|  |
|  | 
| | | ========================== =================================
DIEN DAN CHINH TRI VIET NAM Dau tranh cho Tu do & Dan chu tai Viet Nam Vietnamese Political Forum Fight for Liberty&Democracy in Vietnam Tribune Politique Vietnamienne Lutte pour la Liberte&Democratie au Vietnam
========================== ================================= |
| | | =============================================================== VietTUDAN --------------------------------------------------------------THOI SU/ THONG TIN =============================================================== |
NHỮNG NHẬN ĐỊNH THEO DÒNG THỜI SỰ:
XÚI TRẺ ĂN CỨT GÀ HAY CSVN CƯỠNG ÉP
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Mỗi tuần,chúng tôi có bài QUAN ĐIỂM. Nhưng những bài quan điểm này thường được viết liên tục ý tưởng theo loạt bài Chủ đề kéo dài trong nhiều tuần. Những bài quan điểm bầy tỏ Lập trường của VietTUDAN có tính cách dài hạn. Tuy nhiên mỗi tuần, có những sự việc xẩy ra mang tính cách thời sự mà chúng tôi muốn đưa ra những NHẬN ĐỊNH mang tính cách ngắn hạn theo thời sự. Chính vì vậy mà chúng tôi mở thêm đề mục NHỮNG NHẬN ĐỊNH THEO DÒNG THỜI SỰ để bầy tỏ lập trường đối với những biến cố xẩy ra mỗi tuần
Cách dây gần 9 năm, tôi tái nhập cuộc đấu tranh vì cảm phục CÁI DŨNG của Linh mục NGUYỄN VĂN LÝ. Nhận thấy hàng Giám Mục VN như bất động trước chủ trương bóp chẹt tự do tôn giáo của CSVN, tôi đã viết nhằm thúc đẩy sự lên tiếng công khai của hàng Giám Mục. Tôi nhận được những phản ứng công kích từ trong nước cũng như từ nước ngoài:
=> Một số nói rằng hàng Giám Mục có đường lối của các Ngài
=> Một ít người tại ngoại quốc thì phê bình rằng tôi ngồi ở ngoại quốc, chỉ xúi trẻ ăn cứt gà.
Ngày nay, nhìn thái độ của CSVN đối với cuộc đấu tranh cho CÔNG LÝ và HÒA BÌNH tại Tòa Khâm sứ và tại Giáo xứ Thái Hà, thì đây không phải là việc xúi trẻ ăn cứt gà nữa, mà chính là CSVN đang bầy cứt gà ra thực sự để bắt người ta ăn. Thực vậy:
=> Chúng ngang nhiên chiếm hai Khu đất của Công giáo để làm Công viên
=> Chủ tịch Uûy Ban Nhân Dân Hà Nội viết thư cho Hội Đồng Giám Mục VN công khai yêu cầu thuyên chuyển Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT và một số Linh mục dòng Chúa Cứu Thế tại Hà Nội. Điều này vi phạm quyền điều hành nội bộ của Giáo Hội.
=> Chủ tịch UBND Hà nội công khai họp với những nhà ngoại giao nước ngoài tuyên bố thuyên chuyển Đức TGM KIỆT. Đây là lời tuyên bố ngang ngược.
=> Gần đây nhất, ngày 15/16.11.2008, chúng cho những côn đồ đến định phá Đền Giêrado tại xứ Thái Hà.
Bây giờ không phải là việc xúi đấu tranh nữa mà là lúc mà Giáo Hội Công Giáo VN phải đứng lên đấu tranh để tự vệ
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
| | | |
| | CÔNG LÝ VÀ SỰ THẬT CHO GIÁO DÂN THÁI HÀ
VietCatholic News (Thứ Tư 26/11/2008 01:35)
Vào ngày 22 tháng 11 năm 2008, trên trang nhà của Vietcatholic.net có đưa một thông báo, với đề tựa: Ngày xét xử các nạn nhân vì Công Lý và Sự Thật ở giáo Xứ Thái Hà.
Miếng đất Thái Hà đã trở thành công viên
Trong thông báo cho biết 8 giáo dân của giáo xứ Thái Hà là: Bà Ngô Thị Dung, Bà Nguyễn Thị Nhi, ông Thái Thanh Hải, ông Nguyễn Đắc Hùng, Bà Lê Thị Hợi, Ông Lê Quang Kiện, Ông Giuse Phạm Trí Năng, Bà Nguyễn Thị Việt, sẽ ra tòa vào ngày mùng 5 tháng 12 tại Hà Nội.
Không xử ở tòa mà ở trụ sở UBND
HiềnVy đã tiếp chuyện với luật sư Lê Trần Luật, người sẽ bào chữa cho họ và đã được LS Luật xác định:
“Tôi đã chính thức nhận được quyết định đưa vụ án ra xét xử của tòa án quận Đống đa về những người Thái Hà vào ngày 5 tháng 12 năm 2008. Theo thông tin của các Cha thì ngày mùng 5 sẽ là ngày phong chức cho 1 giám mục ở một tỉnh phía Bắc.
Thông thường thì khi phong chức cho một Giám mục Hà Nội thì tất cả các linh mục của giáo phận Hà Nội sẽ có mặt để tham dự lễ tấn phong cho giám mục đó.
Có thể là một chọn lựa ngẫu nhiên, mà cũng có thể họ có một chủ đích. Nếu có chủ đích thì rõ ràng là họ muốn chọn ngày đó, vì các linh mục sẽ không có mặt ở Hà Nội để tham dự phiên tòa ngày hôm đó”
Vụ án của giáo dân Thái Hà sẽ không được xét xử tại tòa án như những vụ án khác.
“Họ không xét xử tại trụ sở của toà án Hà Nội mà họ xét xử ở tầng bốn của một tòa nhà mà họ bảo rằng đó là trụ sở của Ủy ban Nhân Dân phường Ô Chỗ Dừa, là một phường thuộc quận Đống Đa, Hà Nội, chứ không xử ở toà”
Xử công khai nhưng tham dự phải làm đơn
Và không phải ai cũng có thể tham dự được:
“Theo luật Việt Nam, thì tòa án phải xét xử công khai. Mọi người trên 16 tuổi đều có thể tham dự được. Một trong những nguyên tắc của phiên tòa là phải được xét xử công khai, trừ những trường hợp mà có thể ảnh hưởng đến danh dự, nhân phảm của người bị hại thì được xét xử kín, nhưng những vụ án khác thì bắt buộc phải xử công khai. Đặc biệt trong phiên tòa này thì tòa án nhân dân Hà Nội bảo rằng là, trừ luật sư và bị can ra, người nào muốn tham dự phiên tòa thì phải xin phép. Họ yêu cầu phải xin phép tòa mới được tham dự phiên tòa là trái với tắc xét xử công khai. Điều đó phản ánh là chính quyền Hà Nội muốn hạn chế số lượng người tham gia.”
Tuy nhiên những điều này lại không được viết trên một văn bản nào cả:
“Họ triệu tập bị can lên, và bảo rằng nếu người thân hay những người nào đó, mà bị can hay luật sư biện hộ, muốn họ có mặt thì những người phải làm đơn xin phép tòa”.
