|  |
|  | 
| | | ========================== =================================
DIEN DAN CHINH TRI VIET NAM Dau tranh cho Tu do & Dan chu tai Viet Nam Vietnamese Political Forum Fight for Liberty&Democracy in Vietnam Tribune Politique Vietnamienne Lutte pour la Liberte&Democratie au Vietnam
========================== ================================= |
| | | =============================================================== VietTUDAN --------------------------------------------------------------THOI SU/THONG TIN =============================================================== |
NHỮNG NHẬN ĐỊNH THEO DÒNG THỜI SỰ:
LIÊN-ÂU VÀ VIỆT NAM: VIỄN TƯỢNG BẾ TẮC ĐÀM PHÁN MẬU DỊCH
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế Geneva, 04.03.2010
Tờ The Wall Street Journal ngày 03.03.2010 loan tin rằng hôm qua thứ Ba/02.03.2010, Liên Aâu và Việt Nam bắt đầu đàm phán về Mậu dịch song phương giữa Liên Aâu và Việt Nam. Sau thất bại của Daho Round tổng quát trong khuôn khổ WTO, các Khối quốc gia đi tìm những đàm phán mậu dịch song phương. Thực ra ý tưởng đàm phán song phương giữa Liên Aâu và Việt Nam đã manh nha từ lâu, rồi bỏ bẵng đi, nay lấy lại mà thôi. Liên Aâu, nhất là Pháp, nhằm bán xe hơi, những thiết bị máy móc cho Việt Nam. Việt Nam nhằm xuất cảng những hàng nông nghiệp, hàng may mặc sang Liên Aâu. Theo một số nhà phân tích, cuộc đàm phán mậu dịch song phương này có một số những bế tắc.
Thời điểm đàm phán
Cuộc đàm phán rơi đúng vào thời điểm mà Liên Aâu đang bối rối, khủng hỏang trong chính những nước thuộc Vùng Euro của họ. Những nhà Chính trị đã quá vội thống nhất đồng Tiền (Euro) trước khi giải quyết những khác biệt Kinh tế giữa các nước thành viên để có những chỉ đạo thống nhất. Liên Aâu đang gặp khủng hỏang vì khác biệt Kinh tế/Tài chánh giữa một số thành viên, mà Hy Lạp là điển hình. Những nước như Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha cũng đang bị đe dọa như trường hợp Hy Lạp.
Liên Aâu cũng đã có một số kinh nghiệm về Tự do Mậu dịch khi hàng may mặc Trung quốc tràn đầy vào và làm thiệt hại cho ngành nghiệp này tại Ý, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha và ngay tại Pháp. Liên Aâu cách đây hai năm đã phải lấy những biện pháp ngăn chặn hàng may mặc Trung quốc. Họ cũng đã lấy biện pháp đối với hàng da đến từ Trung quốc và Việt Nam. Riêng về những hàng nông nghiệp, Liên Aâu cũng có những nước nông nghiệp, ngư nghiệp chính như Tây Ban Nha, Ý, Bồ Đào Nha, Pháp, Hy Lạp. Họ cần phải che chở những nước này trong khối Liên Aâu.
Về chăn nuôi và những hàng công nghệ nhẹ, thường dùng, Liên Aâu có những nước Đông Aâu với nhân công rẻ. Bắt đầu Phong trào dân chúng Liên Aâu công kích việc sản xuất tại Trung quốc để làm tăng thất nghiệp tại Liên Aâu. Khuynh hướng là đưa việc sản xuất những hàng rẻ tiền về cho những nước Đông Aâu trong khối của họ. Ngại sợ hàng hóa Trung quốc, Liên Aâu ngại sợ luôn sự liên hệ quá mật thiết giữa Việt Nam và Trung quốc để có tráo trở hàng hóa giữa hai nước này.
Bế tắc chính yếu khó lòng vượt qua
Hai Ký giả, John W.MILLER từ Bruxelles và Patrick BARTA từ Bangkok, viết chung một bài về bế tắc chính yếu này đăng trong The Wall Street Journal ngày 03.03.2010. Hai Ký giả khẳng định ngay từ đầu trước khi vào chi tiết: “Any deal faces obstacles in European Parliament” (Mọi thương vụ đều đối diện với những chướng ngại trong Quốc Hội Aâu-châu). (The Wall Street Journal 03.03.2010, trang 7).
Các ông nhắc lại việc Liên Aâu đã tăng thuế nhập những hàng da đến từ Việt Nam bắt đầu từ 2006. Về tình hình Kinh tế Việt Nam, hai ông viết:
“Vietnam’s recent growth has come from costly stimulus programs that have forced the government to borrow heavily abroad. Meanwhile, the global economic crisis has dented foreign direct investment and pushed exports into a slump, swelling Vietnam’s trade deficit and forcing the government to devalue its currency” (Sự tăng trưởng mới đây của Việt Nam đến từ những chương trình khích cầu tốn kém và những chương trình này đã bắt buộc Nhà Nước phải vay mượn nặng nề vốn nước ngòai. Trong khi ấy, cuộc Khũng hỏang Kinh tế tổng quát đã tạo lỗ trống về đầu tư trực tiếp từ nước ngòai và đã đẩy xuất cảng tụt dốc nặng, hiện đang tạo thiếu hụt mạnh cán cân thương mại Việt Nam và đang bó buộc Nhà Nước phải phá giá đồng tiền của mình) (The Wall Street Journal 03.03.2010, trang 7)
Tại Liên Aâu, Quốc Hội, từ Hội Nghị Lisbon mới đây, có quyền biểu quyết phê chuẩn một Khế ước Thương Mại. Cái quyền này là bế tắc căn bản cho những đàm phán hiện nay mà Việt Nam và Liên Aâu bắt đầu. Những thành phần của Quốc Hội này không phải đa số là thuộc Pháp, Đức..., những nước muốn bán xe hơi, máy móc cho Việt Nam. Có 27 quốc gia trong Liên Aâu. Đa số những Nghị viên là thuộc Khối Đông Aâu và những nước ven Địa Trung Hải như Hy Lạp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha.
Về mặt Kinh tế, đa số những Nghị viên thuộc Khố Đông Aâu và vùng Địa Trung Hải không muốn những hàng cạnh tranh của Trung quốc và Việt Nam đối với nước gốc của họ cũng đang sản xuất những hàng hóa giống với Việt Nam và Trung quốc. Về mặt Chính trị, những nước Đông Aâu đã quá quen thuộc với Cộng sản Việt Nam và Tầu.
Quốc Hội Aâu châu đã nhiều lần ra Nghị quyết phản đối về Nhân quyền đối với Việt Nam. “The Parliament could also raise Vietnam’s human-rights record” (The Wall Street Journal 03.03.2010, trang 7).
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế Geneva, 04.03.2010
| | | |
HẢI NGỌAI CẤM VẬN NGỌAI TỆ ĐỐI VỚI MAFIA CSVN
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế Geneva, 25.02.2010
HÃY CẤM VẬN NGỌAI TỆ:
=> Tạm ngưng du lịch Việt Nam
=> Giảm gửi ngọai tệ về Việt Nam khi không cần thiết
=> Nếu vì cần thiết mà gửi ngọai tệ về cho Gia đình, thì dặn Gia đình đừng bán Ngọai tệ cho CSVN để lấy đồng nội tệ sẽ bị phá giá nhiều lần nữa.
Đấu tranh chống lại CSVN, chúng tôi luôn luôn đứng ở lãnh vực Kinh tế. Lực lượng đấu tranh chính yếu là tại Quốc nội. Hải ngọai yểm trợ cho Quốc nội. Có hai Mặt Trận mà Hải ngọai có thể đóng góp hữu hiệu, đó là Mặt Trận Thông Tin về Quốc nội và Mặt Trận Tài chánh/Kinh tế chống lại Mafia CSVN cướp bóc Dân chúng.
Đối với Mặt Trận Thông Tin về Việt Nam, Hải ngọai phải tăng cường luôn luôn vì chúng ta có phương tiện và vì Truyền Thông hiện nay là từ trời rơi xuống mà CSVN khó lòng ngăn chặn. Đối với Mặt Trận Tài chánh/Kinh tế, chúng ta phân biệt những điểm tế nhị. Chúng ta tránh những gì có thể làm hại đến đời sống làm ăn kiếm sống vất vả của Dân chúng, nhưng đối riêng với Mafia CSVN cướp bóc, thì chúng ta kêu gọi trừ diệt không thương tiếc.
Từ khi CSVN tuyên bố phá giá nội tệ, chúng tôi thấy đây là dịp mà Hải ngọai phải nắm lấy để tấn công nhóm đảng Mafia CSVN mà không ngại sợ liên hệ đến cuộc sống làm ăn vất vả của Dân chúng. Việc buộc lòng phá giá đồng bạc Việt Nam cho thấy một tình trạng khan hiếm ngọai tệ có thể đưa Cơ Chế đến phá sản. Chúng tôi muốn kêu gọi Hải ngọai đòan kết, cứng rắn xử dụng mọi biện pháp CẤM VẬN NGỌAI TỆ đối với Cơ Chế Mafia CSVN cướp bóc.
CSVN khan hiếm ngọai tệ trầm trọng
Từ khi cuộc Khủng hỏang Tài chánh/Kinh tế cho đến nay, CSVN đang rơi vào tình trạng khan hiếm ngọai tệ như sau:
=> Đầu tư nước ngòai giảm 82% vì chính nước ngòai cũng đang trải qua Khủng hỏang. Ngày nay, không Nhà Nước Tây phương nào, Liên Aâu và Mỹ, không thiếu hụt Ngân sách. Tình trạng khủng hỏang đang diễn ra nguy hiểm tại một số nước Liên Aâu: Hy Lạp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha... Liên Aâu đang khó khăn trong việc cứu vớt những nước này, nên khó lòng nghĩ đến đầu tư vào Việt Nam xa xôi nguy hiểm. Trung Đông cũng phải quan tâm đến vấn đề Dubai.
=> Aâu, Mỹ du lịch Việt Nam giảm 70%. Xuất cảng của Việt Nam sang Liên Aâu và Hoa kỳ giảm 62%, đó là chưa kể những hàng hóa bị cấm đóan vì độc hại và những hàng bị tăng thuế nhập cảng như tôm cá vào Mỹ, đồ may mặc, da giầy vào Liên Aâu. Khi du lịch giảm, hàng xuất cảng giảm, thì làm sao có thể tăng ngọai tệ được.
=> Trong khi ấy, những hàng nhập siêu cho Việt Nam lại tăng mạnh và quá mức. Cán cân thương mại nhập/xuất mất thăng bằng. Nhập siêu tức là ngọai tệ đi ra.
Đình trệ chung về Mậu dịch Quốc tế
Nhật báo LE TEMPS (Thụy sĩ) ngày hôm nay 25.02.2010, trang 17, đăng những lời tuyên bố của chính Oâng Pascal LAMY, Tổng Giám đốc WTO:
“Le commerce international enregistré l’an dernier un recul sans précédent depuis la Seconde Guerre Mondiale en raison de crise 12%, et l’année 2010 s’annonce médiocre avec déjà des signes inquíetants pour la reprise économique espérée. Le commerce mondial a été victime de la crise et s’est contracté de 12% en volume en 2009”. (Thương mại quốc tế ghi nhận năm vừa rồi một sự lùi lại chưa bao giờ xẩy ra từ Thế Chiến Thứ Hai với 12% giảm, và năm 2010 báo hiệu xấu với những dấu hiệu đáng lo ngại cho việc phục hồi kinh tế như ao ước. Thương mại hòan cầu đã là nạn nhân của khủng hỏang và đã lùi 12% tính về lượng giao dịch trong năm 2009.)
Oâng nói thêm về những lý do của việc lùi chưa từng có này:
“Selon OIT, le nombre de chomeurs a atteint un niveau sans précédent de 200 millions de personnes, par conséquent le manque du pouvoir d’achat. La chute brutale des échanges commerciaux s’explique principalement par un repli de la demande des plus grandes économies, ainsi que par une raréfaction des prêts bancaires pour financer les transactions commerciales.” (Theo Tổ chức Lao động Quốc tế, số thất nghiệp đã đạt tới mức chưa từng có là 200 triệu người. Việc tụt dốc tàn nhẫn của những trao đổi thương mại được giải thích chính yếu bởi việc cắt đi việc đặt mua hàng từ những nền kinh tế lớn nhất, cũng như bởi việc khan hiếm những món cho vay ngân hàng để tài trợ cho những thương vụ thương mại.)
Những tuyên bố trên đây của Oâng Tổng Giám đốc WTO chứng tỏ rằng những con số ca tụng tăng trưởng cũng như xuất cảng từ Trung quốc cũng như từ Việt Nam là những khóac lác tuyên truyền mà thôi.
Phá giá đồng bạc Việt Nam là hậu quả tất nhiên
Trong bài viết dài về TIỀN TỆ VÀ NHỮNG THỊ TRƯỜNG LIÊN HỆ đăng trong số này, chúng tôi đã cắt nghĩa một cách giáo khoa rằng đồng nội tệ của một quốc gia mạnh hay yếu là do Cán Cân Thương mại Hàng hóa và Dịch vụ, do Cán Cân Chuyển Vốn vào. Chúng tôi đã viết và cắt nghĩa như sau:
Trước hết chúng tôi cắt nghĩa ngay về một hiểu lầm rằng đồng Tiền mạnh là đồng Tiền với số nhỏ có thể đổi ra được một lượng lớn của một đồng Tiền khác. Tỉ dụ một Đo-la Mỹ đổi ra được 100 Yen Nhật, điều đó không có nghĩa là đồng Đo-la mạnh hơn Tiền Nhật hay đồng Yen Nhật yếu hơn Đo-la Mỹ. Sự yếu mạnh của một đồng Tiền được đo bằng sức chịu đựng của nó trước sóng gió thay đổi Tỷ giá giữa các Tiền tệ. Đó là tính Ổn định (Stabilité) của một đồng Tiền trong thời gian giữa những thay đổi của các đồng Tiền khác.
Những yếu tố nào làm cho đồng Tiền của một quốc gia mạnh hay yếu?
Đó là số thu ngọai tệ nhập vào một nước. Có hai nguồn để ngọai tệ nhập vào nước. Nguồn thứ nhất là Cán Cân Thương mại Hàng hóa và Dịch vụ (Balance Commerciale des Marchandises et des Services). Nguồn thứ hai là Cán Cân chuyển Vốn nuớc ngòai vào (Balance des Transferts de Capitaux). Đồng Franc Thụy sĩ được gọi là mạnh mặc dầu Cán Cân Thương Mại của Thụy sĩ hầu như thua lỗ trừ trong thời gian hai Thế Chiến, nhưng sự thua lỗ ấy lại được bù lại rất dồi dào bởi số vốn ngọai tệ được chuyển vào Thụy sĩ.
Ngọai tệ nhập vào một quốc gia dồi dào sẽ ảnh hưởng đến Cung ngọai tệ và Cầu đồng Tiền của quốc gia. Khi số Cung ngọai tệ lên cao, thì đồng ngọai tệ giûam giá. Trong khi đó giới Kinh doanh quốc nội cần đổi ngọai tệ ra Tiền quốc gia để xử dụng. Cung ngọai tệ lên làm giảm giá ngọai tệ. Cầu đồng tiền quốc gia tăng làm tiền quốc gia mắc giá.
Tại Việt Nam, ngọai tệ không những không vào mà còn thất thóat ra ngòai nhiều. Người trong nước tăng Cầu ngọai tệ, nên tỷ giá ngọai tệ tăng. Phía Cung nội tệ tăng để mua ngọai tệ phục vụ nhập siêu. Cung nội tệ tăng, thì tỷ giá nội tệ sánh với ngọai tệ bị mất giá.
Tình trạng khan hiếm ngọai tệ và Đình trệ xuất cảng càng kéo dài bao nhiêu, thì đồng bạc Việt Nam càng phá giá bấy nhiêu. Lần phá gia trước Tết (11.02.2010) chưa phải là lần cuối, mà việc phá giá còn tiếp tục.
Bản Tin Reuters do John Ruwitch, đánh đi từ Hà Nội như sau:
“HÀ NỘI (Tin Reuters) – CS Việt Nam có nguy rơi vào vòng xoáy buộc phải phá giá đồng nội tệ liên tục ngoại trừ có các chính sách đi kèm với các biện pháp đối với thị trường ngoại hối nhằm kiểm soát lạm phát và giới hạn thâm thủng mậu dịch, ngày càng gia tăng, một cách có hiệu quả.
Lạm phát đang gia tăng trở lại và thâm thủng mậu dịch đang mở rộng làm trở ngại các cố gắng của các giới chức chính quyền nhằm thu hút đồng Mỹ kim dân chúng đang cất giữ trở lại dòng luân lưu tiền tệ và giảm thiểu sự thất thoát nguồn dự trữ ngoại tệ.
Ngân hàng nhà nước Việt Nam vào ngày thứ Năm (February 11) phá giá đồng nội tệ 3,25% đồng thời áp mức tối đa đối với hối suất dành cho đồng Mỹ kim gởi tại ngân hàng. Đây là lần phá giá thứ 3 kể từ tháng 12 năm 2008, dẫn đến hối suất tham khảo hằng ngày của ngân hàng trung ương giảm hơn 11% trong hơn một năm.
Bui Kien Thanh, một cựu cố vấn cho chính phủ VN, nói rằng cả hai động thái đều không đáp ứng được nhu cầu bức thiết cho các thay đổi về chính sách mang tính rộng lớn.
“Dự trữ ngoại tệ của Ngân hàng nhà nước sẽ tiếp tục thu nhỏ và Ngân hàng nhà nước buộc phải có hành động nhằm bảo vệ giá trị hối đoái của đồng nội tệ,” ông Thanh nói.
“Sẽ không có sự chấm dứt đối với vòng xoáy tồi tệ này. Một phương cách mới và một chính sách tiền tệ mới là cần thiết nhằm thổi một luồng sinh khí mới vào nền kinh tế, thay cho các hành động mang tính đối phó và các luật lệ không phù hợp.”
Đồng nội tệ được kiểm soát trong một biên độ hối đoái, đã và đang chịu nhiều áp lực bị phá giá trong gần 2 năm qua khi nền kinh tế phát triển quá nóng và rồi sau đó giảm mạnh do ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu.
Các chính sách trong quá khứ nhằm chận đứng sự tuột dốc giá trị của đồng bạc VN gần như không có hiệu quả. “
Hải ngọai hãy cứng rắn dồn sức CẤM VẬN NGỌAI TỆ đối với Mafia CSVN
Đã bao chục năm trường, mỗi năm Hải ngọai chúng ta đã chuyển về Việt Nam cho Gia đình trung bình USD.4-6 tỉ. CSVN không biết ơn mà vẫn luôn luôn coi chúng ta là thù địch, vẫn tàn nhẫn bóc lột đàn áp Dân chúng hay những người trong Gia đình của chúng ta. Đây là dịp mà chúng ta phải dặn bảo nhau, mở Phong trào Hải ngọai CẤM VẬN NGỌAI TỆ đối với đám nhóm đảng Mafia CSVN tàn bạo, cướp bóc.
Lạm phát bắt đầu tăng. Với lạm phát tăng và đồng bạc phá giá, Dân chúng sẽ đứng lên !
HÃY CẤM VẬN NGỌAI TỆ:
=> Tạm ngưng du lịch Việt Nam
=> Giảm gửi ngọai tệ về Việt Nam khi không cần thiết
=> Nếu vì cần thiết mà gửi ngọai tệ về cho Gia đình, thì dặn Gia đình đừng bán Ngọai tệ cho CSVN để lấy đồng nội tệ sẽ bị phá giá nhiều lần nữa.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế Geneva, 25.02.2010
| | | |
NHỮNG ĐIỂM THỜI SỰ QUAN TRỌNG ĐÁNG GHI LẠI ĐỂ NHẬN ĐỊNH
NGUYỄN PHÚC LIÊN
* Trung quốc mất ăn mất ngủ vì món tiền Hoa kỳ nợ (China losing appetite for US debt) (CNN 17.02.2010; Le Monde 18.02.2010, p.12; The Wall Street Journal 18.02.2010, p.32)
* Trung quốc muốn chuyển sản xuất một số hàng sang Aán độ để dễ xuất cảng (Financial Times 17.02.2010, p.14)
* Những khó khăn Chính trị và Kinh tế Trung quốc (Financial Times 17.02.2010, p.9; The Wall Street Journal 18.02.2010, p.9)
* Những triệu chứng nguy hiểm cho việc tái khủng hỏang Tài chánh/Kinh tế (Le Monde 17.02.2010, p.12)
* Hoa kỳ tỏ ra cứng rắn trong vấn đề trừng phạt Iran (Le Temps 17.02.2010, p.1, p.5; The Wall Street Journal 17.02.2010, p.10)
* Bruxelles đặt những điều kiện khắt khe đối với Athens (Fiancial Times 16.02.2010, p.1; Le Monde 16.02.2010, p.15; Le Temps 16.02.2010, p.1)
* Mặc dầu bị tấn công mọi phía, một cuộc thăm dò dư luận cho thấy rằng 62% dân Thụy sĩ (68% giới trẻ) sẵn sàng bầu phiếu chủ trương Bí Mật Ngân Hàng. (Le Figaro 15.02.2010, p.22)
* Khủng hỏang Hy-lạp lan sang Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha. Liệu có ảnh hưởng sang Mỹ hay không ? “It began in Athens. It is spreading to Lisbon and Madrid. And America ?” (Financial Times 11.02.2010, p.9)
* Bernanke làm thế nào đưa FED ra khỏi chiến lược kích thích tài chánh. (Financial Times 10.02.2010, p.3; The Wall Street Journal 11.02.2010, p.6; Financial Times 11.02.2010, p.4)
* Đồng Euro và Khủng hỏang Tài chánh Liên Aâu. Những công kích đồng Euro. (Le Monde 10.02.2010, p.1, p.8)
* Cứu vớt phá sản Hy-lạp: Bộ trưởng Tài chánh G7 họp. Thượng đỉnh Liên Aâu họp bất thường để lấy quyết định. Những nước Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha cũng lo sợ như Hy-lạp. (The Wall Street Journal 08.02.2010, p.5; Le Figaro 08.02.2010, p.22; Financial Times 09.02.2010, p.4; The Wall Street Journal 09.02.2010, p.4; Le Monde Economie 09.02.2010, p.2; The Wall Street Journal 10.02.2010, p.1; Financial Times 10.02.2010, p.1, p.16; Le Monde 11.02.2010, p.1, p.8; The Wall Street Journal 11.02.2010, p.1; TSR1, France 2, TF1 11.02.2010)
* Nạn sữa độc Melamine Trung quốc vẫn hòanh hành (The Wall Street Journal 09.02.2010, p.10)
* Ý-đại-lợi (Thành phố Tuscan) xiết chặt thợ may dệt Trung quốc tràn sang: ”Enough is enough !” (Financial Times 09.02.2010, p.2)
* Trung quốc lợi dụng vụ Nguyên tử Iran để tăng cường thương mại với nước này (Financial Times 09.02.2010, p.2)
* Nguyên tử Iran làm Tây phương nóng đầu và tìm cách trừng phạt. (Le Figaro 08.02.2010, p.1; Le Monde 09.02.2010, p.1; Le Monde 10.02.2010, p.2; The Wall Street Journal 10.02.2010, p.12; Financial Times 10.02.2010, p.6)
* Tiền Thụy sĩ trở thành Tiền tỵ nạn Lịch sử cho Tài chánh (Le Temps 08.02.2010, p.1)
* Trung Cộng: Con cái những lãnh tụ lớn được thăng quan tiến chức, nhất là trong cấp bậc về Kinh tế để sửa sọan cho Đại Hội đảng năm 2012. (Le Temps 08.02.2010, p.5)
* So sánh việc thóat Khủng hỏang Kinh tế giữa Hoa kỳ và Liên Âu (Le Monde 04.02.2010, p.1, p.6, p.13)
* Thượng viện Hoa kỳ và Chương trình Volcker về Kiểm sóat Ngân Hàng (Financial Times 04.02.2010, p.4; The Wall Street Journal 03.02.2010, p.1; Financial Times 03.02.2010, p.3)
* Thái độ của Hoa kỳ qua những vụ: Google, Bán Vũ khí cho Đài Loan và Obama gặp Đức Đạt Lai Lạt Ma Tây Tạng. (Le Monde 03.02.2010, p.4; Financial Times 03.02.2010, p.1; Le Monde 02.02.2010, p.6; Financial Times 01.02.2010, p.1, p.6; Le Figaro 01.02.2010, p.6)
* Thụy sĩ nhất quyết cho hai người Duy-ngô-nhĩ Tân Cương ra tù từ Guantanamo, mặc dầu Trung quốc cực lực phản đối. Tính các Độc lập của Dân Thụy sĩ khi quyết định không xây Tháp Hội đườn Hồi Giáo trên Lãnh thổ họ, mặc dầu cả Thế giới Hồi Giáo phản đối và đòi kiện ra Tòa án La Haye. (Le Temps 03.02.2010, p.9; Tribune de Geneve 02.02.2010, p.7)
* Vai trò Kinh tế Đài Loan được Hoa kỳ nâng đỡ để làm giảm cao ngạo của Trung quốc Lục địa. (Financial Times 02.02.2010, p.12; Le Temps 02.02.2010, p.2, p.4)
* Thái độ của Davos 2010 dối với những công kích Tài chánh Tư bản của TT.Sarkozy (Fiancial Times 02.02.2010, p.13; Le Monde 02.02.2010, p.1)
* Davos 2010 nhận định về những Quốc gia bắt đầu phát triển, những đe dọa cho Tây phương. (Le Monde 02.02.2010, p.2; Le Figaro 01.02.2010, p.24)
* Thụy sĩ tháo gỡ những công kích về những người trốn thuế gửi tiển tại Thụy sĩ. Nhưng những người có tiền triệu, tiền tỉ tự hỏi: vậy thì cất tiền ở đâu cho vững ? (Le Temps 02.02.2010, p.8; Tribune de Geneve 02.02.2010, p.1,p.3; Financial Times 01.02.2010, p.4; Le Temps 01.02.2010, p.1; The Wall Street Journal 01.02.2010, p.1; The Wall Street Journal 28.01.2010, p.23;)
* Ngân Sách Hoa kỳ và $1’600 tỉ nợ năm 2011. (Le Monde 02.02.2010, p.15; Tribune de Geneve 02.02.2010, p.8)
* IMF phát biểu tại Davos 2010: Kiểm sóat Ngân Hàng phải được phối hợp chung, chứ không thể từng vùng. (The Wall Street Journal 01.02.2010, p.5)
* Davos 2010 không hồ hởi cho lắm về khả năng thóat khủng hỏang Kinh tế Thế giới. Vấn đề chính yếu vẫn còn quanh quẩn ở nợ nần ngân sách các quốc gia và điều chỉnh các Ngân Hàng. (Le Temps 01.02.2010, p.22)
* Trung quốc hờ hững việc trừng phạt nguyên tử Iran (The Wall Street Journal 01.02.2010, p.9)
* Hoa kỳ tăng cường quân sự trong vùng Vịnh Trung Đông vì Iran và Khủng bố (Le Figaro 01.02.2010, p.8)
* Nông dân Trung quốc nổi dậy ủng hộ việc chống lại tham nhũng (Le Monde 28.01.2010, p.7)
* Diễn văn của Sarkozy tại Davos muốn cải cách Tư bản chủ nghĩa. Đòi kiểm sóat Ngân Hàng, nhưng làm sao kiểm sóat được Ngân Hàng Trung quốc. Phản ứng của giới Ngân Hàng gia tại Davos. (Le Temps 28.01.2010, p.15; The Wall Street Journal 28.01.2010, p.1; Financial Times 28.01.2010, p.4)
* Tây phương đã quá thổi phồng Kinh tế Trung quốc. Thực tế thì khác. (Financial Times 28.01.2010, p.11)
NGUYỄN PHÚC LIÊN
| | | |
LẠM PHÁT VN CÓ THỂ LÊN 2 CON SỐ
Mặc Lâm, phóng viên RFA 2010-03-01
Ngân Hàng Phát Triển Châu Á vừa đưa ra thông báo tỏ ý lo ngại cho việc lạm phát tiếp theo sau suy thoái kinh tế của nhiều nước khu vực Đông Nam Á.
Việt Nam là một trong các nước được đánh giá là sẽ có tình trạng lạm phát có thể lên tới hai con số trong năm nay.
GSTS Vũ Văn Hóa, Trưởng Khoa Kinh Tế Tài Chánh - Đại Học Quản Lý Kinh Doanh chia sẻ them về vấn đề này.
Dự trữ ngoại tệ
Nhân viên một ngân hàng thương mại ở Hà Nội đang đếm đôla Mỹ. AFP photo/Hoang Dinh Nam
Mặc Lâm: Thưa, trước tiên xin cảm ơn Giáo Sư đã cho phép chúng tôi thực hiện cuộc phỏng vấn ngày hôm nay.
Thưa ông, việc Ngân Hàng Nhà Nước quyết định tăng tỷ giá bình quân liên ngân hàng giữa đồng USD và tiền đồng VN tăng thêm 603 đồng tương đương với 3,3% thì Giáo Sư có cho rằng động thái này sẽ làm cho hàng nhập khẩu đội lên và kéo theo lạm phát trong năm nay hay không?
GS Vũ Văn Hóa: Tôi cho rằng việc này cũng coi như một sự phá giá của đồng VN, tức là cái tình trạng nhập siêu của Việt Nam ngày nay lại càng gia tăng. Mà hiện nay, nếu theo tỷ giá này thì nó càng gây khó khăn cho các doanh nghiệp nhập khẩu, điều đó là điều hiển nhiên rồi.
Tôi cho rằng điều này cũng không thể nào khác được bởi vì trong tình trạng nền kinh tế Việt Nam hiện nay, tất cả các mặt hàng nhập ngoại đều khan hiếm cả, quỹ ngoại tệ trong nước thì cũng không có nhiều, thế thì bây giờ đành phải theo chiều hướng như đã biết.
Chính phủ chỉ có thể là tăng tỷ giá lên nhằm mục đích là hạn chế tình trạng nhập khẩu, thì việc chi tiêu ngoại tệ cũng giảm bớt, cái đó cũng khả dĩ là bớt nhu cầu chi tiêu.
Mặc Lâm: Trước đây nhà nước đã tỏ ra khá lo ngại trong việc tăng tỷ giá sẽ kéo theo khó khăn cho việc chi trả nợ nước ngoài. Giữa hai phải chọn một, theo Giáo Sư thì nhà nước nên quyết định thế nào, thưa ông?
GS Vũ Văn Hóa: Theo tôi thì con đường mà hiện nay Việt Nam có thể làm được là vẫn tăng tỷ giá lên để có thể găm được một ít ngoại tệ ở trong nước, và có thể có một điều kiện là làm thế nào đó cho tình trạng ngoại tệ bớt đi ra nước ngoài hơn để tăng ngoại tệ.
Chứ bây giờ mà trả nợ cho nước ngoài thì như anh biết đấy, tức là cái thực lực về tiền tệ của dự trữ ngoại tệ của Việt Nam hiện nay cũng không phải là nhiều mà còn dùng cho nhiều mục tiêu, do đó mà việc tăng vốn ngoại tệ trong nước để mà trả nợ nước ngoài thì rất hạn chế. Cho nên trong tầm tay thì chính phủ chỉ có thể là tăng tỷ giá lên nhằm mục đích là hạn chế tình trạng nhập khẩu, thì việc chi tiêu ngoại tệ cũng giảm bớt, cái đó cũng khả dĩ là bớt nhu cầu chi tiêu anh ạ.
Xem xét lại các khoản chi
Mặc Lâm: Theo các chuyên gia kinh tế nhận định thì rất nhiều công trình có đầu tư lớn của nhà nước đang còn dở dang và những công trình này không thể ngừng lại được. Để giải quyết chúng nhà nước phải chấp nhận bỏ thêm một số tiền rất lớn trong ngân sách. Liệu việc này ảnh hưởng ra sao đối với lạm phát?
GS Vũ Văn Hóa: Vâng, tôi nghĩ là bây giờ tình trạng lạm phát thì ai cũng đã nhìn thấy rõ mà cái này thì các nhà khoa học và kinh tế cũng đã cảnh báo cho chính phủ, không phải là từ bây giờ mà từ năm ngoái rồi. Đương nhiên là về tình trạng của nền kinh tế thì những khoản chi bất đắc dĩ thì nhà nước vẫn phải chi thôi.
Bây giờ không thể kềm chế được cho nên biện pháp quan trọng nhất hiện nay là phải xem xét lại, tức là cơ cấu lại các khoản chi thường xuyên của chính phủ. Cái thứ hai nữa là có thể trong thời gian tới nhà nước cũng có thể phải phát hành thêm trái phiếu, có thể là công trái trong đợt tới để giảm bớt số tiền trong lưu thông. Tôi nghĩ là hai nguồn đó ở trong nước thì trong tầm tay, thế còn bây giờ như anh biết đấy, tức là các nguồn ODA hoặc FDI vào thì nhiều khi nó được sử dụng không hiệu quả lắm, mà chủ yếu là dành cho các khoản chi công nghiệp chế biến.
Còn các công nghiệp khác ở trong nước thì ODA và FDI rất là ít cho nên chúng tôi cũng chưa biết là chính phủ sẽ làm như thế nào, nhưng mà chúng tôi cũng có khuyến cáo là chính phủ nên xem xét lại, tức là cơ cấu lại các khoản chi của chính phủ, không dàn trải, phải nâng cao hiệu quả. Đồng thời phải suy nghĩ đến việc phát hành công trái phiếu trong đợt tới.
Bây giờ không thể kềm chế được cho nên biện pháp quan trọng nhất hiện nay là phải xem xét lại, tức là cơ cấu lại các khoản chi thường xuyên của chính phủ.
Mặc Lâm: Mới đây Ngân Hàng Phát Triển Châu Á vừa đưa ra nhận định là trong năm nay Việt Nam sẽ phải đối phó với lạm phát lên đến hai con số. Giáo Sư có chia sẻ gì về những đánh giá này, thưa ông?
GS Vũ Văn Hóa: Tôi nghĩ là lạm phát hiện nay nó đúng trong thực tại mà chưa thống kê hết thôi, chứ còn nếu thống kê hết thì nó có thể đến 2 con số trong hiện nay rồi, bởi vì bắt đầu từ đầu tháng 3 giá điện tăng. Trước đó thì chúng ta thấy giá dầu tăng liên tục, từ đầu năm tới giờ mới được 2 tháng mà tăng 2 lần, trong khi một số nước lân cận như Singapore hoặc Philippinnes thì nó tăng thấp hơn. Thế thì tình trạng lạm phát lên đến 2 con số thì tôi cho là hiện thực và nó cũng đúng tầm, đúng với điều kiện kinh tế Việt Nam hiện nay.
Mặc Lâm: Xin cám ơn Giáo Sư.
GS Vũ Văn Hóa: Vâng. Xin chào anh.
VIỆT NAM PHÁ GIÁ ĐỒNG BẠC
VN phá giá đồng bạc vào ngày 28 Tết Thứ Tư, 10 tháng 2 2010
Tỷ giá bình quân liên ngân hàng giữa USD và VND áp dụng kể từ ngày 11/2/2010 là 18.544 đồng ăn 1 đôla Mỹ.
Hôm thứ Tư, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam loan báo định giá lại đồng tiền lần thứ nhì kể từ tháng 11, giảm giá tiền đồng thêm hơn 3% nhằm giữ cân đối trên thị trường ngoại hối và kiểm soát thâm hụt thương mại.
Tỷ giá bình quân liên ngân hàng giữa USD và VND áp dụng kể từ ngày thứ Năm, 11 tháng 2, tức 28 Tết, sẽ là 18.544 đồng ăn 1 đôla Mỹ, tức là giảm giá 3,25% theo cách tính của IMF. Trước đó, 1 đôla Mỹ chỉ đổi được 17.941 đồng.
Thông báo của ngân hàng này cho biết mục đích của việc điều chỉnh tỷ giá là nhằm “cân đối hài hoà cung - cầu ngoại tệ, tăng cường sự lưu thông trên thị trường ngoại tệ, góp phần kiểm soát nhập siêu và ổn định kinh tế vĩ mô.”
Ngoài ra, cũng kể từ ngày 11 tháng 2, lãi suất tiền gửi tối đa bằng đôla Mỹ của tổ chức kinh tế, ngoại trừ tổ chức tín dụng, tại tổ chức tín dụng sẽ có mức tối đa là 1% một năm.
Theo tin Reuters, các biện pháp này nhằm đưa thêm đôla ra ngoài thị trường.
Ðồng bạc Việt Nam đã chịu áp lực từ nhiều tháng qua, một phần là do thiếu đôla, một phần vì sự thiếu tin tưởng vào đồng bạc Việt Nam, do thâm hụt thương mại và có thể lạm phát. Việt Nam ước lượng thâm hụt thương mại trong tháng 1 là 1,3 tỉ đôla và lạm phát là 7,62%.
Việc điều chỉnh tỷ giá xảy ra vào giáp Tết, khi có nhiều nhu cầu về tiền mặt và thanh khoản ngân hàng.
Hôm thứ Hai, ngân hàng HSBC báo cáo áp lực đối với tiền đồng sẽ kéo dài nếu không có hành động.
Nguồn: Wall Street Journal, Reuters, http://www.sbv. gov.vn/vn/ home/tintuc. jsp
PHÁ GIÁ ĐỒNG BẠC VÀ LẠM PHÁT
Phá giá đồng nội tệ không cải thiện nền kinh tế CS Việt Nam John Ruwitch : Nhà Quê dịch
HÀ NỘI (Tin Reuters) – CS Việt Nam có nguy rơi vào vòng xoáy buộc phải phá giá đồng nội tệ liên tục ngoại trừ có các chính sách đi kèm với các biện pháp đối với thị trường ngoại hối nhằm kiểm soát lạm phát và giới hạn thâm thủng mậu dịch, ngày càng gia tăng, một cách có hiệu quả.
Lạm phát đang gia tăng trở lại và thâm thủng mậu dịch đang mở rộng làm trở ngại các cố gắng của các giới chức chính quyền nhằm thu hút đồng Mỹ kim dân chúng đang cất giữ trở lại dòng luân lưu tiền tệ và giảm thiểu sự thất thoát nguồn dự trữ ngoại tệ.
Ngân hàng nhà nước Việt Nam vào ngày thứ Năm (February 11) phá giá đồng nội tệ 3,25% đồng thời áp mức tối đa đối với hối suất dành cho đồng Mỹ kim gởi tại ngân hàng. Đây là lần phá giá thứ 3 kể từ tháng 12 năm 2008, dẫn đến hối suất tham khảo hằng ngày của ngân hàng trung ương giảm hơn 11% trong hơn một năm.
Bui Kien Thanh, một cựu cố vấn cho chính phủ VN, nói rằng cả hai động thái đều không đáp ứng được nhu cầu bức thiết cho các thay đổi về chính sách mang tính rộng lớn.
“Dự trữ ngoại tệ của Ngân hàng nhà nước sẽ tiếp tục thu nhỏ và Ngân hàng nhà nước buộc phải có hành động nhằm bảo vệ giá trị hối đoái của đồng nội tệ,” ông Thanh nói.
“Sẽ không có sự chấm dứt đối với vòng xoáy tồi tệ này. Một phương cách mới và một chính sách tiền tệ mới là cần thiết nhằm thổi một luồng sinh khí mới vào nền kinh tế, thay cho các hành động mang tính đối phó và các luật lệ không phù hợp.”
Đồng nội tệ được kiểm soát trong một biên độ hối đoái, đã và đang chịu nhiều áp lực bị phá giá trong gần 2 năm qua khi nền kinh tế phát triển quá nóng và rồi sau đó giảm mạnh do ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu.
Các chính sách trong quá khứ nhằm chận đứng sự tuột dốc giá trị của đồng bạc VN gần như không có hiệu quả.
Người dân có thói quen cất giữ Mỹ kim, tuy nhiên các giới chức chính phủ đã gia tăng mức báo động về việc cất giấu ngoại tệ trong khi cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu đã giảm thiểu lượng cung ứng ngoại tệ cho nền kinh tế.
Lạm phát gia tăng khi nền kinh tế phục hồi và thâm thủng mậu dịch càng nới rộng sẽ có thể là lý do khiến người dân cất giữ Mỹ kim, giới phân tích nhận xét. Một khi các lo lắng về kinh tế vĩ mô vẫn tồn tại, đồng nội tệ sẽ tiếp tục bị áp lực mất giá, các kinh tế gia nhận định.
DBS có trụ sở tại Singapore nhận xét vào ngày thứ Năm (February 11) rằng việc phá giá đồng nội tệ được mong đợi sẽ xảy ra – và sau đó sẽ xảy ra liên tục.
“Về căn bản, việc phá giá đồng nội tệ không nên xem là một ngạc nhiên, nhiều cuộc phá giá có nhiều khả năng diễn ra trong năm nay.” DBS nhận xét
Lạm phát, nổi sợ còn nguyên sơ đối với người dân vốn đã trải qua lạm phát phi mã vào thập kỷ 80 của thế kỷ trước, đang gia tăng trở lại.
Sau khi có khuynh hướng thuyên giảm trong năm 2009 với lúc thấp nhất chỉ 2% vào tháng 8, lạm phát tăng mạnh lên 7,6% vào tháng giêng để vượt qua chỉ tiêu của chính phủ đề ra là 7%.
Chiến lược gia tiền tệ của ngân hàng HSBC Daniel Hui nhận định rằng lạm phát sẽ lên đến hai chỉ số vào quí 2 của năm nay.
Thâm thủng mậu dịch đã bùng phát trong những năm gần đây từ 5 tỉ Mỹ kim vào năm 2006 lên đến 18 tỉ Mỹ kim vào năm 2008. Suy thoái kinh tế toàn cầu dẫn đến thâm thủng mậu dịch giảm xuống 12 tỉ Mỹ kim vào năm 2009, tuy nhiên con số thâm thủng vào tháng Giêng năm nay đã vượt quá 1 tỉ Mỹ kim.
Ngân hàng trung ương bảo rằng hy vọng những biện pháp gần đây của ngân hàng trung ương sẽ cân bằng cán cân cung cầu tiền tệ và sẽ ổn định nền kinh tế.
Phản ứng của thị trường
Việc phá giá đẩy biên độ giao dịch lên đến 19.100 đồng đổi một Mỹ kim, một sự khác biệt không đáng kể so với hối suất trên thị trường tự do.
Hối suất trên thị trường tự do vẫn vượt khỏi biên độ giao dịch vào ngay thứ Năm (February 11), điều này phản ánh nhiều dự đoán là đồng bạc Việt Nam sẽ tiếp tục mất giá.
Trên thực tế, chỉ tiêu của DBS vào cuối năm 2010 là 19.640 đồng đổi một Mỹ kim, dự đoán đồng nội tệ mất giá thêm 2,8%. Một chuyên gia ngoại hối kỳ cựu tại một ngân hàng Việt Nam nói rằng ông ta dự đoán hối suất sẽ lên đến 20.000 đồng vào cuối năm 2010, giảm 4,5%.
Tại các thị trường giao dịch ngoài Việt Nam, đồng bạc Việt Nam được giao dịch 20.194/21.194 vào ngày 11 tháng 2, điều này nói rằng đồng bạc sẽ mất giá hơn 5%.
Việc áp mức tối đa đối với hối suất dành cho đồng Mỹ kim gởi tại ngân hàng là cố gắng sau cùng của ngân hàng trung ương nhằm kích thích đồng Mỹ kim chảy vào dòng luân lưu của hệ thống ngân hàng. Các viên chức chính phủ phàn nàn việc cất giữ ngoại tệ trong dân chúng trong năm vừa qua và ra lệnh các công ty nhà nước đồng loạt bán Mỹ kim (nhằm dẫn đến hối suất đồng bạc giảm xuống khiến dân chúng gởi tiền vào ngân hàng nhiều hơn – NQ).
Vào đầu tháng hai, ngân hàng trung ương cho biết rằng nhiều công ty quốc doanh lớn đã bán ra hơn 450 triệu Mỹ kim cho các ngân hàng kể từ tháng 12 nhằm giảm thiểu sự thiếu hụt đồng Mỹ kim.
Số ngoại tệ bán ra chiếm chưa đến một phần tư trong số 1,9 tỉ Mỹ kim mà 7 công ty quốc doanh, vốn có lệnh phải bán Mỹ kim, đang gởi tại các ngân hàng vào cuối tháng 11, theo báo VNExpress, trích dẫn dữ liệu của ngân hàng trung ương.
Người Việt Nam vốn có thói quen cất giữ đồng Mỹ kim và vàng những khi nền kinh tế bất ổn và lạm phát phi mã trong quá khứ vẫn còn hằn sâu trong ký ức của người dân.
Ông Hui thuộc ngân hàng HSBC và kinh tế gia Wellian Wiranto nhận định trong bản báo cáo gởi cho khách hàng rằng lãi suất cần gia tăng nhằm giảm thiểu sự chờ đợi lạm phát gia tăng và mong muốn cất giữ Mỹ kim, nếu không sự mong muốn sẽ không giảm đi.
“Trên thực tế, rủi ro của việc tăng lãi suất cuối cùng sẽ làm gia tăng sự mong đợi về việc mất giá của đồng nội tệ trong tương lai, và kích thích mạnh lượng cầu đối với đồng Mỹ kim,” hai vị nhận xét.
Ngân hàng trung ương tăng lãi suất cơ bản 100 điểm (1% - NQ) vào tháng 12 lên 8% và chính phủ khuyến cáo rằng chính sách tiền tệ sẽ dần được siết chặt trong năm nay (tăng lãi suất – NQ).
Thống đốc ngân hàng Nguyễn Văn Giàu phát biểu với Reuters rằng lãi suất sẽ không gia tăng trước Tết Nguyên đán. Tuy nhiên các kinh tế gia và chuyên viên ngân hàng dự đoán rằng lãi suất sẽ gia tăng vào tháng 3 một khi cao điểm trong việc thanh khoản đồng nội tệ mang tính thời vụ gây ra bởi dịp Tết thuyên giảm.
Ngân hàng HSBC dự đoán rằng lãi suất căn bản sẽ gia tăng lên đến 4% trong năm nay đến 12%.
Việc phá giá của ngân hàng trung ương, được thông báo vào ngày thứ Tư (February 10), gây bất ngờ đối với thị trường.
Các nhà buôn bán ngoại tệ đã bán ra Mỹ kim vào những ngày gần Tết nhằm tận dụng việc lên giá mang tính ngắn hạn của tỉ lệ hối suất cho đồng nội tệ, được đẩy lên cao do nhu cầu sử dụng đồng nội tệ trong dịp Tết bắt đầu vào cuối tuần này.
Dự trữ ngoại tệ của Việt Nam Cộng sản là bí mật quốc gia, tuy vậy dữ liệu của Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF) cho biết rằng lượng dự trữ ngoại tệ giảm 21% xuống 18,8 tỉ Mỹ kim từ cuối năm 2008 đến cuối tháng 8 năm 2009.
Các quy định của Ngân hàng trung ương chỉ cho phép đồng nội tệ được giao dịch trong biên độ 3% đối với đồng Mỹ kim – tăng hoặc giảm.
Lạm phát tăng từ đầu năm
Chỉ số giá tiêu dùng (CPI) của TP Hồ Chí Minh trong tháng Hai lên cao nhất trong vòng 17 tháng qua, gây quan ngại về lạm phát.
Theo Cục Thống kê TPHCM, CPI trong tháng Hai này 2010 tăng tới 1,68% so với tháng trước và tính chung hai tháng đầu năm, CPI của thành phố tăng gần 3%.
Giá của 10/11 nhóm mặt hàng tăng mạnh, chỉ trừ bưu chính viễn thông là lại giảm 1,3% do các nhà cung cấp đua nhau khuyến mãi trong dịp Tết.
Các mặt hàng dịch vụ ăn uống, giải trí - du lịch, lương thực thực phẩm đều tăng.
Hai tháng đầu 2010, CPI của TP HCM tăng 2,97%, cao hơn nhiều cùng kỳ năm ngoái và gây lo ngại về tình trạng lạm phát có thể gia tăng tại đô thị lớn nhất Việt Nam.
Cũng theo Cục Thống kê thành phố, trong tháng 01/2009, CPI tại đây chỉ tăng 0,04% và tháng 02/2009 tăng 1,31%.
Tuy nhiên, đầu năm 2009 tình trạng lạm phát đã khiến chính phủ phải chỉ đạo kiềm chế sớm. Sáu tháng đầu năm ngoái, CPI tăng tới 10,27%.
Chưa thể dự báo tỷ lệ lạm phát sẽ là bao nhiêu trong năm nay, nhưng các kinh tế gia đã bắt đầu lên tiếng cảnh báo rằng nó có thể cao hơn mục tiêu 7% trong cả năm.
