục. Tòa Thánh Vatican thấy không cần gì phải cạnh tranh với Bộ Ngoại Giao Mỹ để giành làm các việc đó. Và nếu trong thâm tâm vẫn nghĩ tới nhu cầu đó, thì đó vẫn là mục tiêu đường dài, vì Vatican nhìn thấy khẩn thiết bây giờ là đào tạo nhân sự (bổ khuyết các tòa giám mục, mở các chủng viện) và củng cố đức tin (biến Thánh Địa La Vang thành Trung Tâm Hành Hương), và vân vân. Còn chuyện linh mục Nguyễn Văn Lý, chắc chắn Tòa Thánh Vatican vẫn quan tâm trong cách riêng, và việc này sẽ để cho Tòa Giám Mục Huế lo liệu sau; chưa cần tới đích thân Vatican vinh danh LM Lý bây giờ.
 
Xây dựng, thực ra đó là một tôn chỉ của bất kỳ tôn giáo nào khi tiếp cận với cuộc đời. Bởi vì, nếu không xây dựng, không lẽ hô hào thánh chiến? Thêm nữa, trong hoàn cảnh chính phủ CSVN đang có vẻ cởi mở hơn, Tòa Thánh Vatican không muốn làm mất đi các cơ hội đối thoại.
 
Nhất là trong lúc đối thoại đang như dường dễ dàng hơn, khi rất nhiều giáo hội các tôn giáo không còn bị xem là trở lực của chính phủ CSVN. Đại Lễ Phật Đản Liên Hợp Quốc 2008 vừa tổ chức thành công lớn tại Hà Nội với nhiều ngàn chư tôn đức Phật Giáo quốc tế về tham dự, và với lời chúc lành từ Tổng Thư Ký LHQ. Đó là một trong các trận mưa pháp lớn nhất trong lịch sử Việt Nam, cho dù đã có rất nhiều bất toàn và có rất nhiều bất như ý. Một số vị tôn túc bắt đầu suy nghĩ, và hy vọng rằng sẽ có Đại Lễ Vesak LHQ 2009 cũng tại Việt Nam. Thậm chí cả Vesak 2010, và vân vân. Vì nếu Thái Lan tổ chức 5 năm liền, thì chuyện một năm cũng chưa là kỷ lục.
 
Tòa Thánh Vatican nhìn thấy hết các diễn biến đó, và như dường tất cả các giáo dân  Công Giáo VN trong và ngoài nước đều hy vọng rằng Công Giáo cũng sẽ có những hoạt động gây tiếng vang lớn, tương tự hoặc lớn hơn, đặc biệt là khi Đức Giáo Hoàng tới thăm Việt Nam, hay là, giả sử như, nếu Đức Giáo Hoàng đưa ra bản tuyên bố công nhận Thánh Địa La Vang tương đương với Lộ Đức hay Fatima... Nếu Châu Âu đã nâng các thánh địa Lộ Đức ở Pháp và thánh địa Fatima ở Tây Ban Nha trở thành trung tâm du lịch qúôc tế, thì thánh địa La Vang cũng có thể chuyển hóa tương tự để thành trung tâm du lịch, nếu chưa phải tầm cỡ quốc tế toàn cầu, thì cũng là nổi bật riêng tại Châu Á.
 
Tuần sau, hai nhà nước Mỹ-CSVN sẽ họp bàn về nhân quyền. Tất nhiên là Bộ Ngoại Giao Mỹ sẽ nêu nhiều vấn đề, đòi hỏi nhiều cởi mở về nhân quyền, về tôn giáo, về lộ trình dân chủ, về tự do báo chí, và vân vân.
 
Tòa Thánh Vatican không bận tâm như thế, và thấy không cần bắt chước Bộ Ngoại Giao Mỹ để lập lại các đòi hỏi đó. Vatican nhìn xa hơn. Chế độ CSVN tất nhiên rồi sẽ thay đổi, hoặc 5 năm tới, hoặc 10 năm tới… Nhưng lộ trình giáo dục của một tôn giáo thì lâu xa hơn. Không chỉ lo cho một đời này, mà còn lo cho cả đời sau. Không chỉ lo cho một thế kỷ trong đời người, mà còn lo cho cả thiên niên kỷ của tòa thánh.
 
Tòa Thánh Vatican có bất đồng với Hà Nội vì bang giao còn chậm, nhưng cũng không nóng lòng để đi vận động quốc tế nơi khác, mà chỉ nói dịu dàng, như trong bài phỏng vấn trên, trích, "…Nhưng mà, Giáo Hội muốn làm hơn nữa, phục vụ hơn nữa nhưng mà chưa được, thì chúng ta cầu mong lần lần những người có trách nhiệm thấy rằng là Giáo Hội mong muốn phục vụ và sự phục vụ đó không phải cho Giáo Hội nhưng mà cho đất nước, cho dân tộc."
 
