*VietTUDAN == FINinfo @
*VTD--TUAN BAO/ Weekly
=>So/No.379/27.11.08
=>So/No.378/20.11.08
QUAN DIEM
THOI SU/THONG TIN
KINH TE/TAI CHANH
PHONG TRAO DAU TRANH
NHAN QUYEN/DAN CHU
LUC LUONG TON GIAO
TOT DAO DEP DOI
LAP TRUONG DAU TRANH
=>So/No.377/13.11.08
=>So/No.376/06.11.08
=>So DAC BIET:APEC&WTO
*VTD--TON GIAO/ Religion
*VTD--KINH TE/ Economy
*VTD--CHINH TRI/ Politics
*VTD--LUU TRU/ Archives
@FINinfo--Fin.SERVICES
@FINinfo--Fin.PROCEDURES
@FINinfo--Fin.DOCUMENTS
@FINinfo--Fin.ARCHIVES
VTD&FIN--Noi Ket/ Links
FIN&VTD--Varieties/LinhTinh
DOC GIA/ READERS
HOW FOR MEETING ?
 



 =========================           =================================

  DIEN DAN CHINH TRI VIET NAM          Dau tranh cho Tu do & Dan chu tai Viet Nam 
  Vietnamese Political Forum                           Fight for Liberty&Democracy in Vietnam
  Tribune Politique Vietnamienne              Lutte pour la Liberte&Democratie au Vietnam

 ==========================         =================================


================================================================
VietTUDAN ----------------------------------------------------------------------------QUAN DIEM
================================================================


============== CHÚ THÍCH ĐẦU: LƯU TRỮ NHỮNG BÀI ================

Trong Phần Phổ Biến Mỗi Ngày hoặc trong mỗi số VietTUDAN hàng Tuần, có những Bài muốn giữ lại lâu hơn nữa trong DIỄN ĐÀN này, chúng tôi sẽ chuyển sang Phần Lưu Trữ Tổng Quát hoặc sang các Phần có những Chủ Đề dưới đây:
   
                      *   VietTUDAN -- chu de Ton Giao/ subject Religion :
                                                CONG SAN & TON GIAO   
                                                CSVN & TON GIAO                         
                                                NHUNG VU DAN AP  
                                                PHAP LENH TON GIAO                                              
                                                NGOM GIAO GIAN        
                      *   VietTUDAN -- chu de Kinh Te/ subject Economy                
                                                THAT BAI KINH TE CHI HUY   
                                                TUONG QUAN KT/CHINH TRI        
                                                DOC TAI & THAM NHUNG         
                                                KT. TU DO THI TRUONG     
                                                WTO & NGOAI THUONG   
                                                TU HUU & DAN CHU             
                                                CACH MANG VO SAN MOI     
                      *   VietTUDAN -- chu de Chinh Tri/ subject Politics   
                                                SUP DO THE GIOI CS              
                                                KET AN CS TAN NHAN    
                                                HO CHI MINH & CSVN     
                                                HO SO TOI AC CSVN        
                                                CA NHAN & CHINH TRI           
                                                THE CHE TU DO/DAN CHU    
                                                DAN CHU PHAP TRI       
                      *   VietTUDAN -- luu tru/ archives    

                (Xin xem cuối trang để biết bài giữ lại được chuyển vào Phần nào)
 
===============================================================




                                                         CHỦ ĐỀ: 
               PHẢI DỨT BỎ CHỨ KHÔNG CHỈ CẢI CÁCH CƠ CHẾ HIỆN HÀNH:
 

                                                          Bài 08:


                             NĂNG SUẤT CAO (PRODUCTIVITE ELEVEE)
                                         CỦA NỀN KINH TẾ TƯ DOANH



                               Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
                                Web: http://vietTUDAN.net/11604/index.html
                                                          20.11.2008



Chúng tôi viết bài này đúng trong lúc các nước họp bàn nhiều về những biện pháp mà Nhà Nước có thể can thiệp vào nền Kinh tế Tư bản Tư doanh đang gặp cơn Khủng hoảng Tài chánh và có những triệu chứng lan sang Lãnh vực Kinh tế thực.

Trước cuộc Họp Thượng đỉnh G20 tại Hoa Thịnh Đốn ngày 15.11.2008, TT.Pháp SARKOZY hô hào vận động theo khuynh hướng Xã hội cho một sự can thiệp mạnh của một Tổ chức Hoàn cầu nhằm Kiểm soát và Điều hợp hê thống Ngân Hàng/ Tài chánh Thế giới. Tham vọng này đã bị phản đối mạnh bởi Hoa kỳ và Gia Nã Đại.

Bản Thông Cáo chung của cuộc Họp G20 kết luận: “Nous devons poser les fondations d’une réforme qui nous aidera à garantir qu’une crise mondiale comme celle-ci ne se reproduira pas” (Chúng ta phải đặt những nền tảng của một cuộc cải cách để giúp chúng ta bảo đảm rằng một cuộc khủng hoảng như cuộc khủng hoảng này sẽ không xẩy ra nữa) (Journal LE TEMPS Suisse Lundi 17.11.2008, p. 3). Nhưng cũng trong số Báo này, ý kiến của TT.BUSH khẳng định như sau: “Cette crise n’est pas l’échec de l’économie de marché, et la réponse n’est pas de réinventer le système” (Cuộc khủng hoảng này không phải là sự thất bại của Kinh tế Thị trường, và câu trả lời không phải là đi phát minh một hệ thống mới).

Tờ báo còn tường thuật rằng: “La semaine dernìere, en prévision  de la rencontre, George BUSH  avait ardemment défendu les vertus du capitalisme et du libre marché” (Tuần vừa rồi, như để sửa soạn cho cuộc Họp, George BUSH đã chống đỡ mạnh mẽ cho những lợi điểm của nền Kinh tế Tư bản và cho Thị trường tự do) (Journal LE TEMPS Suisse Lundi 17.11.2008, p. 3).

Ngay cả Trung quốc, một nước chủ trương Chỉ huy Tập quyền Kinh tế, cũng không biết một sự kiểm soát và điều hành Kinh tế hoàn cầu theo kiểu nào. Oâng Jin LIQUN, Chủ tịch Tập đoàn China Investment Corp.’s, đã tuyên bố: “China doesn’t have the answers on how to create a proper global regulatory regime” (Trung quốc không có những câu trả lời về việc làm thế nào để sáng tạo ra một chế độ điều hành tổng quát đúng đắn) (THE WALL STREET JOURNAL, Tuesday November 18, 2008, p.22)

Trong hai bài 06 và 07 liền trước đây, chúng tôi đã phân tích về sự yếu kém năng suất của những Công ty quốc doanh và về những biến chứng thua thiệt khi có sự nhúng tay của quyền lực chính trị vào Kinh tế. Bài số 08 này nói về NĂNG SUẤT CAO (PRODUCTIVITE ELEVEE) CỦA NỀN KINH TẾ TƯ DOANH trong tinh thần mà Hoa kỳ và Gia Nã Đại bảo vệ trong cuộc họp G20 tại Hoa Thịnh Đốn ngày 15.11.2008.