Phá rối trật tự công cộng và hủy hoại tài sản quốc gia
Theo luật sư lê Trần Luật, những giáo dân Thái Hà bị truy tố hai tội là phá rối trật tự công cộng và hủy hoại tài sản quốc gia.
“Lúc đầu họ khởi tố tội hủy hoại tài sản, nhưng sau đó họ thấy không ổn, vì tội này rất khó mà chứng minh là người giáo dân hủy hoại tài sản, nên họ lại chuyển qua một cái tội danh khác. Đó là tội gây rối trật tự công cộng.
Nên khi họ hoàn tất hồ sơ để truy tố những giáo dân này tội gây rối trật tự công cộng, thì đến khi chuẩn bị xét xử, tòa án lại yêu cầu họ khởi tố thêm một tội danh nữa là tội hủy hoại tài sản. Như vậy thì cho đến ngày 5 tháng 12 năm 2008 này, tất cả các giáo dân đó bị truy tố và xét xử 2 tội là tội gây rối trật tự công cộng và tội hủy hoại tài sản.”
Nhưng luật sư Lê Trần Luật tin rằng khi cầu nguyện thì giáo dân không thể gây rối loạn cho xã hội được.
“Theo quan điểm của tôi thì tất cả những giáo dân trong trạng thái cầu nguyện là một trạng thái thể hiện cái ước muốn, mong muốn bề trên ban ân phước hoặc là cầu nguyện cho một cái gì đó. Cầu nguyện trong tấm lòng họ im lặng thì không thể khởi tố họ vào tội gọi là gây rối trật tự công cộng như là Tòa Án Nhân dân thành phố Hà Nội truy tố họ.”
Bà Ngô thị Dung, một bị cáo, cũng đã khẳng định điều này: “Chúng tôi chỉ có một mục đích là vào để cầu nguyện. Khi cha Uy làm lễ thì chúng tôi chỉ có làm dễ đường vào để cầu nguyện. Mọi người ở bên ngoài còn tôi đang ở bên trong. Những mảnh tường rơi xuống thì tôi lấy cái cuốc sang những gạch vỡ.
Chúng tôi không có một hành vi gì để gây phá hoại tài sản của xã hội. Họ cho là tôi phá hại tài sản nhưng mà tôi nghĩ đó là không phải. Tôi không có tội. Tôi nghĩ đơn giản là tôi không có tội. Sự việc của tôi làm đúng chứ tôi không có làm sai”.
Luật sư Lê Trần Luật rất mong được sự hỗ trợ của giới truyền thông để việc xét xử các giáo dân Thái Hà được công minh:
“Mặc dầu chính quyền muốn hạn chế dư luận trong nước và dư luận quốc tế bằng cách di chuyển trụ sở đến một nơi không phải là tòa án để xét xử, rồi lại bảo là những người muốn tham dự phiên tòa phải có đơn xin phép thì mới tham dự được. Như vậy thì họ đã cố tình hạn chế số lượng người tham dự phiên tòa để tránh đi những dư luận xấu.
Nên tôi rất mong muốn dư luận trong nước và quốc tế hãy hỗ trợ cho tôi và cho những giáo dân Thái Hà bằng cách lên tiếng để thấy rõ bản chất của nhà nước ViệtNam, là dù họ muốn vụ này, mặc dù gọi là xét xử công khai, nhưng bản chất kế hoạch của họ là một vụ xử kín để tránh dư luận, nên xin hãy hỗ trợ chúng tôi”.
(Nguồn: RFA, 2008-11-25) Hiền Vy, RFA
THĂM HỎI VÀ ỦY LẠO THÁI HÀ
Tùy viên Tòa Đại sứ Mỹ và Ni cô Phật giáo đến thăm Thái Hà VietCatholic News (Thứ Tư 19/11/2008 10:49) THÁI HÀ - Đêm qua (18.11.2009), Thái Hà đã trải qua một đêm bình an, vô sự. Nhưng giáo dân vẫn canh chừng những bất trắc liên quan đến sự an nguy của Tu viện và đền thánh Giêrađô. Vì thế, hơn 30 thanh niên công giáo của các xứ Nhà Thờ Lớn, Hàm Long, Cửa Bắc… vẫn cộng tác với giáo dân Thái Hà canh thức suốt đêm trước tượng đài Nữ Vương Công Lý đặt trong khuôn viên nhà thờ. Họ thay phiên nhau theo dõi những diễn biến phức tạp có thể xảy đến bất cứ lúc nào nơi đền thánh của họ.
Tầm 23h50, một loạt các xe máy chạy đến cổng nhà thờ. Được biết, đó là giáo dân của các xứ Phùng Khoang, Hà Đông, cách Thái Hà 10km. Những giáo dân này cho biết, họ nhận được những cú điện thoại lạ báo tin Đền Giêrađô lại bị tấn công, vì thế họ vội vàng phóng xe đến. Một linh mục liền đi ra và nhắc họ: “Từ nay, anh chị em nhận được điện thoại của người thân quen báo tin như thế thì anh chị em mới tin nhé”.
Sáng nay (19.11.2008), các cha Thái Hà đón tiếp những phái đoàn khác nhau đến vấn an. Trước tiên, lúc 8h30 cha Bề trên chánh xứ Matthêu Vũ Khởi Phụng tiếp tùy viên của Đại sứ quán Mỹ tại Việt Nam, ông Marchant Christian. Được biết, vị quan chức này đến, trước là vấn an, sau là hỏi thăm tình hình cụ thể sự việc Thái Hà bị tấn công đêm ngày 15.11.2008.
Sau đó, khoảng 9h20, có những tăng ni phật tử cũng đến vấn an các linh mục và giáo dân Thái Hà và bày tỏ quan điểm của mình trong vụ việc đêm ngày 15.11.2008. Một nicô cho biết: “Tôi chỉ biết sự việc này khi đọc được lời phát biểu của ông Lê Dũng, Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam đăng trên báo Hà Nội Mới”.
Khi được hỏi quan điểm của mình về lời phát biểu của ông Lê Dũng, Nicô này trả lời: “Chính vì muốn kiểm chứng thực hư của lời phát biểu mà tôi đến đây”. Phóng viên CSsR
AI ĐỨNG ĐÀNG SAU VỤ DU CÔN TẤN CÔNG GIÁO XỨ THÁI HÀ
VietCatholic News (Thứ Tư 19/11/2008 12:54)
Hành vi quấy rối những nơi tôn nghiêm thờ phượng, xâm phạm các biểu tượng tôn giáo, xưa nay đều bị xem là những việc làm đáng nguyền rủa.
Giáo xứ Hàm Long, Hà Nội, hiệp thông với Thái Hà (16.11.2008)
Trước đây, chiến tranh miền Nam trở nên khốc liệt vào các năm 1968-1972, trong khi học đường cũng bị lấy làm mục tiêu, như vụ ném lựu đạn làm chết và bị thương hơn 100 học sinh và giáo chức tại sân vận động Thị xã Qui Nhơn tối ngày 9/1/1972 hoặc vụ trường Tiểu học Cai Lậy bị pháo kích làm chết 10 em học sinh, nhưng dường như không ai nghe tin chuyện Chùa chiền hay Nhà thờ bị tấn công.