Những lời đó không chỉ là một triết lý trừu tượng, hay chỉ là chính sách ngoại giao của Vatican, mà chắc chắn còn là ước mơ chung của giáo dân.
 
Nhưng ở một mặt khác, nhu lực với cương lực không kình chống nhau: chính nhờ linh mục Nguyễn Văn Lý liều thân bước ra để kêu gọi công lý, mà các đòi hỏi của Vatican đã dễ dàng tìm đối thoaị hơn; chính nhờ áp lực  đều đặn từ Bộ Ngoaị Giao Mỹ, Vatican mới xuất hiện với CSVN như là kẻ nói chuyện dịu dàng hơn.
 
Mặt khác, vẫn còn các cơ may cho lịch sử tăng tốc. Khi thế hệ các ông trùm quyền lực như Lê Đức Anh, Đỗ Mười tắt thở vài năm tới, có thể sẽ có một Gorbachev xuất hiện tại Việt Nam, và cũng có thể một cuộc cách mang ?



                                     HIỆP THÔNG ĐẤU TRANH
                                             CHO CÔNG LÝ



CHÚ THÍCH (Nguyễn Phúc Liên):

DÂN OAN VÌ MUỐN CÓ CÔNG LÝ MÀ PHẢI XUỐNG ĐƯỜNG NẰM VẬT VÃ BÊN LỀ ĐƯỜNG ĐỂ ĐẤU TRANH. DÂN TỘC VIỆT, TRONG CŨNG NHƯ NGOÀI NƯỚC, VÌ TỔ TIÊN BỊ OAN ỨC MẤT ĐẤT VÀ BIỂN, CŨNG ĐỨNG LÊN ĐÒI CÔNG LÝ, ĐÒI CÔNG PHÁP QUỐC TẾ VỀ LÃNH THỔ, LÃNH HẢI PHẢI ĐƯỢC TÔN TRỌNG. GIÁO OAN TÔN GIÁO HIỆP THÔNG ĐẤU TRANH CHO CÔNG LÝ CHỐNG ĐẤT NHÀ CỦA TÔN GIÁO BỊ TƯỚC ĐOẠT.

CUỘC HIỆP THÔNG ĐẤU TRANH CHO CÔNG LÝ MÀ CÔNG GIÁO ĐÃ BẮT ĐẦU KHÔNG PHẢI CHỈ DÀNH RIÊNG CHO QUYỀN LỢI TÔN GIÁO, NHƯNG ĐÓ LÀ VIỆC ĐẤU TRANH CHO CÔNG LÝ CHUNG CỦA XÃ HỘI VIỆT NAM, DÙ CHỈ CÓ MỘT CÁ NHÂN BỊ CHÀ ĐẠP BẤT CÔNG, NGHĨA LÀ KHÔNG CÓ CÔNG LÝ. LÝ TƯỞNG CÔNG LÝ KHÔNG CHO PHÉP CÔNG GIÁO NGƯNG CUỘC ĐẤU TRANH NÀY BỞI VÌ NGƯNG CUỘC ĐẤU TRANH CÓ NGHĨA LÀ CÔNG GIÁO ĐÃ CHẤP NHẬN ĐỂ CÔNG LÝ BỊ VÙI DẬP. TÔN GIÁO KHÔNG CHO PHÉP VIỆC VÙI DẬP CÔNG LÝ.
 
Chúng tôi không gọi đây là Phong trào Đấu tranh cho CÔNG LÝ,  mà gọi là HIỆP THÔNG ĐÁU TRANH CHO CÔNG LÝ. Hai chữ Phong Trào (Mouvement) đôi lúc hàm ngụ một sự kéo theo mà cá nhân chưa hoàn toàn ý thức, thấu triệt. Hiệp Thông là một quyết định của từng cá nhân sau khi đã suy nghĩ, thấu triệt vần đề, nên tìm lại với nhau mà cùng tranh đấu.

Cái điểm chung mà mỗi cá nhân đã suy nghĩ kỹ đó là Xã Hội Việt Nam hiện nay có nhan nhản những BẤT CÔNG do chính những người cầm quyền chủ động gây ra. Chính lẽ những người cầm quyền phải có nhiệm vụ giữ gìn CÔNG LÝ để Xã Hội có trật tự, có HÒA BÌNH, thì chính những người đó lại xử dụng bạo lực để độc đoán tạo ra những BẤT CÔNG mà cụ thể là chiếm đoạt Nhà Đất của Dân, của các Tôn Giáo. Thậm chí còn vì để cố thủ giữ lấy quyền lực, họ đã bán Đất, Biển của Tổ Tiên để cầu sức mạnh ngoại lai che chở cho họ.

