|  |
|  | 
| | | ========================== =================================
DIEN DAN CHINH TRI VIET NAM Dau tranh cho Tu do & Dan chu tai Viet Nam Vietnamese Political Forum Fight for Liberty&Democracy in Vietnam Tribune Politique Vietnamienne Lutte pour la Liberte&Democratie au Vietnam
========================== ================================= |
| | | =============================================================== VietTUDAN ----------------------------------------------------- PHONG TRAO DAU TRANH ===============================================================
|
|
ĐÁNH CSVN Ở NHỮNG ĐIỂM CỤ THỂ KHÔNG CHỐI CÃI
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Xin đừng để cuộc đấu tranh của chúng ta tản mạn vào những điểm hoặc ý niệm trừu tượng mà CSVN có thể nhì nhằng ngụy biện để câu giờ cho chế độ, mà Quốc tế có thể lẻo mép nói để thoa dịu chúng ta trong khi ấy họ bắt tay với độc tài để thủ lợi cho nước họ, mà chính CSVN cho người nằm trong những Phong trào đấu tranh của chúng ta để gây phân tán.
Chúng ta dồn tận lực vào việc tấn công những điểm cụ thể mà CSVN phải cúi gầm mặt chịu tội, không thể lẻo mép ngụy biện chống chữa nửa lời. Những điểm đấu tranh cụ thể đó là:
1) Điểm 1: TỘI PHẢN BỘI TỔ QUỐC CSVN đã ký chính thức Công Hàm bán đất và biển mà Tổ Tiên chúng ta đã hy sinh xương máu qua các thế hệ để có và để bảo vệ sự vẹn toàn. Đây là tội mà Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng và đồng lũ CSVN phải cúi gầm mặt chịu tội trước Dân tộc. Đây là tội phải quật mồ Hồ Chí Minh lẹn để Dân trị tội. (Xin xem Công Hàm bán nước ký bởi Phạm Văn Đồng, đính kèm)
2) Điểm 2: TỘI CƯỚP DỰT NHÀ ĐẤT CỦA DÂN NGHÈO
Đây là tội phạm vào Công lý chứ không thể đểu cán cắt nghĩa chính trị gì cả. Đây là tội cướp dựt của cải của Dân, nhất là từ những người Dân nghèo khổ nhất và đã từng bị chúng lừa gạt lợi dụng đấu tranh để chiếm lấy quyền lực độc tài hiện nay. Dân Oan đã thẳng thắn đứng lên đòi Công lý. Chúng ta hãy cùng với Dân Oan đánh thẳng vào điểm này.
3) Điểm 3: TỘI THAM NHŨNG LÀM THOÁI HÓA KINH TẾ VÀ XÃ HỘI
Đây là cái tội từ thằng bé đến thằng lớn của đảng CSVN. Chính những Đại Hội của đảng đã thú nhận tội lỗi này. Chúng không thể chối cãi được nửa lời. Chỉ có Dân với Tự do Ngôn luận mới có thể chống và diệt được tội THAM NHŨNG để cứu Kinh tế Quốc gia và phát triển cuộc sống Xã hội trong đều đặn và tương kính. (Xin đọc bài về Tham Nhũng, đính kèm)
Ba điểm đấu tranh trên là cụ thể mà CSVN không thể đểu cán nguỵ biện câu giờ chống đỡ. Xin đừng mất nhiều thời giờ và sức lực vào những ý niệm trừu tượng và lỗi thời mà CSVN đã ngụy biện chống đỡ cho đến nay, mà Quốc tế lẻo mép hứa cuội để thoa dịu bề ngoài trong khi họ đưa tay nối kết với chính kẻ tội đồ của Dân tộc để thủ lợi cho nước họ. (Xin xem bài Dân chủ/ Nhân quyền như đã lỗi thời, đính kèm)
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
CÔNG HÀM BÁN NƯỚC KÝ BỞI PHẠM VĂN ĐỒNG Thủ Tướng Phủ Nước Việt-Nam Dân-Chủ Cộng-Hoà
Thưa Đồng chí Tổng lý,
Chúng tôi xin trân trọng báo tin để Đồng chí Tổng lý rõ:
Chính phủ nước Việt-nam Dân Chủ Cộng Hoà ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng Hoà Nhân dân Trung-hoa, quyết định về hải phận của Trung-quốc.
Chính phủ nước Việt-nam Dân Chủ Cộng Hoà tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung-quốc, trong mọi quan hệ với nước Cộng hòa Nhân dân Trung hoa trên mặt bể.
Chúng tôi xin kính gửi Đồng chí Tổng lý lời chào rất trân trọng./.
Kính gửi: Hà-nội, ngày 14 tháng 9 năm 1958.
Đồng chí Chu An Lai (Ấn ký) Tổng lý Quốc vụ viện PHẠM VĂN ĐỒNG Nước Cộng hoà Nhân dân Trung-hoa Thủ tướng Chính Phủ tại BẮC KINH Nước Việt-nam Dân chủ Cộng Hòa
THAM NHŨNG NUÔI ĐẢNG VÀ DIỆT KINH TẾ
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
CSVN lập hết Phòng này, Uûy Ban kia để chống THAM NHŨNG. Đó chỉ là trò cười, việc diễn tuồng đểu cáng. Thực vậy, nếu không còn tham nhũng, thì cái đảng độc tài CSVN đã tự tan rã rồi. Tôi xin cắt nghĩa rất đơn giản như sau.
Ý thức hệ không còn nữa
Cái Ý thức hệ Mác Lê đã chết mất từ ngày sụp đổ của Thế giới Cộng sản. Ý thức hệ ấy đã làm lụn bại Kinh tế của những nước Cộng sản. Dân nghèo đói đứng lên đạp đổ chế độ tại Nga và các nước Đông Aâu. Dạ Dầy đói, chứ không phải ý niệm Dân chủ/ Nhân quyền, đã đập tan Cộng sản.
Còn Tham nhũng mới có đảng viên
Những người vào đảng hiện nay không phải là vì Lý tưởng, vì Ý thức hệ, nhưng là vì vào đảng thì có khả năng, có quyền độc đoán và được che chở để có thể tham nhũng, có thể cướp ngày của cải của Dân và của Quốc gia, nghĩa là cho cái Dạ Dầy, cho khoái lạc thân xác của chúng. Nói toạc móng heo ra để CSVN, từ thằng lớn, thằng bé và tụi con cháu, gầm mặt mà nhục nhã.
Hết khả năng Tham nhũng thì đảng tan
Những tên đã vào đảng, cố thủ giữ lấy quyền hành độc đoán để làm Tham nhũng. Chúng chịu Dân và Quốc tế xỉ vả, mà vẫn mặt dầy mày dạn ngồi lì đó giữ quyền độc tài khủng bố chỉ vì cái khả năng có thể làm Tham nhũng.
Chỉ có Dân và Tự do Ngôn luận mới diệt được Tham nhũng
Đảng giữ quyền độc tài mà mục đích là ăn cướp, rồi lập Phòng, Uûy Ban chống Tham nhũng, thì chỉ là trò hề của những quân đểu cáng. Thế mà có đám ngợm giáo gian, tụi chính trị xôi thịt còn đi bợ quân đểu cáng để chia chút mẩu bánh rơi rụng thẩy xuống đất cho mà đớp giống đám chó đói. Tôi khinh đám ngợm này và tụi xôi thịt như chó đói bởi vì chúng nịnh bợ, vẫy đuôi mừng quân đểu cáng.
Tham nhũng diệt Kinh tế quần chúng
Tham nhũng làm Dân nghèo khổ. Khối Dân nghèo khổ sẽ đứng lên đập tan quân đểu cáng tham nhũng và đám bầy tôi chó đói. Không phải ý niệm Dân chủ/Nhân quyền trừu tượng là động lực chủ yếu của Cách Mạng Pháp 1789, của Cách Mạng Vô sản 1917, của Sụp đổ Cộng sản 1989 mà chính là cái DẠ DẦY đói của quần chúng bị bóc lột, tước đoạt bởi đám cầm quyền độc tài.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
NHỮNG CHỮ DÂN CHỦ/ NHÂN QUYỀN DƯỜNG NHƯ ĐÃ NHÀM VÀ LỖI THỜI
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Tôi muốn viết về điều mà một số Chính khách hiện nay đang bấu víu lấy những ý niệm DÂN CHỦ/NHÂN QUYỀN để lấy danh hiệu lẻo mép cho quyền hành cai trị, chứ không đấu tranh thực sự cho cuộc sống đói nghèo của đại đa số quần chúng. Tôi hiểu thế nào là thực tế của quần chúng đói nghèo và thế nào là việc đánh đĩ những ý niệm trừu tượng để cai trị quần chúng, để bóc lột cho túi riêng ô nhục của mình.
DÂN CHỦ thực sự phải đến từ đại đa số quần chúng va,ø hầu hết trong mọi trường hợp, phải trả bằng giá máu của những người dân thấp cổ bé họng nhất. Nếu DÂN CHỦ chỉ là một cái giá dàn xếp giữa những người làm Chính trị, thì cũng hầu hết trong các trường hợp như vậy, chỉ là sự lừa bịp của chính giới để lớp người trí thức chính trị này chia nhau chiếm ghế và trị Dân nữa. Đó không phải là DÂN CHỦ đích thực đến từ Dân mà chỉ là việc thí bỏ cho Dân một vài trò gọi là Dân chủ để tầng lớp chính giới hổ lốn đủ mọi khuynh hướng lẻo mép và lừa đảo được yên thân chia phần bánh vẽ thống trị Dân. Vấn đề Nhân Quyền đã được nhấn mạnh từ thời CLINTON như khí giới công kích Trung Cộng. NHÂN QUYỀN THỰC SỰ và CỤ THỂ cho Thế Giới 80% Dân số là nằm ở cái DẠ DẦỴ Nêu ra vấn đề NHÂN QUYỀN trong ý niệm trừu tượng đã là hy vọng cho lớp người bị bóc lột từ Dạ Dầỵ Nhưng ngày nay, lớp người có Dạ Dầy rỗng bắt đầu thấy rằng ý niệm NHÂN QUYỀN được nêu ra chỉ ở trong phạm vi LẺO MÉP để lấy thế chính trị cho những kẻ đấu tranh cho quyền hành cai trị chứ không cho thực tế của quần chúng bị tri..
