|  |
|  | 
| | | ========================== =================================
DIEN DAN CHINH TRI VIET NAM Dau tranh cho Tu do & Dan chu tai Viet Nam Vietnamese Political Forum Fight for Liberty&Democracy in Vietnam Tribune Politique Vietnamienne Lutte pour la Liberte&Democratie au Vietnam
========================== ================================= |
| =============================================================== VietTUDAN -------------------------------------------------------PHONG TRAO DAU TRANH =============================================================== | | |
| | | ĐÁNH CSVN Ở NHỮNG ĐIỂM CỤ THỂ KHÔNG CHỐI CÃI
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Xin đừng để cuộc đấu tranh của chúng ta tản mạn vào những điểm hoặc ý niệm trừu tượng mà CSVN có thể nhì nhằng ngụy biện để câu giờ cho chế độ, mà Quốc tế có thể lẻo mép nói để thoa dịu chúng ta trong khi ấy họ bắt tay với độc tài để thủ lợi cho nước họ, mà chính CSVN cho người nằm trong những Phong trào đấu tranh của chúng ta để gây phân tán.
Chúng ta dồn tận lực vào việc tấn công những điểm cụ thể mà CSVN phải cúi gầm mặt chịu tội, không thể lẻo mép ngụy biện chống chữa nửa lời. Những điểm đấu tranh cụ thể đó là:
1) Điểm 1: TỘI PHẢN BỘI TỔ QUỐC CSVN đã ký chính thức Công Hàm bán đất và biển mà Tổ Tiên chúng ta đã hy sinh xương máu qua các thế hệ để có và để bảo vệ sự vẹn toàn. Đây là tội mà Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng và đồng lũ CSVN phải cúi gầm mặt chịu tội trước Dân tộc. Đây là tội phải quật mồ Hồ Chí Minh lẹn để Dân trị tội. (Xin xem Công Hàm bán nước ký bởi Phạm Văn Đồng, đính kèm)
2) Điểm 2: TỘI CƯỚP DỰT NHÀ ĐẤT CỦA DÂN NGHÈO
Đây là tội phạm vào Công lý chứ không thể đểu cán cắt nghĩa chính trị gì cả. Đây là tội cướp dựt của cải của Dân, nhất là từ những người Dân nghèo khổ nhất và đã từng bị chúng lừa gạt lợi dụng đấu tranh để chiếm lấy quyền lực độc tài hiện nay. Dân Oan đã thẳng thắn đứng lên đòi Công lý. Chúng ta hãy cùng với Dân Oan đánh thẳng vào điểm này.
3) Điểm 3: TỘI THAM NHŨNG LÀM THOÁI HÓA KINH TẾ VÀ XÃ HỘI
Đây là cái tội từ thằng bé đến thằng lớn của đảng CSVN. Chính những Đại Hội của đảng đã thú nhận tội lỗi này. Chúng không thể chối cãi được nửa lời. Chỉ có Dân với Tự do Ngôn luận mới có thể chống và diệt được tội THAM NHŨNG để cứu Kinh tế Quốc gia và phát triển cuộc sống Xã hội trong đều đặn và tương kính. (Xin đọc bài về Tham Nhũng, đính kèm)
Ba điểm đấu tranh trên là cụ thể mà CSVN không thể đểu cán nguỵ biện câu giờ chống đỡ. Xin đừng mất nhiều thời giờ và sức lực vào những ý niệm trừu tượng và lỗi thời mà CSVN đã ngụy biện chống đỡ cho đến nay, mà Quốc tế lẻo mép hứa cuội để thoa dịu bề ngoài trong khi họ đưa tay nối kết với chính kẻ tội đồ của Dân tộc để thủ lợi cho nước họ. (Xin xem bài Dân chủ/ Nhân quyền như đã lỗi thời, đính kèm)
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
CÔNG HÀM BÁN NƯỚC KÝ BỞI PHẠM VĂN ĐỒNG Thủ Tướng Phủ Nước Việt-Nam Dân-Chủ Cộng-Hoà
Thưa Đồng chí Tổng lý,
Chúng tôi xin trân trọng báo tin để Đồng chí Tổng lý rõ:
Chính phủ nước Việt-nam Dân Chủ Cộng Hoà ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng Hoà Nhân dân Trung-hoa, quyết định về hải phận của Trung-quốc.
Chính phủ nước Việt-nam Dân Chủ Cộng Hoà tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung-quốc, trong mọi quan hệ với nước Cộng hòa Nhân dân Trung hoa trên mặt bể.
Chúng tôi xin kính gửi Đồng chí Tổng lý lời chào rất trân trọng./.
Kính gửi: Hà-nội, ngày 14 tháng 9 năm 1958.
Đồng chí Chu An Lai (Ấn ký) Tổng lý Quốc vụ viện PHẠM VĂN ĐỒNG Nước Cộng hoà Nhân dân Trung-hoa Thủ tướng Chính Phủ tại BẮC KINH Nước Việt-nam Dân chủ Cộng Hòa
THAM NHŨNG NUÔI ĐẢNG VÀ DIỆT KINH TẾ
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
CSVN lập hết Phòng này, Uûy Ban kia để chống THAM NHŨNG. Đó chỉ là trò cười, việc diễn tuồng đểu cáng. Thực vậy, nếu không còn tham nhũng, thì cái đảng độc tài CSVN đã tự tan rã rồi. Tôi xin cắt nghĩa rất đơn giản như sau.
Ý thức hệ không còn nữa
Cái Ý thức hệ Mác Lê đã chết mất từ ngày sụp đổ của Thế giới Cộng sản. Ý thức hệ ấy đã làm lụn bại Kinh tế của những nước Cộng sản. Dân nghèo đói đứng lên đạp đổ chế độ tại Nga và các nước Đông Aâu. Dạ Dầy đói, chứ không phải ý niệm Dân chủ/ Nhân quyền, đã đập tan Cộng sản.
Còn Tham nhũng mới có đảng viên
Những người vào đảng hiện nay không phải là vì Lý tưởng, vì Ý thức hệ, nhưng là vì vào đảng thì có khả năng, có quyền độc đoán và được che chở để có thể tham nhũng, có thể cướp ngày của cải của Dân và của Quốc gia, nghĩa là cho cái Dạ Dầy, cho khoái lạc thân xác của chúng. Nói toạc móng heo ra để CSVN, từ thằng lớn, thằng bé và tụi con cháu, gầm mặt mà nhục nhã.
Hết khả năng Tham nhũng thì đảng tan
Những tên đã vào đảng, cố thủ giữ lấy quyền hành độc đoán để làm Tham nhũng. Chúng chịu Dân và Quốc tế xỉ vả, mà vẫn mặt dầy mày dạn ngồi lì đó giữ quyền độc tài khủng bố chỉ vì cái khả năng có thể làm Tham nhũng.
Chỉ có Dân và Tự do Ngôn luận mới diệt được Tham nhũng
Đảng giữ quyền độc tài mà mục đích là ăn cướp, rồi lập Phòng, Uûy Ban chống Tham nhũng, thì chỉ là trò hề của những quân đểu cáng. Thế mà có đám ngợm giáo gian, tụi chính trị xôi thịt còn đi bợ quân đểu cáng để chia chút mẩu bánh rơi rụng thẩy xuống đất cho mà đớp giống đám chó đói. Tôi khinh đám ngợm này và tụi xôi thịt như chó đói bởi vì chúng nịnh bợ, vẫy đuôi mừng quân đểu cáng.
Tham nhũng diệt Kinh tế quần chúng
Tham nhũng làm Dân nghèo khổ. Khối Dân nghèo khổ sẽ đứng lên đập tan quân đểu cáng tham nhũng và đám bầy tôi chó đói. Không phải ý niệm Dân chủ/Nhân quyền trừu tượng là động lực chủ yếu của Cách Mạng Pháp 1789, của Cách Mạng Vô sản 1917, của Sụp đổ Cộng sản 1989 mà chính là cái DẠ DẦY đói của quần chúng bị bóc lột, tước đoạt bởi đám cầm quyền độc tài.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
NHỮNG CHỮ DÂN CHỦ/ NHÂN QUYỀN DƯỜNG NHƯ ĐÃ NHÀM VÀ LỖI THỜI
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Tôi muốn viết về điều mà một số Chính khách hiện nay đang bấu víu lấy những ý niệm DÂN CHỦ/NHÂN QUYỀN để lấy danh hiệu lẻo mép cho quyền hành cai trị, chứ không đấu tranh thực sự cho cuộc sống đói nghèo của đại đa số quần chúng. Tôi hiểu thế nào là thực tế của quần chúng đói nghèo và thế nào là việc đánh đĩ những ý niệm trừu tượng để cai trị quần chúng, để bóc lột cho túi riêng ô nhục của mình.
DÂN CHỦ thực sự phải đến từ đại đa số quần chúng va,ø hầu hết trong mọi trường hợp, phải trả bằng giá máu của những người dân thấp cổ bé họng nhất. Nếu DÂN CHỦ chỉ là một cái giá dàn xếp giữa những người làm Chính trị, thì cũng hầu hết trong các trường hợp như vậy, chỉ là sự lừa bịp của chính giới để lớp người trí thức chính trị này chia nhau chiếm ghế và trị Dân nữa. Đó không phải là DÂN CHỦ đích thực đến từ Dân mà chỉ là việc thí bỏ cho Dân một vài trò gọi là Dân chủ để tầng lớp chính giới hổ lốn đủ mọi khuynh hướng lẻo mép và lừa đảo được yên thân chia phần bánh vẽ thống trị Dân. Vấn đề Nhân Quyền đã được nhấn mạnh từ thời CLINTON như khí giới công kích Trung Cộng. NHÂN QUYỀN THỰC SỰ và CỤ THỂ cho Thế Giới 80% Dân số là nằm ở cái DẠ DẦỴ Nêu ra vấn đề NHÂN QUYỀN trong ý niệm trừu tượng đã là hy vọng cho lớp người bị bóc lột từ Dạ Dầỵ Nhưng ngày nay, lớp người có Dạ Dầy rỗng bắt đầu thấy rằng ý niệm NHÂN QUYỀN được nêu ra chỉ ở trong phạm vi LẺO MÉP để lấy thế chính trị cho những kẻ đấu tranh cho quyền hành cai trị chứ không cho thực tế của quần chúng bị tri..