Những khía cạnh sau đây được đề cập:

=> Mấy tỉ dụ dẫn nhập
=> Thưởng công và Chế tài Nhân lực
=>  Cập nhật hóa những phát minh
=> Quản trị Chi tiêu theo chiều hạ giá thành


Mấy tỉ dụ dẫn nhập

Ở cái thời Kinh tế Chỉ huy toàn diện tại Liên xô, người ta thấy nông dân làm việc trong các Kolkhoz và Soukhoz không gạt hái được nhựng hiệu năng như các Chương trình Ngũ niên hoạch định. Nhà nước Công sản tìm đủ mọi cách để có thể làm tăng năng suất của nông dân. Nhà nước nêu những khẩu hiệu như “Anh hùng lao động”, tặng huy chương để kích thích nông dân làm việc.  Nhưng năng suất vẫn kém bởi vì huy chương không đủ sức kích thích để nông dân làm việc ngày đêm. Nhà nước lại dùng biện pháp kiểm soát do những cán bộ nông nghiệp, nhưng nông dân vẫn tìm được cách để trốn việc. Cuối cùng, Nhà nước cấp cho nông dân mấy sào ruộng riêng và con bò cái. Tự nhiên ruộng riêng có rau cỏ mọc tươi tốt trong khi ấy ruộng nhà nước thì cây cối khô cằn. Con bò riêng thì béo tốt, mang bọng sữa lớn. Nông dân làm việc đêm ngày cho ruộng riêng, chăm nuôi kỹ càng con bò cái của riêng mình.

Người ta thường kể rằng con gái Nga có thân người rất đẹp, nhưng thiếu nụ cười, mặt chằm dằm vô duyên. Họ làm việc trong các Hợp Tác Xã của Nhà nước, thì cần gì phải cười để dụ khách hàng đến mua. Con gái làm việc trong các Tiệm của Kinh tế tự do và tư nhân, thì phải luôn luôn cười duyên để chiều khách hàng và được thưởng công.


Thưởng công và Chế tài Nhân lực

Hai tỉ dụ cho thấy rằng khi làm việc cho mình và kết quả của những cố gắng thì mình được hưởng, lúc đó mới có sự cố gắng tăng năng suất.

Trong nền Kinh tế Tự do và Thị trường, điều căn bàn là Tư hữu. Khi làm việc, ai cũng mong chiếm tư hữu cho mình. Tư hữu để bảo đảm cuộc sống cho chính mình  khi còn sức làm việc hay khi về già; tư hữu để bảo đảm cho con cháu. Đó là động lực chính yếu để tăng năng suất.

Khi một công nhân làm việc, tăng năng suất tốt, thì tăng lương, đó là sự thưởng công, khuyến khích tăng thêm năng suất. Cái huy chương “Anh hùng lao động” không đủ sức hấp dẫn để làm tăng năng suất. Điều làm cho một người chơi tennis cố gắng tập luyện, không phải là cái cúp, mà nhìn qua cái cúp ấy, anh ta lãnh được bao nhiêu tiền làm tư sản.

Cũng vậy, đứng về mặt tiêu cực, thì cũng chính cái tư hữu chế tài những ai kém năng suất làm việc. Ai làm việc kém năng suất, thì giảm lương hoạc sa thải, nghĩa là mất lương.

Đến đây, tôi nhớ đến một tỉ dụ bản thân. Khi là sinh viên, tôi thường đi làm việc trong các Tiệm ăn để kiếm tiền. Một buổi đêm, tôi phải lau chùi bếp đến một giờ sáng. Oâng chủ đến ôm lấy tôi và nói rằng ông thương tôi lắm. Làm việc thêm giờ và đang mệt, tôi bực mình nói với Oâng rằng tôi đến đây làm việc không phải vì ông thương tôi hay không mà chỉ vì đồng lương không hơn không kém. Oâng trả thêm lương, thì tôi làm việc đến 2, 3 giờ sáng cũng được mà không biết mệt, không cằn nhằn gì cả.


Cập nhật hóa những phát minh

Lịch sử phát triển Kinh tế là Lịch sử áp dụng những khám phá khoa học vào Lãnh vực sản xuất Kinh tế. Đây là vấn đề xử dụng Chất Xám làm tăng hiệu năng của bắp thịt nhân lực. Kỹ nghệ hóa sản xuất có nghĩa là xử dụng những máy móc vào tiến trình sản xuất để làm tăng hẳn lượng sản xuất.

Cuộc Cách Mạng Kinh tế của Anh quốc là do áp dụng khám phá khoa học về Máy Hơi nước vào tiến trình sản xuất, vào phương tiện phân phối hàng hóa. Kinh tế Anh quốc đứng hàng đầu Thế giới hồi ấy là do sự áp dụng này.

Ngày nay tốc độ chu kỳ dịch vụ tăng thần tốc là do việc áp dụng khám phá về điện tử vào các xí nghiệp. Hãy so sánh thời xử dụng Telex, Fax và E-Mail hiện nay.

Trong mọi lãnh vực hoạt động Kinh tế, tỉ dụ ngay nông nghiệp chẳng hạn, người ta tìm đủ mọi cách để cơ giới hóa.

Những Công ty lớn trên Thế giới sống còn là do sự mau chóng áp dụng những khám phá Khoa học vào Tiến trình sản xuất của mình. Chỉ cần chậm áp dụng những khám phá khoa học, thì đã bị những Công ty khác lấn át trong cạnh tranh để mình có thể đi đến phá sản.

Quan sát những nước trên Thế giới, người ta thấy rõ rệt rằng những Quốc gia chủ trương nền Kinh tế tư bản và thị trường tự do là những nước có đà áp dụng những khám phá khoa học vào Tiến trình sản xuất Kinh tế mau mắn nhất: Hoa kỳ, Nhật, Nam Hàn, Đức, Pháp...


Quản trị Chi tiêu theo chiều hạ giá thành

Paul SAMUELSON khi nói về lợi nhuận trong nền Kinh tế cạnh tranh thị trường đã đưa ra như một Định lý:”Trong dài hạn, Lợi nhuận tiến đến chiều hướng triệt tiêu”, nghĩa là:
   Lợi Nhuận   =    Giá Bán  -   Giá Thành   =    0

Thực vậy, ở Thị trường cạnh tranh, rất khó lòng tăng giá bán để có Lợi nhuận cao. Vì vậy việc quan trọng là phải quản trị Giá Thành, phải căn cơ Chi Tiêu để hạ Giá Thành xuống thấp để làm tăng Lợi nhuận.

Những Công ty quốc doanh không có sự cố gắng căn cơ quản trị này bởi vì họ chi tiêu tiền của Nhà Nước, “tiền chùa”, nên không những không có sự thương xót mà còn tiêu xài lãng phí hoặc cát xén bỏ vào túi riêng mình nữa. Trong nền Kinh tế tư doanh, chi tiêu là chi tiêu tư hữu của mình, nên tất nhiên không thể không căn cơ.

Nếu nói Lợi nhuận là mức đo tổng quát hiệu năng Kinh tế của một Công ty, thì chính những Công ty tư doanh mới có hiệu năng cao được.

Đứng về mặt lợi ích xã hội cho quần chúng tiêu thụ, thì việc quản trị giá thành theo chiều hướng giảm xuống là một hiệu năng quan trọng cho một nền Kinh tế. Sự thua kém năng suất, hiệu năng của nền Kinh tế tập quyền chỉ huy đối với nền Kinh tế tư bản thị trường tự do là ở phương diện này.

Nói rằng nền Kinh tế Tập quyền Chỉ huy không có Khủng hoảng bởi vì họ có phát triển đâu mà có khủng hoảng. Còn nói rằng Kinh tế Tự do Thị trường có khủng hoảng bởi vì họ đã tiến triển lên mức độ cao, nên khi giảm sút xuống một chút, thì gọi đó là khủng hoảng.  

