*VietTUDAN == FINinfo @
*VTD--TUAN BAO/ Weekly
=>So/No.379/27.11.08
QUAN DIEM
THOI SU/THONG TIN
KINH TE/TAI CHANH
PHONG TRAO DAU TRANH
NHAN QUYEN/DAN CHU
LUC LUONG TON GIAO
TOT DAO DEP DOI
LAP TRUONG DAU TRANH
=>So/No.378/20.11.08
=>So/No.377/13.11.08
=>So/No.376/06.11.08
=>So DAC BIET:APEC&WTO
*VTD--TON GIAO/ Religion
*VTD--KINH TE/ Economy
*VTD--CHINH TRI/ Politics
*VTD--LUU TRU/ Archives
@FINinfo--Fin.SERVICES
@FINinfo--Fin.PROCEDURES
@FINinfo--Fin.DOCUMENTS
@FINinfo--Fin.ARCHIVES
VTD&FIN--Noi Ket/ Links
FIN&VTD--Varieties/LinhTinh
DOC GIA/ READERS
HOW FOR MEETING ?
 



 ==========================         =================================

  DIEN DAN CHINH TRI VIET NAM          Dau tranh cho Tu do & Dan chu tai Viet Nam 
  Vietnamese Political Forum                           Fight for Liberty&Democracy in Vietnam
  Tribune Politique Vietnamienne              Lutte pour la Liberte&Democratie au Vietnam

 ==========================         =================================


===============================================================
VietTUDAN --------------------------------------------------------------KINH TE/ TAI CHANH
===============================================================


============== CHÚ THÍCH ĐẦU: LƯU TRỮ NHỮNG BÀI ================

Trong Phần Phổ Biến Mỗi Ngày hoặc trong mỗi số VietTUDAN hàng Tuần, có những Bài muốn giữ lại lâu hơn nữa trong DIỄN ĐÀN này, chúng tôi sẽ chuyển sang Phần Lưu Trữ Tổng Quát hoặc sang các Phần có những Chủ Đề dưới đây:
   
                      *   VietTUDAN -- chu de Ton Giao/ subject Religion :
                                                CONG SAN & TON GIAO   
                                                CSVN & TON GIAO                         
                                                NHUNG VU DAN AP  
                                                PHAP LENH TON GIAO                                              
                                                NGOM GIAO GIAN        
                      *   VietTUDAN -- chu de Kinh Te/ subject Economy                
                                                THAT BAI KINH TE CHI HUY   
                                                TUONG QUAN KT/CHINH TRI        
                                                DOC TAI & THAM NHUNG         
                                                KT. TU DO THI TRUONG     
                                                WTO & NGOAI THUONG   
                                                TU HUU & DAN CHU             
                                                CACH MANG VO SAN MOI     
                      *   VietTUDAN -- chu de Chinh Tri/ subject Politics   
                                                SUP DO THE GIOI CS              
                                                KET AN CS TAN NHAN    
                                                HO CHI MINH & CSVN     
                                                HO SO TOI AC CSVN        
                                                CA NHAN & CHINH TRI           
                                                THE CHE TU DO/DAN CHU    
                                                DAN CHU PHAP TRI       
                      *   VietTUDAN -- luu tru/ archives    

                (Xin xem cuối trang để biết bài giữ lại được chuyển vào Phần nào)
 
===============================================================




NĂNG SUẤT CAO (PRODUCTIVITE ELEVEE)
CỦA NỀN KINH TẾ TƯ DOANH

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Web: http://vietTUDAN.net/11604/index.html
20.11.2008



Chúng tôi viết bài này đúng trong lúc các nước họp bàn nhiều về những biện pháp mà Nhà Nước có thể can thiệp vào nền Kinh tế Tư bản Tư doanh đang gặp cơn Khủng hoảng Tài chánh và có những triệu chứng lan sang Lãnh vực Kinh tế thực.

Trước cuộc Họp Thượng đỉnh G20 tại Hoa Thịnh Đốn ngày 15.11.2008, TT.Pháp SARKOZY hô hào vận động theo khuynh hướng Xã hội cho một sự can thiệp mạnh của một Tổ chức Hoàn cầu nhằm Kiểm soát và Điều hợp hê thống Ngân Hàng/ Tài chánh Thế giới. Tham vọng này đã bị phản đối mạnh bởi Hoa kỳ và Gia Nã Đại.

Bản Thông Cáo chung của cuộc Họp G20 kết luận: “Nous devons poser les fondations d’une réforme qui nous aidera à garantir qu’une crise mondiale comme celle-ci ne se reproduira pas” (Chúng ta phải đặt những nền tảng của một cuộc cải cách để giúp chúng ta bảo đảm rằng một cuộc khủng hoảng như cuộc khủng hoảng này sẽ không xẩy ra nữa) (Journal LE TEMPS Suisse Lundi 17.11.2008, p. 3). Nhưng cũng trong số Báo này, ý kiến của TT.BUSH khẳng định như sau: “Cette crise n’est pas l’échec de l’économie de marché, et la réponse n’est pas de réinventer le système” (Cuộc khủng hoảng này không phải là sự thất bại của Kinh tế Thị trường, và câu trả lời không phải là đi phát minh một hệ thống mới).

Tờ báo còn tường thuật rằng: “La semaine dernìere, en prévision  de la rencontre, George BUSH  avait ardemment défendu les vertus du capitalisme et du libre marché” (Tuần vừa rồi, như để sửa soạn cho cuộc Họp, George BUSH đã chống đỡ mạnh mẽ cho những lợi điểm của nền Kinh tế Tư bản và cho Thị trường tự do) (Journal LE TEMPS Suisse Lundi 17.11.2008, p. 3).

Ngay cả Trung quốc, một nước chủ trương Chỉ huy Tập quyền Kinh tế, cũng không biết một sự kiểm soát và điều hành Kinh tế hoàn cầu theo kiểu nào. Oâng Jin LIQUN, Chủ tịch Tập đoàn China Investment Corp.’s, đã tuyên bố: “China doesn’t have the answers on how to create a proper global regulatory regime” (Trung quốc không có những câu trả lời về việc làm thế nào để sáng tạo ra một chế độ điều hành tổng quát đúng đắn) (THE WALL STREET JOURNAL, Tuesday November 18, 2008, p.22)

Trong hai bài 06 và 07 liền trước đây, chúng tôi đã phân tích về sự yếu kém năng suất của những Công ty quốc doanh và về những biến chứng thua thiệt khi có sự nhúng tay của quyền lực chính trị vào Kinh tế. Bài số 08 này nói về NĂNG SUẤT CAO (PRODUCTIVITE ELEVEE) CỦA NỀN KINH TẾ TƯ DOANH trong tinh thần mà Hoa kỳ và Gia Nã Đại bảo vệ trong cuộc họp G20 tại Hoa Thịnh Đốn ngày 15.11.2008.

Những khía cạnh sau đây được đề cập:

=> Mấy tỉ dụ dẫn nhập
=> Thưởng công và Chế tài Nhân lực
=>  Cập nhật hóa những phát minh
=> Quản trị Chi tiêu theo chiều hạ giá thành


Mấy tỉ dụ dẫn nhập

Ở cái thời Kinh tế Chỉ huy toàn diện tại Liên xô, người ta thấy nông dân làm việc trong các Kolkhoz và Soukhoz không gạt hái được nhựng hiệu năng như các Chương trình Ngũ niên hoạch định. Nhà nước Công sản tìm đủ mọi cách để có thể làm tăng năng suất của nông dân. Nhà nước nêu những khẩu hiệu như “Anh hùng lao động”, tặng huy chương để kích thích nông dân làm việc.  Nhưng năng suất vẫn kém bởi vì huy chương không đủ sức kích thích để nông dân làm việc ngày đêm. Nhà nước lại dùng biện pháp kiểm soát do những cán bộ nông nghiệp, nhưng nông dân vẫn tìm được cách để trốn việc. Cuối cùng, Nhà nước cấp cho nông dân mấy sào ruộng riêng và con bò cái. Tự nhiên ruộng riêng có rau cỏ mọc tươi tốt trong khi ấy ruộng nhà nước thì cây cối khô cằn. Con bò riêng thì béo tốt, mang bọng sữa lớn. Nông dân làm việc đêm ngày cho ruộng riêng, chăm nuôi kỹ càng con bò cái của riêng mình.

Người ta thường kể rằng con gái Nga có thân người rất đẹp, nhưng thiếu nụ cười, mặt chằm dằm vô duyên. Họ làm việc trong các Hợp Tác Xã của Nhà nước, thì cần gì phải cười để dụ khách hàng đến mua. Con gái làm việc trong các Tiệm của Kinh tế tự do và tư nhân, thì phải luôn luôn cười duyên để chiều khách hàng và được thưởng công.

Thưởng công và Chế tài Nhân lực

Hai tỉ dụ cho thấy rằng khi làm việc cho mình và kết quả của những cố gắng thì mình được hưởng, lúc đó mới có sự cố gắng tăng năng suất.

Trong nền Kinh tế Tự do và Thị trường, điều căn bàn là Tư hữu. Khi làm việc, ai cũng mong chiếm tư hữu cho mình. Tư hữu để bảo đảm cuộc sống cho chính mình  khi còn sức làm việc hay khi về già; tư hữu để bảo đảm cho con cháu. Đó là động lực chính yếu để tăng năng suất.

Khi một công nhân làm việc, tăng năng suất tốt, thì tăng lương, đó là sự thưởng công, khuyến khích tăng thêm năng suất. Cái huy chương “Anh hùng lao động” không đủ sức hấp dẫn để làm tăng năng suất. Điều làm cho một người chơi tennis cố gắng tập luyện, không phải là cái cúp, mà nhìn qua cái cúp ấy, anh ta lãnh được bao nhiêu tiền làm tư sản.

Cũng vậy, đứng về mặt tiêu cực, thì cũng chính cái tư hữu chế tài những ai kém năng suất làm việc. Ai làm việc kém năng suất, thì giảm lương hoạc sa thải, nghĩa là mất lương.

Đến đây, tôi nhớ đến một tỉ dụ bản thân. Khi là sinh viên, tôi thường đi làm việc trong các Tiệm ăn để kiếm tiền. Một buổi đêm, tôi phải lau chùi bếp đến một giờ sáng. Oâng chủ đến ôm lấy tôi và nói rằng ông thương tôi lắm. Làm việc thêm giờ và đang mệt, tôi bực mình nói với Oâng rằng tôi đến đây làm việc không phải vì ông thương tôi hay không mà chỉ vì đồng lương không hơn không kém. Oâng trả thêm lương, thì tôi làm việc đến 2, 3 giờ sáng cũng được mà không biết mệt, không cằn nhằn gì cả.

Cập nhật hóa những phát minh

Lịch sử phát triển Kinh tế là Lịch sử áp dụng những khám phá khoa học vào Lãnh vực sản xuất Kinh tế. Đây là vấn đề xử dụng Chất Xám làm tăng hiệu năng của bắp thịt nhân lực. Kỹ nghệ hóa sản xuất có nghĩa là xử dụng những máy móc vào tiến trình sản xuất để làm tăng hẳn lượng sản xuất.

Cuộc Cách Mạng Kinh tế của Anh quốc là do áp dụng khám phá khoa học về Máy Hơi nước vào tiến trình sản xuất, vào phương tiện phân phối hàng hóa. Kinh tế Anh quốc đứng hàng đầu Thế giới hồi ấy là do sự áp dụng này.