Mỗi cá nhân nhìn thấy rõ rệt việc mất CÔNG LÝ, nên tự HIỆP THÔNG với nhau trong nỗ lực đấu tranh cho CÔNG LÝ, nền tảng của Trật Tự Xã Hội, của HÒA BÌNH thực sự.

NGUYỄN PHÚC LIÊN


1. ĐGM Giuse Đặng Đức Ngân, Gm Lạng Sơn hiệp thông và ủng hộ ĐP Hà Nội 

"Con xin thay mặt toàn thể cộng đồng Dân Chúa Giáo phận Lạng Sơn ? Cao Bằng, xin bày tỏ tình hiệp thông với Đức Tổng, để cầu nguyện và đồng hành với Đức Tổng trước những nhu cầu chính đáng của Giáo phận Hà-Nội" 
 
2. Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam tại Hoa Kỳ Hiệp Thông với Giáo Hội Việt Nam 

"Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam tại Hoa Kỳ xin hoàn toàn hiệp thông, và kêu gọi mọi thành phần trong Liên Đoàn, cầu nguyện theo ý của HĐGM Việt Nam, đặc biệt của Đức TGM Ngô Quang Kiệt,..., mong sao việc giao hoàn Tòa Khâm Sứ sớm thành hiện thực" 
 
3. Giáo phận Bắc Ninh kêu gọi hiệp thông với giáo phận Hà Nội 

"Để hiệp thông với GP Hà Nội, chúng tôi xin toàn thể giáo phận làm tuần 7 ngày cầu nguyện cho GP Hà Nội: xin Chúa nhờ lời chuyển cầu của Đức Trinh Nữ Maria rất thánh hướng dẫn và soi sáng để các nhà hữu trách sớm giải quyết hợp lý và công bằng vụ việc" 
 
4. Đức Cha Vũ Văn Thiên, GM Hải Phòng, lên tiếng ủng hộ Địa Phận Hà Nội 

"Gần một tháng đã trôi qua, những bức xúc của GP Hànội liên quan đến việc đề nghị trao trả TKS và đất đai tại Gx Thái Hà vẫn chưa được giải quyết. Một lần nữa, mọi thành phần Dân Chúa GP Hải Phòng bày tỏ sự ủng hộ những nhu cầu chính đáng của Đức Tổng.." 
 
5. Tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế ủng hộ Đức Tổng Giám Mục Hà Nội 

"Thay mặt cho toàn thể Linh mục tu sĩ DCCT thuộc Tỉnh Dòng VN, chúng con xin bày tỏ lòng hiệp thông với Đức Cha và toàn thể Giáo Phận trong công cuộc cầu nguyện để bảo vệ công bằng và chân lý" 
 
6. Cha Giuse Cao Đình Trị , Giám Tỉnh DCCT VN 

"Chúng tôi, toàn thể tu sĩ thuộc Tỉnh Dòng đang cùng với anh chị em, bên cạnh anh chị em thắp sáng ngọn nến công lý và hiệp lời nguyện xin sự công bằng trên đất nước thân yêu của chúng ta" 
 
7. Đức Giám mục Nguyễn Văn Hòa lên tiếng ủng hộ TGP Hà Nội 

"Các thành phần Dân Chúa Giáo phận Ban Mê Thuột xin hiệp thông với nguyện vọng chính đáng của Tổng Giáo phận Hà Nội yêu cầu Chính quyền trả lại Toà Khâm sứ cho Tổng Giáo phận và Giáo Hội Việt Nam, để đáp ứng các nhu cầu của Giáo Hộị" 
 
8. ĐC FX. Nguyễn Văn Sang, GM Thái Bình: 

"Xin hoàn toàn ủng hộ và hợp nhất với Đức Tổng Giám Mục, các Đấng Bậc và anh chị em giáo dân trong giáo phận Hà Nội, đã cùng cầu nguyện với nhau để đạt được ý định về đất đai đã cho Tòa Khâm Sứ mượn trước đây" 
 
 9. Cộng Đồng Công Giáo VN Miền Đông Nam Hoa kỳ:
 
“Tích cực yểm trợ các đòi hỏi của Tòa Tổng Giám Mục Hanoi, Saigon, Huế, xứ Thái Hà thuộc dòng Chúa Cứu thế Hanội về việc yêu cầu nhà nước trả lại các cơ sở và tài sản của Giáo Hội Công Giáo Vi