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế








 
                                                      CHỦ ĐỀ:
                PHẢI DỨT BỎ CHỨ KHÔNG CHỈ CẢI CÁCH CƠ CHẾ HIỆN HÀNH:
 

                                                          Bài 07:

                       TẤT CẢ MỌI CAN THIỆP NHÀ NƯỚC LÀM PHÁT SINH
                                ĐẦU CƠ, CHỢ ĐEN VÀ CHI PHÍ TỐN KÉM



                              Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
                                Web: http://vietTUDAN.net/11604/index.html
                                                      23.10.2008



Trong ít tuần nay, nhân cuộc khủng hoảng Tài chánh, các Chính quyền bỏ vốn ra để cứu vớt Lãnh vực Ngân Hàng/Tài chánh. Có hai khuynh hướng thuộc giới Chính trị khi Nhà Nước bỏ ra những số tiền khổng lồ:

1) Chính trị khuynh hướng xã hội thì muốn sự can thiệp trực tiếp và lâu dài của Nhà Nước vào Lãnh vực Ngân Hàng/ Tài chánh.
2) Chính trị khuynh hướng tự do thì muốn những Chương trình cứu vớt chỉ là trợ lực giai đoạn cho Lãnh vực Ngân Hàng/ Tài chánh trong lúc ốm bệnh, rồi sau đó Nhà Nước rút về vị trí của mình.

Dù là với khuynh hướng xã hội đi nữa, thì quyền lực của Nhà Nước cũng chỉ hạn định ở món tiền của mình bỏ vào, nghĩa là những quyền quyết định Tài chánh/ Kinh tế vẫn được đo lường bằng sức mạnh đồng vốn bỏ vào. Điều này khác với những quyết định hoàn toàn có tính cách Chính trị ở Việt Nam với thể chế độc tài độc đảng.


Can thiệp nắm mạch máu
Kinh tế sản xuất tại Việt Nam

Trong hai ngày 17-18.10.2008, tại cuộc Hội thảo được tổ chức tại Đại học PRINCETON Hoa kỳ, vấn đề Tài chánh và Ngân Hàng tại Việt Nam trở thành đề tài chính. Diễn giả chính của buổi hội thảo, tiến sĩ Nguyễn Hồng Sơn, Phó Hiệu Trưởng Trường Đại Học Kinh Tế, thuộc Đại Học Quốc Gia Hà Nội, nhận định, rằng “thị trường tài chánh Việt Nam đặt nền tảng trên hệ thống ngân hàng,” phát triển nhanh, nhưng phần vốn Nhà Nước vẫn chiếm tỷ trọng lớn.

Ông nói: “Hệ thống ngân hàng Việt Nam cung cấp hơn 20% vốn cho toàn bộ lượng đầu tư xã hội trong nền kinh tế Việt Nam. Số lượng ngân hàng hoạt động tăng rất nhanh, từ 9 đơn vị trong năm 1991, tăng lên đến con số 80 trong năm 2008.”

Mặc dầu phát triển nhanh, tính chất của hệ thống ngân hàng Việt Nam vẫn mang tính quốc doanh, vì tỷ lệ ngân hàng có vốn nhà nước hoặc do nhà nước làm chủ, vẫn chiếm đa số.

Cho đến nay, mặc dầu Nhà Nước Việt Nam chỉ làm chủ 6 ngân hàng, nhưng số vốn thuộc Nhà Nước trong toàn bộ hệ thống lại chiếm đến hơn 67%.

Nếu tính trong khu vực ngân hàng cổ phần, thì phần lớn trong số 34 ngân hàng loại này đều do Nhà Nước thành lập hoặc cung cấp vốn.

Tham gia đóng góp ý kiến tại buổi hội thảo, tiến sĩ Regina M. Abrami, giáo sư môn Khoa Học Chính Trị, Khoa Quản Trị Kinh Doanh thuộc đại học Harvard, nói rằng vai trò của Nhà Nước trong thị trường VN không được phân định rõ ràng.

Câu hỏi đặt ra, là Nhà Nước đóng vai trò giám sát hay vai trò cổ đông góp vốn? Từ câu hỏi này, người ta đặt lại vấn đề của tính minh bạch. Ví dụ cụ thể là Tổng Công Ty Đầu Tư Vốn Nhà Nước, SCIC. Trong khi SCIC có nhiệm vụ mua lại càng nhiều càng tốt các công ty quốc doanh, thì trong một nghĩa nào đó, Tổng Công Ty này đóng cả hai vai trò, vừa là người giám sát, vừa là người góp vốn.

Hiện nay, SCIC có trong danh mục của mình hơn 900 công ty con, thuộc Nhà Nước, và khoảng 200 tỷ đồng tài sản.

Giáo sư Abrami, một chuyên gia về Việt Nam và Trung Quốc, nhận xét, rằng: “Trong khi Việt Nam thúc đẩy tính minh bạch cùng quá trình giám sát các cơ chế tài chánh, thì Nhà Nước đã thực hiện nhiều cách thức làm phát sinh sự phức tạp.”

Theo thông tin mà tiến sĩ Nguyễn Hồng Sơn cho biết, thì hệ thống ngân hàng, vai trò “cột sống” của thị trường tài chánh Việt Nam, “phát triển nhanh” trong “môi trường thiếu tính cạnh tranh.”

Tổng quát những nhận định này cho thấy rằng Kinh tế VN định hướng XHCN có thể nói là nằm trong tay Nhà Nước. Mà Nhà Nước ở đây là đảng CSVN độc tài. Hệ thống Ngân Hàng/Tài chánh, mạch máu của Kinh tế có thể gọi là hệ thống Ngân Hàng/Tài chánh Mafia nhóm đảng, liên hệ gia đình của những người nắm quyền đảng. Tỉ dụ con gái của Nguyễn Tấn Dũng nắm một số vốn đầu tư khá lớn do Nhà Nước cung cấp.

Theo phân tích của Bà Frnacoise NICOLAS về cuộc Khủng hoảng Tài chánh Á châu năm 1997, thì một hệ thống Ngân Hàng/ Tài chánh như vậy là nguồn của Khủng hoảng.


Can thiệp trực tiếp Nhà Nước
Vào Xuất Nhập cảng

Những Tổng Công ty Nhà Nước giữ những độc quyền Xuất Nhập cảng hoặc giữ những Quotas ưu đãi về những hàng hóa tiêu thụ lớn. Tình trạng này phát sinh ra việc nhường bán Quotas từ những Tổng Công ty Nhà Nước có đặc quyền. Đây là lý do làm mất sự sinh động và hiệu lực thương mại của Thị trường. Hã lấy hai tỉ dụ: Xuất cảng Gạo và Nhập cảng Dầu Lửa mà Dân chúng Việt Nam đang bị thiệt thòi hiện nay.

Những Tổng Công ty Nhà Nước có những đặc quyền lấy Gạo xuất cảng. Chúng tôi đã có dịp nói chuyện với Tổng Công ty TIGIFOOD Tiền Giang và được biết rằng Nhà Nước không có những Quỹ điều hợp Lúa Gạo tương xứng cho Nông dân, thiếu điều kiện Silo dự trữ khiến cho Thị trường dễ bị ếm giá cho đầu cơ. Hiện nay, nông dân được mùa, nhưng vấn đề là không bán được.

Ngày 19.10.2008, TS LÊ VĂN BẢNH - viện trưởng Viện Lúa ĐBSCL tóm tắt tình hình ứ đọng lúa gạo như sau: “Lúa gạo đang tồn đọng trong thời gian dài và chưa biết khi nào giải phóng hết đang làm hàng triệu nông dân ĐBSCL điêu đứng. Trong chuyện này ngoài "lỗi" của giống lúa IR 50404 còn có trách nhiệm của DN xuất khẩu lúa gạo, của Nhà nước và cả người nông dân trồng lúa.“
 
Chúng tôi đã có dịp quan sát Thị trường tiêu thụ gạo ở Phi châu như Brazaville, Bénin, Lagos và thấy vắng bóng Gạo của Việt Nam, mặc dầu những xứ này chuộng ăn gạo của Việt Nam với 25% broken vì giá hạ thuộc tầm mua của họ.