Ngày nay tốc độ chu kỳ dịch vụ tăng thần tốc là do việc áp dụng khám phá về điện tử vào các xí nghiệp. Hãy so sánh thời xử dụng Telex, Fax và E-Mail hiện nay.

Trong mọi lãnh vực hoạt động Kinh tế, tỉ dụ ngay nông nghiệp chẳng hạn, người ta tìm đủ mọi cách để cơ giới hóa.

Những Công ty lớn trên Thế giới sống còn là do sự mau chóng áp dụng những khám phá Khoa học vào Tiến trình sản xuất của mình. Chỉ cần chậm áp dụng những khám phá khoa học, thì đã bị những Công ty khác lấn át trong cạnh tranh để mình có thể đi đến phá sản.

Quan sát những nước trên Thế giới, người ta thấy rõ rệt rằng những Quốc gia chủ trương nền Kinh tế tư bản và thị trường tự do là những nước có đà áp dụng những khám phá khoa học vào Tiến trình sản xuất Kinh tế mau mắn nhất: Hoa kỳ, Nhật, Nam Hàn, Đức, Pháp...

Quản trị Chi tiêu theo chiều hạ giá thành

Paul SAMUELSON khi nói về lợi nhuận trong nền Kinh tế cạnh tranh thị trường đã đưa ra như một Định lý:”Trong dài hạn, Lợi nhuận tiến đến chiều hướng triệt tiêu”, nghĩa là:
   Lợi Nhuận   =    Giá Bán  -   Giá Thành   =    0

Thực vậy, ở Thị trường cạnh tranh, rất khó lòng tăng giá bán để có Lợi nhuận cao. Vì vậy việc quan trọng là phải quản trị Giá Thành, phải căn cơ Chi Tiêu để hạ Giá Thành xuống thấp để làm tăng Lợi nhuận.

Những Công ty quốc doanh không có sự cố gắng căn cơ quản trị này bởi vì họ chi tiêu tiền của Nhà Nước, “tiền chùa”, nên không những không có sự thương xót mà còn tiêu xài lãng phí hoặc cát xén bỏ vào túi riêng mình nữa. Trong nền Kinh tế tư doanh, chi tiêu là chi tiêu tư hữu của mình, nên tất nhiên không thể không căn cơ.

Nếu nói Lợi nhuận là mức đo tổng quát hiệu năng Kinh tế của một Công ty, thì chính những Công ty tư doanh mới có hiệu năng cao được.

Đứng về mặt lợi ích xã hội cho quần chúng tiêu thụ, thì việc quản trị giá thành theo chiều hướng giảm xuống là một hiệu năng quan trọng cho một nền Kinh tế. Sự thua kém năng suất, hiệu năng của nền Kinh tế tập quyền chỉ huy đối với nền Kinh tế tư bản thị trường tự do là ở phương diện này.

Nói rằng nền Kinh tế Tập quyền Chỉ huy không có Khủng hoảng bởi vì họ có phát triển đâu mà có khủng hoảng. Còn nói rằng Kinh tế Tự do Thị trường có khủng hoảng bởi vì họ đã tiến triển lên mức độ cao, nên khi giảm sút xuống một chút, thì gọi đó là khủng hoảng.  

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế











                          KHỦNG HOẢNG TÀI CHÁNH/KINH TẾ THẾ GIỚI


                           Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
                                        Web: http://vietTUDAN.net/
                                               Chiều 14.10.2008

NỘI DUNG GỒM NHỮNG BÀI:

@ THỤY SĨ: YÊN LẶNG LÀ VÀNG
@ THỨ HAI XANH 13.10.2008: EUROPEAN PLANS BAILOUTS EURO.1300 TỈ 
@ SÁNG THỨ NĂM 09.10.2008: XIẾT CỔ NGÂN HÀNG VÀ TRỢ LỰC KINH TẾ
@ THỨ TƯ 08.10.2008: KINH TẾ CHẮC TRONG TSUMANI TÀI CHÁNH
@ THỨ HAI 06.10 VÀ THỨ BA 07.10.2008 ĐEN CHO Á VÀ ÂU CHÂU
@ HAI KỸ NGHỆ SONG HÀNH: TÀI CHÁNH VÀ KINH TẾ THỰC
@ US CONGRESS  VÀ PLAN BAILOUT $700 TỈ 
@ US$ 700 TỈ CỨU VỚT WALL STREET CỦA CHÍNH QUYỀN BUSH
@ WALL STREET: BA NGÀY PHÁ SẢN NGÂN HÀNG
@ THẾ CHẤP ĐỊA ỐC NGUY HIỂM
@ KHỦNG HOẢNG TÀI CHÁNH  HOA KỲ BẮT ĐẦU TỪ 2007


Để có thể phát triển BỀN VỮNG và LÂU DÀI, phải có ĐỘT BIẾN đến từ đại đa số quần chúng có CAN ĐẢM đứng lên đối chọi với một thể chế Độc tài Chính trị và Độc quyền Kinh tế như ở Việt Nam hiện nay. Cái lòng CAN ĐẢM của quần chúng đến từ:

=> Một là từ Lòng Tin Tôn Giáo khi mà lòng tin ấy bị bạo lực đàn áp. Trường hợp này đang xẩy ra với khởi đầu là Xứ Thái Hà và Tòa Khâm sứ. Cái lầm lẫn của CSVN là đã vu khống, đã xử dụng bạo lực để làm bất công. Từ hai miếng Đất, cuộc đấu tranh hiện nay đang đứng ở bình diện bao trùm tổng quát: CÔNG LÝ và SỰ THẬT.
=> Hai là từ cái Dạ Dầy đói mà quần chúng phải buộc lòng đứng lên và có thể sẵn sàng làm BẠO ĐỘNG như tất cả các cuộc CÁCH MẠNG Pháp 1789 hay Nga 1917. Thay vì chết đói, thì quần chúng phải đứng lên dành lại miếng cơm từ những kẻ đã cướp bóc mình.

Chính vì phương diện Kinh tế này của đại đa số quần chúng Việt Nam (75% dân số) mà chúng tôi theo rõi những cuộc Khủng hoảng Tài chánh/ Kinh tế đẩy quần chúng đến đói khổ cùng cực để từ đó họ buộc lòng phải đứng lên dành lấy miếng ăn. Thực vậy CSVN đã bao chục năm chủ trương Độc tài Chính trị nắm trọn Độc quyền Kinh tế để Tham nhũng Lãng phí lan tràn. Một thể chế như vậy không thể nào làm cho Đất Nước phát triển BỀN VỮNG và LÂU DÀI được. Hố sâu cách biệt Giầu-Nghèo mỗi ngày mỗi khơi sâu.

Những cuộc Khủng hoảng Tài chánh/Kinh tế càng đẩy Dân nghèo vào chỗ cùng cực để từ đó mà lòng CAN ĐẢM BÓ BUỘC phải có để liều chết đứng dậy loại bỏ cơ chế đã làm cho họ đói khổ cùng cực.

Chúng tôi đã đi tìm hiểu và viết rất nhiều về những cuộc Khủng hoảng Tài chánh và Kinh tế :

=> Cuộc Khủng hoảng Tài chánh/ Kinh tế Á châu năm 1997 để tìm hiểu những nguyên do có thể áp dụng vào trường hợp Việt Nam.

=> Chúng tôi tha thiết đến những cuộc Đình công của giới Công nhân và việc Dân Oan đứng lên đòi Nhà Đất.

=> Đầu năm nay, Lạm phát và Khủng hoảng Tài chánh/Kinh tế đã bùng nổ ra tại Việt Nam sâu rộng hơn các nước khác trong vùng.

=> Hiện nay, cuộc Khủng hoảng Tài chánh/ Kinh tế từ Hoa kỳ đang bao trùm Thế giới. Cuộc Khủng hoảng này chắc chắn mang tầm ảnh hưởng quan trọng đến tình hình Tài chánh và Kinh tế tại Việt Nam vốn đang bị bệnh tật nặng nề với thể chế hiện hành. Vì mục đích tối hậu là Việt Nam, nên chúng tôi theo rõi sát cuộc Khủng hoảng Tài chánh/ Kinh tế Thế giới hiện nay. 

=> Chúng tôi sẽ viết một loạt bài Chủ đề về ẢNH HƯỞNG KHỦNG HOẢNG CHO KINH TẾ VIỆT NAM, tuy nhiên ngay lúc này chúng tôi lo lắng cho việc Nhà Nước CSVN sẽ phạm một tội tầy đình về Hình sư là LẠM PHÁT TIỀN TỆ, nên đã viết cảnh cáo. Chúng tôi trích ra đây lời nhận xét của Oâng TSANG SHU-KI, Giáo sư Đại học tại Hong Kong, nói về tầm ảnh hưởng của Khủng hoảng Tài chánh cho chính Trung quốc: “Les investissements étrangers qui se sont déversés  sur la Chine depuis son accession à OMC, avaient contribue à solvabiliser un système bancaire national perchus de mauvais crédits... Aujourd’hui, l’accouplement de la Chine à un système financier international piloté par les Etats-Unis est lourd de conséquence. Si les exportations chinoises reviennent à une croissance à un chiffre, le produit intérieur brut pourrait perdre deux points de croissance... Les autorités craignent des troubles sociaux. (LE MONDE, No.19813, Mercredi 08.10.2008, page 15). (Những đầu tư nước ngoài đã đổ vào Trung quốc từ khi nước này vào WTO, và đã giải quyết việc xoay sở vốn cho một hệ thống Ngân Hàng quốc gia có đầy những tín dụng xấu...Ngày nay, sự lệ thuộc cấu kết của Trung quốc vào hệ thống tài chánh quốc tế dẫn đầu bởi Hoa kỳ mang hậu quả nặng nề... Nếu những xuất cảng của Trung quốc trở về độ tăng có một con số, thì sản xuất nội địa sẽ mất độ tăng... Chính quyền đang lo sợ những xáo trộn xã hội”. (Trích LE MONDE, số 19813, Thứ Tư ngày 08.10.2008, trang 15)

Oâng còn nói thêm rằng những xáo trộn xã hội này gồm việc phải thải nhân công đã bỏ nội địa xa xôi về các thành phố ven biển làm việc. Bây giờ đẩy họ về nội địa nghèo khó không phải là dễ dàng.

Nhận xét này rất giống cho tình trạng ở Việt Nam.  Vốn nước ngoài đã đổ vào Việt Nam làm việc. Kinh tế Việt Nam làm việc 70% cho xuất cảng ra nước ngoài. Cuộc khủng hoảng Tài chánh hiện nay làm cho Việt Nam thiếu vốn và làm giảm xuất cảng hàng ra nước ngoài. Các Xí nghiệp phá sản vì thiếu vốn và thiếu khách đặt mua hàng. Nhân công từ các vùng quê kéo về thành thị để làm việc trong các xí nghiệp. Bây giờ sa thải họ và phải đẩy họ trở lại những vùng quê nghèo nàn. Việc xáo trộn xã hội không thể tránh được.