Xin trích ra đây những chứng cớ về việc lỗi thời của ý niệm và trò chơi DÂN CHỦ/ NHÂN QUYỀN được những tầng lớp trí thức hoạt đầu chính trị uốn lưỡi lẻo mép hứa hẹn mà chẳng thực hiện được gì cụ thể theo nguyện vọng đích thực cũa dân:
=> Hoa kỳ chấp nhận chơi với CSVN, một thể chế hoàn toàn ĐỘC TÀI chà đạp NHÂN QUYỀN
=> Những nước trong vùng Đông Nam Á xử dụng CSVN độc tài để bóc lột nhân lực Việt Nam nhằm phục vụ cho những nước trong vùng. Những nước trong vùng ủng hộ việc duy trì chế độ độc tài CSVN vì quyền lợi của họ, mà không nghĩ đến NHÂN QUYỀN của người lao động. Những nước này chỉ đút tiền bẩn thỉu cho kẻ cầm quyền độc tài là chúng bắt dân Lao động phải nhận lương thấp và làm việc như nô lệ. Nhìn sự bóc lột Nhân lực tại Trung Cộng và Việt Nam.
=> Tại Miến Điện, cả Thế giới nhìn cảnh Quân đội xả súng bắn vào những Sư bất bạo động, chỉ nói lên xuông việc đòi hỏi DÂN CHŨ/NHÂN QUYỀN. Mọi người, mọi Chính quyền lên tiếng nhưng rồi những tiếng đó trở thành lẻo mép và yên luôn, mặc cho số phận những nhà Sư vẫn còn ngồi trong tù. Liên Hiệp Quốc cử người sang Miến Điện, nhưng nói được ít lời lẻo mép cho có lệ, rồi bây giờ yên luôn.
=> Pháp được coi là nước có tinh thần nhân đạo và chuộng DÂN CHỦ/NHÂN QUYỀN. Nhưng Tổng Thống Pháp đã sang Trung Cộng độc tài để ký những Hợp Đồng hợp tác tới 20 tỉ Đo-la, bất chấp dân chủ/nhân quyền.
=> Hôm nay, 10.12.2007, KADHAFI, người chà đạp DÂN CHỦ/NHÂN QUYỀN, thậm chí đã là tên Khủng bố bạo động, nay sang viếng thăm Pháp và được tiếp đón như Quốc khách chỉ vì Pháp muốn ký những Hợp Đồng với KADHAFI trị giá tổng cộng 10 tỉ Đo-la.
Quốc tế đã đánh đĩ trên ý niệm DÂN CHỦ/NHÂN QUYỀN. Cứ lai nhải lập đi lập lại những ý niệm mà Thế giới lẻo mép nói ra để mà nói cho xong chuyện. Bấu víu lấy ý niệm DÂN CHỦ/ NHÂN QUYỀN là lỗi thời rồi. Phải đấu tranh thực tiễn cho Quần chúng đói khổ. DẠ DẦY QUYỀN (Stomach Right) của Dân đang mang bụng đói mới là thực và không thể lẻo mép.
Phải đấu tranh chống lại việc xâm lăng của Trung quốc. Đây là vấn đề cụ thể mất Lãnh thổ mà Tiền nhân đã cụ thể nêu gương hy sinh bảo vê..
Phải loại trừ CSVN vì tụi này là kẻ bán nước, Trời không tha, Đất không dung.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
| | |
| | |
======================MAT TRAN TOÀN DÂN ======================= DIỆT LŨ CSVN BÁN NƯỚC, ĐUỔI QUÂN TAU XÂM LĂNG
NGHE LỜI TỔ TIÊN
Lời Di Chúc của Vua Trần Nhân Tôn :
“Các người chớ quên, chính nước lớn mới làm những điều bậy bạ, trái đạo. Vì rằng họ cho mình cái quyền nói một đường làm một nẻo. Cho nên cái họa lâu đời của ta là họa Tàu Hán. Chớ coi thường chuyện vụn vặt xảy ra trên biên ải. Các việc trên, khiến ta nghĩ tới chuyện khác lớn hơn. Tức là họ không tôn trọng biên giới qui ước. Cứ luôn luôn đặt ra những cái cớ để tranh chấp. Không thôn tính được ta, thì gậm nhấm ta .Họ gậm nhấm đất đai của ta, lâu dần họ sẽ biến giang san của ta từ cái tổ đại bàng thành cái tổ chim chích.Vậy nên các người phải nhớ lời ta dặn: "Một tấc đất của tiền nhân để lại, cũng không được để lọt vào tay kẻ khác". Ta cũng để lời nhắn nhủ đó như một lời di chúc cho muôn đời con cháu.“ (Trần Nhân Tôn)
Hưng Đạo Vương TRẦN QUỐC TUẤN đã viết để cảnh cáo những người có trách nhiệm mà phản bội cần phải loại trừ:
“Nay các ngươi... trông thấy quốc sỉ mà không biết thẹn, thân làm tướng phải hầu giặc, mà không biết tức,...Chẳng những ta chịu nhục bây giờ, mà trăm năm về sau, tiếng xấu hãy còn mãi mải.“
CSVN hầu giặc Tầu mà không biết tức, không biết hổ thẹn sao ?
Lời của vua Lê Thánh Tôn đã nói như sau:
.. Một thước núi, một tấc đất của ta lẽ nào lại tự liệu vất bỏ được ! Kẻ nào dám đem một thước núi, một tấc đất của Tổ Tiên giống nòi để làm mồi cho giặc thì kẻ đó phải bị trừng trị nặng !. VUA LE THANH TON 1460-1497 Phải trừng trị nặng đảng CSVN bán nước
|
|
TRỊ KẺ PHẢN QUỐC TRƯỚC KHI ĐUỔI TẦU
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Thời sự tuần này không phải là những cuộc biểu tình của giới trẻ tại quốc nội vì CSVN, theo lệnh của Tầu cộng, đã thực sự trở thành đám liếm trĩ luồn trôn đám lãnh đạo Chệt ở Bắc kinh, ra lệnh đám chó dữ công an lùa rượt giới trẻ Việt Nam để không được nói lên tiếng nói bất khuất của nòi giống Việt. Chúng, CSVN, đã quá mê say cái trĩ cái trôn của Chệt mà đang tâm diệt trừ trong trứng nước Ý CHÍ QUẬT KHỞI ĐẤU TRANH ĐỂ SINH TỒN từ thời những Nữ Nhi TRƯNG, TRIỆU để lại cho chúng ta qua giòng Lịch sử đấu tranh để sinh tồn.
Nhưng còn những người VIỆT, dù xa xứ, vẫn mang dòng máu của Tổ Tiên anh dũng, vẫn nhớ đến Quê Hương gấm vóc. Thời sự tuần này là hơn 3 triệu Dân VIỆT đã đứng lên. Dù trong họ, vì sinh kế, đã lấy quốc tịch nước ngoài, nhưng Hồn Thiêng Dân Tộc vẫn sống trong lòng họ. Họ đã đứng lên và sẽ tiếp tục nêu cao Ý CHÍ QUẬT KHỞI ĐẤU TRANH ĐỂ SINH TỒN của nòi giống Việt Nam trên giải đất mà Tổ Tiên anh dũng đã đổ máu để lại. Hội Nghị DIÊN HỒNG cách đây gần 800 năm của những bô lão chỉ ăn rau muống gầy guộc nhưng thét lớn: QUYẾT ĐÁNH, QUYẾT ĐÁNH. Những bô lão gầy guộc ấy là Tổ Tiên của chúng ta hiện giờ được ăn bơ sữa ở nước ngoài. Nhưng rau muống luộc chấm mắm cáy của những bô lão gầy guộc đang làm chúng ta béo mập phải hổ thẹn.
Hơn 3 triệu Dân Việt Hải ngoại đứng lên vì trong người chúng ta có Ý CHÍ QUẬT KHỞI ĐẤU TRANH ĐỂ SINH TỒN mà những Nữ Nhi TRƯNG TRIỆU nêu gương và khắc ghi trong người chúng ta.
Công cuộc QUẬT KHỞI ĐẤU TRANH ĐỂ SINH TỒN là trường kỳ như dòng Lịch sử của Dân Tộc. Trong tất cả những cuộc quật khởi của Tổ Tiên, điều kiện tiên quyết là Vua, Tướng và Dân phải MỘT LÒNG. Ngày nay, nếu muốn Quật Khởi chống xâm lăng của kẻ thù truyền kiếp là Tầu, thì Lãnh đạo, Binh tướng và Dân cũng phải ĐOÀN KẾT MỘT LÒNG. Nhưng đau lòng thay, đảng CSVN cầm quyền không MỘT LÒNG với Dân, lại thêm những đám Trí thức Chính trị hải ngoại cũng như quốc nội muốn theo đóm ăn tàn, nịnh bợ làm theo kẻ cầm quyền bán nước để mong liếm hớp những mẩu bánh vụn do Tầu và CSVN phản quốc thẩy xuống cho mà giành nhau liếm hớp như bầy chó đói. Chính trong BINH THƯ YẾU LƯỢC, Hưng Đạo Vương TRẦN QUỐC TUẤN đã viết để cảnh cáo những người có trách nhiệm mà phản bội cần phải loại trừ: “Nay các ngươi... trông thấy quốc sỉ mà không biết thẹn, thân làm tướng phải hầu giặc, mà không biết tức,...Chẳng những ta chịu nhục bây giờ, mà trăm năm về sau, tiếng xấu hãy còn mãi mãi.“
Vì vậy, để có thể MỘT LÒNG ĐOÀN KẾT như Tinh thần DIÊN HỒNG đã dậy, chúng ta phải cấp tốc diệt kẻ phản quốc, loại trừ đám xôi thịt liếm trĩ luồn trôn kẻ bán nước:
1) DIỆT KẺ PHẢN QUỐC
Kẻ phản quốc là Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng và bè lũ tiếp nối đảng CSVN. Chúng đang hầu giặc và đang cầm quyền. Làm thế nào chúng ta đuổi được ngoại xâm khi đám cấm quyền này nhu nhược và còn âm mưu rước voi về dầy mồ nữa. Việc chúng dâng Đất và Biển của Tổ Tiên là một tội mà Trời không tha, Đất không dung. Nhưng điều quan trọng là qua Đất và Biển của Tổ Tiên, chúng dâng cho Tầu những Tài nguyên Quốc gia vô cùng quan trọng và thiết cần cho đời sống tương lai của Dân tộc Việt cho những ngàn năm sau:
=> Dân tộc Việt sống theo chiều dài cạnh Biển Đông. CSVN dâng Biển, tức là dâng những Tài nguyên biển cả vô tận (Ressources maritimes inépuisables) (Xin đọc Chú Thích).