Xin trích ra đây những chứng cớ về việc lỗi thời của ý niệm và trò chơi DÂN CHỦ/ NHÂN QUYỀN được những tầng lớp trí thức hoạt đầu chính trị uốn lưỡi lẻo mép hứa hẹn mà chẳng thực hiện được gì cụ thể theo nguyện vọng đích thực cũa dân:
=> Hoa kỳ chấp nhận chơi với CSVN, một thể chế hoàn toàn ĐỘC TÀI chà đạp NHÂN QUYỀN
=> Những nước trong vùng Đông Nam Á xử dụng CSVN độc tài để bóc lột nhân lực Việt Nam nhằm phục vụ cho những nước trong vùng. Những nước trong vùng ủng hộ việc duy trì chế độ độc tài CSVN vì quyền lợi của họ, mà không nghĩ đến NHÂN QUYỀN của người lao động. Những nước này chỉ đút tiền bẩn thỉu cho kẻ cầm quyền độc tài là chúng bắt dân Lao động phải nhận lương thấp và làm việc như nô lệ. Nhìn sự bóc lột Nhân lực tại Trung Cộng và Việt Nam.
=> Tại Miến Điện, cả Thế giới nhìn cảnh Quân đội xả súng bắn vào những Sư bất bạo động, chỉ nói lên xuông việc đòi hỏi DÂN CHŨ/NHÂN QUYỀN. Mọi người, mọi Chính quyền lên tiếng nhưng rồi những tiếng đó trở thành lẻo mép và yên luôn, mặc cho số phận những nhà Sư vẫn còn ngồi trong tù. Liên Hiệp Quốc cử người sang Miến Điện, nhưng nói được ít lời lẻo mép cho có lệ, rồi bây giờ yên luôn.
=> Pháp được coi là nước có tinh thần nhân đạo và chuộng DÂN CHỦ/NHÂN QUYỀN. Nhưng Tổng Thống Pháp đã sang Trung Cộng độc tài để ký những Hợp Đồng hợp tác tới 20 tỉ Đo-la, bất chấp dân chủ/nhân quyền.
=> Hôm nay, 10.12.2007, KADHAFI, người chà đạp DÂN CHỦ/NHÂN QUYỀN, thậm chí đã là tên Khủng bố bạo động, nay sang viếng thăm Pháp và được tiếp đón như Quốc khách chỉ vì Pháp muốn ký những Hợp Đồng với KADHAFI trị giá tổng cộng 10 tỉ Đo-la.
Quốc tế đã đánh đĩ trên ý niệm DÂN CHỦ/NHÂN QUYỀN. Cứ lai nhải lập đi lập lại những ý niệm mà Thế giới lẻo mép nói ra để mà nói cho xong chuyện. Bấu víu lấy ý niệm DÂN CHỦ/ NHÂN QUYỀN là lỗi thời rồi. Phải đấu tranh thực tiễn cho Quần chúng đói khổ. DẠ DẦY QUYỀN (Stomach Right) của Dân đang mang bụng đói mới là thực và không thể lẻo mép.
Phải đấu tranh chống lại việc xâm lăng của Trung quốc. Đây là vấn đề cụ thể mất Lãnh thổ mà Tiền nhân đã cụ thể nêu gương hy sinh bảo vê..
Phải loại trừ CSVN vì tụi này là kẻ bán nước, Trời không tha, Đất không dung.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
|
| | | ======================MAT TRAN TOÀN DÂN ======================= DIỆT LŨ CSVN BÁN NƯỚC, ĐUỔI QUÂN TAU XÂM LĂNG
NGHE LỜI TỔ TIÊN
Lời Di Chúc của Vua Trần Nhân Tôn :
“Các người chớ quên, chính nước lớn mới làm những điều bậy bạ, trái đạo. Vì rằng họ cho mình cái quyền nói một đường làm một nẻo. Cho nên cái họa lâu đời của ta là họa Tàu Hán. Chớ coi thường chuyện vụn vặt xảy ra trên biên ải. Các việc trên, khiến ta nghĩ tới chuyện khác lớn hơn. Tức là họ không tôn trọng biên giới qui ước. Cứ luôn luôn đặt ra những cái cớ để tranh chấp. Không thôn tính được ta, thì gậm nhấm ta .Họ gậm nhấm đất đai của ta, lâu dần họ sẽ biến giang san của ta từ cái tổ đại bàng thành cái tổ chim chích.Vậy nên các người phải nhớ lời ta dặn: "Một tấc đất của tiền nhân để lại, cũng không được để lọt vào tay kẻ khác". Ta cũng để lời nhắn nhủ đó như một lời di chúc cho muôn đời con cháu.“ (Trần Nhân Tôn)
Hưng Đạo Vương TRẦN QUỐC TUẤN đã viết để cảnh cáo những người có trách nhiệm mà phản bội cần phải loại trừ:
“Nay các ngươi... trông thấy quốc sỉ mà không biết thẹn, thân làm tướng phải hầu giặc, mà không biết tức,...Chẳng những ta chịu nhục bây giờ, mà trăm năm về sau, tiếng xấu hãy còn mãi mải.“
CSVN hầu giặc Tầu mà không biết tức, không biết hổ thẹn sao ?
Lời của vua Lê Thánh Tôn đã nói như sau:
.. Một thước núi, một tấc đất của ta lẽ nào lại tự liệu vất bỏ được ! Kẻ nào dám đem một thước núi, một tấc đất của Tổ Tiên giống nòi để làm mồi cho giặc thì kẻ đó phải bị trừng trị nặng !. VUA LE THANH TON 1460-1497 Phải trừng trị nặng đảng CSVN bán nước |
QUAN HỆ VIỆT TRUNG CHUA NHIỀU HƠN NGỌT
Quan hệ Việt–Trung vẫn còn chua nhiều hơn ngọt Roger Mitton, Asia Sentinel 14/11/08, Khánh Đăng lược dịch http://tiengnoitudodanchu.org/vn/modules.php?name=News&file=article&sid=6652
Những cãi cọ âm ỉ về Hoàng Sa và Trường Sa bộc phát trở lại.
Mặc dù có nhiều toan tính chính thức để làm giảm bớt tính nghiêm trọng về các bất đồng của họ, thì mối quan hệ ương ngạnh giữa Bắc Kinh và Hà Nội mới đây đã quay sang một bước ngoặt xấu hơn về môt đống những khu vực địa lý không đáng kể, nhưng lại là những điểm quan trọng trên biển Nam Trung Hoa hiện đang được tuyên bố chủ quyền bởi các quốc gia nằm tiếp giáp với chúng.
Các quần đảo đang bị tranh chấp, được phương Tây biết đến như Hoàng Sa và Trường Sa, nằm giữa những hải trình chiến lược và các khu vực đánh cá nhiều lợi nhuận, đồng thời cũng được tin tưởng là chứa đựng nhiều mỏ dầu và khí đốt phong phú. Mặc dù Brunei, Mã Lai Á, Ðài Loan và Phi Luật Tân cũng tuyên bố chủ quyền, nhưng mối tranh chấp lớn nhất vẫn là giữa Trung Quốc và Việt Nam, là hai quốc gia khẳng định chủ quyền cuả mình lên hầu như toàn bộ hai quần đảo này.
Vào tháng Mười Hai năm ngoái, sau khi Trung Quốc cho dựng những cột mốc mới trên quần đảo Hoàng Sa, thì Hà Nội đã đưa ra một lời trách móc công khai và chính thức cho phép nhiều cuộc biểu tình phản đối om sòm trên đường phố bên ngoài các phái bộ ngoại giao của Trung Quốc ở Hà Nội và Sài Gòn. Bắc Kinh giận dữ tái xác nhận chủ quyền của họ trên các quần đảo và cảnh cáo phía Việt Nam không nên đi quá xa. Gọi tên các quần đảo bằng tiếng Trung Hoa, người phát ngôn bộ ngoại giao Lưu Kiến Siêu nói rằng: “Trung Quốc có chủ quyền tuyệt đối trên các quần đảo Tây Sa và Nam Sa, và chúng tôi có tất cả các bằng chứng lịch sử lẫn pháp lý để chứng minh điều này”.
Vì thế nhiều vụ chạm trán trên biển và tình trạng thù địch dai dẳng vẫn tiếp tục không thuyên giảm.
Trong sự kiện xảy ra gần đây nhất, một chiếc tàu đăng ký ở Na Uy do Nga Sô thuê mướn để tiến hành công tác thăm dò dầu khí ở ngoài khơi cho Việt Nam, đã bị nhiều tàu hải quân Trung Quốc ngăn chặn và ra lệnh rời khỏi khu vực hoặc gặp rủi ro bị bắn vào.
Chiếc tàu của Na Uy liền rời khỏi khu vực, làm tăng thêm sự buồn bực ở Hà Nội, hiện vẫn đang còn day dứt từ một quyết định của công ty dầu khí khổng lồ ExxonMobil của Hoa Kỳ, bất thình lình chấm dứt các dự án phối hợp thăm dò dầu khí với Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PetroVietnam). Quyết định của công ty ExxonMobil hồi tháng Bảy, tương tự như quyết định của công ty dầu khí Mỹ ConocoPhilips hồi tháng Năm, là do áp lực từ phía Bắc Kinh, mà họ đã rõ ràng cho biết là bất cứ công ty dầu khí nào tìm cách khai thác trong khu vực đang tranh chấp ở ngoài khơi, có thể coi như từ giã bất cứ ý định làm ăn nào với Trung Quốc.