Các tài liệu dùng cho binh lính miền Nam ngày xưa cũng đều ghi rõ, trong điều kiện giao chiến bình thường, những nơi thờ tự cần tránh gây thiệt hại tối đa. Vì vậy, chẳng phải ngẫu nhiên khi xảy ra vụ tấn công của cộng quân vào nội thành Huế trong dịp Tết Mậu Thân (1968), nhiều ngàn người thường dân đã chọn nơi ẩn náu là nhà thờ Phủ Cam thay vì khu vực cổ thành với nhiều di tích lịch sử quí giá, cũng được xem là cần phải bảo vệ khỏi bom đạn.
Cách nay hơn 8 năm ở Afganistan, khi phe Taliban dại dột ‘dương oai’ thách thức thế giới văn minh bằng hành động đại bác nã đạn phá hủy bức tượng Phật lớn nhất và cũng cổ xưa nhất thế giới, họ cũng không ngờ rằng đó chính là hành động tự tay thắt lấy cổ mình. Vì kể từ sau thời điểm ấy, các quốc gia Hồi giáo trong vùng Trung Đông là đồng minh và là nguồn cung cấp tài lực chính cho họ đã ngừng ủng hộ khiến cho phe này nay đang phải chết dần chết mòn trong rừng rậm Afganistan, mấy năm qua thế giới không còn nghe nhắc đến Taliban nữa.
Các điều trên cho thấy chùa chiền và nhà thờ luôn được xem là những chốn linh thiêng, xâm phạm những nơi này sớm muộn gì cũng sẽ phải trả giá.
Trước chuyện đập phá Đền Giêrađô của Thái Hà, bức tượng Đức Mẹ Sầu bi ở Đồng Đinh cũng đã từng bị quân dữ là chính quyền sở tại đập gãy nát, những việc chưa từng xảy ra trong xã hội miền Bắc cả trong thời chiến trước đây.
Trong một bối cảnh đạo Công Giáo nhiều chục năm liền bị ngầm ngược đãi, những chuyện tưởng như không thể xảy ra nay mọi người đã tận mắt chứng kiến, nhiều người phải lo lắng và tự hỏi, điều gì đang xảy ra cho giáo xứ Thái Hà như tên các bài viết của nhiều tác giả trên VietCatholic gần đây, mọi người ngơ ngác hỏi nhau “chính quyền hành xử kiểu gi?” hay “Phải hiểu thế nào về hành động của nhà cầm quyền Hà Nội?” v.v…
Lời ‘Tuyên Chiến’ Công Khai
Trước hết chúng ta phải thấy rõ một điều, vụ Thái Hà và Tòa Khâm Sứ dưới cái nhìn của nhà cầm quyền VN, từ ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Thứ trưởng Bộ Công an Nguyễn Văn Hưởng cho đến các ông Chủ tịch Nguyễn Thế Thảo, ông Nguyễn Đức Nhanh Giám đốc Sở CATP… Đức cha Ngô Quang Kiệt được họ đánh giá là đạo diễn chính của bộ phim ‘cầu nguyên đòi công lý’ tại TKS và Thái Hà.
Kiểm chứng lại tất cả những lời tuyên bố gần đây từ tháng 9 đến nay của tất cả các vị trên ta thấy rõ điều này, cái tên “Ngô Quang Kiệt” được họ chăm sóc rất kỹ.
Do vậy, mặc dù ‘rắc rối’ xảy ra với xứ Thái Hà nhưng lại không thể không liên quan đến những gì ông Nguyễn Thế Thảo bày tỏ công khai với các vị đại sứ trong cuộc họp gần đây, rằng họ muốn loại đức cha Kiệt khỏi giáo phận Hà Nội.
Thật ra những lời tuyên bố như vậy với ngoại giao đoàn cũng là việc bình thường không có gì đáng ngại nếu UBND Tp.HN vẫn cứ tiếp tục thực hiện nó một cách công khai, đúng như cách họ tổ chức họp báo để đưa ra lời tuyên bố. Khi ấy chúng ta sẽ có dịp kiểm chứng xem tính chất hợp ký của luật pháp VN đến đâu, cũng như liệu Tòa thánh Vatican và Hội đồng Giám mục VN chịu ngồi yên nhìn ông ta ‘lộng hành’ tới đâu?
Nhưng vấn đề trở nên đáng ngại ở chỗ, động thái thăm dò dư luận qua cuộc họp báo này đã không thành công như ông Thảo mong muốn. Mặc dù các đại diện ngoại giao dường như không bày tỏ ý kiến công khai phản đối ngay tại cuộc họp, nhưng ngay sau đó đã có nhiều ý kiến ngay cả từ phía bộ ngoại giao cho rằng ông ta đã lộng quyền gây khó cho họ. Tư cách chủ tịch một UBND tỉnh không cho phép ông ta đủ thẩm quyền để tổ chức môt cuộc nói chuyện với các đại sứ, nhất lại là về một đề tài hết sức nhạy cảm liên quan đến một vị lãnh đạo cao cấp của giáo hội trong hoàn cảnh chuyện Thái Hà và TKS vừa mới lắng xuống, kinh tế còn bao khó khăn cần ưu tiên giải quyết.
Nhưng thất bại lớn nhất đối với ông Thảo trong chuyện này chính là việc mấy ngày sau, 22/10 các dân biểu của Nghị viện Châu Âu đã thống nhất yêu cầu Ủy hội châu Âu đánh giá lại chính sách hợp tác với Việt Nam "dựa trên tôn trọng các nguyên tắc dân chủ và quyền cơ bản" cũng như có cơ chế đánh giá rõ ràng đối với các dự án phát triển ở Việt Nam để bảo đảm các tiêu chuẩn về nhân quyền. Nghị quyết mới ra cũng khuyến cáo không ký hiệp định mới với Hà Nội chừng nào các vi phạm chưa được chấm dứt.
Tưởng cũng cần phải nói thêm, buổi họp báo của UBND Tp.Hà Nội cũng còn là bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy, chính quyền VN chỉ sợ áp lực ngoại giao, bởi nó gắn liền với những quyền lợi kinh tế giúp họ củng cố việc cai trị. Chỉ duy nhất vì lý do này mà trước khi ‘nặng tay’ với Đức Cha Kiệt, họ mới phải lo tổ chức họp báo để thăm dò phản ứng các nước, vì biết rõ đó là những chuyện sai trái mà không cần đếm xỉa gì đến luật pháp.
Tất nhiên thời điểm ra đời Nghị Quyết của Quốc hội EU chỉ là sự trùng hợp. Chính xác hơn thì chính thái độ xem thường dư luận của Hà Nội sau khi được gia nhập WTO đã mạnh tay đàn áp phong trào dân chủ và tôn giáo, đã khiến nước trong chiếc ly bị đầy lên tới miệng, sớm muộn gì cũng sẽ phải trào ra. Nếu không có những lời tuyên bố của ông Thảo, chắc chắn EU cũng sẽ ban hành nghị quyết này, vì sự độc đoán của nhà cầm quyền VN đã mỗi lúc một thêm nghiêm trọng.