Tình trạng thiếu vốn nước ngoài,  khan hiếm (mắc mỏ) vốn nội địa và giảm sút đặt mua hàng của nước ngoài sẽ đưa đến phá sản những xí nghiệp. Kinh tế suy thoái sẽ đưa đến tình trạng thiếu hụt số thu cho Nhà Nước. Cộng thêm vào đó, lại có tình trạng mất cân bằng cán cân thương mại do nhập siêu quá nhiều. Đồng thời Nhà Nước đang phải gánh vác số chi khổng lồ cho những lãng phí từ các Tập đoàn Kinh tế Nhà Nước chỉ đợi sự cung cấp vốn từ Nhà Nước.

Ngân sách của Nhà Nước tất nhiên thiếu hụt. Nhà Nước bị đẩy đến tình trạng phải tìm đủ mọi cách để có đủ Ngân sách chi tiêu. Nhà Nước trong những năm trường đã mang những món nợ lớn đối với nước ngoài, nên việc vay mượn thêm không phải là dễ dàng.
 
Với tình trạng như vậy, Nhà Nước độc tài nghĩ đến việc phát hành Tiền tệ mới để tiêu dùng. Đây là việc Lạm phát Tiền tệ mà chúng tôi đã viết dài.

Chúng tôi xin nhắc lại đây lời của  Giáo sư Florin AFTALION, người đã quá kinh nghiệm với những chính quyền tại các nước đang phát triển, nhất là những chế độ độc tài:

”... dans les pays en développement le controle de la création monétaire est le plus souvent entre les mains du pouvoir politique, et non de banques centrales indépendantes. L’inflation est un moyen de fiancement très commode. Elle est apprécìee par les hommes politiques dans la mesure òu elle permet à court terme d’accorder les hausses de salaires et des subventions, de mettre de l’huile dans les rouages.” (LE MONDE Mercredi 31.10.2007, page 2)

(... tại những nước đang phát triển, việc kiểm soát phát hành tiền tệ thường nằm trong tay của quyền lực chính trị, và không ở những ngân hàng trung ương độc lập. Lạm phát là một cách thế tài trợ rất thuận tiện. Nó được ưa chuộng bởi những người làm chính trị ở phương diện nó cho phép trong ngắn hạn tăng lương và trợ cấp các Công ty, cho phép bỏ dầu vào guồng máy.)



THỤY SĨ: YÊN LẶNG LÀ VÀNG

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Web: http://vietTUDAN.net/
14.10.2008

Tôi sống tại Thụy sĩ đã 41 năm và dậy học về Tài chánh tại xứ Ngân Hàng này đã trên 30 năm. Tôi thường nói rằngkhi nào Thế giới có loạn, thì Thụy sĩ mở cửa biên giới để tiền vào tự do và khi nào Thế giới bình yên thì đóng cửa biên giới để tiền khỏi chạy ra.

Điều đó xấu hay tốt ? Tôi trả lời không được.

Khi một người có tiền triệu, tiền tỉ, thì việc đầu tiên mà người đó lo lắng là làm thế nào cất tiền cho kỹ để khỏi bị mất trước khi nghĩ đến làm ăn kiếm tiền thêm hay làm việc xã hội để có tiếng nhân đức. Cụ thể, nếu quý vị có 5 triệu đo la trong tay, quý vị cất ở đâu cho vững chắc: (i) không bị mất vì ngân hàng phá sản; (ii) không bị lạm phát mất giá đồng tiền.

Cất ở Ngân Hàng bên Mỹ ? Hệ thống Ngân Hàng bên Mỹ lỏng lẻo, dễ bị phá sản.

Cất ở bên Pháp ? Hệ thống Ngân Hàng bên Pháp dễ như con gà Cốc Cô Ri Cô gáy nhiều khó tin, đồng thời cứ nhăm nhe quốc hữu hóa theo Xã hội Chủ nghĩa.

Cất ở bên Tầu ? Mấy chú chệt nhuộm tiền bằng nước tương pha thêm mélanine thì chết

Cuối cùng tự nhiên thấy cất tiền ở núi đồi Thụy sĩ thì yên trí hơn. Thụy sĩ là nước nhỏ chỉ có 7 triệu dân. Chính trị của nước nhỏ chẳng có ảnh hưởng quốc tế, lại thêm trung lập. Luật pháp rất minh bạch. Dân chủ lại trực tiếp từ dân. Cứ lấy được 200'000 chữ ký, thì Nhà Nước Liên Bang phải cho Dân bầu phiếu quyết định.

Một nước Thụy sĩ nhỏ như vậy mà có hai Ngân Hàng UBS (Union Bank of Switzerland) và Crédit Suisse đứng vào số 10 Ngân Hàng lớn nhất Thế giới.

Trong cuộc Khủng Hoảng Ngân Hàng/ Tài chánh Thế giới hiện nay, Nhà Nước Liên Bang Thụy sĩ không hề LA HOẢNG. Nếu UBS và CREDIT SUISSE có mất tiền về Mortgage SUBPRIME Credit, thì họ thảo luận với BNS (Banque Nationale Suisse) để hỗ trợ giúp đỡ mà không cần phải hò hổng khoe khoang.

Nhà Nước Liên Bang Thụy sĩ chỉ hội họp với các Chủ Ngân Hàng để nội bộ dàn xếp cứu nhau. Ngân Hàng Trung Ương Thuỵ sĩ (BNS=Banque Nationale Suisse) có dư đủ tiền và khối vàng khổng lồ đã mua từ Thế chiến Thứ II để bảo đảm đồng tiền Thụy sĩ. BNS đã phải bán đi 300 tấn vàng dư thừa để khỏi mang tiếng và để giúp việc xã hội.

Nhà Nước Liên Bang Thụy sĩ bảo đảm cho người tiết kiệm và có hệ thống Ngân Hàng tại mỗi Bang BC (Banque Cantonale) để bảo đảm 100% cho những người gửi tiền ở Ngân Hàng.

Thụy sĩ họp với nhau, không cần phải rêu rao có Plan Bailout, không cần phải đi Washington, đi Paris... để cùng tuyên bố cho có tiếng. Họ giữ vững Ngân Hàng của họ trong yên lặng. Thực là YÊN LẶNG LÀ VÀNG.

Thực vậy, khi giữ yên lặng, họ cho những người có tiền triệu, tiền tỉ biết rằng nếu gửii tiền vào Ngân Hàng Thụy sĩ, thì người gửi tiền được hoàn toàn bảo đảm vì những lý do sau đây
=> Đồng tiền Thụy sĩ không bị mất giá
=> Hai Ngân Hàng Thụy sĩ UBS và CREDIT SUISSE lớn trong 10 Ngân Hàng Thế giới
=> Thụy sĩ là nước nhỏ, chỉ có 7 triêu dân nên các cường quốc không thèm để ý tới, Chính trị trung lập và có Dân chủ trực tiếp với Luật pháp minh bạch.
=> Ngân Hàng Thụy sĩ có sự Kín Đáo Ngân Hàng (Secret Bancaire) cho mỗi cá nhân gửi tiền. Nhiều nguyên thủ quốc gia các nước khác gửi tiền mà họ không nói gì cả. 

Ngày hôm qua 13.10.2008, trong lúc các Ngân Hàng Thế giới lo lắng về thiếu vốn lưu động (Liquidités) và phá sản, thì hai Ngân Hàng Thụy sĩ:
UBS (Union Bank of Switzerland)
CREDIT SUISSE
quảng cáo cho khắp Thế giới rằng họ giữ tiền chắc chắn, đáng được tin cậy.

Cuộc Khủng hoảng Ngân Hàng/ Tài chánh này sẽ làm cho Ngân Hàng Thụy sĩ giầu thêm.

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế




THỨ HAI XANH 13.10.2008:
EUROPEAN PLANS BAILOUTS EURO.1300 TỈ


Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Web: http://vietTUDAN.net/
14.10.2008

Trong bài dưới đây, đọc giả đã biết rằng từ 4 giờ sáng Thứ Năm 09.10.2008, tôi thức dậy mở Đài CNBC để xem tình hình các Thị trường Chứng khoán Á châu. Mầu xanh của những mũi tên chỉ lên. Một niềm hy vọng. Nhưng rồi từ trưa Thứ Năm 09.10.2008, mầu xanh chuyển sang mầu đỏ và đỏ đậm với mũi tên chỉ xuống Hỏa ngục.

Mũi tên đỏ chỉ xuống Hỏa ngục
trong hai ngày Tứ Năm 09.10 và THỨ SÁU 10.10.2008

Mầu đỏ của mũi tên bắt đầu từ Á châu rồi lan sang Aâu châu, Mỹ châu trong ngày 09.10.2008.

Ngày 10.10.2008, độ giảm của mũi tên đỏ càng trở thành trầm trọng. Đài CNBC cho biết tình trạng tụt giốc trong ngày 100.10.2008 như sau:
Chỉ số FTSE Anh quốc:  tụt xuống 8.85%
Chỉ số DAX Đức quốc:  tụt xuống 7.01%
Chỉ số CAC Páp quốc:  tụt xuống 7.73%
Chỉ số SMI Thụy sĩ:   tụt xuống 7.79%

Đài Phát thanh RFI (Radio France Internationale) phỏng vấn tôi lúc 13:30 ngày THỨ SÁU 10.10.2008 và hỏi rằng tại sao tôi viết về niềm hy vọng buổi sáng thứ Năm 09.10.2008 mà bây giờ các Thị trường Chứng Khoán khắp Thế giới lại tụt giốc như vậy.

Tôi vẫn tin vào sự vững chắc của Lãnh vực Kinh tế thực và tin vào cái Lo-gic của việc các Ngân Hàng Trung Ương hỗ trợ trực tiếp Lãnh vực Kinh tế thực. Việc giao động Thị trường Chứng Khoán Thế giới có thể là vì tính cách đầu cơ ém giá của giới đầu tư trước khi mua bán.

Lảnh đạo Chính trị Liên Aâu
chạy vắt giò lên cổ

Những ngày cuối tuần 11-12.10.2008, các Lãnh đạo Chính trị Aâu châu đã làm việc không ngủ. Các Tổng trưởng Tài chánh, nhân cuộc họp thường niên IMF-WORLD BANK, đã kéo sang Mỷ.

Bộ trưởng Ngân khố Mỹ, Henry Paulson Jr., đề ra Hành động Cấp bách và Đặc biệt (Une Action Urgente et Exceptionnelle) gồm 5 điểm:
1) Ngăn cản việc phá sản các Ngân Hàng và Tập đoàn Tài chánh
2) Cung cấp mọi phương tiện để các Ngân Hàng và Tập đoàn Tài chánh có thể có vốn lưu động (Liquidités)
3) Khuyến khích và tạo điều kiện để các Ngân Hàng và Tập đoàn Tài chánh cho các Công ty vay vốn
4) Làm thế nào bảo đảm sự an toàn cho những người tiết kiệm gửi tiền vào các Ngân Hàng
5) Kiểm điểm những tín dụng nghi ngờ tại các Ngân Hàng và Tập đoàn Tài chánh.

Nhóm G7 chấp nhận trong Hành động Cấp bách và Đặc biệt này một việc quốc hữu hóa bán phần những Ngân Hàng và Tập đoàn Tài chánh.