Ðể củng cố lại lập trường cứng rắn của mình, theo tường thuật thì Trung Quốc đã gởi 5 tàu hải quân và hai tiềm thuỷ đỉnh đến khu vực chung quanh quần đảo Hoàng Sa hồi đầu năm nay. Gần đây nhất, theo một vài nguồn tin quân sự cho biết thì họ tin rằng Trung Quốc có lẽ đã huy động một tiềm thuỷ đỉnh nguyên tử lực JIN Class 094 đến khu vực, mặc dù có một số khác nghi ngờ vì vùng biển chung quanh các quần đảo tương đối cạn và được xem như không thích hợp cho các hoạt động dưới nước sâu của tiềm thuỷ đỉnh.
Dù sao thì ảnh hưởng từ thái độ mạnh mẽ của Trung Quốc có nghĩa là phía Viêt Nam thiếu đói năng lượng, đang trong bước đường cùng muốn phát triển các mỏ dầu khí ngoài khơi, một lần nữa lại bị làm cho tức tối. Các đảng viên Ðảng cộng sản Việt Nam đã bày tỏ sự tức giận của họ bằng một thái độ rõ ràng tại hội nghị trung ương đảng được triệu tập khẩn cấp ở Hà Nội từ ngày 2/10 đến 4/10. Chỉ vừa trước khi hội nghị trung ương đảng nhóm họp, thì thứ trưởng ngoại giao Vũ Dũng được gởi đi Bắc Kinh như một sứ giả đặc biệt của giới lãnh đạo Hà Nội để chuyển giao một công hàm của Việt Nam về tình trạng của mối quan hệ song phương.
Khu trục hạm USS Mustin của Hoa Kỳ
Bằng một ngôn ngữ mạnh mẽ bất thường, bản công hàm nhắc đến nhiều vấn đề nhạy cảm, trong đó có các sự kiện xảy ra mới đây trong khu vực tranh chấp trên biển Nam Trung Hoa và những đe doạ đối với các công ty dầu khí nước ngoài do Việt Nam thuê mướn.
Truyền thông báo chí Việt Nam do nhà nước kiểm soát tường thuật rằng thứ trưởng ngoại giao Việt Nam và người đồng nhiệm Trung Quốc đã tiến hành “những buổi trao đổi thẳng thắn về vấn đề biển Ðông”
Sau đó, hai bên nói rằng họ đã đồng ý thiết lập một quan hệ đối tác chiến lược toàn diện nằm trong khuôn khổ của phương châm “Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai”. Chính xác bản đồng ý này có ý nghiã gì trong thực tế thì không được rõ ràng.
Tất nhiên thì các điềm báo trước không được tốt đẹp, nếu bàn đến vấn đề ít nhạy cảm hơn về việc phân chia ranh giới trên đất liền, khi căn cứ vào kinh nghiệm trước đây. Khi thứ trưởng ngoại giao trở lại Hà Nội vào ngày 27/9, ông ta báo cáo rằng cả hai bên đã đồng ý nhanh chóng đẩy mạnh việc cắm mốc phân chia 1,350 cây số đường ranh giới trên đất liền nhằm mục đích hoàn tất công tác này trước cuối năm nay - thời hạn cuối cùng được đặt ra cách đây một thập niên.
Nhưng phía Việt Nam vẫn không chắc chắn là thời hạn trên sẽ được hoàn tất. Thêm nữa, họ cho rằng phía Trung Quốc có tính hai mặt –thay đổi vị trí các cột mốc đã được cắm xuống và làm ngơ cho người dân của họ trồng trọt cây trái và thậm chí chôn cất cả người chết bên phần đất Việt Nam.
Hà Nội quyết định rằng họ không thể ngồi yên và chấp nhận thủ đoạn tay trên của Trung Quốc, nhất là trong các khu vực tranh chấp ngoài khơi. Và họ đã kết hợp chặt chẽ với các đồng minh chiến lược. Việt Nam tích cực tìm kiếm các quan hệ hữu nghị với Nga Sô, Hoa Kỳ và Ấn Ðộ –và được các quốc gia này nhiệt tình đáp ứng, vì họ coi Việt Nam như một hàng rào phòng thủ có tiềm năng nhằm chống lại ưu thế của Trung Quốc trong khu vực Á Châu Thái Bình Dương.
Chỉ một thời gian ngắn ngủi trước khi hội nghị trung ương đảng nhóm họp hồi tháng Mười ở Hà Nội, thì bộ trưởng quốc phòng Viêt Nam đã thăm viếng Nga Sô và Belarus, là hai quốc gia chủ yếu cung cấp súng ống đạn dược, thiết bị hải quân và vũ khí quân sự cho Việt Nam. Sau đó vào tháng trước, một cuộc đối thoại an ninh Mỹ-Việt lần đầu tiên được âm thầm tổ chức và thêm nhiều phiên họp về an ninh đã được dự trù.
Ðề tài then chốt về việc các công ty dầu khí Hoa Kỳ bị Trung Quốc ép buộc phải rút ra khỏi các vùng biển khơi do Việt Nam tuyên bố chủ quyền, nằm trong nghị trình của cuộc đối thoại an ninh, cũng như khi Thứ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ John Negroponte đến viếng thăm Hà Nội hồi tháng Chín. Nhiều nguồn tin quen thuộc với các buổi thảo luận nói rằng ông John Negroponte đã cố tình không che dấu sự thông cảm của ông ta đối với tư thế của Hà Nội và cũng cho biết thêm rằng Hoa Kỳ sẽ làm những gì có thể làm được để ủng hộ Việt Nam, thay vì công khai phản đối Trung Quốc.
Sự ủng hộ thầm lặng này đưa đến việc Hà Nội khéo léo thay đổi việc xếp đặt cho chuyến thăm viếng của khu trục hạm USS Mustin của Hoa Kỳ hồi tháng trước.
Tuần dương hạm Trịnh Hoà của Trung Quốc
Các nguồn tin từ Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương xác nhận rằng khu trục hạm USS Mustin, có 32 sĩ quan và 348 thuỷ thủ và là một phần của Ðệ thất Hạm đội, theo dự định lúc đầu sẽ thăm viếng Cảng Sài Gòn vào giữa tháng Mười. Nhưng sau khi Trung Quốc đe doạ tấn công chiếc tàu thăm dò dầu khí của Na Uy, thì để thay vào, Việt Nam yêu cầu phía Hoa Kỳ đổi hướng chiếc khu trục hạm ra cảng Tiên Sa ở Ðà Nẵng.
Hoa Thịnh Đốn vui vẻ đồng ý, hoàn toàn biết rõ tầm quan trọng của sự thay đổi này.
Không phải chỉ có Bộ Tư lệnh Quân khu 5 đặt tổng hành dinh ở Ðà Nẵng, nhưng có cả Bộ Tư lệnh Hải quân Vùng 3 Duyên Hải, đang tuần tiễu khu vực tranh chấp ngoài khơi chung quanh cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Mặc dù chiếc tàu chiến Hoa Kỳ chỉ chính thức viếng thăm để tham gia vào các dự án quan hệ cộng đồng, và cho thuỷ thủ của họ chơi một trận bóng chuyền với thuỷ thủ của Hải quân Nhân dân Việt Nam, nhưng biểu hiện của chuyến viếng thăm của chiếc tàu đến Ðà Nẵng vào lúc đó thì không ai mà không biết.
Sĩ quan chỉ huy khu trục hạm USS Mustin, Trung tá James Jones nói: “Chuyến viếng thăm này nhấn mạnh vào việc gia tăng hợp tác giữa Hoa Kỳ và Việt Nam”.
Các nguồn tin của SACOM, xác nhận rằng họ cũng đang theo dõi các vụ chạm trán như đã được tường thuật về chiếc tàu của Na Uy, nói rằng việc thay đổi hải trình của khu trục hạm USS Mustin cho chuyến viếng thăm đến Việt Nam từ ngày 18/10 đến 21/10, được điều chỉnh để gởi một thông điệp rõ ràng đến Trung Quốc
Sau khi gởi thông điệp đó, Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng rời Việt Nam sang Trung Quốc để tham dự Hội nghị thượng đỉnh Á - Âu lần thứ 7 (ASEM). Ông ta đến ngay Bắc Kinh vào hôm 21/10, một ngày sớm hơn dự định ban đầu. Ðiều đó cho phép ông Dũng có dư được một ngày trước khi hội nghị thượng đỉnh bắt đầu để bàn thảo về vấn đề chủ quyền đang bộc phát với người đồng nhiệm từ phía Trung Quốc là Thủ tướng Ôn gia Bảo, đồng thời phản đối hành động đối với chiếc tàu của Na Uy.
Ðó là lần viếng thăm chính thức đầu tiên của ông Dũng đến Bắc Kinh kể từ khi trở thành thủ tướng hồi tháng Bảy năm 2006. Nhiều nhà quan sát nói rằng việc trì hoãn hơn hai năm trước khi đi viếng thăm thủ đô của nước láng giềng khổng lồ phía bắc, chứng tỏ một cách hùng hồn về mối quan hệ rất nhạy cảm giữa Trung Quốc và Việt Nam. Tác động của việc trì hoãn càng chồng chất thêm với sự thật là trong hai năm qua, không những ông Dũng cho là quan trọng hơn đi thăm viếng những nơi như Dublin và Canberra trước khi đến Bắc Kinh, mà còn quyết định một cách rõ rệt về chuyến viếng thăm nước ngoài đầu tiên trong tư cách Thủ tướng là đến Nhật Bản, quốc gia đang cạnh tranh với Trung Quốc trong khu vực.
Những việc coi thường như vậy, rõ ràng là có chủ ý, và chắc chắn là bản công hàm gởi đến Bắc Kinh, đã phản ánh chiều sâu của mối oán thù mà tất cả mọi người Việt Nam đều cảm thấy về phía Trung Quốc và sự nhạy cảm tột bực về bất cứ hành động nào liên quan đến mối quan hệ Việt – Trung. Nhưng dù sao thì trong cuộc gặp gỡ, hai ông Dũng và Ôn gia Bảo theo tường thuật, đã giám sát việc ký kết một hiệp định hợp tác chiến lược giữa các công ty dầu khí quốc doanh của hai nước, Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Trung Quốc (China National Offshore Oil Corp) và Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PetroVietnam), nhưng các điều khoản chính xác của hiệp ước này không được tiết lộ.