Giá xăng và giá điện đã được nâng lên và trước đó Nhà nước đã ph̉ai điều chỉnh tỷ giá hối đoái hai lần trong ba tháng.
NHẬP SIÊU TỪ TẦU CHIẾM 90% HÀNG NHẬP
CS Việt Nam vẫn bất lực trước trình trạng nhập siêu từ Trung Cộng Thanh Phương
Bài đăng ngày 08/02/2010 Cập nhật lần cuối ngày 08/02/2010 15:53 TU
Nền kinh tế Việt Nam còn hai nguy cơ lớn : lạm phát có thể tăng trở lại và nhập siêu vẫn ở mức cao. Với hiệp định tự do mậu dịch Trung Quốc- ASEAN, mức nhập siêu này sẽ còn cao hơn nữa. Phân tích của chuyên gia kinh tế Nguyễn Quang A.
Xưởng may hàng xuất khẩu của Việt Nam
Theo số liệu do Tổng cục Thống kê công bố vào cuối năm ngoái, nhập siêu, tức là thâm thủng mậu dịch, của Việt Nam trong năm 2009 đã lên tới hơn 12 tỷ đôla, tuy thấp hơn so với mức 18 tỷ đôla của năm 2008, nhưng vẫn là vượt quá chỉ tiêu đề ra. Điều đáng nói hơn hết đó là trong năm qua, nhập siêu từ Trung Quốc nay đã chiếm tỷ lệ tới gần 90% tổng nhập siêu của Việt Nam.
Như vậy là kể từ năm 2001, mức nhập siêu từ Trung Quốc đã tăng đều đặn mà Việt Nam vẫn chưa có giải pháp nào khả dĩ hạn chế được mức nhập siêu đó.
Về những nguyên nhân khiến nhập siêu từ Trung Quốc ngày càng tăng, tác giả Mạnh Quân trong một bài báo đăng trên trang web của tờ Sài Gòn Tiếp Thị ngày 1/2 cho biết : trước hết, hàng Việt Nam xuất sang Trung Quốc thường là những mặt hàng mà Trung Quốc dư khả năng sản xuất, nên khó mà cạnh tranh nổi. Các mặt hàng mà Việt Nam có thế mạnh như than, dầu thô, thì lại đang có xu hướng giảm.
Cũng theo tác giả Mạnh Quân, về nhập khẩu, một số mặt hàng từ Trung Quốc là những mặt hàng mà Việt Nam chưa sản xuất được. Hàng Trung Quốc lại rẻ và gần Việt Nam, nên nhiều doanh nghiệp thích mua hàng từ đây.
Tác giả bài báo trích dẫn một số chuyên gia của Hiệp hội Cơ khí cho biết là trong tổng lượng hàng nhập khẩu từ Trung Quốc, các mặt hàng cơ khí, máy móc chiếm tỷ lệ rất lớn. Cho nên, một trong những giải pháp chống nhập siêu từ Trung Quốc có thể là phải đầu tư thêm cho việc sản xuất hàng cơ khí, máy móc nộI địa để thay thế hàng nhập khẩu.
Trong vấn đề này, không chỉ có trách nhiệm của chính phủ mà của cả doanh nghiệp Việt Nam, như nhận định chung của tiến sĩ Nguyễn Quang A. Trả lời phỏng vấn qua điện thoại từ Sài Gòn vào thứ 5 tuần trước, ông Nguyễn Quang A trước hết cho rằng với hiệp định tự do mậu dịch Trung Quốc- ASEAN, mức nhập siêu này sẽ còn cao hơn nữa :
Nhưng ở trên, chúng tôi chỉ mới đề cập chủ yếu tình trạng nhập siêu qua giao thương chính ngạch, còn trên thực tế, có thể nói là hiện nay hàng hoá Trung Quốc tràn ngập Việt Nam bằng con đường tiểu ngạch và đáng ngại hơn cả là hàng lậu, giả của Trung Quốc chiếm chủ yếu trong số hàng lậu, hàng giả đi vào thị trường Việt Nam.
Tờ báo trên mạng vnexpress ngày 21 tháng 1 vừa qua trích lời Phó Chi cục Quản lý thị trường Thành phố Hồ Chí Minh, ông Lê Xuân Đài cho biết là các mặt hàng Trung Quốc, chủ yếu là vải, quần áo, đồ chơi trẻ em, điện thoại di động, đồ điện gia dụng, phụ tùng xe các loại,... , tràn lan trên thị trường thành phố. Các hàng hoá này được phân phối qua một hệ thống rất chặt chẻ từ Trung Quốc, qua các tỉnh biên giới, rồi đến Sài Gòn.
Bên cạnh đó, dư luận ở Việt Nam trong thời gian gần đây còn được báo động liên tục về những hàng giả đặc biệt gây độc hại như trà sữa trân châu polymer, hoa quả chứa chất bảo quản gây ung thư, sữa nhiễm melamine, v.v. . . Nhưng hết mặt hàng độc hại này thì lại xuất hiện mặt hàng độc hại made in China khác, không bao giờ dứt. Việt Nam có một biên giới khá dài với Trung Quốc, nên rất khó mà ngăn chận sự xâm nhập của những thứ độc hại này.
Hiệp định tự do mậu dịch Trung Quốc-ASEAN đã có hiệu lực từ ngày 1/1/2010. Riêng bốn nước nghèo nhất khu vực là Việt Nam, Lào, Cam Bốt, Miến Điện, thì đến 2015 mới áp dụng hiệp định, tức là kể từ thời điểm đó, 90% hàng nhập khẩu từ Trung Quốc sẽ có thuế suất từ 0 đến 5%.
Như vậy là trong 5 năm nữa, các doanh nghiệp Việt Nam sẽ phải đối đầu với sự cạnh tranh khốc liệt hơn của hàng hóa Trung Quốc. Liệu trong thời gian 5 năm đó, họ có nâng cao được năng lực cạnh tranh hay không, điều đó dĩ nhiên tùy thuộc một phần vào chính họ, nhưng chủ yếu vẫn là phải tạo ra được một môi trường thuận lợi cho giới doanh nghiệp, với sự hỗ trợ tích cực của chính phủ, như phía Trung Quốc đã làm từ nhiều năm qua. Mặt khác, Việt Nam hãy còn thiếu hàng rào kỹ thuật để bảo vệ thị trường nội địa khỏi những hàng giả, hàng độc hại từ phía Trung Quốc.
Trong vấn đề này, có lẽ cũng nên khơi dậy tinh thần dân tộc, không phải là khuyến khích chủ nghĩa dân tộc cực đoan, nhưng phải làm cho mọi người thức tỉnh về nguy cơ hàng hóa nội địa bị hàng Trung Quốc đè bẹp, phải nỗ lực vận động người Việt Nam phải dùng hàng Việt Nam. Nhưng bản thân hàng Việt Nam cũng phải được sản xuất đàng hoàng, đúng tiêu chuẩn, giá phải chăng, thì mới hy vọng thu hút được người tiêu dùng trong nước.
Thanh Phương Bài đăng ngày 08/02/2010 Cập nhật lần cuối ngày 08/02/2010 15:53 TU
| | | |
ĐỒNG SĨ NGUYÊN TRẢ LỜI PHỎNG VẤN VỀ VIỆC NHƯỜNG ĐẤT DÀI HẠN CHO TẦU
28/02/2010 Tướng Đồng Sĩ Nguyên lên tiếng về việc một số địa phương cho người nước ngoài thuê dài hạn đất rừng đầu nguồn. Thu Hà
Không phải vô cớ mà trong những ngày gần đây, hai vị lão tướng công thần vào loại nhất nhì của chế độ, Đồng Sĩ Nguyên và Nguyễn Trọng Vĩnh, cùng liên tiếp lên tiếng về tình trạng nhiều lãnh đạo cấp tỉnh tùy tiện bán rừng đầu nguồn cho Trung Quốc. Đây là một việc làm tiềm ẩn những nguy cơ hết sức đáng lo ngại, không những thế, nó còn báo hiệu một cung cách xử lý tài sản quốc gia vô trách nhiệm, bất chấp kỷ cương phép nước, cần được chấn chỉnh ngay lập tức, nếu không sẽ dẫn đến những hậu quả khôn lường.
Vì thế, lẽ ra Chủ nhật là ngày thư giãn, nghỉ ngơi, BVN xin trân trọng giới thiệu tiếp bài trả lời phỏng vấn TuanVietNamNet của Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên cho liền mạch với bài Cảnh giác với thủ đoạn bành trướng mềm của Trung Quốc của Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh vừa đăng hôm thứ Bảy 27-2-2010. Kế theo đó là bài phiếm luận của GS Vũ Cao Đàm, gợi một liên tưởng sát sóng về tầm nhìn, bản lĩnh, và tư cách buộc phải có của kẻ đảm đương trọng trách trước nhân dân và Tổ quốc, thông qua câu chuyện có thực từng diễn ra trong quan hệ ngoại giao Việt – Trung đời Lý. Bauxite Việt Nam
Trách nhiệm phải lên tiếng
- Được biết ông đã có thư gửi các cấp lãnh đạo có thẩm quyền cảnh báo nguy cơ từ việc cho nước ngoài thuê đất rừng đầu nguồn dài hạn. Vì sao ông không đồng tình với việc này?
Ai làm gì tôi không biết nhưng tôi thấy đây là một trách nhiệm phải lên tiếng.
Đặc điểm nước ta nhỏ hơn một tỉnh của Trung Quốc, chiều ngang hẹp, chiều dài dài, độ dốc núi đổ ra biển rất gần, các cơn lũ quét nhanh ngang tiếng động, thiên tai xảy ra liên tục, môi trường ngày càng xấu đi, đặc biệt nước biển dâng mất thêm diện tích ruộng đồng bằng. Đây là một hiểm hoạ cực lớn liên quan đến an ninh nhiều mặt của quốc gia.
Ngoài chuyện chặt rừng đầu nguồn gây lũ lụt tôi còn băn khoăn ở chỗ nhiều địa điểm cho thuê có vị trí chiến lược và địa-chính trị trọng yếu. Nhớ lại các thời kháng chiến, tất cả các tỉnh đều có căn cứ là các vùng rừng núi, kháng chiến chống Pháp ta có Việt Bắc, kháng chiến chống Mỹ ta có rừng Trường sơn và vùng Tây Nam Bộ. Những đất rừng đầu nguồn này đều nằm trong đất căn cứ hoặc ở vùng biên giới. Ví dụ, Nghệ An đang cho thuê ở Tương Dương, Quỳ Châu, Quỳ Hợp, đây là 3 địa bàn phên dậu quốc gia. Lạng Sơn cũng vậy.
Đảng, Nhà nước ta trong thời đổi mới cần sử dụng đất cho các mục tiêu là cần thiết nhưng phải cân nhắc kỹ quy mô, địa điểm, tính từng mét đất. Trong khi dân ta còn thiếu đất, thiếu nhà, thiếu việc làm, triệt để không bán, không cho nước ngoài thuê dài hạn để kinh doanh, trồng rừng nguyên liệu, địa ốc, sân gôn, sòng bạc…
Tuy đã muộn, nhưng ngay từ bây giờ, bất cứ cấp nào đều phải trân trọng từng tấc đất của quốc gia. Hám lợi nhất thời, vạn đại đổ vào đầu cháu chắt. Mất của cải có thể làm lại được, còn mất đất là mất hẳn.
Nhiều ý kiến phản đối, chính quyền tỉnh vẫn ký
- Có ý kiến cho rằng kiến nghị của ông bắt nguồn từ việc thiếu thông tin chính xác, do đó phản ứng như vậy là có phần cực đoan?
Tôi có thông tin chứ không phải chỉ nghe nói đâu đó. Sở dĩ tôi có thông tin là do anh em ở Bộ chỉ huy quân sự tỉnh và công an báo lên. Ngay khi nhận được tin báo tôi đã gọi về các địa phương để hỏi, lãnh đạo tỉnh cũng công nhận với tôi là có chuyện đó.
Ở một số địa phương, công an và Bộ chỉ huy quân sự tỉnh đã lên tiếng ngăn cản nhưng chính quyền vẫn ký. Thậm chí, có nơi Chủ tịch tỉnh ký cho nước ngoài thuê đất rừng đầu nguồn.
Hồi anh Võ Văn Kiệt làm Phó Thủ tướng, anh Kiệt có giao cho tôi làm đặc phái viên hai việc: Một là làm sao chấm dứt được việc đốt rừng; Hai là tạm thời đình chỉ việc xuất khẩu gỗ. Anh Kiệt cho đến lúc cuối đời vẫn còn trăn trở với 2 phần việc này.
Trong một văn bản ủy quyền cho tôi, anh ghi rõ giao đồng chí Đồng Sỹ Nguyên có quyền xử lý tại trận không cần báo. Gay gắt đến thế trong việc giữ rừng giữ đất. Để đồng bào có sức trồng rừng, anh Kiệt còn cho chở gạo từ phía Nam ra tiếp trợ.
Trong bảy năm được Đảng, Chính phủ giao phụ trách chương trình 327, tôi đã cùng các Bộ, các địa phương lặn lội khắp mọi nẻo rừng, ven biển, các đảo; đã từng leo nhiều ngọn núi cao hàng 1000m, từ bước chân, qua ống nhòm đã tận mắt thấy cảnh tàn phá rừng để làm nương rẫy, chặt phá gỗ quý để sử dụng và xuất khẩu.
Mối nguy hại của việc tàn phá rừng đầu nguồn thế nào mọi người đều đã rõ. Bởi vậy, trồng rừng đầu nguồn là vấn đề sống còn, là sinh mệnh của người dân, chúng ta không chỉ trồng rừng mà còn phải bảo vệ rừng.
Đã cho thuê hơn 300 ngàn ha rừng
- Đến nay ông đã nhận được phản hồi nào về kiến nghị của mình chưa?
Khi tôi gửi kiến nghị lên thì có nhận được điện thoại của Thủ tướng. Thủ tướng nói với tôi là đã nhận được thư và đang giao cho Bộ Nông nghiệp đi điều tra thực tế. Bộ Nông nghiệp cũng đã thực hiện chỉ đạo của Thủ tướng điều tra xong và gửi lại bằng văn bản cho tôi.
- Kết quả điều tra của Bộ Nông nghiệp ra sao, thưa ông?
Bộ Nông nghiệp đồng ý với tôi việc 10 tỉnh cho nước ngoài thuê rừng đầu nguồn là sự thật. Bộ đã trực tiếp kiểm tra tại 2 tỉnh Lạng Sơn, Quảng Ninh. Ngoài ra tổng hợp từ báo cáo của 8 tỉnh Cao Bằng, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Nam, Bình Định, Kon Tum và Bình Dương. 10 tỉnh này đã cho 10 DN nước ngoài thuê đất rừng đầu nguồn dài hạn (50 năm) trồng rừng nguyên liệu với tổng diện tích hơn 300 ngàn ha, trong đó DN từ Hongkong, Đài Loan, Trung Quốc chiếm trên 264 ngàn ha, 87% ở các tỉnh xung yếu biên giới.
"Ai làm gì tôi không biết nhưng tôi thấy đây là một trách nhiệm phải lên tiếng".
Đó là một tầm nhìn rất ngắn!
- Giới chức địa phương khi được phỏng vấn đã bác bỏ quan ngại với lý do các dự án đều đã được cân nhắc kỹ lưỡng vì lợi ích của cộng đồng dân cư. Ông nghĩ sao về lập luận này?
Nói như thế là không thuyết phục.
Ngay trong báo cáo của Bộ Nông nghiệp cũng đã xác nhận một sự thật là một số nơi đã thu hồi đất của dân (đất lâm nghiệp thực tế đã có chủ) để giao cho nước ngoài thuê.
Theo tự nhiên, dân đồng bằng phải có ruộng, người miền núi phải có rừng. Nay cho thuê hết đất rừng thì người dân sẽ mưu sinh thế nào, điều đó cần phải làm rõ. Bao nhiêu cuộc kháng chiến của ta cũng chỉ vì mục tiêu người cày có ruộng, người dân miền núi có rừng. Cách mạng thành công cũng nhờ mục tiêu đó mà người dân hướng theo.
Việc lo cho dân phải là việc đặt lên hàng đầu, trước cả việc thu ngân sách. Cứ dựa vào những lập luận như tăng thu ngân sách để có những quyết định ví dụ như cho người nước ngoài thuê dài hạn đất rừng đầu nguồn là một tầm nhìn rất ngắn!
Sao không tự hỏi vì sao các DN nước ngoài lại chọn thuê đất chủ yếu ở Lạng Sơn, Cao Bằng, Quảng Ninh, đặc biệt ở Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, nơi có trục đường 7, đường 8 sang Lào, đường đi lên Tây Nguyên? Rõ ràng đó là những tỉnh xung yếu biên giới, có những vị trí địa-chiến lược mang tính cốt tử. Bản thân dân nước mình cũng đang thiếu việc làm.Và khi đã thuê được rồi thì liệu họ có sử dụng lao động là người Việt Nam hay là đưa người của họ sang?
Lấy ngay ví dụ việc cho nước ngoài thuê đất ở Đồ Sơn. Tôi đã trực tiếp đến kiểm tra, xung quanh khu vực đó, họ cho đóng những cột mốc to như cột mốc biên giới và không cho người Việt vào đó. Cận vệ của tôi tiếp cận xin vào họ cũng không cho, đến khi tôi trực tiếp xuống xe, làm căng quá mới vào được.
Việc một số địa phương nói rằng có những vị trí cho người nước ngoài thuê vì bao lâu nay vẫn để trống, nói như vậy là vô trách nhiệm, địa bàn anh quản lí mà để như thế tức là đã không làm tròn nhiệm vụ. Hồi tôi đi làm dự án 327, tôi rõ lắm, dân mình lúc nào cũng thiếu đất, muốn làm dự án còn không có mà làm, sao có đất để không được.
"Đất đai là thứ tài sản nhạy cảm, muôn đời, vì hiện tại và tương lai của dân tộc, hãy tính toán chặt chẽ từng tấc đất cho các mục đích cần sử dụng".
Kiến nghị đình chỉ ngay những dự án chưa ký
- Vậy theo ông, chúng ta cần phải làm gì trước hiện trạng này?
Một số tỉnh đã lỡ ký với doanh nghiệp nước ngoài cần tìm cách thuyết phục họ khoán cho đồng bào tại chỗ trồng. Đặc biệt các tỉnh thuộc vùng xung yếu biên giới, những tỉnh chưa kỷ đình chỉ ngay. Thay vào đó, huy động các doanh nghiệp trong nước đầu tư, kết hợp sử dụng một phần vốn chương trình 5 triệu ha rừng để thực hiện.
Các tỉnh chỉ đạo các huyện, các lâm trường lập ra bộ phận chuyên trách. Trong vòng một năm, chính thức giao khoán đất, khoán rừng cho từng hộ. Trong bản, trong xã cấp sổ đỏ quyền sở hữu sử dụng đất rừng vào mục đích trồng rừng phòng hộ kết hợp rừng kinh tế.
Từ đây, tôi đề nghị mở rộng chương trình xóa đói giảm nghèo ở miền núi thành chương trình làm giàu cho đồng bào miền núi, kết hợp bố trí tái định cư của các công trình. Điều kiện làm giàu ở miền núi tốt hơn ở đồng bằng.
Đất đai là thứ tài sản nhạy cảm, muôn đời, vì hiện tại và tương lai của dân tộc, hãy tính toán chặt chẽ từng tấc đất cho các mục đích cần sử dụng.
Nguồn: tuanvietnam. Net Được đăng bởi boxit.vn vào lúc 15:34 Nhãn: Biên giới, Trung Quốc
BÀNH TRƯỚNG MỀM CỦA TRUNG QUỐC
27/02/2010 Cảnh giác với thủ đoạn bành trướng mềm của Trung Quốc Nguyễn Trọng Vĩnh
Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, người có 13 năm làm Đại sứ Trung Quốc trong những năm mối quan hệ giữa hai nước đang từ anh em trở thành cừu thù, là người có thẩm quyền hơn ai hết trong việc đo lường bụng dạ nông sâu của nước lớn láng giềng phương Bắc, cũng là một trong những bậc lão thành cách mạng có mối quan tâm đặc biệt đến sự “hiện diện” bằng nhiều phương cách của Trung Quốc trên đất nước chúng ta hôm nay. Thiếu tướng lại vừa gửi đến chúng tôi bài viết nóng hổi dưới đây, xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc. Bauxite Việt Nam
Có thể nói bành trướng là một bản chất bất biến của những người cầm quyền Trung Quốc, một sản phẩm mang tính Đại Hán được kế thừa nguyên vẹn từ thế hệ này sang thế hệ khác và phát triển đến mức ngang ngạnh nhất cùng với Nhà nước Trung Hoa hiện đại
I. Thủ đoạn bành trướng cứng (bằng lực lượng vũ trang) của Nhà nước Trung Hoa thì Việt Nam cảm thấy rõ hơn ai hết. Năm 1974, họ dùng lực lượng mạnh hơn đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Năm 1979 họ đem nửa triệu quân xâm lược các tỉnh biên giới Việt Nam, tuy bị quân dân ta phản kích phải rút lui nhưng nhiều điểm cao sát bên kia thì vẫn nằm lỳ và giở chiến thuật lấn đất, đắp bờ kè trên sông, nhổ cột mốc thừa cơ cắm dịch sâu vào đất ta để tranh từng tấc sông ngọn núi của ta, khiến cuộc đàm phán về đường biên giới giữa hai nước biến thành một cuộc đấu tranh giai dẳng kéo dài – có thể nói là dài nhất trong lịch sử mọi cuộc thương thuyết biên giới ở Việt Nam từ trước đến nay – mà sự lỳ lợm ranh ma của đối phương trong việc hoạch định đường biên giới trên thực địa khiến các đoàn công tác của chúng ta nhiều lúc phải đối phó hết sức vất vả (xem Wikipedia: Vấn đề lãnh thổ biên giới Việt Nam – Trung Quốc). Năm 1988 họ chiếm một số bãi đá ngầm ở quần đảo Trường Sa, dùng chiến hạm đánh đắm tàu và giết hại 74 chiến sỹ Việt Nam ra tiếp tế cho quân đồn trú của Việt Nam giữ quần đảo Trường Sa của mình. Họ lại tự ý vẽ một cái “lưỡi bò” xâm phạm hải phận quốc tế và bao chiếm gần hết biển Đông. Như thế mà mồm họ cứ nói rất giẻo là Trung Quốc muốn bắt tay với các nước để xây dựng một thế giới hài hòa, làm sao mà ai nghe được.
Nhắc lại một lần nữa về quần đảo Hoàng Sa. Từ đời vua Minh Mạng thứ 15, đã có sắc chỉ ban cho Đội trưởng Hải đội quân Hoàng Sa, phái Hải đội ra Hoàng Sa tìm kiếm hải sản, coi giữ các đảo và cắm bia khẳng định chủ quyền của nước Đại Nam (Việt Nam ngày nay). Tại đảo Lý Sơn thuộc Quảng Ngãi hiện còn miếu Âm Linh, nơi đó dân chúng và Triều đình tế sống các thành viên Hải đội Hoàng Sa trước khi xuất phát. Thời Pháp thuộc thì Hoàng Sa do một phân đội quân Pháp đóng giữ. Thời Việt Nam Cộng hòa thì Hoàng Sa thuộc quyền cai quản của một phân đội quân VNCH. Thử hỏi có bóng dáng một người Trung Quốc nào trên bãi “cát vàng” này trong suốt những thời kỳ dài như vậy?
Cho dầu Trung Quốc có lục hết mọi kho thư tịch cũng không tìm ra được cứ liệu cổ xưa nào ghi danh Hoàng Sa thuộc lãnh thổ của họ. Ngay cả tấm bản đồ mà tướng Đặng Chung, Tổng binh trấn thủ Quỳnh Nhai (đảo Hải Nam) vẽ cũng ghi Hoàng Sa là thuộc An Nam (Việt Nam). Bí quá, gần đây họ lại bày trò “khảo cổ” khai quật Hoàng Sa “tìm thấy tự liệu văn vật Trung Quốc” hòng chứng minh cái gọi là chủ quyền. Nhưng tư liệu khảo cổ đâu có thể là tiêu chí để xác định chủ quyền quốc gia của bất cứ nước nào. Chưa nói là những “tư liệu văn vật” mà họ rêu rao, có ai chứng minh được là thật hay giả.
Sự thật rành rành là vậy mà họ luôn luôn trơ tráo lu loa rằng Tây Sa (Hoàng Sa), Nam Sa (Trường Sa) và Nam Hải (biển Đông) thuộc chủ quyền của TQ “không thể tranh cãi”! Báo chí của Trung Quốc còn nói bừa rằng năm 1974 họ “phản kích” “giành lại” Tây Sa (Hoàng Sa), “đẩy lui” Việt Nam, Malaysia, Philippin “xâm chiếm”, “phá hoại” Nam Sa (Trường Sa) (?!). Rõ là giọng lưỡi kẻ mạnh “vừa ăn cướp vừa la làng”!!
Tham vọng bành trướng cứng của TQ còn lộ rõ trên tạp chí Hoàn cầu thời báo ngày 18/03/2009 và trên “Đài Phượng Hoàng” của Trung Quốc ngày 09/12/2009, qua các bài báo của các tác giả Đới Hy, Mã đinh Thịnh, Tống hiếu Quân. Trích một đoạn sau đây: “Quân đội của chúng ta cần thiết lập căn cứ quy mô lớn tại Nam Sa (Trường Sa) để bảo vệ việc phát triển nguồn tài nguyên tại Nam Hải (biển Đông), thiết lập căn cứ quân sự trên quần đảo Nam Sa với các cơ sở dành cho máy bay trực thăng và các loại hình tác chiến khác… Tây sa (Hoàng Sa) có sân bay, máy bay vận tải, chiến đấu, tiếp dầu, có thể hạ, cất cánh tại đây, hệ thống ra-đa tiên tiến, là một căn cứ quân sự lớn, cộng thêm khi Trung Quốc có hàng không mẫu hạm thì toàn bộ khu vực Nam Hải (biển Đông) sẽ nằm trong sự khống chế của Hải quân và không Quân Trung Quốc. Như vậy có thể nhìn thấy tương lại Trung Quốc có thể thu hồi toàn bộ các đảo ở Nam hải rồi”.
Dã tâm đến thế mà những người nắm quyền ở Trung Quốc vẫn luôn mồm nói “hữu nghị” ngọt xớt, nhất là đối với Việt Nam để phỉnh phơ những người nhẹ dạ. Ai trong số 85 triệu dân chúng và quan chức nước ta có thể mắc vào “mồi nhử” này được nhỉ?
II. Song song với bành trướng cứng, dựa vào khối dự trữ ngoại tệ rất lớn, những người cầm quyền Trung Quốc hiện đương triển khai thủ đoạn “bành trướng mềm” (bằng đô la). Họ tung tiền ra mua (hoặc thuê dài hạn 50 năm) đất đai, hầm mỏ, núi rừng của các nước nghèo ở Châu Phi, châu Á. Họ đưa người của họ đến khai thác trồng trọt, khai phá, làm nhà, đem vợ con đến hoặc lấy vợ người bản địa, 50 năm sinh con đẻ cháu sẽ thành những làng Trung Hoa, thị trấn Trung Hoa là lãnh địa của họ trong lòng nước sở tại, vô hình trung quốc gia hữu quan mất đứt một phần lãnh thổ. Khu kinh tế đặc biệt Bò Tèn thuộc tỉnh Luông Nậm Thà của Lào chỉ mấy năm lại đây có casino, khách sạn, nhà nghỉ, các cửa hàng… phần lớn là của người TQ, một số ít người Lào chỉ làm các việc như vệ sinh, dọn dẹp, khuân vác… Với 97% dân số là người TQ thì tự nhiên huyện Bò Tèn trở thành một thành phố nhỏ của Trung Quốc, còn cựa vào đâu được nữa.
Họ viện trợ không hoàn lại cho nước nghèo để được hàm ơn, từ đó dễ xâm nhập và chi phối. Họ còn nham hiểm đến mức “mua” cả người, là những người có chức quyền nào đó, hoặc có vai vế để dễ đàng hoạt động, bằng cách tặng, biếu, đãi đằng, phỉnh nịnh tâng bốc, nếu mua được những người đứng đầu quốc gia – cái đích ngắm lớn nhất của họ – thì họ tha hồ tự tung tự tác.
Ở Việt Nam họ đã vào được Tây Nguyên, vị trí chiến lược xung yếu số một của nước ta để khai thác bauxite. Gần đây họ lại cùng Hồng Kông, Đài Loan mua (hoặc thuê dài hạn 50 năm) 264 ngàn hecta rừng trong đó có cả một phần rừng đầu nguồn, của các tỉnh từ Quảng Ninh đến Bình Dương, nói là để trồng nguyên liệu. Chưa biết họ trồng nguyên liệu gì, có trồng hay không, nhưng đã mua được thì họ tự do chặt phá (trong khi ta phát động trồng rừng). Hàng mấy trăm ngàn hecta rừng nhất là rừng đầu nguồn mà bị chặt phá thì đến mùa mưa, lũ lụt vô cùng lớn chắc chắn sẽ gây tai họa khủng khiếp cho dân, phá hoại đường sá, cầu cống, mùa màng. Mùa khô, nước các sông sẽ cạn kiệt, hoa màu thiếu nước tưới, các công trình thủy điện thiếu nước khó hoạt động. Mặt khác cần phải nghĩ tới việc họ sẽ có thể khai thác tài nguyên khoáng sản quý dưới lòng đất mang về nước họ. Nhưng còn quan trọng hơn nữa là trong các khu rừng rộng lớn ấy sẽ chứa đựng bao nhiêu người Trung Quốc sang khai thác rừng và làm gì nữa, có vũ trang không, ai mà biết được. Trách nhiệm thuộc về ai trong mối hiểm họa vô cùng đáng sợ này? Chưa thấy những người cầm cân nẩy mực có câu trả lời.
Đây không chỉ là hành động bành trướng mà là sự phá hoại kinh tế, phá hoại môi trường, phá hoại đời sống của nhân dân và phá hoại an ninh đất nước một cách gớm ghê, thâm hiểm.
Ở đồng bằng và ven biển nước ta, Trung Quốc sẵn sàng bỏ nhiều tiền ra cạnh tranh với các nước, đầu tư xây dựng công trình, xí nghiệp và một khi trúng thầu xây dựng nhiều công trình (trên thực tế họ đã trúng thầu khắp từ Bắc, Trung, Nam, nhưng hình như chưa một cơ quan có trách nhiệm nào thống kê xem con số là bao nhiêu), họ đưa ồ ạt lao động của họ vào, cộng với vô số người Trung Quốc vào theo đường du lịch. Thế là từ trên rừng đến đồng bằng, ven biển có hàng vạn người Trung Quốc tự do cư trú, đi lại không kiểm soát được, tạo thành đạo quân thứ 5 của những người cầm quyền Trung Quốc. Mối nguy tiềm ẩn ra sao tưởng không cần phân tích cũng đã rõ!
Trước những hành động của “Ông láng giềng hữu nghị” trên biển Đông cũng như trên đất liền Việt Nam, hàng triệu người Việt Nam yêu nước đang rất bức xúc và sôi gan. Chúng ta phải làm gì đây?
Ngày 25-2-2010 NTV Số 23, ngõ 5, Hoàng Tích Trí, Kim Liên, Đống Đa, Hà Nội HT Mạng Bauxite Việt Nam biên tập Được đăng bởi boxit.vn vào lúc 18:16
| | | |
NGĂN CHẶN TỨC KHẮC TIẾN TRÌNH CSVN GIAO NƯỚC CHO TẦU
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế UNICODE: http://viettudan.net Geneva, 18.02.2009
Như trong Bài Mở Đầu cho CHỦ ĐỀ: DÂN CHỦ HÓA KINH TẾ chúng tôi đã cắt nghĩa, điều kiện để có thể bắt đầu phát triển Kinh tế Đất Nước là phải dứt bỏ CƠ CHẾ CSVN hiện hành, một cơ chế cấu kết giữa dộc tài Chính trị và độc quyền Kinh tế.
Khi đã dứt bỏ được cái CƠ CHẾ hiện hành để có thể bắt đầu phát triển, chúng tôi muốn khai triển những điều kiện để việc phát triển Kinh tế được bền vững và lâu dài: Dân chủ hóa Kinh tế trong một Môi trường Chính trị—Luật pháp Xã hội phù hợp (Environnement Politico—Juridique Social adéquat).
Một nền Kinh tế phát triển bền vững và lâu dài là nền Kinh tế cho một Quốc gia Việt Nam Độc lập. Nước Việt Nam đang đi đến mất Chủ quyền, thậm chí đảng CSVN, vì tham lam tiền bạc cho mỗi cá nhân đảng viên, đang đưa Đất Nước đến chỗ bị Trung quốc xâm lăng chính Lãnh Thổ và Lãnh hải. Vì vậy, nếu dứt bỏ được CƠ CHẾ CSVN hiện hành để có điều kiện bắt đầu phát triển, mà Đất Nước chúng ta lại bị xâm lăng bởi Trung quốc, thì không thể nào có thể nói là phát triển Kinh tế bền vững và lâu dài cho Quê Hương mình được. Phải ngăn chặn tức khắc Tiến trình CSVN đang giao Nước cho Tầu xâm lăng vậy.
Từ tháng 9.2009, khi thấy một đàng chủ trương của Trung quốc là dùng tiền bạc để xâm lăng không những tại Việt Nam, mà còn các nước nghèo khác tại Phi Châu, Á Châu, Trung Á, một đàng Nhà Nước Việt Nam kiệt quệ về Ngân Sách nên đói ăn vụng túng làm liều đưa lãnh thổ Việt Nam dần dần dâng hiến cho xâm lăng Trung quốc, chúng tôi đã viết một bài tương quan Chủ Nợ—Con Nợ để cho thấy CSVN mất chủ quyền, không dám hé họng khi ngư dân VN bị Tầu hà hiếp ở Biển Đông chính trong vùng biển thuộc Việt Nam. Tệ hại hơn nữa, khi nhận nợ của Trung quốc đến ngập họng rồi và khi không trả nợ được, thì Trung quốc đòi bắt cả vợ và con gái, thì CSVN cũng phải giao cho Chệt dầy vò.
Thấy tình trạng mỗi ngày mỗi lệ thuộc Trung Cộng về tiền bạc như vậy, chúng tôi lại viết một bài thứ hai gần đây cho thấy rằng trong tương lai Tầu sẽ viện cớ Kinh tế trước Thế Giới để ngang nhiên mang quân đội vào Việt Nam để bảo vệ quyền lợi Kinh tế của họ và những người Tầu đã lập làng mạc và những Khu Thương Mại và Công Nghệ trên lãnh thổ Việt Nam.
Những phân tích và những lo ngại của chúng tôi trên đây không phải là không có bằng chứng. Thực vậy, tại Quốc nội, hai Tướng CS ĐỒNG SỸ NGUYÊN và NGUYỄN TRỌNG VĨNH đã viết rõ về nguy hại mất nước bởi lẽ CSVN đã cho Trung Quốc thuê dài hạn những khu đất đầu nguồn để Tầu mang người sang canh tác và sinh sống. Tại Hải ngọai, Oâng BÙI TÍN, một người cũng đã từ đảng CSVN, đã phân tích thêm tình trạng nguy hiểm mất nước này.
Nếu trước đây, vì quyền hành mà Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng viết Công Hàm nhận chủ quyền Trung Quốc trên Biển Đông, Hỏang Sa và Trường Sa, thì ngày nay, cả đảng CSVN chỉ vì đồng tiền đút túi làm của riêng đã mang tài sản VN đi bán, mang Lãnh thổ VN giao cho Tầu, mời gọi tư bản nước ngòai vào VN để khai thác nhân lực, xuất cảng đàn bà con gái đi phục vụ tình dục. Tất cả chì vi tiền bạc muốn vơ vét đầy túi riêng.
Chúng tôi cho đăng lại những bài dưới đây để cho thấy CSVN đang thực hiện một tiến trình giao nước cho Tầu chỉ vì tiền bạc :
=> THÂN PHẬN CON NỢ VIỆT NAM TRƯỚC CHỦ NỢ TRUNG QUỐC (Nguyễn Phúc Liên)
=> BIỆN MINH CỦA TQ KHI ĐEM QUÂN TRÀN VÀO CHIẾM VN (Nguyễn Phúc Liên)
=> CSVN CHO TẦU THUÊ ĐẤT ĐAI (Đồng Sỹ Nguyên và Nguyễn Trọng Vĩnh)
=> HAI TƯỚNG CS CHỈ RA NGUY HIỂM (Bùi Tín)
THÂN PHẬN CON NỢ VIỆT NAM TRƯỚC CHỦ NỢ TRUNG QUỐC Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế Geneva, 24.09.2009
Cách đây chừng trên 20 năm, có phong trào các nước đã Kỹ nghệ hóa MUA NỢ lại các nước nghèo chưa mở mang ở Phi Châu và Nam Mỹ. Khi Chính quyền những nước nghèo có những món nợ chồng chất, họ tìm cách bán những món nợ ấy. Phải chăng việc các nước giầu mua nợ (nhận nợ dùm) là một hành động bác ái, thương người ?
Về tiền bạc, rất hiếm người hoặc không có ai dễ dàng trở thành mạnh thường quân mà không có hậu ý. Cái hậu ý ở đây là bắt con nợ phải nhường những nguồn lợi Kinh tế lớn gấp mấy lần giá trị của món nọ mà họ mua dùm.
Tôi xin kể ra đây một tỉ dụ cụ thể để dễ hiểu. Cách đây 20 năm, tôi làm Cố vấn Tài chánh cho Group BONGO tại Congo. Sang Brazaville, tôi chứng kiến một Hợp đồng Mua Nợ giữa Nhật và Congo. Chính phủ Congo không có tiền để trả nợ. Một Công ty lớn của Nhật mua lại món nợ ấy với điều kiện là Chính phủ Congo nhường cho Công ty Nhật cả một vùng rừng phía Bắc nước Congo để Nhật khai thác gỗ qúy. Đối với Chính phủ Congo, thì đây là việc họ làm với Nhật mà Dân chúng không biết gì cả. Có thể Chính phủ còn nói với Dân rằng đây là việc khai thác tài nguyên rừng mà người Nhật làm ích lợi cho xứ sở.
Việt Nam con nợ của Tầu
Tại Việt Nam, chúng ta cũng thường nghe trong dân gian có những chuyện con nợ nghèo quá, phải gả chính con gái nhỏ để làm vợ cho chủ nợ.
CSVN, trong những năm gần đây, thiếu hụt Ngân sách trầm trọng. Cuộc Khủng hỏang Tài chánh/ Kinh tế Thế giới làm cho đầu tư nước ngòai thụt xuống 82%(Tài liệu:Bài viết của phóng viên Asia Sentinel Consulting). Xuất cảng hàng hóa giảm 60%. Ngay cả giữa Trung quốc và Việt Nam, cán cân thương mại cũng thua lỗ: Năm 2008, Việt Nam xuất cảng sang Trung quốc trị giá USD.4 tỉ, trong khi đó nhập cảng từ Trung quốc tới USD.15 tỉ.
Việt Nam muốn đi vay nợ từ những nước khác, nhưng trong hòan cảnh Khủng hỏang Tài chánh/Kinh tế, các nước khác cũng gặp khó khăn, làm sao cho vay được. Trong hòan cảnh như vậy, chỉ còn đi làm đầy tớ cho Tầu, bán cả vợ con cho Tầu để nhận làm con nợ.
Tầu là chủ nợ cho Việt Nam
Chủ nợ thường có những lo lắng về trường hợp con nợ ăn qụyt. Ơû đọan trên, chúng tôi nói rằng nhiều nước, nhất là Tây phương, rất ngại ngùng cho Việt Nam vay nợ, một phần là vì cuộc Khủng hỏang hiện nay, nhưng một phần quan trọng nữa là sợ CSVN qụyt nợ. Làm trong lãnh vực Tài chánh, chúng tôi đã nghe một số Ngân hàng gia nói rằng họ có thể cho Phi châu vay, nhưng nói đến cho Việt Nam vay, thì họ rất lo ngại. Cái lý do là nếu Việt Nam ăn qụyt, thì họ khó kiện cáo về luật lệ đối với Việt Nam.
Ngược lại, Trung quốc sẵn sàng cho Việt Nam vay nợ vì họ có những thuận lợi chắc chắn sau đây:
=> Trung quốc cho Việt Nam vay nợ không phải bằng tiền mặt, mà bàng hàng hóa và nhân công. Trung quốc đang cần xuất cảng hàng hóa, nhân công và thiết bị dư thừa.
=> Trung quốc bắt Việt Nam phải cho những nhượng địa để khái thác tài nguyên làm bảo chứng cho những món nợ mà họ cho vay. Trung quốc nắm phần chắc Việt Nam trả nợ trước bàng tài nguyên khi cho vay bằng hàng hóa mà họ muốn xuất cảng.
=> Trong trường hợp Việt Nam lật lọng muốn ăn qụyt nợ, thì Trung quốc có quân đội mạnh đã bao vây Biển và sát trên đất liền để tràn sang bắt phải trả nợ. Trung quốc không cần phải kiện cáo luật lệ gì với Việt Nam, mà dùng sức mạnh quân sự giải quyết.
Tương quan Chủ nợ—Con nợ
Không phải chỉ có tương quan hai CƠ CHẾ mà CSVN cần Tầu che chở, mà cái tương quan tệ hại nhất là giữa Con nợ mất hết độc lập và Chủ nợ hống hách chủ trương xâm lăng Việt Nam. Tương quan này cắt nghĩa: (i) Tại sao Việt Nam dành cho Tầu khai thác tài nguyên; (ii)Tại sao mất Biển Đông, Hòang Sa/Trường Sa mà không dám than; (iii)Tại sao dành những Dự án cho Tầu; (iv)Tại sao Ngư dân Việt Nam bị Tầu bắt mà không dám nói; (v)Tại sao biết khai thác Bôxit Tây nguyên có hại mà vẫn cúi đầu để cho Tâu làm; (vi)Tại nhân công Tầu tràn vào Việt Nam trong khi đó dân nghèo VN thất nghiệp; (vii)Tại sao cấm giới trẻ VN không được tỏ lòng yêu nước; (viii) Tại sao bắt những Blogers nói đụng đến Tầu; (ix) Tại sao cấm những Trí thức Việt Nam như IDS phải câm miệng ?
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế Geneva, 24.09.2009
BIỆN MINH CỦA TQ KHI ĐEM QUÂN TRÀN VÀO CHIẾM VN Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế Geneva, 04.02.2010
Trong VietTUDAN số 432 tuần trước, chúng tôi đã viết hai bài có sự liên hệ với nhau. Với bài phân tích về những cuộc nổi dậy trước đây ở Dông Aâu, chúng tôi thấy rằng việc thành công hoặc thất bại của những cuộc nổi dậy tùy thuộc chính yếu vào thái độ đàn áp đến từ Moscou.
Bài học Đông Aâu ấy cho chúng ta đề phòng lệnh đàn áp đến từ Bắc Kinh hay chính Trung quốc cho quân đội và xe tăng vào Việt Nam đàn áp Dân Việt nổi dậy. Nếu Bắc Kinh chỉ ra lệnh cho quân đội hay công an Việt Nam dùng bạo lực đàn áp, thì chúng ta không ngại sợ cho lắm bởi lẽ trong quân đội hay công an có những người không đang tâm giết chính đồng bào ruột thịt của mình và có thể cùng nổi dậy với dân để chống lệnh Trung quốc. Cuộc nổi dậy năm 1980 tại Ba-Lan và cuộc xuống đường năm 1989 tại Bá Linh cho thấy điều đó. Erich Knonecker, đồ đệ trung thành của Staline, cũng đã không dám xử dụng quân đội Đông Đức để giết chính người Đức.
Nhưng điều chúng ta ngại sợ hơn cả là chính quân đội và xe tăng Trung quốc tràn vào lãnh thổ Việt Nam để giết người Việt Nam. Trong sự liên đới Đông Nam Á và Thế giới hiện nay, việc Trung quốc tự nhiên cho quân và xe tăng đổ bộ xâm chiếm lãnh thổ Việt không phải là điều dễ làm vì quốc tế kết án. Trung quốc phải tìm ra những cái cớ để biện minh trước những nước trong vùng và trước Thế giới về việc họ xua quân và xe tăng vào Việt Nam.
Việt Nam chắc chắn không mang quân đội và vũ khí sang tấn công lãnh thổ Trung quốc để Trung quốc lấy cớ tràn quân vào Việt Nam. Những cái cớ mà Trung quốc sẽ lấy ra, đó là để đòi NỢ Việt Nam, để bảo vệ sinh mạng NGƯỜI Trung quốc đang sống ở Việt Nam và để bảo tòan TÀI SẢN của Trung quốc đặt để ở lãnh thổ Việt Nam.
1) Đòi NỢ Việt Nam
Trung quốc cho Hoa kỳ vay nợ. Họ trở thành chủ nợ, nhưng đối với con nợ Hoa kỳ, chính chủ nợ Trung quốc lại ngại sợ bởi vì Hoa kỳ có một lực lượng quân đội mạnh có thể vận chuyển nhanh chóng khắp Thế giới. Trung quốc chưa bao giờ viễn chinh và có thể bị tiêu diệt dễ dàng nếu muốn tấn công Hoa kỳ để đòi nợ.
Trường hợp con nợ Việt Nam thì khác. Việt Nam ở gần kề và bị bao vây mọi phía bởi Trung quốc: phía Đông, Tầu đã giữ Biển Đông; phía Tây, Tầu tràn qua Lào và Cao Mên dễ dàng; phía Bắc, Tầu đứng cạnh biên giới sẵn sàng tràn xuống như họ đã làm trong Lịch sử. Trong tình trạng Kinh tế hiện nay, Trung quốc dư vốn cho Việt Nam vay và khi cho Việt Nam vay thì họ không sợ mất vốn. Nhà Nước Việt Nam thiếu hụt ngân qũy và nhờ Trung quốc trợ giúp Tài chánh. Ngân Hàng dành riêng cho người Tầu đã họat động từ 4 năm nay tại Việt Nam. Phần lớn những Dự án ở Việt Nam hiện nay là do vốn Tầu cho vay và dân chúng Việt Nam phải trả góp. Trả nợ không xong, thì Tầu tràn vào đòi nợ.
2) Bảo vệ sinh mạng NGƯỜI TẦU sinh sống tại Việt Nam
Trung quốc cho vay nợ để thực hiện Dự án. Mỗi Dự án là mỗi xuất cảng công nhân Trung quốc sang Việt Nam. Những công nhân này không phải chỉ lấy vợ chồng tại Việt Nam mà ở lại, mà chính họ tìm mọi cách ở lại Việt Việt Nam để lập nghiệp. Những công nhân này sẽ mang gia đình họ từ Trung quốc sang sinh sống tại Việt Nam. Họ sẽ thiết lập những làng, những khu thương mại, những khu kỹ nghệ riêng cho họ. Khi người Tầu lập những China Towns khắp Thế giới, thì việc tiến lên những khu riêng của họ tại Việt Nam, với thái độ sợ sệt của CSVN lúc này, là việc rất dễ dàng và mau chóng. Khi đã sinh sống thành làng, thành khu thương mại, kỹ nghệ rồi, thì khi có cuộc nổi dậy tại Việt Nam, Trung quốc dễ dàng nại ra lý do bảo vệ sinh mạng người của họ để cho quân đội vào bảo vệ.
3) Bảo tòan TÀI SẢN Trung quốc đặt ở Việt Nam
Trong tuần trước, chúng tôi đã viết bài về chương trình tư nhân hóa hay Trung quốc hóa những Công ty quốc doanh Việt Nam. Người Trung quốc trực tiếp hay qua trung gian những người Tầu sống tại Việt Nam mua đa số cổ phần trong những Công ty này để nắm trọn Sản xuất cũng như Thương mại tại Việt Nam. Việc Trung quốc hóa này nhắm chính yếu vào Thương mại. Thực vậy, khi mà những cơ sở nhập cảng nằm trong tay Trung quốc, thì việc nhập cảng hàng từ Trung quốc để phân phối cho 85 triệu người Việt trở thành tự động. Khi có nổi dậy, Trung quốc có thể lấy lý do bảo tòan tài sản của họ mà cho quân tràn vào.
Tóm lại, Trung quốc không tự dưng tràn quân vào Việt Nam để bị Thế giới kết án. Nhưng họ sẽ nêu ra những lý do bảo vệ quyền lợi Kinh tế của họ mà cho quân vào Việt Nam đàn áp dân chúng nổi dậy.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế Geneva, 04.02.2010
CSVN CHO TẦU THUÊ ĐẤT ĐAI CSVN cho người ngoại quốc thuê rừng là tự sát và làm hại cho đất nước. Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên và Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh
Về việc các tỉnh cho người nước ngoài thuê đất đầu nguồn trồng rừng nguyên liệu dài hạn
Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên vốn là người có 7 năm phụ trách Chương trình 327 mà mục tiêu là phủ xanh đồi núi trọc, bảo vệ rừng, và môi trường sinh thái; còn Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh nguyên Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc (1974-1989). Hai nhà cách mạng lão thành gửi cho Bauxite Việt Nam bài viết sau đây, nêu rõ hiểm họa của việc chúng ta cho Trung Quốc, Đài Loan và Hồng Kông thuê trong thời hạn 50 năm hơn 264 nghìn ha rừng đầu nguồn; 87% ở các tỉnh xung yếu biên giới.