=> Dâng Hoàng Sa-Trường Sa là dâng những nguồn năng lượng dầu lửa cho Tầu.
Chúng ta phải diệt trừ đám phản quốc này không những về tội dâng hiến Tài nguyên vô cùng quan trọng cho ngoại bang, mà còn vì nếu chúng vẫn nắm quyền và vẫn cố thủ giữ quyền hành ô nhục, thì chúng còn tiếp tục phản bội Tổ quốc nữa.
2) LOẠI TRỪ ĐÁM LIẾM TRĨ LUỒN TRÔN KẺ PHẢN QUỐC
Đám này luôn tự xưng là Trí thức. Chúng cũng mong muốn mượn lẻo mép hoặc ngầm làm theo kẻ phản quốc đang nắm quyền hành với mục đích được tụi phản quốc thẩy xuống cho ít miếng bánh rơi rụng mà giành nhau hớp như bầy chó đói. Điều nguy hiểm là đám Trí thức Chính trị xôi thịt này luôn lẻo mép nói rằng chúng nằm trong hàng ngũ chúng ta, nhưng thực tế chúng ngầm làm theo những chỉ thị của CSVN cầm quyền bán nước. Chúng đứng chạng hảng hai hai hàng như những kẻ bị bệnh lậu, chúng luôn mở mõm biện minh cho những hành động lén lút nguy hiểm để đánh lừa những ai có lòng thành thực mà không nhìn kỹ cái tâm địa đen tối của chúng.
Để DÂN TỘC có thể HOÀ HỢP NHẤT TRÍ theo Tinh thần Hội Nghị DIÊN HỒNG chống Tầu xâm lăng, thì trước tiên phải thanh lọc chính hàng ngũ Dân Việt: (i) DIỆT TRỪ CSVN PHẢN QUỐC và (ii) LOẠI TRỪ ĐÁM LIẾM TRĨ LUỒN TRÔN CSVN BÁN NƯỚC.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
CHÚ THÍCH: CSVN DÂNG CHO TẦU TÀI NGUYÊN VÔ TẬN Nguyễn Phúc Liên Việc CSVN dâng Lãnh thổ của Tổ Tiên làm chúng ta đau lòng.
Tôi nghĩ đến vấn đề Tài nguyên, nguồn sinh sống của Dân tộc, không phải ngày hôm nay, mà còn ngàn năm, ngàn năm... nữạ Dân tộc chúng ta sống chạy dài theo Biển Đông, sống với Tài nguyên biển cả vô tận.
Nếu Hoàng Sa-Trường Sa là nguồn phân đạm và năng lượng dầu lửa, thì khai thác và tiêu thụ trong một số chục năm cũng hết.
Năm 1972, tại Đại học, tôi phải làm một Study về cuốn sách LIMIT TO GROWTH của Club of Roma gồm những Chuyên viên viết năm 1966. Kết luận của cuốn sách là với Dân số tăng cấp số nhân, mà nguồn tài nguyên trên đất liền là hữu hạn và bị khai thác cũng theo cấp số nhân, thì sau một Thế kỷ, nhân loại tìm đâu ra tài nguyên trên đất liền.
Thực vậy, vỏ trái đất rất mỏng. Tài nguyên chứa trong vỏ trái đất hữu hạn . Muốn tạo lại tài nguyên ấy sau khi khai thác, thì phải có Thiên nhiên tạo ra trải qua hàng chục triệu năm trường. Tài nguyên chất chứa trên đất liền được gọi là Tài nguyên hữu hạn và sẽ bị khai thác hết mà không thể tái hồi : RESSOURCES NATURELLES DU SOUS-SOL LIMITEES, EPUISABLES ET NON RENOUVELABLES.
Nhưng cuốn sách LIMIT TO GROWTH không thất vọng cho nhân loại, mà hướng nhân loại về Tài nguyên Biển cả. Thực vậy, Biển cả chiếm 4/5 mặt đất. Biển cả lại có chiều sâu chứ không mỏng như vỏ trái đất trên đất liền. Trong Biển cả có đủ Tài nguyên của đất liền, cộng thêm với Tài nguyên sống, được sinh ra theo chu kỳ. Đây là những Tài nguyên không thể cạn vì được tái hồi theo chu kỳ vô tận: RESSOURCES MARITIMES INEPUISABLES, RENOUVELABLES ET CYCLIQUES.
Dân tộc Việt Nam chúng ta sống dọc theo Biển Đông, lập những Thành phố, Làng Xóm gần bờ Biển (Xin xem Bản Đồ mà Ông Việt Sĩ đã gửi kèm). Dân tộc chúng ta ăn phần lớn là Cá, Tôm. Món Tả Pín Lù phát sinh từ Mông Cổ với thịt trừu, nhưng khi xuống đến Việt Nam, thì thịt trừu được thay bằng Tôm, Cá. Dân tộc chúng ta rất hãnh diện về Sauce NƯỚC MẮM từ cá. Thực vậy, trên Thế giới này có 4 thứ Sauces chính: (1) Sauce Soja từ thực vật trên đất liền của Tầu, (2) Sauce Maggi từthịt, động vật, trên đất liền của Âu châu, (3) Sauce Tomate từ thực vật cà chua trên đất liền của Ý (từ Sauce Tomate mới biến chế ra Ketchup Mỹ), (4) SAUCE NƯỚC MẮM TỪ ĐỘNG VẬT DƯỚI BIỂN. Tôi hãnh diện ăn nước mắm vì đây là một trong 4 thứ sauces của Thế giới và được rút ra từ Biển cả nhiều chất đạm. Sauce NƯỚC MẮM là thuần túy và hãnh diện của Dân tộc Việt. Dân tộc ta còn nhiều những loại Sauces khác cũng rút ra từ động vật sống dưới nước: Mắm Tôm, Mắm Ruốc, Mắm Cáy, Mắm Tép, Mắm Rươi, Mắm Cá Sặc, Mắm cá Lóc...
Dân tộc chúng ta sống với nguồn Tài nguyên Biển cả vô tận, sống từng ngàn, ngàn, ngàn... năm nữa mà không phải lo lắng. Khi đám phản quốc CSVN dâng tặng Biển Đông cho Tầu, tức là dâng tặng nguồn Tài nguyên vô tận này, nguồn nuôi sống Dân tộc đến vô tận. Đây là hành động diệt nguồn sống của Dân tộc, không phải ngày hôm nay, mà còn từng ngàn, ngàn... năm sau nữạ
Nguyễn Phúc Liên
| | |
ĐẢNG CSVN BÁN NƯỚC VÀ TRUNG CỘNG XÂM LĂNG
Những sự kiện liên quan đến việc đảng cộng sản Việt Nam bán nước và hành động xâm lược của Trung Cộng
I- Những văn kiện bán nước
=> Ngày 4-9-1958, chính phủ Trung Quốc ra Tuyên bố xác định "Bề rộng lãnh hải của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc là 12 hải lý" bao gồm trong đó hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.
=> Ngày 14-9-1958, Hồ Chí Minh ra lệnh cho Phạm Văn Đồng (thủ tướng VN Dân chủ Cộng hòa) gửi ông Chu Ân Lai (tổng lý quốc vụ viện CHNDTQ) bức Công hàm tán thành Tuyên bố trên.
=> Ngày 30-12-1999, Hiệp định biên giới Việt-Trung được đảng CSVN bí mật ký kết đã làm VN mất hơn 720 km2 đất liền (lớn hơn diện tích của Singapore chỉ có 647 km2).
=> Ngày 25-12-2000, Hiệp định lãnh hải Việt-Trung cũng được đảng CSVN bí mật ký kết đã làm VN mất thêm khoảng 11.000 km2 biển.
II- Những hành động bạo hành của Trung Cộng
=> Ngày 19-1-1974, hải quân Trung Quốc đã dùng nhiều chiến hạm và phi cơ cưỡng chiếm toàn bộ Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam Cộng Hòa.
=> Từ ngày 17-2 đến 26-3-1979, Trung Quốc tấn công 6 tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam khiến cho hàng chục ngàn người Việt bị thương vong. Sau khi triệt thoái, Trung Quốc đã nới rộng biên giới ở những cao điểm chiến lược và một số khu vực có giá trị chiến thuật cao.
=> Ngày 14-3-1988, hải quân Trung Quốc dùng vũ lực đánh chiếm quần đảo Trường Sa. Một số đảo ở Trường Sa rơi vào tay Trung Quốc.
=> Ngày 8-1-2005, hải quân Trung Quốc bắn vào tàu đánh cá của một số ngư dân Thanh Hóa, giết chết 9 người và bắt 8 người. Ngày 28-02-2007, 12 ngư dân Quảng Ngãi đang khi đánh cá gần Hoàng Sa đã bị Trung Quốc bắt giữ đòi tiền chuộc mạng. Ngày 27-06-2007, 13 ngư dân Quảng Ngãi khác đến tránh bão cũng gần Hoàng Sa đã bị Trung Quốc bắn gây thương tích và cướp luôn tàu. Gần đây nhất, ngày 9-07-2007 TQ lại bắn vào thuyền đánh cá của họ gần Trường Sa, khiến một ngư dân bị giết và nhiều người bị thương.
Theo một thống kê thì vào thời điểm tháng 4-1975, có 102 đảo nhỏ thuộc Trường Sa & Hoàng Sa do VNCH quản lý. Năm 1988, còn lại 90 đảo, và đến năm 2007 chỉ còn 21 đảo thuộc chủ quyền VN. Các đảo còn lại đang có khuynh hướng bị Trung Quốc chiếm dần.
III- Những phản ứng bạc nhược của nhà cầm quyền CSVN:
=> Tháng 02-1972, Cục bản đồ trực thuộc phủ thủ tướng CSVN đã phổ biến một ấn bản họa đồ thế giới, trên đó tên Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam bị thay bằng tên Tây Sa và Nam Sa của Trung Quốc. Rồi từ đó, trong các sách giáo khoa môn Ðịa lý do nhà nước in, CSVN đã viết rằng "các hòn đảo từ quần đảo Nam Sa, Tây Sa, qua Hải Nam, Ðài Loan, là một bức trường thành bảo vệ Trung Quốc".