Việc Nhập Cảng Dầu Lửa cũng nằm trong tay Nhà Nước. Hiện nay Giá Dầu Thế giới xuống mạnh, nhưng Nhà Nước độc quyền cũng không điều chỉnh giá xuống cho Dân.

Tóm lại khi Nhà Nước nắm độc quyền hay giữ Quotas, thì vấn đề Xuất Nhập cảng không có cạnh tranh và lưu hành sinh động.


Can thiệp trực tiếp Nhà Nước
Về Giá cả Thị trường tiêu thụ hàng ngàyï

Khuynh hướng của một Nhà Nước Xã hội dễ can thiệp trực tiếp vào giá cả tiêu thụ hàng ngay của Thị trường nhân danh bào vệ người nghèo.  Nhà Nước dễ ấn định Giá trần và Giá sàn cho hàng hóa, nhất là những hàng hóa tiêu thụ đại chúng.

=> Đinh Giá trần (Prix plafond)

Khi giá một nhu yếu phẩm có đà tăng lên, nghĩa là phía Cầu tăng lên hơn phía Cung, Nhà Nước can thiệp trực tiếp vào Thị trường bằng cách định một Giá trần, nghĩa là giá bán không được tăng lên trên Giá trần đã do Nhà Nước ấn định. Nhà Nước lấy lý do là mình phải bênh đỡ cho người nghèo. Hâu quả của việc can thiệp này ra sao ?
* Chính Nhà Nước đã tạo ra một tình trạng Cầu luôn luôn lớn hơn Cung và nhữ vậy trên Thị trường tiêu thụ, giá cả luôn luôn ở trong tình trạng phải cao hơn Giá trần.
* Tình trạng này khiến cho con buôn tìm cách đầu cơ làm cho Cung càng khan hiếm hơn để họ bán chợ đen với giá cao hơn nữa.
* Để có thể kiểm soát được đầu cơ và bán chợ đen của con buôn, Nhà Nước buộc lòng phải chi tiêu tốn kém cho hệ thống kiểm soát. Việc chi tiêu tốn kém xã hội này lại lấy từ tiền thuế của Dân. Nếu con cháu đảng làm đầu cơ, thì ai dám kiểm soát.

Như vậy vấn đề đặt ra là việc Nhà Nước định Giá trần có ích lợi cho Dân không hay lại làm cho Dân vẩn sống trong tình trạng tăng giá do đầu cơ và chợ đen, rồi phải đóng thuế chi tiêu xã hội cho hệ thống kiểm soát.

Trong thời YELSIN tại Nga, vì giữ Giá trần mà Moscou khan hiếm thịt, dân chúng nối đuôi đợi hàng dài trước cửa tiệm. YELSIN đã quyết định thả lòng giá. Giá thịt lên vọt, nhưng dần dần lại xuống và còn xuống thấp hơn Giá trần (Prix plafond) mà Nhà Nước đã định trước đây vì lượng Cung tràn vào Thị trường.

=> Giá sàn (Prix plancher)

Đây là trường hợp giá cả của mặt hàng tụt xuống vì lý do ếm giá của phía mua chẳng hạn. Nhà Nước can thiệp vào để định giá sàn, nghĩa là không cho giá xuống thấp hơn với mục đích trợ lực cho phía Cung, nghĩa là cho phía sản xuất tiếp tục hoạt động. Nếu giá tiếp tục mang khuynh hướng xuống và để bảo vệ phía sản xuất Cung, Nhà Nước lại cũng phải lấy tiền thuế của Dân để bù trừ cho những thua lỗ của những Công ty sản xuất. Nếu đây là những Công ty quốc doanh, thì Nhà Nước phải trường kỳ hỗ trợ (Subventions) để những Công ty này khỏi chết.


Trong cả hai trường hợp Giá trần và Giá sàn, chính người Dân đóng thuế phải chịu cho những Chi tiêu xã hội. Vì vậy, không thể nói được rằng việc can thiệp trực tiếp của Nhà Nước là để bênh đỡ cho người nghèo.


Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế




                                                   CHỦ ĐỀ:
            PHẢI DỨT BỎ CHỨ KHÔNG CHỈ CẢI CÁCH CƠ CHẾ HIỆN HÀNH:



                                                 Bài MỞ ĐẦU:


                           CHO THUỐC CHỮA TRỊ ĐÚNG CĂN BỆNH



                          Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
                            Web: http://vietTUDAN.net/11604/index.html
 


Liên quan đến Khủng Hoảng Kinh tế/Tài chánh, chúng tôi đã viết hai loạt bài Chủ đề sau đây:

=> Chủ đề: Sụp đổ Chế độ từ Khủng Hoảng Tài chánh

Viết từ 01.11.2007 gồm 12 Bài liên tiếp dựa vào những dữ kiện của cuộc Khủng Hoảng Tài chánh Á châu 1997 và vào những triệu chứng bấp bênh của phát triển Kinh tế tại những nước bắt đầu phát triển trong đó có Việt Nam.

=> Chủ đề: Dân diệt trừ căn bệnh Khủng Hoảng KT/TC  

Viết từ 10.04.2008 gồm 10 Bài liên tiếp nhằm mục đích tìm căn nguyên của bệnh Khủng Hoảng KT/TC đã được công khai tuyên bố vào cuối tháng Hai, đầu tháng Ba năm 2008

Đây là loạt Bài Chủ đề thứ ba:

=> Chủ đề: Phải Dứt bỏ chứ không chỉ Cải cách CƠ CHẾ hiện hành 

Viết từ ngày hôm nay, 24.07.2008. Căn bệnh chính yếu cho tình trạng Lạm phát, Khủng hoảng Tài chánh/ Kinh tế hiện nay là CƠ CHẾ cho phép gắn liền Độc tài Chính trị với Độc quyền Kinh tế. Tìm ra căn bệnh chính yếu như vậy, chúng tôi chủ trương DỨT BỎ cái CƠ CHẾ ấy, chứ không thể chỉ CẢI CÁCH. Nếu chỉ cải cách, có nghĩa là vẫn giữ những điểm chính của CƠ CHẾ, thì con vi trùng tạo ra Khủng hoảng vẫn nằm đó và trong tương lai, bệnh Khủng hoảng lại tái diễn cũng như trong từng chục năm nay, con vi trùng đã làm bùng nổ Khủng Hoảng ngày nay.


PHÍA NHÀ NƯỚC CSVN TUYÊN TRUYỀN ĐỂ AN DÂN
HAY CHỈ TÌM THUỐC THOA BÓP NGOÀI DA.

Nguyễn Tấn Dũng đã hốt hoảng trước những xuất hiện Khủng hoảng: Lạm phát vượt mức, Ngân Hàng nguy cơ phá sản, Nhập siêu làm thiếu hụt cán cân Thương Mại, Thị trường Chứng Khoán tụt dốc không phanh, Các Công ty Quốc doanh thua lỗ nặng mà Nhà Nước phải gồng mình bỏ công quỹ ra để cứu vớt.

Nguyễn Tấn Dũng, các trách nhiệm Bộ Sở, một số những chuyên viên Kinh tế của chế độ đã cố tình đổ lỗi cuộc Khủng Hoảng cho tình trạng chung của Thế Giới, nhất là của Hoa kỳ. Nhưng những chuyên viên Kinh tế/ Tài chánh Quốc tế thuộc World Bank, IMF, Ngân Hàng Phát Triển Á châu, Poor’s & Mood... đã cảnh báo Việt Nam rằng có những lý do chính thuộc riêng của Việt Nam.