Trong khi ấy các Thủ Lãnh Chính phủ tại Aâu châu họp nhau Chúa Nhật 12.10.2008 tại Paris đồng thuận những Chương trình đồng loạt Cứu vớt các Ngân Hàng và hỗ trợ Vốn lưu động (Liquidités) để các Ngân Hàng cho nhau vay mượn. Những món tiền chính yếu mà mỗi nước bỏ ra trong nhóm Euro Group 15 như sau:
=> Anh quốc:    dành ra Euro.633 tỉ
=> Đưc quốc:    dành ra Euro.480 tỉ
=> Pháp quốc:    dành ra Euro.360 tỉ
=> Tây Ban Nha:    dành ra Euro.100 tỉ
=> Ý quốc:    dành ra Euro.40 tỉ




THỨ HAI XANH 13.10.2008:
Thị Trường Phục Hồi

Từ sáng sớm Thứ Hai 13.10.2008, từ Á châu đến Aâu châu và Mỹ châu, các Đài Truyền Hình vừa nói vừa cười vui như Tết: NHỮNG MŨI TÊN XANH RỜN chỉ lên Thiên Đàng. Chúng tôi nói xanh RỜN vì độ tăng của các Chỉ số tăng lên rất cao để bù lại hai ngày Thứ Năm và Thứ Sáu tuần trước:
Á-châu:
Từ sáng sớm Thứ hai, người ghi nhận
Tokyo :    nghỉ Lễ ngày Thứ Hai
Hong Kong:  tăng 8.37%
Shanghai:   tăng 3.65%
Sydney:   tăng 5.55%
Aâu-châu:
Chỉ số FTSE Anh:  tăng 8.26%
Chỉ số DAX Đức:  tăng 11.4%
Chỉ số CAC Pháp:  tăng 11.18%
Chỉ số S&P/MIB Ý: tăng 11.9%
Chỉ số SMI Thụy sĩ: tăng 12.0%
Wall Street New York:
Chỉ số DOW:  tăng 4.8%


SÁNG THỨ NĂM HY VỌNG 09.10.2008:
XIẾT CỔ NGÂN HÀNG VÀ TRỢ LỰC KINH TẾ THỰC

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Web: http://vietTUDAN.net/
Sáng sớm 09.10.2008 


Chúng tôi viết bài dưới đầu đề HAI KỸ NGHỆ SONG HÀNH: TÀI CHÁNH VÀ KINH TẾ THỰC để cho thấy rằng cái nguyên nhân chính của cuộc Khủng hoảng Mỹ và Thế giới hiện nay là do giới Ngân Hàng/Tài chánh lộng hành, đi với những sản phẩm riêng của Lãnh vực của họ để thu Lợi nhuận với tốc độ điện tử.

Cơn Tsumani Tài chánh thổi giữa họ, trong khi ấy Lãnh vực Kinh tế thực chưa có những giao động tương tự như những năm 1929-30. Kinh tế thực vẩn đứng vững.

Thấy rõ vấn đề như vậy, nên từ hôm THỨ BA 07.10.2008, bài lên tiếng của Oâng Ben BERNANKE, Chủ tịch FED Ngân Hàng Trung ương Mỹ, khởi đầu cho một cuộc Thống Nhất Thế Giới của những Ngân Hàng Trung ương, quyền lực của Tiền tệ. Các Ngân Hàng Trung Ương thống nhất hành động về ba phương diện sau đây:

1) Bảo đảm cho Dân Tiết kiệm gửi Tiền tại các Ngân Hàng. Một số Ngân Hàng ngắc ngoải bên bờ phá sản . Việc cứu các Ngân Hàng chính yếu là để cứu Dân tiết kiệm gửi tiền vào Dépôts.
2) Nhưng điều quan trọng hơn cả là che chở cho LÃNH VỰC KINH TẾ THỰC khỏi bị ảnh hưởng nặng nề về cuồng phong Tài chánh để có thể chuyển sang KHỦNG HOẢNG KINH TẾ.
3) Các Tập đoàn Kinh tế lớn đều tạo Độc Lập Tài chánh cho mình (Autonomie Financìere) bằng tích luỹ dự trữ trích ra hàng năm từ Lợi nhuận (Réserves). Tuy nhiên quyền lực Tiền tệ (Pouvoir Monétaire) nhận thấy rằng Thị trường hiện nay thiếu Vốn Lưu động (Liquidités/ Fonds de Roulement). Vậy quyền lực Tiền tệ (các Ngân Hàng Trung ương) phải trực tiếp can thiệp trong Lãnh vực này.

Nếu những Plan Bailout Mỹ $700 tỉ hay của Anh Euro.360 tỉ, của Pháp, Đức Euro.1'600 tỉ, Tây Ban Nha Euro.34 tỉ... là nhằm cứu một số Ngân Hàng để bảo đảm cho Dân Tiết kiệm, thì các Ngân Hàng Trung ương Mỹ, Liên Aâu, Anh, Pháp, Đức, Thụy sĩ, Uùc, Nhật, Hong Kong, Nam Hàn phải hành động đồng loạt với nhau trong sự đoàn kết Thế giới để có thể cung cấp trực tiếp cho Thị trường, cho nền KINH TẾ THỰC  số Vốn Lưu động (Liquidités/ Fonds de Roulement).

Để thực hiện việc này, các Ngân Hàng Trung Ương trên Thế giới đã đồng loạt giảm LÃI SUẤT chỉ đạo, nghĩa là làm cho giá thuê Vốn rẻ đi. Đây là việc giúp cho Liquidités lưu hành dễ dàng.

Các Ngân Hàng Trung ương
đồng loạt GIẢM LÃI SUẤT chỉ đạo

Ngày hôm qua, THỨ TƯ 08.10.2008, các Ngân Hàng Trung Ương chính trên Thế giới đồng loạt cắt giảm LÃI SUẤT chỉ đạo:

FED, Ngân Hàng Trung Ương Hoa kỳ:  Lãi suất giảm từ 2.0% xuống 1.5%
ECB, Ngân Hàng Trung Ương Liên Aâu:  Lãi suất giảm từ 4.25% xuống 3.75%
Bank of England:     Lãi suất giàm từ 5.0% xuống 4.5%
BNS, Ngân Hàng Trung Ương Thụy sĩ:  Lải suất giảm từ 3.0% xuống 2.5%
Sweden’s Riksbank:     Lãi suất giảm từ 4.75% xuống 4.25%

Từ đêm vừa rồi, Đài Truyền Hình CNBC cũng loan báo việc giàm Lải suất của các Ngân Hàng Trung Ương của Nam Hàn, Đài Loan, Hong Kong và Uùc. Riêng các Ngân Hàng Trung Ương Nhật và Trung quốc cũng đang do dự xem độ giàm sẽ suống bao nhiêu.

Những Chương trình cứu vớt
Ngân Hàng Aâu châu cũng được công khai tuyên bố

=> Anh quốc
Sau khi cứu vớt Ngân Hàng Northern Rock vào tháng hai vừa rồi, Anh quốc mới bỏ ra Euro.63 tỉ để cứu Ngân Hàng Bradford & Bingley. Nhà Nước Anh cũng dành ra Euro.68 tỉ để tái cấp vốn cho những Ngân Hàng Lloyds TSB, HSBC, Royal Bank of Scotland, Standard Chartered, Barclays.
=> Đức quốc
Bà Thủ tướng Angela MERKEL tăng thêm vốn lưu hành (Liquidités) cho Tập đoàn Hypo Real Estate số tiền Euro.15 tỉ, mặc dầu đã bào đảm Tín dụng cho Tập đoàn này số tiền Euro.35 tỉ. Nhà Nước Liên Bang Đức cũng dành ra số tiền Euro.1'600 tỉ để bảo đảm an toàn cho Dân tiết kiệm gửi tiền tại các Ngân Hàng.
=> Pháp quốc:
Nhà Nước Pháp đã cứu vớt Ngân Hàng Dexia với số tiền Euro.3 tỉ. Hai Ngân Hàng Caisse d’Epargne và Banque Populaire đã đứng chung với nhau để có số vốn chung Euro.40 tỉ.
=> Tây Ban Nha:
Chính quyền ZAPATERO dành khẩn cấp số tiền Euro.34 tỉ nhằm hỗ trợ các Ngân Hàng và Lãnh vực Kinh tế.

Thị Trường Chứng Khoán
lắng dịu và khởi sắc

Quan sát kỹ những biến động trong tuần vửa rồi và các ngày Thứ Hai, Thứ Ba, Thứ Tư tuần này, người ta thấy giới đầu tư chưa tin tưởng và những Plan Bailouts của Hoa kỳ cũng như Aâu châu cho các Ngân Hàng. Những Chỉ số Chứng Khoán khắp Thế giới vẫn tụt giốc nặng nề.

Tuy nhiên, thừ khi các Ngân Hàng Trung Ương tuyên bố trực tiếp cung cấp Vốn Lưu động (Liquidités/ Fonds de Roulement) cho Thị trường, nhất là cho LÃNH VỰC KINH TẾ THỰC, bằng biện pháp đồng loạt GIẢM LÃI SUẤT chỉ đạo để giá thuê Vốn rẻ đi, thì chúng ta thấy triệu chứng tin tưởng từ giới đầu tư tại các Thị trường Chứng khoán.

Trưa hôm qua, Đài truyển hình TF1 Pháp tuyên bố Chỉ số CAC Paris không xuống mà còn lên được 0.09%. Đây là triệu chứng HY VỌNG nên chúng tôi viết liền vào buổi chiều THỨ TƯ 08.10.2008 để báo tin HY VỌNG này giữa Tsumani Tài chánh vẫn còn thổi mạnh.

Hôm nay THỨ NĂM 09.10.2008, từ 4 giờ sáng, chúng tôi mở Đài Truyền Hình CNBC để xem phản ứng của các Thị trường Chứng Khoán Á-châu đối với việc cắt Lãi suất đồng loạt ra sao. Trên màn ảnh Tivi, những Chỉ số Á châu không có mầu đỏ với mũi tên chỉ xuống như các ngày THỨ HAI và THỨ BA ĐEN nữa, mà ngược lại mầu xanh mũi tên chỉ lên cho thấy NIỀM HY VỌNG tổng quát.

Lúc 10 giờ sáng, mở Đài CNN, thì thấy các Chỉ số Thị trường Aâu châu cũng với những mũi tên xanh chỉ lên.

Từ lâu rồi, chúng tôi không có thiện cảm cho lắm đối với giới Ngân Hàng/ Tài chánh. Họ buôn bán giữa họ những Sản phẩm Tài chánh do chính họ đẻ ra để kiếm Lợi nhuận với siêu tốc độ như chúng tôi đã trình bầy trong bài dưới đầu đề HAI KỸ NGHỆ SONG HÀNH: TÀI CHÁNH VÀ KINH TẾ THỰC. Nếu giới Ngân Hàng/ Tài chánh tạo ra những cuồng phong, thì chúng tôi vẩn nghĩ rằng để họ tự đào thải.

Chúng tôi luôn luôn tha thiết đến việc làm thế nào Lãnh vực KINH TẾ THỰC được an toàn để những người mang bắp thịt, mang chất sám làm việc cho SẢN XUẤT KINH TẾ THỰC khỏi thất nghiệp. Nếu giới Ngân Hàng/ Tài chánh bị thất nghiệp, thì cũng không thương tiếc cho lắm vì trước đó họ đã thắt cà vạt, mặc đồ lớn, ăn lương cao rồi.