Theo chỉ thị của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Cao Đức Phát đã cử đoàn cán bộ liên ngành trực tiếp kiểm tra hai tỉnh Lạng Sơn và Quảng Ninh, đồng thời tổng hợp báo cáo 8 tỉnh Cao Bằng, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Nam, Bình Định, Kon Tum và Bình Dương. Kết quả cho thấy 10 tỉnh [các tác giả chỉ liệt kê 9 tỉnh, tức sót một tỉnh – người biên tập] đã cho 10 doanh nghiệp nước ngoài thuê đất rừng đầu nguồn dài hạn (50 năm) trồng rừng nguyên liệu với tổng diện tích 305,3534 nghìn ha, trong đó Hồng Kông, Đài Loan, Trung Quốc chiếm trên 264 nghìn ha; 87% ở các tỉnh xung yếu biên giới.
Đây là một hiểm họa cực lớn liên quan đến an ninh nhiều mặt của quốc gia. Hám lợi nhất thời, vạn đại đổ vào đầu cháu chắt. Mất của cải còn làm lại được, còn mất đất là mất hẳn. Cho Hồng Kông, Đài Loan, Trung Quốc khai thác rừng đầu nguồn là tiềm ẩn đầy hiểm họa. Họ đã thuê được thì họ có quyền chặt phá vô tội vạ. Rừng đầu nguồn bị chặt phá thì hồ thuỷ lợi sẽ không còn nguồn nước, các nhà máy thuỷ điện sẽ thiếu nước không còn tác dụng, lũ lụt, lũ quét sẽ rất khủng khiếp. Năm qua nhiều tỉnh miền Trung đã hứng chịu đủ, chẳng phải là lời cảnh báo nghiêm khắc hay sao?
Các tỉnh bán rừng là tự sát và làm hại cho đất nước. Còn các nước mua rừng của ta là cố tình phá hoại nước ta và gieo tai họa cho nhân dân ta một cách thâm độc và tàn bạo. Nếu chúng ta không có biện pháp hữu hiệu, họ có thể đưa người của họ vào khai phá, trồng trọt, làm nhà cửa trong 50 năm, sinh con đẻ cái, sẽ thành những “làng Đài Loan”, “làng Hồng Kông”, “làng Trung Quốc”. Thế là vô tình chúng ta mất đi một phần lãnh thổ và còn nguy hiểm cho quốc phòng.
Chúng tôi đồng ý với 5 đề nghị của Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn. Xin nói rõ 2 đề nghị đầu:
1. Đối với một số tỉnh đã lỡ ký với doanh nghiệp nước ngoài, đặc biệt các tỉnh thuộc vùng xung yếu biên giới, cần tìm cách thuyết phục họ khoán cho đồng bào tại chỗ trồng. Những tỉnh chưa ký thì đình chỉ ngay; thay vào đó, huy động các doanh nghiệp trong nước đầu tư, kết hợp sử dụng một phần vốn Dự án trồng mới 5 triệu ha rừng để thực hiện. Thực tế đất rừng đã giao cho đồng bào sử dụng gần hết. Nếu ký cho nước ngoài thuê sẽ đụng đến môi trường, đụng đến quyền lợi đồng bào, nhất là đồng bào miền núi, đang thiếu đất, sẽ nảy sinh nhiều vấn đề rất phức tạp.
2. Các tỉnh chỉ đạo các huyện, các lâm trường xây dựng bộ phận chuyên trách. Trong vòng 1 năm, chính thức giao đất, khoán rừng cho từng hộ; cấp quyền sử dụng đất vào mục đích trồng rừng phòng hộ kết hợp rừng kinh tế.
Từ đây, chúng tôi đề nghị mở rộng chương trình xóa đói giảm nghèo ở miền núi thành chương trình làm giàu cho đồng bào miền núi, kết hợp tái định cư của các công trình. Điều kiện làm giàu ở miền núi tốt hơn ở đồng bằng. Theo báo cáo của Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, đất rừng đầu hộ của đồng bào miền núi còn trên 4 ha. Tuy không nhiều, nhưng vẫn gấp 3 lần ở đồng bằng; ở đây, thực hiện được đa canh, đa con. Đặc biệt kết hợp tốt trồng rừng phòng hộ với rừng kinh tế. Lùi về trước đã có mô hình tỉnh Tuyên Quang nhân dân ta tự trồng rừng, đảm bảo nguyên liệu cho nhà máy Bãi Bằng. Vậy bây giờ có điều kiện hơn, tại sao lại giành cho nước ngoài?
Đất đai là thứ nhạy cảm, muôn đời, vì hiện tại và tương lai của nhân dân, hãy tính toán chặt chẽ từng tấc đất cho các mục đích cần sử dụng. Trước mắt đề nghị Chính phủ cho đình chỉ ngay việc cho nước ngoài thuê đất đầu nguồn dài hạn với diện tích lớn, dù có phải bồi thường cũng được, để tránh thảm họa cho dân cho nước.
Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên và Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh
HAI TƯỚNG CS CHỈ RA HIỂM HỌA Bùi Tín Paris đêm 30 Tết Canh Dần (13-2-2010)
Ngày cuối năm âm lịch, mở mạng Bauxite-info, bên những bông hoa mai vàng và lời chúc Tết đẹp là một bài viết rất "nóng" của 2 tướng ở trong nước.
Đó là trung tướng Đồng Sỹ Nguyên và thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh.
Bài viết được mạng Bauxite.info giới thiệu một cách trang trọng.
Trung tướng Đồng Sỹ Nguyên vốn là phó tổng tham mưu trưởng, từ 1967 đến 1975 là Tư lệnh Binh đoàn Trường Sơn dọc đường "mòn" Hồ Chí Minh, là một binh đoàn tương đương 5 sư đoàn, ngang với 2 quân đoàn, có quân số 42 ngàn quân, gồm vận tải cơ giới, công binh, phòng không, thông tin, ra-đa, bộ binh, cao xạ, kho tàng, ống dẫn dầu, giao liên, thanh niên xung phong ... rải dài hơn 1 ngàn kilômét. Sau chiến tranh ông là phó thủ tướng kiêm bộ trưởng giao thông vận tải, là uỷ viên bộ chính trị trung ương đảng trước khi về hưu năm 1988.
Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh vốn là uỷ viên trung ương đảng, bí thư tỉnh uỷ Thanh hoá, là đại sứ VN tại Trung quốc suốt 15 năm, từ 1974 đến 1989 (trong cuộc chiến Trung-Việt) về hưu năm 1990.
Đặc điểm của 2 tướng này là uy tín lớn trong Quân đội nhân dân, có ảnh hưởng sâu rộng trong cựu chiến binh, tướng Đồng Sỹ Nguyên có 200 ngàn binh sỹ từng dưới quyền, vẫn còn quan hệ với nhau trong "hội " cựu binh Trường Sơn; tướng Nguyễn Trọng Vĩnh nổi tiếng về tính bộc trực ngay thẳng, hiện là phó chủ tịch Hội Cựu chiến binh Việt nam, có hàng triệu hội viên rải khắp nước.
Cần nói thêm 2 tướng này năm 2009 vừa qua đã lên tiếng mạnh mẽ phản đối, ngăn chặn chủ trương khai thác bôxít ở Tây Nguyên của bộ chính trị hiện tại, cũng cùng lên tiếng qua mạng Bauxite.info do nhà văn hoá Nguyễn Huệ Chi chủ trương, nay lại cùng chung bài viết đề ngày 22-1-2010, nhưng chỉ xuất hiện sáng ngày 12-2-2010 trên mạng Bauxite đang bị đánh phá dữ dội. Sự chậm trễ 20 ngày cho thấy bài báo đã bị các báo lớn nhất từ chối, tẩy chay do tệ độc quyền báo chí chà đạp Hiến pháp của bộ chính trị đương quyền.
Lại cũng cần thưa thêm với độc giả trong và ngoài nước rõ, 2 tướng Đồng Sỹ Nguyên và Nguyễn Trọng Vĩnh, từ năm 2004, cũng có lập trường chung tố cáo mạnh mẽ, công khai vụ án siêu nghiêm trọng Tổng Cục II và T4, vụ án đã được trung ương đảng khoá IX cử ra Ban Kiểm tra Liên ngành điều tra và kết luận, Ban này đã hoàn thành báo cáo, nhưng bộ chính trị do ông Mạnh cầm đầu đã ngang nhiên "khoanh lại" để ỉm đi một cách vô nguyên tắc, nhằm bảo vệ uy tín, che dấu trọng tội của 2 ông Lê Đức Anh và Đỗ Mười. 2 ông này đã được gần như toàn xã hội và đa số đảng viên nhận diện như là "bạn tốt" nhất, "đồng chí tốt" nhất của thế lực bành trướng Bắc Kinh.
Trong bài viết mới này, 2 ông tướng đã báo động khẩn cấp việc cấp uỷ đảng cùng chính quyền ở 10 tỉnh đã ký kết với 10 doanh nghiệp Trung quốc đóng tại Trung quốc, Hồng kông và Đài Loan, những thoả thuận cho phép họ thuê đất và rừng để kinh doanh trong một thời gian rất dài.
Danh sách các tỉnh đó là : Lạng sơn, Quảng ninh, Cao bằng, Nghệ an, Hà tĩnh, Quảng nam, Bình định, Kon tum và Bình dương.
Diện tích cho thuê tổng cộng là 264.000 hec-ta rừng phần lớn ở đầu nguồn, các tỉnh biên giới (theo báo cáo kín của bộ nông nghiệp và phát triển nông thôn) .
Các thoả thuận đều có giá trị trong thời gian 50 năm, và sẽ kéo dài hơn sau đó. Hai viên tướng chỉ rõ hiểm họa cực lớn cho đất nước, cho cuộc sống và an ninh của nước ta, cho nền quốc phòng của quốc gia. Tướng Đồng Sỹ Nguyên sinh năm 1923, nay 87 tuổi. Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh sinh năm 1916, 94 tuổi.
Hai viên tướng báo động : họ sẽ tha hồ chặt phá cây rừng từ đầu nguồn, hồ sẽ cạn nước, các nhà máy thuỷ điện sẽ chết, mội trường sẽ bị huỷ hoại.
Hai viên tướng kết luận : đây là một cuộc tự sát của quê hương đất nước.
2 tướng Đồng Sỹ Nguyên và Nguyễn Trọng Vĩnh đề nghị với đảng, nhà nước và nhân dân : - với những thỏa thuận đã lỡ (!) ký rồi, hãy thuyết phục các công ty nước ngoài khoán cho đồng bào ta ở tại chỗ khai thác đất rừng, đề phòng họ sẽ đưa lao động dân nước họ vào lập thành những làng Trung hoa, làng Hồng kông, làng Đại hàn trên đất nước ta . - với những thoả thuận đang thương lượng thì đình ngay lại !
Cuối cùng 2 ông yêu cầu đảng và nhà nước thực hiện ngay và rộng khắp việc giao khoán đất rừng cho từng hộ đồng bào ta là dân địa phương tại chỗ.
Tiết lộ và ý kiến của 2 tướng Đồng Sỹ Nguyên và Nguyễn Trọng Vĩnh là hết sức khẩn cấp và nghiêm trọng.
Vì ông Đồng Sỹ Nguyên khi còn là Phó thủ tướng đã chịu trách nhiệm thực hiện Chương trình 327 của chính phủ là Chương trình Quốc gia Phủ xanh đồi trọc và Bảo vệ rừng.
Bài viết của 2 ông tướng này còn cực nóng vì phơi bày một loạt việc làm chui, khuất tất, ám muội, mang tính hại nước hại dân, có thể xếp vào tội phản quốc, do chính quyền và đảng uỷ các tỉnh, huyện thực hiện thông đồng với các công ty của thế lực bành trướng với các khoản đút lót, hối lộ béo bở, được một số quan chức trong chính phủ, một số bộ trưởng lớn nhất, có thể trong cả bộ chính trị đỡ đầu, yểm trợ để kiếm phần siêu lợi khổng lồ. Họ sẽ thâm thù 2 ông tướng.
Anh Nguyễn Huệ Chi linh cảm rõ điều ấy. Anh nghĩ họ có thể bóp cho mạng của anh nghẹt thở hẳn do tin tày trời mang bí mật quốc gia cực kỳ nhạy cảm này. Anh thề sẽ hiến cho sự thật, cho nhân dân đến gịot máu cuối cùng của anh, để mạng bauxite ngang nhiên sống khỏe.
Chính vì vậy mà ngày cuối năm 30 Tết tôi cặm cụi gõ bài này và gửi lời chúc chân thành nhất đến nhóm Nguyễn Huệ Chi, Phạm Toàn, Nguyễn Thế Hùng cùng hơn 4.000 anh chị trí thức đã ký kiến nghị Bôxit, cũng như đông đảo bạn yêu nước, yêu tự do trong số gần 20 triệu độc giả quen thuộc của mạng này.
Bùi Tín Paris đêm 30 Tết Canh Dần (13-2-2010)
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế Geneva, 18.02.2010
| | | |
NHỮNG NHẬN ĐỊNH THEO DÒNG THỜI SỰ:
CHỦ ĐỀ: GIÁO DÂN ĐỐI THOẠI VỚI H.Y.MẪN
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế Geneva, 04.02.2010
Trong lúc Giáo dân, Linh mục, Nam Nữ Tu sĩ… bị CSVN đàn áp, bị đánh đổ máu tại hiện trường, thì Hồng y Mẫn ngồi yên lành ở Tòa Giám mục lại rêu ra chủ trương ĐỐI THOẠI với CSVN để rồi Báo Đài của Nhà Nước cùng báo Tôn giáo quốc doanh Công Giáo & Dân Tộc phụ họa với chủ trương Đối Thoại nhằm dẹp cao trào Giáo dân Công giáo tự vệ trước bạo lực và can đảm đứng lên đòi CÔNG Ý để cá nhân cũng như xã hội có HÒA BÌNH thực sự. Chủ trương và kêu gọi ĐỐI THOẠI như con dao hai lưỡi đâm sau lưng Giáo dân, Linh mục, Nam Nữ Tu sĩ… đang kiên cường đấu tranh không phải riêng cho Giáo Hội Công Giáo, mà cho cả Dân Tộc nữa.
Giáo dân, Linh mục, Nam Nữ Tu sĩ… muốn ĐỐI THOẠI với Hồng y PHẠM MINH MẪN để xem cái chủ trương của Ngài ĐỐI THOẠI với CSVN có thực lòng, có hiệu quả không hay chỉ là bình phong che đậy cho thâm ý dẹp những cố gắng đấu tranh của Công Giáo để CSVN vẫn yên lành cai trị khát máu trên Dân Tộc, cướp bóc bất công của cải của Dân chúng và thâu góm tài sản Quốc gia làm của riêng.
Nhân vụ Đồng Chiêm, nhận xét sơ khởi về Chủ trương ĐỐI THOẠI của Hồng y Mẫn
Trong THƯ CHÚC XUÂN NĂM THÁNH VÀ XUÂN CANH DẦN, Đức HY Phạm Minh Mẫn mở đầu Lá Thư như sau:
”Vào thời điểm chuẩn bị bước vào Năm Thánh 2010, Đức Thánh Cha Bênêđitô XVI nhắn nhủ cộng đồng dân Chúa Việt Nam hãy dành thời gian Năm Thánh xây dựng ba mối tương quan căn bản của đạo làm người : - thể hiện lòng thảo kính đối với Chúa là Cha trên trời cùng ông bà tổ tiên và các tiền nhân; - phát huy tình huynh đệ hiệp nhất đối với nhau trong cộng đồng dân Chúa là anh em đồng đạo; - mở rộng tình huynh đệ liên đới đối với mọi người trong cộng đồng xã hội, là anh em đồng bào và đồng loại ».
Để cắt nghĩa thêm về “mở rộng tình huynh đệ liên đới đối với mọi người trong cộng đồng xã hội, là anh em đồng bào và đồng loại”, HY Mẫn viết:
“Con đường đồng hành cùng dân tộc. Vào dịp các giám mục Việt Nam đi Ad Limina cuối tháng 6 năm 2009, Đức Bênêđitô XVI có lời nhắc nhở cộng đồng dân Chúa Việt Nam : đồng hành cùng dân tộc trên con đường lịch sử của đất nước, mọi người cần quan tâm mở rộng tình huynh đệ cùng phát huy tinh thần trách nhiệm liên đới trong cộng đồng xã hội, qua con đường đối thoại và hợp tác với mọi thành phần xã hội, trên nền tảng sự thật và công ích, nhằm phục vụ cho sự sống con người cùng sự phát triển đất nước.”
Khi trả lời Phóng viên Jerome BORUSZEWSKI (Báo La Croix), ngày 24.01.2010, HY Mẫn nói:
“... tôi cố gắng đi theo con đường mới Công đồng Vatican II đã mở ra, là đối thoại và hợp tác với mọi tổ chức văn hoá và tôn giáo, kinh tế và chính trị trong cộng đồng xã hội, trên cơ sở sự thật và công ích. Cả hai vị Giáo Hoàng Gioan Phaolô II và Bênêđitô XVI đều nhắc lại con đường này cho các Giám mục Việt Nam trong những lần đi Ad Limina trong thập niên đầu của thiên niên kỷ thứ ba.”
Chúng tôi xin nêu ra những điểm sau đây và sẵn sàng đối thọai với HY Phạm Minh Mẫn:
1) Thời điểm cổ võ việc đối thọai
HY Mẫn đề cập và nhấn mạnh chủ trương ĐỐI THỌAI ở một thời điểm rất tế nhị để Giáo dân có thể hiểu rằng đây là việc công kích thái độ của Tổng Giáo Phận Hà Nội cương quyết trước việc đàn áp của CSVN đối với những vụ Tòa Khâm sứ, Xú Thái Hà, Tam Tòa và nay là Đồng Chiêm. Giáo dân và những Linh mục trong những vụ này chỉ là những nạn nhân của đàn áp bằng vũ lực. Nếu họ cứng rắn phản ứng lại, thì dó cũng là quyền tự vệ một phần nào. Khi Tổng Giáo phận Hà Nội đang phải chịu đựng đàn áp như vậy, mà Hy Mẫn chỉ lớn tiếng kêu gọi đối thọai, mà không nói cho kẻ đàn áp hãy ngưng tàn bạo, thì những lời kêu gọi này trở thành thiên vị: một đàng như công kích Tổng Giáo phận Hà Nội, một đàng như biện minh cho sự đàn áp của CSVN.
Một lời kêu gọi về những giá trị luân lý tổng quát có thể có lợi ở thời điểm này, nhưng lại hại ở thời điểm khác. Người kể chuyện có duyên là người biết đúng thời điểm để kể ra câu chuyện. Cùng một câu chuyện, nhưng kể ra ở một thời điểm khác, có thể trở thành vô duyên. Hy Mẫn thử đến bên những người đàn bà bị đánh bể đầu, vỡ mặt, máu lênh láng... để kể chuyện ĐỐI THỌAI với CSVN dùng vũ lực, xem người ta hay chính Hồng Y thấy vô duyên, thậm chí độc ác nữa.
Các Giám Mục của Tổng Giáo phận Hà Nội, khi cùng ký tên Hiệp Thông với Đồng Chiêm, không phải là những Vị không biết đối thọai để đến nỗi Hồng Y Mẫn phải la hò lên ở thời điểm này như công kích.
Vào thời điểm Cộng Hòa Miền Nam, Phong trào Ngô Bá Thành, Tôn Thất Dương Kỵ... đứng lên kêu gọi HÒA BÌNH. Chính Miền Nam đang phải chiến đấu để bảo vệ Hòa Bình cho Miền Nam, trong khi ấy Miền Bắc gửi quân vào để phá đời sống an bình của dân Miền Nam. Tại sao Phong trào Hòa Bình không kêu gọi kẻ từ Miền Bắc gây chiến, mà chỉ lớn tiếng kêu gọi Miền Nam phải ngưng đấu tranh. Hai tiếng HÒA BÌNH thật đẹp, nhưng Phong trào đã xử dụng ở thời điểm ấy như lưỡi gươm đâm vào phía Miền Nam. Họ là tay sai của Miền Bắc gây chiến.
HY Mẫn lớn tiếng kêu gọi ĐỐI THỌAI không đúng thời điểm, hay là ở hòan cảnh tế nhị lúc này, có thể bị coi là tay sai của CSVN nhằm diệt tinh thần can cường tự vệ của Giáo dân Tổng Giáo phận Hà Nội và do đó ủng hộ việc đàn áp đẫm máu của CSVN.
2) HY Mẫn hiểu sai tinh thần ĐỐI THỌAI của Công Đồng Vatican II
Chính trong THƯ CHÚC XUÂN NĂM THÁNH VÀ XUÂN CANH DẦN, Hy Mẫn đã nói rõ rệt:”... mở rộng tình huynh đệ liên đới đối với mọi người trong cộng đồng xã hội, là anh em đồng bào và đồng loại.” Khi trả lời Phỏng vấn của Jerome BORUSZEWSKI, Hy Mẫn còn nhắc lại việc ĐỐI THỌAI là đối với anh em trong “cộng đồng xã hội, trên cơ sở sự thật và công ích. “
Chúng tôi hòan tòan đồng ý với tinh thần ĐỐI THỌAI này mà Công Đồng Vatican II đã chỉ dậy. Mọi người trong cộng đồng xã hội là những ai ? Là những đồng bào nghèo khổ đang bị cướp nhà, đất; là những công nhân bị bóc lột sức lao động; là những trí thức lên tiếng xây dựng xã hội thì bị bỏ tù; là những ngư dân bị Tầu cướp bóc, giết hại mà CSVN không làm gì để bênh vực; là những tăng ni Bát Nhã bị đánh đập, đuổi khỏi cơ sở tu trì; là những Giáo dân bị đánh bể đầu khi bảo vệ Thánh Giá Chúa; là những cô gái bị bán ra nước ngòai để phục vụ tình dục; là những nữ sinh vị thành niên bị ép tình dục như vụ việc đang xẩy ra tại Hà Giang... Họ là những đồng bào gần nhất trong cộng đồng xã hội của chúng ta hiện nay.
Đối với những người này của Cộng đồng Xã hội, hãy mang cái nhìn đối thọai, thông cảm và hiệp thông đến với họ. Nền tảng của ĐỐI THỌAI là tình yêu thương. Việc đối thọai đối với đồng bào này là yêu thương họ, đến với họ để trợ lực khi họ phải chịu những bất công.
Đúng như lời Hy Mẫn đã nhắc lại tinh thần Đối Thọai của Vatican II là dành cho mọi người thuộc CỘNG ĐỒNG XÃ HỘI, nhưng Hy Mẫn đã thực hiện đến mức nào ?
Trong hai câu nói mà Hy Mẫn nhắc ra trên đây, không có từ nào nhắc đến Nhà Nước, đến đảng CSVN độc tài trị dân với những bất công, đàn áp dân với vũ lực và nhà tù. Công Đồng Vatican II không khuyên ta rõ rệt là Đối Thọai với một đảng Chính trị, một Nhà Nước độc tài chỉ tìm mọi cách cai trị cộng đồng xã hội như đồ dùng vô tri không còn nhân phẩm nữa. Lời giáo huấn của Vatican II là đối thọai với mọi người thuộc Cộng đồng Xã hội, nhưng Hy Mẫn chỉ hiểu rằng đó là lời khuyên đối thọai với một đảng phái Chính trị độc tài. Việc hiểu sai lời dậy của Công Đồng Vatican II là vô tình hay đó là hữu ý xử dụng lời khuyên cao đẹp của Công Đồng trong mục đích bênh đỡ cho một đảng phái, một Nhà Nước đang làm bất công, tham nhũng và cướp bóc.
Cho dù vô tình hay hữu ý trích dẫn Giáo Huấn Công Đồng Vatican II, thì Hồng y Mẫn cũng phải xét những điểm sau đây làm điều kiện cho ĐỐI THỌAI:
=> Người đối thọai với mình có THIỆN CHÍ đối thọai hay không? Chúa Giêsu không bao giờ đối thọai với quân Pharisiêu giả hình vì thâm tâm của chúng chỉ mưu mô lừa người khác. Chúa mang cứu rỗi cho những ai có thiện tâm mà thôi.
=> Mục đích đối thọai mang đến cái gì ? Cộng đồng Xã Hội mong muốn đi tới những điều tốt hơn cho xã hội, nhưng CSVN dùng chiêu bài đối thọai như làm yên đòi hỏi thăng tiến xã hội của dân, để họ tiếp tục giữ độc quyền gây thêm tội ác cho xã hội.
=> Đối thọai hay Thương thuyết là trình bầy những gì hữu lý để đối phương chấp nhận. Đã bao chục năm trường CSVN đã biết rõ đâu là những gì hữu lý, nhưng chúng cố chấp không chịu phục thiện và chấp nhận. Vậy trước khi đối thọai với CSVN thì phải hiệp thông đối thọai với “cộng đồng xã hội” để có sức mạnh quần chúng hậu thuẫn những gì hữu lý của mình. Đó là thực tiễn của đối thọai: “Cái lý của kẻ mạnh” ! Khi có sức mạnh quần chúng rồi, thì chính CSVN đến xin chúng ta đối thọai và chúng ta chỉ cần nói nhỏ thì chúng cũng lậy van xin chấp nhận cái hữu lý.
Thử nghĩ đến những vấn đề cần phải ĐỐI THOẠI với Hồng y Mẫn
Hồng y Mẫn thích ĐỐI THOẠI, thì Giáo dân, Linh mục, Nam Nữ Tu sĩ… hãy ĐỐI THOẠI với Ngài. Giáo dân có thể lấy những vấn đề sau đây để làm đề tài đối thoại với Hồng y Mẫn, để biết con người thật của Ngài và để Giáo dân, Linh mục, Nam Nữ Tu sĩ… loại bỏ ra những ảnh hưởng xấu từ chiêu bài ĐỐI THOẠI ác độc hai lưỡi đâm sau lưng:
1) Có Tự do Tôn giáo ở Việt Nam hay không ? Nó có giống như cái Tách, cái Đĩa như Hồng y thường nói với Báo chí hay không ?
2) Ai trách nhiệm về Phan Khắc Từ, một Linh mục được che chở quản Xứ mà vẫn có một vợ hai con ?
3) Hồng y Mẫn cúi đầu chấp nhận Tổng Đại Diện Huỳnh Công Minh do CSVN đặt để ?
4) Hồng y có phải đã tiếp tay cho CSVN để ảnh hưởng lên Vatican hay không?
5) Ý nghĩa việc làm cớ vấp phạm cho Giáo dân đến từ chính một Chủ chăn?
6) Mập mờ tiếp tay cho CSVN: nguồn chia rẽ trong Hội Đồng Giám Mục VN?
7) Có thể gọi CSVN là quân Pharisiêu giả hình hay không ?
Dưới CHỦ ĐỀ: GIÁO DÂN ĐỐI THOẠI VỚI H.Y.MẪN, chúng tôi tiếp tục lần lượt viết về những vấn đề trên đây.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế Geneva, 04.02.2010
| | | |
********************* NHỮNG ĐIỂM THỜI SỰ ĐÁNG GHI LẠI ************************** ĐỂ NHẬN ĐỊNH
NGUYỄN PHÚC LIÊN
* So sánh việc thóat Khủng hỏang Kinh tế giữa Hoa kỳ và Liên Âu (Le Monde 04.02.2010, p.1, p.6, p.13)
* Thượng viện Hoa kỳ và Chương trình Volcker về Kiểm sóat Ngân Hàng (Financial Times 04.02.2010, p.4; The Wall Street Journal 03.02.2010, p.1; Financial Times 03.02.2010, p.3)
* Thái độ của Hoa kỳ qua những vụ: Google, Bán Vũ khí cho Đài Loan và Obama gặp Đức Đạt Lai Lạt Ma Tây Tạng. (Le Monde 03.02.2010, p.4; Financial Times 03.02.2010, p.1; Le Monde 02.02.2010, p.6; Financial Times 01.02.2010, p.1, p.6; Le Figaro 01.02.2010, p.6)
* Thụy sĩ nhất quyết cho hai người Duy-ngô-nhĩ Tân Cương ra tù từ Guantanamo, mặc dầu Trung quốc cực lực phản đối. Tính các Độc lập của Dân Thụy sĩ khi quyết định không xây Tháp Hội đườn Hồi Giáo trên Lãnh thổ họ, mặc dầu cả Thế giới Hồi Giáo phản đối và đòi kiện ra Tòa án La Haye. (Le Temps 03.02.2010, p.9; Tribune de Geneve 02.02.2010, p.7)
* Vai trò Kinh tế Đài Loan được Hoa kỳ nâng đỡ để làm giảm cao ngạo của Trung quốc Lục địa. (Financial Times 02.02.2010, p.12; Le Temps 02.02.2010, p.2, p.4)
* Thái độ của Davos 2010 dối với những công kích Tài chánh Tư bản của TT.Sarkozy (Fiancial Times 02.02.2010, p.13; Le Monde 02.02.2010, p.1)
* Davos 2010 nhận định về những Quốc gia bắt đầu phát triển, những đe dọa cho Tây phương. (Le Monde 02.02.2010, p.2; Le Figaro 01.02.2010, p.24)
* Thụy sĩ tháo gỡ những công kích về những người trốn thuế gửi tiển tại Thụy sĩ. Nhưng những người có tiền triệu, tiền tỉ tự hỏi: vậy thì cất tiền ở đâu cho vững ? (Le Temps 02.02.2010, p.8; Tribune de Geneve 02.02.2010, p.1,p.3; Financial Times 01.02.2010, p.4; Le Temps 01.02.2010, p.1; The Wall Street Journal 01.02.2010, p.1; The Wall Street Journal 28.01.2010, p.23;)
* Ngân Sách Hoa kỳ và $1’600 tỉ nợ năm 2011. (Le Monde 02.02.2010, p.15; Tribune de Geneve 02.02.2010, p.8)
* IMF phát biểu tại Davos 2010: Kiểm sóat Ngân Hàng phải được phối hợp chung, chứ không thể từng vùng. (The Wall Street Journal 01.02.2010, p.5)
* Davos 2010 không hồ hởi cho lắm về khả năng thóat khủng hỏang Kinh tế Thế giới. Vấn đề chính yếu vẫn còn quanh quẩn ở nợ nần ngân sách các quốc gia và điều chỉnh các Ngân Hàng. (Le Temps 01.02.2010, p.22)
* Trung quốc hờ hững việc trừng phạt nguyên tử Iran (The Wall Street Journal 01.02.2010, p.9)
* Hoa kỳ tăng cường quân sự trong vùng Vịnh Trung Đông vì Iran và Khủng bố (Le Figaro 01.02.2010, p.8)
* Nông dân Trung quốc nổi dậy ủng hộ việc chống lại tham nhũng (Le Monde 28.01.2010, p.7)
* Diễn văn của Sarkozy tại Davos muốn cải cách Tư bản chủ nghĩa. Đòi kiểm sóat Ngân Hàng, nhưng làm sao kiểm sóat được Ngân Hàng Trung quốc. Phản ứng của giới Ngân Hàng gia tại Davos. (Le Temps 28.01.2010, p.15; The Wall Street Journal 28.01.2010, p.1; Financial Times 28.01.2010, p.4)
* Tây phương đã quá thổi phồng Kinh tế Trung quốc. Thực tế thì khác. (Financial Times 28.01.2010, p.11)
NGUYỄN PHÚC LIÊN
| | | |
JAMES S.CHANOS DỰ ĐÓAN HIỆN TÌNH KINH TẾ TRUNG CỘNG
ĐÀO NHƯ
Theo báo New York Times hôm 8/1/2010, James S Chanos, năm nay 51 tuổi, một trong những người Mỹ đầu tư tại Trung cộng. Chanos sở hữu một tài khoản đồ sộ 6 tỷ Mỹ kim, và ông có thể sử dụng đầu tư bất cứ nơi nào trên đất nước Trung cộng. Do đó ông là người có cái nhìn thấu đáo vào tận những gốc khuất của nền kinh tế TC, những ưu cũng như khuyết điểm của nó. James S. Chanos tuần vừa rồi đưa ra lời báo động các nhà đầu tư thế giới phải hiểu rằng nền kinh tế TC hiện nay đang có những rủi ro to lớn có thể đưa đến một cuộc khủng hoảng kinh tế mới ngay cả sư sụp đổ của nền kinh tế của đất nước này. Theo Chanos, trong hiện tại không ai chối cải được sức hút như khối nam châm khổng lồ của nền kinh tế TC vì các nhà đầu tư thế giới bị ‘mà mắt’ bởi những dữ kiện của thống kê về chỉ số Stock nội địa của TC.
Nguy cơ của nền kinh tế Trung cộng hiện nay được tạo nên do gói kích cầu $586 tỷ usd. Thoạt tiên gói kích cầu này có mục đích rõ ràng, ngoài mục đích củng cố và nâng cao xuất khẩu, nó còn dùng để kích thích tiêu dùng của người dân. Người dân TC có tiền vay từ ngân hàng với lãi xuất thắp, họ mua sắm, tậu nhà cửa, xây dựng doanh nghiệp mới. Bằng cách này thì thị trường tín dụng sẽ phục hồi nhanh, và thị trường địa ốc cũng sẽ vận hành tốt trở lại.
Chính phủ Trung công hy vọng nhờ thế họ chấn hưng nền kinh tế TC và đẩy mạnh tiến trình phục hưng kinh tế thế giới. Nhưng gói kích cầu của những năm 2008-09 quá lớn và các nguồn tiền này đựợc lùa vào Wall Street, thị trường địa ốc, tạo ra tình trạng cho vay và mua nhà với những điều kiện quá dễ dàng và nhiều quá vượt mức kiểm soát. Hơn nữa thấy thị trường địa ốc TC ăn nên làm ra, các nhà đầu tư thế giới lao vào bỏ ra số vốn rất lớn đầu cơ vào thị trường này. Do đó thị trường địa ốc và tín dụng của TC tăng nhanh, phình lớn, cổ phiếu ở Wall Street tăng mạnh, tạo ra tình trạng “bong bóng kinh tế”. Có lần xuất hiện trong chương trình CNBC, Chanos cảnh cáo:
“Hiện tượng bong bóng tín dụng là thấy rõ nhất tại thị trường tín dụng TC…Không đâu có bong bóng tín dụng phình đại như TC hôm nay” Bubbles are best identified by credit excesses, not evaluation excesses…And there’s no credit bigger than credit excess in China”
Thị trường tín dụng, và địa ốc đang phì đại một cách nguy hiểm vì cả hai thị trường này đang vận hành không đúng theo qui luật, tăng trưởng vượt kiểm soát. Hơn thế nữa, trong cuộc phỏng vấn với tờ báo Politico hồi tháng 11-2009, Chanos còn cảnh cáo là hiện tại TC sản xuất một khối lượng lớn các mặt hàng họ không thể bán ra được. Số hàng này đang tồn kho chờ ngày quá date. Jim Grant, người bạn lâu năm của Chanos, chủ biên tập san tài chánh Grant’s Interest Rate Observer, cũng cảnh cáo, nền kinh tế Trung cộng bị quấy nhiễu và phiền toái rất nhiều trong mấy chục năm qua bởi điều mà ông ta gọi là Quyền Lực Thứ Ba, và Thứ Tư họ lợi dụng gói kích cầu. Hiện nay tại các ngân hàng TC, mức độ bad loans đã là 20% và sau gói kích cầu có thể cao hơn thế nữa. Trong tương lai gần, xem chừng nền kinh tế tài chánh TQ có thể sẽ đi vào con đường mòn của nền kinh tế Hoa Kỳ đã kinh qua vào những năm 2007-2008: thị trường tín dụng phì đại và vỡ, thị trường địa ốc, Freddie Mac, Fannie Mae sụp đổ lôi theo nhiều ngân hàng lớn khác khiến chánh phủ Hoa Kỳ phải kịp thời ra tay chống đỡ.
Sở dĩ những việc tiên đoán của James S. Chanos về hiện tượng bong bóng hiện tại của nền kinh tế TC có sức thuyết phục đối với một số nhà kinh tế phương Tây và các nhà đầu tư thế giới là vì trong quá khứ Chanos đã tiên đoán đúng với nhiều bằng chứng xác thực về sự sụp đổ của tập đoàn Enron và sau đó là Tyco International, Boston Market restaurant chain, Home builders và nhiều ngân hàng lớn của thế giới…
Chanos cảnh cáo nhiều lần các nhà đầu tư hải ngoại trên thế giới khị bỏ tiền vào đầu tư ở TC, họ chỉ dựa vào, hầu như “tuân theo” những dữ kiện về chỉ số Stock nội địa của TC. Nhưng với Chanos, không bao giờ bị“mà mắt” vì những dữ kiện hời hợt dó, ông đầu tư theo phương hướng, chính sách của ông. Nghiên cứu đầu tư của ông tại TC bao giờ cũng tập trung vào sự tìm hiểu tường tận về khả năng xây dựng cơ sở hạ tầng, chuyên viên kỹ thuật, phối trí nhân lực, nhân công, giao thông vận tải, khả năng phát triển công nghệ sản xuất cement, than, sắt, thép và các nguồn quặng khoáng chất. Theo Chanos, khả năng phát triển công nghệ này và đào tạo nhân công ở Trung cộng còn rất yếu, thiếu sáng tạo.
Trong khi đó Jim Rodgers, sáng lập viên của Quantum Fund với George Soros, đang sống tại Singapore, thì cho rằng những dự đoán của Chanos về hiện tượng bong bóng của nền kinh tế TC hôm nay cần phải xét lại vì Jim Rodgers cho rằng những dự đoán của Chanos thiếu cơ sở, và sự quan hệ của Chanos với nền kinh tế TC chưa đủ bề dày để cho phép Chanos đưa ra những dự đoán trên. Theo Jim Rodgers thì hiện tại thị trường tín dụng và địa ốc của TC chưa bao giờ có hiện tượng bong bóng. Nhiều đồng nghiệp và bạn bè của Chanos cũng công nhận là Chanos mới bắt đầu tìm hiểu đi sâu vào nền kinh tế TC trong một vài năm gần đây. Chanos hiện vẫn thường email tham khảo học hỏi ý kiến của những người sành về kinh tế TC. Chanos và nhóm bạn bè của ông cũng đang đối mặt với các nhà đầu tư tên tuổi trên thế giới: Warren Buffet, Will Beer L.. Ross Jr...họ không mấy tin tưởng vào lập luận của nhóm Chanos.
Trong lúc đó, có một nhóm chuyên gia kinh tế người Hoa công nhận hiện tượng bong bóng trên nền kinh tế của TC đang mỗi ngày một hiện rõ hơn. Xa hơn nữa, năm 2001 Gordon G. Chang, chuyên viên kinh tế tại Hoa Kỳ, đã từng tiên đoán về nền kinh tế TC sẽ đi vào khủng hoảng trầm trọng.
James S Chanos, một trong ba người con trai của một gia đình làm nghề giặt ủi tại Milwaukee . Chanos tốt nghiệp Yale như là một sinh viên PreMed. Nhưng sau đó Chanos chuyển sang kinh tế lý do là Chanos có nhiều đam mê và khuynh hướng về nghiên cứu kinh tế. Chanos khởi đầu sư nghiệp gia nhập thị trường chứng khoán- phố Wall-Wall Street . Tại Wall Street ông học hỏi rất nhiều về điều hành Stock và sự quan hệ giữa đầu tư và Stock. Chính Wall Street là con đường đưa James S. Chanos đến sự thành công hôm nay.
Chính những năm làm việc tại đây ông đã đưa ra sự tiên đoán chính xác về sư sụp đổ của tập đoàn Enron và sau đó là Tyco International, Boston Market restaurant chain, Freddie Mac, Fannie Mae và nhiều financial disasters khác, nhất là những ngân hàng tầm cỡ của thế giới. Chanos sẽ có buổi thuyết trình với đề tài “Contrarian Investor Sees Economic Crash in China ” tại viện đại học Oxford - Anh quốc cuối tháng Jan này.
Chúng ta thử chờ xem và theo dõi kết quả của buổi thuyết trình này nhất là phản ứng của của Trung cộng, của thế giới và của viện Đại học Oxford đối với quan điểm của James S Chanos. Từ đó hy vọng chúng ta có cái nhìn chính xác hơn về những dự đoán của Chanos về nền kinh tế Trung cộng hôm nay./.
Đào Như Bs Đào Trong Thể 10/Jan/2010 Oak park , Ill. USA
ĐÒN XÂM LĂNG BẨN THỈU CỦA TẦU CỘNG
Ngón đòn xâm lược thâm hiểm và bẩn thỉu của Tàu Cộng. Giới thiệu vài dòng tiểu sử của GS. Vũ Cao Đàm
" .... Gần hết cuộc đời, tôi đã nuôi trong lòng tình hữu nghị cao cả với đất nước quê hương của Đức Tổ họ Vũ của tôi. Tôi có lai lịch là người gốc Trung Hoa. Đức Tổ khai sinh ra dòng họ Vũ của tôi là một người thuộc dòng họ Vũ xã Long Khê, huyện Phúc Điền, tỉnh Phúc Kiến, bên Trung Hoa.
Đức Tổ của tôi là Vũ Hồn, được Vua Đường Vũ Tông cử làm An Nam Đô hộ sứ cai trị xứ An Nam trong khoảng thời gian 841-843 theo Tây lịch. Nhưng rồi vì thất sủng với Nhà Đường, Vũ Hồn đã về sống ẩn dật với người vợ An Nam ở làng Mộ Trạch, huyện Đường An, nay thuộc tỉnh tỉnh Hải Dương sinh cơ lập nghiệp, dựng nên dòng họ Vũ ở Việt Nam ngày nay.
Tôi nuôi những tình cảm ấm áp với người Trung Hoa từ cuối những năm 1930, khi tôi mới 3-4 tuổi, ở một vùng quê rất xa thành phố.. Đó là châu Dực Yên thuộc tỉnh Hải Ninh ngày xưa, mà hôm nay vẫn còn giữ nếp sống bằng lặng, yên bình, ngay sát thành phố Móng Cái, ở đó, vẫn còn dấu ấn của hàng xóm là những người Hoa chất phác, đôn hậu, tắt lửa tối đèn cùng gia đình chúng tôi chia sẻ từng bát cháo hoa ăn với chao và trứng muối ... "
Lướt nhanh trên mạng những ngày này, chúng ta luôn tìm được nhiều thông tin đắt giá:
Thương lái Trung Quốc (dân thường nói ngắn gọn, là bọn Tàu) về các chợ nông thôn Việt Nam thu mua móng trâu với giá rất cao, thậm chí những cái móng từ 4 chân của một con trâu được bọn Tàu mua với giá hơn hẳn một con trâu. Thế là nông dân Việt Nam và bọn "trâu tặc" ra sức chặt móng trâu đem bán,… vẫn còn lãi một con trâu thịt mang bán ở chợ. Chỉ một thời gian rất ngắn, bọn chúng đã triệt phá tan hoang sức kéo của nông dân nghèo Việt Nam. Tiếp đó, dân loan tin cho nhau, hàng lũ lái trâu từ bên Tàu tràn qua biên giới để "tiếp thị" bán trâu. Trong cái lũ thương lái mới này còn có cả kẻ tiếp thị bán trâu sắt (máy kéo). Dân tình vỡ lẽ: Thì ra chúng thu mua móng trâu là vì như thế!
Ở một nơi khác, thương lái Tàu đi các chợ thu mua rễ hồi, thế là những bọn "hồi tặc" mở chiến dịch triệt phá rừng hồi, một dược liệu quý hiếm của Việt Nam; chúng mua râu ngô non, xúi giục nông dân triệt phá nương ngô mang bán, đánh vào trúng cái dạ dày của những người mà bọn Tàu gọi là "đồng chí tốt" Việt Nam; chúng thu mua mèo nhằm triệt phá một nguồn trừ chuột cắn lúa; rồi chúng mua ốc bươu vàng, xúi giục nông dân nuôi ốc bươu vàng tràn ngập đồng ruộng phá hoại mùa màng, tấn công vào chiến lược an ninh lương thực của quốc gia "láng giềng tốt" Việt Nam.
Hàng tốp thương lái Tàu xuất hiện từ Hà Giang cho đến Lâm Đồng để thu mua chè vàng, là thứ chè chặt thô phơi tái, không cần chế biến. Thương lái Tàu mua chè vàng với giá rất cao, kích thích nông dân chặt trụi đồi chè mang bán. Thế là thương lái Tàu đã triệt hạ vùng nguyên liệu cho các nhà máy chè Việt Nam. Không còn con đường nào khác, các doanh nghiệp chè Việt Nam phải sang mua chè nguyên liệu từ Trung Quốc. Đến khi nông dân Việt Nam cần trồng lại đồi chè, thì các "đồng chí tốt" từ bên kia biên giới, vì tình quốc tế vô sản lại lọ mọ xuất hiện, "giúp" mua giống chè từ Trung Quốc chở qua cho nông dân Việt Nam.
Thâm độc hơn, chúng mở chiến dịch thu mua dây đồng vụn với giá cao "trên trời", đẩy từng đoàn "đồng tặc" lùng sục chặt trộm dây đồng từ các đường điện cao thế, băm nát mạng lưới điện quốc gia của nước "láng giềng tốt" để nước này đốt đèn dầu đi theo họ "hướng tới tương lai". Có nơi, bọn "đồng tặc" lẻn vào kho ăn cắp từng cuộn dây đồng mới "coong" mang bán, thì "các đồng chí tốt" lên mặt đạo đức: "Ấy chết, cái ngộ không mua cái cuộn dây tôồng ăn cắp tài sản xã hội chủ nghĩa của các tôồng chí tâu lố!" (Chúng tôi không mua cái cuộn dây đồng ăn cắp tài sản xã hội chủ nghĩa của các đồng chí đâu nhé).
Cho đến khi bọn thương lái Tàu đi thu mua cáp quang phế liệu, thì các nhà đương cục của chúng ta mới được phen ngớ ra, không hiểu bọn chúng mua cái "của nợ" này để làm gì. Vì mua dây đồng thì còn có thể hiểu là chúng lấy nguyên liệu, nhưng cáp quang thì thật không thể hiểu được chúng mua để làm gì? Đến khi dân nghèo lặn xuống biển chặt phá mạng cáp quang viễn thông, thì mới "ngã ngửa" ra, là chúng đang phá hoại con đường huyết mạch thông tin của Việt Nam… Chắc là các "đồng chí Việt Nam" nghĩ mãi không biết xử thế nào với những người "đồng chí tốt" bên nước vô sản Trung Hoa, đành phải đưa ra tòa vài thằng dân nghèo "trót dại" lặn xuống biển chặt trộm cáp quang.
"Láng giềng tốt" giúp… xây dựng các công trình thủy lợi Sau 1954, Việt Nam được Trung Quốc giúp xây dựng nhiều công trình thủy lợi. Tôi đã tiến hành một cuộc phỏng vấn với Giáo sư TTA, Viện trưởng một viện nghiên cứu thủy lợi ở Hà Nội về sự giúp đỡ thủy lợi của người "đồng chí tốt", vị Giáo sư kéo tôi vào phòng làm việc và cho xem một video clip quay suốt dọc dòng sông biên giới Việt – Trung.
Trời ơi, chúng ta không thể tưởng tượng được, người "đồng chí tốt" đã làm những trò gì đâu! Các "đồng chí" xây 120 cái kè chắn chéo dòng nước trên các dòng sông biên giới, tạo những luồng nước xoáy để làm sạt lở bờ phía Việt Nam, ăn cắp đất mang về phía đất nước "láng giềng tốt" bên kia biên giới. Đất bồi sang phía bắc đến đâu, các đồng chí xây nhà cao tầng và kéo giai cấp vô sản quốc tế Trung Hoa đến đó.
Xem xong clip của Giáo sư TTA, tôi bàng hoàng… Tất cả các triều đại Đường, Nguyên, Tống, Minh, Thanh, chưa có bất kỳ một triều đại nào trước Triều đại cộng sản Trung Hoa sử dụng những biện pháp tồi tệ như vậy với Việt Nam.
Việt Nam đã đối đầu với những đế quốc lớn, đã đối mặt với đủ loại thủ đoạn tàn bạo của nhiều loại đế quốc, nhưng có lẽ đây là ngón đòn xâm lược thâm hiểm và bẩn thỉu nhất của một loại đế quốc mới nổi: Đế quốc Trung Cộng.
Tôi hỏi Giáo sư TTA: "Ông có thể cho biết, có công trình thủy lợi nào mà Cộng sản Trung Hoa giúp Việt Nam không chứa đựng những "yếu tố đểu" tương tự như vậy không?". Ông chau mày trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu… "Tôi khó trả lời anh quá", Giáo sư nói với tôi như vậy.