Và có lẽ đáng chú ý nhất, bản hiệp định không được công bố như thường lệ vào lúc kết thúc các buổi nói chuyện song phương vào ngày 22/10, nhưng thay vào đó, được hoãn lại cho đến sau khi hội nghị thượng đỉnh ASEM chấm dứt vào ngày 25/10, tức là ngày ông Dũng rời khỏi Trung Quốc. Cuối cùng khi được công bố, thì bản hiệp định chỉ đưa ra những điều khoản mơ hồ rằng cả hai bên hy vọng sẽ gia tăng hợp tác kinh tế và đẩy mạnh giao dịch song phương lên đến 25 tỷ Mỹ kim vào năm 2010.
Trong khi toàn bộ số tiền tương đối khá lớn, thì nó lại có lợi rất to lớn cho Trung Quốc. Năm ngoái, mức thâm thủng mậu dịch của Việt Nam với Trung Quốc lên đến 9 tỷ đô la và được tiên đoán là sẽ vươn đến mức 13 tỷ trong năm nay.
Ngược lại, mối quan hệ nồng ấm ngày càng gia tăng với Hoa Kỳ thì được giữ chặt chẽ bằng một mức thặng dư thương mãi rộng rãi với quốc gia này, lên đến 12 tỷ đô la vào năm ngoái. Thật ra thì giao thương với Hoa Kỳ hiện thời chiếm đến khoảng 20% hàng hóa xuất cảng của Việt Nam, trong khi với Trung Quốc chỉ có 15%.
Vấn đề giao thương và mối quan hệ chung của Việt Nam với Ðài Loan thì tốt đẹp nhiều hơn là đối với lục địa Trung Hoa. Ðài Loan vẫn là một trong 3 quốc gia đầu tư hàng đầu ở Việt Nam, trong khi lục địa Trung Hoa tụt xuống hàng thứ 10. Thật vậy, có nhiều chuyến bay từ Việt Nam sang Ðài Loan hơn là sang lục địa Trung Hoa.
Vì thế, mặc dù có bản hiệp định chung với nội dung mập mờ vào tháng trước, thì cái không khí giữa Bắc Kinh và Hà Nội trong vấn đề chủ quyền ngoài biển khơi vẫn luôn luôn độc hại. Nhưng như một phần của liều thuốc giải độc và trong một cố gắng để làm dịu bớt nỗi lo sợ của Trung Quốc về mối quan hệ hải quân của Việt Nam với Hoa Kỳ, Nga Sô và Ấn Ðộ, thì Hà Nội vừa mới đồng ý cho phép tuần dương hạm Trịnh Hòa của Hải quân Trung Quốc vắn tắt vào thăm viếng Ðà Nẵng ngày 18/11.
Trong nhiều năm gần đây, đã có nhiều chuyến ghé thăm Việt Nam của các tàu hải quân từ Ấn Ðộ, Thái Lan, Úc Ðại Lợi, Pháp, Nhật Bản và Hoa Kỳ, nhưng lần này chỉ đánh dấu là lần thứ hai kể từ khi Hà Nội và Bắc Kinh thiết lập quan hệ ngoại giao vào năm 1991, rằng có một tàu hải quân Trung Quốc đến thăm Việt Nam. Nhận thấy sự nhậy cảm này, phía Việt Nam đã cẩn thận xếp đặt chương trình thăm viếng của tuần dương hạm Trịnh Hòa chính xác giống hệt như chuyến thăm viếng của khu trục hạm USS Mustin hồi tháng trước. Các sĩ quan của tuần dương hạm Trịnh Hòa sẽ gặp gỡ các lãnh đạo của thành phố Ðà Nẵng và giới quân sự Việt Nam, trong khi các thuỷ thủ sẽ chơi bóng chuyền với các thuỷ thủ địa phương.
Trong khi sự vui nhộn đầy tình anh em này được phát sinh ra sau đó, thì các trang mạng của cả hai nước tiếp tục đưa ra một cách máy móc và nhanh chóng nhiều lời nhắn gọi tinh thần quốc gia rất độc địa, trưng bày toàn bộ các khu vực tranh chấp ngoài khơi là lãnh thổ có chủ quyền của họ, và chứng minh rằng phía bên kia đang mưu toan bắt nạt để chiếm đất. Và trớ trêu là trong khi Thủ tướng Dũng dường như có những điệu bộ hoà giải bằng cách ký kết hiệp ước hợp tác và chấp thuận cho tàu Trịnh Hoà được vào thăm viếng, thì sự thật là ông ta đã học tập ở Trung Quốc vào cuối thập niên 1960s, khi việc học tập gặp khó khăn ở Bắc Việt vì bị Mỹ dội bom, có nghĩa là ông ta phải cẩn thận nhiều hơn để đừng có vẻ là quá thân Trung Quốc.
Không một nhà lãnh đạo Việt Nam nào có thể duy trì vị thế của họ trong đảng và trong quần chúng mà không giữ một lập trường vững chắc trong vấn đề tranh chấp chủ quyền lãnh thổ với Trung Quốc. Cách đây vài năm khi ông Dũng đến thăm ngôi trường cũ của mình ở tỉnh Quảng Tây, thì báo chí Trung Quốc đã rộng rãi đăng tải nhiều bài tường thuật về sự kiện này với hình ảnh của nhà lãnh đạo Việt Nam cổ được choàng hoa; nhưng không có bài báo hay hình ảnh nào xuất hiện trên báo chí quốc doanh trong nước.
TẦU CHIẾN TRUNG QUỐC TỚI ĐÀ NẴNG
Hà Nội chỉ thị “không ồn ào” khi tàu chiến Trung Quốc tới Đà Nẵng http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=86721&z=2
HÀ NỘI (NV) - Ngày 18 Tháng Mười Một 2008 một chiến hạm của Trung Quốc sẽ bắt đầu chuyến thăm viếng cảng Ðà Nẵng kéo dài 4 ngày. Tuy nhiên hệ thống truyền thông CSVN nhận được lệnh từ Ban Tuyên Giáo Trung Ương là “tuyên truyền chừng mực, không ồn ào”.
Điểm “nhạy cảm” của vấn đề này là chiến hạm mang tên “Trịnh Hòa”, một thủy sư đô đốc triều Minh.
Trong cuộc tranh cãi chủ quyền lãnh thổ giữa hai nước, Trung Quốc dùng một số sử liệu kèm bản đồ hải hành nói rằng, khi mở cuộc thám hiểm viễn dương qua nhiều nước Á Châu và sang tới tận Phi Châu, đoàn tàu của Trịnh Hòa đã khám phá ra các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Những chi tiết này được Bắc Kinh sử dụng làm luận cứ để gạt bỏ các tài liệu và lập luận của phía Việt Nam.
Vì dính tới tên Trịnh Hòa, Ban Tuyên Giáo Trung Ương của đảng CSVN chỉ thị cho hệ thống truyền thông trong nước là “không được dùng hai chữ 'Trịnh Hòa' để nói về chiến hạm nói trên mà phải dùng từ phiên âm hán-anh là Zheng He”.
Từ trước tới nay, hệ thống truyền thông CSVN, kể cả Thông Tấn Xã Việt Nam khi đề cập tới tất cả nhân danh, địa danh Trung Quốc đều phiên âm thành từ Hán-Việt. Nay chỉ thị này yêu cầu tránh né một cái tên có thể tạo sự phẫn nộ nơi những người yêu nước, muốn bảo vệ chủ quyền quốc gia, khi có chuyến thăm viếng của chiếc chiến hạm mang tên người không biết có thực sự “phát hiện” ra các quần đảo nói trên hay chỉ là điều mà Bắc Kinh sáng tác ra sau này.
Hồi cuối năm ngoái sang đầu năm nay, thanh niên, sinh viên Việt Nam ở Sài Gòn và Hà Nội đã biểu tình nhiều lần phản đối bá quyền Bắc Kinh khi họ cho thành lập thành phố biển cấp huyện lấy tên Tam Sa trực thuộc tỉnh Hải Nam. Cái oái oăm là thành phố Tam Sa lại gồm các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa mà Việt Nam xác nhận chủ quyền với các bằng chứng lịch sử “không thể tranh cãi”.
Chỉ có cuộc biểu tình đầu tiên là được công an CSVN làm lơ cho 2 tiếng đồng hồ. Các cuộc biểu tình sau đều bị đàn áp hoặc giải tán nhanh chóng khi có những người tự tập đầu tiên gần Tòa Ðại Sứ Trung Quốc ở Hà Nội và Tổng Lãnh Sự Quán Trung Quốc ở Sài Gòn.
Một số người căng biểu ngữ “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam” trên thềm nhà hát thành phố Sài Gòn hồi Tháng Giêng đã bị bắt giữ, thẩm vấn và phạt tiền vì “gây rối trật tự công cộng”. Nhà báo mạng cá nhân (blogger) Ðiếu Cày tức ký giả tự do Hoàng Hải, một trong những người tích cực nhất trong nhóm người căng biểu ngữ, hiện đang bị án tù 30 tháng với cái vỏ bọc bề ngoài “trốn thuế”.
Tuần dương hạm Trịnh Hòa là một chiếc tàu huấn luyện, có thủy thủ đoàn gồm 411 người. Hiện nó đang cập cảng Bangkok của Thái Lan trong chuyến viếng thăm kéo dài từ ngày 10 đến 14 Tháng Mười Một 2008. Trước đó, nó đã đến cảng Sihanoukville của Cam Bốt và cũng đã ở đây 5 ngày.
Trịnh Hòa (1371-1433), một thủy sư đô đốc người Hồi Giáo được Bắc Kinh đánh bóng rất rầm rộ trong và ngoài nước hồi năm 2005 nhân kỷ niệm 600 năm về 7 chuyến hải hành khám phá thế giới. Bắc Kinh nêu tài liệu nói ông này đã tới hơn 30 nước trong các chuyến hành trình vừa nói, từ 1405 đến 1433, mang đồ gốm sứ, tơ lụa sang tới tận Phi Châu.