Chúng tôi hoàn toàn hoan nghênh sự hiệp nhất của quyền lực Tiền tệ khắp Thế giới (các Ngân Hàng Trung Ương) cắt lãi suất, trực tiếp trợ lực Vốn Lưu động (Liquidités/ Fonds de Roulement) cho Lãnh vực KINH TẾ THỰC

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế




THỨ TƯ 08.10.2008: KINH TẾ CHẮC
TRONG TSUMANI TÀI CHÁNH

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Web: http://vietTUDAN.net/
Chiều 08.10.2008 

Những thông tin trong bài này dựa theo FINANCIAL TIMES (Europe), THE WALL STREET JOURNAL (Europe), LE MONDE (Pháp), LE TEMPS (Thụy sĩ), ngày 08.10.2008. Đồng thời chúng tôi cũng theo rõi các Đài Truyển Hình TSR1 (Thụy sĩ) và hai Đài TF1 (Pháp), A2 (Pháp).

Mặc dầu Đài Truyền hình TSR1 Thụy sĩ loan tin sáng sớm hôm nay, cơn Tsumani vẫn hoành hành tại Á châu, nhất là tại Tokyo. Chỉ số NIKKEI Tokyo tụt xuống thêm 9%. Đây là việc mà từ 25 năm nay chưa bao giờ có. Đài Truyền hình hỏi trực tiếp Đại diện của mình tại Nhật là Oâng BAUMGARTNER để cho biết chi tiết. Lời bình luận của Oâng BAUMGARTNER không có gì bi quan. Theo Oâng, thì đây là hiện tượng các nhà đầu tư Tây phương bán tháo tại Thị trường Tokyo để lấy tiền mặt (Liquidités) mà Thị trường Tài chánh Thế giới đang cần.

Nếu Plan Bailout USD.700 tỉ của PAULSON nhằm chống đở cho phía Ngân Hàng, thì các Ngân Hàng Trung ương khắp Thế giới nhằm vào việc bảo đảm cho Dân Tiết kiệm gửi tiền ở các Ngân Hàng, nhất là cung cấp cho Lãnh vực KINH TẾ THỰC khỏi bị ảnh hưởng nặng nề bởi Lãnh vực quay cuồng của hệ thống Ngân Hàng/ Tài chánh. Cơn lốc Tài chánh Ngân Hàng sẽ hạ xuống, nhưng các Nước chú trọng đến giới Tiết kiệm gửi tiền tại Ngân Hàng được bảo đảm và nhất là nền Kinh tế Thực khỏi rơi vào Khủng hoảng như những năm 1929-30.

Chúng tôi đã viết bài dưới đầu đề HAI KỸ NGHỆ SONG HÀNH: TÀI CHÁNH VÀ KINH TẾ THỰC cùng đăngi trong loạt bài này để độc giả hiểu sự tách rời của hai Lãnh vực.

Các Ngân Hàng Trung Ương thi hành nhiệm vụ của mình, đó là lo liệu cho Lãnh vực Kinh tế Thực có quỹ Tiền mặt (Liquidités/ Fonds de Roulement) để Kinh tế sản xuất và Thương mại trao đổi vận hành đều đặn. Tuy cuồng phong Wall Street Ngân Hàng thổi mạnh, không cho Credits để đầu tư, nhưng các Ngân Hàng Trung ương có đủ Tiền để cung cấp cho Lãnh vực Kinh tế thực để giữ sức khỏe của mình giữa cơn sóng cuồng Tài chánh do Ngân Hàng.

Ben BERNANKE, Chủ tịch FED,
Ngân Hàng Trung Ương Hoa kỳ, lên tiếng
 
Tờ THE WALL STREET JOURNAL, ngày 08.10.2008, dưới đầu đề FED WILL LEND TO COMPANIES, đã viết như sau:
’In an historic and risky step by the central bank, the FED said it would make loans directly to companies in the USD.1.6 trillion commercial paper market, which provides life-blood short-term financing for firms ranging from AT&T Inc. to Coca-Cola Co. to United Parcel Service Inc.’

Những món vay này sẽ với giá hạ (’further interest-rate cuts’).

Chính sách này nhằm hỗ trợ cho nền Kinh tế thực không xuyên qua hệ thống Ngân Hàng/ Tài chánh.

Các Ngân Hàng Trung Ương Aâu châu

Không có những Plan Bailout Paulson như Hoa ký, nhưng các Ngân Hàng Trung ương trực tiếp nhẩy vào cuộc: một mặt trợ lực các Ngân Hàng yếu kém để bảo đãm cho Dân tiết kiệm gửi tiền tại Ngân Hàng, một mặt cung cấp Tiền rẻ cho Lãnh vực Kinh tế thực. Các Ngân Hàng Trung ương đã quyết định hạ Lãi suất xuống để giá thuê tiền rẻ đi.

Iceland khởi đầu bằng bỏ ra Euro.4 tỉ. Bank of England bỏ ra 35 tỉ Bảng Anh để tăng thêm Tiền mặt (Liquidités) cho Thị trường và đồng thời cứu một số Ngân Hàng, như Royal Bank of Scotland chẳng hạn. Đức bảo đảm cho Dân tiết kiệm gửi Ngân Hàng tới mức 100%, chống đỡ cho Lãnh vực Kinh tế và cứu Tập đoàn Hypo Real Estate với tổng số dự trù bỏ ra là Euro.1621 tỉ. Tây Ban Nha dành cho Thị trường số Tiền Euro.34 tỉ.

Một điểm nữa làm cho Lãnh vực Kinh tế thực lạc quan, đó là giá Dầu lửa giảm.

Trưa hôm nay THỨ TƯ HY VỌNG 08.10.2008, Đài Truyền Hỉnh TF1 của Pháp loan tin rằng chỉ số CAC Chứng khoán Paris, thay vì giảm, đã tăng lên được 0.09%

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế 



THỨ HAI 06.10 VÀ THỨ BA 07.10.2008 ĐEN
CHO Á VÀ ÂU CHÂU

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Web: http://vietTUDAN.net/
Sáng sớm 08.10.2008  

Bài hôm nay ghi nhận hai điểm:
=> Thị trường Chứng khoán Á châu và Aâu châu thụt giá trầm trọng
=> Thất bại của Quỹ cứu nguy chung của Aâu châu

Chứng khoán Á và Aâu châu
thụt giá trầm trọng

Mặc dầu Plan Bailout USD.700 tỉ được Thượng viện Mỹ chấp thuận ngày 01.10.2008 và được US Congress House tái bỏ phiếu chấp thuận ngày 03.10.2008, nhưng vẫn chưa đủ tạo niềm tin để giữ vững giá các Thị trường Chứng khoán.

THỨ HAI 06.10.2008 và THỨ BA 07.10.2008 được giới Tài chánh gọi là hai ngày đen bao trùm các Thị trường Chứng khoán Aâu, Á châu.

Tình trạng thụt giá các Thị trường trong ngày THỨ HAI và tiếp theo THỨ BA như sau:

Tại Á châu:
 Chỉ số NIKKEI Tokyo:   giảm 4.3%
 Chỉ số HANG SENG Hong Kong:  giảm 5.0%
Tại Aâu châu:
 Chỉ số RTS Moscou:   giảm 19.1%
 Chỉ số DAX Frnakfurt:   giảm 7.07%
 Chỉ số CAC Paris:   giảm 9.04%
 Chỉ số SMI Zurich:   giảm 6.12%
 Chỉ số FTSE London:   giảm 7.9%
 Chỉ số S&P/MIB Milan:   giảm 8.2%
Các giới đầu tư thẩm định rằng Plan Bailout USD.700 tỉ, mặc dầu được chấp thuận, nhưng con số USD.700 tỉ vẫn chưa đủ ngay cho Thị trường Mỹ, trong khi ấy các Ngân Hàng Á châu và nhất là Aâu châu đang gặp những khó khăn trầm trọng. Có những Ngân Hàng đang đứng bên bờ phá sản. Tình trạng thụt giá trầm trọng tại Aâu châu cũng còn do việc Liên Aâu không thể đoàn kết trong Dự án Cứu Nguy chung.

Thất bại của
Quỹ cứu nguy chung của Aâu châu

Do sáng kiến của TT.SARKOZY Pháp, một cuộc họp thượng đỉnh mệnh danh là G4 được triệu tập về Paris ngày THỨ BẨY 04.10.2008 trong mục đích tạo một Qũy Cứu Nguy chung co Liên Aâu. Nhóm G4 gồm Pháp, Đức, Anh và Ý. Nhưng mổi nước có những liên hệ Kinh tế và Tài chánh không đồng nhất.

Anh quốc với Luân Đôn là trung tâm Tài chánh mạnh sau Wall Street New York, luôn luôn liên kết với Hoa kỳ không những về Tài chánh, Kinh tế mà còn rất nhiều phương diện khác. Đức có khả năng Kinh tế và Tài chánh mạnh hơn Pháp rất nhiều và muốn đi với Hoa kỳ hơn đi với Pháp. Ý cũng có nhiều liên hệ Kinh tế với Hoa kỳ hơn là Pháp. Tính cách không đồng đều về khả năng Tài chánh và không giống nhau về liên hệ Kinh tế đã khiến cuộc họp thượng đỉnh này thất bại trong việc lập một Quỹ chung.

Ngoài ra, qua thái độ của TT.Pháp SARKOZY, với bài Diễn văn công kích Mỹ tại Liên Hiệp Quốc cách đây không lâu và với ngầm ý làm cho Liên Aâu tách rời khỏi Hoa kỳ về Tài chánh, các nước khác Anh, Đức, Ý không muốn Liên Aâu đứng tách ra như một khối.

Cuộc họp đưa đến kết luận là mỗi nước lo việc cứu nguy cho nước mình. Quyết định này cùng với việc thấy số tiền USD.700 tỉ của Hoa kỳ chưa đủ, nên các Thị trường Chứng khoán Aâu châu thụt giá trầm trọng trong ngày THỨ HAI 06.10 và THỨ BA 07.10.2008
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế





HAI KỸ NGHỆ SONG HÀNH:
TÀI CHÁNH VÀ KINH TẾ THỰC

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Web: http://vietTUDAN.net/
05.10.2008

Chúng tôi viết một số kinh nghiệm và suy nghĩ về hai Lãnh vực Kinh tế thực và Lãnh vực Ngân Hàng/ Tài chánh xen kẽ ở đây để hiểu hơn thái độ của Chính quyền BUSH và Lập trường của US Congress khi bỏ phiếu lần thứ nhất từ chối Plan Bailout USD.700 tỉ.

Chính quyền BUSH có 3 nhân vật tỏ thái độ đối với cuộc Khủng hoảng Ngân Hàng/Tài chánh. Tổng Thống BUSH không thích gì Lãnh vực Ngân Hàng/ Tài chánh đã tạo ra một Kỹ nghệ Tài chánh riêng của mình để buôn bán với nhau khiến Khủng hoảng phát sinh. Oâng thiên về việc để Lãnh vực Ngân Hàng/ Tài chánh tự đào thải. Đây là thái độ để LEHMAN BROTHERS chết mà không thương tiếc. Oâng Henry PAULSON Jr., Bộ trưởng Ngân khố và là Ngân Hàng gia chuyên nghiệp, đã cố gắng cứu vãn Lãnh vực Ngân Hàng/ Tài chánh. Oâng Ben BERNANKE, Chủ tịch Ngân Hàng Trung ương Mỹ FED, đứng về phương diện điều chỉnh Tiền tệ/ Vốn và thiên về việc trợ lực Lãnh vực Kinh tế thực thuộc các Công ty sản xuất.