=> Năm 1974, khi TQ tấn công hải quân VNCH năm 1974 để chiếm trọn vẹn quần đảo Hoàng Sa, CSVN đã hoàn toàn im lặng, sau đó lại còn cấm phổ biến các công trình nghiên cứu về chủ quyền VN trên hai quần đảo này của nhiều tác giả trong nước.
=> Trước khi ký với TQ hai hiệp định về biên giới và lãnh hải năm 1999 rồi 2000, nhà cầm quyền CSVN đã không tham vấn nhân dân lẫn quốc hội, sau đó lại chẳng dám công bố toàn văn hai tài liệu, thậm chí còn đàn áp những ai lên tiếng vạch trần sự thật hay đòi hỏi được biết sự thật về hai hiệp định bất bình đẳng này.
=> Từ năm 2005 đến nay, nhà cầm quyền CSVN luôn im lặng chẳng dám phản kháng việc hải quân Trung Quốc ngăn chận, bắt giữ, đòi tiền chuộc mạng, tịch thu tài sản hay thậm chí bắn chết ngư dân VN hành nghề trên lãnh hải Việt Nam.
=> Gần đây nhất, sau khi Trung Quốc đã công khai và chính thức hóa hành động lén lút bán Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Quốc của CSVN bằng việc công bố quyết định sáp nhập hai quần đảo này của Việt Nam vào huyện Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam của Trung Quốc vào ngày 02-12-2007, thì chỉ có những tuyên bố yếu ớt của Lê Dũng, phát ngôn nhân Bộ ngoại giao nhà nước CSVN, thay vì phải cấp tốc đưa vấn đề ra tòa án quốc tế, ra Liên Hiệp Quốc.
=> Đến ngày 09 rồi 16-12-2007, nhiều sinh viên, dân oan, nhà báo, trí thức, văn nghệ sĩ tại Sài Gòn và Hà Nội đồng loạt biểu tình phản đối hành động trên của Trung Quốc xâm lược, thì Công an đủ mọi loại, Giám hiệu đủ mọi trường và Lãnh đạo Đoàn Thanh niên CS đủ mọi cấp đã tìm cách trước là ngăn cấm, hăm dọa, cho rằng đó là "âm mưu của các thế lực phản động" "trái với pháp luật VN", sau là cản trở, đàn áp, bắt bớ, thẩm vấn, đuổi việc.
=> Ngày 11-12-2007, bộ ngoại giao Trung Quốc răn đe nhà cầm quyền CSVN rằng các cuộc biểu tình 09-12-07 tại Việt Nam "có hại đến quan hệ hữu nghị giữa hai nước Trung Việt" rồi ngạo mạn tuyên bố: "Trung Quốc đang quan chú cao độ và hy vọng chính phủ Việt Nam có thái độ đầy trách nhiệm, làm những hành động thiết thực, ngăn chặn những diễn tiến, để tránh tổn hại quan hệ giữa hai nước". Thế mà CSVN vẫn không dám hé răng phản đối một lời.
| | | |
VỤ EXXON: BÁO HỒNG KÔNG CHỈ TRÍCH VN
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/regionalnews/story/2008/08/080731_chinavnwenweipo.shtml Tin về dự án của Exxon làm TQ giận dư.õ
Báo Hong Kong chuyển tải sự giận dữ ở Trung Quốc về vụ Việt Nam khai thác dầu khí với ExxonMobil của Mỹ.
Tờ Văn Hối báo, ra bằng tiếng Hoa ở Hong Kong, đã đăng bài viết với từ ngữ mạnh mẽ gọi Việt Nam là đang "chơi tiểu xảo".
Theo đó, Việt Nam đã làm lộ rõ mong muốn "thực hiện ước mơ khai thác dầu ở Nam Hải nhờ sự giúp đỡ một công ty Mỹ".
Bài viết cũng nói Việt Nam lợi dụng 'sự hung hăng của Mỹ' trong vụ này.
Gợi lại câu nói của ông Đặng Tiểu Bình "dạy cho Việt Nam một bài học" hồi 1979, tờ này nói Trung Quốc cần "giảng cho Việt Nam một bài về thế nào là đồng thuận."
Ý của tờ báo nói hồi năm 1999 hai nước đã đồng ý giải quyết vấn đề thông qua đàm phán hòa bình và xây dựng đối tác hai bên cùng có lợi.
Đặc biệt, bài viết theo nguồn từ Bách Gia Chiến lược, cơ quan nghiên cứu tập trung các trường và học viện quân sự, cho rằng việc khai thác dầu khí ở Nam Hải không phải là bài thuốc cho "tình hình khủng hoảng kinh tế" ở Việt Nam.
Bài viết cũng cảnh báo rằng với sự hùng mạng quân sự của Trung Quốc tại Nam Hải, nếu Việt Nam "có gây chiến với Trung Quốc thì Việt Nam cũng hoàn toàn không có một lợi thế nào".
'Giảng bài cho Việt Nam'
Nguồn tin từ Văn Hối báo được cơ quan theo dõi truyền thông BBC Monitoring đăng tải hôm 31/07 còn cho rằng "Việt Nam không cần phải làm Trung Quốc giận dữ trong khi cũng chẳng nhận được lợi gì từ Hoa Kỳ."
Mặt khác, ý kiến này cũng nói Trung Quốc cần đẩy nhanh việc xây dựng các cơ sở quân sự ở Nam Hải, kể cả việc xây căn cứ cho hàng không mẫu hạm.
Trung Quốc cần giảng cho Việt Nam một bài về thế nào là đồng thuận.
Văn Hối báo
Một chuyên gia về Trung Quốc tại London không nêu tên cho BBC Việt ngữ hay dù không thuộc sự quản lý của Bắc Kinh, Văn Hối báo thường có bài "phản ánh quan điểm của chính quyền Trung Quốc".
Hồi tháng 4 năm nay, tạp chí chuyên về quốc phòng, Jane's Defence trích các nguồn tình báo nói rằng Trung Quốc đang xây dựng một căn cứ cho tàu ngầm hạt nhân ở Tam Á để kiểm soát vùng biển Đông mà họ gọi là Nam Hải.
Trong bài "Bí mật Tam Á - Tiết lộ về căn cứ hải quân hạt nhân mới của Trung Quốc", nhà nghiên cứu Richard D Fisher đưa ra các điểm chính như sau:
"Căn cứ Tam Á có thể dùng để làm bến đỗ cho tàu ngầm hạt nhân loại mới 094 được phát triển song song với sự bành trượ́ng quân sự trên các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa."
"Dù điều này không chứng tỏ sẽ có một cuộc xung đột trong vùng, căn cứ Tam Á là dấu hiện rõ ràng hơn về việc chuyển biến cán cân chiến lược ở châu Á và cho thấy mong muốn của Trung Quốc nhằm nắm những tuyến hải lộ ở vùng biển Nam Trung Hoa".
Tăng quốc phòng
Vào đầu năm nay, Bắc Kinh công bố số chi cho quốc phòng trong vòng một năm tới là 59 tỷ đôla nhưng giới phân tích Hoa Kỳ tin rằng chỉ trong năm 2007, Trung Quốc đã chi cho mục tiêu quân sự từ 97 đến 139 tỷ đôla.
Trong tháng 7 này, Trung Quốc xác nhận đã gây áp lực đòi tập đoàn dầu lửa ExxonMobil của Hoa Kỳ phải rút khỏi dự án ký với PetroVietnam và coi đó là "hành động vi phạm chủ quyền của Trung Quốc"
Exxon nói hai bên Hoa Kỳ và Việt Nam đã việc trong nhiều năm nay 'để xác định các dự án có tiềm năng và hiện đang cùng đánh giá sơ bộ về kỹ thuật và kinh doanh một số vị trí ở ngoài khơi'.
Phát ngôn nhân bộ Ngoại giao Mỹ được báo chí trích lời nói: "Hoa Kỳ không đứng về bên nào trong vấn đề tranh chấp pháp lý tuyên bố chủ quyền tại khu vực biển Đông. Tuy nhiên, chúng tôi phản đối bất cứ nỗ lực nào gây áp lực cho các công ty Mỹ hoạt động trong khu vực đó."
Trong cuộc họp báo 22/7, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Lưu Kiến Siêu tuyên bố: "Lập trường của Trung Quốc về vấn đề Nam Hải rất rõ ràng và kiên định. Chúng tôi đã nói rõ quan điểm của chúng tôi cho các bên liên quan trong vụ này."
CẦN GIẢNG CHO TRUNG CỘNG MỘT BÀI VỀ THẾ NÀO LÀ ĐỒNG THUẬN
LÝ ĐẠI NGUYÊN
Theo đài BBC thì tờ Văn Hối Báo bằng tiếng Hoa ở Hồng Kông, vốn phản ảnh quan điểm của nhà nước Trungcộng, đã cho đăng một bài báo với những lời lẽ nặng nề, gọi Việtcộng là đang chơi trò tiểu xảo. Rằng: "Việtnam đã làm lộ rõ mong muốn thực hiện ước mơ khai thác dầu ở Nam Hải, nhờ sự giúp đỡ của một công ty Mỹ"… "và lợi dụng sự hung hăng của Mỹ trong vụ này". Văn Hối Báo gợi lại câu nói của Đặng Tiểu Bình hồi năm 1979 là "dậy cho Việtnam một bài học" để đưa ra lời đe dọa: "Trungquốc cần giảng cho Việtnam một bài về thế nào là đồng thuận". Sự thực, trước khi Đặng Tiểu Bình đưa ra lời tuyên bố hống hách trên, thì năm 1978, đã phải sang tận Mỹ gặp tổng thống Hoakỳ, James E. Carter để được chúc phúc an toàn, mới dám lộng hành đem quân sang Việtnam đánh Việtcộng. Rồi cả 2 cùng ôm đầu máu. Trận chiến khởi sự từ ngày 17-02-1979 kéo dài không bao lâu, quân Tầu chết quá nhiểu bời vũ khí tối tân Mỹ để lại cho Việtcông sau khi rút khỏi Miền Nam, làm cho kế hoạch "4 Hiện Đại Hóa" của Đặng Tiểu Bình xuýt bị tiêu tan, đành phải triệt binh. Nhưng vẫn chiếm giữ một phần lãnh thổ trên biên giới, để ngày 30-12-1999, bọn Việtcộng tay sai, ký hiến luôn cho Trungcộng.