Đến hành vi gây ô nhiễm môi trường "gien" Việt Nam Trên đường phố và sân bay Việt Nam hôm nay tràn ngập người Trung Quốc. Tôi vừa ngồi ở sân bay Đà Nẵng. Tôi đến hơi trễ, hỏi anh bạn ngồi bên phải tôi: "Máy bay Hà Nội gọi vào chưa?", thì nghe câu hỏi lại bằng tiếng Tàu "Shen ma?" (Cái gì?). Tôi quay bên trái hỏi, thì lại nghe "Shen ma?". Tôi quay phía sau hỏi, lại thấy "Ni shuo shen ma?" (Ông nói cái gì?)… Tôi ngỡ ngàng, tưởng mình lạc vào sân bay Bắc Kinh.
Làng sinh viên HACINKO (Phố Ngụy Như Kontum) không còn chỗ cho thuê vì hơn 500 người Trung Quốc đã "trấn" ở đó. Họ chen lấn trong thang máy và trong nhà ăn, thậm chí chiếm đứt thang máy để chơi đùa leo lên leo xuống, không cho bất kỳ ai sử dụng thang máy. Người Tàu đến đó mở hàng ăn, hàng bán quần áo, mua bán tấp nập như một chợ Tàu. Tối tối sinh viên Tàu trượt patin và la ó huyên náo một góc phố… Họ làm cho tôi liên tưởng tới hai mươi vạn quân Tàu Tưởng tràn vào Việt Nam năm 1945,… ghẻ lở, bẩn thỉu, ngông nghênh và láo xược.
Sao mà người Trung Quốc thắng thầu lắm thế? Chuyện bauxite Tây Nguyên đã có quá nhiều người nói rồi. Tôi đơn cử vài chuyện vặt vãnh khác: Chỉ ở một tỉnh ở rất gần Hà Nội thôi, Trung Quốc chưa làm xong Nhà máy điện HB, hàng ngàn công nhân Tàu chưa kịp rút, thì Tàu đã thắng thầu làm Nhà máy điện MK, và hàng ngàn công nhân Tàu lại xuất hiện. Những người Tàu từ các cơ sở sản xuất này lan tỏa khắp nơi để gieo rắc "hạt giống đỏ" cho cách mạng vô sản Trung Hoa, đỡ cho các công ty xuất khẩu lao động Việt Nam và các công ty môi giới hôn nhân khỏi phải xuất con gái qua Tàu… Tôi có dịp trao đổi với các chị phụ trách hội phụ nữ ở mấy tỉnh Tây Nguyên, thì được biết, các chị đang rất lo ngại, chưa biết xử lý thế nào với nạn con gái Tây Nguyên có bầu với công nhân Tàu (!).
Chúng ta nhìn thấy một cảnh tượng đang đến gần: Đội quân thứ 5 của Trung Cộng đang ngày càng được mở rộng. Cần cảnh báo: Khi Trung Cộng mới sáp nhập Tân Cương vào Trung Quốc, dân Hán ở đây chỉ chiếm chừng 4-5%. Sau nửa thế kỷ, dân Hán đã lên tới 45%. Tôi nhớ đã đọc ở đâu đó, chúng ta có thể rất cần đặt câu hỏi: "Bao giờ dân tộc Việt Nam trở thành dân tộc thiểu số trên chính đất nước mình?".
Và rồi xoa dịu bằng mấy công trình văn hóa? Gần đây chắc là Trung Nam Hải đã nhận ra sự phẫn nộ của dân chúng Việt Nam trước những hành vi xâm lược của họ, họ đã "kỷ niệm" cho dân Việt Nam mấy pha ngoạn mục: Trước hết là 30 triệu USD xây dựng ký túc xá cho Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh để đào tạo cán bộ cho Đảng. Tiếp đó là Cung Văn hóa hữu nghị Việt – Trung, chắc rồi đến Viện Khổng Tử,… và rồi không biết còn những thứ gì nữa. * Viết đến đây, tôi chợt nhớ cái thời lớp thanh niên chúng tôi say mê theo các nghệ sỹ ca ngợi,… những cánh hoa mộc miên bay tới đâu, tình hữu nghị của dân tộc Trung Hoa lan tỏa đến đó… Sao mà lãng mạn.
Ngẫu nhiên, tôi ngồi để hồi tưởng tâm tình lãng mạn theo những "Cánh hoa mộc miên" với Giáo sư Phạm Huy Tiến, một nhà địa chất, cũng có thời đi tu nghiệp "tiến tu Giáo sư" ở Học viện Địa chất Bắc Kinh (đối diện Học viện Khoáng nghiệp của tôi). Giáo sư Tiến cười rũ ngắt lời tôi: "Các bố nhầm hết rồi. Các nghệ sỹ cũng nhầm rồi. Cánh rừng mộc miên khi xưa nằm trên đất Việt Nam. Bọn địa chất chúng tôi lăn lộn ở đó quá nhiều. Cả đỉnh thác Bản Giốc nữa, cánh địa chất chúng tôi từng lên đó nấu cơm ăn… Nhưng rồi Trung Quốc lấn chiếm, nuốt toàn bộ cánh rừng mộc miên vào lòng Tổ quốc Trung Hoa"… Và thế là những cánh hoa mộc miên lại hồn nhiên bay "từ đất Trung Hoa", lan tỏa tình hữu nghị "vạn cổ trường sinh" giữa hai dân tộc.
Ấy thế mà, trong khi tôi được nghe các bạn nghệ sỹ của chúng ta ca ngợi "Hoa mộc miên mọc đến đâu, lan tỏa tình thữu nghị của dân tộc Trung Hoa đến đó", thì, trong một trang mạng nào đó, tôi lại nghe những người cộng sản Bắc Kinh lập luận: "Hoa mộc miên bay đến đâu gieo hạt đến đó; Cây mộc miên mọc ở đâu, đất trung Hoa ở đó. Việt Nam chỉ có cây tre, làm gì có cây hoa mộc miên!". * Trung Hoa là một đất nước có một đảng lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối. Như vậy có thể suy luận, mà không sợ sai lầm: Tất cả những sự kiện nêu trong bài viết này đều do các nhà lãnh đạo cộng sản Trung Quốc đưa đường chỉ lối.
Chính những người cộng sản Trung Hoa đã làm tan vỡ hoàn toàn tình cảm nồng ấm của những người thuộc thế hệ chúng tôi với một đất nước đã sinh ra Đức Tổ Vũ Hồn của dòng tộc của tôi, một đất nước, mà có thời tôi đã coi là Tổ quốc thứ hai của mình.
Vũ Cao Đàm
| | | |
10 NGÀN THỢ ĐÌNH CÔNG
Bản Tin Uy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam: 10 Ngàn Thợ Mỹ Phong Đình Công Vì Bị An Chận Tiền Tết Việt Báo Thứ Hai, 2/1/2010, 12:00:00 AM
[UBBV baovelaodong. com 31/01/2010] Liên tục trong 3 ngày 28-29-30/01, toàn bộ hơn 10.000 công nhân Công ty Giày Da Mỹ Phong tại Trà Vinh đã đình công vì bị chủ ăn chặn tiền Tết. Cuộc đình công chưa chấm dứt, và đến nay đã có 16 công nhân đã bị xỉu. Ngoài ra, 2 trong số những công nhân tổ chức đình công đã bị công an bắt và chủ đuổi việc.
Tin này được gởi đến UBBV bởi một tổ chức bạn là Phong Trào Lao Động Việt. Là một tổ chức trong nước tranh đấu cho quyền lợi lao động, Lao Động Việt cho hay họ thâu lượm được từ công nhân và dân chúng vùng phụ cận tin tức như sau:
Tập thể công nhân uất ức vì chủ trừ tiền 2 lần: Trong năm, khi nhiều công nhân xin nghỉ vì việc gia đình v.v., thì chủ đã trừ lương tháng đó, nay đến Tết lại trừ thêm lần nữa. Tuy việc này chỉ ảnh hưởng đến số công nhân nói trên, nhưng mọi người đã đồng lòng đình công vì đã chồng chất quá nhiều uất ức.
Để ngăn chặn cuộc đình công lan rộng, công ty đã đóng lại cổng của mỗi xưởng. Do không khí nóng bức, ngợp thở khi bị đóng cửa, ít nhất 13 công nhân bị ngất xỉu, trong đó có ít nhất 3 công nhân phải được đưa vô bệnh viện. Tuy nhiên, công nhân đã mở được cổng, và liên tục kéo nhau từ từng phân xưởng này đến các phân xưởng khác kêu gọi mọi người đồng lòng cùng nhau đình công.
Chưa thấy nhà cầm quyền làm gì để bảo vệ quyền lợi cho công nhân, chỉ thấy họ đã gởi một số công an xã đến với bình xịt hơi cay cầm sẵn trên tay.
Người dân ủng hộ cuộc đình công.
Trong khi cuộc đình công tiếp diễn, nhiều người dân ở gần đây đã đến đứng trước cổng hô hào ủng hộ cho cuộc đình công mà họ cho rằng công nhân đang bị bóc lột. Theo nguồn tin từ phía người dân cũng như từ phía công nhân, thì ngày 29/01, 2 công nhân đã vượt qua được sự kiểm soát của bảo vệ, chạy ra để kêu gọi mọi người khác đình công, đã bị vây bắt và đuổi việc.
Trong mấy ngày tới, như thường lệ khi mọi cuộc đình công xảy ra, dự kiến các viên chức Đảng mang danh nghiã "công đoàn" sẽ đi vô để thương lượng, khuyên công nhân quay lại làm việc. Tuy nhiên, nhiều công nhân nói với đại diện của Lao Động Việt rằng họ sẽ đình công tiếp tục đến lúc công ty trả tiền lương và tiền thưởng Tết đúng đắn.
Tại Trà Vinh, Mỹ Phong có 2 chi nhánh. Chi nhánh 1 tại Huyện Tiểu Cần có gần 7.000 công nhân, gồm 8 xưởng máy sản xuất và đang xây dựng thêm 8 xưởng nữa. Chi nhánh 2 ở huyện Trà Cứu có gần 4.000 công nhân gồm 4 xưởng máy, hiện đang xây thêm 4 xưởng và hai kho. Công ty này cũng đang xây dựng chi nhánh lớn tại tỉnh Vĩnh Long.
(Bản Tin này và các tài liệu khác của UBBV cũng có đăng trên trang mạng baovelaodong. com)
GẦN 100 TÀI XẾ TAXI ĐÌNH CÔNG
Gần 100 tài xế taxi đình công Feb 3, '10 4:43 PM for Tám Xị's contacts
Cho rằng thưởng Tết thấp, không được mua bảo hiểm, chạy xe trong đều kiện xe hết hạn đăng kiểm... gần 80 tài xế VIP taxi tại thành phố Cần Thơ đã đồng loạt đình công.
7h30 sáng nay, khoảng 80 tài xế và gần 30 xe VIP taxi xếp thành hàng dài để đình công trước trụ sở công ty trên đường Trần Văn Khéo, quận Ninh Kiều để đòi lãnh đạo công ty giải quyết quyền lợi. Các tài xế taxi xếp xe nằm dài trên đường Trần Văn Khéo (Cần Thơ). Theo các tài xế, nguyên nhân dẫn đến việc đình công, ngưng việc tập thể là do phía công ty tăng mức truy thu định mức tối thiểu từ 400.000 đồng mỗi ngày lên mức 500.000 - 600.000 đồng mỗi ngày. Với mức truy thu mới, nếu vào cuối ngày tài xế nào không đạt đủ doanh thu theo định mức tối thiểu mà phía công ty đề ra thì phải xuất tiền túi để bù vào khoản hụt.
Nhiều tài xế cho biết, trong thời gian qua, họ làm việc trong tình trạng không có bảo hiểm y tế, bảo hiểm xã hội, thưởng tết thấp, không được trả lương theo đúng thời hạn... Đặc biệt, nhiều xe đã hết hạn đăng ký đăng kiểm.
Trước sự bức xúc về quyền lợi của các tài xế, Giám đốc VIP Taxi - ông Huỳnh Hoàng Nghĩa cho rằng, do bản thân mới nhận chức nên không nắm rõ hoạt động điều hành của lãnh đạo công ty. Ông Nghĩa hứa sẽ xem xét giải quyết quyền lợi cũng như xúc tiến mua bảo hiểm y tế, bảo hiểm xã hội cho tất cả tài xế trong tháng 2.
Trước phản ứng nhiều xe đã hết hạn đăng ký đăng kiểm, ông Nghĩa nói rằng phía công ty đang tiến hành gia hạn giấy đăng ký đăng kiểm. Nếu tài xế nào bị phạt thì công ty sẽ chịu trách nhiệm đóng tiền phạt thay cho tài xế.
Đến 12h trưa nay, nhiều tài xế VIP Taxi vẫn tiếp tục ngưng việc vì cho rằng, những bức xúc chưa được lãnh đạo công ty giải quyết thỏa đáng. Quang Minh
DÂN BỨC XÚC VỀ NHỮNG VỤ THAM NHŨNG NHỎ
“Dân bức xúc chủ yếu với các vụ tham nhũng nhỏ”
Tại cuộc họp triển khai công việc năm mới, Chánh văn phòng Ban chỉ đạo Phòng chống tham nhũng Trung ương, ông Vũ Tiến Chiến, dẫn ra một số vụ tham nhũng quy mô nhỏ, như trưởng thôn biển thủ 80kg ngô giống, người khác tư túi 90 triệu đồng tiền công đức... Ông đi tới kết luận: “Dân bức xúc chủ yếu với các vụ việc nhỏ. Chủ yếu là quan hệ của cán bộ với dân”.
Mới nghe qua phát biểu này thì người ta có thể nghĩ, như vậy nước ta cũng ít vụ tham nhũng lớn, không có nhiều vụ nghiêm trọng tới mức dân phải bức xúc. Tuy nhiên, nghĩ kỹ thì có thể thấy điều bất ổn: Tại sao người dân lại không bức xúc với các vụ tham nhũng quy mô lớn?
Tất nhiên, dân chúng sẽ bất bình với những trường hợp “ăn nhỏ”, “ăn vặt” mà họ chứng kiến hàng ngày ở nơi họ ở, hay tại cơ quan họ làm việc, tại công sở mà họ bị “hành”. Nhưng như thế không có nghĩa là họ bỏ qua những vụ tham nhũng lớn tầm quốc gia, ảnh hưởng đến lợi ích chung của đất nước, thậm chí đến quốc thể, đến các thế hệ tương lai. Nói cho đúng là, do nhiều khi thông tin “nhạy cảm” bị giữ kín, người dân không được biết tới nội tình các vụ tham nhũng quy mô lớn.
Nếu tham nhũng nhỏ có thể chỉ là một hành vi sai phạm, thì tham nhũng lớn phải bị coi là tội ác cần tiêu diệt. Nếu “dân bức xúc chủ yếu với các vụ việc nhỏ”, thì chứng tỏ họ không được biết tới các vụ việc lớn, và sự minh bạch thông tin của xã hội chúng ta “có vấn đề”. Quan chức nên lấy thực tế đó làm điều lo ngại.
VIỆT NAM BỊ ĐÁNH THUẾ TÔM NHẬP KHẨU MỸ
Việt Nam kiện Hoa Kỳ trước Tổ chức Thương mại Thế giới về thuế đánh trên tôm nhập khẩu
Trên nguyên tắc, Hoa Kỳ và Việt Nam có 60 ngày để đàm phán song phương nhằm tìm giải pháp cho vụ tranh chấp. Nếu không đạt thỏa hiệp, lúc đó Việt Nam có thể yêu cầu Tổ chức Thương mại Thế giới thành lập một ủy ban để phán quyết trên hồ sơ thuế đánh trên tôm nhập khẩu.
Theo hãng tin Anh Reuters, chính quyền Việt Nam đã khởi kiện Mỹ tại WTO về những biện pháp đánh thêm thuế chống bán phá giá mà Hoa Kỳ áp dụng đối với tôm nhập khẩu từ Việt Nam. Đây là vụ tranh tụng đầu tiên của Việt Nam trước Tổ chức Thương mại Thế giới từ khi được kết nạp vào định chế này cách nay ba năm.
Theo hãng Reuters, khi quyết định kiện Hoa Kỳ, Việt Nam muốn bảo vệ một sản phẩm xuất khẩu chủ yếu của mình. Theo số liệu chính thức, tôm đông lạnh đã mang về cho Việt Nam khoảng 1,67 tỷ đô la trong năm vừa qua, tăng gần 10 % về khối lượng và 3% về trị giá so vớI 2008. Lượng xuất khẩu của Việt Nam có thể còn cao hơn thế nữa nếu không bị mức thuế chống phá giá do Hoa Kỳ áp đặt, lên đến 26%.
Đối với hãng Reuters, đơn kiện của Việt Nam sẽ đối kháng chính quyền Hà Nội với một số đông người Mỹ gốc Việt là chủ trại nuôi tôm ở Hoa Kỳ, tại các tiểu bang ven biển phía Nam từ Texas, Louisiana, Mississipi, cho đến Alabama, Georgia và Florida. Phái bộ Việt Nam bên cạnh Tổ chức Thương mại Thế giới ở Genève (Thụy Sĩ) chưa có bình luận gì về nguồn tin do Reuters đưa ra, và những chi tiết cụ thể liên quan đến vụ tranh tụng chưa được công bố.
Tuy nhiên, theo tìm hiểu của Reuters, Việt Nam hiện đang thực hiện bước đầu tiên của tiến trình, tức là yêu cầu Hoa Kỳ đàm phán song phương trên vấn đề này. Một phát ngôn viên của Văn phòng Đại Diện Thương mại Mỹ xác nhận là đang xem xét đề nghị thương thảo của Việt Nam, nhưng cũng không cho biết thêm chi tiết.
Trên nguyên tắc, hai bên có 60 ngày để đàm phán song phương nhằm tìm giải pháp cho vụ tranh chấp. Nếu không đạt thỏa hiệp, lúc đó Việt Nam có thể yêu cầu Tổ chức Thương mại Thế giới thành lập một ủy ban để phán quyết trên hồ sơ này.
CSVN ĐI ĐẾN SA ĐỌA: CHỦ TỊCH TỈNH HÀ GIANG MUA DÂM NỮ SINH
http://www.nguoi- viet.com/ absolutenm/ anmviewer. asp?a=107780&z=1
HÀ GIANG 2-2 (TH) - Vụ án “Hiệu trưởng mua dâm nữ sinh” là các học trò của ông có thể nổ lớn hơn nếu có cuộc điều tra bổ túc mà trong đó, chủ tịch “Ủy Ban Nhân Dân” tỉnh Hà Giang bị tố cáo đích danh là một trong những người đã mua dâm các cô nữ sinh vị thành niên.
Ngày 1 tháng 2 năm 2010, tòa phúc thẩm ở tỉnh Hà Giang (cách Hà Nội 318 km về hướng Bắc) đã tuyên bố hủy bản án sơ thẩm vì những sai phạm nghiêm trọng từ điều tra, lấy cung của công an đến xử án sơ thẩm.
Phiên tòa ngày 6 tháng 11 năm 2009 đã kết án hiệu trưởng trường Việt Lâm, Sầm Ðức Xương, 53 tuổi, 10 năm tù về tội mua dâm trẻ em. Nữ sinh Nguyễn Thúy Hằng (19 tuổi) bị kết án 6 năm tù và nữ sinh Nguyễn Thị Thanh Thúy, 18 tuổi, bị kết án 5 năm tù với cáo buộc “môi giới mại dâm”.
Trong ba ngày xử phúc thẩm hồi tuần trước, ông Xương kêu oan vì nói mình “liệt dương”. Còn hai cô Hằng và Thúy cũng kêu oan và nói mình chỉ là nạn nhân, bị ông Xương ép buộc tình dục và dẫn bạn gồm 15 nữ sinh từ 13 đến 17 tuổi không những “mua vui” cho ông Xương mà còn cho nhiều người bạn của ông là quan chức cao cấp hay doanh nghiệp máu mặt trong tỉnh.
Phiên tòa phúc thẩm được mô tả là có những lời tranh luận “nảy lửa” của luật sư về những sai phạm nghiêm trọng của công an, tòa án sơ thẩm. Bắt nghi can “ký khống” trên giấy trắng rồi sau đó viết nội dung “điều tra” theo ý mình để làm bằng chứng buộc tội.
Tuy báo chí trong nước có nói đến những lời khai của hai cô nói trên là họ đã bị ép buộc “bán thân” cho ông Xương và các bạn của ông nhiều lần, họ còn bị ép buộc “mua vui” cho bạn của ông là quan chức, doanh nhân của tỉnh. Những bài báo này chỉ kể đến đó chứ không viết rõ hơn. Tờ báo “Người Cao Tuổi” ngày 2 tháng 2 năm 2010 có bài viết tường thuật phiên tòa phúc thẩm nêu trên nói rõ rằng ông chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang là một trong những kẻ hại đời các nữ sinh vị thành niên, học trò ông Sầm Ðức Xương, theo lời khai của các cô Hằng, Thúy ở tòa.
Báo Người Cao Tuổi viết “Tiến Sĩ-Luật Sư Trần Ðình Triển cho rằng, vụ án có dấu hiệu oan sai và bỏ lọt tội phạm: 15 cháu gái từ 13-17 tuổi bị gạ gẫm, ép buộc tình dục trong vụ án này đều là nạn nhân, tính chất gần tương đồng nhau, đều bị cưỡng ép, dụ dỗ, khống chế, đe dọa... buộc phải quan hệ tình dục hoặc lôi kéo người khác phục vụ cho nhóm người của Sầm Ðức Xương. Nếu gọi cho đúng tội danh thì phải là ‘cưỡng dâm’ hoặc ‘hiếp dâm trẻ vị thành niên’. Luật Sư Trần Ðình Triển gửi kèm theo văn bản kiến nghị khẩn cấp đơn kêu cứu của hai bị cáo Hằng và Thúy, trong đó ghi rõ tên, số điện thoại và chức vụ của một số cán bộ cấp tỉnh, huyện, doanh nhân tại Hà Giang đã từng quan hệ tình dục với các cháu.”
Ngay ở trên đầu bản tin này, báo Người Cao Tuổi đã đặt dấu hỏi rằng “Ông Nguyễn Trường Tô, chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang bị tố cáo quan hệ tình dục với cả hai bị can?”
Theo báo VietNamNet ngày 7 tháng 11 năm 2009, một ngày sau phiên tòa sơ thẩm “Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô cho rằng, hiệu trưởng mua dâm nữ sinh là một việc động trời, không thể hình dung được. Ðây là một việc làm đáng xấu hổ và không thể chấp nhận với một thầy giáo đồng thời là người đứng đầu một trường cấp 3.”
Luật Sư Trần Ðình Triển, luật sư của ông Xương, “cam đoan những điều Hằng và Thúy khai trước tòa hoàn toàn đúng sự thật.” Cho nên ông Triển cũng đã có văn bản kiến nghị khẩn cấp gửi tới các cơ quan trung ương và các cơ quan báo chí xung quanh vụ việc này vì cho rằng phiên tòa sơ thẩm đã để “lọt người, lọt tội”.
Báo Người Cao Tuổi nói rằng “Nếu đây là sự thật thì xã hội đã bị ‘giáng một đòn chí mạng’ bằng sự tha hóa về nhân cách của những chức sắc, doanh nhân ở Hà Giang trong vụ án này. Dư luận căm phẫn, đòi hỏi các cơ quan tư pháp phải ra tay trừng trị, cho dù những kẻ phạm tội là ai, ở bất cứ cương vị nào. Những cơ quan, cá nhân vi phạm nghiêm trọng pháp luật tố tụng nói trên cũng cần phải bị xử lí nghiêm khắc theo pháp luật.”
Theo báo Pháp Luật ở Sài Gòn ngày 2 tháng 2 năm 2010 “Bà Nguyễn Thị Huệ (mẹ của Hằng) cho biết trong phiên xét xử hôm nay, bà cũng rất sững sờ khi thấy các cháu khai đã có hành vi bán dâm cho các quan chức trên. Các cháu khẳng định lời khai của mình là trung thực và hoàn toàn chịu trách nhiệm về lời khai này. Theo bà Huệ, con gái bà đã khai hết sức chi tiết về cuộc gặp gỡ với ông T. vào tháng 8 năm 2008. Lúc đó, Hằng mới 17 tuổi, đang học lớp 11. Quan hệ xong, ông T. đưa cho Hằng 1.5 triệu đồng. Hằng còn khai sau khi quan hệ với ông B. tại khách sạn được cho 1 triệu đồng...
Luật Sư Nguyễn Văn Tú, phó chủ nhiệm Ðoàn Luật Sư Bắc Giang (bào chữa cho bị cáo Hằng), cho biết Hằng còn khai đã nhiều lần vào phòng làm việc của ông T. tại trụ sở UBND tỉnh. Ðồng thời, Hằng còn lưu giữ số điện thoại của các vị quan chức trên và đã nhiều lần liên lạc...”
Liệu tên tuổi những quan chức “do trung ương quản lý” (tức phải từ cấp giám đốc trở lên) ở Hà Giang, nhất là ông Tô, có bị lôi ra hành tội hay sẽ bị ỉm đi, coi các lời khai của các cô gái “chỉ là thông tin một chiều” để lấp liếm và giữ thể diện cho chế độ? Dư luận phải chờ xem.
Nếu chủ tịch UBND Hà Giang bị truy tố, ông này sẽ làm một trong những đảng viên cao cấp CSVN bị truy tố về tội “cưỡng dâm trẻ em”.
Năm 2004, Lương Quốc Dũng, phó chủ nhiệm Ủy Ban Thể Dục Thể Thao (chức vụ tương đương thứ trưởng) bị kết án tù 8 năm vì tội cưỡng dâm trẻ em.
VỤ MUA DÂM NỮ SINH HÀ GIANG LÀM CHẤN ĐỘNG
Trọng Thành,RFI Bài đăng ngày 03/02/2010 Cập nhật lần cuối ngày 03/02/2010 17:13 TU
Cuối năm ngoái, tòa án tỉnh Hà Giang đã xử chiếu lệ vụ một hiệu trưởng trường trung học mua dâm nữ sinh vị thành niên. Việc báo chí công bố nhiều cán bộ công chức Hà Giang cũng tham gia vào việc mua dâm khiến cho toà án này buộc phải hủy bản án sơ thẩm để mở lại từ đầu cuộc điều tra.
Thông tín viên Lucie Moulin tường trình từ Hà Nội. "Vào tháng 11 năm ngoái, vụ việc bắt đầu với việc xét xử một hành vi đồi bại. Tại một tỉnh miền núi phía miền Bắc Việt Nam, một hiệu trưởng đã lạm dụng tình dục hơn mười thiếu nữ. Viên hiệu trưởng đã bị kết án mười năm tù rưỡi, còn hai nữ sinh, vì phạm tội môi giới, đã nhận án năm và sáu năm tù.
Nhưng tại phiên tòa phúc thẩm, diễn ra cách đây mấy hôm, các luật sư của hai bị can đã đưa ra trên các phương tiện truyền thông một cách nhìn khác về vụ việc. Thực tế là, vào lúc cuộc điều tra bắt đầu, các luật sư đã trao cho công an danh sách các cán bộ lãnh đạo và những người đứng đầu các doanh nghiệp địa phương đã lạm dụng tình dục các thiếu nữ. Tuy nhiên, tòa án địa phương đã bỏ qua danh sách mà họ cung cấp.
Trước việc danh sách này được công bố, phía tư pháp không có lựa chọn nào khác hơn là buộc phải thay đổi hoàn toàn thái độ, tổ chức một cuộc điều tra mới và bảo đảm là cuộc điều tra này không chịu bất cứ sức ép nào từ phía chính quyền. Trong lần xử lại, danh sách các luật sư đưa ra sẽ được tòa án xem xét.
Việc các phương tiện truyền thông đưa tin rộng rãi đã buộc các thẩm phán Việt Nam phải quên đi các phản xạ cũ. Được biết, ở Việt Nam, theo một nghiên cứu của Ngân hàng Thế giới, có đến gần một phần ba số quan tòa phải tham khảo ý kiến của chính quyền địa phương trước khi đưa ra phán quyết".
Còn trong lãnh vực tư pháp, một lãnh đạo ngân hàng cao cấp vừa bị bắt giữ vì bị tình nghi nhận hối lộ. Ông Đoàn Tiến Dũng, phó Tổng giám đốc Ngân hàng Đầu tư và Phát triển, một trong 4 ngân hàng thương mại quốc doanh cỡ lớn tại Việt Nam, đã bị câu lưu vào hôm nay tại Hà Nội.
Theo báo chí trong nước, ông bị tình nghi đã nhận hối lộ một tỷ đồng (tương đương với 55.000 đô la) để cấp tín dụng ưu đãi cho một doanh nghiệp tư nhân. Một nguồn tin từ sở Công an Hà Nội cho hãng tin Đức DPA biết là ông Dũng đã bị bắt chỉ ít lâu sau khi nhận hối lộ.
| | | |
TỰ DO MẬU DỊCH CAFTA
Trần Khải
Việt Nam gỡ rào thương mại, và hàng Trung Quốc sẽ ào ạt tiến vào. Cuộc chiến mới đang diễn ra: trong khi các quan chức Hà Nội trấn an dư luận rằng tự do mậu dịch giữa khối ASEAN và Trung Quốc sẽ là cơ hội cho hàng Việt Nam chiếm lĩnh thị trường TQ, thì thực tế như dường diễn ra là hàng Việt đang bị đẩy lùi về phương Nam.
Tình hình lúc đầu tưởng như là dễ ăn, vì trong cuộc khủng hoảng tài chánh toàn cầu mấy năm qua, nhiều nước vùng Liên Âu và Hoa Kỳ nghiêng về chính sách bảo hộ mậu dịch, kiếm cớ gây sự dựng rào cản thương mại, từ giày da tới hàng may mặc, cho tới cá basa... cho nên Trung Quốc được khối ASEAN nhìn như một thị trường khổng lồ và dễ dãi. Nhưng thực tế, thấy vậy mà không phảỉ vậy.
Hiệp ước có tên gọi tắt là CAFTA, viết đủ là China-Asean Free Trade Area. Đã hiệu lực kể từ ngày 1-1-2010. Được ca ngợi là thị trường tự do mậu dịch lớn nhất thế giới, CAFTA được mô tả là có 1.7 triệu khách hàng, với tổng sản lượng quốc dân là 2 ngàn tỉ đô la, và có tổng trị giá thương mại là 1.3 ngàn tỉ đô la. Trong đó, trị giá thương mại hiệp ước này là 200 tỉ đô.
Hiệp ước viết rằng, thương mại giữa TQ và 6 nước khối Asean trong đó có Brunei, Indonesia, Mã Lai, Phi Luật Tân, Thái Lan và Singapore đã miễn thuế quan cho hơn 7,000 mặt hàng.
Vào năm 2015, các nước Asean mới vào, trong đó có Việt Nam, Lào, Cam Bốt và Miến Điện, sẽ vào sân chơi miễn thuế quan.
Thế là Trung Quốc, và chủ yếu là TQ, ca ngợi ầm ĩ rằng CAFTA sẽ mang “lợi ích hỗ tương” cho cả TQ và Asean. Thực tế, lợi nhiều nhất lại là TQ.
Phía Việt Nam, khi nhiều nhà quan sát nêu lên nỗi lo là sẽ bị hàng TQ tràn vào đè bẹp, các quan chức trấn an liền.
Báo Tìn Nhanh dựa theo bản tin báo Tuổi Trẻ tuần qua đăng bài nhan đề “E ngại hàng giá rẻ tràn vào Việt Nam,” ghi lại cuộc phỏng vấn một quan chức. Bản tin trích:
“VN bắt đầu thực hiện cắt giảm thuế cho các mặt hàng Trung Quốc để đến năm 2015, 90% dòng thuế sẽ về 0-5%. Liệu hàng Trung Quốc có ồ ạt vào VN thời gian tới? Trao đổi với Tuổi Trẻ, ông Lê Quang Lân - phó vụ trưởng Vụ Chính sách thương mại đa biên (Bộ Công thương) - cho biết:
- Hiệp định thương mại tự do ASEAN - Trung Quốc (ACFTA) bắt đầu thực thi từ năm 2005. Mục tiêu của hiệp định là trong mười năm sẽ tạo ra khu vực thương mại tự do, không thuế quan giữa các nước ASEAN - Trung Quốc. Năm 2010 là một năm quan trọng với sáu nước ASEAN cũ là Singapore, Philippines, Malaysia, Indonesia, Thái Lan và Brunei khi 90% dòng thuế sẽ giảm xuống mức 0-5%, trong đó chủ yếu là 0%. Riêng VN từ năm 2010 cũng bắt đầu cắt giảm để đến năm 2015, 90% dòng thuế đối với hàng Trung Quốc sẽ về 0-5%. Tuy thực hiện chậm hơn nhưng ta vẫn được hưởng đầy đủ ưu đãi của Trung Quốc như các nước ASEAN khác.
* Hàng Trung Quốc chưa được giảm thuế đã tràn ngập, hiệp định này sẽ mở ra những thách thức lớn hơn đòi hỏi doanh nghiệp VN cần nhanh chóng nhận thức và vào cuộc?
- Phải nói thách thức khi cắt giảm thuế quan với hàng Trung Quốc là rất lớn, tuy nhiên VN cũng có cơ hội. Thực tế trong chương trình thu hoạch sớm, mặc dù VN chưa giảm thuế mạnh cho Trung Quốc nhưng phía Trung Quốc đã giảm thuế trước cho hàng VN. Vì vậy, nhiều mặt hàng nông sản của VN đã xuất khẩu mạnh vào Trung Quốc thời gian gần đây.
Trên nguyên tắc, chương trình thu hoạch sớm rất có lợi cho VN với nhiều hàng nông sản như rau quả, thủy, hải sản... được giảm thuế. Vì vậy, riêng những mặt hàng theo chương trình thu hoạch sớm VN lúc nào cũng xuất siêu. Chương trình đang mang lại nhiều lợi ích cho VN vì tất cả hàng nông sản xuất vào Trung Quốc đều cơ bản đã có thuế suất 0%. Từ năm 2004 đến nay, năm nào ta cũng xuất siêu. Riêng năm 2008 trong chương trình thu hoạch sớm, VN xuất khẩu sang Trung Quốc 365 triệu USD, nhập khẩu 131 triệu USD.
Chúng ta cũng bước đầu xuất khẩu được nhiều sản phẩm may mặc, giày dép, thiết bị sang Trung Quốc với tỉ trọng ngày một tăng. Tôi xin nhấn mạnh doanh nghiệp của ta vẫn cần chủ động hơn nữa để tận dụng ưu đãi của ACFTA trong các năm tới...” (hết trích) Nghĩa là, qua lời ông Phó Vụ Trưởng Lê Quang Lân, phía Việt Nam hưởng lợi vô số kể. Nhưng thực tế có đúng là như thế không? Có đúng là hàng VN bán vào TQ ào ạt không, hay là ngược lại, chưa thực hiện gì đã thấy hàng TQ tràn vào VN như thác lũ?
Bản tin BBC tuần này đưa nỗi bi quan ngay ở nhan đề bản tin, “Cửa chính và cửa sau đều là hàng TQ,” viết: “... thách thức đối với hàng Việt Nam là vô cùng lớn, như cuộc trao đổi sau đây giữa BBC Việt Ngữ với bà Phạm Chi Lan, chuyên viên kinh tế từ Việt Nam. ..
BBC: Lộ trình của Hiệp định tự do Thương mại Asean Trung Quốc cho thấy tới năm 2015, 90 phần trăm dòng thuế đánh vào hàng Trung Quốc sẽ ở mức từ 0 đến 5%. Thưa bà liệu các công ty Việt Nam có chuẩn bị kịp không?
Phạm Chi Lan: Thực sự tôi lo đây là thách thức rất lớn cho các doanh nghiệp Việt Nam. Tôi lo rằng trong 5 năm nữa nhiều doanh nghiệp khi phải trực diện cạnh tranh với hàng TQ khi vào Việt Nam sẽ không dễ gì cạnh tranh nổi. Vì thời gian năm năm có thể không đủ cho họ để nâng cao năng lực cạnh tranh của họ để đối phó với hàng Trung Quốc.
Ai cũng biết nâng cao năng lực cạnh tranh không dễ dàng, nó phụ thuộc một phần vào doanh nghiệp, phụ thuộc vào môi trường kinh doanh, vào điều kiện phát triển chung của nền kinh tế Việt Nam. Các điều kiện phát triển hiện nay có nhiều mặt chưa thuận lợi cho các doanh nghiệp Việt Nam. Đây là thực tế không thể nào bỏ qua. Trong khi về phía Trung Quốc có thể nói là các nhà cầm quyền của Trung Quốc cũng đã có nỗ lực rất lớn và có các chính sách rất khôn ngoan để hỗ trợ cho doanh nghiệp của họ. Vì vậy vị thế của họ có thể luôn luôn là tốt hơn so với vị thế của các doanh nghiệp Việt Nam ở ngay thị trường của mình...”(hết trích)
Phía Indonesia đã lạnh cẳng rồi. Như thế, có phải VN chưa thấy quan tài chưa đổ lệ?
Một phát ngôn nhân Bộ Kỹ Nghệ Indonesia mới tuần qua nói với nhật báo Mỹ Wall Street Journal, rằng chính phủ Indonesia đã chính thức trình một lá thư lên ASEAN để xin cho hiệp ước tự do thương mại với TQ hoãn cho tới tháng 1-2011. Nghĩa là xin hoãn một năm.
Indonesia thấy rằng khi miễn thuế quan cho 90% hàng hóa nhập khẩu – trong đó có các sản phẩm như may dệt, thép và hóa chất -- sẽ làm hại cho các kỹ nghệ của Indonesia vì hàng TQ nhập vào bán giá quá rẻ. Và Indonesia cần hoãn một năm để sửa soạn nội lực đón “thác lũ thương mại” từ TQ.
Không chỉ có Indonesia, nhiều viên chức Phi Luật Tân cũng lo ngại. Báo Inquirer.net của Phi Luật Tân hôm 14-1-2010 đăng bài của Walden Bello -- một dân biểu Phi Luật Tân, thuộc Đảng Hành Động Công Dân và bản thân là nhà nghiên cứu ở viện Focus on the Global South -- cho thấy rằng, cứ tưởng khi Liên Âu và Mỹ gây sự khép thị trường, khối Asean nhảy sang tìm thị trường tự do mậu dịch với TQ hóa ra lại còn tệ hại hơn.
Trước tiên là tình hình hàng lậu từ TQ, thực tế đã làm hỗn loạn nhiều nền kinh tế của ASEAN rồi. Bello viết rằng có khoảng 70-80% tiệm giày ở VN đang bán giày TQ nhập lậu, và do vậy, kỹ nghệ giày VN thiệt hại nặng lắm rồi. Trường hợp Phi Luật Tân cũng tương tự như thế, theo bài viết nhan đề “The China-Asean Free Trade Area: Propaganda and Reality” (Vùng Tự Do Thương Mại TQ-Asean: Tuyên Truyền và Thực Tiễn).
Không chỉ giaỳ da, mà kỹ nghệ rau quả cũng thiệt hại vì hàng TQ nhập lậu.
Bello còn viết, “Thực tế, nhiều mặt hàng đã bị ảnh hưởng xấu rồi, kể cả thép, giấy, xi-măng, hóa dầu, nhựa plastic, và ngói sứ.”
Bello dẫn ra bản nghiên cứu của Joseph Francia và Errol Ramos từ tổ chức Free Trade Alliance, trong đó viết, “Nhiều công ty Phi Luật Tân, ngay cả những công ty có tin1h cạnh tranh toàn cầu, đã phải đóng cửa hay là phải giảm sản lượng và cắt bớt nhân viên, chỉ vì hàng lậu tràn vào.”
Bello viết, “Bây giờ có nỗi lo là hiệp ước CAFTA sẽ đơn giản hợp pháp hóa việc nhập lậu và làm tệ hại thêm ảnh hưởng vốn đã xấu vì hàng TQ nhập vào đối với kỹ nghệ và nông nghiệp ASEAN.”
Thực tế ra sao? Chỉ thấy rằng, trong khi quan chức Hà Nội lạc quan, thì nhiều nhà phân tích thị trường, cả Việt Nam, Indonesia và Phi Luật Tân đều bi quan.
Hiệp ước CAFTA có vẻ như khúc gân gà rồi vậy.
CỜ TÀN, CSVN CHƠI TRÒ THÍ TỐT
(07 Jan 2010 09:36)
Ván cờ chính quyền Cộng Sản Việt Nam chơi với chính quyền cộng sản Trung Quốc đang đến hồi kết thúc. Trung Quốc đang ở thế thượng phong, lấn đất lấn biển, vơ vét tài nguyên bauxite, khoáng sản, xuất khẩu chui công nhân Trung Quốc khắp nơi trên Việt Nam, o ép chính quyền cộng sản Việt Nam vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, trên đe dưới búa.
Trong nước, nhân dân ngày càng bất tín nhiệm chính quyền, nổi lên chống đối gay gắt và lan rộng. Làn sóng đòi dân chủ lan từ nông dân sang công nhân, sinh viên rồi tới giới trí thức và chính trị gia. Tất cả hợp lại làm thành ngọn sóng ngầm bức bối và có nguy cơ chuyển thành sóng thần Tsunami phá hủy bất cứ lúc nào.
Nước cờ đa nguyên đa đảng và mở rộng dân chủ đã được cộng sản Việt Nam nghĩ tới như một nước chiếu tướng hiểm hóc nhằm hóa giải thế thượng phong của Trung Cộng, nhưng oái oăm thay nước cờ này lại bị Trung Cộng khóa bằng các khoản vay chiến tranh, các món hoa hồng kếch xù, những vụ đi đêm chính trị để ràng buộc (tỉ dụ như Phạm Văn Đồng kí bán quần đảo Trường Sa để được tiếp viện khí tài chiến tranh, những khoản hoa hồng trong các phi vụ khai thác vơ vét tài nguyên, những đường dây điện thoại nóng giữa hai tổng bí thư...) Chính quyền cộng sản Việt Nam đang ở vào thế bí cờ, không mở rộng dân chủ thì bị sóng ngầm lật thuyền, mà chuyển sang đa nguyên đa đảng thì lại phản bội giao kèo với Trung Cộng, sẽ bị “đại ca” Trung Cộng xử đẹp (vì cộng sản nổi tiếng chơi theo luật rừng). Bộ máy cầm quyền lại bị điệp viên Trung Cộng gài cắm, nên nhất cử nhất động đều bị tay cờ Trung Cộng bắt bài, và tất nhiên Trung Cộng lợi dụng triệt để tâm lý sợ sệt này của đối phương.
“Cờ bí thì dí tốt”, Cộng Sản Việt Nam hiểu khá rõ cách chơi cờ tàn nên đã liên tiếp thí mạng dân đen trong nước cờ chính trị tàn cuộc với Trung Cộng. Họ hi vọng qua việc đàn áp mạnh mẽ đối với dân đen sẽ dẫn đến hiệu ứng “tức nước vỡ bờ” làm thay đổi chế độ. Đây là một mũi tên trúng hai đích, một nước cờ hiểm nhưng lộ rõ bản chất tiểu nhân thất đức. Trước hết hiệu ứng “tức nước vỡ bờ” làm thay đổi chế độ sẽ được Cộng Sản Việt Nam viện dẫn như một tai nạn chính trị để thoái thác ràng buộc giang hồ luật rừng với đại ca Trung Cộng, mặt khác hiệu ứng này giúp giải tỏa một phần áp xuất dân chủ từ phía quần chúng bất mãn. Nước cờ này bộ chính trị gọi là nước cờ “được ăn cả, ngã về không” – được thì được tất, mà thua thì cũng chả mất gì, dân đen chịu hết.
Với nước cờ “thí tốt, tồn tướng,” cộng sản Việt Nam đã không ngừng gia tăng các vụ đàn áp bắt bớ các nhà đấu tranh dân chủ nhất là trong năm 2009 vừa qua, gần đây chính quyền lại không ngần ngại đổ thêm dầu vào lửa bằng cách thí các con tốt tôn giáo. Cường độ các vụ chiếm cơ sở tôn giáo và đàn áp gia tăng từ Đồng Đinh, Tòa Khâm Sứ, Thái Hà, tới Tam Tòa, Bát Nhã và bây giờ là Đồng Chiêm. Sóng ngầm dân chủ và hiệu ứng tức nước vỡ bờ chưa đủ mạnh như ý muốn của Cộng Sản nên chắc chắn chính quyền sẽ tiếp tục nướng dân đen, tiếp tục thí tốt cho tới khi nào vỡ bờ chính trị. Hiệu ứng này là chủ ý của cộng sản Việt nam, vì đến lúc đó nếu bị Trung Cộng luận tội, cộng sản Việt Nam sẽ đổ thừa cho tai nạn chính trị, rằng “chúng em” đã làm đúng theo yêu cầu của “đại ca”, đã đàn áp phong trào dân chủ, mà thằng dân đen nó cứng đầu quá nên mới ra nông nỗi đa nguyên đa đảng thế này. Thật là nhất cử lưỡng tiện.
Điều này cho thấy bộ mặt bán đứng dân đen của cộng sản Việt Nam. Dù cho kết quả của việc bán dân này có là một nền đa nguyên đa đảng đi chăng nữa(nếu hiệu ứng tức nước vỡ bờ sảy ra), thì việc bán đứng dân đen cũng không thể biện minh được. Hãy nhớ rằng, mục đích không thể biện minh cho phương tiện. Dù mục đích tốt, nhưng phương tiện thất đức thì sẽ không bao giờ đạt được mục đích tốt đẹp. Cuộc cải cách ruộng đất và sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản trên thế giới chưa đủ để cộng sản Việt Nam nhận ra bài học này sao?
Chính quyền Việt Nam hãy tỉnh ngộ, và mạnh dạn, đừng để chính quyền cộng sản Trung Quốc gây mê và dở trò hăm dọa. Chỉ khi nào chính quyền Việt Nam thực sự lấy dân làm gốc, nói cách khác là lấy dân chủ làm gốc, tôn trọng nhân phẩm con người, đặt mục tiêu thăng tiến nhân vị làm mục tiêu tối thượng thì lúc đó mới đủ sức đối trọi với Trung Quốc và vươn ra thế giới. Đó mới là nước cờ cao siêu, còn nước cờ bán đứng dân đen thì thực là tiểu nhân và thất đức lắm.
Người dân Việt Nam hãy tỉnh ngộ, và cương quyết, đừng để chính quyền lừa phỉnh, đừng để cho chính quyền cộng sản chơi trò hai mang, vừa đi đêm với Trung Quốc, vừa lừa phỉnh dân mình.
Lời Ngỏ Với Anh Em Giáo Dân Đồng Chiêm:
Những giọt máu và nước mắt của các bạn không vô ích, nhưng đó là những giọt máu và nước mắt biết nói, và nói lên một cách rõ ràng nhất về một chế độ cộng sản đem dân đen ra chơi ván bài đỏ đen trong chính trị. Giọt máu của anh em cũng nói lên một cách đầy bi tráng về tình yêu thương anh em dành cho xứ sở, cho dân tộc. Đó là những của lễ hy sinh để cho dân tộc này có một tương lai sáng lạn hơn, tình người hơn. Anh em chính là những hạt giống ươm mầm tình người trên mảnh đất đau thương này. Những giọt máu, và nước mắt của anh em đang cắt nghĩa một cách sâu sắc nhất cho người cộng sản Việt Nam phải hiểu lời nói “người công giáo tốt cũng là người công dân tôt” của Đức Giáo Hoàng theo cách nào. Trân trọng và biết ơn anh em.
Đoàn Thiện Nhân
| | | |
TIN TẶC VÀ TÀN TẶC
Ngô Nhân Dụng http://www.nguoi- viet.com/ absolutenm/ anmviewer. asp?a=107461&z=7
Khi loài người tụ họp lại sống chung thành quốc gia thì có những người làm việc cai trị, gọi là chính quyền. Trong từ “chính quyền,” chữ “chính” để nói đến công việc cai trị, không có ý khen hay chê; cũng giống như khi ta nói “guồng máy hành chính” không nhất thiết đó là một guồng máy đứng đắn. Chữ “chính” này phân biệt với chữ “chính” khác có nghĩa là ngay, thẳng, như khi nói chính đáng, chính trực, công chính, vân vân. (Nếu chúng ta vẫn viết bằng chữ Nôm thay vì dùng mẫu tự ABC như hiện nay thì ai cũng biết hai chữ cùng đọc là Chính nhưng viết khác nhau, không thể hiểu lầm được).