Những Nghị sĩ đại diện Dân chúng trong US Congress House muốn bênh đỡ Dân chúng, nên đã từ chối lần bầu thứ nhất cho Plan Bailout USD.700 tỉ nhằm cứu Lãnh vực Ngân Hàng/ Tài chánh. Đại đa số Dân chúng đóng thuế là những người lãnh lương từ Lãnh vực Kinh tế thực. Việc khủng hoảng đến từ Lãnh vực Ngân Hàng/ Tài chánh. Tại sao phải bắt đại đa số Dân chúng đóng thuế phải góp tiền cứu vớt?

Trình bày hai Lãnh vực này và nhất là cách thế làm giầu mau chóng của Lãnh vực Ngân Hàng/ Tài chánh để độc giả hiểu những thái độ trên đây, nhất là hiểu tại sao US Congress House phải bỏ phiếu lại lần thứ hai.

Lý thuyết về sự Tách rời hay
Hội nhập giữa hai Lãnh vực

Có hai giai đoạn đưa ra những Lý thuyết cắt nhgĩa tương quan giữa đồng Tiền (tờ giấy 1'000 đồng chẳng hạn) và Đời sống Kinh tế với hàng hóa thực (tô phở chẳng hạn). Không ai nhai tờ giấy 1'000 đồng để bụng khỏi đói. Nhưng ăn tô phở thì bụng hết đói. Việc hết đói là đời sống kinh tế thực, trong khi ấy tờ giấy 1'000 đồng chỉ là phương tiện mua tô phở. Vì vậy, người ta phân biệt ra hai Lãnh vực: Lãnh vực Đời sống Kinh tế thực và Lãnh vực Tiền tệ, Tài chánh. Hai Lãnh vực có những liên hệ như thế nào ?

=> Lý thuyết Định Lượng Tiền bạc (Théorie Quantitative de la Monnaie)

Đây là Lý thuyết đơn giản và tiên khởi cắt nghĩa tương quan giữa Lãnh vực Tiền tệ, Tài chánh và Lãnh vực Đời sống Kinh tế thực. Lý thuyết được đưa ra đầu tiên ở Thế kỷ XVIII bởi David HUME và Richard CANTILLON. Theo hai tác giả này, thì nếu tăng gấp đôi lượng tiền cho một cộng đồng Kinh tế, thì tức khắc vật giá sẽ tăng lên gấp đôi. Nhưng phải đợi đến cuối Thế kỷ XIX và đầu Thế kỷ XX, thì Irving FISHER mới đưa ra Công thức sau đây:

  M.V
--------   =   P
    T

M : Lượng Tiền thả ra cho cộng đồng Kinh tế; V : Tốc độ lựong Tiền lưu hành; T: Những sản phẩm thực Kinh tế lưu hành trong Cộng đồng; P: Mức tổng quát giá cả.

Cứ theo Công thức của FISHER, thì nếu lượng tiền lưu hành (M.V) không thay đổi, mà Lượng hàng hóa lưu hành (T) sút kém, thì Vật giá tổng quát (P) tăng lên. Đây là Lạm phát thực. Nhưng nếu mức sản xuất và lưu hành hàng hóa giữ nguyên, mà vì lý do nào đó Lượng Tiền lưu hành tăng lên, thì Vật giá tổng quát (P) cũng tăng lên. Đây là Lạm phát về phía Tiền tệ. Việc tăng Lượng Tiền có thể do việc tung ra cộng đồng một số Tiền mới in, hoặc do việc tăng tốc độ lưu hành Tiền tệ (V). Tỉ dụ bình thường Công nhân lĩnh lương tháng. Nhưng nếu áp dụng việc trả Lương tuần (như bên Mỹ), thì tốc độ lưu hành Tiền sẽ được nhân tăng lên.

=> Lý thuyết Hội nhập Tiền tệ (Théorie de l’Intégration Monétaire)

Từ J.M.KEYNES, nhất là Milton FRIEDMAN, trường phái Chicago, thì Lãnh vực Tiền tệ, Tài chánh không đứng ngoài Lãnh vực Đời sống Kinh tế thực như khách bàng quan. Phải có một sự Hội nhập Tiền tế, Tài chánhä vào Lãnh vực Đời sống Kinh tế để lượng tiền mới mang một giá trị mua bán.  Chu trình Hội nhập như sau:

Đồng Tiền mới in ra từ Ngân Hàng Phát Hành (Trung ương) chưa mang giá trị mua bán. Đó chỉ là một mảnh giấy không hơn không kém. Đồng Tiền ấy phải qua hệ thống sản xuất dưới dạng trả lương cho Công nhân chẳng hạn. Công nhân nhận được đồng Tiền. Đây là đồng Tiền bắt đầu có giá trị mua bán. Khi hàng hóa sản xuất thực được đưa ra Chợ, Công nhân mang đồng Tiền đến mua hàng hóa, thì có sự tương đương của đồng Tiền với Hàng hóa. Khi có sự tương đương như vậy, thì đây là đồng Tiền thực, có giá trị mua bán.

Chính đời sờng sản xuất Kinh tế thực đã mang lại cho tờ giấy Tiền lúc ban đầu có một giá trị (Pouvoir d’Achat).

Bây giờ nếu vì một lý do nào đó, Ngân Hàng Phát Hành in ra một lượng Tiền mới tinh mà không cho lượng tiền mới ấy vào Chu trình Hội nhập, thì lượng Tiền mới này củng chỉ là mớ giấy chưa có giá trị mua bán (Pouvoir d’Achat). Nếu Nhà Nước đem số Tiền mới in này thả đại vào Lượng Tiền đang lưu hành, thì đó là hành động lưu manh đánh lận con đen pha lộn Tiền thực (đã Hội nhập) và Tiền chưa có khà năng Kinh tế (chưa Hội nhập). Đây là hành động ăn ướp giá trị Tiền thực của Công nhân... Khối Tiền đã Hội nhập cộng chung với Khối Tiền chưa Hội nhập làm cho Vật giá tăng lên, nghĩa là Tiền mất giá. Đây là hành động ăn cướp Tiền tệ phải xử tử hình theo Luật Tiền tệ.

Một Nhà Nước tự động tăng lượng Tiền mới chưa Hội nhập Kinh tế là Nhà Nước đáng phải chịu tội tử hình này.

=> Từ Tiền tệ, Lãnh vực Ngân Hàng/ Tài chánh phát hành những Phương tiện thanh toán (Moyens de paiement)

Hệ thống Ngân Hàng Thương mại không phát hành Tiền công khai (Billets de  Banque) như Ngân Hàng Trung Ương, nhưng lại phát hành Tiền Tín dụng (Monnaies Scripturales) như Credit Cards, Cheques, Letter of Credit, Promissory Notes, Bank Guarantees, Standby Letter of Credit. Đây là những phương tiện mua bán giống như Tiền tệ. Khi các Ngân Hàng Thương Mại phát hành bừa bãi Tiền tệ tương lai (Virtual Money) chưa có hiện thực để tiêu dùng cho hàng hóa hiện tại như vậy, thì đó là nguồn làm tăng Khối Tiền đang lưu hành và do đó làm Lạm phát Tiền tệ. Việc phát hành này còn tệ hơn nữa khi mà những Ngân Hàng Thương mại lại thiếu phần tiền cọc tối thiểu bảo chứng.

Ngoài việc phát hành những loại Tiền Tín dụng (Monnaies Scripturales) của hệ thống Ngân Hàng, những Tập đoàn Bảo Hiểm phát hành những Bảo Hiểm Tài chánh (Financial Insurances) có thể xử dụng như Phương tiện thanh toán (Moyens de Paiement) giống như Tiền tệ.

Những phát hành trên đây trở thành những Sản phẩm Tài chánh (Produits Financiers) riêng của Lãnh vực Ngân Hàng/ Tài chánh và họ buôn bán với nhau để kiếm lời rất mau lẹ trong lãnh vực riêng của mình.

Lợi nhuận lớn và rất mau
với những Sản phẩm Tài chánh

Đả những chục năm nay, người ta nói đến những Financial Traders và đến những Lợi nhuận cao (High Yield) gần như phép lạ. Financial Traders là những người chuyên môn buôn bán (Buy/Sell) những phát hành Ngân Hàng (Bank Notes) hay những Sản phẩm Tài chánh (Produits Financiers).

Từ Mỹ sang Aâu châu, khi phải cứu Lãnh vực Ngân Hàng/ Tài chánh, các Chính quyền nhấn mạnh đến việc không cho phép những Ngân Hàng gia nhẩy dù vàng với những Bonus khổng lồ từ việc buốn bán những Sản phẩm Tài chánh. Những Ngân Hàng/ Tài chánh gia lãnh lương và Bonus hàng năm mấy chục triệu. Oâng Chủ tịch Ngân Hàng UBS Thụy sĩ lãnh lương mỗi giờ làm việc là CHF.13'500.-/h (chừng USD.13'000.- mỗi giờ làm việc), trong khi đó Ngân Hàng UBS mất USD.45 tỉ vì Mortgage Subprime Credit.

Làm thế nào  làm ra Lợi nhuận cao và mau chóng như vậy ?

Cách đây 4 năm, tôi viết một cách bình dân để cắt nghĩa về tốc độ kiếm Lợi nhuận cao của Lãnh vực buôn bán những Sản phẩm Tài chánh (Financial Products). Tôi viết bằng tiếng Anh cho một số khách hàng nước ngoài. Đây là tiếng Anh viết theo kiểu Việt Nam, xin quý Vị thông thạo tiếng Anh tha thứ.
 


HIGH YIELD WAS ALREADY A POPULAR FINANCIAL METHOD
IN POOR COUNTRIES

HIGH YIELD INVESTMENT IS NOT A NEW INVENTION OF A SELECTED GROUP OF HIGHEST BANKERS,  BUT THIS WAS A POPULAR METHOD PRACTISED IN THE CORNER OF A VEGETABLE MARKET LONG TIME AGO IN POOR COUNTRIES.

By Prof.Dr.NGUYEN PHUC LIEN, Economist
Geneva 08 February 2004


This history of High Yield Investment is real. Readers can ask for confirmation from any Vietnamese people who knew the Ben Thanh Market in Saigon. This is the history of Mr.CHA GIA (from India or Pakistan) who lends cash to poor women buying and selling vegetables in this Market.

The Banker CHA GIA (from India or Pakistan)

This Banker has small capital, for example $ 100. In Ben Thanh Market , there are very poor women who have to take care alone of her 4 children after the death of her husband in the Vietnam War. They sell soups along the roads or vegetables in the Market early in the morning. These poor women have no capital at all. The Banker Cha Gia know them very well and personally.

This Banker comes every day to a corner of the Market. In the morning, he lends $100 to a woman who sells vegetables. At noon, this woman returns $100 to him, plus $ 1.5 interest. In the afternoon, he lends the same amount $100 to other woman who sells soups along the roads. About 18h00, this woman returns to him the capital $100 plus $ 1.5 of interest .

The Banker Cha Gia realizes 2 lending operations per day. His net profit is $ 3 per day. If he works 5 days (5 banking days) per week, his profit is $ 15 per week, i.e. he takes 15% per week.
 