Những biện pháp chữa chạy đã được nêu ra. Thậm chí Nguyễn Tấn Dũng còn đi hỏi chính Oâng Allen GREENPAN.

Việc đi tìm thuốc chữa này mang yếu tố tuyên truyền để an Dân hoặc chỉ là thoa bóp ngoài da mong cho êm phần nào con bệnh. Họ không thực tình chữa trị cái căn nguyên đích thực của bệnh bởi vì CSVN vẫn muốn duy trì cái CƠ CHẾ Độc tài Chính trị nắm lấy Độc quyền Kinh tế. Một số những Tiến sĩ, Thạc sĩ Kinh tế cố vấn cho Nhà Nước, cũng vì địa vị và nồi cơm, đã trở thành nịnh thần, chứ không có can đảm nói lên sự thực của căn bệnh, mặc dầu họ biết rõ. Họ chỉ nằm ở phạm vi Cải Cách CƠ CHẾ mà thôi, nếu ai can đảm đề nghị.


KHỦNG HOẢNG KINH TẾ VN: PHẢI CHỮA ĐÚNG CĂN BỆNH
 
Ký giả ĐỖ HIẾU của Đài Á châu Tự do đã hai lần đặt câu hỏi cho chúng tôi về phương diện này. Lần đầu tiên Ký giả hỏi xem những biện pháp hiện nay của Nhà Nước có thể chữa trị được Lạm phát, Khủng hoảng Kinh tế/Tài chánh hay không. Tôi đã trả lời rằng không thể chữa được nếu vẫn giữ CƠ CHẾ hiện nay.

Lần thứ hai, Thứ Tư 16.07.2008, Ký giả ĐỖ HIẾU gọi qua Điện thoại Di động, phỏng vấn chúng tôi với một câu hỏi duy nhất: "KINH TẾ VIỆT NAM BỊ BỆNH, PHẢI CHỮA TRỊ NHƯ THẾ NÀO ?"  Chúng tôi trả lời không cần phải suy nghĩ nhiều vì đây là sự xác tín của chúng tôi rồi. 

Khi qua Hoa kỳ, Nguyễn Tấn Dũng đã xin gặp Ông Allen GREENSPAN, cựu Thống Đốc Ngân Hàng Trung ương Mỹ, về những biện pháp chữa trị lạm phát. Thực ra việc gặp hỏi này chỉ là tuyên truyền. Nguyễn Tấn Dũng cũng như mọi người đều biết căn nguyên của Bệnh và biết phải chữa trị như thế nào, nhưng lẩn tránh không nói ra sự thực mà thôi. Nguyễn Tấn Dũng cũng vừa tuyên bố quyết định mời gọi những chuyên gia Kinh tế/Tài chánh nước ngoài cố vấn cho những vấn đề Kinh tế/Tài chánh VN, ngay cả cho các Công ty quốc doanh. Diễn Đàn VnEXPRESS tuần này viết lên đầu đề lớn: "Kinh tế VN như người ốm cần kê đúng đơn thuốc". 

Trong khung cảnh nhà cầm quyền Việt Nam đi tìm danh y chữa bệnh như tuyên truyền, chúng tôi đã trả lời câu hỏi của Ký giả ĐỖ HIẾU một cách vắn gọn với hình ảnh bình dân cho dễ hiểu như sau: 

Muốn chữa bệnh, phải nói đúng căn bệnh là gì. Nếu không thì cho toa thuốc trật lấc. Ai cũng biết cái căn bệnh đích thực, nhưng ngại nói toạc móng heo ra cái căn bệnh ấy vì ngại sợ con bệnh (CSVN) mắc cỡ cho bệnh. Riêng tôi, tôi xin nói toặc móng heo ra rằng đó là bệnh TIÊM LA CÙ ĐINH do việc đánh đĩ giữa ĐỘC TÀI CHÍNH TRỊ và ĐỘC QUYỀN KINH TẾ. Hai thứ đó cộng chung, đánh đĩ với nhau "thiếu vệ sinh" mà nảy sinh ra trùng THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ, bệnh Tiêm La Cù Đinh. Đây không phải là ngứa ngáy ngoài da, chỉ cần thoa dầu cù là. Cái bệnh Tiêm La Cù Đinh này đã ăn ngầm từ hàng chục năm nay, bây giờ chịu không nổi, nên phát hiện. Nếu chỉ thoa dầu cù là như để dịu ngứa ngáy mà không dứt điểm chữa trị, thì bệnh Tiêm La Cù Đinh vẫn tiếp tục ăn ruỗng thân xác Kinh tế/Tài chánh Việt Nam trong tương lai nữa.

Căn bệnh này thuộc CƠ CHẾ, đó là cho phép ĐỘC TÀI CHÍNH TRỊ đánh đĩ "thiếu vệ sinh" với ĐỘC QUYỀN KINH TẾ. Tham nhũng, Lãng phí ở đây không phải là từ luân lý cá nhân, nhưng thuộc vào CƠ CHẾ cho phép đánh đĩ giữa hai quyền lực. 

Ông Allen GREENSPAN biết cái căn bệnh CƠ CHẾ đánh đĩ này, nhưng tế nhị không nói huỵch toẹt ra vì sợ CSVN xấu hổ. Những cố vấn Kinh tế/Tài chánh ở Việt Nam cũng biết rõ rệt cái căn bệnh CƠ CHẾ này, nhưng trước cường quyền và nghĩ đến nồi cơm, nên tránh né không nói huỵch toẹt ra, dễ trở nịnh thần thay vì là cố vấn. 

Biết đích thực căn bệnh Tiêm La Cù Đinh như vậy, thì Toa Thuốc đầu tiên để chữa trị là phải TÁCH RỜI hai lãnh vực ra, đừng để chúng ăn nằm đánh đĩ "thiếu vệ sinh" với nhau. Dứt điểm không thể để ĐỘC TÀI CHÍNH TRỊ ngủ chung với ĐỘC QUYỀN KINH TẾ. 

Việc tách rời này là Toa Thuốc cơ bản tiên khởi. Sau khi tách rời rồi, chúng ta mới thêm những thứ thuốc phục sức cho Kinh tế lành mạnh và Chính trị lành mạnh. 

Tôi đã đưa ra hai tỉ dụ:
 
1) Một Thánh nhân từ trời xuống, nếu nhốt chung phòng tối tăm với mỹ nhân, thì Thánh nhân và Mỹ nhân trước sau cũng tò tò sán lại thiếu vệ sinh, thiếu ngay thẳng. 

2) Chính tôi, Nguyễn Phúc Liên, nếu ngồi bên cạnh đống vàng, cũng dễ tìm cách lượm ít thỏi vàng bỏ túi riêng mình, nhất nữa khi ngồi bên đống vàng mà tôi lại có toàn quyền chính tri. Tôi biển thủ vàng bỏ vào túi riêng. Nếu ai mở miệng phản đối, thì tôi dùng toàn quyền chính trị để khoá miệng hoặc bỏ tù người đó. Việc biển thủ này không phải là vấn đề luân lý của Nguyễn Phúc Liên, mà là cái CƠ CHẾ cho Nguyễn Phúc Liên có hai quyền lực cùng một lúc.