Khi trong xã hội có một chính quyền làm công việc cai trị, thì dù nó tốt hay xấu, mọi người cũng trông đợi chính quyền đó phải theo một số quy tắc hành sử tối thiểu để trông có tư cách, cho người ngoài kính nể. Một chính quyền có thể đánh thuế cao, bắt dân làm siu dịch nặng nề, nó có thể tham nhũng hoặc thanh liêm, nó nhân đạo hoặc dùng hình luật tàn ác, có thể dũng cảm bảo vệ danh dự quốc gia, hoặc run sợ trước ngoại bang. Nhưng có những điều mà ai cũng nghĩ là một chính quyền một nước thường không bao giờ làm, để không làm nhục quốc gia. Thí dụ, nhà cầm quyền thì không đi ăn trộm, ăn cắp của dân. Ðã nắm độc quyền dùng bạo lực chính thức qua guồng máy công an, quân đội, thì một chính quyền không cần làm những việc thuộc lãnh vực dành riêng cho giới anh chị, côn đồ, du đãng. Một chính quyền cũng không cần thuê mướn côn đồ du đãng làm việc thay cho guồng máy nhà nước. Làm những việc trộm cắp, côn đồ du đãng như thế là đi ngược với đạo lý, phá hoại nền tảng nhân nghĩa của xã hội.
Tin tặc là một hành động trộm cắp. Các chính quyền Cộng Sản ở Trung Quốc và Việt Nam đang bị tố cáo là họ đóng vai “tin tặc,” nghĩa là cho người lẻn vào các mạng lưới điện tử để phá hoại cho nó tê liệt hoặc ăn trộm những thông tin người ta trao đổi với nhau trong đó. Ở bên Tàu, công ty Googgle đã công khai tố cáo bọn tin tặc (chữ Tin ở đây có ý nói đến ngành “tin học” chứ cũng không có nghĩa là tin tưởng hay niềm tin). Chính phủ Bắc Kinh không biết làm sao rửa được mặt khi một công ty quốc tế lớn dọa bỏ thị trường Trung Hoa chỉ vì các hồ sơ tin học trong mạng của họ bị ăn cắp. Công ty này nói thẳng rằng những thông tin bị trộm đều dính tới các nhà tranh đấu cho quyền làm người, cho quyền tự do dân chủ của người Trung Hoa. Không nói, ai cũng biết thủ phạm các vụ ăn trộm này phải là do chính quyền độc tài đảng trị ở Bắc Kinh sai khiến. Cơ Quan Tình Báo Anh MI 5 đã thông báo nhiều đại công ty nước họ làm ăn ở Trung Hoa lục địa là các công ty này đã bị tin tặc lẻn vào ăn trộm tài liệu riêng. Chính quyền có thể nào làm những việc mờ ám như thế hay không?
Ngày xưa có những vị hoàng đế Trung Hoa đi làm việc lén lút, giả dạng thường dân lẻn ra ngoài cấm thành tìm chỗ trăng hoa giải trí, nhưng họ không đi ăn trộm ăn cắp. Bây giờ, những người nối nghiệp họ đang dùng guồng máy nhà nước đóng vai trộm cắp. Nghĩ thấu đáo thì trước cảnh đó mọi người Trung Hoa phải thấy xấu hổ. Một chính quyền không dám ra lệnh cấm người ta dùng Internet, cũng không dám công khai kiểm duyệt các mạng lưới, mà phải lén lút đi ăn trộm, như vậy gọi là thứ chính quyền gì?
Ở Việt Nam cũng vậy. Mạng lưới bô xít của nhóm học giả Nguyễn Huệ Chi đã bị tin tặc phá hoại mấy tháng trời liên tiếp, vì hàng chục ngàn người Việt Nam đã vào đó bầy tỏ nỗi bất bình đối với chính sách cai trị của đảng Cộng Sản. Không dám cấm, bèn phá. Bọn tin tặc phá, những người dân chủ trương mạng lưới lại dùng kỹ thuật chống đỡ để phục hồi sinh hoạt. Ðược nửa ngày, các tay phá hoại lại tấn công lần nữa, người dân lại tự cứu chữa; cứ giằng qua, kéo lại, không khác trò trẻ con. Cũng vậy, mạng lưới Xcafe được hàng chục ngàn người Việt ra vào trao đổi ý kiến, đúng ngày tòa án Cộng Sản đem 4 người đòi dân chủ ra xử, bọn côn đồ bất ngờ tấn công làm cho cả mạng lưới bị tê liệt. Một chính quyền tự trọng không ai làm những việc phá phách lén lút như thế.
Phải gọi các anh chị em làm công việc tấn công các mạng lưới này là “côn đồ,” vì hành động chuyên nghiệp đánh phá những người lương thiện thường được diễn tả bằng hai chữ đó. Nguyên nghĩa chữ “côn” chỉ có nghĩa là cây gậy dùng để đánh người ta. Côn đồ là bọn người chuyên đánh lộn, tệ nhất trong đó là những người “đâm thuê chém mướn.” Nhiều người làm nghề côn đồ để sống, họ đi đánh người mà không cần phải thù ghét hay oán giận các nạn nhân. Nếu có ai thuê là họ làm. Bây giờ có những anh chị em làm công việc côn đồ trong phòng lạnh, ngồi trước những cái máy vi tính; giống như bất cứ một chuyên gia kỹ thuật nào khác đang làm việc ở bưu điện hay ngân hàng. Có những anh chị em được trả lương thấp hơn vì không chuyên môn, chỉ được thuê đi biểu tình chống các giáo dân không cho họ dựng Thánh Giá trên đất của nhà thờ ở Ðồng Chiêm; hoặc biểu tình trước cửa chùa Phước Huệ đòi xua đuổi các ni, sư đi nơi khác. Biểu tình mỗi ngày lãnh 200,000 đồng, làm việc một tuần lễ là có một số vốn đem về nuôi chồng, nuôi con, nhiều người coi đó là một nghề bình thường. Có những vị thuộc đẳng cấp thấp hơn nữa, được thuê mướn đến chửi rủa và đổ chất nhơ bẩn trước cửa những người lên tiếng đòi dân chủ. Những hành động này gọi chung là côn đồ vì nó giống như nghề đâm thuê chém mướn xưa kia. Và chúng ta cũng phải tự hỏi, một chính quyền chuyên sử dụng các kỹ thuật gia côn đồ tin học, côn đồ biểu tình, côn đồ chửi bới để đánh, phá người dân theo lối ném đá giấu tay như vậy, là thứ chính quyền gì?
Mạnh Tử có một tên gọi, là Tàn Tặc. Tặc là kẻ phá hoại điều Nhân, Tàn là người phá hoại đạo Nghĩa.
Chúng ta đều biết Mạnh Tử đã xác định “Dân vi quý, quân vi khinh,” khinh nghĩa là coi nhẹ hơn. Nhưng nhiều ý kiến của Mạnh Tử có thể được coi là “cách mạng” so với thời đại của ông, khi mà mọi người trong nước Trung Hoa vẫn quen công nhận quyền hành của các ông vua là tuyệt đối. Mạnh Tử thuật lúc gặp Lương Tương Vương, ông vua hỏi: “Khi nào thiên hạ định” (Thiên hạ ô hồ định?) Tôi (Mạnh Tử) đáp rằng, “Khi chỉ có một người nắm quyền thì định” (Ðịnh vu nhất). “Ai có khả năng gom vào một chính quyền?” (Thục năng nhất chi?) Trả lời: “Ai không thích giết người có thể thống nhất thiên hạ” (Bất thị sát nhân giả, năng nhất chi). Ông vua lại hỏi, “Ai ban quyền (thống nhất) cho người đó?” (Thục năng dữ chi?) Trả lời: “Tất cả thiên hạ không ai không có cái quyền ban cho này.” (Thiên hạ mạc bất dữ dã).
Qua đoạn văn trên (Lương Huệ Vương, thượng, chương 6) chúng ta không những biết Mạnh Tử quan niệm chính quyền là do sự ủy nhiệm của mọi người dân (thiên hạ); mà còn thấy thầy Mạnh coi tất cả mọi người dân bình đẳng trong việc ủy quyền này (Thiên hạ mạc bất dữ dã). Suốt hai ngàn năm qua các vua chúa Trung Hoa và Việt Nam đã bỏ qua những ý kiến tiến bộ đó, cho tới bây giờ hầu như vẫn vậy.
Ý kiến táo bạo nhất của Mạnh Tử là ông xác định quyền của người dân được lật đổ chính quyền. Vào thời chiến quốc Trung Hoa chưa biết tục lệ bầu cử. Vậy làm cách nào thay đổi chính quyền? Mạnh Tử nói thẳng là người dân có quyền giết vua. Trong Lương Huệ Vương, hạ, chương 8, Vua Tề Tuyên Vương hỏi chuyện Thành Thang đánh vua Kiệt, Vũ đuổi vua Trụ; Mạnh Tử đáp, “Sử chép đúng thế.” Tuyên Vương lại hỏi, “Như vậy thì bầy tôi có thể thí vua sao?” (Thần thí kỳ quân khả hồ?) Mạnh Tử trả lời, “Kẻ làm hại điều nhân, gọi là Tặc; làm hại điều nghĩa, gọi là Tàn. Kẻ Tàn và Tặc, chỉ gọi là một thằng người mà thôi. Tôi nghe chuyện chém đầu một người tên Trụ chứ không nghe chuyện thí vua.” (Tặc nhân giả, vị chi Tặc, tặc nghĩa giả, vị chi Tàn; Tàn, Tặc chi nhân, vị chi nhất phu. Văn trù nhất phu Trụ hĩ, vị văn thí quân dã.)
Khi một ông vua không xứng đáng thì người dân có quyền lật đổ, hình ảnh giết vua chỉ là tượng trưng. Tuyên Vương vẫn coi Kiệt Trụ là vua, dùng chữ “thí quân,” động từ “thí” chỉ việc giết vua. Mạnh Tử thấy Kiệt, Trụ không xứng đáng nắm chính quyền, coi họ cũng chỉ là những người thường, cho nên không dùng động từ “thí” mà dùng chữ “trù,” nghĩa là chặt đầu. Mạnh Tử công nhận: Người dân có quyền lật đổ những chính quyền không xứng đáng khi chính quyền đó làm hại đạo nhân và nghĩa.
Những chính quyền sử dụng côn đồ và tin tặc đúng là những chế độ tàn tặc. Họ hủy hoại cả nhân nghĩa. Vì người dân, người lớn đến trẻ em, phải chứng kiến những hành động trộm, cướp, côn đồ xẩy ra trước mắt mà không thấy ai bị trừng phạt; ngược lại còn thấy cả guồng máy tuyên truyền hô hoán những lời gian dối để hỗ trợ các hành động côn đồ đó. Lâu ngày, người ta sẽ quên cách sống theo đạo lý bình thường, không còn biết thế nào là nhân nghĩa nữa. Ðó có phải là một tội đối với lịch sử hay không?
TRANG SỨC MADE IN CHINA NHIỄM ĐỘC
Trang sức người lớn 'made in China' chứa nhiều độc chất
Lo ngại về kim loại nặng cadmium trong trang sức đã tăng lên khi một tổ chức môi trường ở California, Mỹ cho biết, thử nghiệm mới trên vòng tay và vòng cổ được mua tại 3 cửa hàng bán lẻ hàng đầu của Mỹ, gồm cả Saks Fith Avenue và Aeropostale, cho thấy hàm lượng chất độc rất cao, chiếm 75% trọng lượng món đồ.
Một trong những món trang sức được sản xuất ở Trung Quốc, một được làm ở Ấn Độ. Một chiếc vòng cổ màu đen, mua ở Saks với giá 69,99 USD không ghi nó được làm ở đâu.
Dựa trên kết quả kiểm tra, Trung tâm Y tế môi trường cho biết, sẽ tìm kiếm lệnh cấm sử dụng cadmium trong mọi loại trang sức.
Trung tâm trên cho hay, họ bắt đầu kiểm tra chất cadmium trong trang sức người lớn tại phòng thí nghiệm sau khi hãng tin AP công bố kết quả một cuộc điều tra hồi tháng trước. AP cho biết, trang sức rẻ tiền cho trẻ em được nhập khẩu từ Trung Quốc có hàm lượng cadmium tới 91% trên trọng lượng món đồ.
Phản hồi điều tra của AP về những thông tin mới liên quan tới nữ trang người lớn, công ty mẹ của Catherine - chuỗi các siêu thị tại Mỹ, hôm 2/2 tuyên bố, sẽ thu hồi các vòng tay gắn nơ hồng (biểu tượng nhằm nâng cao nhận thức về ung thư vú) có lượng cadmium cao, trên toàn bộ 460 cửa hàng của họ. Món hàng này được làm ở Trung Quốc, có giá 6.99 USD.
Phát ngôn viên của Saks là Julia Bentley chỉ nói: "Hôm nay, chúng tôi nhận được một lá thư từ Trung tâm Y tế môi trường và đang xem xét, đánh giá vấn đề".
Cửa hàng Aeropostale không phản hồi với đề nghị bình luận sau khi kết quả kiểm tra cho thấy mặt dây chuyền trên vòng cổ bán tại nơi này với giá 7.99 USD có hàm lượng cadimium khá cao. Món đồ này được làm ở Ấn Độ.
Theo nhiều nhà nghiên cứu, cadmium (Cd) là một trong ba kim loại được coi là nguy hiểm nhất đối với cơ thể con người, hai cái còn lại là chì và thuỷ ngân. Nhiều công trình nghiên cứu trên thế giới cho thấy, cadmium gây ung thư tiền liệt tuyến, ung thư phổi, ung thư vú. Cadmium còn gây rối loạn hoạt động các chất như kẽm, sebon, sắt trong cơ thể, dẫn đến sự đảo lộn của nhiều quá trình sinh học, gây nhiều tình trạng bệnh lý khác nhau và có thể gây tử vong.
MỸ NHẤT QUYẾT BÁN VŨ KHÍ CHO ĐÀI LOAN
Bán vũ khí cho Đài Loan là một thông điệp cứng rắn của Mỹ gửi đến Châu Á Bảo Thạch,RFI Bài đăng ngày 03/02/2010 Cập nhật lần cuối ngày 03/02/2010 14:49 TU
Tương quan lực lượng Mỹ-Trung (DR)
Về mặt hình thức, các nước Đông Nam Á không sa vào cuộc đọ sức Mỹ-Trung. Nhưng trong thực tế, các nước Đông Nam Á ngấm ngầm ủng hộ việc Hoa Kỳ ‘‘trở lại’’ bàn cờ khu vực với mục tiêu cân bằng ảnh hưởng của một nước Trung Quốc ngày càng lớn mạnh.
Cơn thịnh nộ của Bắc Kinh về việc bán vũ khí cho Đài Loan chưa dứt. Nhà Trắng hôm qua, đã xác nhận Đức Đạt Lai Lạt Ma sẽ được tiếp xúc với tổng thống Obama vào cuối tháng này. Như vậy, liên tiếp những ngày qua, Mỹ đã tỏ ra cứng rắn đối với Trung Quốc trên nhiều hồ sơ, với thông điệp ngầm gửi đến các nước Châu Á đang trông đợi sức mạnh quân sự của Washington để cân bằng ảnh hưởng của Bắc Kinh.
Hoa Kỳ kiên định trong cam kết bảo vệ đồng minh
Tất nhiên, chính quyền Obama tuyên bố bán 6,4 tỷ đôla vũ khí cho Đài Bắc nhằm duy trì một tương quan lực lượng trên eo biển Đài Loan, trước những nỗ lực gia tăng tiềm lực quân sự của Bắc Kinh. Nhưng Đài Loan không phải là đối tượng duy nhất mà Washington nhắm tới. Theo nhiều nhà phân tích, động thái này của Washington còn ngầm trấn an những đối tác khác tại Châu Á, khu vực mà Trung Quốc đang tranh giành chủ quyền trên nhiều lãnh thổ và với nhiều quốc gia.
Một viên chức cao cấp của chính quyền Mỹ muốn giấu tên, đã tuyên bố với AFP rằng, theo ông, ý nghĩa của việc bán vũ khí này vượt xa kích thước của tranh chấp trên eo biển Đài Loan, và nhắm tới toàn khu vực Châu Á để khẳng định : Hoa Kỳ kiên định trong những cam kết bảo vệ đồng minh. Viên chức Mỹ kể trên nói tiếp : ‘‘Ngoài trường hợp Đài Loan, những nước trông đợi vào Hoa Kỳ để bảo đảm hòa bình và ổn định có thể vững tin rằng hậu thuẫn của Mỹ sẽ không suy suyển’’.
Tại Nhật Bản, 47.000 lính Mỹ vẫn được triển khai. Việc này tạo điều kiện cho Tokyo bớt lo ngại trước sức mạnh quân sự của Trung Quốc. Và cho dù quan hệ Mỹ-Nhật đang được chính phủ mới của thủ tướng Hatoyama rà soát lại, nhưng ngày nào Nhật Bản còn chưa chịu làm đàn em của Trung Quốc, thì ngày đó, sự hiện diện của Mỹ còn là nền tảng bảo đảm an ninh cho khu vực. Tại Hàn Quốc, Hoa Kỳ cũng bố trí hơn 28.000 quân, phòng ngừa bất trắc đến từ Bắc Triều Tiên. Cho dù trong công luận Hàn Quốc, một phong trào bài Mỹ lâu lâu lại nổi lên, nhưng chính quyền Seoul luôn tìm cách bảo vệ mối liên minh với Hoa Kỳ. Bởi lẽ, bán đảo Triều Tiên, về mặt chính thức, vẫn ở trong tình trạng chiến tranh và Bình Nhưỡng chỉ đặt bút ký vào một bản thỏa thuận đình chiến năm 1953. Đông Nam Á cũng yên tâm khi Washington không lùi bước trước những lời hăm dọa của Bắc Kinh
Về phần các nước Đông Nam Á, khu vực này đã từ lâu không sa vào cuộc đọ sức Mỹ-Trung. Ít ra về mặt hình thức là vậy, nhưng trong thực tế, các nước Đông Nam Á ngấm ngầm ủng hộ việc Hoa Kỳ ‘‘trở lại’’ bàn cờ khu vực với mục tiêu cân bằng ảnh hưởng của một nước Trung Quốc ngày càng lớn mạnh.
Theo ông Ralph Cossa, chủ tịch Diễn Đàn Thái Bình Dương tại Center for Strategic and International Studies, gọi tắt là CSIS, thì ngày nay, ‘‘nếu Hoa Kỳ nhượng bộ và ngừng cung cấp vũ khí cho Đài Loan, việc này chắc hẳn sẽ gây đổ vỡ cho sự tin tưởng của các đồng minh và của các nước Đông Nam Á vào những cam kết của Hoa Kỳ đối với Châu Á’’. Ông Cossa nói tiếp : ‘‘Tất nhiên, các nước Đông Nam Á sẽ không đồng loạt vỗ tay tán thưởng, nhưng họ sẽ ngủ ngon hơn và bớt thao thức một khi thấy Mỹ không chịu thua, mặc dù bị Trung Quốc dọa nạt’’.
Có lẽ không đợi đến những căng thẳng từ cuối tuần qua, mà từ nhiều tháng qua, Đông Nam Á đã có thái độ để biểu hiện sự ủng hộ cho một tương quan lực lượng Mỹ-Trung, không bị sai lệch ở Châu Á. Bằng chứng là bất đồng Mỹ-Nhật kéo dài thời gian qua, đã khiến cho Đông Nam Á lên tiếng lo ngại. Ngày 30 tháng giêng, báo The Strait Times đăng bài bình luận kêu gọi thủ tướng Nhật mau chóng quyết định về dự án chuyển dời căn cứ Mỹ Futenma trên đảo Okinawa, để đừng phương hại đến toàn bộ kiến trúc an ninh của khu vực Châu Á. Còn báo Asahi Shimbun của Nhật Bản, ngày 13 tháng giêng vừa qua, đã tiết lộ : chính quyền Nhật nên cẩn trọng xem xét những mối lo ngại mà nhiều nước như Hàn Quốc, Úc, Singapore và Việt Nam đã nói riêng với Hoa Kỳ về chính sách đối ngoại của thủ tướng Hatoyama.
Có thể tạm kết rằng : mỗi khi Washington bị rủi ro thất thế trong khu vực thì các nước nhược tiểu lại xao xuyến trước lợi thế của Bắc Kinh. Đổi lại, mỗi khi Hoa Kỳ khẳng định bảo vệ quyền lợi cho các đồng minh tại Châu Á, thì Đông Nam Á yên tâm và mừng thầm.
OBAMA GẶP ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA
Obama sẽ gặp Đức Đạt Lai Lạt Ma. Bắc Kinh phản đối quyết liệt Bảo Thạch,RFI
Đức Đạt Lai Lạt Ma sẽ ghé thăm nước Mỹ trong vòng 10 ngày. Ngài sẽ hiện diện tại Washington ngày 17 và 18 tháng 2. Vào tháng 10 năm ngoái, Ngài cũng đã sang Hoa Kỳ, nhưng tổng thống Mỹ đã tránh không tiếp xúc vì Nhà Trắng không muốn làm phật lòng Bắc Kinh trước chuyến đi Trung Quốc của ông Obama.
Nhà Trắng hôm qua đã xác nhận, tổng thống Mỹ sẽ tiếp xúc với Đức Đạt Lai Lạt Ma vào cuối tháng 2. Phát ngôn viên Nhà Trắng, ông Bill Burton cho biết : ‘‘Đức Đạt Lai Lạt Ma là một vị lãnh đạo tôn giáo và văn hóa được kính trọng trên thế giới, và tổng thống Obama sẽ gặp Ngài’’. Ông Bill Burton nói thêm : tổng thống Obama đã thông tin cho các lãnh đạo Trung Quốc về việc này, nhân chuyến viếng thăm của ông vào năm ngoái.
Xin nhắc lại, Đức Đạt Lai Lạt Ma sẽ sang Hoa Kỳ và ghé thăm nước Mỹ trong vòng 10 ngày. Ngài sẽ hiện diện tại Washington vào hai ngày 17 và 18 tháng 2. Vào tháng 10 năm ngoái, Đức Đạt Lai Lạt Ma cũng đã sang Hoa Kỳ, nhưng tổng thống Mỹ vào dịp đó, đã tránh không tiếp xúc với Ngài vì Nhà Trắng không muốn làm phật lòng Bắc Kinh trước chuyến công du của ông Obama tại Trung Quốc.
Hôm nay, Bắc Kinh đã lập tức lên tiếng ‘‘kiên quyết chống đối cuộc gặp gỡ này’’. Phát ngôn viên bộ Ngoại giao Trung Quốc Mã Triêu Húc còn ngầm đe dọa như sau : ‘‘chúng tôi yêu cầu phía Mỹ nhận thức đầy đủ về tính hết sức nhạy cảm của vấn đề Tây Tạng và…tránh gây tổn hại thêm cho quan hệ Mỹ-Trung’’.
Như vậy là chỉ trong vòng vài tuần, quan hệ Mỹ-Trung căng thẳng hẳn lên với hàng loạt bất đồng sâu sắc. Sau việc bán vũ khí cho Đài Loan, thứ sáu vừa qua (29/1), đến sự kiện tổng thống Mỹ hội đàm với Đức Đạt Lai Lạt Ma. Trước đó là bất đồng về vụ Google và các quyền tự do trên mạng, cũng như vụ trị giá đồng nhân dân tệ bị Washington xem là bất lợi cho các mặt hàng của Mỹ.
THAM VỌNG TQ VỀ BIỂN ĐÔNG LÀM CÁC NƯỚC LÁNG GIỀNG LO NGẠI
Tham vọng của Trung Quốc giành chủ quyền trên biển Đông khiến các nước láng giềng lo ngại Anh Vũ Bài đăng ngày 24/01/2010 Cập nhật lần cuối ngày 24/01/2010 17:02 TU
Tuần báo The Economist có bài viết về thái độ của Trung Quốc áp đặt chủ quyền trên biển. Theo tờ báo, Trung Quốc gọi vùng biển tiếp giáp với họ là vùng "Biển bình yên", nhưng trên thực tế, các vụ tranh chấp lãnh thổ của họ với các láng giềng đang làm vùng biển yên bình đó đang dậy sóng.
Những tranh chấp chủ quyền trên biển giữa Trung Quốc với một số nước láng giềng của họ vẫn tồn tại từ lâu nay mà chưa tìm được hướng giải quyết. Thời gian gần đây, Trung Quốc lại làm dấy lên các tranh cãi bằng những hành động quả quyết về chủ quyền của mình ở những khu vực có tranh chấp trên biển.
Tuần báo The Economist tuần này có bài viết về thái độ khăng khăng áp đặt chủ quyền trên biển của nước lớn này. Theo tờ báo, Trung Quốc gọi vùng biển tiếp giáp với họ là vùng "Biển bình yên", thế nhưng thực tế, các vụ tranh chấp lãnh thổ của họ với các láng giềng đang làm vùng biển yên bình đó đang dậy sóng.
Từ nhiều tuần qua, Nhật Bản và Việt Nam đã lên tiếng phản đối những hành động xâm lấn trên biển của Trung Quốc ở những khu vực đang còn tranh cãi. Điều khiến nước có tiếp giáp biển với Trung Quốc phải lo ngại là Bắc Kinh đang càng ngày càng tỏ ra ngang ngược đòi khẳng định chủ quyền của mình trên những khu vực đang tranh chấp. Nguyên nhân khiến các cuộc tranh chấp càng trở nên gay gắt hơn đó là nguồn tài nguyên dầu mỏ, khí đốt đang nằm sâu dưới đáy các vùng biển đó.
Tờ báo nhận thấy, cách đây hai năm, sau những tranh cãi dài dài, Trung Quốc và Nhật Bản cũng đã đi đến ký kết một thỏa thuận về một khu vực đang tranh cãi trên vùng biển Hoa Đông. Người ta có cảm giác như cuộc đấu khẩu dài hơi về các tranh chấp trên vùng biển này giữa hai nước đã có thể chấm dứt được rồi. Thế nhưng giờ đây cuộc tranh cãi giữa hai nước lại trở lại như mới.
Báo chí Nhật Bản đã đưa tin, hôm 17 tháng giêng vừa rồi Ngọai trưởng Nhật Katsuya Okada trong một cuộc gặp người đồng sự Trung Quốc Dương Khiết Trì đã cảnh báo rằng Nhật Bản sẽ có « biện pháp » nếu như Trung Quốc tự ý đơn phương cho khai thác mỏ khí đốt Xuân Hiểu mà tiếng Nhật gọi là Shirakaba.
The Economist Xuân Hiểu nằm ở trong khu đặc quyền kinh tế của Trung Quốc trên biển Hoa Đông nhưng Nhật cho rằng khu vực này nằm giữa đường phân chia hai nước, cũng chỉ cách khu đặc quyền kinh tế của Nhật có 4 cây số. Nhật lo ngại việc khai thác khí đốt ở Xuân Hiểu sẽ hút khí đốt trên phần khai thác của mình. Hiệp định ký năm 2008 giữa hai nước quy định đây là khu vực cùng khai thác chung.
Hôm 19 tháng giêng vừa qua, bô Ngọai giao Trung Quốc đã ra tuyên bố có nhắc lại thời kỳ lạnh nhạt trong quan hệ hai nước và đồng thời cho rằng những đòi hỏi của Nhật Bản là có ý đồ chính trị nhằm làm mất ổn định trong khu vực.
Một khu vực khác trên biển Đông cũng đang được Trung Quốc đòi áp đặt chủ quyền. Bài báo đề cập đến quần đảo Hòang Sa. Nơi từ lâu nay đang là khu vực tranh chấp với Việt Nam.
Tháng 12 năm ngóai bất chấp sự phản đối của Việt Nam, Trung Quốc lại đưa ra kế họach thúc đẩy phát triển du lịch tại quần đảo Hoàng Sa, đã được Bắc Kinh cho sát nhập vào huyện đảo Hải Nam.
Tờ báo nhận thấy trước những tham vọng của Bắc Kinh những lo ngại của các nước có tiếp giáp biển với Trung Quốc lại càng lên cao khi có vụ va chạm giữa tàu hải quân và Trung Quốc với tàu chiến Mỹ trên biển Đông. Hôm 13 tháng giêng vừa qua, chỉ huy hạm đội Thái Bình Dương của Mỹ đã báo cáo trước Quốc Hội nước này rằng hải quân Trung Quốc đang tăng cừong đáng kể các cuộc tuần tra trên biển Đông và đang tỏ rõ quyết tâm chiếm lấy những hòn đảo đang có tranh chấp ở đây.
BẠO ĐỘNG ĐANG NỔ RA TẠI BẮC TRIỀU TIÊN
Bạo động nổ ra ở nhiều nơi tại Bắc Triều Tiên do người dân bị đói sau chính sách đổi tiền Trọng Nghĩa Bài đăng ngày 02/02/2010 Cập nhật lần cuối ngày 02/02/2010 15:44 TU
Theo hãng tin Pháp AFP, nhật báo trên mạng Daily NK ở Hàn Quốc hôm nay (02/02/2010) tiết lộ rằng nhiều người dân Bắc Triều Tiên phẫn nộ đã vùng lên tấn công vào lực lượng an ninh. Họ tức giận vì bị lâm vào hoàn cảnh thiếu đói sau khi chính quyền Bình Nhưỡng quyết định đổi tiền hồi tháng 11/2009 và tìm cách dẹp bỏ thị trường tự do đang manh nha.
Một nguồn tin từ tỉnh Bắc Hamkyung ở Bắc Triều Tiên đã xác định với nhật báo Hàn Quốc là các chủ trương kể trên đã làm cho tình trạng thiếu thốn lương thực và nhu yếu phẩm thêm nặng nề. Nhiều người buôn bán và cư dân đã bị trắng tay sau vụ đổi tiền. Nỗi tuyệt vọng đã thúc đẩy họ nổi dậy tấn công vào nhân viên an ninh vì nghĩ rằng ''đằng nào cũng chết''. Nhật báo Daily NK nêu lên một thí dụ điền hình về tình trạng bạo động gia tăng ở Bắc Triều Tiên. Ngày hôm qua (01/02), một nhóm người đã tấn công vào một toán công an đang đi tuần tại các khu chợ ở thành phố Pyongsung, thuộc tình Nam Pyongan. Tuy nhiên tờ báo không cho biết rõ về số thương vong trong vụ này. Trích dẫn một số người từ Bắc Triều Tiên đào thoát được qua Hàn Quốc, tờ báo cho biết thêm là một vụ xung đột khác cũng vừa mới xẩy ra tại thành phố Hyesan ở tỉnh Yanggang, khi cư dân địa phương kháng cự lại lực lượng công an đến đàn áp họ. Một người bực tức đã tước súng của một nhân viên an ninh và bắn loạn xạ, làm cho một công an bị thương nặng. Xin nhắc lại là ngày 30/11/2009, Bình Nhưỡng đã ban hành chính sách đổi tiền, với 100 đồng won cũ đổi được một won mới. Tuy nhiên, vì chính quyền hạn chế lượng tiền tối đa đổi được, nhiều người dân đã mất trắng số tiền dành dụm được. Các nguồn tin báo chí Hàn Quốc trong thời gian qua liên tiếp ghi nhận tình trạng hỗn loạn tại Bắc Triều Tiên sau vụ đổi tiến, đăc biệt trong tình cảnh dân chúng nước này vẫn chịu ảnh hưởng của nạn đói. Nhật báo Joong Ang Daily hôm nay đã xác nhận phần nào các thông tin kể trên. Tờ báo trích lời ông Won Sei Hoon, giám đốc cơ quan tình báo Hàn Quốc xác nhận là vụ đổi tiền đã gây ra bạo động tại Bắc Triều Tiên. Phát biểu trong một phiên họp kín với các nghị sĩ Hàn Quốc, ông Won còn cho biết thêm là có dấu hiệu cho thấy là chính quyền Bình Nhưỡng đã làm chủ được tình hinh.
| | | |
NHỮNG NHẬN ĐỊNH THEO DÒNG THỜI SỰ:
NĂM 2010: NHẬN ĐỊNH CHUNG TÌNH HÌNH KINH TẾ
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế Geneva, 07.01.2010 UNICODE: http://VietTUDAN.net
Tóm tắt nội dung Bài này đã được Đài RFI (Radio France Internationale) phỏng vấn và ghi âm hôm qua, 06.01.2009. Hôm nay 07.01.2010, bài phỏng vấn sẽ được phát thanh về Việt Nam.
Nhật Báo Anh FINANCIAL TIMES thứ Hai 04.01.2010 đăng ở trang 19 bài phỏng vấn một số những nhà Quản trị xí nghiệp lớn Quốc tế dưới đầu đề SỰ NGHIÊM KHẮC LÀ TIẾNG NÓI CHÌA KHÓA KHI NHỮNG NHÀ QUẢN TRỊ ĐẶT CHƯƠNG TRÌNH CHO NĂM TỚI (Austeriry the Key word as Business Leaders plan for the coming year). Cũng Vậy, Nhật Báo LE MONDE thứ Ba 05.01.2010 đăng ở trang 13 bài phỏng vấn 5 nhà Quản trị xí nghiệp lớn của Pháp với đầu đề là HỒI PHỤC KINH TẾ NÀO CHO 2010 ? DỰ ĐÓAN CỦA 5 CHỦ XÍ NGHIỆP (Quelle eprise en 2010 ? Le Pronostic de cinq Patrons). Năm nhà Quản trị này thuộc những ngành họat động khác nhau : Phân phối Hàng hóa, Sản xuất Xe Hơi, Bưu điện, Xây Cất và Chuyên Chở.
Nhận định của những Nhà Quản trị như thế nào ?
=> Theo Nhật Báo FINANCIAL TIMES
Oâng Michael O’LEARY, Chủ tịch Công ty Hãng Máy Bay hạ giá RYANAIR đã tóm tắt thái độ của các Xí nghiệp Tây phương bằng những chữ « Phải nghiêm khắc về Chi tiêu ». Oâng đã gọi năm 2010 là năm rất bảo thủ (“2010 is a year to be very conservative“)
Ong Alan MIDDLETON, Giám đốc Điều Hành của Công ty PA Tư Vấn của Anh quốc, cảnh cáo rằng các Xí nghiệp phải lo tạo dựng vững chắc Qũy lưu hành thường xuyên (Liquidité permanente) họat động, chứ không đầu tư xả láng và phiêu lưu.
Oâng Feike SIJBESMA, đứng đầu Tập đòan DSM của Đức nói : »Qũy lưu hành thường xuyên và canh chừng chi tiêu là hai ưu tiên trong suốt năm 2010 ».
Oâng Michel DEMARE, Giám đốc Tài chánh của Tập đòan Điện ABB của Thụy sĩ, cho rằng mối quan tâm của những Xí nghiệp Liên quốc gia là di chuyển một số đơn vị sản xuất sang những nước bắt đầu phát triển để giảm chi tiêu.
Một Phúc trình của Ngân Hàng UBS cho rằng trong năm một số những Xí nghiệp yếu sẽ bị mua và biến mất.
=> Theo Nhật Báo LE MONDE
Oâng Michel-Edouard LECLERC, Chủ tịch Tập đòan Phân Phối Hàng Hóa LECLERC tuyên bố rằng năm nay 2010, Tiêu thụ vẫn còn giảm sút. Năm ngóai, thụt giá từ 4% tới 0%. Nếu giảm giá vẫn tiếp tục, thì đây là sự ngưng họat động của một số nhà phân phối.
Oâng Patrick PELATA, Tổng Giám đốc Hãng Renault, đưa ra ba yếu tố đình trệ: thứ nhất là Khả năng tài chánh tiêu thụ, thứ hai là sự Tin tưởng của giới tiêu thụ vào Kinh tế (như vậy mới dám tin tưởng lấy Tín dụng tiêu thụ), thứ ba là sự Già đi của sản xuất Xe Hơi.
Oâng Jean-Paul BAILLY, Chủ tịch Bưu Điện, nhận xét rằng việc Phục hồi Kinh tế rất khác nhau tùy theo từng Châu lục và việc Phục hồi ấy khá chậm chạp cho Aâu châu, nhất là Pháp.
Oâng Pierre-André De CHALANDAR, Tổng Giám đốc Tập đòan Xây Cất Saint-Gobain, nhận xét rằng năm 2009, họat động xuống rất thấp và ông rất thận trọng cho năm 2010 vì chưa thấy dấu hiệu phục hồi nào. Trong hệ thống liên đới sản xuất, Oâng lo ngại cho những khó khăn của những Công ty nhỏ và Trung bình hợp tác làm việc xây cất với Tập đòan lớn của Oâng.
Oâng Patrick MOLIS, Chủ tịch Hãng Chuyên chở Quốc gia, tuyên bố : »Năm 2010 sẽ rất bình lặng ở Pháp và Aâu châu, không có phục hồi mạnh. Thất nghiệp tăng là vấn đề chính yếu. Nó ảnh hưởng tới phía Cầu tiêu thụ. Mặt khác, đừng quá trông chờ vào đà phát triển của Trung quốc. Mức Tiêu thụ của 1.3 tỉ người Trung quốc chỉ tương đương với 15% mức Tiêu thụ của 300 triệu dân Mỹ. Chính Aâu châu và Hoa kỳ mới kéo theo Đầu tầu Tiêu thụ của Thế giới. Tại Trung quốc, việc phục hồi mang tính cách giả tạo. Họ đầu tư vào hạ tầng cơ sở, vào khả năng sản xuất, nhưng không có lối thóat tiêu thụ. Tại Aâu châu và đặc biệt tại Pháp, khuynh hướng tổng quát là thắt chặt đồng lương và giảm nhân viên.... Những Công ty nhỏ và trung bình, nếu có khả năng tài chánh, phải đầu tư để tạo công ăn việc làm. Những Xí nghiệp lớn thì tìm cách chuyển một số đơn vị sản xuất đi nơi khác, vì vậy giảm nhân viên tại Pháp và tại Aâu châu. »
Cắt nghĩa những nhận định bi quan cho năm 2010
Tổng quát mà nói, tình trạng đình trệ những họat động Kinh tế tùy thuộc vào phía CẦU tiêu thụ đúng như nghiên cứu của Kinh tế gia John M. KEYNES, ông tổ của nền Kinh tế Tiêu thụ (Economie de Consommation). Chính Tiêu thụ kéo theo Sản xuất (La Consommation mène la Production). Khi phía CẦU hàng hóa tăng, thì phía CUNG đầu tư để sản xuất. Phía Ngân Hàng, Tài chánh tin tưởng và dễ dàng cho Tín dụng.
=> Aûnh hưởng tâm lý của cuộc Khủng hỏang Tài chánh/ Kinh tế 2008/2009
Năm 2010 chưa quên Khủng hỏang Ngân Hàng/Tài chánh năm 2008 và Khủng hỏang Kinh tế năm 2009. Thực vậy, cuộc Khủng hỏang Ngân Hàng/Tài chánh đi từ lý do quá dễ dãi của phía giữ vốn. Giới Ngân Hàng/Tài chánh tạo ra những sản phẩm tài chánh riêng của họ để cấp Tín dụng và buôn bán những sản phẩm Tài chánh ấy để ăn lời cao và nhanh chóng trong Kỹ nghệ Tài chánh riêng của họ (Industries Financìeres). Họ khuyến khích giới Tiêu thụ nhắm mát chi tiêu dựa trên Tín dụng dễ dãi, nghĩa là dựa trên ngưỡng vọng thu nhập tương lai. Giới sản xuất cũng dễ dàng có vốn đầu tư để sản xuất quá nhiều hàng hóa. Tiêu thụ và Sản xuất Kinh tế được thổi phồng lên như bong bóng mà những tác nhân Kinh tế như quên rằng đến một lúc nào đó bong bóng quá căng sẽ nổ. Thực vậy, khi giới Tiêu thụ, phía CẦU, ý thức về tiêu thụ quá lố, hoặc cảm thấy những hiệu quả thỏa mãn (Effets de Saturation), hoặc việc thu nhập tương lai không như ý hướng khả dĩ hòan Tín dụng, thì họ ngưng Tiêu thụ, giảm hẳn phía CẦU. Phía Ngân Hàng/Tài chánh không thâu hồi được Tín dụng và vỡ nợ hoặc thắt chặt lại việc cho vay cho cả phía CẦU và phía CUNG. Nền Kinh tế ngưng trệ, Khủng hỏang diễn ra.
=> Giữ thế thủ Tài chánh/ Kinh tế
Hình ảnh Khủng hỏang Ngân Hàng/Tài chánh và Kinh tế của những năm 2008/2009 vẫn còn sống trong đầu óc những nhà Quản trị Xí nghiệp khiến họ phải giữ những thận trọng cho năm 2010 như những phát biểu ở trên đây từ những Nhà Quản trị. Sự thận trọng bao gồm những điểm sau đây :
1) Giữ số vốn lưu hành chắc chắn để bảo đảm việc xoay sở những họat động của Xí nghiệp (Solvabilité).
2) Chắt bóp và căn cơ việc chi tiêu để có thể làm cho lợi nhuận tăng và do đó có tiền cho vào Qũy lưu hành (Liquidité) và Qũy dự trữ (Réserves). Không thể chi tiêu xả láng như trước với Tín dụng được dễ dàng cho bởi phía Ngân Hàng và Tài chánh.
3) Khi Kinh tế đi lên, các Xí nghiệp lạc quan và chi tiêu cho sản xuất. Khi Kinh tế đi xuống, thì các Xí nghiệp lo lắng về quản trị Chi tiêu ( Gestion des Dépenses, des Couts). Ở giai đọan khó khăn về tiền bạc, thì phải thắt lưng buộc bụng khi tiêu xài. Theo Paul SAMUELSON, ở một Thế giới cạnh tranh Kinh tế/Thương mại, khỏang cách lợi nhuận có khuynh hướng triệt tiêu, nên việc sống còn của Xí nghiệp tùy thuộc vào Quản trị Chi tiêu.
4) Chính vì lo lắng về quản trị Chi tiêu, mà các Xí nghiệp hướng về việc tái xử dụng những phương tiện sản xuất sẵn có. Trước khi đi mua cây bút chì mới, thì lục sóat trong ngăn kéo xem mình còn nửa cây bút chì gẫy chưa dùng hay không.
5) Cũng chính vì mối quan tâm quản trị Chi tiêu mà các Xí nghiệp chưa vội mướn thêm nhân công, đồng thời tìm cách chuyển những đơn vị sản xuất đến những nước có nhân công rẻ. Đây là lý do làm tăng thất nghiệp tại các nước đã Kỹ nghệ hóa : Hoa kỳ, Aâu châu, Pháp mà các nhà Quản trị trên đây đã đề cập tới.
6) Khi số thất nghiệp tăng, thì Kinh tế lại đi vào vòng luẩn quẩn. Tăng thất nghiệp có nghĩa là Thu nhập của giới Tiêu thụ giảm. Thu nhập giảm, thì phía CẦU giảm tác hại lên chính phía CUNG. Henry FORD đã áp dụng một chính sách lương bổng nâng đỡ phía CẦU khi Oâng nói:“Tôi trả lương hậu cho thợ để họ có tiền mua xe hơi mà tôi sản xuất“. Việc tăng thất nghiệp hiện nay, nhất là giới trẻ, làm giảm phía CÂU, sẽ tác hại lên chính phía sản xuất.
7) Một lý do nữa là giảm phía CẦU từ phía Nhà Nước. Các Nhà Nước của những Quốc gia đã Kỹ nghệ hóa đều thâm lạm Ngân Sách có tính dài hạn. Việc thâm lạm này là để cứu giới Ngân Hàng/Tài chánh. Chi tiêu Nhà Nước (Dépenses Publiques) chiếm vai trò khá quan trọng cho phía CẦU. Nhưng khi Ngân sách thâm lạm, thì tất nhiên Nhà Nước không thể chi tiêu, do đó làm giảm thên phía CẦU.
=> Thử nghĩ đến một vài đề nghị tích cực
1) Đầu tư vào những Công ty nhỏ và trung bình
Những nhận định bi quan trên đây đến từ những nhà Quản trị những Xí nghiệp lớn Liên quốc gia (Multinationales). Lời khuyên của Oâng Patrick MOLIS, Chủ tịch Tập đòan Chuyên chở Quốc gia Pháp là một trong những giải pháp cho tình trạng đình trệ và luẩn quẩn hiện nay. Đó là những Công ty Nhỏ và Trung bình đầu tư tạo công ăn việc làm. Chúng ta đã có kinh nghiệm của nước Ý cách đây 30 năm trước. Thực vậy, cách đây 30 năm, Kinh tế Ý dựa trên những Tập đòan lớn và hậu quả là dân thất nghiệp đình công. Từ những đại Xí nghiệp, Kinh tế Ý đã chuyển sang tiểu Xí nghiệp Gia đình để cứu vãn tình hình.
2) Đầu tư vào phương diện sáng tạo Kỹ thuật. Đây là ý tưởng của Oâng Jean-Paul BAILLY, Chủ tịch Bưu Điện Pháp. Oâng tuyên bố:“La crise des années 2008 et 2009 accélérera les innovations et les mutations technologiques, ce qui permettra une meilleure compétitivité des entreprises“ (LE MONDE 05.01.2010, page 13) (Khủng hỏang những năm 2008 và 2009 sẽ làm tăng tốc độ những sáng chế và những hóan chuyển kỹ thuật, điều cho phép tính cạnh tranh tốt nhất của những xí nghiệp). Thực vậy, những sáng chế thường phát xuất từ những trường hợp khó khăn, bế tắc mà người ta phải cố gắng tìm lối thóat.
Không thể quá tin tưởng vào đà phát triển Trung quốc
Đây là ý kiến của Oâng Patrick MOLIS. Thực vậy, cái nhìn của Thế giới vào Kinh tế Trung quốc là theo nhãn quan của nền Kinh tế Tự do và Thị trường. Thế giới làm Kinh tế trong khung cảnh một Xã Hội Dân chủ, nghĩa là Kinh tế thuộc về Dân. Trong khi đó, những họat động Kinh tế của Trung quốc thuộc về một nhóm đảng giữ quyền độc tài. Đây là Kinh tế của một nhóm Mafia hòan tòan giữ quyền quyết định độc tài. Thế giới nhìn vào Kinh tế Trung quốc và vẫn tưởng rằng đó là phát triển Kinh tế giống như ở Xã hội Dân chủ Tây phương.
Nền Kinh tế Mafia với quyền Chính trị độc tài mang những đặc tính sau đây:
1) Nhà Nước độc tài hòan tòan nắm vốn đầu tư. Những Xí nghiệp lớn nắm 90% sinh họat Kinh tế và do Nhà Nước cấp vốn. Nếu có 10% do vốn tư nhân, thì những công ty nhỏ tư nhân này cũng lệ thuộc vào những quyết định của những đại công ty Quốc doanh làm việc cho đảng.
2) Sinh họat Kinh tế của Trung quốc lệ thuộc vào xuất cảng để thu nhập nhanh cho Nhà Nước. Ông Patrick MOLIS nói rất đúng, mức tiêu thụ của 1.3 tỉ dân Trung quốc chỉ bằng 15% mức tiêu thụ của 300 triệu dân Mỹ. Khi mà Âu châu và Hoa kỳ, vì khó khăn Kinh tế, giảm thiểu tiêu thụ, thì ảnh hưởng trực tiếp là làm giảm xuất cảng của Trung quốc.
3) Với độc tài Chính trị, 90% Công ty Nhà Nước đã khai thác nhân lực Trung quốc như những nô lệ sản xuất để phục vụ thu nhập xuất cảng cho nhóm Mafia đảng Cộng sản Trung quốc. Những thu nhập cho đảng và cho túi riêng của đảng viên là giá mồ hôi nước mắt của khối dân không lồ Trung quốc bị Chính trị độc tài bắt ép làm việc với đồng lương rẻ mạt.
4) Nền Kinh tế Trung quốc ăn xổi ở thì, thu nhập mau, nhưng không quan tâm đến những ô uế môi trường. Dân chúng vừa bị khai thác nhân lực, vừa phải chịu những ô uế môi trường trong lâu dài. Tại Hội Nghị Copenhague, nếu có ai ngạc nhiên thấy thái độ khăng khăng của Trung quốc không muốn ai nhòm ngó, kiểm sóat việc phóng khí độc, thì phải hiểu rằng đây là một hệ thống sản xuất mà nhóm đảng Mafia cố thủ giấu kín. Ai chết mặc ai, miễn là đảng thu nhập nhanh chóng. Tỉ dụ mới đây nhất là ống dẫn dầu bị vỡ và dầu chảy loang làm ô uế sông Hòang Hà. Nhà Nước và Báo đài giấu diếm.
5) Những Chương trình kích cầu kinh tế không nhằm khối dân tiêu thụ Trung quốc. Ông Patrick MOLIS gọi đây là những Chương trình có tính cách giả tạo:
* Chi tiêu vào Hạ tầng cơ sở. Với xứ sở mênh mông, hạ tầng cơ sở không thể xây dựng nhanh chóng với số vốn bỏ ra tương đối nhỏ bé. Đảng Mafia chỉ lo những thành phố ven biển và xây cất nhà cửa giống như Dubai để làm vẻ vang cho đảng, chứ không phải cho dân.