For a regular High Yield Investment, the Trader realizes trading operations during 40 weeks. For our Banker Cha Gia, during 40 weeks per year, his profit per year will be :

    $ 15 x 40 weeks =  $ 600.00

It means that our Banker Cha Gia can realize a Profit of  600%  per year. That is really the High Yield Investment  of our Banker Cha Gia.

If you go to Banks, for example UBS, DEUTSCH BANK, CITIBANK, BANK OF AMERICA… and you ask their Junior Bankers if they can give you a Profit 50% per year, they will declare immediately that it is impossible !!! 
But the above example of our Banker Cha Gia shows really that the realization of 600% profit is possible.

Explanation of the Possibility of High Yield

The Junior Bankers from UBS, DEUTSCH BANK, CITIBANK… declared the impossibility of realizing 50% of profit because they have habitude of thinking of interest rate per year, for example 3%,  5%, 6%... per year.  They cannot imagine that our Banker Cha Gia can realize interest rate 3% daily. Each day of our Banker Cha Gia is equivalent to one year of the Bankers in UBS, CITIBANK…When our Banker Cha Gia works during 20 days per month, the profit will be equivalent to the Bankers in UBS…who have to work during many years.

The Profit is the result of an EXPLOITATION CYCLE. Each turnover (rotation) of an exploitation cycle will give a profit or loss. An exploitation cycle can be finalized during two years, one year, one month, one week, one day or one hour.

In order to get high profit during a fixed period, we have to repeat many times the exploitation cycle, i.e. we have to reduce the time of realizing a cycle. That is the principle of SPEED ACCELERATION of exploitation cycle. A countryman cannot accelerate the cycle of season of tomato. In industry, the acceleration depends on physic condions of production. In Banks, the exploitation cycle of BUY/SELL bank instruments can be done with very short time. Each exploitation cycle, banking operation, can be finalized during one day or one hour.

In the commerce of Financial Instruments, the Trader can realize 3-5 trading Operations per day. This Speed Acceleration of Rotation (Turnover) of exploitation cycle allows the Trader to obtain very high return per day. When you ask the Trader how much he can give you the profit per week, per month, he will reply to you that it depends on how many trading operations he can realize per day.

Actually, with the rapidity of the electronic communication and with the screening the financial instruments, the Traders and Bankers can accelerate better the speed of realizing a trading operation. Consequently, the Profit becomes higher during a fixed period of Program.

Conclusion: our above  Banker Cha Gia can realize two exploitation cycles (two operations) per day and he gets  600% of profit per year. The Traders and Bankers in UBS, CITIBANK…, with their quickness of electronic communication and with the financial products ready on screen, can realize better than our Banker Cha Gia the speed acceleration of operations, and consequently a higher Profit.

    Prof.Dr.NGUYEN PHUC LIEN, Economist    

 

US CONGRESS  VÀ PLAN BAILOUT $700 TỈ

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Web: http://vietTUDAN.net/
01.10.2008
CẬP NHẬT/UPDATED: 04.10.2008

 

Chiều tối THỨ TƯ 01.10.2008 : Thượng Viện Mỹ thông qua Plan Bailout $700 tỉ
Ngày THỨ SÁU 03.10.2008: US CONGRESS HOUSE tái bỏ phiếu và chấp thuận Plan
Chiều THỨ SÁU 03.10.2008: Tổng Thống BUSH vừa ký nhận Văn Bản thành Luật
THỨ BẢY 04.10.2008: TT.Pháp SARKOZY mời họp G4 tại Paris


US CONGRESS TÁI BỎ PHIẾU
PLAN BAILOUT $700 TỈ
01.10.2008
 
Việc từ chối của US Congress đối với Plan Bailout USD.700 tỉ thực sự đã làm Wall Street thiệt hại ước lượng lên tới USD.1000 tỉ đo lạ Theo những nhà bình luận Âu châu, thì chính phía Dân biểu Cộng Hòa đã vì sợ Dân chúng trong cuộc bầu phiếu chọn Dân biểu vào 04.11.2008 này, nên đã không muốn ủng hộ Chương trình Cứu Vớt liên quan đến Chính quyền BUSH mà họ coi như không được đa số Dân chúng ủng hô..

Chính quyền BUSH, trước tình trạng này, vẫn không giải giáp. 
 
FED, Ngân Hàng Trung ương Mỹ
tăng cường tìm giải pháp

Tờ THE WALL STREET JOURNAL, ngày 30.09.2008 đã viết với đầu đề "FED pressed to take Steps":

"If the economy worsens, the FED could cut interest rates further, so it is too soon to say if the FED is prepared to take that step.

Before the House vote Monday, FED officials already had taken ađitional steps to ensure that financial institutions would get the cash they needed to run their operations.

The FED said  it would double the size of its so-called Term Auction Facility designed to help cash-strapped banks, to USD.300 billion. It will also expand its swap facilities with other central banks, aimed at sending dollars abroad, by USD.330 billion to USD.630 billion."

(by Maya Jackson Randall & Jon Hilsenrath)
 
Chính quyền BUSH tiếp tục
thảo luận với lưỡng đảng

Hai ứng củ viên Tổng Thống đồng một quan điểm là kêu gọi Lưỡng đảng hãy bỏ phiếu lại vì tình trạng nguy hại đang lan tràn mạnh sau việc bỏ phiếu từ chối ngày Thứ Hai 29.09.2008.

Những Lãnh tụ của hai đảng cũng vận động để US Congress bỏ phiếu lại trong ngày THỨ NĂM 03.10.2008 nàỵ

Tổng Thống BUSH nói trước Dân chúng rằng Ông hiểu sự khó khăn bỏ phiếu của Dân biểu trong ngày Thứ Hai vừa rồi và Ông hy vọng các Dân biểu xét lại để bỏ phiếu chấp thuận trong ngày Thứ Năm tớị
 
Bình luận từ Âu châu

Thủ tướng Anh BROWN tỏ ra rất tiếc cho việc từ chối của US Congress đối với Plan Bailout USD.700 tỉ. Bà Thủ tướng Đức MERKEL cũng tỏ ra thất vọng vì việc từ chối vội vàng của US Congress đối với Plan Bailout.

Các Ngân Hàng Trung ương Âu châu đang lo lắng cứu vớt 3 Ngân Hàng lớn Âu châu ở bờ phá sản. Âu châu hy vọng US Congress sẽ xét lại trong ngày Thứ Năm tới đâỵ

Ký giả đại diện Đài Truyền Hình TSR1 Thụy sĩ tại Hoa kỳ đã nhận xét như sau:

"Hy vọng US Congress sẽ chấp thuận trong ngày Thứ Năm tới vì số phiếu chênh lệch không có bao nhiêụ Theo tình hình thảo luận khá sôi nổi hiện nay, thì chính đảng Dân chủ sẽ cứu vớt Chương trình USD.700 tỉ của Chính quyền Cộng Hòa BUSH, bởi đây không còn là vấn đề Chính trị nữa mà là sự cấp bách của Tài chánh, Kinh tế".
(TSR1, tối 30.09.2008)

Tin chót sáng Thứ Tư 01.10.2008

Mở THE WALL STREET JOURNAL (Europe) sáng sớm THỨ TƯ 01.10.2008, ngay trang 1, tôi đọc thấy tin  sau đây.

Ký giả John D. McKINNON, dưới đầu đề US LAWMAKERS SCRAMBLE TO REVIVE BAILOUT THIS WEEK đã viết như sau: “American lawmakers worked to save the White House’s historic $700 billion financial-rescue package, after a stunning defeat in the US House of Representatives that initially sent stock markets around the world into a tailspin and added to concerns that the US faces a prolonged recession if the legislation isn’t revived.“ 
 

CHƯƠNG TRÌNH
US$ 7000 TỈ BỊ TỪ CHỐI
30.09.2008
 
Các Ngân Hàng và các Tập đoàn Tài chánh đã ngấp ngoải  sống sót từ
 
THỨ HAI ĐEN 15.09.2008
(BLACK MONDAY 15.09.2008)
   
Chính quyền BUSH cuối cùng đã bỏ ra 85 tỉ đo-la để cứu AIG (American International Group) vào phút chót cuối ngày THỨ TƯ 17.09.2008.
 
Tiếp liền sau đó, PLAN BAILOUT US$ 700 TỈ được tuyên bố bời Chính quyền BUSH nhằm cứ vớt hệ thống Ngân Hàng và các Tập đoàn Tài chánh bị vi trùng Mortgage SUBPRIME Credit đục rỗng. 

Đây là cái lỗi của hệ thống Ngân Hàng và những Tập đoàn Tài chánh đã cho ra những Sản phẩm Tài chánh (Produits Financiers/ Financial Products) riêng của lãnh vực mình để buôn bán với nhau và thâu vào những Lợi nhuận không lồ và mau le.. 

Trong tuần vừa rồi, cho đến hết Chúa nhật 28.09.2008, những Lãnh tụ các nhóm Nghị sĩ đã thảo luận với Chính quyền BUSH. Thậm chí hai ứng Cử viên Tổng Thống cũng cắt ngang cuộc tranh cử để về Washington họp với Tổng thống BUSH và những Lãnh tự Nghị sĩ. 

Theo những thông tin từ các cuộc thảo luận này bởi những Lãnh tụ Nghị sĩ, thì PLAN BAILOUT US$ 700 TỈ sẽ được chấp nhận. 

Ngày thứ Hai 29.09.2008, US Congress House sẽ biểu quyết. Nhưng kết quả biểu quyết là 228/208 phiếu không chấp nhận CHƯƠNG TRÌNH CỨU VỚT US$ 700 TỈ. Thứ hai này đã trở thành:  
 

THỨ HAI ĐEN NGHỊT 29.09.2008
(BLACKEST MONDAY 29.09.2008)
 
không những cho các Ngân Hàng và những Tập đoàn Tài chánh Mỹ tại Wall Street, mà còn cho nhiều Ngân Hàng và Tập đoàn Tài chánh Âu châu và Á châu trên khắp các Thị trường Chứng khoán Thế giớị 

Tại sao có quyết định TỪ CHỐI của US Congress House, mặc dầu Lãnh tụ các nhóm của Lưỡng đảng đã thoả thuận với Chính quyền Bush ? 

=> Phải chăng Dân chúng (Dân đóng thuế) đã quá ghét giới Ngân Hàng và Tài chánh đã sống cho riêng mình trên những Lợi nhuận khổng lồ và mau chóng khó tưởng tượng nổi ? 

=> Những Dân biểu, sống liền với Dân và còn mang tâm tình ghét giận trên đây của Dân ? 

=> Dân đóng thuế và đa số Dân biểu muốn bảo đảm tối đa cho Dân để Dân đóng thuế không bị mất mát khi phải đi dùng tiền của mình cứu vớt những Ngân Hàng gia và Tài chánh gia mà họ đang ghét ? 

=> Tổng Thống BUSH cũng đã tuyên bố trong Diễn văn trước Dân chúng Mỹ tuần trước rằng Ông luôn luôn chủ trương Luật đào thải trong Tài chánh, Kinh tế, nghĩa là ai chơi với nguy hiểm (Risks) để có lợi nhuận lớn, thì phải chịu hậu quả của mình. Tuy nhiên Ông đưa ra Plan Bailout US$ 700 tỉ để cứu vớt hệ thống Tài chánh chỉ vì lo sợ cuộc Khủng hoảng Tài chánh sẽ lan sang Lãnh vực Kinh tế khiến Thất nghiệp lan tràn. ? 