Nhưng lần này thì đừng hòng lớn tiếng đe dọa Việtnam, vì chính Nguyễn Tấn Dũng, chứ không phài Hồ Cẩm Đào đã sang Mỹ gặp tổng thống Hoakỳ, George W. Bush để được ông Bush "ban phép lành" cho bởi thông cáo chung "nhắc lại sự ủng hộ của chính phủ Hoakỳ đối với Việtnam về chủ quyền quốc gia, an ninh và toàn vẹn lãnh thổ" Trong thông cáo chung nhân chuyến thăm của Nguyễn Tấn Dũng đã ghi nhận nhu cầu "củng cố đối thoại cấp cao" và ủng hộ "thành lập các cuộc họp hoạch định chính sách về chính trị, quốc phòng để có các trao đồi thường xuyên và sâu hơn về các vấn đề chiến lược và an ninh", ngoài những sự kiện đã đạt được ở các lãnh vực kinh tế, giáo dục. y tế… Đặc biệt Nguyễn Tấn Dũng còn gặp các "ông vua dầu hỏa" Mỹ để mong hợp tác. Chính vì vậy, mà Nguyễn Tấn Dũng mới có hành động phá lệ là sau khi đi Mỹ về đã không sang Tầu ngay để báo cáo với quan thầy, như Phan Văn Khải, Nguyễn Minh Triết đã phải làm.
Lập tức Trungcộng cảnh cáo công ty ExxonMobil của Mỹ phải hủy bỏ hợp đồng khai thác dầu khí với công ty PetroVietnam, ở ngoài khơi vùng duyên hải Việtnam, mà Trungcộng coi là phạm vi chủ quyền của họ. Hồi năm ngoái Trungcộng đã làm điều đó với công ty BP của Anh, khiến công ty này phải ngưng hoạt động. Nhưng công ty ExxonMobil tin chắc rằng những blocks đang được nói tới thuộc chủ quyền của Việtnam. Họ cho biết: "Hai bên hợp tác thực hiện công tác lượng định kỹ thuật và thương mại cho nhiều địa điểm có triển vọng ngoài khơi Việtnam". Về phía chính phủ Hoakỳ, bà Nicole Thompson phát ngôn viên bộ Ngoại Giao tuyên bố với Đài Á Châu Tự Do rằng: Chúng tôi ủng hộ sự phát triển mối quan hệ kinh tế giữa Hoakỳ và Việtnam, trong đó có những hoạt động tăng cường đầu tư của các công ty Mỹ". Khi được hỏi về lập trường của Hoakỳ trong vụ Trungcộng áp lực công ty ExxonMobil phải chấm dứt hợp đồng với Việtnam tại vùng biển mà 2 nước đang tranh chấp, thì bà Thompson trả lời: "Hoakỳ không đứng về bên nào trong vấn đề tranh chấp pháp lý tuyên bố chủ quyền tại khu vực biển Đông. Tuy nhiên, chúng tôi phản đối bất cứ nỗ lực nào gây áp lực cho các công ty Mỹ hoạt động trong khu vực".
Diễn văn đọc tại Viện Brookings Mỹ, ngày 29/07/08 thứ trưởng Ngoại Giao Hoakỳ, John Negroponte, nhân vật thứ nhì trong bộ Ngoai Giao Mỹ, coi về Á Châu, đứng sau nữ ngoại trưởng Condoleezza Rice, đang đặt trọng tâm vào lò lửa Trungđông. Ông Neproponte loan báo giai đoạn mới về hợp tác quân sự Mỹ-Việt. Ông khẳng định: "Quyền lợi của chúng ta ở Thái Bình Dương, chưa bao giờ quan trọng như lúc này. Sự quan hệ của chúng ta với Việtnam đã đến giai đoạn mới, bằng vào sự viếng thăm của tổng thống Bush tới Việtnam năm 2006, và sự đáp trả mới đây của thủ tướng VN, Nguyễn Tấn Dũng tại Washington tháng 6/08. Đất nước của chúng ta hiện nay vừa tiến tới một bước liên hệ quân sự chặt chẽ. Trunghoa luôn luôn không đáp ứng kỳ vọng của chúng ta. Chúng ta đã yêu cầu Trunghoa nhận trách nhiệm tăng cường hệ thống quốc tế, nhằm thoát ra khỏi quan niệm hẹp hòi của chủ nghĩa quốc gia cực đoan, để tiến tới sự hiểu biết rộng lớn hơn". Về quan hệ giữa Hoakỳ và Trungcộng, tổng thống Bush trước khi đi Bắc Kinh dự Thế Vận Hội đã nói với báo chí: "Tôi rất quan tâm tới việc mở rộng hợp tác và trao đổi quốc phòng giữa hai bên. Điều quan trọng là làm sao để các sĩ quan trẻ của hai bên liên hệ với nhau, nhằm thiết lập sự tin tưởng".
Đến đây thấy rằng sách lược của Mỹ về Việtnam và Trungcộng đã thành hình. Mỹ dứt khoát nhập nội Việtnam và đặt Việtnam vào vị thế chiến lược toàn cầu của Mỹ. Nhưng không phải để đẩy Việtnam vào cuộc chiến tranh chống Trungcộng, mà buộc Trungcộng phải từ bỏ quan niệm quốc gia hẹp hòi với chủ trương bành trướng lạc hậu của họ. Có thể những người cầm đầu Trungcộng hiện nay như Hồ Cẩm Đào. Ôn Gia Bảo biết rõ thực lực của mình chưa phải là đối thủ của Mỹ, nên chỉ dùng áp lực miệng để hy vọng cùng hợp tác với Mỹ cũng như các công ty dầu khí của Anh và Đông Nam Á khác để lập tức khai thác các mỏ dầu tại thềm lục điạ Việtnam. Vì họ hiểu việc cưỡng nhận chủ quyền ở Hoàngsa và Trườngsa của Việtnam chưa biết kéo dài tranh chấp tới bao giờ, là họa hay là phúc. Nhưng dù vậy, Hoakỳ cũng phải đề phòng, chẳng may chính quyền độc tài Trungcộng bị rơi vào tay các thành phần Đại Hán Quá Khích, hay là qủa bóng kinh tế Trungcộng nổ tung không kiểm soát nổi, thì chiến tranh rất có thể xẩy ra. Nên ông Bush mới quan tâm tới việc trao đổi quốc phòng giữa 2 bên, để các sĩ quan trẻ hai bên liên hệ với nhau nhằm thiết lập sự tin tưởng. Hoakỳ đang giảng cho Trungcộng một bài về thế nào là đồng thuận.
Còn Việtnam thì sao? Việtcộng đang bắt tay vào việc cải tổ cơ cấu và nhân sự quốc phòng để đáp ứng với nhu cầu hiện đại hóa quân đội, theo thỏa thuận của Mỹ, nhưng vẫn còn duy trì hệ thống quân ủy ăn hại, nên chưa thể thành Quân Đội Quốc Gia Nhà Nghề. Còn phần nội trị và kinh tế thì xem ra Việtcộng không dám có quyết định đột phá. Cộng đảng chưa biết điều cởi trói cho chính quyền, chính quyền chưa dám cởi trói cho báo giới. Vẫn đi theo lối cũ độc đảng toàn trị, độc tài tham nhũng, độc quyền kinh tế. Khiến cho toàn dân oán ghét, công chức còn lương tri bỏ chạy. Nên dù Mỹ có tốn công, tốn sức, tốn của cách mấy, thì Việtcộng cũng khó tránh khỏi tan rã. Đây là thời cơ cho những người Việtnam đang có ưu thế trong tay, phải mau Dân Chủ Hóa chế độ, Tự Do Hóa xã hội, Tư Doanh Hóa kinh tế, huy động sức mạnh toàn dân, hợp tác với Hoakỳ, nhằm giảng cho Trungcộng một bài về thế nào là đồng thuận.
Little Saigon ngày 05-08-2008. 08 Tháng 8 2008 - Cập nhật 03h00 GMT
| | | |
| | | ỦY BAN BẢO VỆ SỰ VẸN TOÀN LÃNH THỔ BẢN LÊN TIẾNG VỀ VỤ TAM SA LẦN THỨ 2
Báo South China Morning Post xuất bản tại Hồng Kông ngày 18 tháng 12,07 đăng tin rằng một số viên chức Hải Nam đã bác bỏ chuyện có việc lập Tam Sa trong nghị trình công việc của họ.
Bài của tác giả Kristine Kwok mang tựa đề "Kế hoạch quy hoạch các hải đảo thành thành phố đã bị bác bỏ”, nói “cuộc tranh cãi ngoại giao giữa Trung Quốc với Việt Nam về các quần đảo tranh chấp nay có diễn biến mới.” Vẫn theo nguồn tin này, chính quyền địa phương nói họ không có kế hoạch thành lập thành phố cấp huyện Tam Sa để quản lý ba quần đảo trong đó có Hoàng Sa và Trường Sa. Viên chức chính quyền Văn Xương, tỉnh Hải Nam nói họ chỉ quản lý Tam Á (Sanya), chứ không phải Tam Sa.
Sự việc này có ý nghĩa gí?
Việc thiết lập huyện Tam Sa là do Quốc Vụ Viện (QVV) của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa thực hiện vào cuối tháng 11. QVV là cơ quan quyền lực cao nhất trong hệ thống chính quyền của quốc gia này. Tỉnh Hải Nam chỉ là một cơ quan chính quyền địa phương, có nhiệm vụ thi hành nhiệm vụ mà chính quyền trung ương giao cho.
Giới chức chính quyền Văn Xương, Hải Nam không thể bác bỏ lệnh của một cấp cao hơn trong hệ thống công quyền. Mặt khác, lý do viện dẫn để bác bỏ quyết định của QVV là có “tranh chấp về ngoại giao giữa Việt nam và Trung Hoa.” Lý do này không thể biện minh được quyết định ấy của Hải Nam, vì lẽ một cấp hành chánh địa phương không có quyền can dự vào công tác bang giao với nước khác.