Tuần dương hạm Trịnh Hòa bắt đầu hoạt động từ năm 1987, hai năm sau thì Bắc Kinh cho đi thăm viếng Trân Châu Cảng (Pearl harbor) ở Hawaii. Chiến hạm này từng đến thăm viếng nhiều quốc gia Tây phương và đây là lần đầu tiên nó đến Việt Nam.
Liệu thanh niên, sinh viên Việt Nam có biểu tình chống chiến hạm Trịnh Hòa cập cảng Ðà Nẵng hay không? Chưa thấy các người viết báo mạng lên tiếng vì có thể họ chưa được báo động.
Nhưng về phía nhà cầm quyền Hà Nội, ngày 29 Tháng Mười 2008, Thông Tấn Xã Việt Nam khi đưa ra bản tin “Tăng cường hợp tác giữa hai đảng Cộng Sản Việt-Trung” thuật lại lời nói của Nông Ðức Mạnh, tổng bí thư đảng CSVN, với Chu Vĩnh Khang, ủy viên thường vụ Bộ Chính Trị Trung Quốc, khi đến Việt Nam, như thế này: “Ðảng, nhà nước và nhân dân Việt Nam trước sau như một, luôn hết sức coi trọng, chân thành mong muốn và làm hết sức mình để phát triển quan hệ hợp tác toàn diện, hữu nghị truyền thống với Trung Quốc theo phương châm 16 chữ và tinh thần 4 tốt”. (T.N.)
| | | |
TRUNG CỘNG LẠI MUỐN DẠY VIỆT NAM MỘT BÀI HỌC
Trần Bình Nam
Hôm 7 tháng 8, 2008 trên đường đến Bắc Kinh dự Thế Vận Hội mùa hè thứ XXIX (khai mạc ngày 8 tháng 8), tổng thống George W. Bush dừng chân tại Bangkok. Đến Bangkok, chủ ý của tổng thống Bush – theo lời ông – là để thăm viếng Thái Lan, một quốc gia đồng minh quan trọng nhất sau khối NATO, vừa là quốc gia đứng đầu các nước dân chủ trong khối Asean (1) để phác họa chính sách Hoa Kỳ tại Á châu trước khi ông mãn nhiê.m. Trong một bài diễn văn dài hơn 30 phút tổng thống Bush chỉ nhắc đến Việt Nam hai lần, nhưng dường như Trung quốc và Việt Nam là hai quốc gia tổng thống Bush muốn nói đến nhiều nhất trong bài diễn văn của ông.
Việt Nam được nói đến như một thành viên của Hiệp hội Asean. Và nếu lồng trong tinh thần văn bản của Thông cáo chung Viê.t-Mỹ ngày 24/6/2008 nhân cuộc thăm viếng Hoa Kỳ của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng qua đó Hoa Kỳ cam kết tôn trọng và bảo vệ sư.. vẹn toàn lãnh thổ Việt Nam (2), người ta có thể hiểu tổng thống Bush muốn nhấn mạnh đến quan hệ của Việt Nam và Hoa Kỳ trong bối cảnh các biến chuyển gần đây.
Tổng thống Bush nói: “Hoa Kỳ đã cải tiến quan hệ với tất cả các quốc gia có sức mạnh tại Á châu. Và ai cũng phải ngạc nhiên về thành quả này. Những điều kiện thực tế đã làm cho sự xích lại gần nhau đó có thể xẩy ra. Trong thời đại toàn cầu hóa, khi đối diện với một mối đe dọa chung, tự do và dân chủ đến cho một nước là cái lợi chung cho các nước dân chủ khác nữa chứ không phải là nơi này có lợi thì nơi kia phải bị thiệt thòi. Tương lai của các quốc gia nằm trong sự thay đổi cùng có lợi đó. Tất cả các nước trong vùng đều có trách nhiệm bảo đảm rằng Á châu sẽ phát triển trong tự do thịnh vươ..ng và hy vo.ng.” (3)
Về Trung quốc mối bận tâm nhất của tổng thống Bush không phải vì chính quyền Bắc Kinh vi phạm nhân quyền và các quyền căn bản khác của con người (mặc dù ông Bush nói nhiều đến vấn đề này) mà bận tâm vì mục tiêu chiến lược của Trung quốc là tranh giành với và áp đảo ảnh hưởng của Hoa Kỳ trên thế giới trong thế kỷ này.
Tổng thống Bush nói: “Tại Á châu và trên toàn thế giới mọi người tự hỏi hướng tương lai của Trung quốc là gỉ”. Và ông xác định: “Mối quan hệ giữa Hoa Kỳ và Trung quốc là một mối quan hê.. phức tạp và tôi đã tìm cách gỡ rối mối quan hệ này dựa trên 4 nguyên tắc : củng cố liên minh, tìm bạn mới, thắt chặt quan hệ kinh tế, và sau cùng hợp tác bảo vệ quyền lợi chung. Bốn nguyên tắc này giúp Hoa Kỳ và đồng minh tại Á châu tạo nên một chính sách căn bản để đối đáp với Trung quốc. Hòa bình và thịnh vượng tại Á châu đòi hỏi sự hợp tác của Trung quốc và Hoa Kỳ. Và điều quan trọng là mọi động thái của Hoa Kỳ tại Á châu Thái bình dương đều có chủ đích và bền chặt.” (4)
Sau cùng tổng thống Bush xác định chính sách “chiến tranh và hòa bình” với Trung quốc qua vấn đề Đài Loan. Tổng thống Bush xác định rằng Hoa Kỳ ủng hộ chính sách một nước Trung Hoa, nhưng Hoa Kỳ sẽ không để cho Trung quốc dùng vũ lực để tước đoạt quyền của người Đài Loan có một lối sống riêng của ho..(5)
Trong hai năm qua có những biến chuyển căng thẳng trong mối quan hệ tay ba giữa Hoa Kỳ, Trung quốc và Việt Nam. Nhưng tổng thống Bush không làm nổi bật sự căng thẳng này vì chưa cần thiết (và các cơ sở truyền thông Tây phương nhạy cảm chính trị cũng vậy), nhưng các sự việc diễn ra trong vùng Á châu Thái Bình Dương đã không che dấu được sự căng thẳng này.
Trên bàn cờ Đông Nam Á các sự việc dồn dập xẩy ra:
(1) Đại hội 10 của đảng Cộng sản Việt Nam giữa năm 2006.(6)
(2) Tháng 12/2007 Trung quốc công bố ý định thành lập thành phố Tam Sa cấp huyện sát nhập vào tỉnh Hải Nam bao gồm hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.
(3) Ngày 1/6/08 tại hội nghị thượng đỉnh về an ninh Á châu ở Singapore bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ Robert Gates tuyên bố Hoa Kỳ không quên cam kết của mình đối với an ninh và ổn định tại Á châu.
(4) Cuộc thăm viếng tháng 6/08 của Tổng bí thư Nông Đức Mạnh tại Bắc kinh và sự thiết lập đường dây điện thoại nóng giữa hai thủ đô.
(5) Chuyến công du Hoa Kỳ 23-26/6/08 của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
(6) Trung quốc âm thầm (trong những tháng đầu năm 2008) áp lực công ty ExxonMobil chấm dứt các dự tính dò tìm và khai thác dầu khí với Việt Nam
(7) Phản ứng mạnh mẽ của Bộ ngoại giao Hoa Kỳ rằng việc làm ăn của ExxonMobil với Việt Nam là chính đáng và theo đúng luật lệ quốc tế.
(8) Việt Nam chính thức yêu cầu công ty ExxonMobil tiếp tục các dự tính giao kèo với Việt Nam bất chấp lời cảnh cáo của Trung quốc .
Các sự việc này báo hiệu khá rõ ràng có sự chuyển hướng trong chính sách ngoại giao của Việt Nam từ nhiều năm nay, ít nhất kể từ đại hội 10 của đảng Cộng sản Việt Nam, và sự quan tâm của Hoa Kỳ (hay ít nhất là của bộ trưởng quốc phòng Robert Gates) đối với vùng Á châu Thái Bình Dương.
Những dấu hiệu khác như cuối tháng 7/2008 Bộ chính trị đảng Cộng sản Việt Nam cách chức đột ngột 5 tướng lãnh (và cho về vườn 4 trong 5 tướng) lãnh đạo quân khu thủ đô, tiếp theo đó là việc thay đổi nhân sự lãnh đạo tại một số Bộ và Tỉnh, Thị, được giải thích là chuẩn bị nhân sự cho đại hội 11 của đảng Cộng sản Viêt Nam cho thấy đã có một cuộc chỉnh lý quan trọng trong khối lãnh đạo trước nhu cầu an ninh của đất nước.
Trong bối cảnh đó, các quan sát viên ghi nhận phản ứng của Trung quốc qua một bài báo trên tờ Văn Hối Báo phát hành tại Hồng Kông và nội dung một số blog và trang Web tại Trung quốc của những nhóm nghiên cứu hay thương mãi nói là không thuộc chính quyền.
Tờ Văn Hối Báo bằng tiếng Hoa ở Hồng Kông (7) phát hành ngày 1/8/08 viết rằng việc Việt Nam “thực hiện ước mơ khai thác dầu ở Nam Hải nhờ sự giúp đỡ một công ty Mỹ” là một trò chơi “tiểu xảo” và Trung Quốc cần “giảng cho Việt Nam một bài về thế nào là đồng thuận” (8), ám chỉ Việt Nam đã không giữ lời cam kết với Trung quốc năm 1999 và qua văn bản (như một thành viên của khối Asean) đồng ý giải quyết các bất đồng về lãnh thổ trong Biển Đông với Trung quốc bằng đường lối hòa bình qua thương lượng song phương theo tinh thần của “Thỏa ước về cung cách hành xử và giải quyết các tranh chấp trên biển Đông” (Declaration on the Conduct of Parties in the South China Sea – DOC) ký năm 2002.