Nhưng vì nó diễn ra chẳng mấy ngày sau thời điểm tổ chức cuộc họp với ngoại giao đoàn ở HN, vì thế, bản Nghị quyết của Ủy Hội Châu Âu được thông qua với đa số áp đảo (479 thuận vs 21) đã trở thành cái tát mạnh vào mặt ông Thảo và đảng của ông ta, khi biết rằng, giao thương giữa EU và VN hiện đang chiếm tỷ trọng 20% tổng trị giá xuất khẩu hằng năm và bị cạnh tranh quyết liệt với chính ‘đàn anh’ TQ ở mọi lĩnh vực gia công may mặc, giày dép và hàng thủ công mỹ nghệ, thực phẩm v.v… Sự cố bất ngờ trên diễn ra trong bối cảnh kinh tế suy thoái, đã khiến nhiều công ty lớn ở trong nước bỗng dưng bị trở thành nạn nhân của chính nhà nước mình, việc xuất khẩu sang EU sắp tới đây có nhiều khả năng sẽ bị thu hẹp.
Sau cuộc họp báo bị nhiều người cho là ‘vô lối’ và gặp thất bại, ông Thảo bị xem như kẻ ‘tội đồ’ vì đã đổ thêm giọt cuối cùng khiến nước tràn khỏi ly, EU không còn đủ sức chịu đựng thêm trước những cáo buộc về vi phạm nhân quyền ở VN bấy lâu nay.
Cuộc họp do ông Thảo chủ xướng hôm 15/10 về việc lên án Đức Cha Ngô Quang Kiệt, càng khiến cho tập hồ sơ nhân quyền VN bị dày thêm lên vài trang và càng có lý do khiến những nhà đàm phán của EU nay mai sẽ tỏ thái độ cứng rắn với chính quyền VN hơn nay mai.
Sang Lặng Lẽ Với Thủ Đoạn?
Trước những bất lợi ngoài dự trù như trên, chúng ta không biết liệu ông Thảo có xứng đáng bị đảng ‘nhắc nhở’ hay không, nhưng rõ ràng ‘cái gai’ Tổng Kiệt các Cha Thái Hà như LM Chánh xứ Vũ Khởi Phụng chắc chắn không thể một sớm một chiều mà ông ta cảm thấy hết… ‘ngứa mắt’!
Vì vậy, liệu kế hoạch ‘X’ công khai trước kia nay có bị chuyển thành những bước ‘Y’ âm thầm để tránh sự chống đối hay không?
Khi nêu lên những vấn đề trên, chẳng phải do giàu trí tưởng tượng mà chính những gì đã từng xảy ra cho giáo hội với những trò xâm nhập, gài bẫy, ly gián, mưu sát hàng ngũ lãnh đạo giáo hội công giáo thời gian sau 1975 buộc mọi người phải cảnh giác với mọi thủ đoạn của nhà cầm quyền, khi chúng ta đã từng thấy những loại văn thư ‘TỐI MẬT’ trong nội bộ họ để chỉ đạo bên dưới thực hiện điều này việc nọ.
Những gì đang diễn ra tại Thái Hà rất có thể đó chính là những biểu hiện của một ‘chiến dịch gây hấn’ mới với giáo xứ Thái Hà cũng như với giáo phận Hà Nội dưới quyền của đức TGM Ngô Quang Kiệt. Bằng nhiều thủ đoạn khác nhau, chỉ cần một sự sơ hở nào đó của các lãnh đạo giáo hội là sẽ bị chính quyền ra tay hành động.
Hãy nhìn ngắm kỹ về điều mà nhà cầm quyền Hà Nội đổ lỗi gọi là ‘quần chúng tự phát’ với những kẻ được nhiều giáo dân mô tả như những người không có tư cách, lần trước là các học viên cải tạo cai nghiện, để thấy rõ những dấu hiệu bất thường của hành vi gây hấn vừa qua: - Làm sao lũ ‘quần chúng tự phát’ nghiện ngập và rượu chè kia với mối quan tâm hàng đầu của chúng chỉ là các cữ hút, những chén rượu mỗi ngày? - Làm sao có thể ‘phát’ khi mà bản thân họ đi đứng còn chưa vững, còn là những gánh nặng cho chính gia đình họ và cả xã hội? - Và xa hơn, làm trong những cái đầu chỉ còn biết lo tìm những thú vui chết người với kim chích và ống hút, với bàn rượu ‘chén tạc chén thù’ lại có đủ lý trí suy xét đến ý nghĩa của sự kiện Thái Hà-Tòa Khâm Sứ, nói gì đến hành động phản kháng mang những ý nghĩa chính trị sâu xa?
Vì vậy, chắc chắn phải có những bàn tay ‘lông lá’ của những kẻ có chức có quyền tại chính địa phương này đứng sau lưng điều khiển lũ rối này.
Về tầm vóc của vụ việc, đối với phường Quang Trung của Hà Nội hay bất cứ phường nào trên cái lãnh thổ VN này, ông bà nào đã ‘leo’ tới chức chủ tịch chắc chắn cũng đều biết sự kiện Thái Hà vừa qua chẳng phải là chuyện nhỏ. Do vậy, chắc chắn chẳng vị chủ tịch phường tép riu nào mà lại khơi khơi dám tự ý ‘đụng’ vô Thái Hà lên nếu không nhận được chỉ thị từ cấp trên cỡ như ông chủ tịch Thảo của Tp.HN.
Và sở dĩ những hành vi vô liêm sỉ tấn công nhà thờ như vậy diễn ra một cách công khai, là vì “giáo xứ Thái Hà, Tòa Khâm Sứ, TGM Ngô Quang Kiệt v.v…” kể sau chiến dịch bêu rếu rầm rộ diễn ra, đã bị quét lên mình mấy chữ “phản động”, thậm chí trong nhãn quan của nhiều người, “đạo công giáo” bây giờ còn bị kết tội một cách ngấm ngầm là nhân tố đang gây bất ổn cho xã hội (!) bằng chứng là đảng CSVN đã ban hành những chỉ đạo ngầm về vụ Thái Hà và TKS như những gì chúng ta mới đọc trong xấp tài liệu mật của Quận Ủy Q3 đăng trên VietCatholic hôm nay 19/11.
Chính vì vậy, mới có những người như ông chủ tịch phường Quang Trung quận Đống Đa Tp.Hà Nội dám công khai xuất đầu lộ diện cùng lũ gây rối mà không hề cảm thấy ngại ngùng. Làm điều sai trái mà vẫn bằng một cung cách đường bệ chẳng cần lén lút, khác hẳn với cung cách ‘thậm thà thậm thụt’ của mấy anh công an mỗi khi ăn hối lộ ngoài đường.