Vậy giải thích như thế nào sự việc này? Ta thấy rằng các cơ quan chính quyền trong hệ thống cộng sản chỉ là một đòan thể ngoại vi của Đảng CS. Đảng CS Trung Hoa (TC) ra lệnh cho QVV làm ra một đạo luật căn bản là thiết lập Huyện Tam Sa. Nay vì gặp trở ngại mà Đảng thấy có tầm quan trọng, nên cho phép một cơ quan hành chánh địa phương bác bỏ quyết định của cơ quan cao hơn, thay vì chính QVV phải thu hồi đạo luật ấy. Đó là một bước thụt lùi.
Câu hỏi kế tiếp: trở ngại đó là gì đến nỗi một cơ quan cấp dưới như tỉnh Hải Nam lại dám bác bỏ quyết định của cấp trên, một cơ quyền lực cao nhất nước? Đó là “ sức ép ngoại giao” như Bản tin nói. Sức ép này có phải đến từ Đảng Cộng Sản Việt nam (VC) không? Câu trả lời là không, vì các đối thoại giữa Tần Cương và Lê Dũng và cả phát biểu của Tổng Bí Thư VC Nông đức Mạnh cho thấy VC rất e dè, quá sợ sệt và tỏ ra nhu nhược trước kẻ đàn anh TC: Thí dụ Tần Cương không ngần ngại “mắng” (Báo chí quốc tế dùng động từ CHIDE) VC về việc để cho thanh niên sinh viên biểu tình chống TC xâm lăng, Lê Dũng chỉ dám trả lời rằng biểu tình ấy là “tự phát”, dù TC biết rằng các cuộc biểu tình không phải do VC lãnh đạo, xúi dục, mà trái lại VC còn cố gắng ngăn cản , nhưng không thành công.
Vậy sức ép đó là các cuộc biểu tình trong hai ngày chủ nhật: 9 và 16 tháng 12 vừa qua mà ra.
Tóm lại, TC đã ý thức được sức mạnh của dân tộc Việt qua các cuộc biểu tình kể trên và rõ ràng nhượng bộ các đòi hỏi của thanh niên sinh viên Việtnam. Cộng sản biết rằng biểu tình là một phướng thức đấu tranh có tấm quan trọng lớn lao trong mọi hoạt động của Đảng, kể cả thực hiện âm mưu chiếm chính quyền. Trước khí thế đó của thanh viên sinh viên VN chúng lẳng lặng rút lui, nhưng để cho tỉnh Hải Nam tuyên bố bác bỏ cơ quan mà Trung Ương lập ra trong mưu đồ xâm lăng lãnh hải của Việtnam. Đây là chiến thuật của chúng để chờ cho tình thế lắng dịu rối lại tiến bước.
ỦY BAN NGHIÊM KHẮC ĐÒI HỎI:
I. ĐỐI VỚI TC:TC phải chấm dứt mọi âm mưu lấn chiếm Biển Đông của Việt nam. TC phải làm các việc sau đây:
A). Về phương diện TUYÊN BỐ CHỦ QUYỀN:
1) QVV ra một văn kiện khác để hủy bỏ văn kiện thành lập Huyện Tam Sa mà chúng ban hành vào cuối tháng 11 vừa qua.
2) Hủy bỏ tất cả các bản đố mà chúng đã vẽ từ các thập niên 1970 trong đó Hoàng sa và Trường Sa nằm trong lãnh hải TC; đặc biệt là Bản Đồ mới nhất được phổ biến vào tháng 6 năm 2006 vừa qua. Ranh giới của Bản này nằm sát bờ biển VN: Khoảng cách từ bờ biển quận Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi ra tới ranh giới mới đó chỉ còn 70 hải lý; và từ hải cảng Cam Ranh, chỉ còn 45 hải lý. Sự lấn chiếm này bao trùm cả thềm lục địa và khu vực đặc quyền kinh tế của quốc gia hải cận như VN mà Công ước quốc tế 1982 qui định là 200 hải lý. Khoảng cách đó có mưu đồ bót nghẹt sự sinh tồn của dân tộc Việt.
3) Hủy bỏ đạo luật mà chúng ban hành tháng 2 năm 1992 trong đó TC tuyên bố chúng có chủ quyển trên toàn vùng Biển Đông. B) Về phương diện HÀNH SỬ CHỦ QUYỀN 1) TC phải chấm dứt mọi hoạt động trên vùng Biển Đông: như cấm chỉ ngư dân Việt đánh cá trong vùng này. Trong tháng 7 vừa qua: hải quân TC bắn chết một ngư dân Việt và làm bị thương một số khác đang đánh cá tại một địa điềm cách Việtnam 300km về phía Nam, có sự chứng kiến của hải quân VC (đứng nhìn cảnh giết người này).
2) Chấm dứt đe dọa các công ti dầu ngoại quốc tìm dò dầu khí tại Biển Đông: như đe dọa BP của Anh dù đã ký khế ước tìm dò dầu khí khiến công ti này phải bỏ đi; hủy bỏ hợp đồng với Crestone đã ký vào tháng 5 năm 1992 cho phép công ti này tìm dò dầu khì trong một khu vực 25,000km2 , ngoài khơi Trung Việt.
3) Trả lại toàn bộ quần Đảo Hoàng Sa và khoảng 20 đảo trong vùng Trường Sa (12 đảo trong một nhóm ở phía Bắc và 8 đảo trong một nhóm ở phía Nam);
4). Hủy bò Bia chủ quyền đặt trên Đảo Đa Lạc vào năm 1988.
II. ĐỐI VỚI VC:
Khi thiết lập huyện Tam Sa, TC hoàn tất công tác trong tiến trình Tuyên Bố Chủ Quyền trên phương diên Quốc Tế Công Pháp. Khi sự việc này xảy ra, Nhóm lãnh đạo VC vẫn im tiếng. Sự im lặng của chúng tương đương với sự đồng ý, hay mặc thị thừa nhận việc xâm lăng của TC. Khi sinh viên thanh niên biết được sự việc này và phản ứng, chúng cố gắng tìm cách ngăn chặn. Văn thư đề ngày 7 tháng 12, 07 cấm sinh viên biểu tình của Phó hiệu trưởng trường Đại Học Công Nghệ Hà nội, có tên là Hà quang Thụy là một thí dụ. Phó Hiệu trưởng là bí thư Đảng ủy, là người nắm quyền quyết định mọi việc trong cơ sở này. Văn thư đó còn đòi hỏi cả các “thủ trưởng” phải góp phần vào việc ngăn chặn biểu tình. Ngoài ra, có rất nhiều tin tức cho thấy con số mật vụ được lãnh đạo VC tung ra để ngăn cản rất to lớn. Con số mật vụ được tung ra tại Hà nội ra nhiều gấp 3 lần con số sinh viên biểu tình là 800 người. Chúng đi sát với từng sinh viên để lôi kéo từng người. Chúng cũng thuyết phục sinh viên chấm dứt biểu tình. Chúng mời sinh viên về đồn cảnh sát đê “làm việc”…
Khi bị Tần Cương, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao TC quở trách, Lê Dũng của VC biên hộ rằng: đây là biểu tình tự phát, nghĩa là VC không chủ trương chống lại sụ xâm lăng của TC và không dám trả lời quớ trách của Tần Cương. Nông đức Mạnh cũng bày tỏ một thái độ tương tự.
Ngoài ra, do sức ép của quần chúng về việc xâm lăng trắng trợn này, Lê Dũng cũng vẫn có một lời tuyên bố rỗng tuyếch như từ nhiều chục năm qua, khi nói rằng “ VN có đấy đủ bằng cớ lịch sử và pháp lý không thể chối cãi được về chủ quyền trên Biển Đông”, trong khi đó lãnh thổ bị thu hẹp dần.
Vùa mới vài ngày qua, khi nghe tin tỉn Hải Nam hủy bỏ việc thành lập huyện Tam Sa, nhóm lãnh đạo VC nắm lấy cơ hội phản ứng lại đối với sự xâm chiếm lãnh hải của TC. Chúng xì một tin tức cho biết rằng Tỉnh Khánh Hòa sẽ phản đối việc lập Tam Sa của TC mà trước đó lãnh đạo chóp bu của Đảng không dám làm, để chạy tội. Bản tin đó nói “ Theo lịch làm việc, chiều 21/12 sau khi nghe Thường trực HĐND báo cáo về việc Quốc vụ viện Trung Quốc phê chuẩn thành lập thành phố Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam (Trung Quốc), bao gồm cả 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam, HĐND tỉnh Khánh Hoà sẽ thông qua Nghị quyết phản đối việc làm sai trái của phía Trung Quốc.” “Sẽ ra thông cáo” là để dò xét xem các quan thày Bắc Kinh phản ứng như thế nào?
Lãnh đạo VC hãy chấm dứt sự hèn nhát của mình. Phải trở về với dân tộc để được tha thứ. Để bảo vệ đất tổ, VC phải
A) Về vùng Trường Sa va Hoàng sa:
1) Công bố và ngưng mọi âm mưu mà TC gọi là « nhận thức chung » mà TC đã công khai nêu ra trong việc VC đồng ý ngầm chuyển nhượng vùng Biển Đông cho TC. 2) Tìm mọi biện pháp đòi lại Hoàng Sa và bảo vệ Trường Sa. Công khai hóa các biện pháp ấy. 3) Chấm dứt các biện pháp chia rẽ, hù dọa và dùng các thủ thuật lưu manh đối với các sinh viên đứng lên bảo vể đất tổ. B) Các vùng biên giới và Vịnh Bắc Việt, VC phải có trách nhiệm đòi lại phần đất đã chuyển nhượng qua các hiệp ước 1999 và 2000. 1) Biên giới trên đất liền: Các dãy núi tại tỉnh Hà Giang là Núi Đất hay 1509 thuộc huyện Vị Xuyên nay đã trở thành Lão Sơn của TC ; Núi Bạc hay 1250 thuộc huyện Yên Minh, nay là Giải Âm Sơn thuộc TC ; và các dãy khác : 1545,772, 233. Tại Lạng Sơn, các dãy 820, 636 thuộc xã Quốc Khánh, huyện Tràng Định ; khu vực Bình Độ 400 sau cột mốc 26 thuộc huyện Cao Lộc cũng đã thuộc TC . 2) Vùng Vịnh Bắc Việt : Đã nhượng chco TC 11,000km2 và với hiệp Ước Nghề Cà, VC đã nhượng cho Trung cộng quyền ưu tiên đánh cá cho ngư dân TC làm thiệt hại đến sự sống còn của ngư dân Việt, và cả những tài nguyên trong lòng biển. TC đã ý thức được sức mạnh của dân tộc, nên đã nhương bộ vụ Tam Sa. Nhân cơ hội này, VC phải có trách nhiệm đòi lại các phần đất và lãnh hải đã mất bằng cách 1) cấp thời đưa ra Tòa Án Quốc Tế. Với tư cách là chủ thể quyền lợi, và có quyền lơi bị xâm phạm, VC phải ra lệnh cho Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt nam nêu vấn đề ấy, viện dẫn các hiệp ước ấy được ký kết một cách bất bình đẳng và do sự ép buộc, gây thiệt hại cho dân tộc Việt… Mục đích là để tái lập ranh giới pháp lý mà Hiệp ước Thiên Tân 1884, cùng với công ước 1885 và 1895 đã qui định.