Để yểm trợ cho lời đe dọa này, mạng Sina đưa ra một kế hoạch hành quân chi tiết thanh toán Việt Nam trong vòng 31 ngày (9). Mă..c dù những người chủ trương mạng Sina nói là không thuộc chính phủ, nhưng nội dung cho thấy những người viết là những chuyên viên quân sự nắm vững chiến lược và chiến thuật quân sự và sự áp dụng các phương tiện kỹ thuật mới như sự phối hợp hải, lục, không quân trong những trận đánh hiện đại như cuộc oanh kích của không quân Hoa Kỳ vào Bắc Việt vào những năm 1966-1972 và cuộc không tập của Hoa Kỳ trong hai cuộc chiến Iraq 1991 và 2003.
Người viết mạng Sina đã đưa ra những nghiên cứu về thực địa Việt Nam và chủ trương ba mũi tiến công bao vây thủ đô Hà Nội, hai mũi từ Vân Nam và Quảng Tây tiến xuống, một mũi bằng quân đổ bộ chiếm đồng bằng Thanh Hóa đánh ngược lên phía Bắc. Rút kinh nghiê..m không kích của Hoa Kỳ mạng Sina chủ trương bộ binh Trung quốc phải tiến chiếm Việt Nam trong một thời gian ngắn để dùng bộ binh trên diện địa hướng dẫn các cuộc oanh kích tiêu diệt của không quân, đồng thời không cho Hoa Kỳ kịp thời can thiê.p.
Xét tương quan quân sự giữa Trung quốc và Hoa Kỳ như hiện nay không ai nghĩ Trung quốc dám tấn công Việt Nam một cách quy mô như vâ.y. Cho nên bài báo của Văn hối Báo và các thông tin trên mạng Sina chỉ có thể là một dấu hiệu Trung quốc muốn đe dọa Việt Nam. Trung quốc cảnh cáo Việt Nam về sự thay đổi lập trường gần đây và nhắm mục đích yểm trợ thành phần còn lưng chừng trong nhóm lãnh đạo cấp cao tại Hà Nô.i.
Nhưng câu hỏi vẫn là: Trung quốc có đánh Việt Nam không nếu Việt Nam cương quyết liên minh với Hoa Kỳ để bảo vệ kho dầu trong biển Đông?
Thực tế là Trung quốc có thể đè bẹp Việt Nam, nhưng Trung quốc chỉ có thể thắng ván cờ lớn nếu Hoa Kỳ không can thiê.p. Trung quốc có thể nghĩ Hoa Kỳ sẽ không can thiê..p vì đang bận tay với hai cuộc chiến Iraq và Afghanistan, quân lực đang bị trải mỏng, hoặc không kịp can thiệp nếu Trung quốc tấn công chớp nhoáng như kế hoạch hành quân mạng Sina trình bày ở trên.
Trung quốc có dám đùa với lửa không? Tại Hoa Kỳ có một khuynh hướng lượng định rằng nếu trước sau Hoa Kỳ và Trung quốc cũng sẽ đụng độ nhau trên chiến trường (trong thế kỷ này), thì đụng sớm có lợi cho Hoa Kỳ hơn là đụng châ.m.
Và nếu vậy, nếu Trung quốc đánh chiếm Việt Nam để kiểm soát toàn bộ con đường biển huyết mạch qua quần đảo Trường Sa thì đây là cơ hội ngàn năm một thuở để Hoa Kỳ nhân cơ hô..i đại tấn công hủy diệt tiềm năng quân sự và kinh tế của Trung quốc và đẩy lùi mối đe dọa của Trung quốc xa ra năm bảy chục năm. Đây cũng là một kịch bản để các nhà lãnh đa..o hiện nay tại Việt Nam vạch một con đường sống cho dân tô.c.
Nếu chính sách đe dọa của Trung quốc không làm cho Việt Nam lùi bước thì Trung quốc sẽ chọn con đường nảo? Đe dọa không được thì gặm nhấm. Trung quốc có thể sẽ dùng chiến thuật bàn tay sắt bọc nhung “nhẹ lời trên bàn hội nghị, nặng tay trên thực địa” đánh chiếm dần các hải đảo trong quần đảo Trường Sa như Trung quốc đã làm năm 1988 và gây nên tình trạng bất ổn trong Biển đông để làm nản lòng các công ty dầu trên thế giới, nhất là các công ty dầu khí của Hoa Kỳ.
Để yểm trợ sách lược này Trung quốc sẽ dùng sức mạnh kinh tế và thế chính trị toàn cầu của mình (qua thế chủ nợ của Hoa Kỳ và vai trò thành viên thường trực Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc) để tạo khó khăn cho Hoa Kỳ.
Biển Đông lại dậy sóng! Và qua đó thế mất còn của Việt Nam. Trần Bình Nam Aug. 11, 2008 binhnam@sbcglobal.net www.tranbinhnam.com
(1) Trích diễn văn của tổng thống Bush đọc tại Bangkok “…America looks to Thailand as a leader in the region and a partner around the world. I was proud to designate Thailand a major non-NATO ally of the United States.” (2) Bản Thông cáo chung viết Hoa Kỳ “tái khẳng định sự ủng hộ của Chính phủ Hoa Kỳ đối với chủ quyền quốc gia, an ninh, toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam.” Hoa Kỳ và Việt Nam sẽ “trao đổi viê..c mở rộng và tăng cường đối thoại giữa các quan chức cao cấp của hai nước. …. sẽ ủng hộ việc lập cơ chế đối thoại mới về chính tri.-quốc phòng và chính sách nhằm tăng cường sự trao đổi thường xuyên và sâu hơn về các vấn đề chiến lược và an ninh”. (3) Trích diễn văn của tổng thống Bush đọc tại Bangkok: “Overall, America has improved our relationships with all of Asiás major powers at the same time. Experts would have said this was impossible because of historical tensions between these nations. But something has rendered the old patterns obsolete: In an era of integrated markets and common threats, the expansion of freedom in one nation benefits all other free nations. This change marks a sharp departure from the zero-sum mentality of the past. And this change provides a clear change for the future: Every nation in this region has a stake in ensuring that Asia continues to grow in liberty and prosperity and hopẹ” (4) Trích diễn văn của tổng thống Bush: “One question on the minds of many here in Asia -- and many around the world -- is the future direction of Chinạ” …. “Over the years, America has had complex relations with China. I was determined to set our relationship on sturdy and principled footing. Four goals wéve pursued in Asia -- reinforcing our alliances, forming new democratic partnerships, deepening our economic ties, and cooperating on shared challenges -- have given America and our allies valuable new platforms from which to confidently engage China. A peaceful and successful future for this region requires the involvement of both China and the United States. And it's important that Americás engagement throughout the Asia Pacific be purposeful and enduring.” (5) Trích diễn văn của tổng thống Bush tại Bangkok: “America has also stressed our determination to maintain peace across the Taiwan Strait. From the beginning of my presidency, I have stated clearly that Americás approach to Taiwan would be based on our longstanding "one-China" policy, our three joint communiques, and our steadfast commitment to the security of Taiwan's democracy under the Taiwan Relations Act. Íve also articulated a principle that there should be no unilateral attempts by either side to alter the status quo. And as a result of frank engagement and firm diplomacy, the tensions that once roiled the Taiwan Strait have calmed, and wére witnessing a new period of stability and peacẹ” (6) Xem (Việt Nam trên đe dưới búa) (7) Một tờ báo thường chuyển những tín hiệu của Bắc Kinh. (8) Nhắc lại lời của Đặng Tiểu Bình nói việc xua quân xâm lăng Việt Nam tháng 2/1979 là để dạy cho Việt Nam một bài học vì Việt Nam đã lật đổ chính quyền Polpot thân Bắc Kinh. (9) Link: http://de.blog.360.yahoo.com/blog-x1zJTRU5dKHoggT9liVN5liH8KM-?cq=1&p=484#comments
BIỂN ĐÔNG VÀ ÂM MƯU BÀNH TRƯỚNG CỦA TRUNG CỘNG
Nguyễn văn Canh 10 tháng 5, 2008
Đảng Cộng Sản Trung Hoa (TC) vào tháng 6 năm 2007 phổ biến một bản đồ vẽ Biển Đông của Việt nam mà người ta quen gọi là Biển Nam Hải là lãnh hải mới của TC. Bản đồ mới này gồm cả Hoàng Sa và Trường Sa của Việt nam. Rồi 5 tháng sau, tháng 11, TC chính thức thiết lập một cơ quan hành chánh địa phương, lấy tên là Tam Sa, thuộc quyền tỉnh Hải Nam để công khai quản trị hai vùng quần đảo này.
Đứng trước sự việc TC ngang nhiên chiếm lãnh hải của VN, Đảng Cộng Sản VN (VC) từ cả hai chục năm nay chỉ đưa ra lời tuyên bố rỗng tuyếch gọi là phản kháng. Chúng không có một hành vi nào để bảo vệ lãnh thổ của VN. Việc bán nước bọt đó chỉ là hành vi che dấu sự chuyển nhượng âm thầm đất đai của Việt nam cho TC.
Chủ Nghĩa Bá quyền của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa (CHNDTH) và Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa VN (CHXHCNVN)
Vào năm 1992, CHNDTH ban hành một đạo luật tuyên bố rằng Biển Đông là của chúng, rằng bất cứ tàu quân sự hay tàu khoa học nào của ngoại quốc đi ngang qua Biển Đông phải xin phép chính quyền Trung Hoa, nếu không sẽ bị đánh đắm. Sau đó, TC ra tuyên cáo cấm ngư dân Việt đánh cá trong Biển Đông, hoặc loan báo các cuộc tập trận trong vùng. Vào tháng 7, năm 2007, một đơn vị hải quân TC bắn chết 1 ngư dân Việt và làm một số bị thương, cũng như đánh chìm ngư thuyền Việt, gần đảo Trường Sa vì lý do �xâm phạm lãnh hải� của chúng. Vụ bắn giết này xảy ra trước sự chứng kiến của tàu hải quân của VC. Tàu ấy chỉ đứng nhìn�Trong khi đó, TC công khai tuyên bố rằng đã có � thỏa thuận chung� giữa TC và VC về chủ quyền của TC trên vùng biển này.