Trong một bầu không khí như vậy, và trước một món tiền khổng lồ US$ 700 tỉ, US Congress House lưỡng lự và đã bầu phiếu không thuận. 

Chúng tôi viết vội hôm nay và tiếp tục theo rõi những biến chuyển và nhất là những dự án khác xem có thể cứu vớt hệ thống Ngân Hàng và Tài chánh như thế nàọ 
 
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế  
 



US$ 700 TỈ CỨU VỚT WALL STREET
CỦA CHÍNH QUYỀN BUSH

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Web: http://vietTUDAN.net/11604/index.html
25.09.2008

Ngày 18.09.2008, chúng tôi đã viết về BA NGÀY PHÁ SẢN Ở WALL STREET. Ngày cuối, Thứ TƯ 17.09.2008, chúng tôi viết với lạc quan sau khi Chính quyền Mỹ bỏ thêm ra 85 tỉ đo la để cứu AIG (American International Group). Oâng Marco ANNUNZIATA,  Trưởng Bộ phận Phân tích Tài chánh của UNICREDIT đã cho ý kiến: ’L’accélération  de la consolidation du secteur financier américain prend des allures certes dramatiques, mais nous arrivons au stade final de la crise’ (Journal LE TEMPS, Suisse, 18.09.2008, p.2) (Việc tiến hành nhập lại của lãnh vực tài chánh Mỹ thực mang những bước đi bi thảm, nhưng chúng ta đi tới chặng cuối cùng của khủng hoảng).

Nhưng nguy hiểm Khủng hoảng Tài chánh vẩn tiếp tục và người ta thấy triệu chứng lan sang Lãnh vực Phát triển Kinh tế quốc gia, tạo ra Khủng hoảng Kinh tế kiểu 1929-30, thất nghiệp...

Chính quyền BUSH, trước viễn tượng Khủng hoảng Ngân Hàng, Tài chánh lan sang Kinh tế, tạo thất nghiệp, đã tuyên bố ngày Thứ NĂM 18.09.2008 một Chương trình Cứu vớt với US$ 700 tỉ. Trước đó, Chính quyền Mỹ đã bỏ ra tổng cộng là 600 tỉ rồi, bây giờ PLAN BAILOUT thêm 700 tỉ nữa.

Con số 700 tỉ phải quyết định mau chóng vì tình hình Khủng hoảng cấp bách.  Để có thể quyết định một món tiền lớn như vậy, Quốc Hội Mỹ và Chính quyền phải làm việc đêm ngày trong những lo lắng đợi kết quả của toàn Thế giới.

Cái lỗi của các Ngân Hàng và
các Tập đoàn Tài chánh

Các nhà Kinh tế phân biệt hai lãnh vực: (i) Lãnh vực Ngân Hàng và Tài chánh liên hệ trực tiếp với quản trị Tiền bạc, vốn; (ii) Lãnh vực Kinh tế điều hành sản xuất và Thương mại. Cuộc Khủng hoảng 1929-30 bắt đầu từ Lãnh vực Kinh tế với việc sản xuất quá nhiều do xử dụng những khám phá Khoa học và hệ thống sản xuất dây chuyền lan tràn.

Người ta gọi rằng Lãnh vực Kinh tế cho ra những sản phẩm thực để tiêu thụ thỏa mãn những nhu cầu thực, trong khi đó Lãnh vực Ngân Hàng và Tài chánh cho ra những sản phẩm riêng của mình liên hệ đến Tín dụng Tiền bạc. Câu nói: người ta không nhai đồng 100 đo la để dạ dầy no, mà phải ăn bánh thịt mới no được. Những sản phẩm Kinh tế là đời sống thực.

Nhưng phía Ngân Hàng và Tài chánh đưa ra những sản phẩm tài chánh (Produits financiers) xa với đời sống thực và trao đổi buôn bán trong Lãnh vực riêng của họ để làm giầu. Việc làm giầu trong lãnh vực Tài chánh, Ngân Hàng rất nhanh chóng với lợi nhuận khổng lồ. Lợi nhuận thu vào cao và mau chóng là do tốc độ vận hành mau chóng một chu kỳ thương vụ (Vitesse accélérée de Rotation d’un Cycle d’exploitation).

Trong những năm gần đây, giới Ngân Hàng và Tài chánh đã thu vào những Lợi nhuận khổng lồ qua việc đầu cơ những sản phẩm Tài chánh. Cuộc Khủng hoảng Tài chánh lần này là do Kỹ nghệ những sản phẩm Tài chánh được thực hiện qua những tốc độ vận hành điện tử. Đồng thời Toàn cầu hóa Sản phẩm Kinh tế ra cùng Thế giới, tận những nước nghèo cũng là việc Tập trung Tiền bạc, Tài chánh vào những nước lớn. Chính Oâng GREENSPAN đã phải than lên rằng việc Tòan cầu hóa sản phẩm Kinh tế và việc Tập trung Tài chánh về những Ngân Hàng lớn đã tạo cảnh đói nghèo cho bao nhiêu triệu người tại những nước kém mở mang.

Đối với cuộc Khủng hoảng Ngân Hàng và Tài chánh này một khuynh hướng rộng lớn là công kích phía Ngân Hàng, Tài chánh với những sản phẩm riêng của họ được trao đổi để kiếm lợi nhuận cao chính trong Lãnh vực của họ. Trong cuộc Hop Khoáng Đại của Liên Hiệp Quốc vửa qua, những bài công kích phía Tài chánh đến từ phía Nam Mỹ, Phi châu và ngay cả từ Pháp (Tổng Thống Nicocals SARKOZY)

Quan sát thái độ của Chính quyền Mỹ, người ta cũng thấy quan điểm rất cứng rắn của Tổng Thống BUSH. Trong bài viết về ngày Thứ TƯ 17.09.2008, chúng tôi đã cắt nghĩa tại sao Chính quyền Mỹ để cho Ngân Hàng LEHMAN BROTHERS đã 158 tuổi mà phải phá sản. Tổng Thống BUSH ngay trong bài nói đêm 24.09.2008 hôm qua cũng vẫn nhắc lại rằng Oâng chũ trương nền Kinh tế Tự do, nên nếu Khủng hoảng Tài chánh là do cái lỗi của Ngân Hàng, thì cứ để họ chết theo luật đào thải. Không thể lấy tiền cuả dân đóng thuế để cứu vớt những Ngân Hàng đã thu nhiều lợi nhuận giầu có trong những năm trường.

Tuy vậy PLAN BAILOUT US$ 700 TỈ được đưa ra chỉ vì sợ rằng cuộc Khủng hoảng Tài chánh này đang có triệu chứng lan sang Lãnh vực Kinh tế, tạo những thất nghiệp, thiệt hại cho những quỹ bảo đảm tuổi già. 

Phản ứng Chứng khoán
đối với PLAN BAILOUT US$ 700 TỈ

Sau khi tuyên bố ngày Thứ NĂM 18.09.2008, các giá chứng khoán ngày thứ SÁU 19.09.2008 khắp nơi tăng lên. Tuy nhiên việc tăng này chỉ cầm chừng vì những công kích từ Hội Nghị Khóang Đại của Liên Hiệp Quốc.

Giới đầu tư còn có sự sợ hãi không hiểu Chương trình 700 tỉ đo la có được Quốc Hội Mỹ chấp nhận hay không. Đồng thời vì Chương trình được đề nghị cấp bách, nên Chính quyền BUSH cũng chưa kịp đưa ra những chi tiết, đồng những nhà đầu tư cũng phải có thời gian tìm hiểu hướng Cứu Vớt như thế nào.

Cuối tuần qua đi, Thứ HAI 22.09.2008, các giá chứng khoán lại thụt xuống và những nhà đầu tư chờ đợi phản ứng của phía Nghị sĩ Quốc Hội.

Phản ứng của Nghị sĩ
đối với PLAN BAILOUT US$ 700 TỈ

Oâng Ben BERNANKE, Chủ tịch FED, và Oâng Henry PAULSON Jr., Bộ trưởng Ngân Khố, phải điều trần trước đại điện các Khối trong Quốc Hội. Oâng Ben BERNANKE nhấn mạnh đến vấn đề thiếu vốn của Thị trường có thể đưa đến đình trệ Kinh tế. Oâng trình bầy đây không phải là việc cho vay để cứu các Ngân Hàng, mà là việc mua những sản phẩm yếu kém của phía Tài chánh.

Các Nghị sĩ, cả phía Dân chủ và Cộng hòa đưa ra những chất vấn sau đây:

=> Không thể để một Chi phiếu trắng (Cheque blanc) trong tay một Ngân Hàng gia chuyên nghiệp như Oâng Henry PAULSON Jr. mà chưa biết những chương trình cụ thể;
=> Các Nghị sĩ nhất thiết yêu cầu rằng Plan Bailout US$ 700 không thể để những mất mát mà dân chúng đóng thuế phải chịu đựng.
=> Cần phải có những Luật vững chắc bảo đảm cho việc xử dụng US$ 700 tỉ và phải có những điều kiện kiểm soát những Ngân Hàng, những Tập đoàn Tài chánh.

Việc trao đổi làm việc giữa Chính quyền BUSH và các Nghị sĩ tiếp tục. Với việc trao đổi nghi ngại hai bên như vậy, giới đầu tư chưa thể quyết định, nên giá chứng khoán cầm chừng.

Ngày Thứ BA 23.09.2008, người ta vẫn chưa biết PLAN BAILOUT US$ 700 TỈ có được chấp thuận hay không.

Ngày Thứ TƯ 24.09.2008, người ta ghi nhận một số triệu chứng có tính cách tích cực theo hướng cổ võ cho Chương trình Cứu Vớt 700 tỉ:

=> Nhà Tỉ phú BUFFETT bỏ ra đầu tư cho GOLDMAN SACHS một lượng vốn lớn 5 tỉ đo la. Đây là điểm lạc quan cho Thị trường
=> Vốn của một số Ngân Hàng lớn của Nhật nhằm đầu tư vào các Ngân Hàng Mỹ
=> Khối vốn A-Rập từ Dubai không trực tiếp vào thẳng Mỹ, nhưng qua ngả Anh (BARCLAYS) nhằm mua những Ngân Hàng Mỹ.

Đây là khía cạnh tích cực cho Thị trường Wall Street. Đứng về phương diện này, các Nghị sĩ có thể nghĩ rằng phải tìm các ngăn chặn việc xâm chiếm những Ngân Hàng Mỹ bằng vốn nước ngoài, nhất là vốn từ Trung đông.

Thượng  Nghị sĩ McCAIN cắt ngang cuộc Tranh cử Tổng thống để trờ về Washington vì Plan Bailout US$ 700 Ti. Chính Tổng thống BUSH cũng mời Oâng OBAMA cùng về Washington để thảo luận về Chương trình 700 tỉ. Từ London, Thủ tướng Anh cũng sang Washington vì Plan Bailout 700 tỉ đo la này.

Đêm Thứ TƯ 24.09.2008, Tổng thống BUSH ngỏ lời với Quốc Dân Hoa kỳ về tầm quan trọng của PLAN BAILOUT US$ 700 TỈ. Tổng thống nhấn mạnh đến những điểm sau đây:
=> Oâng khẳng định lại rằng chính Oâng luôn luôn chủ trương nền Kinh tế Tự do. Các Ngân Hàng sống chết theo luật đào thải. 
=> Tuy nhiê