Nhìn cái thái độ thản nhiên gây rối và phạm luật của họ, chúng ta còn có thể lý giải theo cách nào cho xác đáng hơn ngoài việc tin rằng từ đáy lòng ông chủ tịch này đã xác tín được một điều, làm sai gì và với ai thì còn sợ nhưng với Thái Hà, với TKS, với ‘ông tổng Kiệt’, với đạo công giáo … chắc chắn chẳng những không bao giờ bị cấp trên khiển trách mà còn được khuyến khích. Bởi “Việc gì phải lo khi mà sếp lớn của mình là Nguyễn Thế Thảo đang rất muốn kiếm chuyện tạo cớ để ‘tống cổ’ ông Kiệt và mấy gã thầy tu Thái Hà ra khỏi Hà Nội?”
Chính sự tỏ ra hiểu biết hết sức rành rẽ câu chuyện quấy rối xứ Thái Hà mà lại cứ chối tội bai bảy của ông Lê Dũng trước báo chí, càng cho chúng ta thấy, ông ta đang tự thú rằng ‘lạy ông con ở bụi này’.
Bởi nếu chỉ là một vụ đánh nhau gây gổ bình thường thì mỗi ngày trên đất nước này có hàng vài trăm vụ ẩu đả như vậy xảy ra, làm sao ông ta nắm hết để trả lời khẳng định ‘không hề có tổ chức’ trước báo chí một cách rành rọt đến thế?
Kết luận
Bài viết này tuy chưa dám khẳng định chắc chắn ông chủ tịch Nguyễn Thế Thảo là người đang đứng sau vụ quấy rối giáo xứ Thái Hà, nhưng bằng xâu chuổi tất cả các sự kiện có liên quan lại với nhau, chúng ta thấy khả năng này là không thể không đặt ra trong hoàn cảnh hiện nay.
Trước những điều quá hiển nhiên không thể chối cãi mà nhà nước VN, qua miệng ông Lê Dũng vẫn cứ chối không chút ngượng miệng, thì không ai biết nổi, liệu sẽ còn có thêm những chuyện lạ nào khác xảy ra cho giáo xứ Thái Hà và cho Đức TGM giáo phận Hà Nội?
Mấy chục năm chung sống với một chính quyền ‘nói một đằng làm một nẻo’ thiết nghĩ đã quá đủ để rút ra kinh nghiệm xương máu rằng cộng sản là cha đẻ của những kiểu hành xử ngược đời. Và trong hàng ngũ đảng của họ không bao giờ thiếu những ‘bậc thiên tài’ nghĩ ra trăm ngàn ‘sáng kiến cải tiến bất ngờ’ gây điêu đứng cho những ai, một khi đã bị họ liệt vào thành phần có tư tưởng phản loạn, là nhân tố nguy hiểm cho chế độ. Những quỷ kế mà không một con người tử tế bình thường nào có thể nghĩ với tới.
Vì thế ngày nào còn cộng sản, ngày ấy chắc chắn con số nạn nhân của họ còn tiếp tục tăng.
Sàigon, 20/11/2008 Alfonso Hoàng Gia Bảo
| |
GIÁO HỘI CÔNG GIÁO KHÁNG CỰ LẠI BẠO QUYỀN CSVN
Giáo hội Công Giáo kháng cự lại bạo quyền CSVN VietCatholic News (Thứ Bảy 15/11/2008 08:57)
«Vào lúc mà chính quyền cộng sản bảo vệ quyền lợi của thành phần tham nhũng trong chế độ, thì giáo hội là chỗ nương tựa của những người thấp cổ bé miệng».
Hiện nay chưa phải là tình hình đoạn giao như ở Ba Lan trong những năm 1980, mà cũng chẳng phải là một hài kịch dễ thương như kiểu Don Camillo chống lại ngài thị trưởng cộng sản Peppone. Nhưng ở Việt Nam, từ mấy tháng qua, Giáo Hội Công Giáo đã bắt buộc phải đứng ra như là một thế lực duy nhứt có khả năng chống lại chế độ Hà Nội, và bắt buộc chế độ phải nghe theo.
Ngay trung tâm thủ đô, cách thánh đường chánh tòa khoảng hai trăm thước, giữa khu du lịch, trên đất đai thuộc Giáo Hội từ thời thuộc địa Pháp, người ta dự trù mở một hộp đêm và một siêu thị. Đó là quyết định của Đảng cộng sản Việt Nam, rõ ràng là để trắc nghiệm khả năng đối kháng của Giáo Hội về hồ sơ này. Bụng làm, dạ chịu, vậy là Đảng ta phải lãnh đủ, vì ngày này qua ngày nọ, hàng ngàn giáo dân đã đến chiếm địa điểm liên hệ và tổ chức một cuộc biểu tình ngồi, ôn hòa và thầm lặng.
Ở Việt Nam, kể từ ngày cách mạng thành công hồi 1945 đến nay, đó là hiện tượng chưa từng thấy. Ngày 19 tháng Chín vừa qua, Đảng đã không nhượng bộ, đem công an trang bị súng và dùi cui đến bao vây khu đất, đưa xe ủi đến phá sập tường rào bao quanh địa điểm đầy tính tượng trưng của dân công giáo. Ngày hôm sau, mười ngàn tín đồ, với sự tham dự của toàn thể môn sinh của đại chủng viện, tề tựu tại địa điểm, đọc bài "kinh cầu nguyện cho hòa bình" của Thánh François d'Assise. Rồi, chung cuộc lại, thể diện bên nào nấy giữ, vì cuối cùng nơi chốn đó đã biến thành...công viên.
Nhờ ơn Chúa, Tòa Khâm Sứ ngày xưa không biến thành một địa điểm thương mại bé nhỏ. Nhờ Đảng cộng sản, nhà nước Việt Nam cho thấy mình không chịu áp lực của những người đại diện Tòa Thánh Vatican.
Giữa những thế lực đã từng đọ sức nhau từ một nửa thế kỷ qua, những người cộng sản và các giám mục Việt Nam đã biết rành thực chất của nhau. Ở Hà Nội, hai bên đã tồn tại trong một thế chung sống bắt buộc và căng thẳng, thường là đau khổ chớ chẳng phải mặn nồng đối với người công giáo.
Sáu triệu giáo dân của đất nước (7% của 85 triệu dân chúng) rất đoàn kết đàng sau Đức Hồng Y Jean-Baptiste Phạm Minh Mẫn, hai mươi sáu Giám Mục và Đức Tổng Giám Mục Hà Nội, Đức Cha Ngô Quang Kiệt.
Phía bên kia, những người cộng sản chia ra làm hai phe, phe bảo thủ già nua, chạy theo Đảng cộng sản Trung Quốc. Còn những người cộng sản trẻ hơn, thì chạy theo hậu thuẩn của Mỹ để cho đất nước Việt Nam khỏi rơi vào móng vuốt của con cọp Bắc Kinh, kẻ thù truyền kiếp và dễ ghét của Việt Nam. Theo như nhận xét của một nhà báo trẻ ở Hà Nội thì "Mỹ là kẻ thù của chúng tôi cách nay ba mươi năm, Pháp cách nay sáu mươi năm, còn Trung Quốc là kẻ thù liên tục từ bốn ngàn năm nay".