* Canh tân một số những cơ sở sản xuất bởi vì thiết bị sản xuất lúc đầu là những máy móc “second hand” mua lại rẻ từ Tây phương, nhưng Ông Patrick MOLIS nhận xét luôn rằng sản xuất mà Trung quốc không có ngõ ra tiêu thụ (capacités de production, mais sans débouchés). Tiêu thụ Hoa kỳ và Âu châu giảm xuống, tiêu thụ nội địa Trung quốc thì không được đầu tư, do đó không có lối thóat tiêu thụ (sans débouchés).
* Kinh tế Trung quốc thuộc về nhóm Mafia đảng, mà đảng muốn giữ quyền độc tài và không muốn chuyển Kinh tế sang tay Dân. Đầu tư tăng khả năng tiêu thụ cho Dân, đó là sự chuyển hướng Kinh tế về Dân, điều mà nhóm Mafia đảng không muốn vậy. Muốn giữ độc tài Chính trị, thì phải giữ vững độc quyền Kinh tế. Khối Dân Trung quốc gồm 1.3 tỉ người. Đảng CSTQ nắm số vốn lớn do sự bóc lột sức lao động của khối Dân ấy mà có. Nhưng đảng không muốn bỏ vốn nâng cấp Khả năng Tiêu thụ (Pouvoir d’Achat) cho khối Dân đó để Kinh tế Trung quốc trở thành độc lập, không lệ thuộc vào lo lắng giảm sút đặt hàng từ nước ngòai. Đảng biết rằng khi nâng cấp khả năng Tiêu thụ cho Dân chúng, tức là bắt đầu Tiến trình Dân chủ hóa Kinh tế. Dân chủ hóa Kinh tế là bước chắc chắn nhất để phế bỏ độc tài Chính trị. Khi Dân nắm vững Kinh tế trong tay, thì họ có thể tuyên bố:”Trước đây thì nhất sĩ (Chính trị), nhì nông (Kinh tế), nhưng hết gạo chạy rông, thì nhất nông (Kinh tế) nhì sĩ (Chính trị)”. Dân chủ hóa Kinh tế là một sự nhượng quyền Chính trị (đảng) bó buộc vậy.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
| | | |
NĂM 2010: KINH TẾ MỸ SUY THÓAI LẦN HAI ?
Paul Krugman:
Kinh tế gia đoạt giải Nobel, ông Paul Krugman, cho rằng khả năng kinh tế Mỹ rơi vào suy thoái lần hai ở thời điểm nửa sau năm 2010 khi ảnh hưởng từ kế hoạch kích cầu tài khóa và tiền tệ của Chính phủ Mỹ kết thúc là 30%.
Paul Krugman nhận định kinh tế Mỹ có thể rơi vào suy thoái lần hai trong năm 2010.
Trong bài phát biểu mới nhất tại hội nghị kinh tế ở Atlanta, ông nói: “Khả năng suy thoái kinh tế lần hai đến là 30 - 40% - tỷ lệ không hề thấp. Khả năng tăng trưởng kinh tế chững lại khiến tỷ lệ thất nghiệp tăng lên cũng không nhỏ”.
Kinh tế gia 56 tuổi này nhận định tăng trưởng kinh tế Mỹ sẽ chững lại khi FED chấm dứt việc mua các loại chứng khoán, kế hoạch 787 tỷ USD của chính quyền Tổng thống Obama giảm bớt, các công ty ngừng khôi phục lại hàng tồn kho.
Giáo sư kinh tế thuộc Đại học Princeton, ông Krugman, đã cùng giáo sư kinh tế Martin Feldstein thuộc Đại học Harvard, giáo sư kinh tế Joseph Stiglitz của Đại Colombia, lên tiếng cảnh báo về nền kinh tế lớn nhất thế giới.
Dù việc các công ty đẩy mạnh khôi phục hàng tồn kho đã giúp kinh tế Mỹ tăng trưởng với tốc độ trung bình năm đạt 4% trong quý 4/2009, ông Krugman nhận định tốc độ tăng trưởng năm nay sẽ chỉ quanh mức 2%, rủi ro kinh tế đi xuống ở thời điểm nửa sau của năm là hoàn toàn có thể.
Dự báo của ông Krugman như vậy u ám hơn nếu so với dự báo của 58 chuyên gia kinh tế tham gia khảo sát của Bloomberg vào đầu tháng 12/2009.
FED có kế hoạch ngưng chương trình 1.250 tỷ USD mua chứng khoán đảm bảo bằng thế chấp và dừng chương trình 175 tỷ USD mua nợ liên bang vào tháng 3/2010, theo ông Krugman, lãi suất thế chấp sau đó có thể tăng, doanh số và giá nhà đất có thể hạ trở lại.
Ông Krugman cho rằng FED nên cân nhắc mua thêm 2.000 tỷ USD tài sản để giảm tỷ lệ thất nghiệp.
Krugman cho biết, ông không đồng ý với quan điểm của cựu Chủ tịch FED Alan Greenspan về việc thị trường chứng khoán tăng điểm trong năm qua cho thấy nền kinh tế không cần thêm kế hoạch hỗ trợ từ chính phủ. Chỉ số S&P 500 tăng 23% trong năm 2009 và như vậy có năm tăng điểm mạnh nhất từ năm 2003.
Krugman nhận xét: “Hiện nay người ta nghèo hơn 4 năm trước, tiêu dùng người dân không phụ thuộc vào giá cổ phiếu mà phụ thuộc vào giá nhà đất”. Ông nói: “Khả năng kinh tế rơi vào suy thoái lần hai hiện hữu tại phần lớn các nền kinh tế phát triển thuộc châu Á và châu Âu”.
Ông cũng dự báo đồng USD có thể suy yếu nhẹ so với đồng tiền của một số nền kinh tế khác thuộc nhóm nước phát triển: “Sự suy yếu của đồng USD tốt cho chúng ta, tuy nhiên không tốt đối với nước thuộc châu Âu và Nhật”.
Krugman nhận xét về kinh tế Mỹ: “Thông thường khủng hoảng tài chính thường kéo dài, Dù hệ thống ngân hàng Mỹ đã ổn định, tình hình của ngành ngân hàng vẫn chưa trở lại bình thường”
NĂM 2010: THẶNG DƯ TQ CÓ THỂ GIẢM MẠNH
Thặng dư thương mại của Trung Quốc có thể giảm xuống 19% trong năm 2010 khi mà Trung Quốc đang có xu hướng nhập khẩu tăng do nhu cầu trong nước tăng mạnh.
Thặng dư thương mại của Trung Quốc có thể giảm xuống 19% trong năm 2010 khi xu hướng nhập khẩu tăng.
Trong năm 2010, nhập khẩu có thể tăng tới 16%, vượt qua mức tăng 8% của xuất khẩu. Trong khi đó, nền kinh tế nước này dự báo sẽ tăng trưởng 10,1%.
Bộ Thương mại Trung Quốc cho hay rằng mức thặng dư thấp hơn có thể khiến khả năng cạnh tranh của nền kinh tế thứ 3 thế giới này giảm xuống so với các đối tác thương mại chủ chốt. Trước đó Trung Quốc đã hướng tới nước xuất khẩu lớn nhất thế giới.
Theo ông Lu Ting, nhà kinh tế trụ sở tại Hồng Kông nhận định số lượng hàng nhập về sẽ thu hẹp lại còn 160 tỷ USD so với ước tính 198 tỷ USD năm nay.
“Yếu tố then chốt trong việc thu hẹp thặng dư sẽ là mức tăng trong nhập khẩu nhờ vào nhu cầu trong nước”, ông Lu cho biết.
Nhập khẩu trong tháng 11/2009 cũng đã tăng lên lần đầu tiên trong 13 tháng qua, tăng lên mức 27% do gói kích cầu kinh tế và khoản cho vay kỷ lục của Chính phủ đẩy nhu cầu chi tiêu tiêu dùng của người dân lên cao.
Bên cạnh biện pháp đẩy căng thẳng thương mại xuống, khoản thặng dư thấp hơn có thể khiến chính sách tiền tệ hiệu quả
NĂM 2010: HÕAN TỰ DO MẬU DỊCH TRUNG QUỐC-ASEAN
2010 mở đầu Tự do Mậu dịch với TQ, nhưng ASEAN muốn hõan?
Trang web tiếng Trung và Anh về Khu vực Tự do Mậu dịch với Asean. Chỉ vài ngày sau khi Khu vực Tự do Mậu dịch Trung Quốc-Asean khai trương, Indonesia đã đề nghị hoãn lại việc thực hiện trong lúc giới doanh nghiệp Thái Lan, Philippines cũng nói hiệp định có hại cho họ.
Theo báo Jakarta Post hôm nay 5/1/2010, Bộ trưởng Thương mại Indonesia vừa đưa ra đề nghị hoãn việc áp dụng chế độ cắt giảm thuế nhập khẩu trong khuôn khổ hiệp định tự do thương mại với Trung Quốc, gọi tắt là AC-FTA hoặc CAFTA. Theo các thỏa thuận đã ký từ trước, năm 2010 mở ra một khu vực tự do mậu dịch giữa Trung Quốc và sáu nước chủ chốt của Asean là Singapore, Indonesia, Thái Lan, Philippines, Malaysia, Brunei. Những nước kém phát triển hơn về kinh tế trong Asean gồm Việt Nam, Lào, Campuchia và Miến Điện dự kiến sẽ tham gia khu vực tự do mậu dịch vào 2015.
Nhưng nay, Bộ trưởng Mohamad Suleman Hidayat của Indonesia thông báo chính phủ nước ông đã gửi lên ban lãnh đạo khối Asean đề nghị hoãn lại việc cắt giảm thuế nhập đồng thời muốn "đàm phán lại".
Chính Trung Quốc cũng hiểu rằng tự do hóa thị trường một cách toàn diện có thể tác động xấu đến Asean.
Từ mấy tuần qua, báo chí các nước trong vùng đã nói Bấm Khu vực Tự do Mậu dịch với Trung Quốc "gây hại cho doanh nghiệp và xuất khẩu" của Asean.
Báo Philippine Star trong tháng 12/2009 có bài cho rằng việc Trung Quốc duy trì tỉ giá đồng nhân dân tệ như hiện nay khiến hàng xuất khẩu của Asean chịu thiệt hại nặng.
Nay, doanh nghiệp các nước khác trong Asean cũng lên tiếng.
Chủ tịch Phòng Thương mại và Công nghiệp Hoa kiều Malaysia (ACCCIM), ông Tan Sri William Cheng nói với báo chí nước này rằng chính Trung Quốc "cũng hiểu rằng tự do hóa thị trường một cách toàn diện có thể tác động xấu đến Asean".
Theo báo Indonesia, thỏa thuận AC-FTA, mức thuế quan không phần trăm đươc áp dụng cho 17 khu vực kinh tế nước này, gồm 12 trong ngành sản xuất, năm trong ngành nông nghiệp, khai khoáng và cả hải sản.
Thiệt nhiều hơn lợi?
Điều Asean lo ngại là hàng rẻ nhập từ Trung Quốc. Bộ trưởng Công nghiệp Indonesia Mohamad Suleman Hidayat nói rằng cần đàm phán lại để "hàng hóa nhập khẩu rẻ không tràn vào làm lụt thị trường mà không bị ngăn chặn".
Còn ông Tan Sri William Cheng tin rằng nếu các vấn đề không được giải quyết thì Khu vực Tự do Mậu dịch sẽ "có nhiều điểm cản trở hơn là thuận lợi".
Dù ngoại giao với Bắc Kinh tiến triển, doanh nghiệp Malaysia lo bị thiệt vì hàng Trung Quốc. Ông cũng nói ngoài ngành xe hơi được chính phủ Malaysia bảo vệ chặt chẽ, các ngành công nghiệp khác sẽ gặp khó khăn khi thuế nhập hàng từ Trung Quốc xuống không phần trăm.
Dù chính giới Indonesia tiết lộ rằng các bên đã "trao đổi không chính thức" và họ sẽ tìm cách "đàm phán lại vào cuối năm nay", phía Trung Quốc chưa thấy nói gì về việc áp dụng FTA với Asean. Cho tới nay, Trung Quốc chỉ cam kết bỏ ra 10 tỉ USD vào các dự án xây cất đường xá và cơ sở hạ tầng tại Asean, với mục tiêu nâng cao hiệu năng của trao đổi thương mại.
Bấm Việt Nam, nước chủ tịch Asean năm 2010, đã tự có động thái là phá giá đồng tiền của mình để "tự vệ" và kích thích hàng xuất khẩu.
Hiện chưa thấy Việt Nam lên tiếng trước các phát biểu của lãnh đạo và doanh nghiệp Asean trong việc tìm đối sách với Trung Quốc khi AC-FTA có hiệu lực.
Giới trí thức người Việt tuy thế đã lên tiếng cảnh báo về việc áp dụng các quy chế tự do mậu dịch với Trung Quốc.
Theo Giáo sư Trần Văn Thọ từ Đại học Waseda, Nhật Bản thì năm 2008 xuất khẩu của Việt Nam sang Trung Quốc chỉ bằng 29% kim ngạch nhập khẩu từ nước này và riêng nhập siêu với Trung Quốc chiếm 60% tổng nhập siêu của Việt Nam, một yếu tố gây bất ổn định kinh tế vĩ mô từ nhiều năm nay.
Bấm Trong bài đăng trên Thời báo Kinh tế Sài Gòn, ông cho rằng theo Hiệp định thương mại tự do (FTA) đến năm 2015 Việt Nam sẽ bãi bỏ thuế quan đối với hàng từ Trung Quốc, lúc đó tác động của kinh tế Trung Quốc đối với Việt Nam còn mạnh mẽ hơn hiện nay.
Nguy cơ cho Việt Nam, theo chuyên gia Việt kiều này chính là "cái bẫy của trào lưu mậu dịch tự do, trong đó các nước đi sau không nỗ lực cải cách và có chiến lược phát triển thích hợp sẽ sa vào bẫy làm cố định cơ cấu kinh tế và ngoại thương hiện tại, và do đó có khả năng không thể công nghiệp hóa".
| | | |
KINH TẾ CŨNG LÀ CHÍNH TRỊ Nguyễn Xuân Nghĩa Ăn quặng để cán thép... mà chơi Trận đấu về quặng sắt của Trung Quốc
Mở đầu năm mới, Trung Quốc lại lao vào một trận đấu, là đấu về giá quặng sắt. Và như năm ngoái, nhiều phần sẽ là chiến bại. Nguyên nhân: vì kinh tế cũng là chính trị.
Hãy nói chuyện về kinh tế trước
Trung Quốc đứng đầu thế giới về sản lượng thép. Thép ở đây là loại thô, sơ đẳng, cần thiết cho kỹ nghệ xây cất chẳng hạn. Trung Quốc cũng tiêu thụ nhiều quặng sắt nhất thế giới vì sản xuất ra thép là nhờ quặng sắt (iron ore - “thiết khoáng”). Trong quy trình sản xuất, thép là “đầu ra” và quặng sắt là “đầu vào”, và 95% lượng quặng trên thế giới là để cung cấp cho việc sản xuất thép. Nhưng hai sản phẩm này lại thuộc hai thị trường khác nhau với giá cả quy định khác nhau - nhất là vào một năm mà kinh tế toàn cầu bị suy trầm và số cầu về thép sút giảm đáng kể.
Hãy cứ nhớ cho dễ hiểu, thế giới nói chung có các công ty khai thác khoáng sản cung cấp quặng sắt cho các doanh nghiệp sản xuất thép.
Công ty khoáng sản lệ thuộc vào.... hóa công, tùy theo mạch đào có nhiều quặng hay không. Phí tổn sản xuất vì vậy là một ẩn số. Mà số quốc gia có loại khoáng sản trời cho như vậy lại không nhiều. Ba đại gia quốc tế là hai tổ hợp Anh-Úc BHP Billiton và Rio Tinto, và công ty Compagna Vale do Rio Doce của xứ Ba Tây (công ty Vale của Brazil). Họ làm chủ thị trường cung cấp và định giá theo mùa tùy kết quả khai thác.
Ðầu bên này, ở gốc thì doanh nghiệp thép phải tùy vào một nhóm nhỏ các công ty hay quốc gia cung cấp khoáng sản, ở ngọn thì tùy thuộc vào số cầu của kinh tế - là yếu tố quyết định về giá cả. Các doanh nghiệp thép phải cạnh tranh với nhau để có nhập lượng ấy, và phải chấp nhận cái giá cao hay thấp do công ty khoáng sản định ra. Nói chung, doanh nghiệp thép của các nước kỹ nghệ đều tập trung vào một nhóm nhỏ, chừng bốn năm tổ hợp là kiểm soát được tới 80% sản lượng.
Vì điều kiện kinh tế đặc biệt ấy, hàng năm, doanh nghiệp thép phải thương thảo với công ty khoáng sản về giá biểu quặng sắt sẽ áp dụng cho cả năm. Thà vậy còn hơn là đến khi có nhu cầu thì mới mua trên “thị trường hiện giá” spot market, theo kiểu tiền trao cháo múc, đưa tiền liền và đắt rẻ thế nào cũng đành chịu. Quy tắc thỏa thuận ấy có lợi cho cả hai bên vì công ty khoáng sản biết trước sẽ bán với giá nào, có lời bao nhiêu; doanh nghiệp thép thì cũng biết trước cái giá đã định thay vì lệ thuộc vào những thăng trầm nhất thời của thị trường.
Hàng năm, việc thương thảo tất nhiên là gay go vì đôi bên đều chưa biết trước về tình hình cung và cầu trong tương lai. Riêng trong năm 2008-2009 thì sự gay go lên tới cực điểm vì hoàn cảnh bất ổn của thị trường thế giới sau vụ khủng hoảng tài chánh Tháng Chín năm 2008. Doanh nghiệp thép thấy số cầu sút giảm đột ngột nên quay lại công ty khoáng sản để thương thuyết lại giá mua đã thỏa thuận trước đó. Các doanh nghiệp yêu cầu được giảm giá mua trung bình chừng 30%.
Riêng Trung Quốc thì đòi giảm giá mua từ 40 đến 50%. Các công ty khoáng sản thì liên kết với nhau để nhượng bộ tối thiểu. Ðó là hoàn cảnh của trận đánh vừa qua và Trung Quốc sở dĩ đòi nhiều hơn thiên hạ vì là nhà tiêu thụ lớn nhất.
Bây giờ mới nói về hoàn cảnh Trung Quốc và chuyện chính trị - kiểu con trời
Trung Quốc ngốn quặng như rồng cuốn mà không có đủ loại khoáng sản này trên lãnh thổ bát ngát của mình. Thực tế thì doanh nghiệp thép Trung Quốc lại quá phân tán và sản xuất quá thừa cho nhu cầu - đầu ra bị ứ mà vẫn không ngừng được nên lỗ chỏng gọng (xin xem lại bài “Trung Quốc Sắt Thép” trên cột báo này trong số ra ngày 06 Tháng Mười năm ngoái). Trong năm 2009, xứ này sản xuất hơn 47% sản lượng thép của thế giới và tiêu thụ chừng 64% sản lượng quặng sắt toàn cầu - so với hơn 52% vào năm 2008. Và vì quặng nội không đủ, có phẩm chất kém lại chuyển vận khó khăn ngay trong nội địa, nên phải nhập cảng tới hơn phân nửa nhu cầu. Trong năm 2008 họ nhập hơn 443 triệu tấn thước khối, trị giá hơn 60 tỷ Mỹ kim. Dù kinh tế trì trệ, sản lượng thép năm ngoái của xứ này tăng 12%, qua năm 2010 có thể tăng 7% và đến 2011 thì tăng hơn 10%. Các doanh nghiệp thép thấy mức lời bị cán mỏng, lỗ lã triền miên.
Trước viễn ảnh đó và với tư thế là nhà nhập cảng lớn nhất, Bắc Kinh nghĩ là mình có ưu thế mặc cả giá quặng cho rẻ để cấp cứu kỹ nghệ thép. Sự thật đã đổi khác mà lãnh đạo không theo kịp.
Trung Quốc cần sản xuất bằng mọi giá trong mọi hoàn cảnh vì phải tạo ra công việc làm cho một dân số rất đông. Nếu không là gặp loạn. Họ sản xuất tối đa bằng kỹ thuật thâm dụng lao động - labor intensive - thay vì thâm dụng tư bản là capital intensive. Tức là dùng tối đa lao động để cung cấp cùng một đơn vị sản phẩm, nên không phải kỹ thuật tối tân nhất và có hiệu năng rất thấp, giá thành rất tốn, ô nhiễm rất cao. Mục tiêu kinh tế ở đây là ổn định xã hội và an toàn chính trị, lãnh đạo phải coi yêu cầu tăng trưởng là ưu tiên chiến lược, với cái giá phải trả là sự hoang phí của kỹ nghệ thép. Kỹ thuật thô thiển ấy của ngành thép có nghĩa là phải ngốn rất nhiều quặng.
Chi bằng, làm chủ thị trường này ngay từ gốc, nhất là vào một năm mà kinh tế thế giới bị sa sút!
Với tư thế là xứ tiêu thụ nhiều nhất, lại nằm dưới chế độ chính trị độc đảng, Trung Quốc mở chiến dịch đầu tư vào gốc là mua cổ phần và hùn hạp vào các công ty khoáng sản nước ngoài, cho Hiệp Hội Gang Thép quyền thương thảo giá cả với bên ngoài. Trên tư thế ấy, họ đòi các công ty khoáng sản giảm giá từ 40 đến 50%.
Trò đời lại không đơn giản như vậy
Các công ty khoáng sản biết võ công Bắc Kinh và cũng chẳng cần tiền đến nỗi phải phá giá. Với nhiệm vụ do nhà nước chỉ đạo, Hiệp Hội Gang Thép thì khư khư đòi hỏi tối đa. Năm ngoái, việc thương thuyết kéo dài và kết thúc trong tan vỡ. Kết quả? Các doanh nghiệp thép của Trung Quốc không biết giá quặng trong mùa tới sẽ là bao nhiêu và đành chịu giá thị trường trước mặt.
Bất chấp quan điểm của Hiệp Hội Gang Thép, nhiều doanh nghiệp Trung Quốc túng thế bèn xé rào và ký thẳng hợp đồng cung cấp với nước ngoài theo giá tiêu biểu của Nhật là 63 Mỹ kim một tấn/thước khối. Doanh nghiệp chậm chân thì phải mua trên thị trường hiện giá suốt thời gian còn lại và càng lỗ nặng vì giá tăng vọt lên 100 đô la! Giá trung bình trong sáu tháng sau khi thương thuyết tan vỡ là 96 đô la, cao hơn giá 63 đồng! Giận quá mất khôn, Tháng Bảy năm ngoái, do chỉ thị của chính Chủ Tịch Hồ Cẩm Ðào, nhà chức trách Thượng Hải bắt giam giám đốc Thương Mại của Rio Tinto tại Trung Quốc, một kiều dân Úc gốc Hoa, vì tội gián điệp và hối lộ. Ông Stern Hu này có nhiệm vụ thương thuyết, nên thu thập dữ kiện về thị trường thép Hoa lục và tiếp xúc với một số doanh nghiệp địa phương. Một số doanh nghiệp thép Trung Quốc cũng bị truy tố tội toa rập...
Ðâm ra khẩu hiệu “xã hội hài hòa” và “quật khởi hòa bình” bị lủng nặng. Cả thế giới nhìn ra cách hành xử của Bắc Kinh. Và không như Hà Nội, các quốc gia sản xuất quặng sắt đều có phản ứng.
Năm nay việc thương thuyết lại tái tục cho mùa tới và tình hình kinh tế toàn cầu khả quan hơn khiến các công ty khoáng sản dự trù tăng giá nên Bắc Kinh phải sớm đạt thỏa thuận. Càng trễ càng lỗ. Không có thỏa thuận thì còn lỗ nặng hơn vì lại phải mua quặng trên thị trường hiện giá.
Áp dụng nghệ thuật bẻ đũa từng chiếc, Bắc Kinh tìm thế hùn hạp với tổ hợp Vale của Ba Tây, và cho quốc doanh về nhôm là Chinalco tăng phần hùn vốn vào Rio Tinto nhằm phá vỡ thế liên kết giữa ba đại gia BHP, Rito Tinto và Vale. Rồi còn hăm dọa dùng luật chống độc quyền để chặn một liên doanh giữa BHP và Rio Tinto... Rút kinh nghiệm thu lại của Hiệp Hội Gang Thép, lần này có thể Bắc Kinh cho tập đoàn Baosteel (Bảo Cương tại Thượng Hải) đứng ra thương thuyết.
Ở bên này, các công ty cung cấp khoáng sản và cả hội đồng cổ đông đều hiểu ra toan tính đó.
Tổ hợp Vale hoan hỉ tiếp nhận việc Trung Quốc đầu tư rất tốn kém vào hạ tầng cơ sở Ba Tây - bến cảng sâu hơn và tầu chuyên chở lớn hơn - để mở mang giao thương giữa hai nước. Tiền đầu tư ấy còn đắt hơn giá quặng sắt sẽ bán cho Trung Quốc, mà chưa đủ để Vale trở mặt với hai tổ hợp BHP và Rio Tinto. Cả ba nhà cung cấp đều biết ý định lâu dài của Bắc Kinh. Các chính quyền khác - kể cả Hoa Kỳ - cũng theo dõi việc Chinalco hùn vốn vào Rio Tinto, và họ có quyền lên tiếng. Việc Bắc Kinh dọa dùng luật chống độc quyền để chặn liên doanh BHP và Rio Tinto cũng chẳng được quốc tế ủng hộ. Chuyện giám đốc của Rio Tinto bị giam từ năm ngoái mà chưa thấy xét xử càng khiến các nước không có thiện cảm với Bắc Kinh.
Khi đọc tin thời sự về vụ Trung Quốc thương thảo giá cả quặng sắt, ta có thể nghĩ rằng đấy chỉ là tin tức thị trường. Thật ra, đây là trận đấu gay gắt về một vấn đề sinh tử cho Trung Quốc là kỹ nghệ thép và sức tăng trưởng kinh tế. Trong trận đấu, tư thế Bắc Kinh không cải thiện cho vững hơn năm ngoái. Ngược lại, vì kinh tế toàn cầu đang phục hồi với yêu cầu về quặng sắt sẽ tăng cùng giá cả, Trung Quốc còn yếu thế hơn. Các công ty khoáng sản đều biết như vậy. Họ biết là xứ này đói ăn, khát dầu, thèm sắt mà cứ đòi chơi cha thiên hạ.
Ta nên theo dõi trận này, có khi lại nhìn ra cái hớ của Hà Nội trong chuyện bauxite!
NGUYỄN XUÂN NGHĨA
| | | |
XUẤT KHẨU LAO ĐỘNG CỦA TQ GÂY BẤT BÌNH TẠI KHẮP NƠI
Tin Hà Nội - Vốn nổi tiếng thế giới về các mặt hàng giá rẻ, Trung Cộng đang ngày càng được biết đến qua việc đưa lao động giá hạ qua làm việc tại những nước họ đầu tư, trong đó có Việt Nam. Chủ trương xuất khẩu lao động này càng lúc càng gây bất bình trong cư dân địa phương nơi nhân công Trung Cộng đến làm việc. Nhật báo Mỹ New York Times số đề ngày hôm nay đã lấy thí dụ từ một công trường gần Hải Phòng để nói ề phản ứng của dư luận Việt Nam trước thực tế này. Theo ghi nhận của nhật báo Mỹ, cách đây bốn năm khi hai công ty Nhật Bản và Trung Cộng quyết định đầu tư xây dựng một nhà máy nhiệt điện tại một ngôi làng gần Hải Phòng, cư dân ở đây đã khấp khởi mừng vui vì hy vọng có thêm cả ngàn công ăn việc làm. Bốn năm sau, nhà máy Nhiệt điện Hải Phòng sắp hoàn thành, nhưng số người Việt Nam làm việc cho công trình này chỉ khoảng vài trăm mà thôi, còn đa số công nhân là người Trung Cộng, mà số lượng lên đến 1500 người vào những lúc cao điểm. Một thợ điện Việt Nam ngao ngán cho biết công nhân Trung Cộng đông hơn người Việt Nam rất nhiều. Lao động Trung Cộng hiện diện ở nhiều nơi khác tại Việt Nam, với việc hàng loạt công trình do nhà thầu Trung Cộng chịu trách nhiệm chuyên sử dụng lao động Trung Cộng thay vì công nhân Việt Nam. Vụ gây chú ý nhất trong thời gian qua là công trường khai thác mỏ bauxite trên vùng Tây Nguyên, miền Trung Việt Nam, đã được giao cho một công ty thuộc tập đoàn Chinalco của Trung Cộng. Tại đây nhà thầu Trung Cộng cũng du nhập công nhân của họ đến nơi làm việc. Sự kiện này đã làm dấy lên cả một làn sóng phản đối. Ngoài vấn đề môi trường, an ninh quốc gia, còn có vấn đề công ăn việc làm của người dân tại chỗ, trên nguyên tắc phải được ưu tiên thu dụng. Trước làn sóng phản đối, nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đã phải tìm cách trấn an, cho biết là đã xiết chặt việc cấp visa hay giấy phép lao động cho công nhân Trung Cộng. Hà Nội đồng thời cho trục xuất 182 người Trung Cộng làm việc tại một nhà máy xi măng vào tháng 6 với lý do đó là những công nhân hành nghề trái phép. Về nguyên tắc, nhà cầm quyền Việt Nam không cho phép những người lao động ngoại quốc vào làm việc trong nước, và buộc các nhà thầu nước ngoài phải thu dụng người Việt Nam cho những công việc này. Thế nhưng theo New York Times, một số viên chức điều hành các công ty Trung Cộng cho biết là chỉ cần hối lộ là mọi việc êm xuôi. Ðối với Hà Nội, sự kiện nhân công Trung Cộng đổ vào làm việc là một vấn đề tế nhị. Về mặt kinh tế, Việt Nam đang bị 10 tỷ đô la thâm thủng mậu dịch với nước láng giềng phương Bắc, và cũng cấn đến đấu tư của Trung Cộng. Thế nhưng các tập đoàn Trung Cộng khi đầu tư vào một nước nào đó, thường hay kèm theo điều kiện là phải sử dụng nhân công của họ. Ðối với những nước ít bị tình trạng thất nghiệp thì không sao, nhưng trong trường hợp của Việt Nam với cả triệu lao động mới hàng năm, thì việc nhập khẩu lao động từ Trung Cộng là một vấn đề không được công luận chấp nhận. Trong tình hình đó, phản ứng bất bình của công luận Việt Nam đối với lao động đến từ Trung Cộng là một điều dễ hiểu. Về phần mình, Bắc Kinh vẫn tiếp tục chủ trương xuất khẩu lao động kèm theo các hợp đồng đầu tư hay thỏa thuận viện trợ kinh tế.(SBTN) Posted on 22 Dec 2009 FreeVietNews
HÀ NỘI TÍNH KIỂM SÓAT GIÁ THỊ TRƯỜNG CÙNG LÚC ĐÀN ÁP CHÍNH TRỊ
James Hookway (WSJ), nvtncs lược dịch
HÀ NỘI -- Đi ngược hẳng lại khuynh hướng mở cửa (thị trường và xã hội) Việt Nam đang xét lại việc kiểm soát giá thị trường của một loạt sản phẩm đồng thời tiếp tục đàn áp một số hoạt động cá nhân và chính trị.
Các doanh nghiệp nước ngoài lo lắng về sự đe dọa của kiểm soát giá cả, một điều mà nhiều nhà phân tích coi như một chuẩn hiệu của chủ nghĩa Marx trong quá khứ của Việt Nam. Việc này xẩy ra vào tháng trước, sau khi chính quyền cấm người dân truy cập vào các trang mạng như Facebook và Twitter, sau trường hợp bắt giữ (rồi thả) một số blogger chỉ trích chính phủ. Tháng mười vừa rồi, chín người bị trừng phạt nặng nề vì kêu gọi những cuộc biểu tình dân chủ.
Carlyle Thayer, một quan sát viên tình hình Việt Nam kỳ cựu và giáo sư tại Học viện Quốc phòng Úc ở Canberra, nói rằng phe bảo thủ trong Bộ Chính trị đang giữ chặt quyền lực, kiểm soát gắt gao tình hình tại Việt Nam, khi nền kinh tế của Việt Nam đang cơn khung hoảng, đặc biệt là lạm phát và hậu quả của sự giảm giá tiền tệ, càng ngày càng gia tăng. Ông Thayer nghĩ sẽ còn nhiều sự đàn áp và bắt giữ từ giờ đến lúc Đại hội Đảng, năm 2011, một sự kiện chính trị lớn nhằm mục đích để vạch rõ các định hướng chính trị và kinh tế của Việt Nam trong năm năm tới.
Kết quả, đàn áp chính trị đe dọa giảm bớt số đầu tư và sự tăng trưởng kinh tế Việt Nam. Trong nhiều năm qua, các nhà tài trợ và giới đầu tư nước ngoài hy vọng sự tăng trưởng nhanh chóng sẽ đưa đến nhiều tranh luận chính trị và nền kinh tế ở đây tự do hơn sẽ xác định vị trí đất một nước có một nền kinh tế mới, năng động nhất châu Á và một móc nối quan trọng trong chuỗi cung cấp (hàng hoá) toàn cầu.
Đó là những gì đã xảy ra ở một số nước phát triển nhanh chóng khác trong khu vực. Trong hai mươi năm 1980 và 1990, các nền kinh tế lớn mạnh lên của Hàn Quốc và Đài Loan đã giúp phong trào dân chủ thắng những chế độ dựa vào quân đội.
Nhưng ở Việt Nam, tập đoàn lãnh đạo chọn đường lối mở rộng nhanh chóng một nền kinh tế trị giá $100 tỷ của đất nước nhưng lại không gây cơ hội để người dân đòi hỏi có nhiều tự do hơn.
Theo các tài liệu The Wall Street Journal đã tham khảo, và được chính phủ Việt Nam xác nhận, hiện giờ, đơn vị kiểm soát giá cả của Bộ Tài chính soạn thảo các đề nghị, nếu được chính phủ thực hiện, sẽ buộc tư nhân và các công ty ngoại quốc phải báo cáo cơ cấu giá cả.
Trong một số trường hợp, các quy tắc được đề xuất sẽ cho phép chính phủ định giá cả trên một loạt hàng hoá do hãng tư sản xuất hoặc nhập khẩu, gồm sản phẩm xăng dầu, phân bón và sữa để giúp chặn lạm phát trong khi Việt Nam vẫn tiếp tục bơm tiền vào một nền kinh tế thiếu kiên định. Thông thường, chính phủ chỉ áp dụng hình thức này, biện pháp mạnh này với các doanh nghiệp nhà nước, nhưng người ta chưa biết rõ Việt Nam sẽ ghi các quy tắc này vào pháp luật hay không.
Myron Brilliant, phó chủ tịch thứ nhất phụ trách quốc tế vụ tại Phòng Thương mại Hoa Kỳ ở Washington, đã viết cho quan chức Việt Nam, trong một bức thư ngày 15 tháng 12, The Wall Street Journal được biết, nói rằng kế hoạch của nhà nước Việt Nam sẽ “là một sự trở ngại cho việc đầu tư trực tiếp mới ở Việt Nam.”
Công dân Việt Nam, trong khi đó, đã phải mất một số quyền tự do chính trị và xã hội họ được hưởng trước kia, trong khi các nhà lãnh đạo cộng sản gặp khó khăn với một số vấn nạn như giảm giá tiền tệ và sự lạm phát ngày càng trầm trọng.
Các nhà ngoại giao lên tiếng với lãnh đạo Việt Nam sự quan tâm của họ về việc nhà nước ngăn cản truy cập mạng (internet). “Đây không phải là chuyện thanh thiếu niên tán gẫu trực tuyến,” Đại sứ Hoa Kỳ Michael Michalak đã nói với một hội nghị các nhà tài trợ ngày 3 tháng 12. “Mà là vấn đề quyền của người dân được giao tiếp với nhau và làm kinh doanh.”
Đại sứ Thụy Điển Rolf Bergman, thay mặt cho Liên minh châu Âu tại hội nghị đó, kêu gọi Việt Nam “xoá bỏ tất cả các hạn chế trên mạng (Internet).”
Quan chức chính phủ Việt Nam cũng chưa đáp ứng sự yêu cầu cho ý kiến, ngoại trừ việc xác nhận sự hiện hữu của dự thảo kế hoạch kiểm soát giá cả.
Trước đây, các nền kinh tế mới phát triển đã đảo ngược đường lối trong những thời gian khủng hoảng. Những nước láng giềng như Mã Lai và Thái Lan đã sử dụng sự kiểm soát vốn để ổn định tiền tệ, trong khi quyết định pháp lý bất ngờ là một mối rủi ro thường xuyên của việc kinh doanh tại các nước như Nam Dương và Phi Luật Tân.
Việt Nam, với dân số 86 triệu người, được nhiều nhà kinh tế coi là một đặt cược ít rủi ro chính trị. Các nhà phân tích coi tình hình mở mang kinh tế Việt Nam như một “Trung Quốc mới”, và những công ty lớn quốc tế từ Mỹ, Nhật Bản và Hàn Quốc, như Ford Motor Co, Microsoft và Intel Corp, đã lập cơ xưởng hoạt động ở đó. Hiện giờ, hồ sơ nhân quyền ở Việt Nam trở nên trầm trọng hơn, khiến một số đối tác thương mại quan trọng, không còn miễn cưỡng, lên án nhà nước Việt Nam, một phần vì họ lo lắng rằng chỉ trích của quốc tế tăng có thể làm cho việc mở rộng quan hệ thương mại ở đây khó khăn hơn.
Nhiều nhà kinh tế và các nhà phân tích nói rằng các nhà lãnh đạo Việt Nam hoang mang khi thấy nền kinh tế nhanh chóng lảo đảo từ tăng vọt đến phá sản và ngược lại, và đang dùng các biện pháp chính trị và kinh tế quyết liệt để khôi phục lại sự kiểm soát của họ trên cả nước. Một nhà phân tích có cơ sở lâu dài ở Việt Nam nhận xét rằng những thăng trầm gần đây của nền kinh tế, làm “chấn động sự tự tin của nhà cầm quyền trong ý niệm rằng cải cách kinh tế và mở cửa tự nhiên phải là điều tốt.”
Sự tương phản với khuynh hướng kinh tế trước kia, một khuynh hướng đã giúp xác định thuật ngữ “thị trường đi tiên phong” trong giới đầu tư, nổi bật rõ ràng. Trong những năm dẫn đến việc Việt Nam nhập Tổ chức Thương mại Thế giới vào năm 2007, Bộ Chính trị đã cố gắng đưa bộ mặt tốt nhất của nhà nước Việt Nam ra với thế giới bằng cách bổ nhiệm một nhà cải cách kinh tế, Nguyễn Tấn Dũng, làm Thủ tướng. Họ khuyến khích giới truyền thông địa phương vạch trần những sự tham nhũng và gian lận, trong khi những người bất đồng chính kiến được cho phép hoạt động hạn chế để chỉ trích hệ thống chính trị độc đảng của Việt Nam. Các giáo phái được phép tu tập theo tôn giáo của họ một cách tự do hơn.
Cùng lúc, nền kinh tế nhanh chóng mở rộng, với các công ty quốc tế lũ lượt kéo để đến tận dụng lợi thế giá thấp của lao động và đất đai ở Việt Nam. Phần lớn những tiến triển về kinh tế vẫn còn nguyên vẹn. Ngân hàng Thế giới dự kiến nền kinh tế của Việt Nam sẽ tăng 5,5% trong năm 2009. Đó là một thành quả tốt hơn nhiều nước láng giềng. Các nhà kinh tế như Ayumi Konishi, Giám đốc tại Việt Nam của Ngân hàng Phát triển châu Á, nói rằng triển vọng dài hạn của nền kinh tế Việt Nam vẫn còn tốt đẹp.
Tuy nhiên, Ngân hàng Thế giới dự báo tăng trưởng của Việt Nam kém hơn 8+% như đã trông mong. Sự gia tăng thâm hụt thương mại và ngân sách đã buộc chính phủ phải phá giá tiền tệ Việt Nam ba lần kể từ tháng sáu năm 2008, gần đây nhất, trong tháng mười một, đồng bạc Việt Nam giảm giá thêm 5%. Điều đó gây lo ngại lạm phát tăng cao, khiến nhiều người Việt Nam tranh giành lưu trữ tài sản của họ bằng vàng hoặc đô la. Giáo sư Thayer, của Học viện Quốc phòng Australia, và các nhà phân tích khác lưu ý rằng các nhà lãnh đạo như Tô Huy Rứa, Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương, và Tổng Cục trưởng Tổng Cục 2 Nguyễn Chí Vịnh, đã trở nên ngày càng có uy thế khi kinh tế của Việt Nam đã bắt đầu có vấn đề từ năm ngoái, trong khi ảnh hưởng của thủ tướng Dũng, người theo khuynh hướng cải cách, đang phai mờ. Người ta nghĩ rằng ông Rứa không tin tưởng ở thị trường tự do tư bản và có ý chống lại sự chuyển đổi của đất nước hướng tới một nền kinh tế cởi mở hơn. Nhiều cố gắng để gặp ông Rứa đã không có kết quả.
Đồng thời, các nhà phân tích nói chính các nhà hoạch định chính sách kinh tế cũng có một thái độ rất bảo thủ, và nhận xét Việt Nam đã ngừng cải cách kinh tế trước đó, đáng chú ý là trong cuộc khủng hoảng tài chính châu Á năm 1990. Các giới quen thuộc với vấn đề kiểm soát giá cả, nói rằng một số cơ quan ngoại giao, trong đó có Mỹ, đã lên tiếng về vấn đề kiểm soát giá với Việt Nam. Quan chức sứ quán Mỹ tại Hà Nội chưa lập tức đáp ứng sự yêu cầu bình luận.
Giới thiệt thòi nhiều nhất trong sự thụt lùi trở lại quá khứ, là những người bất đồng chính kiến, các nhà báo và bloggers. Một số bloggers và một số người hoạt động dân chủ bị giam giữ vì những bài họ viết chỉ trích việc nhà nước khuyến khích các công ty Trung Quốc khai thác mỏ quặng nhôm của Việt Nam ở trung nguyên. Kế hoạch khai thác mỏ đã trở thành một cột thu lôi cho các nhóm bất đồng chính kiến ở Việt Nam, trong đó có tướng Võ Nguyên Giáp, người đã lãnh đạo quân đội Việt chống quân đội Pháp và Mỹ trong những năm 1950, năm 60 và 70.
Một số người bị bắt đã được phóng thích sau khi hứa không nêu lên các vấn đề chính trị nữa, nhưng luật sư Lê Công Định đã bị bắt vào tháng Sáu vì việc bào chữa cho các người hoạt động chống chính phủ.
Sáu người đã bị kết án vào ngày 9 Tháng Mười, bị cáo buộc “tuyên truyền chống lại nhà nước,” vì đòi hỏi bầu cử đa đảng bằng những động thái công khai, như treo biểu ngữ (băng rôn) trên cầu, và qua mạng intenet. Một trong sáu người bị kết án là Nguyễn Xuân Nghĩa, một người viết tiểu thuyết nổi tiếng, .
Vào ngày 7 tháng 10, ba người khác bị tống giam cũng vì những “tội” kể trên, một hành động của nhà nước Việt Nam mà sứ quán Mỹ, trong một tuyên bố, nói rằng rất đáng “lo ngại.”
| | | |
MÁU GIÁO DÂN ĐỔ RA TẠI XỨ ĐỒNG CHIÊM
Ai là người có Trách Nhiệm ?
Hàng ngàn cảnh sát, công an dùi cui, roi điện, mìn, pháo mù bao vay giáo xứ Đồng Chiêm huyện Mỹ Đức, Hà Nội, Cả trăm công an đập phá Thánh Giá và đánh giáo dân trọng thương tại giáo xứ Đồng Chiêm thuộc TGP Hà Nội ! VietCatholic News (05 Jan 2010 19:25)
Hà Nội, 6/01/2010 - Tin từ Hà nội cho biết: Sáng sớm hôm nay nhận được tin: tại giáo xứ Đồng Chiêm đang xảy ra sự trấn áp của chính quyền về việc cây Thánh Giá trên Núi Thờ (Núi Chẽ) của giáo xứ này. Hiện Cha Xứ và Cha Phó của giáo xứ Đồng Chiêm cũng đang tĩnh tâm tại Tòa Tổng Giám Mục cùng với tất cả linh mục đoàn TGP Hà Nội.
Trang Web của TGP Hà Nội đã có cuộc phỏng vấn với Cha Giuse Nguyễn Văn Hữu, chính xứ Đồng Chiêm đang ở tại Tòa Giám Mục và với giáo dân Đồng Chiêm đang có mặt tại hiện trường Núi Chế như sau:
Thưa Cha, hiện tình tại giáo xứ Đồng Chiêm Cha được biết như thế nào?
- Cha Xứ Giuse Nguyễn Văn Hữu: Sáng sớm nay tôi nhận được tin từ giáo dân cho biết đã có rất nhiều công an về và đang bao vây làng, triệt phá cây Thánh Giá trên Núi Thờ (Núi Chẽ). Bà con giáo dân trong xứ đã ra tìm cách bảo vệ nhưng bị cảnh sát chặn lại. Hiện nhiều người bị cảnh sát đánh và có ít nhất là 2 người đã bị đánh trọng thương.
Qua điện thoại, Cha Xứ đã nói chuyện trực tiếp với giáo dân của mình tại hiện trường. Lúc này là 7h30’ sáng
Anh cho biết tình hình hiện tại bây giờ thế nào?
- Thưa Cha, hiện giờ có khoảng 500 công an với nhiều dụng cụ bình hơi cay, chó nghiệp vụ, dùi cui, súng ống … tại hiện trường. Trên Núi Thờ công an đang tiếp tục đập phá cây Thánh Giá. Mọi người không được vào khu vực giáo xứ. Tất cả các ngả đường đi vào giáo xứ đều bị công an phong tỏa. Việc đập phá được bắt đầu từ 3h sáng. Tất cả những ai cố tình vào khu vực đều bị đánh đuổi. Hiện tại đã có 2 người bị thương là bà Tụng trên 50 tuổi và bà Phòng hơn 40 tuổi. Gia đình muốn đưa đi bệnh viện nhưng công an không cho và công an đã tự đưa 2 nạn nhân đi đồng thời không cho người nhà đi theo. Hiện giờ không biết họ đưa đi đâu.
Xin anh chị em cầu nguyện nhiều cho các tín hữu tại giáo xứ Đồng Chiêm trong hoàn cảnh đặc biệt này. Tin và hình cụ thể chúng tôi sẽ cố gắng cập nhật sau. BTT TGP Hà Nội
Máu đã đổ dưới chân thánh giá Núi Thờ 06/01/2010 Gioan Nguyễn Thạch Hà
Sáng 06/01/2010, từ 2giờ00 sáng, hàng ngàn cảnh sát, công an các loại với dụng cụ hỗ trợ dùi cui, roi điện, mìn, pháo mù đã tới bao vây giáo xứ Đồng Chiêm, xã An Phú, huyện Mỹ Đức, Hà Nội, điên cuồng dùng mìn tự tạo phá dỡ cây thánh giá được giáo dân giáo xứ Đồng Chiêm dựng trên Núi Chẽ còn gọi là Núi Thờ.
Ba giáo dân đã bị đánh trọng thương tới độ ngất xỉu và được chính quyền chuyển đi nơi khác mà không ai biết giờ họ đang ở đâu. Nhiều giáo dân khác bị đánh trọng thương, người gẫy chân, người gãy tay.
Máu đã đổ dưới chân thánh giá Núi Thờ
Chứng kiến cảnh người dân Đồng Chiêm hiền lành cầu nguyện trước họng súng, trước bạo lực, ngay dịp đầu năm mới, nhiều người đang tự hỏi vì sao chính quyền Hà Nội lại điên cuồng, bất chấp lương tri khi xúc phạm tới thánh giá – biểu tượng niềm tin của người Công giáo?
Nghĩa trang Thanh Mai – Ao Đường, phường Hoàng Văn Thụ, quận Hoàng Mai, đang là vết thương nhức nhối, tố cáo sự phi nhân của chính quyền Hà Nội, thì hôm nay, lại tới lượt Thánh giá trên Núi Thờ - Nghĩa trang của các đồng nhi vô tội.
Con đường nào cho dân tộc Việt Nam bước đi khi chính quyền Hà Nội tiếp tục hành xử cách bất công, phi nhân tính, can tâm xúc phạm mồ mả và bây giờ nhục mạ cả niềm tin thánh thiêng của các tôn giáo.