Sự xác tín về căn nguyên chính yếu cho căn bệnh không phải là xác tín có tính cách cá nhân. Đây là sự xác tín đi từ một NGUYÊN TẮC của hệ thống Kinh tế Tự do và Thị trường đã được luôn luôn đòi hỏi bởi những Thế hệ Kinh tế gia lừng danh:  
 
1) Thế hệ những Nhà Kinh tế Cổ điển Anh (les Classiques Anglais). Đây cũng là những Ông Tổ sáng lập nền Kinh tế Tự do và Thị trường: Adam SMITH, David RICARDO, Stuart MILL (Thế kỷ 17)

2) Thế hệ những Nhà Kinh tế Tân Cổ điển (cuối Thế kỷ 19-đdầu Thế kỷ 20):Alfred MARSHALL, PARETTO, WALRAS

3) Nhà Toán học và Kinh tế gia lừng danh KEYNES sau cuộc Đại Khủng hoảng Kinh tế 1929-1930. Ông tổ của Economie du Marche lấy phía Cầu (Demande) hướng dẫn phía Cung (Offre).

4) Thế hệ học trò của KEYNES, hậu Keynes (Post-keynesiens): Paul SAMUELSON (Giải Nobel Kinh tế 1970), FRIEDMANN. Đây là nhưng Giáo sư Kinh tế và Cố vấn cho Hoa kỳ. Họ dậy tại Trường Kinh tế Harvard.

Thế mà những Tiến sĩ, Thạc sĩ Kinh tế Cố vấn cho Việt Nam không nhắc gì đến căn bệnh ĐỘC TÀI CHÍNH TRỊ nắm lấy ĐỘC QUYỀN KINH TẾ. Họ có phải là Cố vấn để nói lên sự thật hay không, hay chỉ là những Nịnh thần. Việc nịnh thần này mang hậu quả đến 75% dân số Việt Nam phải đau khổ vì Khủng hoảng Kinh tế/Tài chánh.

Nếu những Tiến sĩ, Thạc sĩ Kinh tế này không biết đến nguyên tắc mà các Thế hệ Kinh tế gia lừng danh luôn luôn chủ trương, thì những những Tiến sĩ, Thạc sĩ Kinh tế Cố vấn này bị rớt Đại học Kinh tế ngay từ năm Thứ Nhất của của Phân khoa Kinh tế.


KHAI TRIỂN CHỦ ĐỀ

Chúng tôi lần lượt khai triển Chủ đề với những Bài sau đây:

Bài 01:  Nguyên tắc không can thiệp trực tiếp Chính trị vào Kinh tế
Bài 02:  Sự thất bại của hệ thống Kinh tế Trung ương Tập quyền Chỉ huy và Bao cấp
Bài 03:  Kinh tế Tự do và Thị trường định hướng XHCN chỉ là bịp bợm vô lương
Bài 04:  Tham nhũng Lãng phí là hậu quả của việc đánh đĩ giữa Độc tài Chính trị và  Độc quyền Kinh tế.
Bài 05:  Lạm phát Tiền tệ (Inflation Monétaire) của một Nhà Nước độc tài
Bài 06:   Sự yếu kém Năng suất (Faible Productivité) của những Công ty Quốc doanh
Bài 07:  Tất cả mọi can thiệp Nhà Nước (interventions Etatiques) làm phát sinh Đầu cơ, Chợ đen và Chi phí tốn kém Xã hội
Bài 08:  Năng suất cao (Productivité élevée) của nền Kinh tế Tư doanh
Bài 09:  Thị trường là Yếu tố Điều Hợp của nền Kinh tế (Marché, Facteur régularisateur de l’Economie)
Bài 10:  Chính trị và Luật pháp chỉ là Môi trường cho Phát triển Kinh tế (Environnement Politico-Juridique adéquat)
Bài 11:  Yêu cầu những Biện pháp cụ thể tiến đến Dứt bỏ CƠ CHẾ hiện hành
Bài 12:  Dân chủ hóa Kinh tế dẫn đến Dân chủ hóa Chính trị (Démocratisation Economique ==> Démocratisation Politique)

Cái căn bản lý luận liên tục của 12 bài này là như sau:

1)  Chúng tôi trình bầy đầu tiên cái NGUYÊN TẮC tách rời quyền lực Chính trị ra khỏi lãnh vực hoạt động Kinh tế trong một hệ thống Kinh tế Tự do và Thị trường. Nguyên tắc này đã được đặt ra bởi những Nhà Kinh tế quốc tế thuộc nhiều thế hệ trước đây. Những lý do đòi hỏi việc tách rời này là: một đàng tránh cho quyền lực Chính trị (nhất là độc tài) lạm dụng Kinh tế để thủ lợi; một đàng tư doanh mới thiết thân đến tiền bạc của mình (không phải tiền chùa) để căn cơ chi tiêu, đồng thời đêm ngày cố gắng đạt được lợi nhuận tối đa.

2) Tiếp đến, chúng tôi lấy tỉ dụ sự thất bại toàn diện của hệ thống Kinh tế Tập quyền Chỉ huy của Khối Cộng sản. Sự thất bại này đã đưa đến sụp đổ Khối Cộng sản Nga và Đông Aâu. Một số nước, vì tình trạng đói nghèo của Dân chúng, buộc phải hội nhập hệ thống Kinh tế Tự do và Thị trường, tuy nhiên vẫn còn bấu víu lấy Chính trị độc tài Cộng sản, nên phải thêm cái đuôi tuyên truyền định hướng XHCN để làm cuộc đánh đĩ giữa ĐỘC TÀI CHÍNH TRỊ và ĐỘC QUYỀN KINH TẾ. Cuộc Khủng Hoảng Kinh tế hiện nay tại Việt Nam là hậu quả của việc đánh đĩ này, nghĩa là họ không tôn trọng NGUYÊN TẮC tách rời hai lạnh vực mà các Kinh tế gia quốc tế đã đòi hỏi.

3) Từ NGUYÊN TẮC tách rời hai lãnh vực và từ nhưng tỉ dụ việc vi phạm nguyên tắc với hậu quả tàn phá Kinh tế, chúng tôi đi vào cắt nghĩa những chi tiết về năng suất sản suất, về quản trị tài chánh, tiền tệ dẫn đến Khủng Hoảng Kinh tế/ Tài chánh mà cụ thể là Kinh tế VN hiện nay.

4) Từ những căn bản lý luận và nhận định thực tế trên đây, cái hệ luận trực tiếp rút ra là PHẢI DỨT KHOÁT TÁCH RỜI ĐỘC TÀI CHÍNH TRỊ RA KHỎI ĐỘC QUYỀN KINH TẾ. Khủng hoảng Kinh tế hiện nay tại Việt Nam là do việc gắn liền hai quyền lực này tích lũy đã nhiều chục năm. Nếu không dứt khoát tách rời hai lãnh vực, mà chỉ đưa ra những biện pháp tuyên truyền mỵ dân, thì nền Kinh tế vẫn bệnh hoạn trong tương lai.

5) Chúng tôi thêm bài cuối cùng về tương quan giữa nền Kinh tế Tự do và Thị trường thực sự với nguyên tắc DÂN CHỦ cho Chính trị. Nhìn tỉ dụ Hoa kỳ và Thụy sĩ, hai quốc gia có nền Chính trị Dân chủ cao. Dân chúng hai quốc gia này khởi đầu bằng việc tìm tòi kiếm sống cho cá nhân. Ý thức Kinh tế cá nhân phát triển trước ý thức Chính trị tập thể. Tổ chức Chính trị và Luật pháp (Environnement Politico-Juridique adequat) chỉ là bảo đảm cho sự phát triển Kinh tế cá nhân. Dân chủ Kinh tế đưa đến Dân chủ Chính trị.