Cuộc xung đột hiện nay giữa người công giáo và cộng sản, liên hệ đến đất đai và nhà cửa do Việt Minh tịch thu hồi 1945. Tưởng nên trở về quá khứ để hiểu vấn đề một cách tường tận hơn.
Sau Hiệp Định Genève năm 1954 và việc chia đôi đất nước, một triệu người Bắc, trong số đó có sáu trăm ngàn người công giáo, di cư vào Nam, theo thỏa hiệp ghi trong Hiệp Định. Nhưng, ở Hà Nội, giáo hội công giáo gần như chẳng còn gì, linh mục còn ở lại thường bị cầm tù hay bị truy hại, đến đổi họ gần như bị mất trí.
Giữa những năm 1980, sau năm năm lưỡng lự, Việt Nam theo gương của người anh cả Trung Quốc nên cũng bắt đầu cởi mở kinh tế, lôi cuốn được một số đầu tư ngoại quốc và dè dặt tôn trọng một số tự do cá nhơn. Đến giữa những năm 1980, các nhà thờ miền Bắc đều bị cộng sản đóng cửa. Sau đó tình trạng hạn chế được cỡi mở hơn.
Ngày nay, ba trăm năm mươi ngàn người công giáo chuyên cần đi nhà thờ Hà Nội, và năm trăm năm mươi ngàn ở Hải Phòng. Theo Giám Mục Joseph Nguyễn Chí Linh, giám mục Thanh Hóa, thì trước kia Giáo Hội không thể truyền bá Phúc Âm cho những người ngoại đạo, giờ đây, trái lại, các chủng viện đều đầy ắp người. Đức Cha Linh cho rằng Giáo Hội công giáo là cộng đồng duy nhứt, trong quần chúng nhơn dân, dám nói lên tiếng nói của mình. Chỉ có công giáo mới mạnh dạn biểu tình công khai.
Tương quan lực lượng giữa những nhà tư tưởng của Đảng cộng sản và tín đồ đã được đảo ngược, nhứt định là nhờ kinh tế phát triển, để cho Việt Nam trở thành "con rồng nhỏ" trong khu vực. Ngày nay, đất nước đã tràn ngập vốn đầu tư từ Nhựt Bổn, Triều Tiên, Đài Loan, Tân Gia Ba, và mới đây, từ Dubạ và A-Rạp Xê-Út. Một nhà ngoại giao Tây phương cho biết là hiện đang có dự án bất động sản lên tới bốn mươi tỷ, trong đó có việc xây dựng một Dubạ mới. Một nhà kinh tế ở Hà Nội tiết lộ là Việt Nam đã trở thành nơi rửa tiền mờ ám của hành tinh.
Trong khu Hoàn Kiếm, quanh nhà thờ do người Pháp xây cất trước kia, một thước vuông đất lên tới 20.000 Mỹ kim, gấp ba lần giá cả của trung tâm Băng Cốc. Dĩ nhiên, trong một chế độ với nền hành chánh xô-viết chạy theo chủ nghĩa tư bản phôi thai thì Nhà Thờ phải tìm cách thu hồi lại những tài sản của mình đã bị tịch thu. Trên đất nước Việt Nam có hằng hà sa số những loại tài sản như vậy.
Ở Huế, đế đô cũ của Việt Nam, một chủng viện nhỏ đã trở thành khách sạn sang trọng của thành phố. Một nhà thờ ở Hà Nội đã biến thành kho hàng. Ở Đà Lạt, người ta đã treo một ngôi sao đỏ trên đỉnh nhà nguyện của viện đại học. Tu viện Hà Nội đã lột xác thành nhà thương. Một cơ sở của các dì phước ở thành phố Hồ Chí Minh, nay đã thành nơi nghe dĩa ca nhạc, trường dòng Huế thành siêu thị!
Mỗi miếng đất giá bằng vàng khối. Một nhà ngoại giao Anh giải thích: "Những người công giáo lão thành ủng hộ Giáo Hội trong cuộc tranh đấu này, vì việc hoàn trả tài sản của Giáo Hội sẽ tạo ra một tiền lệ. Đảng cộng sản sau đó sẽ bị bắt buộc phải hoàn trả không biết bao nhiêu là tài sản cho những người sở hữu chủ cũ."
Như vậy là Đảng cộng sản không chịu hoàn trả gì hết, nhưng không vì vậy mà Đảng ở thế mạnh. Vì kinh tế đang âm ỉ, có mùi khét, sắp bùng nổ đến nơi. Y như rằng, trên đường phố Hà Nội, những nhà tư bản mới, phô trương sự giàu có sung túc của mình, họ nghinh ngang chễm chệ trên những chiếc xe hơi hiệu Porsche Cayenne, những mặt hàng sang trọng tranh chỗ trên những cửa hiệu trong hành lang các khách sạn năm sao, và thành phố Hà Nội, dưới tác động của mấy xe ủi đất của nhà thầu xây cất, đã mất đi vẻ duyên dáng xa xưa.
Vậy mà, trên vũng lầy của một đất nước không khéo quản lý, với những chi thu công cộng mờ ám, lạm phát hàng năm lên tới 27%, nhà chòi của dân nghèo mọc lên hai bờ sông Hồng như cỏ dại, và cha xứ nhà thờ rửa tội 9.000 đứa bé trong một năm, vì Giáo Hội thu hút những cặp thanh thiếu niên, và vì nhà thờ đã lôi cuốn được quần chúng.
Lương tháng kỷ sư được 100 Euros một tháng, lương bộ trưởng được 250 Euros và, theo một cán bộ xuất sắc thì "với đồng lương như vậy làm sao khỏi bị cám dỗ, vì mỗi tháng ít ra cũng phải có 300 Euros mới đủ cho một gia đình". Việt Nam sống trong một cảnh hoảng loạn tâm thần, giữa hai cái thực tế, một là của những ngài tổng bộ trưởng đi xe con bóng loáng, tự tạo dinh thự cho mình và hai là của một thế lực chẳng còn chút thẩm quyền đạo đức. Hãy nhìn cảnh tượng hàng ngày trên đường phố cũng đủ thấy. Một người đi xe gắn máy bị công an huýt còi, nhưng cứ thản nhiên mĩm cười chạy đi, trong khi thày công an mệt mỏi rượt đuổi, dưới cảnh chế nhạo của đám đông trên đường.
Trong bối cảnh thời hậu-cộng sản, vô luật lệ và chẳng quyền hành gì, Giáo Hội ban bố cho kẻ nghèo hèn, trêu cợt người quyền thế, nên được coi như nơi chốn nương thân. Vùng châu thổ sông Cữu Long cho thấy một khung cảnh ngoạn mục về sự cải tiến của đức tin đó. Những thành phố nhỏ bé mà lại xây dựng lên những giáo đường thênh thang. Ở Hà Nội, chỉ cần Đức Tổng Giám Mục đặt tượng Đức Mẹ đàng sau hàng rào cũng đủ để dân chúng tụ tập đến đó cầu nguyện.