Những lời mà Phạm Quang Nghị, Nguyễn Thế Thảo chúc Giáng sinh đồng bào Công Giáo Hà Nội dịp Noel vừa qua, hôm nay được tô đậm bởi sự phi nhân của những kẻ cường quyền, miệng thì “Nam mô nhưng bụng thì một bồ dao găm”. Những nén nhang Phạm Quang Nghị thắp tại Chùa Hương hôm nào sẽ đem lại gì cho ông và cho dân tộc này khi ông chỉ đạo cấp dưới ra tay phá dỡ mồ mả nơi an nghỉ của những vong linh đã góp phần làm nên đất nước tại Nghĩa trang Thanh Mai và hôm nay, xúc phạm thánh giá biểu tượng của niềm tin Công giáo?
Con đường “kiên định đi lên Chủ nghĩa Xã hội” mà Nguyễn Minh Triết vừa tuyên bố ngày 20/12/2009, với đoàn các học giả quốc tế dự hội thảo khoa học quốc tế “lý luận Mác-xít và thực tiễn ngày nay”, phải chăng đã bắt đầu và được dọn đường bằng công văn 1528/UBND của UBND quận 3 gửi Dòng Chúa Cứu Thế và hôm nay tới việc điên cuồng đập phá thánh giá trên Núi Thờ, Mỹ Đức, Hà Nội.
Nếu đúng như thế thì con đường thương khó của Giáo hội Việt Nam đang tiếp tục phải hiến dâng để được đồng hành cùng dân tộc Việt Nam lại bắt đầu. Và như thế, một khúc quanh lịch sử của dân tộc sẽ được mở ra.
Máu đã dổ ra dưới chân thập giá trên Núi thờ. Máu cứu độ và giải thoát. Đồng Chiêm, ngày 6/1/2010 Gioan Nguyễn Thạch Hà Đồng Chiêm - Câu trả lời cho tự do tôn giáo tại Việt Nam Cập nhật ( 06/01/2010 ) Nhóm Emmaus – TGP Hà nội mục vụ tại Đồng Chiêm
Nhóm Emmaus – TGP Hà nội, (23/05) đã có chuyến mục vụ tại Giáo xứ Đồng Chiêm. Đưa sự hiểu biết về Kiến thức HIV Và Giảm thiểu kỳ thị & phân biệt đối xử với người có H. cho cộng đoàn tín hữu của Giáo xứ được nắm rõ hơn, sâu và rộng hơn về căn bệnh đang lan tràn trong cuộc sống.
Chúng tôi đã được nghe nhiều về Giáo xứ Đồng Chiêm trong tất cả các phương diện của đời sống hàng ngày. Đặc biệt vào cái trận đại hồng thuỷ lịch sử có một không hai năm 2008 mà Giáo xứ Đồng chiêm phải gánh chịu và thiệt hại nặng nề cả về vật chất cũng như con người. Giáo xứ Đồng Chiêm nằm tại địa giới hành chính xã Tân Phú, huyện Mỹ Đức, Thành Phố Hà Nội, là một Giáo xứ thuộc thủ đô Hà nội và cách trung tâm Hà nội chưa đầy bốn mươi cây số. Nhưng ai đã từng đến Đồng Chiêm thì sẽ không thoát ra được cảm giác, nơi đây là một vùng đất xa xôi, hẻo lánh, heo hút và thiếu sự quan tâm của chính quyền các cấp. Với con đường liên xã hơn một cây số dẫn vào thôn làng Giáo xứ “lầy lội triền miên giữa ngày hè tháng năm”. Được mọi người ở đây cho biết chính quyền sẽ đổ đường bê tông vào mùa khô năm nay?! Hi vọng rằng người dân nơi đây không còn khổ cực cho việc đi lại, và mọi người khắp nơi xã gần đến với Giáo xứ sẽ được đi trên con đường sạch đẹp nhờ vào cái sự “quan tâm của đảng” dù muộn màng.
Nói chuyện với cha Hữu chính xứ cùng cha Liên phó xứ Đồng Chiêm. Chúng tôi được biết những năm gần đây Giáo xứ được sự quan tâm của Đức tổng Giuse cùng với quí cha quí thầy và hội đoàn khắp mọi nơi. Giáo xứ được sự quan tâm một cách đặc biệt. Đời sống đức tin mạnh mẽ và đời sống tinh thần được phong phú, đa dạng. Với hơn hai nghìn tín hữu, Giáo xứ là cộng đoàn lớn mạnh và hiệp nhất trong Thiên Chúa.
Giáo xứ Đồng Chiêm là một giáo xứ lớn và có bề dày lịch sử của Giáo Phận Hà nội. Ngôi thánh đường hơn một thế kỷ nằm nguy nga trên một núi đá, xưa kia những người tiền nhân đã bạt núi đá cho thật bằng phẳng và xây dựng nên ngôi thánh đường đẹp, nguy nga như bây giờ. Từ ngôi thánh đường ta có thể phóng tầm mắt nhìn thấy trọn vẹn những nóc nhà trong làng, có thể nói khung cảnh của Giáo xứ Đồng Chiêm thật hữu tình, nằm gọn trong thung lũng bao bọc là những ngọn núi đá trùng điệp. Mới hồi tháng ba vừa qua lại có thêm một sự kiện thật tốt lành đó là sự hiệp nhất đồng tâm của cộng đoàn Giáo xứ cũng như Cha chính và Cha phó xứ Đồng Chiêm cùng quí cha dcct Hà Nội trong tuần đại phúc đã dựng một cây Thánh Giá trên ngọn núi đá cách nhà thờ khoảng hơn ba trăm mét về hướng đông nam. Điều này có ý nghĩa lớn lao cho cộng đoàn Giáo xứ Đồng Chiêm, đó là báo hiệu một dấu chỉ mới của thời đại, là hình ảnh của Thiên Chúa được dương cao luôn mãi, là niềm vui và hạnh phúc của Chúa phục sinh chiến thắng ác thần quỉ dữ đang hiện hữu, rình rập trong đời sống của con cái Chúa. Cây Thánh giá cũng là sự qui tụ, hiệp nhất đoàn chiên Chúa vì họ nhiều khi tản mác, mất phương hướng trong một xã hội mưu ma trước quỉ, trong một xã hội lừa bịp và khủng hoảng sự thật. trong xã hội của thế lực cường quyền, bạo lực và vô thần. Cây Thánh Giá là món quà vô giá và là chiến thắng tuyệt đối trước ba quân địch thù mà Thiên Chúa đã ban tặng cho loài người chúng ta.
Phía sau nhà thờ là nhà dòng cộng đoàn Đồng Chiêm thuộc dòng Mến Thánh Giá Hà nội. Được Đức tổng Giuse cắt băng khánh thành vào tháng 8 năm 2008. Sự hiện diện của dòng Mến Thánh Giá ở đây đã đem lại nhiều kết quả và giúp ích cho Giáo xứ. Quí sơ giúp các cha dậy dỗ, chăm sóc và vun trồng cho thế hệ trẻ trong Giáo xứ về mọi mặt trong đời sống đạo. Tại cộng đoàn cũng đã bắt đầu đi vào hoạt động bác ái như mở một lớp nuôi dậy dành cho các em có HIV
Sau khi Trung Quốc thông qua Luật Bảo vệ hải đảo hôm 26/12/09 thì: Trung Quốc gia tăng áp lực kiểm soát biển Đông bằng cách cho Nhiều tàu cá Trung Quốc xâm phạm vùng biển miền Trung, nhưng vì tình hữu nghị láng giềng, với phương châm “16 chữ vàng” và “4 tốt” của đảng và nhà nước, ta chỉ “đẩy đuổi ra khỏi vùng biển chủ quyền của Việt Nam” mà thôi. Chưa hết, “láng giềng” lại còn tấn công tiếp bằng cách cho phát triển du lịch ở Hoàng Sa. Website của hãng tin Phượng Hoàng, TQ ngày 1/12/2009 đưa tin về việc Trung Quốc tổ chức chuyến bay hàng không dân dụng và đưa phóng viên đến quần đảo Hoàng Sa, mãi đến hôm nay 04/01/09 mới thấy Bộ Ngoại giao lên tiếng: VN khẳng định chủ quyền đối với Hoàng Sa, Trường Sa, TTXVN. Còn bên tờ QĐND thì: Lực lượng cảnh sát biển thường xuyên luyện tập , hoàn thành tốt nhiệm vụ đẩy đuổi “tàu lạ” ra khỏi vùng biển chủ quyền của VN! Còn ở đây thì: Trưng bày hiện vật của người lính bảo vệ Hoàng Sa cho tụi “tàu lạ” nó sợ mà chạy, không cần phải đuổi nữa. Vậy thì: “Tư duy định hình đất nước hiên ngang hay khom lưng”?
| | | |
TẦU ĐÁNH CÁ TQ LIÊN TỤC XÂM PHẠM VÙNG BIỂN VIỆT NAM
Theo tin báo điện tử Vietnam.net, trong thời gian gần đây hầu như ngày nào tàu đánh cá Trung Quốc cũng xâm nhập vùng biển Việt Nam để đánh bắt trộm hải sản. Tới nay nhà chức trách Việt Nam chỉ mới xua đuổi tàu đánh cá trái phép của Trung Quốc ra khỏi vùng biển của Việt Nam.
Theo tin báo điện tử Vietnam.net, sáng nay (04/01/10), thiếu tá Đinh Tiến Dũng, Trưởng Ban tác chiến Bộ đội Biên phòng Đà Nẵng cho biết trong thời gian gần đây hầu như ngày nào tàu đánh cá Trung Quốc cũng xâm nhập vùng biển Việt Nam để đánh bắt trộm hải sản.
Có khi bọn đánh bắt trộm đi tới 3-4 tốp, với hàng chục chiếc tàu. Chỉ trong tuần lễ cuối năm 2009 (từ 23 đến 31/12/09), ngư dân Việt Nam phát hiện tới 36 lượt tàu đánh cá Trung Quốc xâm nhập trái phép, có khi vào sâu vùng biển Đà Nẵng và họ họat động chủ yếu từ 5 đến 11 giờ.
Cho tới nay nhà chức trách Việt Nam chưa có biện pháp xử lý cứng rắn nào khác ngòai việc xua tàu đánh cá trái phép của Trung Quốc ra khỏi vùng biển của Việt Nam.Hầu như ngày nào cũng có tàu cá Trung Quốc xâm phạm trái phép vùng biển miền Trung đánh bắt trộm hải sản.
Sáng nay (4/1), thiếu tá Đinh Tiến Dũng, Trưởng Ban tác chiến (Bộ đội Biên phòng Đà Nẵng) cho hay, thời gian gần đây, hầu như ngày nào cũng có tàu cá Trung Quốc xâm nhập trái phép vùng biển chủ quyền của Việt Nam đánh bắt trộm hải sản, có khi lên tới 3 - 4 tốp với hàng chục chiếc.
Bộ đội Biên phòng Đà Nẵng tăng cường tuần tra trên biển để bảo vệ chủ quyền lãnh hải.
Qua mạng thông tin biển, chỉ trong tuần cuối năm 2009 (từ 23 - 31/12), ngư dân đã phát hiện và thông báo cho Bộ đội Biên phòng Đà Nẵng có 36 lượt tàu cá Trung Quốc xâm nhập, đánh bắt hải sản trái phép ở vùng biển miền Trung Việt Nam, có lúc vào sâu vùng biển Đà Nẵng, chỉ còn cách bờ 35 hải lý về hướng Đông Bắc. Thời gian hoạt động của các tàu này chủ yếu từ 5 - 11 giờ hàng ngày. Trong những ngày đầu năm mới 2010, tình trạng này vẫn tiếp tục diễn ra.
Theo đại tá Dương Đề Dũng, Chỉ huy trưởng Bộ chỉ huy Bộ đội Biên phòng Đà Nẵng, từ cuối tháng 12/2009 đến nay, BĐBP Đà Nẵng đã 3 lần cho tàu xuất kích đến hiện trường có tàu cá Trung Quốc đánh bắt trái phép để đẩy đuổi ra khỏi vùng biển chủ quyền của Việt Nam.
“Thực hiện đường lối đối ngoại hòa bình, với tinh thần kiên quyết bảo vệ chủ quyền lãnh hải nhưng vẫn giữ hòa khí, không làm phức tạp thêm tình hình trên biển và tạo môi trường thuận lợi cho hợp tác phát triển kinh tế, Bộ đội Biên phòng Đà Nẵng chủ yếu giải thích và yêu cầu các tàu cá Trung Quốc phải chấm dứt hoạt động khai thác hải sản trái phép, rời khỏi vùng biển chủ quyền của Việt Nam”, đại tá Dương Đề Dũng nói.
Ông cho hay, chỉ với những tàu cá Trung Quốc cố tình chây lỳ thì Bộ đội Biên phòng Đà Nẵng mới lập biên bản tạm giữ phương tiện. Tuy nhiên, chưa có trường hợp nào phải dùng đến biện pháp này. Hiện Bộ đội Biên phòng Đà Nẵng đang tiếp tục phối hợp chặt chẽ với bà con ngư dân để nắm bắt thông tin về diễn biến trên biển để có biện pháp xử lý kịp thời.
CSViệt Nam còn quá mềm yếu trong việc ngăn chặn tàu cá Trung Quốc xâm nhập vùng biển miền trung
Việc xâm phạm liên tục Gần đây hầu như ngày nào tàu đánh cá Trung Quốc cũng xâm nhập vùng biển Việt Nam để đánh bắt trộm hải sản. Chỉ trong tuần lễ cuối năm 2009 có tới 36 lượt tàu đánh cá Trung Quốc xâm nhập trái phép.
Nhiều tàu cá TQ 'xâm phạm' lãnh hải VN
Biên phòng VN chủ yếu 'giải thích' và đuổi tàu cá TQ ra khỏi lãnh hải VN
Tin cho hay tàu cá Trung Quốc xâm nhập trái phép vào vùng biển miền Trung Việt Nam để đánh bắt hải sản hiện diễn ra hầu như 'hàng ngày'.
Báo Tuổi Trẻ cho biết hôm 3/1/2010, lực lượng biên phòng Đà Nẵng đã phát hiện gần 20 tàu cá Trung Quốc xâm phạm trái phép lãnh hải Việt Nam tại vùng biển Thừa Thiên Huế để đánh bắt hải sản.
Lực lượng biên phòng được biết đã phối hợp để đuổi các nhóm tàu cá này ra khỏi lãnh hải.
Chỉ trong tuần cuối năm 2009 (23-31/12), ngư dân đã thông báo cho bộ đội biên phòng Đà Nẵng 36 lượt tàu cá Trung Quốc xâm nhập trái phép ở vùng biển miền Trung VN, theo báo VietnamNet.
Được biết có lúc tàu cá Trung Quốc vào sâu trong vùng biển Đà Nẵng tới mức chỉ cách bờ 35 hải lý.
'Chủ yếu giải thích'
Đại tá Dương Đề Dũng, chỉ huy trưởng Bộ đội Biên phòng Đà Nẵng, nói với VietnamNet rằng biên phòng Đà Nẵng đã ba lần cho tàu tới hiện trường đánh bắt trái phép để đẩy tàu Trung Quốc ra khỏi lãnh hải Việt Nam.
Ông Dương Đề Dũng được VietnamNet trích lời nói: “…Bộ đội Biên phòng Đà Nẵng chủ yếu giải thích và yêu cầu các tàu cá Trung Quốc phải chấm dứt hoạt động khai thác hải sản trái phép, rời khỏi vùng biển chủ quyền của Việt Nam”.
Sĩ quan này cho hay bộ đội biên phòng chỉ lập biên bản tạm giữ phương tiện khi các tàu cá TQ cố tình chây lỳ, mặc dù chưa có trường hợp nào họ phải dùng đến biện pháp này.
Ngư dân Việt Nam nhiều lần bị Trung Quốc bắt giữ trong năm qua
Trong khi đó, việc Trung Quốc bắt giữ ngư dân Việt Nam tại các vùng biển tranh chấp đã xảy ra nhiều lần trong năm qua.
Mới đây nhất, hôm 7-8/12/2009, Trung Quốc đã bắt giữ ba tàu cá cùng hơn 40 ngư dân Lý Sơn, Quảng Ngãi, tại vùng biển thuộc quần đảo Hoàng Sa. Đến ngày 12/12, họ trả về toàn bộ số ngư dân này trên một chiếc tàu, nhưng vẫn giữ lại hai tàu mới hơn.
Hồi tháng 6/2009, gần 40 ngư dân bị bắt vì "vi phạm ngư trường Trung Quốc" và bị giữ trên đảo Phú Lâm thuộc Hoàng Sa cho tới tận tháng Tám. Họ còn bị đòi tiền chuộc với tổng số tiền lên tới gần 30.000 đôla Mỹ.
Cuối tháng Chín, ngư dân Quảng Ngãi vào tránh bão tại Hoàng Sa còn bị lính Trung Quốc bắn súng xua đuổi và ngược đãi.
| | | |
CHIẾN TRANH KHỦNG BỐ LÀM OBAMA ĐIÊN ĐẦU
Chiến tranh chống khủng bố mới: Ngũ Giác Đài cung cấp ngoại viện để chống lại Al Qaeda (Fox News) - Ðể đáp lại mối đe dọa khủng bố xuất phát từ Yemen ngày một gia tăng, nội các Obama nay đang quay qua một công cụ chống khủng bố, mà trong bốn năm qua đã cho phép Hoa Kỳ chống lại chủ nghĩa cực đoan ở hằng chục nước nằm ở bên ngoài những khu vực chiến tranh chính thức như Iraq và Afghanistan.
Kể từ năm 2006, Ngũ Giác Ðài đã chi hơn $1 tỉ để huấn luyện và trang bị cho quân đội và lực lượng an ninh nước ngoài, qua một chương trình được biết ở Quốc Hội dưới tên “Section 1206.” Pakistan là nước nhận được nhiều nhất nhưng Yemen nay ngày càng được nhiều ưu tiên hơn trong danh sách những nước nhận được nguồn tiền tài trợ trên.
Tướng David Petraeus, đứng đầu Central Command, công bố trong một cuộc viếng thăm Yemen bất ngờ hồi cuối tuần rằng, Hoa Kỳ sẽ tăng hơn gấp đôi cho Yemen số chi viện chống khủng bố, tức $67 triệu thuộc tài khóa năm 2009.
Yemen được chú ý trở lại sau vụ tấn công vào tòa đại sứ Hoa Kỳ ở quốc gia này vào năm 2008. Mưu toan nổ bom trên chuyến bay đến Detroit vào thời gian lễ Giáng Sinh đã gây quan tâm trở lại đến Yemen , được coi là nơi xuất phát của những kẻ quá khích. Với viện trợ của Hoa Kỳ, chính quyền Yemen đã gia tăng tấn công vào các mục tiêu khủng bố nằm bên trong lãnh thổ mình.
Phát ngôn viên Ngũ Giác Ðài, Bryan Whitman tuyên bố hôm Thứ Hai rằng ông chưa thể nêu rõ chính xác tiền quĩ dành ra bao nhiêu cho bất kỳ nước nào trong năm nay, nhưng nói rằng Ngũ Giác Ðài đang làm việc theo đề nghị của Bộ Ngoại Giao.
Hơn $200 triệu tiền viện trợ cho Pakistan trong những năm qua tập trung vào việc xây dựng đội phi cơ trực thăng quân sự, hạ tầng cơ sở tình báo, các đơn vị điều tra chất nổ và những lãnh vực khác cho nước này.
Quĩ viện trợ cho Yemen nhắm vào Không Lực, Tuần Duyên và chương trình an ninh của quốc gia này.
Danh sách các nước nhận được tiền viện trợ theo Section 1206 cho tài khóa năm 2009 gồm: Pakistan ($113.5 triệu), Yemen ($67.2 triệu), Lebanon ($49.3 triệu), Philippines ($22.6 triệu), Bahrain ($16.2 triệu), Kenya ($15.2 triệu), Ethiopia ($10.3 triệu), Kyrgyzstan ($9.6 triệu), Tunisia ($8.8 triệu), Bangladesh ($8.5 triệu), Djibouti ($3.5 triệu), Nigeria ($1.5 triệu), và tổng số $8.6 triệu cho các nước Mozambique, Tanzania, Mauritius, Seychelles.
Viện trợ cho các nước Phi và Á Châu giảm bớt trong năm qua khi có sự tăng vọt ở các nước Pakistan và Yemen .
Quốc Hội đã dành ra $350 triệu cho năm 2010 vào chương trình Section 1206.
Qua phát biểu trên radio hồi cuối tuần, Tổng Thống Obama nhấn mạnh đến “mối giao hảo mới” mà Hoa Kỳ đã thiết lập để “gây áp lực đối với quân quá khích bất cứ ở đâu họ được huấn luyện hoặc thực hiện kế hoạch, từ Ðông Phi đến Ðông Nam Á, từ Âu Châu cho đến Vịnh Ba Tư.”
John Brennan, cố vấn chống khủng bố ở Tòa Bạch Ốc phát biểu trên “Fox News Sunday” rằng, trong khi Hoa Kỳ sẽ không mở một “mặt trận thứ hai” ở Yemen nhưng sẽ tiếp tục làm việc với chính quyền nước này. Ông nêu chứng cớ nghi can Umar Farouk Abdulmutallab, kẻ âm mưu nổ bom trên chuyến bay của hãng Northwest Airlines, đã từng du hành đến Yemen và liên lạc với tổ chức Al Qaeda.
Robert Jordan, cựu đại sứ Mỹ ở Saudi Arabia cho việc yểm trợ bằng tiền bạc là cần thiết hơn đưa quân vào Yemen . Ông nói, “Ðưa quân vào Yemen sẽ làm phật lòng dân chúng ở đây. Chúng ta nên giúp chính quyền sở tại công cụ để chiến đấu thì hơn.”
Hoa Kỳ tăng cường kiểm soát an ninh các chuyến bay vào Mỹ
Mỹ tăng cường các biện pháp kiểm soát tại sân bay
Kể từ ngày 4/1/2010, các biện pháp kiểm soát an ninh nghiêm ngặt nhất bắt đầu được áp dụng tại các phi trường Mỹ và đối với tất cả hành khách vào Hoa Kỳ. Cơ quan An ninh Giao thông TSA đặc biệt chú ý đến các chuyến bay xuất phát từ 14 nước có hậu thuẫn hoặc liên hệ với khủng bố.
Hoa Kỳ cho biết là kể từ hôm nay, ngày 4/1/2010, các biện pháp kiểm soát an ninh nghiêm ngặt nhất bắt đầu được áp dụng tại các phi trường và hành khách sang Mỹ.
Cơ quan An ninh Giao thông TSA ra lệnh tăng cường kiểm soát « tất cả » hành khách là công dân hoặc xuất phát từ 14 nước được xem là có hậu thuẫn hoặc liên hệ với khủng bố. Các biện pháp mới này được ban hành sau khi Al Qaida tự nhận chủ mưu vụ khủng bố bất thành trên chuyến bay Amsterdam-Detroit ngày Giáng Sinh.
Mười ngày sau vụ khủng bố hụt trên chuyến bay 253 của hãng hàng không Hoa Kỳ Northwest Airlines, hành khách lấy máy bay sang Mỹ bắt đầu bị kiểm soát chặt chẽ hơn kể từ ngày 04/01/10. Chỉ thị của Cơ quan An Ninh Giao thông Hoa Kỳ TSA bắt buộc các công ty hàng không Mỹ cũng như nước ngoài phải tuân thủ triệt để.
TSA không đưa ra danh sách chính thức nhưng một viên chức cao cấp trong chính phủ Obama tiết lộ với AFP là công dân của tất cả 14 nước sẽ bị lục soát kỹ nhất trong đó có các nước Nigeria, Pakistan, Yemen, Afghanistan, Libye, Somalia.
Cho đến nay chỉ có 4 nước nằm trong danh sách đen là Cuba, Iran, Soudan và Syrie. Bốn nước còn lại, theo Washington Post và New York Times là Algérie, Liban, Ả rập Xê Út và Irak.
Theo chỉ thị có hiệu lực kể từ ngày 04/01, tất cả hành khách là công dân hay xuất phát từ các nước này sẽ bị lục soát “thân thể” và hành lý. Ngoài ra, sẽ có thêm nhiều hành khách ngoại quốc khác cũng sẽ bị kiểm soát nghiêm ngặt hơn tìm chất nổ và qua máy soi scanner xuyên qua quần áo lót, khi các phương tiện này được trang bị.
Thật ra thì một số biện pháp đề phòng khủng bố đã được một số công ty hàng không quốc tế kín đáo thực hiện từ những ngày qua. Chẳng hạn như cấm vào phòng vệ sinh hoặc đặt một vật gì đó trên đùi một giờ trước khi máy bay hạ cánh.
Sau những ngày nghỉ cuối năm tại Hawai trở về Washington, công việc đầu tiên của tổng thống Obama là thảo luận với giới chỉ huy an ninh tình báo về những nguyên nhân dẫn đến sơ hở để cho Farouk Abdulmullatab, một tay khủng bố người Nigeria mang chất nổ lên máy bay và làm cách nào để không cho tái diễn.
Hôm qua (03/01), tổng thống Mỹ đã chính thức quy cho chi nhánh Al Qaida tại Yemen đã huấn luyện và trang bị cho Farouk Abdulmullatab, nỗ lực chống khủng bố của Hoa Kỳ giờ đây tập trung vào Yemen. Thứ bảy vừa qua, tướng David Petraeus, tư lệnh chiến trường Irak và Afghanistan đến thủ đô Sanaa để quan sát tình hình tại chỗ. Hiện tại Hoa Kỳ chưa tính đến chuyện gởi quân, nhưng đã có kế hoạch tăng gấp đôi viện trợ quân sự.
Từ sau vụ chiến hạm USS Cole bị tấn công tự sát vào tháng 10 năm 2000 làm 17 thủy quân Mỹ tử thương, Washington can thiệp một cách bí mật trợ giúp cho chính quyền Yemen đối phó với các bộ tộc võ trang và các thành viên Al Qaida địa phương.
Theo John Brennan, cố vấn an ninh của tổng thống Mỹ, các vụ oanh kích bằng máy bay không người lái, vũ khí hiệu quả và ít tốn kém nhất đã giết chết nhiều thủ lĩnh hồi giáo cực đoan.
Từ nay, với những biến chuyển mới, Yemen được Hoa Kỳ viện trợ thiết bị quân sự tối tân, thích nghi cho hoạt động biệt kích trên bộ và tuần tiểu trên biển cũng như được thông tin tình báo về các căn cứ của khủng bố bị vệ tinh gián điệp phát hiện.
Nhiệm vụ diệt trừ khủng bố được tổng thống Obama vạch rõ như sau: “khuấy nhiễu, phá hủy và tiêu diệt Al Qaida và đồng lõa cực đoan rồi ngăn chận họ không cho tàn quân ẩn náu tại một nước thứ ba” .
Lại xảy ra sự cố an ninh tại sân bay Mỹ Một hành khách đã vượt qua cổng kiểm soát an ninh vào khu vực an toàn của nhà ga tại một trong những sân bay đông đúc nhất thế giới ở Mỹ mà không được kiểm tra bằng máy soi, khiến nhiều chuyến bay bị đình trệ trong khi hành khách bị kiểm tra lại. Vụ việc xảy ra tối 3/1 tại sân bay quốc tế Newark ở bang New Jersey, Mỹ. Khoảng 6 giờ sau khi một người đàn ông được nhìn thấy vượt qua cổng kiểm soát an ninh, tất cả các hành khách mới được phép bắt đầu lên máy bay.
Phát ngôn viên Cơ quan An ninh Hàng không Mỹ (TSA) Ann Davis cho hay người đàn ông đã đi vào lối ra của nhà ga C vào khoảng 5h30 chiều giờ địa phương. Công tác kiểm tra hành khách bằng máy soi đã bị ngừng trong khi các nhà chức trách xem xét các băng giám sát để cố gắng nhận dạng hành khách này.
Tất cả hàng khách đã được kiểm tra an ninh bằng máy soi sau đó được kiểm tra lại. Nhà ga được rà soát kỹ càng để đảm bảo rằng không đồ vật nguy hiểm nào xuất hiện trong đó trước khi các cửa kiểm soát an ninh được mở trở lại vào khoảng 11h45 đêm chủ nhật.
Người đàn ông không được tìm thấy nhưng TSA cho hay nỗ lực kiểm tra lại bằng máy soi nhằm đảm bảo rằng tất cả các hành khách đều được rà soát kỹ càng. Nhiều hành khách phải chờ đợi lâu đã tỏ ra bực tức.
Cũng trong ngày 3/1, TSA đã ra thông báo nói rằng tất cả các hành khách bay tới Mỹ từ 14 quốc gia - bao gồm Cuba, Iran, Sudan, Syria, Afghanistan, Algeria, Iraq, Lebanon, Libya, Nigeria, Pakistan, Ả-rập Xê-út, Somalia và Yemen - sẽ phải chịu sự kiểm tra an ninh nghiêm ngặt hơn. Quy định này có hiệu lực kể từ hôm nay, 4/1.
Các biện pháp an ninh đã được tăng cường tại các sân bay của Mỹ sau khi một người đàn ông Nigeria bị bắt vì âm mưu cho nổ tung một chiếc máy bay Mỹ chở gần 300 người hôm 25/12/2009.
Nhiều nước bất bình vì bị Mỹ cho vào sổ đen
Thế giới hôm 4/1 đã phản ứng bằng sự bối rối pha chống đối trước những quy định an ninh mới của Mỹ. Theo đó, tất cả những người tới từ bất kỳ một trong số 14 nước bị Mỹ liệt vào "sổ đen" sẽ phải trải qua những thủ tục kiểm tra an ninh gắt gao tại các sân bay trên toàn thế giới.
Các nước nằm trong sổ đen của Mỹ bị cho là hang ổ của khủng bố. Những quốc gia này buộc tội Washington phân biệt một cách thiếu suy nghĩ khi áp đặt những biện pháp an ninh siết chặt để chống khủng bố.
Các biện pháp an ninh được Mỹ công bố tối 3/1 và bắt đầu có hiệu lực một ngày sau đó. Theo quy định mới, công dân những nước trong sổ đen sẽ bị kéo sang một bên để soát toàn thân, bị kiểm tra túi xách tay kỹ hơn bình thường, bất kể họ tới từ đâu. Hành lý và quần áo của những đối tượng này sẽ bị kiểm tra xem có dấu vết chất nổ hay không. Ngoài ra, công dân các nước này sẽ phải đi qua máy soi an ninh toàn thân tại sân bay.
Những quy định an ninh mới của Mỹ cũng ảnh hưởng tới tất cả các hành khách trên những chuyến bay xuất phát hoặc đi qua 14 quốc gia trên. Mỗi khách trên các chuyến bay như vậy, bất kể mang quốc tịch nước nào, sẽ bị kiểm tra an ninh đặc biệt.
Những nước trong sổ đen của Mỹ gồm: 3 quốc gia tài trợ cho khủng bố là Iran, Syria, Suda và đối thủ Cuba, cùng mười quốc gia khác bị cáo buộc là "đáng quan tâm" như Afghanistan, Algeria, Lebanon, Libya, Pakistan, Somalia, Yemen, Ảrập Xêút, Nigeria và Iraq.
Công dân 14 nước trên đều đã phải xin visa khi muốn tới Mỹ và một số chính phủ tỏ ra không hài lòng khi bị lựa chọn. Nigeria là một ví dụ. Nigeria coi việc bị cho vào sổ đen là một phản ứng thiếu suy xét, không công bằng của Mỹ khi mà Umar Farouk Abdulmutallab, nghi phạm khủng bố máy bay Mỹ hôm Giáng sinh là công dân nước này.
"Hành vi của Umar không phản ánh hành động chung của người Nigeria và do đó không nên coi nó là tiêu chuẩn đánh giá tất cả người dân Nigeria", Bộ trưởng thông tin Dora Akunyili nói. "Thật không công bằng khi đối xử phân biệt với hơn 150 triệu người vì hành vi của một người.
Quan chức trên nói thêm, Abdulmutallab trở nên cực đoan ở Anh và tên này chỉ tới Yemen để được chỉ dẫn cách cài chất nổ dẻo vào quần lót. "Umar không chịu ảnh hưởng ở Nigeria, hắn cũng không được đào tạo hay huấn luyện ở Nigeria, hắn cũng không được bất kỳ ai ở Nigeria hỗ trợ".
Ảrập Xêút và Pakistan, mới được bổ sung vào danh sách những nước cần quan tâm cũng coi hành động của Mỹ là một sự sỉ nhục công khai.
Các nhà hoạt động vì quyền tự do công dân lo ngại rằng những quy định mới tương đương định hình chủng tộc. Một người Anh ngẫu nhiên cầm hộ chiếu Pakistan sẽ bị lục soát gắt gao bất kể khi nào anh ta/cô ta bay tới Mỹ trong khi những hành khách Anh khác chỉ bị kiểm tra thông thường.
Ngoài ra, cũng có ý kiến cho rằng liệu những biện pháp mới có khiến các chuyến bay trở nên an toàn hơn không.
PHÁP BÁC BỎ TỐI HẬU THƯ HẠT NHÂN CỦA IRAN
Ngoại trưởng Pháp bác bỏ tối hậu thư của Iran kỳ hạn cho 5 nước Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc và Đức đến cuối tháng giêng để đạt được một thỏa thuận trao đổi uranium với Teheran. Đối với Paris, đây là một lời đề nghị « hỏa mù » của chính quyền hồi giáo trong lúc chế độ đang bị rạn nứt.
Trả lời phỏng vấn của một đài phát thanh Pháp, ngoại trưởng Bernard Kouchner nhận định, tối hậu thư của Iran gởi năm thành viên Hội Đồng Bảo An cộng với Đức là một thủ đoạn né tránh tối hậu thư của những quốc gia đề nghị giúp Iran tinh lọc uranium.
Ngoại trưởng Pháp nhắc lại rằng Pháp cùng 5 nước, Anh, Mỹ, Nga, Trung Quốc và Đức, đã đưa ra kỳ hạn 31 tháng 12 năm 2009 để Iran thảo luận các biện pháp kỹ thuật tinh lọc uranium, nhưng ngày cuối cùng đã qua. Do vậy Các nước Tây phương không có lý do gì chấp nhận điều kiện của Iran.
Thứ bảy vừa rồi (02/01/10), ngoại trưởng Iran nói rằng « cộng đồng quốc tế có một tháng để quyết định » nếu không Iran « sẽ tự mình làm giàu uranium ».
Về cuộc khủng hoảng chính trị hiện nay tại Iran, ngoại trưởng Pháp nhận định chế độ hồi giáo đang bị đe dọa bởi « những người rất kiên định, và nằm ngay trong hàng ngũ chức sắc giáo sĩ lãnh đạo ».
Ngoại trưởng Pháp từ chối bình luận về tương lai của chế độ Iran.
Trong khi đó, thứ trưởng Ngoại giao Israel, ông Danny Ayalon thẩm định là chế độ Iran sẽ sụp đổ trước những biện pháp cấm vận mới của cộng đồng quốc tế.
Cũng liên quan đến vụ biểu tình hôm 27 tháng 12, hôm nay, bộ trưởng An ninh Iran Heidar Moslehi tuyên bố trên đài truyền hình là bắt được nhiều người nước ngoài trong đoàn biểu tình. Những người này đến Iran hai ngày trước để làm công tác chiến tranh tâm lý. Tuy khẳng định như thế, nhưng viên chức Iran lại không cho biết quốc tịch của những người bị bắt.
| | | |
NHỮNG NHẬN ĐỊNH THEO DÒNG THỜI SỰ:
THƯ NGỎ NHẮC NHỞ CÁC GIÁM MỤC VN VỀ TRÁCH NHIỆM VÀ BỔN PHẬN LÃNH ĐẠO
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế Geneva, 10.12.2009
Trọng kính qúy Đức Cha,
Con là Gioan NGUYỄN PHÚC LIÊN, sinh ngày 17.06.1939, tại làng Văn Đức, Tổng Tân Phong, Huyện Nga Sơn, Tỉnh Thanh Hóa, hiện cư ngụ tại 22, Rue du Prieure, 1202 Geneva, Thụy sĩ. Con là một Giáo dân Công giáo, gốc thuộc Họ Sơn Tiền, Xứ Điền Hộ, Địa phận Thanh Hóa. Khi vào Miền Nam năm 1954, con thuộc Địa phận Đà Lạt. Ngày nay, do cư ngụ, con thuộc Giáo phận Fribourg-Lausanne-Geneva, Thụy sĩ.
Con viết Thư Ngỏ này đến qúy Đức Cha ở một thời điểm có nhiều những biến cố đang xẩy ra liên quan đến ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM của Giáo dân và Tổ chức Giáo Hội Công Giáo tại Quê Nhà. Mục đích lá thư là nhắc nhở qúy Đức Cha về TRÁCH NHIỆM và BỔN PHẬN LÃNH ĐẠO đối với những biến cố của thời điểm.
Khi viết “NHẮC NHỞ CÁC GIÁM MỤC VN“, có thể có một số Đức Cha mang cảm tưởng rằng con nói với giọng xách mé. Không, con mang tâm tình thành thực, nghĩ sao nói vậy, chứ không uốn lời với ẩn ý. Trong cuộc sống giao tế xã hội, người ta dễ nịnh trên nèn dưới để thủ lợi cá nhân. Con muốn sống ngược lại là đối với những quyền cao trên mình, con rất khắt khe và nói nguyên tắc, nhưng đối với những ai dưới mình, con lấy sự thông cảm và tha thứ để hiểu họ. Cộng đồng Dân Chúa bao gồm Tín Hữu, Linh mục, Tu sĩ Nam Nữ và Giám Mục. Sinh thời, Chúa Giêsu luôn luôn thiên vị bênh đỡ những những người thấp hèn thế cô và nói rõ rằng Ngài là đầy tớ của các đầy tớ. Ngài đã làm gương rửa chân cho các Môn Đệ. Theo tinh thần ấy, hãy trở nên như con trẻ mà nói thành thực với nhau.
NHỮNG BIẾN CỐ ĐANG XẨY RA Ở THỜI ĐIỂM NÀY
1) Qua những biến cố Tòa Khâm sứ Hà Nội, Xứ Thái Hà, rồi Tam Tòa, Giáo dân Công Giáo đã can đảm bầy tỏ ĐỨC TIN sắt đá và LƯƠNG TÂM ngay thẳng của mình trong việc đòi hỏi CÔNG LÝ và HÒA BÌNH cho xã hội. Đã bao chục năm trường rồi, Giáo dân nói riêng và Dân chúng nói chung sống trong những BẤT CÔNG và do đó, không có HÒA BÌNH thực sự. Chính những Thư Chung của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam thường nêu lên những tha hóa xã hội. Việc công khai bầy tỏ lòng khao khát CÔNG LÝ và HÒA BÌNH của Giáo dân hiện nay có nguồn gốc là sự tích lũy những BẤT CÔNG mà họ đã phải chịu trong bao chục năm trường. Một cao trào đòi CÔNG LÝ và HÒA BÌNH như vậy thật đáng qúy và phải được nâng đỡ cổ võ.
2) Cao trào đòi CÔNG LÝ và HÒA BÌNH bột phát tự lòng Giáo dân, chứ không phải từ những chỉ thị dấy động đến từ Giáo quyền. TGM NGÔ QUANG KIỆT không phải là người đến xách động Giáo dân đứng lên đòi CÔNG LÝ và HÒA BÌNH. Ngài chỉ là người dám đồng hành với cao trào tinh thần Giáo dân thuộc Tổng Giáo phận của Ngài. Giám mục CAO ĐÌNH THUYÊN đã nhận xét đúng tinh thần đấu tranh này của Giáo dân đối với vụ việc Tam Tòa: “Giáo phận Vinh có 500'000 Cao Đình Thuyên“. Với tinh thần bột phát đứng lên của Giáo dân như vậy, người ta không thể nói rằng Tổng Giáo phận Hà Nội có một Ngô Quang Kiệt, nhưng phải nói rằng có 2'000'000 Ngô Quang Kiệt. Mỗi một Giáo dân là một Ngô Quang Kiệt, một Cao Đình Thuyên.
3) Nhưng CSVN, nhất là Nguyễn Thế Thảo, Chủ tịch Uûy Ban Nhân Dân Tp.Hà Nội, đã cố tình dùng tòan diện Báo Đài CSVN để vu khống TGM NGÔ QUANG KIỆT, nói rằng Tổng Giám Mục đã dụ dỗ một số Giáo dân để tuyên truyền chống lại Nhà Nước của họ, làm mất trật tự xã hội. Vu khống như vậy, CSVN và Nguyễn Thế Thảo muốn lọai trừ TGM NGÔ QUANG KIỆT ra khỏi địa bàn Hà Nội. Chúng tìm đủ mọi cách thế ép buộc TGM KIỆT phải ra đi. Nguyễn Thế Thảo thậm chí công khai nói với Ngọai giao đòan về việc đòi TGM KIỆT đi khỏi Hà Nội. Đây là việc vi phạm đến nguyên tắc tự trị của Tổ chức Giáo Hội mà chính Đức Giáo Hòang Gioan-Phaolô II đã nhắc nhở cho các Giám Mục Việt Nam năm 2002: “quyền Tự do Tôn Giáo hàm ngụ việc bảo đảm những quyền căn bản như quyền điều hành tự trị“.
4) Trong Giáo dân, một dư luận lo ngại rằng có một vài Giám mục, nhân danh chiêu bài “Đối thọai và Hòa giải“ mà làm việc theo chiều hướng của CSVN và Nguyễn Thế Thảo, nghĩa là cũng đồng ý và vận động để đẩy TGM NGÔ QUANG KIỆT ra khỏi địa bàn Hà Nội, nghĩa là chấp nhận việc bạo quyền vi phạm đến nguyên tắc tự trị của Tổ chức Giáo Hội. Đối thọai với âm mưu diệt người khác và Hòa giải bằng giả hình sơn phết bên ngòai không thể nào đưa đến HÒA BÌNH thực sự được. Một ao nước đã tù đọng, hôi thối, đầy trùng độc đã bao chục năm trường, không thể nào chỉ che đậy bằng mặt nước mỏng yên lặng để lừa Dân phải uống thứ nước đó mà sống. “Đối thọai và Hòa giải“ theo nghĩa CSVN và Nguyễn Thế Thảo chỉ là làm công việc đánh lừa che đậy ao nước tù đọng bằng một mặt nước mỏng coi như yên lành. Giáo dân Công giáo nói riêng và Dân chúng Việt Nam nói chung đã phải sống quá lâu với nước ao hôi thối đầy trùng độc ấy, nên không thể chấp nhận người ta chỉ che ở trên bằng một mặt nước mỏng, và họ đang đứng lên nhất thiết đòi hỏi phải rút hết nước tù đọng hôi thối khỏi cái ao để thay vào đó nước trong lành không nhiễm trùng độc. Lúc ấy họ mới có tin tưởng, có Hòa Bình trong chính tâm hồn họ để yên trí uống nước ao sống không bệnh tật.
5) Từ tuần vừa rồi, sau Lễ Khai Mạc Năm Thánh, Giáo dân quốc nội cũng như hải ngọai lại hoang mang về tin đồng TGM NGÔ QUANG KIỆT xin từ chức viện lẽ sức khỏe suy yếu. Quan sát việc làm của TGM KIỆT cho Khai Mạc Năm Thánh và nghĩ đến tuổi còn trẻ của TGM KIỆT, người ta không thể tin lý do sức khỏe, do đó, càng thấy đây là do sức ép của CSVN và Nguyễn Thế Thảo với bàn tay nối dài qua một vài Giám Mục bị lầm về chiêu bài “Đối thọai và Hòa giải“. Thực ra, trước dư luận hoang mang của Giáo dân về việc xin từ chức, chính bản thân con cũng chưa biết là TGM NGÔ QUANG KIỆT đã có làm đơn xin từ chức không, hay chỉ là tin mà CSVN và Nguyễn Thế Thảo tung ra để làm hoang mang dư luận Giáo dân. Đây có thể là một thủ đọan tâm lý của CSVN và Nguyễn Thế Thảo nhằm lung lạc tinh thầm Giáo dân và chính Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT.
6) Tin chính thức từ Hà Nội lại cho biết Nguyễn Minh Triết sang Vatican và gặp Đức Thánh Cha BENEDICT XVI. Cuộc gặp sẽ vào ngày mai, 11.12.2009. Tin này càng làm dư luận xôn xao, nhất là về việc CSVN đang tìm che đậy cái ao đã tù đọng, hôi thối, đầy trùng độc bằng chiêu bài “Đối thọai và Hòa giải“ với thủ đọan giả hình của quân Pharisiêu mà chính Chúa Giêsu đã mắng chửi chúng cách đây 2000 năm:“Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pharisiêu giả hình ! Các người giống như mồ mả tô vôi, bên ngòai có vẻ đẹp, nhưng bên trong thì đầy xương người chết và đủ mọi thứ ô uế.“ (Mt. 23, 37). Giáo dân Công giáo nói riêng và Dân chúng Việt Nam nói chung hoang mang và lo sợ rằng hình ảnh của Đức Thánh Cha sẽ bị quân Pharisiêu CSVN lợi dụng để che đậy “xương người chết và đủ mọi thứ ô uế“, để chúng tiếp tục bắt dân phải sống với ô uế, phải uống nước ao tù đầy trùng độc.
NHẮC NHỞ CÁC GIÁM MỤC VIỆT NAM VỀ TINH THẦN TRÁCH NHIỆN VÀ BỔN PHẬN LÃNH ĐẠO
Trước những biến cố của thời điểm lúc này như vừa liệt kê ở trên đây, và trong sự hoang mang lo sợ của Giáo dân về sức ép của CSVN và Nguyễn Thế Thảo về việc buộc TGM NGÔ QUANG KIỆT phải bỏ địa bàn Hà Nội bằng vu khống Báo Đài, bằng vận động giới ngọai giao đòan, bằng dùng chiêu bài “Đối thọai và Hòa giải“ để dụ dỗ một vài Giám mục nhẹ dạ theo chúng, bằng sang tận Vatican gặp Đức Giáo Hòang, Giáo dân Công giáo Hải ngọai đã cho lưu truyền hai THỈNH NGUYỆN THƯ để xin chữ ký và đệ lên Đức Giáo Hòang để xin Ngài đừng chấp nhận việc xin từ chức của TGM NGÔ QUANG KIỆT, nếu có việc xin từ chức. Một trong hai THỈNH NGUYỆN THƯ đã nêu rõ hậu quả của việc từ chức như sau:
1/ Sẽ phát sinh những tranh chấp, những hiểu lầm trong nội bộ Giáo Hội Công Giáo VN, giữa hàng giáo phẩm với nhau và giữa hàng giáo phẩm với các tín đồ, đe dọa trầm trọng đến sự hiệp nhất. 2/ Dấy lên trong giáo dân những thắc mắc về sự độc lập của Tòa Thánh Vatican đối với nhà cầm quyền Việt Nam trong việc cử nhiệm và thuyên chuyển các giám mục. 3/ Dân Việt Nam thuộc mọi tín ngưỡng sẽ thất vọng khi cuộc đấu tranh cho công lý và nhân quyền do Giáo Hội Công Giáo VN hướng dẫn bị suy yếu. Từ đó, công cuộc rao giảng Tin Mừng trên quê hương của chúng con cũng sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ.
Kính thưa các Giám Mục,
Riêng phần con, con không ký một THỈNH NGUYỆN THƯ nào vì con không muốn mỗi lúc mỗi nhờ Tòa Thánh Vatican can thiệp vào những vấn đề nội bộ của Hàng Giám Mục Việt Nam và nhất là vì những biến cố xẩy ra ở thời điểm này đến từ sự bột phát của Giáo dân mà chính Hàng Giám Mục Việt Nam sống với Giáo dân ở hiện trường và hiểu thấu ngưỡng vọng của Giáo dân hơn là Vatican chỉ được nghe thông tin từ xa. Con biết các Giám mục Việt Nam hầu hết đã từng học tại Vatican và tại Aâu, Mỹ, không những có đầy đủ khả năng để giải quyết những vấn đề nội của Giáo Hội Mẹ Việt Nam, đã từng sống với và hiểu rõ sự giả hình của quân Pharisiêu CSVN như thế nào, đã nghe và thấy ở hiện trường nguyện vọng tha thiết của Giáo dân và Dân tộc VN như thế nào. Con đã biết cá nhân một số Giám mục Việt Nam từ thời Đức Cha NGUYỄN MINH NHẬT (Cha Linh hướng của con), Đức Cha NGUYỄN VĂN BÌNH (người mà con chở xe sang Đức và sang Pháp thăm Gia đình Ngài), Đức Cha NGUYỄN SƠN LÂM (người cùng xứ Điền Hộ với con), Đức Cha VÕ ĐỨC MINH (đại Chủng sinh học tại Fribourg), Đức Cha NGUYỄN CHÍ LINH (học trò cũ của con ở Thanh Hải, Phan Thiết). Con biết những Đức Cha này thông minh, có đầy đủ khả năng trí tuệ để giải quyết một cách độc lập những vấn đề nội bộ thuộc Giáo Hội Việt Nam mà không cần mỗi lúc mỗi nhờ đến Vatican.