ĐỀ NGHỊ ĐỐI THOẠI KINH TẾ VỚI NHỮNG
CHUYÊN GIA KINH TẾ NHÀ NƯỚC CSVN

Theo rõi những phát biểu nhận định của những Chuyên viên Kinh tế về cuộc Khủng hoảng Kinh tế/ Tài chánh hiện nay tại Việt Nam, chúng tôi có những cái nhìn như sau:

1) Những Chuyên gia Kinh tế hiện nay, cả trong nước lẫn ngoài nước, đều được học hỏi trong hệ thống của nền Kinh tế Tự do và Thị trường. Những Chuyên gia ấy không thể không biết những NGUYÊN TẮC căn bản nền tảng cho nền Kinh tế. Đây là cái mẫu số chung để việc đối thoại đi đến chấp nhận những gì phải thực hiện hữu ích cho việc Phát triển Kinh tế Việt Nam. Sự khác biệt trong khi phát biểu chỉ là do ảnh hưởng trực tiếp hay gián tiếp của Chính trị mà thôi. Chúng ta không đối thoại Chính trị với CSVN vì họ nhất thiết chủ trương độc tài, nhưng chúng ta đối thoại Kinh tế với những Chuyên gia Kinh tế dựa trên những NGUYÊN TẮC Kinh tế có tính cách Khoa học.

2) Một số những Chuyên gia Kinh tế hiện góp ý cho Nhà Nước CSVN như Tiến sĩ NGUYỄN QUANG A, Tiến sĩ LÊ ĐĂNG DOANH... chắc chắn biết sự thật của căn bệnh Khủng Hoảng hiện nay, nhưng vì hoàn cảnh ở Việt Nam, nên chưa nói hết sự thực.

3) Những Chuyên gia hoặc Bình luận gia viết về cuộc Khủng Hoảng như Oâng NGÔ NHÂN DỤNG, Oâng LÝ ĐẠI NGUYÊN, Tiến sĩ NGUYỄN THANH GIANG, Kinh tế gia NGUYỄN XUÂN NGHĨA... không ngần ngại đi thẳng vào căn nguyên thực của bệnh Khủng Hoảng.
 
Chúng tôi xin mạo muội liên lạc với những Chuyên gia hoặc Bình luận gia đã thẳng thắn nói sự thật thuộc CƠ CHẾ hiện hành với chủ trương phải hủy bỏ CƠ CHẾ để chữa trị dứt điểm và lâu dài cho bệnh Khủng hoảng của Kinh tế Việt Nam. Việc liên lạc này nhằm hai mục đích:

=> Tiến tới một ỦY BAN TƯ VẤN KINH TẾ ĐỘC LẬP không bị ảnh hưởng Chính trị, mà chỉ vì những những nguyên tắc thuần túy Kinh để yêu cầu những biện pháp thi hành.  

=> Sẵn sàng ĐỐI THOẠI với những Chuyên gia Kinh tế Cố vấn cho Nhà Nước CSVN. Mẫu số chung đã có. Cuộc đối thoại nhằm cổ võ những Chuyên gia thoát ra tầm ảnh hưởng của Chính trị để nói lên sự thật nhân danh sự Phát triển Kinh tế bền vững cho Quê Hương Việt Nam.


Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC IÊN, Kinh tế




                                      Chú thích 01 cho Bài MỞ ĐẦU:

                           DÂN NGHÈO BUỘC LÒNG PHẢI ĐỨNG LÊN



                          Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
                            Web: http://vietTUDAN.net/11604/index.html
 


Tuần vừa rồi, khi viết Bài MỞ ĐẦU giới thiệu cho loạt Bài CHỦ ĐỀ, chúng tôi nhận được một số những ý kiến xây dựng: Oâng CU DAI LONG và Oâng TRAN TU. Đây là những ý kiến mà khi bắt đầu viết những bài trong Chu đề, chúng tôi phải lưu tâm nghĩ đến. Oâng CU DAI LONG góp nhiều ý kiến căn bản trong việc chấm dứt CƠ CHẾ CSVN hiện nay, đặc biệt Oâng lưu ý đến PNB; Oâng TRAN TU lưu ý chúng tôi về ý chí chấm dứt CHẾ ĐỘ CSVN đã có từ lâu rồi.

Chúng tôi xin đăng lại đây những hồi âm vắn gọn đã gửi đến hai Oâng. Việc hồi âm vắn gọn này được coi như chú thích cho Bài MỞ ĐẦU, làm sáng tỏ thêm sự xác tín của chúng tôi vào việc chấm dứt CƠ CHẾ đến như một ĐỊNH MỆNH từ cuộc Khủng Hoảng Kinh tế/Tài chánh đang diễn ra tại Việt Nam.
 

=> Trọng kính Ông CU DAI LONG (cudailong@yahoo.com)

Tôi xin ghi nhận ý kiến của Ông và chân thành cảm ơn Ông.

Tôi không tin lực lượng nước ngoài có thể lật lại CƠ CHẾ hiện nay. Tôi chỉ tin ở LỰC LƯỢNG DÂN NGHÈO QUỐC NỘI đứng lên đòi miếng ăn cho dạ dầy (Quyền DẠ DẦY, Stomach Right) của chính họ. Tôi cũng ít tin vào lực lượng Trí thức Dân chủ trừu tươ.ng.

Khi Ông nói đến PNB, thì đó cũng là ý kiến của tôi. Dân Nghèo không đấu tranh cho PNB được phân phối hữu lý đến nỗi họ phải chịu đói khổ, mà họ không đứng lên đòi hỏi, thì CSVN vẫn đè đầu bóp họng họ, thì họ ráng mà chịu nhục và đoi. Chúng ta ở nước ngoài cũng khó lòng trợ lực.

Trọng kính Ông,
Nguyễn Phúc Liên


=> Trọng kính Ông TU TRAN (trantu60@yahoo.com ),

Tôi rời Việt Nam năm 1965, rồi học, dậy học và về hưu tại Thụy sĩ này.

Từ năm 1975, tôi tham dự, hoạt động với những Phong trào nhằm lật đổ CSVN. Tôi có ít nhận định sau đây:

1) Từ nước ngoài, không thể mang Cách Mạng về giải phóng Quê Hương bằng quân sự;
2) Đã có những Phong trào thành lập Chính phủ lưu vong lưu bị cho đẹp ở những xa lông;
3) Đã có những vận động các Chính phủ nước ngoài để mong họ lật đổ dùm CSVN, nhưng than ôi, họ hứa cho đẹp, nhưng họ tính toán quyền lợi Kinh tế, Quốc phòng cho nước họ.
4) Tôi chỉ tin tưởng ở LỰC LƯỢNG QUỐC NỘI lật đổ CSVN để cứu lấy chính mình. Tuy nhiên, tôi ít tin ở Phong trào Trí thức  Dân chủ, Nhân quyền trừu tưựng. Tôi chỉ tin và xác tín vào khả năng của một lực lượng duy nhất, đó là LỰC LƯỢNG DÂN NGHÈO, gồm 75% dân số, đứng lên  lật đổ CSVN để có miếng ăn cho chính bụng đói của mình: quyền DẠ  DẦY (Stmach Right) chứ không phãi Nhân quyền trừu tươ.ng.

Cuộc Khủng Hoảng Kinh tế hiện nay chính là lúc Lực Lượng Dân Nghèo đứng lên. Nếu họ không đứng lên đòi miếng ăn cho chính mình, thì chúng ta khó lòng trợ lực họ.

Trọng kính Ông,
Nguyễn Phúc Liên 


Điều mà chúng tôi nhắc lại trong hai hồi âm trên đây, đó là việc DÂN NGHÈO đứng lên đấu tranh cho chính DẠ DẦY rỗng của họ. Chính họ phải thiết thân đến họ trước những người khác. Nếu không, họ vẫn chịu cảnh CSVN khai thác bóc lột họ mà họ không nên than vãn kêu gọi sự bố thí, thương hại của người khác.


Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC IÊN, Kinh tế





                                  Chú thích 02 cho Bài MỞ ĐẦU:

                                         ĐỐI THOẠI KINH TẾ



                      Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
                       Web: http://vietTUDAN.net/11604/index.html
 

Trong bài MỞ ĐẦU, chúng tôi đề nghị ĐỐI THOẠI KINH TẾ để tìm ra những điểm hữu ích cho việc phát triển Kinh tế Việt Nam trong bền vững và đồng đều mà Dân Nghèo đang trông đợi. Chúng tôi không ĐỐI THOẠI CHÍNH TRỊ với CSVN vì đây là bọn cối chầy, mặt dầy mày dạn đã bao chục năm rồi. Chúng chỉ tìm đối thọi, vu khống chính trị, chứ không bao giờ có thiện chí đối thoại. ĐỐI THOẠI KINH TẾ có thể làm được vì những Nhà Kinh tế, dù thuộc đảng CSVN, nhưng vẩn phải biết những nguyên tắc căn bản làm nền tảng cho một hệ thống Kinh tế. Khi đã lựa chọn một hệ thống, thì phải chấp nhận những nguyên tắc ấy chứ không thể cối chầy được.

CĂN BẢN LÝ LUẬN CỦA 12 BÀI CHỦ ĐỀ 

Chính lẽ hôm nay, chúng tôi bắt đầu viết Bài 01 trong loạt 12 bài. Nhưng có hai lý do để chúng tôi chưa bắt đầu: lý do thứ nhất là tính cách liên tục của lý luận tiếp nối của 12 bài mà chúng tôi không muốn có sự dán đoạn lâu; lý do thứ hai làtrong tháng Tám mùa hè này, chúng tôi ngưng 2 tuần sau số báo này để đi vắng xa không thể viết, nên có sự dán đoạn.

Cái căn bản lý luận liên tục của 12 bài này là như sau:

1)  Chúng tôi trình bầy đầu tiên cái NGUYÊN TẮC tách rời quyền lực Chính trị ra khỏi lãnh vực hoạt động Kinh tế trong một hệ thống Kinh tế Tự do và Thị trường. Nguyên tắc này đã được đặt ra bởi những Nhà Kinh tế quốc tế thuộc nhiều thế hệ trước đây. Những lý do đòi hỏi việc tách rời này là: một đàng tránh cho quyền lực Chính trị (nhất là độc tài) lạm dụng Kinh tế để thủ lợi; một đàng tư doanh mới thiết thân đến tiền bạc của mình (không phải tiền chùa) để căn cơ chi tiêu, đồng thời đêm ngày cố gắng đạt được lợi nhuận tối đa.

2) Tiếp đến, chúng tôi lấy tỉ dụ sự thất bại toàn diện của hệ thống Kinh tế Tập quyền Chỉ huy của Khối Cộng sản. Sự thất bại này đã đưa đến sụp đổ Khối Cộng sản Nga và Đông Aâu. Một số nước, vì tình trạng đói nghèo của Dân chúng, buộc phải hội nhập hệ thống Kinh tế Tự do và Thị trường, tuy nhiên vẫn còn bấu víu lấy Chính trị độc tài Cộng sản, nên phải thêm cái đuôi tuyên truyền định hướng XHCN để làm cuộc đánh đĩ giữa ĐỘC TÀI CHÍNH TRỊ và ĐỘC QUYỀN KINH TẾ. Cuộc Khủng Hoảng Kinh tế hiện nay tại Việt Nam là hậu quả của việc đánh đĩ này, nghĩa là họ không tôn trọng NGUYÊN TẮC tách rời hai lạnh vực mà các Kinh tế gia quốc tế đã đòi hỏi.

3) Từ NGUYÊN TẮC tách rời hai lãnh vực và từ nhưng tỉ dụ việc vi phạm nguyên tắc với hậu quả tàn phá Kinh tế, chúng tôi đi vào cắt nghĩa những chi tiết về năng suất sản suất, về quản trị tài chánh, tiền tệ dẫn đến Khủng Hoảng Kinh tế/ Tài chánh mà cụ thể là Kinh tế VN hiện nay.

4) Từ những căn bản lý luận và nhận định thực tế trên đây, cái hệ luận trực tiếp rút ra là PHẢI DỨT KHOÁT TÁCH RỜI ĐỘC TÀI CHÍNH TRỊ RA KHỎI ĐỘC QUYỀN KINH TẾ. Khủng hoảng Kinh tế hiện nay tại Việt Nam là do việc gắn liền hai quyền lực này tích lũy đã nhiều chục năm. Nếu không dứt khoát tách rời hai lãnh vực, mà chỉ đưa ra những biện pháp tuyên truyền mỵ dân, thì nền Kinh tế vẫn bệnh hoạn trong tương lai.

5) Chúng tôi thêm bài cuối cùng về tương quan giữa nền Kinh tế Tự do và Thị trường thực sự với nguyên tắc DÂN CHỦ cho Chính trị. Nhìn tỉ dụ Hoa kỳ và Thụy sĩ, hai quốc gia có nền Chính trị Dân chủ cao. Dân chúng hai quốc gia này khởi đầu bằng việc tìm tòi kiếm sống cho cá nhân. Ý thức Kinh tế cá nhân phát triển trước ý thức Chính trị tập thể. Tổ chức Chính trị và Luật pháp (Environnement Politico-Juridique adequat) chỉ là bảo đảm cho sự phát triển Kinh tế cá nhân. Dân chủ Kinh tế đưa đến Dân chủ Chính trị.


ĐỐI THOẠI KINH TẾ: TỈ DỤ VỚI TS LÊ ĐĂNG DOANH

Chúng tôi sẵn sàng đối thoại về Kinh tế dựa trên căn bản lý luận của loạt bài Chủ đề vửa tóm lược trên đây. Thành thực mà nói, NGUYÊN TẮC tách rời hai Lãnh vực Kinh tế, Chính trị mang tính cách hiển nhiên. Việc đối thoại như mang tính cách cùng nhau nói lên một sự thực.

Chúng tôi đọc lời phát biểu của Tiến sĩ LÊ ĐĂNG DOANH trả lời cho Phóng viên NAM NGUYÊN của đài Á châu Tự do. Tiến sĩ nói giới tư doanh Việt Nam sẽ phá sản từng loạt, nhưng lại thêm rằng đây là sự tàn phá sáng tạo (creative destruction) theo Kinh tế gia Hoa kỳ gốc Aùo Joseph Alois SCHUMPETER. Sự tàn phá sáng tạo này là tại Hoa kỳ chứ không thể áp dụng cho Việt Nam, nơi mà ĐỘC TÀI CHÍNH TRỊ nắm chặt lấy ĐỘC QUYỀN KINH TẾ, đè bẹp sáng tạo TƯ DOANH, thì làm thế nào mà có ’creative destruction’. Tiến sĩ LÊ ĐĂNG DOANH phải yêu cầu CSVN đừng trói buộc Kinh tế Tư doanh nữa.

Chúng tôi rất mong đối thoại với Tiến sĩ LÊ ĐĂNG DOANH về điểm này.


Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC IÊN, Kinh tế
 




 



xxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxx
Tro ve/ Back to/ Retour:

==> MUC LUC CHINH CUA DIEN DAN/ MAIN MENU OF WEBSITE
==> MUC LUC cua Chuong nay/ MENU of this current Chapter


 
Top