Thế thì đừng ngạc nhiên khi công giáo tạo bất hòa ngay bên trong Đảng cộng sản Việt Nam. Tình hình đó thể hiện, hồi mùa thu năm nay, qua việc bộ máy tuyên truyền nhà nước đả kích mạnh mẽ Đức Cha Ngô Quang Kiệt, Tổng Giám Mục Hà Nội, người đã tuyên bố: "Khiếu kiện đất đai đã phổ biến ở Việt Nam vì luật pháp nhà nước không công nhận quyền sở hữu, cho nên tình trạng đó tạo điều kiện cho nhiều vụ tham nhũng."
Như vậy là phủ binh phủ, huyện binh huyện, Giáo Hội binh vực quyền lợi của người dân ngắn cổ bé miệng còn Đảng ta thì bảo vệ đặc quyền đặc lợi của cán bộ tham nhũng. Tất cả các giám mục đều có một thái độ tự do tuyệt đối so với thế lực cầm quyền, như chừng thế lực này đã mất đi khả năng gây phiền hà.
Trong mọi trường hợp, Đảng đang bước vào một thời kỳ khó khăn xã hội cuối cùng, vì lẽ những người cộng sản bảo thủ Việt Nam ngày nay bị bắt buộc phải dựa vào những đồng chí Trung Quốc để trấn áp phái cải cách. Ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, người đã được Đức Giáo Hoàng Benoỵt XVI tiếp kiến năm ngoái ở La Mã, đã bị phe chống đối làm cho suy yếu đi. Một hồi kết cuộc buồn tênh của một Đảng cộng sản, từ lâu nay đã tràn ngập vinh quang, mà phải cầu cạnh Trung Quốc, kẻ thù của bốn ngàn năm, che chở để đương đầu lại chính đất nước mình!
(Nguồn: Par François Hauter, envoyé spécial à Hanọ, Le Figaro 13/11/2008) Nguyễn Văn Quang
| | | |
THÁI HÀ CĂNG THẲNG
Căng thẳng gia tăng giữa giáo dân Hà Nội và chính quyền csV WASHINGTON DC - VOA 01/09/2008 –
Một ngày sau khi bị cảnh sát dùng vũ lực giải tán, giáo dân đã mở lại các cuộc tụ họp tại khu đất của Dòng Chúa Cứu Thế và bên ngoài một quận Cảnh sát tại Hà Nội trong một hành động công khai thách thức một lệnh cấm được lập đi lập lại nhiều lần trên hệ thống truyền thanh và truyền hình do nhà nước kiểm soát.
Tin của các hãng thông tấn Independent Catholic News, CathNews bên Úc Châu và Thông Tấn Xã Công Giáo Việt Nam cho hay bầu không khí căng thẳng giữa giáo dân Thiên Chúa Giáo tại Hà Nội và chính quyền địa phương đã gia tăng trong những ngày cuối tuần, khi hàng ngàn giáo dân từ các giáo xứ lân cận kéo tới khu đất của Dòng Chúa Cứu Thế để hậu thuẫn cho yêu sách của giáo xứ Thái Hà đang đòi chính quyền trao trả lại khu đất bị tịch thu và để giúp đỡ những người bị cảnh sát gây thương tích tối thứ Năm.
Hàng trăm người đã tụ tập trước quận cảnh sát Đống Đa với những biểu ngữ đòi trả tự do cho những người bị bắt giữ và lên án mọi hành động dùng vũ lực đàn áp những người phản kháng bằng đường lối ôn hòa.
Thông Tấn Xã CathNews của Úc cho biết Dòng Chúa Cứu Thế Giáo Xứ Thái Hà đã tố cáo chính quyền điều hành một chiến dịch tấn công bằng các phương tiện truyền thông nhắm vào giáo xứ trong vụ tranh chấp đất đai. Lấy tin của Thông Tấn Xã Công Giáo Việt Nam, CathNews cho hay Giáo xứ Thái Hà hôm Chủ Nhật đã gửi một thư ngỏ tới các linh mục Thiên Chúa Giáo Việt Nam xin hỗ trợ tinh thần.
Lá thư này viết rằng trước làn sóng của một chiến dịch truyền thông đầy dối trá của các hệ thống truyền thanh, truyền hình và báo chí nhà nước, giáo xứ phải dùng lá thư ngỏ để nói lên sự thật về vụ tranh chấp đất đai.
Trong lá thư, Linh mục Giuse Đinh Hữu Thoại, Thư Ký của Văn Phòng Tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam, cho hay giáo xứ có đủ tài liệu và nhân chứng cần thiết để chứng minh khu đất hoàn toàn thuộc Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội và Giáo Xứ Thái Hà trước khi bị các tổ chức của chính phủ chiếm cứ bất hợp pháp.
Theo linh mục Thoại, điểm then chốt của vấn đề là thái độ thiếu thiện chí của chính quyền trong việc trao trả khu đất lại cho chủ nhân thực sự của nó. Lá thư cũng cho biết ngày 29 tháng 8, Dòng Chúa Cứu Thế Giáo Xứ Thái Hà đã gửi một đon tới Chủ Tịch nước, Thủ Tướng, Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cao và Viện Kiểm Sát Nhân Dân Thành phố Hà Nội để khiếu nại vụ cảnh sát dùng bạo lực giải tán các giáo dân đang cầu nguyện.
Tuy nhiên, trong cuộc họp báo hiếm thấy diễn ra trong cùng ngày thứ Sáu, Thiếu Tướng Nguyễn Đức Nhanh, Giám Đốc Công An Thành Phố Hà Nội đã bác bỏ lời tố cáo của giáo xứ Thái Hà về chuyện cảnh sát dùng bạo lực với đám người cầu nguyện và dùng roi điện đánh đập những người phản kháng.
Tướng Nhanh nói rằng giống như cảnh sát các nước khác, cảnh sát Việt Nam không hề dùng bất cứ một loại vât dụng nào để đánh đập người dân không võ trang. Tuy nhiên, tướng Nhanh đã từ chối bình luận về tấm hình chụp một phụ nữ tham dự vụ phản kháng với mặt và áo dính đầy máu.
Sáu người, trong đó có 2 linh mục, nói với Thông Tấn Xã AP rằng cảnh sát đã đánh đập những người tụ họp hôm thứ Năm bên ngoài một quận cảnh sát để cầu nguyện cho việc trả tự do cho những người bị bắt giữ trước đó trong ngày.
Thông tín viên của hãng tin này cho biết là đã tiếp xúc với bà Nguyễn Thị Phúc, một giáo dân với mặt và áo dính đầy máu, trú thân trong nhà thờ sau khi vụ xung đột xảy ra. Bà kể lại là đã bị đánh vào mặt và con gái bà bị đánh bằng roi điện.
Linh mục Nguyễn Ngọc Nam Phong của Dòng Chúa Cứu Thế cũng cho biết là cảnh sát đã không nói sự thật trong các vụ đánh đâp giáo dân.