Không ký những THỈNH NGUYỆN THƯ để nhờ Vatican can thiệp bởi vì con tin vào thiện chí và khả năng giải quyết độc lập của Hàng Giám Mục Việt Nam. Trước những hoang mang lan tràn, con chỉ viết phổ biến vỏn vẹn trên các Diễn Đàn Internet như sau: “Khi những bà cụ già bị đánh bể mặt. Khi những Trẻ em bị khói cay làm như mù hai con mắt. Khi những chị phụ nữ bị chó rượt cắn. Khi những thanh niên bị bẻ quặt tay sau lưng dẫn đi. Họ là những Giáo dân Công giáo can cường đấu tranh cho CÔNG LÝ và HÒA BÌNH. Họ tin tưởng vào TGM NGÔ QUANG KIỆT dám cùng họ đứng ở đầu sóng ngọn gió bão để mà HY VỌNG.
Bây giờ TGM KIỆT ra đi !(?). HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VN đứng nhìn TGM KIỆT bỏ Hà Nội ! ĐỨC GIÁO HÒANG chấp nhận cho TGM KIỆT tự đào thải !
Tôi không thể tin cả GIÁO QUYỀN : TGM KIỆT, HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VN, ĐỨC GIÁO HÒANG đã bóp chết tinh thần TRÁCH NHIỆM và BỔN PHẬN LÃNH ĐẠO của mình mà bỏ rơi Đàn Chiên già trẻ đã đổ máu ra cho CÔNG LÝ và HÒA BÌNH để yên lành tay bắt mặt mừng với CSVN và Nguyễn Thế Thảo tiếp tục đẩy Đàn Chiên xuống vực thẳm THẤT VỌNG.“
Càng suy nghĩ về những lời viết tóm tắt trên đây, càng tin tưởng vào khả năng của Hàng Giám Mục VN tự giải quyết nội bộ những vấn đề Giáo dân và Tổ chức Giáo Hội, càng nghĩ đến những hậu quả của việc TGM NGÔ QUANG KIỆT bỏ Hà Nội đầu hàng quân Pharisiêu CSVN gian dối lừa đảo, càng nghĩ đến hậu quả của việc đầu hàng này đối với ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM đang đòi hỏi CÔNG LÝ và HÒA BÌNH đích thực, con cảm thấy một sự cần thiết nhắc nhở các Giám mục VN về Tinh thần TRÁCH NHIỆM và BỔN PHẬN LÃNH ĐẠO mà Chúa đã trao phó cho. Tinh thần TRÁCH NHIỆM và BỔN PHẬN LÃNH ĐẠO nằm ở những hậu quả sau đây:
1) Con vẫn tin tưởng ở lòng can đảm của TGM NGÔ QUANG KIỆT không giơ hai tay hàng Nguyễn Thế Thảo, dù Ngài có yếu sức. Nếu sức lực giảm, thì phải sửa sọan người nối tiếp tinh thần của mình mà Giáo dân đang ngưỡng vọng. Việc rút lui lúc này của Ngài sẽ làm cho Giáo dân THẤT VỌNG và mặc nhiên chấp nhận việc CSVN vi phạm nguyên tắc tự trị tổ chức nội bộ của Giáo Hội. Ngài không có quyền tự đào thải, nếu có, vì việc tự đào thải này chứng tỏ Ngài thiếu Tinh thần TRÁCH NHIỆM đối với Giáo dân và Dân chúng Việt Nam đang tin tưởng nơi Ngài, thiếu BỔN PHẬN LÃNH ĐẠO đối với Giáo Hội ở việc chưa sửa soạn người tiếp nối tinh thần của mình mà đã ra đi và ở việc không bênh đỡ nguyên tắc tự trị tổ chức của Giáo Hội.
2) Đối với HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM, việc ngồi yên để TGM NGÔ QUANG KIỆT giơ tay đầu hàng quân Pharisiêu CSVN và Nguyễn Thế Thảo là việc thiếu tinh thần TRÁCH NHIỆM của một Tập thể Giám mục đứng chung lại với nhau để có sự hữu hiệu hơn trong việc bênh vực ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM Giáo dân. Đó cũng là việc thiếu BỔN PHẬN LÃNH ĐẠO đối với Thân Cây Mẹ Giáo Hội Việt Nam. Tổng Giáo phận Hà Nội là một chi thể của Thân Cây. Một chi thể bị đau đớn, thì Thân Cây cũng đau theo. Phải hiệp lực bảo vệ mọi chi thể. Phải hiệp lực bảo vệ nguyên tắc tự trị tổ chức Giáo Hội, không phải chỉ nguyên cho Tổng Giáo phận Hà Nội, mà còn cho cả Giáo Hội Việt Nam và Giáo Hội Hòan vũ.
3) Cái hậu quả của việc từ chức này, nếu có, còn đi xa hơn nữa đối với Giáo dân:
a. Giáo dân nói riêng và Dân chúng VN nói chung đang đặt HY VỌNG ở tinh thần Ngô Quang Kiệt, thì nay phải rơi vào THẤT VỌNG, nếu TGM KIỆT phải đầu hàng ra đi. Cái THẤT VỌNG ảnh hưởng xấu lên ĐỨC TIN Tín hữu và LƯƠNG TÂM mỗi người đã được thấm nhuần từ Phúc Aâm cho CÔNG LÝ và HÒA BÌNH. Đẩy Giáo dân vào THẤT VỌNG để suy yếu ĐỨC TIN và hoang mang LƯƠNG TÂM, đó là việc thiếu TRÁCH NHIỆM và BỔN PHẬN LÃNH ĐẠO của Chủ Chăn.
b. Trong vực thẳm THẤT VỌNG, yếu ĐỨC TIN, hoang mang với LƯƠNG TÂM, phải tiếp tục sống dưới đè nén của CSVN, mà Giáo dân lại nhìn thấy cảnh các Giám mục nhởn nhơ tay bắt mặt mừng sống với kẻ đã bao chục năm trường tạo những BẤT CÔNG, làm cho mất HÒA BÌNH, thì từ THẤT VỌNG, Giáo dân chuyển sang THÙ HẬN đối với chính những Giám Mục mà họ coi là tòng phạm với tội ác lên họ.
Một người con gái đang là HY VỌNG thần tượng cho một người con trai. Người con gái bỗng dưng bỏ ra đi. Người con trai THẤT VỌNG. Nếu người con gái ấy còn nhởn nhơ quàng tay người con trai khác âu yếm trước chàng trai đang THẤT VỌNG và đau khổ kia, thì chàng trai này có thể chuyển THẤT VỌNG sang THÙ HẬN và có thể đi đến giết người con gái.
Trong mùa Vọng Chúa GIÁNG SINH, con xin qúy Giám Mục nghĩ đến niềm HY VỌNG của Nhân Lọai trông đợi Chúa Ngôi Hai giáng trần và nghĩ đến NGƯỠNG VỌNG tha thiết của Giáo dân Việt Nam mong mỏi Chúa Hài Đồng mang lại HÒA BÌNH đích thực trong CÔNG LÝ.
Trọng kính qúy Đức Cha
Ký tên:
Gioan NGUYỄN PHÚC LIÊN 22, Rue du Prieure 1202 GENEVA, Switzerland Tel.: 0041 22 731 82 66 E-Mail: drlienvtd0802@gmail.com
CHÚ THÍCH: Bản chính của lá thư này với chữ ký sẽ được gửi bằng Bưu Điện đến Địa Chỉ của từng Giám mục.
| | | |
VÌ TINH THẦN GIÁO DÂN VÀ GIÁO HỘI VN, KHÔNG THỂ CÓ VIỆC TỪ CHỨC CỦA TGM KIỆT
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế Geneva, 03.12.2009
Sự căng thẳng giữa CSVN và đặc biệt Uûy Ban Nhân Dân Tp.Hà Nội với Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT đã có từ thời Giáo dân Công Giáo đấu tranh cho Khu đất Tòa Khâm sứ Hà Nội. TGM Ngô Quang Kiệt đã cương nghị nói lên SỰ THẬT và những kẻ gian tham bất chính, CSVN & UBND Tp. Hà Nội, đã xử dụng tòan diện Báo Đài để vu khống, mạ lỵ TGM Ngô Quang Kiệt. Những kẻ gian tham bất chính này, nhất là Nguyễn Thế Thảo, Chủ tịch UBND Tp. Hà Nội, đã muốn can thiệp vào tổ chức nội bộ Giáo Hội Công Giáo VN bằng đề nghị công khai muốn đẩy TGM Ngô Quang Kiệt ra khỏi địa bàn Hà Nội.
Cách đây mấy tháng, khi nghe tin Nguyễn Minh Triết muốn sang Vatican gặp Đức Thánh Cha Benedict XVI, chúng tôi đã viết liên tục rất nhiều bài cho đến ngày nay nhằm mục đích xin Vatican đề phòng CSVN, một thứ Pharisiêu giả hình gian giảo, nhất là trong việc tìm cách đổi chác ngọai giao để nhằm đẩy TGM NGÔ QUANG KIỆT khỏi Tổng Giáo phận Hà Nội.
Một THỈNH NGUYỆN THƯ do Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN HỌC TẬP đại diện và ký bởi một số Giáo dân Công Giáo đã được gửi lên Tòa Thánh Vatican ngày 01.10.2009.
Thánh Bộ CÔNG LÝ và HÒA BÌNH, ngày 19.11.2009, đã hồi âm như sau:
0685/2009---Ngày 19 tháng 11 năm 2009
Kính ông Học Tập,
Tôi xin cám ơn ông về lá thư ngày 1 tháng 10, trong đó ông đã cho biết một vài vấn đề liên quan giữa Toà Thánh, Giáo Hội Việt Nam và chính quyền của Xứ đó.
Tôi đã xem xét kỹ lưỡng thư của ông, tôi sẽ tiếp tục cộng tác với Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, vì lợi ích cho Giáo Hội.
Trong khi hết lòng cám ơn ông, tôi xin được lợi dụng cơ hội để gởi đến ông lời chào thân tình trong Chúa Ki Tô.
Hồng Y Renato Raffaele Martino. Ký tên.
Gần đây, nhân Lễ Khai Mạc Năm Thánh, chiều 22.11.2009, Đức Hồng Y Roger Marie Élie Etchegary đã dâng Thánh lễ Đồng tế với Đức Tổng Giám mục Giuse Kiệt, Đức Giám mục Phụ tá Laurenxo, các linh mục. Cuối Thánh lễ Đức Hồng Y đã trao cho Đức TGM chiếc gậy Ngài đang cầm và nói rằng: "Chiếc gậy này là của Đức Tổng Giám mục, tôi không muốn mang về...".
Câu nói được coi như việc trả lời khôn khéo của Vatican về việc xin từ chức (?) nếu có của TGM NGÔ QUANG KIỆT, nghĩa là Vatican không chấp nhận việc từ chức.
Vấn đề từ chức của TGM NGÔ QUANG KIỆT lại được đặt ra và gây hoang mang lo lắng trong lòng Giáo dân. Chính trong sự lo lắng hoang mang này mà một số Giáo dân hiện nay đang muốn lấy chữ ký cho một THỈNH NGUYỆN THƯ nữa để gửi lên Đức Giáo Hòang với ý tưởng chính là xin Vatican đừng chấp nhận việc xin từ chức của TGM NGÔ QUANG KIỆT.
Viết bài này, có thể đây là bài chót của lọat bài mà chúng tôi đã viết trong suốt mấy tháng nay về ý đồ gian manh của quân Pharisiêu CSVN giả hình, chúng tôi không viết như cúi đầu van lơn các Chủ Chăn, từ TGM NGÔ QUANG KIỆT, Hàng Giám Mục VN và Đức Giáo Hòang, hãy thương xót đóai hòai đến đàn chiên hèn mọn đang cố gắng bảo vệ ĐỨC TIN của mình và đang hành động đúng LƯƠNG TÂM theo giáo huấn Phúc Aâm của chính Chúa Giêsu. Các Chủ Chăn là những người được Chúa trao phó NHIỆM VỤ và BỔN PHẬN chính yếu phổ biến nước Chúa và bảo vệ lòng tin của những ai đã theo Chúa. Chính trong Phúc Aâm, Chúa Giêsu đã nói tới trường hợp thiếu Trách Nhiệm và Bổn Phận này, kèm theo hình phạt:
«Khốn cho các người ! Các người rảo khắp đất liền và biển cả để rủ cho một người theo đạo; nhưng khi họ theo rồi, các ngươi lại làm cho họ xuống hỏa ngục gấp đôi các ngươi».(Mt. 23, 15).
“Những ai làm cớ cho một trong những kẻ bé mọn đang tin Thầy đây phải sa ngã, thì thà treo cối đá lớn vào cổ nó mà xô cho chìm xuống đáy biển còn hơn.” (Mt. 18, 6).
Vì tinh thần TRÁCH NHIỆM và BỔN PHẬN, nếu Chủ Chăn còn tôn trọng, thì LÚC NÀY KHÔNG THỂ CÓ VIỆC TỪ CHỨC CỦA TGM NGÔ QUANG KIỆT được. Đây là việc khẳng định từ quan điểm đòi buộc, chứ không phải là tình cảm van xin khóc lóc kêu nài lòng thương xót từ Chủ Chăn.
TGM KIỆT đang là Hy Vọng của Tín Hữu và Dân chúng.
Khi một nhân vật là Hy vọng của một Phong trào, thì nhân vật ấy không thể lấy quyết định vì riêng cá nhân mình nữa, mà còn phải trách nhiệm với niềm HY VỌNG mà Phong trào tin tưởng đặt ở nơi mình.
Lấy tỉ Ca sĩ Gerhard SCHONE tự cảm thấy tinh thần trách nhiệm mặc dù không ai giao cho Oâng trách nhiệm đối với dân chúng đang đấu tranh năm 1989 tại Đông Bá Linh. Nhà Thờ GETHSEMANI do Mục sư Bernd ALBANI chủ trì. Tín hữu đến đây để thường xuyên và định kỳ cầu nguyện cho Hòa Bình. Các buổi cầu nguyện luôn luôn được kết thúc bằng bài ca “DONNA NOBIS PACEM“ XIN CHO CHÚNG TÔI HÒA BÌNH. Gerhard SCHONE là một Ca sĩ rất được biết tới tại Đông Đức. Oâng là người đã thường xuyên đến hát tại Nhà Thờ GETHSEMANI trong những buổi họp cầu nguyện. Ngày nay, hỏi lại Oâng tại sao hồi ấy ông có dịp sang Tây Bá Linh mà ông vẫn ở lại. Oâng trả lời rằng hồi ấy tôi cảm thấy những người đến Nhà Thờ tụ họp đấu tranh cần tiếng hát của tôi để giữ vững tinh thần, nên tôi không ra đi trước được. Oâng tự cảm thấy mình phải hy sinh ở lại Đông Bá Linh mặc dù dân chúng không công khai tuyên bố hy vọng ở Oâng, nhưng chính Oâng cảm thấy mình hữu ích cho một niềm Hy vọng.
Làm thế nào TGM NGÔ QUANG KIỆT trở thành một nguồn Hy vọng, một Thần tượng không phải chỉ riêng của Tín hữu Công Giáo, mà còn của Dân chúng Việt Nam nữa ? Đức TGM Kiệt không đến Tổng Giáo phận Hà Nội để tạo hình ảnh thần tượng của mình nơi Tín hữu, mà Ngài tự nhiên trở thành một hình ảnh thần tượng, một niềm Hy vọng phát xuất từ những ngưỡng vọng mong mỏi cũa Tín hữu, của Dân chúng đã ấp ủ, đã bị đè nén bởi CSVN từ những chục năm trường. Đức TGM Ngô Quang Kiệt là sự gặp gỡ ngẫu nhiên của một một nhân vật trả lời đúng những ngưỡng vọng ấp ủ trong lòng của Tín hữu và Dân chúng.
Trong cuộc Phỏng vấn mới đây của Phóng viên MẠC LÂM Đài RFA ngày 28.11.2009, Lm.VŨ KHỞI PHỤNG, Giáo xứ Thái Hà, đã nói rõ việc hình thành niềm Hy vọng này:
LM Vũ Khởi Phụng: Có thể nói là không những giáo xứ Thái Hà, mà toàn thể giáo dân VN từ Nam chí Bắc đều muốn yêu cầu Đức Tổng ở lại. Thái độ này đã thấy rõ từ lâu nay. Mặc lâm: Thưa Linh mục, ông có thể giải thích cho thính giả nghe đài biết tại sao giáo dân lại đặt niềm tin cao đến như vậy đối với Đức TGM Ngô Quang Kiệt không ạ?
LM Vũ Khởi Phụng: Người ta cho rằng Đức Tổng là người dám nói thật, nói thẳng và dám đấu tranh cho công lý. Thật sự ra, những điều Ngài nói là những điều giáo dân đã suy nghĩ từ lâu mà không có ai nói thay cho, bây giờ họ thấy Đức Tổng có những lập trường như vậy thì họ cho rằng đã nói đúng ý của họ, đã nói đúng những điều cần nói. Chính vì vậy mà Ngài thu phục được cảm tình rất lớn của các giáo dân từ khắp các nơi.
Trong bài viết dưới đầu đề ĐỨC TGM NGÔ QUANG KIỆT KHÔNG THỂ TỪ CHỨC, ngày 08.09.2009, tôi đã diễn tả sự ngưỡng mộ của Giáo dân và Dân chúng đối với TGM Kiệt như sau để cho thấy rằng Ngài không thể từ chức:
“Khi Giáo dân Hà Nội đang ngưỡng mộ Vị Chủ chiên chân thật và kiên cường hiện nay là Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT, thì bất cứ một Vị nào về thay thế mà CSVN hài lòng chấp nhận, thì khối Giáo dân Hà Nội sẽ coi Vị này là Giáo gian quốc doanh làm hại Giáo Hội Việt Nam và phản bội lại chính ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM của họ. Khối Giáo dân Hà Nội có quyền và có bổn phận phải phản ứng như vậy để bảo vệ Giáo Hội Mẹ Việt Nam và bảo vệ chính ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM của mình. Họ tin vào LƯƠNG TÂM do chính Chúa Giêsu in vào con người họ và hòan tòan có quyền lấy ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM ấy ra để phản ứng khinh thường tất cả những Vị nào tính tóan danh vọng trần thế với CSVN để về Hà Nội thay thế TGM NGÔ QUANG KIỆT, Chủ chăn chân chính và kiên cường đang đứng đầu sóng ngọn gió bênh vực cho ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM tín hữu. Họ có thể gọi những Vị thay thế này là ngợm Giáo gian quốc doanh vì chứng cớ rành rành là những Vị thay thế này phải làm “đẹp lòng” CSVN bằng cách này hay cách khác. Mà làm “đẹp lòng” CSVN có nghĩa là tòng phạm với những tội ác mà CSVN (quân Pharisiêu giả hình) đã tàn hại Giáo Hội Công Giáo VN trong suốt những chục năm trường. Chúa Giêsu tha thứ cho mọi người, trừ đám Pharisiêu giả hình mà Chúa gọi chúng là những mồ mả sơn phết vôi bên ngòai cho đẹp, mà bên trong thì đầy những xương thịt hôi thối. Tính tóan tòng phạm với quân Pharisiêu CSVN, thì khi về Hà Nội thay thế, sẽ bị Giáo dân Hà Nội nguyền rủa.“
“Cuộc đấu tranh của Giáo dân Hà Nội không phải chỉ hạn hẹp vào đất đai Tòa Khâm sứ và Giáo xứ Thái Hà, mà còn cho CÔNG LÝ và HÒA BÌNH chung của Dân Tộc Việt Nam. Dân Tộc Việt Nam đã bao chục năm trường sống trong đau khổ vì những BẤT CÔNG, đàn áp dưới quyền cai trị độc tài khát máu của đảng CSVN. Ý chí kiên cường đấu tranh cho CÔNG LÝ và HÒA BÌNH của Giáo dân Hà Nội, mà Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT cương quyết đứng ở đầu sóng ngọn gió cùng đồng hành, đang tỏa ra niềm hy vọng cho các Tôn giáo khác và cho cả Dân Tộc Việt Nam đau khổ, nhất là trong hòan cảnh nguy cơ Tầu xâm lăng do CSVN làm Thái thú rước vào. Vì nguyện vọng tha thiết có CÔNG LÝ và HÒA BÌNH của Tòan dân và các Tôn giáo khác, chính Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT phải nghĩ rằng mình không có quyền tự đào thải để nhường chỗ cho những Vị tòng phạm tội ác với CSVN trên Dân tộc và tội phản quốc của CSVN rước Tầu vào xâm lăng. Không phải chỉ nguyên người Công giáo Hà Nội, mà cả Dân tộc Việt Nam sẽ phán đóan việc tự đào thải như trốn trách nhiệm của Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT nếu Đức tự quyết định từ chức. Dân tộc Việt Nam sẽ khinh thường những Vị nào vì danh vọng cá nhân, âm mưu dàn xếp với CSVN để về Hà Nội thay thế Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT, nối tay dài cho CSVN tiếp tục đàn áp Dân Tộc và rước Tầu vào chiếm Quê Hương Đất Tổ.“
Trở thành một thần tượng của Tín hữu và Dân chúng như vậy, thì những quyết định của TGM Kiệt không phải chỉ cho riêng cá nhân Ngài nữa, mà phải ràng buộc vào cuộc sống của một Tập thể mà Ngài đang đứng ở vị trí ngưỡng vọng như thần tượng.
Thực vậy, nếu vì một lý do cá nhân hay vì những ép buộc của Giáo quyền mà TGM Kiệt từ chức, thì việc từ chức này trở thành một việc VÔ TRÁCH NHIỆM của chính Ngài và của Giáo quyền, Hội Đồng Giám mục VN và Tòa Thánh Vatican, đối với niềm Hy vọng của Tập thể Tín hữu và Dân chúng. Việc từ chức này làm cho Tập thể Tín hữu và Dân chúng rơi vào Thất vọng. Hy vọng càng cao, thì Thất vọng càng sâu. Hậu quả của tình trạng Thất vọng sâu thẳm này sẽ tàn phá ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM Giáo dân.
Nếu vì sức ép của quân Pharisiêu CSVN, cụ thể là của Nguyễn Thế Thảo, mà TGM Kiệt, Hội Đồng Giám mục VN, Đức Giáo Hòang Benedict XVI, chấp nhận việc từ chức, thì hậu quả tàn phá của Thất vọng càng sâu đậm hơn nữa cho ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM Giáo dân.
Tóm lại việc từ chức của TGM NGÔ QUANG KIỆT lúc này là việc không thể xẩy ra được nếu chính TGM Ngô Quang Kiệt, Hội Đồng Giám mục Việt Nam và Đức Giáo Hòang Benedict XVI còn mang trong người mình tinh thần TRÁCH NHIỆM đã được giao phó cho bởi chính Chúa Giêsu. Như trên đã nhắc tới, một Ca sĩ như Gerhard SCHONE, mặc dù không ai giao trách nhiệm, nhưng tự mình cảm thấy phải có tinh thần trách nhiệm đối với quần chúng đang hy vọng nhờ tiếng hát của mình mà ở lại Đông Bá Linh khi chính Oâng có dịp trốn thóat sang Tây Bá Linh. Đức TGM Kiệt, Hội Dồng Giám mục VN, Đức Giáo Hòang Benedict không thể kém tinh thần TRÁCH NHIỆM sánh với Ca sĩ Gerhard SCHONE mà để TGM Kiệt từ chức, đào thải, làm Tín hữu và Dân chúng từ Hy vọng cao phải rơi vào hố sâu Thất vọng.
Thiếu BỔN PHẬN lãnh đạo khi TGM Kiệt phải từ chức lúc này
Ở phần trên đây, chúng tôi nói đến việc thiếu tinh thần TRÁCH NHIỆM của Giáo quyền Việt Nam hay Vatican để cho việc TGM Kiệt từ chức xẩy ra lúc này.
Ở phần này, chúng tôi nói đến việc thiếu BỔN PHẬN lãnh đạo của Giáo quyền VN cũng như Vatican khi chấp nhận việc từ chức của TGM Kiệt lúc này.
Thực vậy, Lãnh đạo là phải dự phòng tương lai. “Diriger, c’est Prévoir l’avenir“ (Điều hành là Dự trù tương lại). Đó là Bổn phận của người Lãnh đạo. Hãy đặt câu hỏi: “LÚC NÀY, nếu Đức TGM Ngô Quang Kiệt quyết định tự đào thải; nếu Hội Đồng Giám mục VN đồng ý hay bắt ép TGM Kiệt đi khỏi Hà Nội; nếu Đức Giáo Hòang Benedict XVI chấp nhận cho TGM từ chức, thì những vị Lãnh đạo này từ Việt Nam đến Vatican có thiếu BỔN PHẬN Lãnh đạo của mình hay không?“. Chúng tôi xin trả lời ngay rằng việc TGM Kiệt ra đi lúc này là thiếu BỔN PHẬN Lãnh đạo của cả Giáo quyền từ Việt Nam tới Vatican vì chưa có sự sửa sọan cho một tương lai có thể tin tưởng được sau khi TGM rời khỏi Hà Nội.
Một người Cha trước khi chết, phải nghĩ đến tìm một đứa con có khả năng thay thế mình trong việc điều hành Gia đình sau này. Một vị Vua trước khi thóai vị, cũng tìm kiếm người con nào xứng đáng để nối ngôi mình. Chúa Giêsu trước khi về Trời, cũng đã chọn 12 Tông Đồ và đặt Thánh Phêrô lãnh đạo Giáo Hội.
Vậy, quyết định cho TGM NGÔ QUANG KIỆT từ chức, đi khỏi Hà Nội, những Lãnh đạo từ Việt Nam đến Vatican đã sửa sọan đặt một người mà Tập thể Tín hữu và Dân chúng có thể trao phó niềm Hy vọng như họ đã trao phó nơi TGM Kiệt hay chưa? Nếu chưa, thì đó là việc thiếu BỔN PHẬN Lãnh đạo của hàng Giáo phẩm từ Việt Nam đến Vatican. Nếu chưa, thì không thể để cho TGM Kiệt ra đi LÚC NÀY. Chúng tôi nhận thấy việc chưa sửa sọan ở những điểm sau đây:
1) Tập thể Tín hữu và Dân chúng vẫn luôn luôn đặt Hy vọng nơi TGM Kiệt và họ đang thực sự hoang mang với tin đồn hay hỏa mù do CSVN tung ra là Đức TGM Kiệt sẽ từ chức, đi khỏi Hà Nội. Họ chưa được sửa sọan để nhìn thấy một vị lãnh đạo khác khả dĩ để họ tin tưởng và có thể trao niềm Hy vọng nếu TGM Kiệt ra đi. Khi chưa có một hình ảnh khác khả dĩ tin được để bấu víu, thì việc ra đi LÚC NÀY của TGM Kiệt là để trước mặt họ một lỗ trống để họ rơi vào thất vọng.
2) CSVN, nhất là Nguyễn Thế Thảo, đã rất tiếc khi trước đây đồng ý để cho Giám Mục NGÔ QUANG KIỆT về Hà Nội. Nếu họ đã biết trước tinh thần khẳng khái, can đảm của Giám mục Ngô Quang Kiệt, thì họ đã tìm đủ mọi cách để chôn vùi Ngài tại Giáo phận Lạng Sơn hẻo lánh. Nguyễn Thế Thảo, Chủ tịch Uûy Ban Nhân Dân Tp. Hà Nội, đã công khai tuyên bố ngay với Ngọai giao đòan rằng phải đẩy TGM NGÔ QUANG KIỆT đi khỏi Hà Nội. Với ý đồ này, nếu LÚC NÀY, TGM Kiệt từ chức, thì CSVN và Nguyễn Thế Thảo sẽ không bao giờ chấp nhận cho một Giám mục nào mang tinh thần giống như TGM Kiệt về Hà Nội để Tập thể Tín hữu và Dân chúng đặt niềm Hy vọng. Thậm chí, CSVN và Nguyễn Thế Thảo còn tìm đặt ở Hà Nội một Giám mục “gà trống thiến“ hoặc một “ngợm giáo gian quốc doanh“ để chúng sai khiến. BỔN PHẬN Lãnh đạo của Giáo quyền là phải đề phòng tương lai về người thay thế TGM Ngô Quang Kiệt để tránh việc CSVN xử dụng mà tàn phá ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM Giáo dân đang lên cao sau bao chục năm trường bị đàn áp vùi dập.
3) TGM Kiệt, Hàng Giám Mục VN và Đức Giáo Hòang Benedict XVI cũng phải nghĩ đến trường hợp CSVN và Nguyễn Thế Thảo chủ mưu, sau khi TGM Kiệt từ chức, họ để Tổng Giáo phận Hà Nội trống ngôi như trường hợp của Tổng Giáo phận Sài Gòn trước đây. Họ để trống ngôi để đặt những điều kiện với Vatican về Tôn giáo, về đặt vị Giám mục mới, về sinh họat Tôn giáo của Giáo dân. Khi TGM Kiệt từ chức lúc này mà Giáo quyền Công Giáo chưa sửa sửa sọan nắm cái cán của con dao, thì CSVN và Nguyễn Thế Thảo sẽ nắm lấy mà tung hòanh.
Thử đề nghị những giải quyết
Mình đang nắm cái cán của con dao trong tay mình khi TGM NGÔ QUANG KIỆT vẫn tại chức. CSVN và Nguyễn Thế Thảo đang tìm đủ mọi cách nắm lấy cái cán của con dao và chỉ để mình sờ đến cái lưỡi dao nếu TGM Kiệt từ chức lúc này.
Điều tiên quyết của tất những giải guyết đề nghị nào đều là MÌNH ĐANG NẮM CÁN DAO, THÌ CỨ NẮM CHẮC LẤY ĐÃ, nghĩa là Đức TGM KIỆT không từ chức và không thể từ chức LÚC NÀY vì đây là việc thiếu TRÁCH NHIỆM và thiếu BỔN PHẬN LÃNH ĐẠO của chính Đức TGM Kiệt, của Hàng Giáo phẩm Việt Nam và của Đức Giáo Hòang Benedict XVI, như chúng tôi đã trình bầy trong hai phần trên đây.
1) Trường hợp vì Lý do sức khỏe mà TGM Kiệt đã nộp đơn xin từ chức
Theo Linh Mục VŨ KHỞI PHỤNG nói trong cuộc Phỏng vấn của Đài RFA và theo quan sát những họat động tổ chức Lễ Khai mạc Năm Thánh thì sức khỏe TGM Kiệt đã hồi phục Vậy lý do sức khỏe không đứng vững nữa. Ngài có thể thông báo rút lại đơn xin từ chức nếu đã nộp. Rút đơn xin từ chức vì TRÁCH NHIỆM và BỔN PHẬN đối với Giáo dân.
2) Trường hợp sức khỏe gia tăng, nhưng không phải là nan y bất khả kháng.
Cho dù sức khỏe của Đức TGM Kiệt có giảm đi 50%, thì còn 50% nữa. Ngài vẫn giữ chức tại Hà Nội và làm việc 50%. Trong thời gian này, Giáo quyền có thời giờ đặt những Giám mục Phụ tá làm việc 50% của Ngài vì sức khỏe. Đây là thời gian dự phòng đặt để những người mang tinh thần của TGM Kiệt khả dĩ làm cho Tập thể Tín hữu và Dân chúng tin được để trao phó niềm Hy vọng đang lên, để tránh Thất vọng làm hại ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM Giáo dân.
Dầu sao LÚC NÀY KHÔNG THỂ CÓ VIỆC TỪ CHỨC CỦA TGM NGÔ QUANG KIỆT, nếu chính TGM KIỆT, Hàng Giám Mục Việt Nam và Đức Giáo Hòang Benedict XVI còn có tinh thần TRÁCH NHIỆM và BỔN PHẬN LÃNH ĐẠO do chính Chúa Giêsu trao phó.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế Geneva, 03.12.2009
=====================================
NHỮNG Ý KIẾN THÊM CHO BÀI “LÚC NÀY KHÔNG THỂ CÓ VIỆC TỪ CHỨC CỦA TGM NGÔ QUANG KIỆT“
Ý kiến của Oâng PHẠM KIM LONG, Hoa kỳ
On Thu, 12/3/09, Long.K.Pham@ sce.com <Long.K.Pham@ sce.com> wrote:
Kính giáo sư Nguyễn Phúc Liên và qúy vị,
Chúng tôi hoàn toàn chia xẻ những nhận xét của GS vể đề tài từ chức của đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt. Hầu hết những linh mục và giáo dân mà chúng tôi có dịp trao đổi ý kiến, nhất là những vị thật sự đang có liên lạc và thường xuyên biết tin tức của đức Tổng đều khẳng định ngài không bao giờ từ chức, vì như vậy là trốn trách nhiệm với đoàn chiên. Bỏ dân trốn chạy để nhẹ gánhcho bản thân mình là cái tư cách của những kẻ thiếu trách nhiệm như Nguyễn Cao Kỳ chứ không thể nào là cung cách của một chủ chăn sáng suốt và can đảm như đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt. Điều đáng buồn là một vài người ở hải ngoại không hiểu là vô tình hay cố ý đang gieo tin đồn có tính cách bất kính với đức Tổng là ngài rất muốn từ chức nên chúng ta phải vận động với Đức Thánh Cha cầu khẩn Vatican đừng cho đức Tổng từ chức.
Là những người tuyệt đối tin tưởng (1) đức cha Ngô Quang Kiệt không phải là người lãnh đạo chịu bỏ đoàn chiên mà chạy lấy thân để được an nhàn, và (2) nếu Đức Thánh Cha đã gửi một Hồng Y qua Hà Nội nhân dịp lễ Khai Mạc Năm Thánh để tái tín nhiệm đức Tổng qua việc công khai trả cây gậy lại cho đức Tổng thì không vì một lẽ nào Tòa Thánh Vatican lại nhẹ dạ thay đổi thái độ mà chấp thuận cho đức Tổng từ chức cho dù là có thêm nhiều áp lực của bọn cộng sản và quốc doanh trong nước ép buộc đức Tổng phải từ chức. Điều chúng tôi muốn thưa với những vị đang quá lo cho đề tài đức Tổng từ chức là xin qúy vị đừng đánh giá quá thấp cái tư cách của đức cha Ngô Quang Kiệt và sự sáng suốt của Đức Thánh Cha, nhất là sau khi một hồng Y đại diện của Tòa Thánh đã long trọng tuyên bố trả cây gậy lại cho đức Tổng trước sự chứng kiến của cả thế giới. Kính chúc giáo sư và qúy vị một ngày thứ Năm thật vui và thành công. Xin đừng quên đọc thêm một kinh cầu nguyện cho đức tổng giám mục Ngô Quang Kiệt, đức cha Cao Đình Thuyên, tất cả các giám mục, tu sĩ, giáo dân, và đồng bào ruột thịt chúng ta đang tích cực tranh đấu cho công lý và tự do dân chủ tại quê nhà.
Kính thư,
TS. Giuse Phạm Kim Long Ủy Viên Hội Đồng giáo Dục Orange County Orange County, California
Ý kiến thêm của NGUYỄN PHÚC LIÊN, Thụy sĩ
On Thu, 12/3/09, NGUYEN PHUC LIEN <viettudan2009@ yahoo.com> wrote:
Trọng kính Tiến sĩ PHẠM KIM LONG và QÚY VỊ,
Tôi xin cảm ơn Tiến sĩ PHẠM KIM LONG đã chia sẻ bài viết của tôi. Tôi cũng xin thêm một vài nhận xét sau đây:
1) Lực lượng Pháp tăng cường cho TGM KIỆT
=> Khi dọc tin về những Thánh Lễ Khai mạc Năm Thánh, tôi nhận thấy có sự hiện diện đông đảo của những vị thuộc Mission Etrangere de Paris (MEP). Tại Miền Bắc trước đây, có hai Hội Truyền Giáo chính: Các Cha Đaminh Tây Ban Nha và Các Cha Thừa sai Paris (MEP). Các Cha Đa Minh lập những Địa phận Hải Phòng, Nam Định, Thái Bình và Bùi Chu. Các Cha Thừa sai Paris lập hai Địa phận lớn Hà Nội (được gọi là Địa phận Đàng ngòai) và Thanh Hóa (được gọi là Địa Đàng trong). Sau này Địa phận Đàng trong được chia làm hai Địa phận Thanh Hóa và Phát Diệm. Giọng đọc Kinh tại các Địa phận Hải Phòng, Nam Định, Thái Bình và Bùi Chu giống nhau do các Cha Đa Minh Tây Ban Nha dậy. Giọng đọc Kinh của hai Địa phận lớn Hà Nội (được gọi là Địa phận Đàng ngòai) và Thanh Hóa (được gọi là Địa Đàng ngòai) giống nhau do các Cha Thừa sai Pháp dậy. Nhưng giọng đọc Kinh do các Cha Đa Minh khác với giọng đọc Kinh của các Cha Thừa sai Paris Pháp. Vì vậy khi vào Nam, đi Nhà Thờ, mẹ của tôi (Thanh Hóa) thường tìm đến Nhà Thờ Tân Hà (Hà Nội mới) để đọc kinh cùng giọng, chứ không đi Nhà Thờ Tân Bùi (Bùi Chu mới) đọc kinh khác giọng.
=> Lực lượng Pháp (MEP) sang rất đông để hỗ trợ cho Địa phận Hà Nội, cho Đức Tổng KIỆT, con đẻ của Hội Thừa Sai Paris Pháp: Đức Hồng y Roger Marie Élie Etchegaray (MEP Pháp) , Phó Niên Trưởng Hồng Y Đoàn, Đức Hồng y André Armand Vingt-Trois (MEP Pháp), Tổng Giám Mục của Paris, Chủ tịch Hội đồng Giám Mục Pháp, Cha Jean-Baptiste Etcharren (nói tiếng Việt như gió), Bề Trên Tổng Quyền Hội Thừa Sai Paris.. Các Hồng Y này và Cha Bề trên MEP tăng cường thế lực cho Đức Tổng Giám mục Hà Nội Ngô Quang Kiệt. Tôi nghĩ rằng Hội Thừa Sai Paris không muốn TGM Kiệt (Hà Nội) bị Nguyễn Thế Thảo ức hiếp đến phải từ chức. Tôi nghĩ các Hồng Y Pháp này sẽ can thiệp với Vatican để hỗ trợ Đức Tổng Kiệt.
2) Một thế trận mà mình đang nắm ưu thế
Tôi chưa bao giờ đi lính, nhưng tôi nghĩ trong qúy Vị, có những người đã từng chiến đấu trong quân đội. Tôi nghĩ đến đến An-Lộc mà tướng HƯNG phải tử thủ bằng bất cứ giá nào. Đức Cha KIỆT, vì lầm lỡ của CSVN, đã từ Lạng Sơn về chiếm được ngọn đồi cao Hà Nội. CSVN và Nguyễn Thế Thảo biết mình lỡ lầm và tìm mọi cách tái chiếm lại ngọn đồi Hà Nội do TGM Kiệt đang chiếm giữ. Đức Tổng Kiệt lại được các Sĩ quan Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà anh dũng xả thân trấn giữ. Dù Đức Tổng Kiệt có bị địch CSVN và Nguyễn Thế Thảo tấn công như vũ bão để tái chiếm ngọn đồi Hà Nội, thì Ngài cũng phải cố thủ giữ Hà Nội như tướng Hưng tử thủ giữ An-Lộc. Nếu Ngài có bệnh tật đến 80%, thì chúng ta cũng phải tăng cường thuốc bổ, sắc nhân sâm Cao-Ly cho Ngài uống để còn sức tử thủ giữ ngọn đồi Hà Nội trước kẻ thù. Nếu Ngài từ chức, tức là giơ hai tay hàng, tức là giải giáp dòng Chúa Cứu Thế, tức là truyền lệnh cho Giáo dân Hà nội xuôi tay để CSVN và Nguyễn Thế Thảo chiếm lại ngọn đồi và thẳng tay thanh trừng sau này. Đức Tổng Kiệt phải tử thủ Hà Nội, không bao giờ từ chức cho đến hơi thở cuối cùng. Tử thủ Hà Nội và sửa sọan những Tướng Tá can cường nối tiếp tinh thần của Ngài cho ngọn đồi Hà Nội. Chúng ta phải hết lòng cổ võ, hỗ trợ cho việc tử thủ này, nghĩa là xin Ngài đừng bao giờ từ chức...
Trọng kính,
NGUYỄN PHÚC LIÊN
Ý kiến của Oâng VIỆT-SĨ, Hoa kỳ
On Fri, 12/4/09, Vie^.t Si~ <vietsi2002@yahoo.com> wrote:
Kính nhị vi. Tiến Sĩ Phạm Kim Long, Nguyễn Phúc Liên và toàn thể qúy vị kính mến,
Việt Sĩ hết lòng đồng ý với những nhận xét tinh tế của nhị vi. Tiến Sĩ về việc Tòa Thánh đã khôn ngoan trao trọng trách Tổng Giám Mục Hà Nội cho Đức Cha Kiệt bằng cách công khai trao gậy Giám Mục cho Ngài để toàn thế giới đuợc biết.
Khẩn xin Chúa nhân lành luôn luôn gìn giữ phần hồn lẫn phần xác Đức Cha Kiệt trong nhiệm vụ nặng nề chăn dắt đoàn chiên tại TGP Hà Nội cũng như vai trò quan trọng bảo vệ quyền lợi của đất nuớc, của Giáo Hội Công Giáo VN và Giáo Hội Công Giáo hoàn vũ.
Note: Thư ngắn này cũng đuợc gửi riêng cho Đức Tổng Giu Se Ngô Quang Kiệt.
Kính thư,
Vinh Sơn VIET SI "Thạc Sĩ" Điện Toán Hoa Kỳ
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế Geneva, 06.12.2009
| | | |
CHUYỆN ĐƠN TỪ CHỨC & CHIẾC GẬY MỤC TỬ CỦA VỊ TGM HÀ NỘI
Chuyện Đơn từ chức và chiếc gậy Mục tử của vị TGM Hà Nội. NGUYỄN AN QÚY
Câu chuyện về Đức TGM Hà Nội đệ đơn lên Đức Thánh Cha Bênêđictô 16 xin từ chức được dư luận quần chúng từ quốc nội đến hải ngoại quan tâm suốt trong mấy tháng qua, nên đã có nhiều bài viết về vấn đề này. Nhiều giả thuyết cũng đã được đặt ra nếu thực sự vấn đề này xẩy ra thì có phải là do áp lực của nhà nước cộng sản Việt Nam, hay của…? Những nguồn tin lúc đầu thì chưa nêu lý do từ chức của TGM Hà Nội nhưng về sau thì lại có nêu việc xin từ chức vì lý do sức khoẻ. Trên thực tế, vấn đề được đặt ra là liệu Đức TGM Hà Nội đã thực sự có đệ đơn xin từ chức vì lý do sức khoẻ chưa? Trong thời gian gần đây, thì vấn đề đó, ít nhiều chi cũng đã có phần nào đựợc hé mở ra rồi, nếu những ai chịu khó theo dõi tình hình của sự việc.
Xin nhắc lại một chút, vào thượng tuần tháng 8, nhiều nguồn tin đã được đưa lên net cho rằng Đức TGM Ngô Quang Kiệt đã có đơn xin từ chức, nhưng những bài viết đưa tin việc từ chức của ngài đều chưa nêu rõ lý do xin từ chức của ngài, mà hầu hết đều cho rằng đây là do có áp lực nào đó. Người viết còn biết được nguồn tin từ Việt Nam cho hay: có vài công an ở Huế đã tỏ ra rất thạo tin và có vẻ như đã nắm được nguồn tin một cách chính xác, nên khi tiếp xúc với vị chủ chăn tại Huế, họ đã bạo dạn chúc mừng ngài Chủ chăn Giáo phận Huế được thăng quan tiến chức nữa. Chuyện này cũng dễ hiểu thôi, vì bạo quyền cả nước không riêng gì tại Hà Nội, đều mong triệt hạ được vị TGM Hà Nội ra khỏi Hà nội, nên những tin tức như loại này thường thì các cán bộ nhà nước rất quan tâm, nhất là những công an đặt trách về tôn giáo. Đây là trò chơi gây hoang mang một cách xảo quyệt theo chủ trương của nhà nước csVN.
Trước những tin tức nóng bỏng này, người viết cảm thấy lo lắng nên ngày 11 tháng 8 năm 2009 đã liều viết một thư ngắn gọn gởi Đức Tổng Giám Mục Hà nội qua email để thăm dò sự việc ra sao? Chỉ trong vòng sáu bảy tiếng đồng hồ sau, người viết đã đón nhận được sự trả lời của ngài trên mail, với nội dung ngắn gọn như sau: ”…sức khoẻ tôi bị suy sụp nên tôi phải đi nghĩ ít lâu. Nay tôi đã trở về Toà Giám mục để làm việc lại. Chúng ta cầu nguyện cho nhau được tuân theo ý Chúa…” Đây là thời điểm ngài đi nghỉ ở Châu Sơn trở về và ngày Lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời ngài đã dâng Thánh lễ tại Hà Nội.
Trên trang báo điện tử DCCTVN, ngày 16-11-2009. tôi thấy có bài viết với tựa đề: “Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt đệ đơn trình bày với Đức Thánh Cha Bênêđictô 16 về tình trạng yếu sức khoẻ của ngài”. Đây là tựa đề bài trích đăng lại bài tường thuật : “Linh mục Đoàn TGP Hà Nội kết thúc kỳ Tĩnh Tâm năm” được phổ biến trên trang Tổng Giáo Phận Hà Nội ngày 14-11-2009”. Đọc bài tường thuật cuộc Tĩnh Tâm này, tôi cảm thấy an lòng, vì quả thật, đây là một sự minh định rõ hơn, để trả lời những dư luận xôn xao quanh mấy tháng nay về vấn đề TGM Ngô Quang Kiệt xin từ chức. Qua bài tường thuật kỳ Tĩnh Tâm, chứng tỏ rằng : Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt chỉ có đệ đơn trình bày với Đức Thánh Cha về tình trạng sức khoẻ của ngài, điều này khác với việc đệ đơn xin từ chức vì lý do sức khoẻ mà nhiều người đã đưa tin. Với bản tính hăng say làm việc và luôn tận tụy trong trách nhiệm của vị chủ chăn đối với đàn chiên, dĩ nhiên Đức TGM Ngô Quang Kiệt phải trình bày với vị Cha Chung về tình trạng của ngài từ vấn đề sức khoẻ đến những khó khăn nơi Giáo phận mà ngài đang đảm trách, khi ngài được triều yết với Đức Thánh Cha trong chuyến Ad limina vừa qua..
Xin trích một đoạn trong bài tường thuật “Linh Mục Đoàn TGP Hà nội kết thúc kỳ Tĩnh Tâm năm”: “…Kết thúc tuần tĩnh tâm năm của linh mục trong Giáo phận, Đức Tổng Giám Mục Giuse đã chia sẽ cùng Đức Cha Phụ Tá và các linh mục hiện diện diễn tiến ngài đệ đơn trình bày với Đức Thánh Cha Bênêđictô 16 về tình trạng yếu sức khoẻ của ngài.
Bài tường thuật viết tiếp: “Trong bầu khí gia đình hiệp nhất thân thương, Đức Cha Phụ Tá Laurenxô đã thay mặt linh mục đoàn bày tỏ niềm cảm thông sâu sắc và yêu mến chân thành của mình cũng như của mọi anh em linh mục đối với Đức TGM Giuse. Đức Cha Phụ Tá cũng xin các linh mục trong giáo phận tiếp tục mời gọi giáo dân cầu nguyện thật nhiều cho Đức TGM Giuse để ngài sớm hồi phục hầu tiếp tục hướng dẫn giáo phận trên đà phát triển và hoàn thành tốt nhiệm vụ Chúa và Giáo hội giao phó…”
Qua đó thì đã rõ: điểm then chốt của vấn đề, tức là việc TGM Ngô Quang Kiệt có đệ đơn trình bày với Đức Thánh Cha Bênêđictô 16 về tình trạng yếu sức khoẻ của ngài, chỉ có thế thôi theo nhận định của người viết.
Sau đó, tôi lấy làm ngạc nhiên khi đọc bài của tác giả mang tên “Người Quan Sát” với tựa đề: “Nhận định về tin Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt có đơn xin từ chức”. Bài này cũng được đăng trên trang DCCTVN ngày 18-11-2009 với câu mở đầu như một lời ghi chú đặc biệt:
” Đây là quan điểm riêng của tác giả, chúng tôi đăng để rộng đường dư luận”. www.dcctvn.net/news.php?id=5838
Người Quan Sát ( NQS) khi viết bài này, lại như muốn đưa ra một sự xác quyết là Đức Tổng Giám Muc Hà nội đã đệ đơn từ chức rồi, cho nên khi mở đầu bài viết NQS đã mượn lời của Đức Cha Chủ Tịch HĐGMVN Nguyễn Văn Nhơn và Hồng Y Phạm Minh Mẫn trao đổi với Linh mục Trần Công Nghị để đi đến kết luận chắc ăn đinh |
|
|
|