Ngoài ra, vào năm 1999, hai bên đã ký một hiệp ước phân định biên giới phía Bắc VN. VC đã nhượng đất cho TC. Nhiều dãy núi trước đây là của VN thuộc tỉnh Hà Giang và Lạng Sơn nay thuộc lãnh thổ TH. Năm 2000, chúng ký một hiệp ước khác, nhượng 11,000 cây số vuông thuộc Vịnh Bắc Việt cho TC. Mới đây, tháng 11 năm 2007, khi Quốc Vụ Viện của CHNDTH thiết lập huyện Tam Sa để chính thức quản trị các quần đảo của VN, cả ngàn sinh viên Việt nam tại các Đại Học Hà nội và Sàigòn biểu tình phản kháng. Không hài lòng với các cuộc biểu tình của sinh viên Việt, Tần Cương, phát ngôn viên của Bộ Ngoại Giao TC trách cứ (báo chí quốc tế dùng chữ childed) lãnh đạo CHXHCNVN về sự việc này. Lê Dũng thuộc Bộ Ngoại Giao CHXHCNVN biện bạch rằng CHXHCNVN không đỡ đầu các cuộc phản kháng ấy và gọi đó là các hành vi �tự phát�. Sau đó, hàng ngàn mật vụ và quân nhân mặc quần áo dân sự, được huy động để triệt tiêu các cuộc biểu tình phản kháng để thỏa mãn những yêu sách của quan thày của chúng ngồi ở Bắc Kinh. Việc bóp nghẹt các cuộc biểu tình đó đến nay còn tiếp diễn ở Hà nội và Sài gòn. Sinh viên bị hăm dọa, gồm cả việc cảnh sát xâm phạm vào thân thể sinh viên, và tống giam họ vào các các trại tù để thỏa mãn các đòi hỏi của TC.
CHXHCNVN dưới sự lãnh đạo của VC, ngày nay trở thành một thành viên không thường trực của Hội Đồng Bảo An của Liên Hiệp Quốc, lại đóng vai trò tay sai cho TC bành trướng về phía Nam. Ở vị trí này, CHXHCNVN trở thành công cụ cho TC để kiểm soát Biển Đông, như thế kiểm soát hành lang đường biển giữa Đông và Tây. Khả năng quân sự của TC đang được kiện toàn và phát triển, nay gồm cả hỏa tiễn liên lục địa và võ khí chống hỏa tiễn đang làm cán cân quân sự thay đổi trong vùng Đông Á và như thế có ảnh hưởng đến tình hình thế giới. Về căn cứ bí mật hải quân mới được xây ở Hải Nam là Tam Á, mà Richard Fisher của Tạp Chí Janẹ¿½s Intelligence Review số ra ngày 15 tháng 4, 08 nói rằng �căn cứ ấy có thể chứa được 6 hàng không mẫu hạm và khoảng 20 tàu ngầm nguyên tử loại 094�. Căn cứ ấy được thiết lập là nhằm mục tiêu bành trướng này, ngoài căn cứ quân sự (như phi trường trên Đảo Phú lâm) đã được xây trên quần đảo Hoàng Sa và được sử dụng như là tiền đồn cho các cuộc hành quân quân sự tiến về phía Nam. Việc vẽ lại bản đồ nới rộng lãnh hải của TC và bao gồm cả Hoàng Sa và Trường Sa mà không gập một phản ứng tích cực nào của CHXHCNVN là một bằng chứng rằng VC đóng góp vào tham vọng bành trướng của Bắc Kinh.
Các hỏa tiễn nguyên tử liên lục địa trang bị từ các tàu ngầm này là loại có nhiều đầu đạn nguyên tử. Căn cứ Tam Á sẽ giúp cho tàu ngầm 094 có chỗ trú ẩn sâu dưới 5000 thước tây trong vùng Nam đảo Hải Nam.
Vấn đề này chắc chắn sẽ gây ra bất ổn trong vùng và trên căn bản đó, CHXHCNVN không thích ứng với vai trò của một thành viên của tổ chức quốc tế có uy tín. Mặt khác, trong những năm qua, lãnh đạo của TC nói rất nhiều về tham vọng của họ trong việc khống chế Biển Đông. Trì Hạo Điền, Bộ trưởng Quốc Phòng, kiêm Phó Chủ Tịch Quân Ủy Trung Ương của TC trong bài nói chuyện cho cán bộ quân đội vào ngày 18 thang 8, 2005 với để tài �CHIẾN TRANH KHÔNG XA CHÚNG TA� đã công khai nói rõ ý định của họ và đưa ra những đường nét chính trong âm mưu chinh phục thế giới, �dù rằng có phải hi sinh � dân số Trung Hoạ¿½. Trong tình thế này, người ta không loại bỏ sự đóng góp của Ban lãnh đạo VC cho các nỗ lực của TC như là một công cụ trong tuyến đầu để thực hiện âm mưu này để phục vụ quan thày đang che chở cho chúng. Như thế sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng cho đời sống của nhân loại và là nguyên do đe dọa cho toàn thể thế giới.
Vì lý do này, Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính trị Việt nam: -nêu ra vấn đề này để báo động cho Liên Hiệp Quốc về nguy cơ mà CHXHCNVN, một thành viên không thường trực của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc sẽ gây ra cho hòa bình thế giới, và kêu gọi quí vị ấy tìm cách ngăn chặn để VC ngưng đóng vai trò tay sai đó. Mặt khác, Tổng Hội kêu gọi tất cả thành viên Liên Hiệp Quốc trục xuất CHXHCNVN ra khỏi tổ chức của họ vì đang chơi trò chơi hai mặt nguy hiểm: khi chấp nhận làm Hội Viên LHQ là để đóng góp cho Hòa Binh của thế giới, CHXHCNVN lại âm thầm phục vụ như một công cụ nguy hiểm cho TC mà quôc gia này lại âm mưu phá hủy mục tiêu cao quí đó. Là một quốc gia chư hầu của TC, CHXHCNVN sẽ tích cực và mạnh mẽ đóng góp vào mục tiêu bành trướng của TC và như vậy gây tang tóc đau thương cho toàn thế giới. - cũng kêu gọi các nhà lãnh đạo thế giới tự do và các hội viên LHQ áp dụng các biện pháp thích hợp để đối phó với Trung Hoa Đỏ để
A) Phần đất của Việt nam trên biên giới phía Bắc, và chừng 11,000 cây số vuông trong vùng Vịnh phải được trả về cho chân chính sở hữu chủ. Đó là dân tộc Việt nam. Việc chuyển nhượng năm 1999 và 2000 là hành vi bất hợp pháp mà Đảng Công Sản VN thực hiện với Đảng CSTH. Đây không phải do nhân dân Việt nam thực hiê.n. B). Quần Đảo Hoàng Sa và một số chừng 20 đảo trong Quần Đảo Trường Sa cũng phải được trao trả cho nhân dân Viê.tnam. Các đảo ậy bị TC cướp đoạt bằng bạo lực trong những năm 1956, 1974 và 1988. Những kẻ sử dụng bạo lực để chiếm đoạt đất đai của người khác không thể được tưởng thưởng vì đó là sự khuyến khích để các hành vi bất hợp pháp của chúng được tiếp tu.c. C) Kế hoạch bành trướng phải bị ngăn chặn và Trung Hoa Đỏ phải trở thành một thành viên văn minh của Cộng Đồng thế giới.
Làm như thế là LHQ đóng góp vào mục tiêu hòa bình.
Thành viên Liên Hiệp Quốc cần có can đảm chấm dứt những điều xấu, không để chúng xảy ra.
Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt nam đã có một số tài liệu chứng minh Biển Đông là một phần lãnh thổ của Việt nam từ cổ thời và chứng minh rằng âm mưu lấn chiếm của TC có sự đồng lõa của VC. Đó là nguồn gốc gây ra bất ổn trong vùng và cho cả thế giới. Đại diện Tổng Hội sẽ đến gặp một số giới chức Liên Hiệp Quốc và một số giơi chức các quốc gia lớn về mối nguy cơ này. Các tài liệu gồm có:
1) Các bản tuyên bố của Ủy Ban Bảo Vệ Sự Vẹn Toàn Lãnh Thổ về a) Chủ Quyền của Việt nam trên Biển Đông (2006); b) VC âm thầm trao lãnh hải cho TC (2007), và c) Thực hiện Âm mưu Bành Trướng lãnh thổ của TC (2007). 2) Dữ Kiện về Địa Lý và Bản Đồ chứng minh Chủ Quyền Việt nam trên Hoàng Sa và Trường Sa 3) Chủ Quyền về Pháp Lý của Việt nam trên Hoàng Sa và Trường Sa 4) Chủ Quyền về Lịch Sử của VN trên Hoàng Sa và Trường Sa 5) Biển Đông và An Ninh trong Vùng và Thế giới./.
| | | |
TRUNG CỘNG BẮT ÉP EXXONMOBIL
Trung Quốc cảnh cáo ExxonMobil phải bỏ hợp đồng với Việt Nam RFA 20.07.2008
Nhà cầm quyền Trung Quốc đã lên tiếng cảnh báo Tập đòan Dầu khí ExxonMobil của Hoa Kỳ phải từ bỏ một hợp đồng với Việt Nam thực hiện thăm dò dầu mỏ tại vùng Biển Đông.
Thanh niên Sinh viên Việt Nam biểu tình trước Tòa đại sứ Trung Quốc ở Hà Nội hôm 9-12-2007, phản đối việc Bắc Kinh xâm chiếm chủ quyền VN tại 2 quần đảo HòangSa và Trường Sa.
Tờ South China Morning Post ở Hong Kong số ra ngày hôm nay loan tin vừa nêu.