2) Trong trường kỳ, phải tạo sức mạnh để lấy lại đất. Không thể chấp nhận được tình trạng một tư lệnh hải quân VC vùng duyên hải Cam Ranh khi trả lời một cách tức giận câu hỏi của một ký giả ngoại quốc về tại sao hải quân VN chỉ đứng nhìn, không bảo vệ ngư dân bị bắn, giết ở Trường Sa vào tháng 7 vừa qua rằng « các ông ra Hà nội mà hỏi » . Thanh niên Sinh Viên trong cuộc biểu tình đã đòi hỏi : Thanh Niên Việt Nam bảo vệ tổ quốc. Không thê từ chối đáp ứng các đòi hỏi chính đáng ấy.
3) Tối thiểu thì VC phải bắt trước Phi Luật Tân là vào năm 1994, khi khám phá thấy TC xây một kiến trúc 4 tầng lầu tại vùng biển Mischiefs, hải quân Phi đã mang mìn cho nổ sập kiến trúc ấy. Một bia chủ quyền của TC đặt trên đảo Đa Lạc từ 1988 vẫn còn nguyên. Tại sao VC không phá sập. Lúc này, VC có dám làm không ?
VC phải có trách nhiệm bảo vệ đất đai của tổ quốc. Không vì bất cứ lý do gì có thể thoái tránh trách nhiệm này.
Quốc dân Việt nam sẽ quyết định tội trạng bán nước của chúng.
III VỚI THANH NIÊN SINH VIÊN : Ủy Ban hết lời ca ngợi sự hi sinh, lòng dũng cảm của các anh chị thanh niên sinh viên qua các cuộc biểu dương sức mạnh vào hai ngày chủ nhật: 9 và 16 tháng 12 vừa qua. Các anh chị là những người anh hùng. Nhìn vào các blogs phát đi từ Hà nội, và Sàigòn mọi người thấy hãnh diện VN ngày nay có được con dân như vậy. Họ xứng đáng là con cháu các anh hùng, Trưng Trắc, Trưng Nhị, Lý thừờng Kiệt, Trần quốc Tuấn, Quang Trung… Họ có can đảm thách đố ngay cả đối với các những Thái Thú bản xứ của ngoại bang, độc tài phi nhân trên đất mình, khi đứng lên đòi lại đất tổ. Cùng với các hỗ trợ của đồng bào ruột thịt hải ngoại với biết bao nhiêu quyết nghị, bản lên tiếng qua các phương tiện truyền thông đại chúng, với các cuộc biểu tình tại khắp các thành phố lớn trên thê giới hổ trợ cho các anh chị ấy, các anh chị đã thành công: Đảng CSTH đã lùi một bước. Khi chúng lùi, chúng ta tiến lên và đừng quên rằng lãnh dạo VC nhân dịp này lại cướp công của các anh chị và sau đó tìm cách ru ngủ và làm tê liệt hóa tinh thần đấu tranh để hỗ trợ cho ngoại bang lại tiếp tục xâm lăng. Ủy Ban tin rằng một tương lai tươi sáng đang mở ra cho dân tộc và các anh chị là nhưng người cầm ngọn cờ tiên phong, nhập cuộc để mang lại độc lập, tự do cho dân tộc. Đất nước mong chờ ở các anh chị.
Dân tộc Việt có tồn tại được hay không là ở nơi các anh chi.
Làm tại California ngày 21 tháng 12, 07.
TM.Ủy Ban BVSTVLT lần 2 Luật sư Nguyễn văn Canh http://www.bacaytruc.com/index.php?option=com_content&task=view&id=95&Itemid=1
|
| | | HOÀNG SA VÀ TÂY SA: NHỮNG DỮ KIỆN QUAN TRỌNG
Do Tôn Thất Thiện sưu khảo.
Ai nghiên cứu/bàn về Hoàng Sa, Tây Sa nên ghi mấy dữ kiện sau đây. Những dữ kiện này chứng minh hết sức rõ ràng rằng : về pháp lý, hành chánh, thực sự, Hoàng Sa và Tây Sa thuộc về Việt Nam từ thế kỷ VXII, ngay từ thời các Chúa Nguyễn.
Trong "Việt Sử, Xứ Đàng Trong, 1558-777 ", Quyển Hạ, (Nhà In Xuân Thu, Houston, Texas, 1976), Giáo Su Phan Khoang viết :
Ơ trang 499 :
''Ngoài hải phận phủ Quảng ngãi, thuôc huyện Bình nơn, xã An vinh, về phía đông bắc, có hơn 130 bãi cát vàng cách nhau một ngày đương hoặc vài trống canh, kéo dài không biết mấy nghỉn dâm, tục gọi là « Vạn lý trường sa ». Trên bãi có giếng nước,ngọt, sản vật có hải sâm, đồi mồi, vích, ba-ba, ốc xa cừ, ốc hoá, v.v...tàu thuyền ngoại quốc gặp bão thường đến đậu ở đó. Các chua Nguyễn lấy dân ở xã An Vinh 70 người, đặt một đoàn gọi là đội Hoàng sa, mỗi năm cứ tháng 3 thì đi thuyền ra đảo, 3 ngày 3 đêm thì đến, lấy sản vật và hoá vật tàu thuyền bị đắm, tháng 8 đem về,vào cửa Eo, nạp ở Phú xuân một phần, còn thì đem bán riêng. Lượm lấy được nhiều, ít, không chừng, như năm nhâm ngọ [1642 ] lượm được 30 hốt bạc, năm nhâm [ ?] thân [1644] được 5100 cân thiếc, năm ất dậu [1645] được 125 hốt bạc, cũng có năm được bát sứ, súng, v.v...'' [Giáo sư Phan Khoan không ghi dữ kiện trên lấy ở tài liệu nào, nhưng có thể đoán được là từ ''Đại Nam Thực Lục ''... , như sẽ thấy ở đoạn dưới]
Ở trang 547-48 : ''Đầu năm 1636 [thời Chúa Thượng Nguyễn Phúc Lan], đã có một thương-điếm Hà-lan được thiết lập ở Qui-nam (tức Quảng-nam), chắc là ở Faifo, giao cho Abraham Duijcker làm quản lý. Trước đó, hai chiếc tàu Hà-lan, chiếc Warmont và chiếc Le Grol từ Nhật Bản đến Tourane, Duijcker được viên quan ở Tourane, rồi quan trấn-thủ Quảng-nam tiếp đã tử tế, Duijcker cũng đến Thuận-hoá yết kiến Chúa Thượng. Duijcker có việc kêu xin : chiếc tàu Hà tên Grootenbrook bị đắm ở Paracels, đoàn thủy thủ được người Việt cứu thoát, nhưng số tiền 25580 réaux thì bị lấy mất, vậy xin gao hoàn lại số ấy. Chúa sai trả lời rằng việc ấy xảy ra thời trấn thủ trước [nghĩ là trước 1636], đừng nhắc lại nữa....'' [Trích trong Dagh Register, 1637, của Công Ty Đông Ấn Hà-lan?] "Đại Nam Thưc Lục", của Quốc Sử Quán Triều Nguyễn soạn (10 tập, do Nguyễn Ngọc Tỉnh phiên dịch, do Bộ Quốc Gia Giáo Dục Hà Nội tái xuất bản, năm 2006), có ghi như sau về Hoàng Sa và Trường Sa:
Ở Tập I, trang 126:
"Muà hạ, tháng tư [năm Tân mão, 1711, thời Chúa Minh Vương Nguyễn Phúc Chu]…[Chúa] Sai đo bãi cát Trường Sa dài ngắn rộng hẹp bao nhiêu"
Cững ở Tập I, trang 164
"Giáp tuất, năm thứ 16 [1754, thòi Chúa Võ Vương Nguyễn Phúc Khoát]....Mùa thu tháng 7, dân đội Hoàng Sa ở Quảng Ngãi đi thuyền ra đảo Hoàng Sa, gặp gió dạt vào hải phận Quyènh Châu nuớc Thanh. [Trung Quốc] Tổng đốc Thanh hậu cấp cho rồi cho đưa về. Chúa sai viết thơ cám ơn. (Ở ngoài biển, về xã An Vĩnh, huyện Bình Sơn, tỉnh Quang Ngãi, có hơn 130 bãi cát cách nhau hoặc đi một ngày đường, hoặc vài trống canh, kéo dài không biết mấy nghìn dặm, tục gọi là"Vạn lý trường sa". Trên bãi có giếng nước ngọt. Sản vật có hải sâm, đồi mồi, ốc hoa, v1ch, ba ba v.v…Buổi quốc sơ đặt đội Hoàng Sa 70 người, lấy dân xã An Vĩnh sung vào, hang năm, đến tháng 3 đi thuyền ra, độ ba đêm ngày thì đến bãi, tìm liệm hóa vật, đến tháng 8 thì về nộp…..") Và ở trang 898: [Năm 1815] "Gia Định gạo rẽ (một phương gạo giá 5 tiền). [Vua] Sai thành thần đong chưa vào kho. Sai đội Hoàng Sa là bọn Phạm Quang Ánh ra đảo Hoàng Sa thăm dò đường biển"
Ơ Tập IV, trang 673, ghi:
Năm 1835 (thời Vua Minh Mạng) " Hoàng Sa ở Hải phận Quảng Ngãi, có một chỗ nỗi cồn cát trắng, cây cối xanh um, giữa cồn cát có giếng, phía tây nam có miếu cổ, có tấm bài khắc bốn chữ "Vạn lý ba bình" (muôn dặm song êm) (cồ Bạch Sa [cát trắng] chu vi 1070 trượng, tên cũ là núi Phật Tự, bờ đông, tây, nam đều đá san hô thoai thoải uốn quanh mặt nước. Phiá bắc, giáp với một cồn toàn đá san hô, sừng sững nổi lên, chu vi 330 trượng, cao 1 trưởng 3 thước, ngang với cồn cát, gọi là Bàn Thanh thạch). Năm ngoái vua sai Cai Đội Thủy quân là Phạm Văn Nguyên đem lính thợ Giám thành cùng phu thuyền tỉnh Quảng Ngãi, Bình Định, chuyên chở vật liệu đến dựng miếu (cách toà miếu cổ 7 trượng). Bên tả miếu bia đá; phía trước miếu xây bình phong. Mười ngày làm xong, rồi về."
Cũng ở Tập IV, trang 867, ghi: Năm 1836 (thời Vua Minh Mạng)
"Bộ Công tâu nói:"Cương giới mặt biển nước ta có xứ Hoàng Sa rất là hiểm yếu. Trước kia, đã phái vẻ bản đồ mà hình thế nó xa rộng, mới chỉ được 1 nơi, cũng chưa rõ ràng. Hằng năm, nên phái người đi dò xét cho khắp để thuộc đường biển. Xin từ năm nay rở về sau, mổi khi đến hạ tuần tháng giêng, chọn phái biền binh đến Quảng Ngãi, bắt hai tỉnh Quảng Ngãi, Bình Định thuê 4 chiếc thuyền của dân, hướng dẫn ra đúng xứ Hoàng Sa. Không cứ là đảo nào, hòn nào, bãi cát nào, khi thuyền đi đến cũng xét xem xứ ấy chiều dài, chiều ngang, chiều cao, chiều rộng, chu vi v ànước biển bốn bề xung quang nông hay sâu, có bãi ngầm, đá ngầm hay không, hình thế hiểm trở, bình dị thế nào, phải tường tất đo đạt, vẽ thành bản đồ. Lại ,xét ngày khởi hành, từ cửa biển nào ra khơi, nhằm phương hướng nào đi đến xứ ấy, căn cứ vào thuyền đi, tính ước được bao nhiêu dặm. Lại từ xứ ấy trông vào bờ bến, đối thẳng vào là tỉnh hạt nào, phương hướng nào, đối chiênh chếch là tỉnh hạt nào, phương hướng nào, cách bờ biển chừng bao nhiêu d8ạm. Nhất nhất nói rõ, đem về, dâng trình" "Vua y lời tâu. Sai Suất đội Thủy Quân Phạm Hữu Nhật đem binh thuyền đi. Chuẩn cho mang theo 10 cái bài gỗ, đến nơi đó dựng làm dâu ghi (mỗi bài gỗ dài 5 thước, rộng năm tấc, mặt bài khắc những chữ « Minh Mệnh thứ 17, năm Bính Thân, Thủy quân Chánh đội trưởng xuất đội Phạm Hữu Nhật, vâng mệnh đi Hoàng Sa trông nom đo đạc đến đây lưu dấu để ghi nhớ ''
Cũng ở Tập IV, trang 1058 :
Năm 1836. ''Bính Thân, Minh Mệnh năm thứ 17, mùa đông, tháng 12. Thuyền buôn Anh Cát Lợi đi qua Hoàng Sa, Mắc cạn, bị vỡ và đắm ; hon 90 người đi thuyền sam bản đến bờ biển Bình Định. Vua được tin, dụ tỉnh thần lựa chọn nới cho họ trú ngụ, hậu cấp cho iền và gạo. Lại phái vệ thông ngôn đến dịch thăm hỏi, tuyên Chỉ ban cấp. Bọn họ đều qùy dài, khấu đầu không thôi. Sự cảm kích biểu lộ ra lời nói và nét mặt. Phái viên về tâu : ''H ọ, tính vốn kiệt hiệt, kiêu ngạo, nay được đội ơn chẩn tuất, bỗng cảm hoá, đổi mục tục man di. Thật đáng khen. Sai thưởng cho thuyền trưởng và đầu mục, mỗi người một áo đoạn vũ hàng màu, một quần vãi tây và chăn vải ; các người tùy tùng mỗi người một bộ áo quần bằng vải màu. Sắc phái viên sang Tây là Nguyễn Tri Phương và Vũ Văn Giai đưa họ sang bến Hạ Châu, cho về nước '' Những chi tiết ghi trên cho thấy rằng từ đầu thế kỷ XVII, năm 1636, thời Chúa Thuợng Nguyễn Phúc Lan (1635-16480, qua thời các chúa và vua của Triều Nguyển Chúa Minh Nguyễn Phúc Chu (1691-1725), Chúa Võ Nguyễn Phúc Khoát (1739-1763), Hoàng Đế Gia Long (1802-1820) và Minh Mạng (1820-1840) các quần đảo Hoàng Sa và Tây Sa hoàn toàn thuộc về Việt Nam, và chủ quyền của Việt Nam hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn quốc tế: 1/ có dân ở và chiếm đóng thực sự (effective occupation), có cơ cấu hành chánh thực sự (effective administration), và chủ quyền được các quốc gia khác công nhận và tôn trọng ( jurisdiction recognized internationally). Trong khi đó Trung Quốc hoàn toàn vắng mặt trên những nới đó. Sự Trung Quốc đưa quân chiếm đóng các đảo đó là một cuộc xâm lăng bằng võ lự trắng trợn..
Do Tôn Thất Thiện sưu khảo.
|
ỦY BAN BẢO VỆ SỰ VẸN TOÀN LÃNH THỔ BẢN LÊN TIẾNG VỀ VỤ TAM SA LẦN THỨ 2
Báo South China Morning Post xuất bản tại Hồng Kông ngày 18 tháng 12,07 đăng tin rằng một số viên chức Hải Nam đã bác bỏ chuyện có việc lập Tam Sa trong nghị trình công việc của họ.
Bài của tác giả Kristine Kwok mang tựa đề "Kế hoạch quy hoạch các hải đảo thành thành phố đã bị bác bỏ”, nói “cuộc tranh cãi ngoại giao giữa Trung Quốc với Việt Nam về các quần đảo tranh chấp nay có diễn biến mới.” Vẫn theo nguồn tin này, chính quyền địa phương nói họ không có kế hoạch thành lập thành phố cấp huyện Tam Sa để quản lý ba quần đảo trong đó có Hoàng Sa và Trường Sa. Viên chức chính quyền Văn Xương, tỉnh Hải Nam nói họ chỉ quản lý Tam Á (Sanya), chứ không phải Tam Sa.
Sự việc này có ý nghĩa gí?
Việc thiết lập huyện Tam Sa là do Quốc Vụ Viện (QVV) của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa thực hiện vào cuối tháng 11. QVV là cơ quan quyền lực cao nhất trong hệ thống chính quyền của quốc gia này. Tỉnh Hải Nam chỉ là một cơ quan chính quyền địa phương, có nhiệm vụ thi hành nhiệm vụ mà chính quyền trung ương giao cho.
Giới chức chính quyền Văn Xương, Hải Nam không thể bác bỏ lệnh của một cấp cao hơn trong hệ thống công quyền. Mặt khác, lý do viện dẫn để bác bỏ quyết định của QVV là có “tranh chấp về ngoại giao giữa Việt nam và Trung Hoa.” Lý do này không thể biện minh được quyết định ấy của Hải Nam, vì lẽ một cấp hành chánh địa phương không có quyền can dự vào công tác bang giao với nước khác.
Vậy giải thích như thế nào sự việc này? Ta thấy rằng các cơ quan chính quyền trong hệ thống cộng sản chỉ là một đòan thể ngoại vi của Đảng CS. Đảng CS Trung Hoa (TC) ra lệnh cho QVV làm ra một đạo luật căn bản là thiết lập Huyện Tam Sa. Nay vì gặp trở ngại mà Đảng thấy có tầm quan trọng, nên cho phép một cơ quan hành chánh địa phương bác bỏ quyết định của cơ quan cao hơn, thay vì chính QVV phải thu hồi đạo luật ấy. Đó là một bước thụt lùi.
Câu hỏi kế tiếp: trở ngại đó là gì đến nỗi một cơ quan cấp dưới như tỉnh Hải Nam lại dám bác bỏ quyết định của cấp trên, một cơ quyền lực cao nhất nước? Đó là “ sức ép ngoại giao” như Bản tin nói. Sức ép này có phải đến từ Đảng Cộng Sản Việt nam (VC) không? Câu trả lời là không, vì các đối thoại giữa Tần Cương và Lê Dũng và cả phát biểu của Tổng Bí Thư VC Nông đức Mạnh cho thấy VC rất e dè, quá sợ sệt và tỏ ra nhu nhược trước kẻ đàn anh TC: Thí dụ Tần Cương không ngần ngại “mắng” (Báo chí quốc tế dùng động từ CHIDE) VC về việc để cho thanh niên sinh viên biểu tình chống TC xâm lăng, Lê Dũng chỉ dám trả lời rằng biểu tình ấy là “tự phát”, dù TC biết rằng các cuộc biểu tình không phải do VC lãnh đạo, xúi dục, mà trái lại VC còn cố gắng ngăn cản , nhưng không thành công.
Vậy sức ép đó là các cuộc biểu tình trong hai ngày chủ nhật: 9 và 16 tháng 12 vừa qua mà ra.
Tóm lại, TC đã ý thức được sức mạnh của dân tộc Việt qua các cuộc biểu tình kể trên và rõ ràng nhượng bộ các đòi hỏi của thanh niên sinh viên Việtnam. Cộng sản biết rằng biểu tình là một phướng thức đấu tranh có tấm quan trọng lớn lao trong mọi hoạt động của Đảng, kể cả thực hiện âm mưu chiếm chính quyền. Trước khí thế đó của thanh viên sinh viên VN chúng lẳng lặng rút lui, nhưng để cho tỉnh Hải Nam tuyên bố bác bỏ cơ quan mà Trung Ương lập ra trong mưu đồ xâm lăng lãnh hải của Việtnam. Đây là chiến |
|
|
|