Tờ báo trích dẫn một nguồn tin ẩn danh nói là các nhà ngoại giao Trung Quốc ở thủ đô Washington D.C. đã gặp các giới chức cao cấp của ExxonMobil để đưa ra phản đối của họ về hợp đồng giữa tập đòan này với Petro Vietnam, vì cho rằng họat động đó có thể vi phạm chủ quyền của Trung Quốc.
Hồi năm ngóai, Bắc Kinh cũng lên tiếng phản đối một hợp đồng liên kết tương tự giữa Việt Nam và hãng dầu khí BP của Anh quốc gần quần đảo Trường Sa, mà Trung Quốc cho là vùng lãnh thổ không thể tranh cãi của Hoa Lục.
Tờ South China Morning Post trích dẫn tuyên bố của phát ngôn nhân Bộ Ngọai giao Việt Nam, Lê Dũng, nói rằng các hợp đồng giữa Việt Nam với các đối tác nước ngòai hòan tòan nằm trong phần lãnh hải của Việt Nam.
Trung Quốc xác nhận đã tạo áp lực để ExxonMobil rút khỏi dự án với Việt Nam RFA 22.07.2008
Bộ ngoại giao Trung Quốc hôm nay xác nhận là đã nói với công ty ExxonMobil rút khỏi dự án hợp tác với Việt Nam trong việc khai thác dầu khí ở gần quần đảo Trường Sa.
Bất bình trước việc Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa và Trường Sa, giới trẻ Việt Nam đã tập trung biểu tình phản đối trước Tòa đại sứ Trung Quốc ở Hà Nội và Tổng lãnh sự Trung Quốc ở Sài Gòn.
Theo tin của hãng thông tấn Reuters, phát ngôn viên Lưu Kiến Siêu tuyên bố rằng lập trường của Trung Quốc về biển Nam Trung Hoa là rõ ràng và kiên định, và đã khẳng định điều này với các bên liên quan trong một trường hợp chuyên biệt. Trung Quốc phản đối mọi hoạt động xâm phạm chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ ở vùng biển này.
Chủ quyền Việt Nam
Báo South China Morning Post trong số ra ngày Chủ nhật 20-7 loan báo về thoả thuận hợp tác sơ khởi giữa ExxonMobil với PetroVietnam, liên quan đến việc khai thác trong biển Đông.
Báo này cũng dẫn lời phát ngôn viên Lê Dũng của bộ ngoại giao Việt Nam nói là những cuộc thương lượng của Hà Nội hoàn toàn nằm trong quyền pháp lý của Việt Nam.
Tờ South China Morning Post còn dẫn lời một số nguồn tin nói rằng ExxonMobil tin chắc rằng những blocks đang được nói tới là thuộc chủ quyền của Việt Nam.
Công ty ExxonMobil đã ra thông cáo nói là công ty chưa ký một hợp đồng khai thác nào trong hải phận Việt Nam, nhưng từ nhiều năm nay đã cùng PetroVietnam tìm kiếm để xác định những dự án có tiềm năng.
ExxonMobil cũng cho biết hai bên hợp tác thực hiện công tác lượng định kỹ thuật và thương mại cho nhiều địa điểm có triển vọng ở ngoài khơi Việt Nam.
TRUNG CỘNG CÔNG KHAI CƯỠNG CHIẾM NON SÔNG VIỆT
Mường Giang
Năm 111 trước Tây Lịch, người Hán xâm lăng và cưỡng chiếm non sông Hồng-Lạc, lúc đó có quốc hiệu là Nam Việt, bao gồm lãnh thổ của Âu Lạc và Giao Chỉ. Dân tộc Việt bắt đầu sống trong một thời bị Tàu đô hộ cả ngàn năm, còn đất đai của tiên tổ thì bị giặc cướp phanh thây thành chín mảnh. Ðó là Nam Hải va Hợp Phố (Quảng Ðông), Thượng Ngô và Uất Lâm (Quảng Tây), Châu Nhai và Nam Nhĩ (Hải Nam), Giao Chỉ (Bắc Việt), Cửu Chân (Thanh Hóa), Nhật Nam (Nghệ An và Hà Tĩnh).
"Quê hương nay đã mỏi mòn, Ngàn năm nô lệ, vẫn còn còn đây..." (Ca dao)
Từ đó Dân tộc Việt sống trong một thời kỳ lầm than, nhục hận và đen tối. dưới cùm gông nô lệ, dưới đồng hóa xích xiềng cùng với sự áp bức dã man tàn độc của giặc Tàu phương Bắc. Nhưng người Việt vốn là một dân tộc anh hùng tuyệt luân, phi thường dũng liệt, can đãm bất khuất. Vì vậy suốt trong thời gian bị nô lệ, đã không ngừng quật khởi chiến đấu, quyết tâm đánh đuổi kẻ thù ra khỏi bờ cõi cẩm tú ngàn đời của giòng giống Tiên Rồng, được tạo dựng từ thời các Tổ Hùng dựng nước Văn Lang, cách đây gần 5000 năm lịch sử.
Trong tình cảnh nước mất nhà tan, thương đau và tủi nhục, cuộc đấu tranh nhằm giải phóng dân tộc thoái khỏi ách nô lệ của giặc Tàu, vẫn liên tục sôi sục trong tâm khảm mọi người. Năm 40 sau Tây lịch, hai phụ nữ đầu tiên của giòng giống Việt là Trưng Trắc và Trưng Nhị, đã thắp sáng lịch sử bằng ngọn lửa yêu nước, đánh đuổi tên thái thú tàn ác Tô Ðịnh chạy về Hán, dành lại được một phần non sông cẩm tú của dân tộc, dù chỉ giữ được một thời gian ngắn. Cuộc khởi nghĩa trên đã làm cho đồng bào vô cùng phấn khởi và càng thêm ngưỡng kính Hai Bà tuy là phận nữ nhi nhưng đã dám đứng lên chống lại giặc thù của dân tộc, trả thù nhà nợ nước. Thật là một tấm gương để cho con cháu ngàn đời soi chung noi dấu. Ngày nay :
"Cột đồng Mã Viện tìm đấu thấy Chỉ thấy Tây Hồ, bóng nước gương" (Thái Xuyên)
Nên đọc lịch sử VN qua hằng ngàn năm trước tới thời cận sử không xa, con cháu ngày nay chỉ thấy đẳm đầy trên những trang sách cũ-mới, toàn là máu lệ và nước mắt anh hùng của tiền nhân, qua công cuộc bảo vệ và dành lại lãnh thổ cũng như nền tự chủ độc lập của Ðại Việt. Còn gì đau đớn và tủi nhục cho bằng thân phận của người dân mất nước, kể từ năm 43 sau TL, Mã Viện lập lại chế độ cai trị vô cùng hà khắc, mục đích duy nhất cũng chỉ là là muốn biến Giao Châu thành một quận huyện của Tàu, đồng thời Hán hóa người Việt và bành trướng lãnh thổ xuống phương Nam.
Tuy cách nay gần hai ngàn năm nhưng chính sách xâm lăng đồng hóa các dân tộc yếu kém láng giềng của Hán Tộc vẫn không hề thay đổi, dù cho trong cuộc phong trần vinh nhục, Tàu cũng đã nhiều lần bị các nước khác đô hộ, hạ nhục, thảm thê không có bút mực nào diễn tả cho hết. Mã Viện dựng cột đồng với lời hăm dọa "đồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt" nhưng cột đồng thì mất tích, còn nổi căm hận nhớ đến âm mưu diệt chũng của người Tàu đối với dân Việt thì muôn đời mãn kiếp không bao giờ quên được. Ðó là lý do mà suốt ngàn năm bị áp bức bóc lột đến cùng tận, dân Việt luôn luôn vùng dậy chống quân Tàu. Năm 248 Bà Triệu khởi binh chống quân Ngô ở Cửu Chân (Thanh Hóa). Tiếp theo có Lý Nam Ðế, Triệu Quang Phục, Mai Hắc Ðế, Phùng Hưng, Khúc Thừa Dụ... và cuối cùng là Ðại Ðế Ngô Vương Quyền vào năm 939 sau TL, chém đầu thái tử Hoàng Tháo trên sông Bạch Ðằng, đuổi đánh quân Nam Hán chạy về Tàu, kết thúc 1000 Bắc thuộc, giành lại độc lập tự chủ cho dân tộc Việt.
"Đồng trụ chí kim đài dĩ lục (cột đồng đến nay, rêu còn xanh ?) Đằng giang tự cổ huyết do hồng (Sông Ðằng tự xưa, máu vẫn đỏ).
Và từ đó cuộc chiến đấu trường kỳ của dân tộc Việt đối với dã tâm xâm lăng thống trị của giặc Tàu phương Bắc, trở thành một bản chất quật cường trong tâm khảm của mọi người. Ðó cũng là chủ nghĩa yêu nước, một tôn giáo đặc dị VN chỉ biết tôn sùng những vị anh hùng liệt nữ tận trung báo quốc, mà họ coi ngang với Trời Phật, thần Ðất... như Ðức Thánh Trần Hưng Ðạo, đã hai lần đại thắng đế quốc Nguyên-Mông trong thế kỷ XIII khi xăm lăng Ðại Việt.
Nói chung, trong khi chiến đấu để bảo vệ tổ quốc và nền độc lập tự do cho xứ sở, các nhà lảnh đạo Ðại Việt lúc nào cũng cứng rắn với giặc Tàu và mềm mỏng trong ngoại giao. Tổ tiên ta từ buổi bình minh lịch sử, cũng chỉ nhờ vào chủ nghĩa anh hùng và chiến lược khôn ngoan, mà đánh bại được tất cả các cuộc xâm lăng của Tống, Mông Cổ, Minh và mãn Thanh. Còn việc triều cống giặc Tàu, sau những lần chiến thắng quân xâm lăng, thực chất không phải vì nước ta sợ chúng, mà là tránh không để cho chiến tranh tiếp diễn, gây thêm cảnh sanh linh đồ thán, để khổ cho mu& |
|
|
|