(Nguồn: VOA, Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ, ngày 1.9.2008) VOA - Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ
HÃY ĐỂ CÂU CHUYỆN THÁI HÀ MỘT HỒI KẾT CÓ HẬU
J.B. Nguyễn Hữu Vinh
Những bước đi nguy hiểm
Câu chuyện Thái Hà đang đến hồi gay cấn, cả hai bên Nhà Thờ và Nhà nước đã có những bước đi nguy hiểm.
Bước đi của Nhà thờ là đòi bằng được Sự thật, Công lý và sự Công bằng thể hiện qua việc đòi lại tài sản của mình bị chiếm đoạt vô cớ. Sự đòi hỏi này được xác định là chính nghĩa và phải đạt được bằng bất cứ giá nào phải trả. Kể cả việc tù đày và mạng sống của hàng giáo sĩ, giáo dân.
Đây là bước đi nguy hiểm. Nguy hiểm khi mà khí thế của hàng giáo sĩ và giáo dân đã bừng bừng uất hận qua những ngày tháng bị mạ lỵ và vu cáo, bị đổi trắng thay đen trên một hệ thống truyền thông nhà nước mà chính họ là những người đang đóng góp tiền của để nuôi dưỡng. Tất cả họ đang chờ đợi bất cứ một kết cục nào có thể đến khi mà trong tay họ không một tấc sắt.
Nguy hiểm khi mà đối tượng của họ, các cơ quan pháp luật của Nhà nước có đầy đủ quyền hành, súng đạn và nhà tù. Nguy hiểm khi nhà nước đó lại được trang bị bằng một thứ lý thuyết “đấu tranh giai cấp, ai thắng ai” của chủ nghĩa Mác – Lênin vô thần luôn muốn phô diễn sức mạnh chuyên chính vô sản. Nguy hiểm khi mà ở thời hiện tại trong xã hội Việt Nam, sự công bằng, công lý, sự thật là một thứ hàng quá xa xỉ.
Bước đi của Nhà nước là bằng mọi cách, phải đuổi bằng được Nhà thờ ra khỏi khu đất mà Nhà thờ cho là Đất Thánh của mình.
Đây cũng là một bước đi nguy hiểm. Sự thiếu những kịch bản và những tư vấn quan trọng cho Nhà nước trong từng bước đi đã đẩy đến tình trạng dùng vũ lực. Thói thường, khi đã dùng đến vũ lực, có nghĩa là khi mọi lý lẽ, mọi cách hành xử của mình đã thất bại và mình đang bất lực nhất. Nhưng cái thiếu lớn nhất của nhà nước trong vụ việc này, là chính những căn bản pháp lý cho việc giải quyết vấn đề theo ý mình. Mà những vấn đề về pháp lý, ngoài những cái mình có thể đạo diễn, thì còn có những tiêu chí chung mà loài người đã mặc nhiên công nhận. Đó là lẽ phải và lẽ công bằng.
Nguy hiểm, vì trước mắt họ là một cộng đồng tôn giáo Thái Hà và mấy ông tu sĩ tuy không đông, nhưng vô cùng vững chắc bởi tình yêu thương và đoàn kết, dù họ không một tấc sắt trong tay. Nhưng họ đang tin ở chính nghĩa và công lý, sự thật nằm ở phía họ. Và vì thế, họ sẵn sàng xả thân cho niềm tin của họ. Bên họ, một cộng đồng giáo dân đông đúc, một Giáo hội Công giáo Việt Nam và toàn cầu luôn sát cánh kề vai và chia sẻ, đó là những điều không dễ giải quyết nếu bất chấp công lý và sự thật.
Nguy hiểm nhất đối với Nhà nước trong vụ này, có lẽ lại chính là niềm tin bị chao đảo, lung lay ngay cả trong những con người vẫn ăn lương nhà nước nhưng để thật sự họ có lòng tin thì lại không dễ dàng. Khi mà những việc dối trá họ phải làm, ngay khi họ hoàn thành với kết quả như ý muốn nhưng không chứa đựng sự thật, thì đó chính là mối họa lâu dài.
Với những mục tiêu mà cả hai bên theo đuổi, vụ việc đã đẩy đến mức độ nguy hiểm. Nếu theo logic thông thường, có thể là một Thiên An môn mới?
Một Thiên An môn là điều có thể dễ dàng làm đối với một nhà nước có nhiều súng đạn, với quân đội và công an đông đúc để đối phó với một đám dân không nhiều và mấy ông tu sĩ mảnh mai.
Nhưng chắc chắn một điều, là hậu quả thì vô cùng khủng khiếp. Và khi đó, xã hội sẽ có nhiều thay đổi nhanh chóng hơn nhất là khi xã hội đã ở thế kỷ 21.
Truyền thông bóp méo và nhà tù, dùi cui đã làm được điều gì?
Thời gian qua, hệ thống truyền thông đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao của mình là “tạo dư luận lên án, đấu tranh” theo định hướng đã có sẵn. Bằng lối truyền thông một chiều nhiều xảo thuật, không kể nhân tâm, không tính nhân bản, tạo nên được trong con mắt những người thiếu thông tin hình ảnh những tu sĩ vào giáo dân Thái Hà luôn luôn là “xấu xa và bạo động”?
Tất nhiên, với những người có tìm hiểu và kinh nghiệm, thì điều này đã ngược lại hoàn toàn.
Nhưng nhà nước đã quên mất điều này: Cuối cùng, muốn để giải quyết tốt đẹp mọi chuyện, thì chính nhà nước lại phải giải quyết vấn đề với những con người “xấu xa” đó, dù bằng súng, hay bằng giấy.
Bằng lối truyền thông đó, nhà nước đã quyết rào kín lối trên con đường đã đi, không tính đến cơ hội quay trở lại kể cả khi đã biết sai lầm. Phải chăng đó là phương thức “đã ra trận chỉ có biết tấn công”?
Về lĩnh vực truyền thông nhà nước trong cả hai vụ việc Tòa Khâm sứ và Thái Hà, có sự khác nhau và sự giống nhau như sau:
Ở vụ việc Thái Hà, hệ thống truyền thông nhà nước vào cuộc khá sớm. Vụ Tòa Khâm sứ, truyền thông không bao giờ đả động đến dù đã kéo dài cả tháng trời căng thẳng, chỉ vào cuộc những ngày cuối cùng.
Ở cả hai vụ việc, sự giống nhau ở lĩnh vực truyền thông, đó là dù vào cuộc sớm hay muộn, thì đều là cách truyền thông một chiều áp đặt vài bịa đặt, bóp méo sự thật đến mức có thể, nhằm phục vụ ý đồ khuất phục đối tượng bằng chiến dịch đàn áp truyền thông.
Phải chăng đó là bản chất của truyền thông Việt Nam theo định hướng Xã hội chủ nghĩa?
Nhưng, kết quả hay hậu quả của nó là gì? Kết quả của nó có là tốt không, khi trong con mắt giáo dân Thái Hà, giáo dân và những người hiểu biết sự thật bằng nhiều cách, (mà con số này không ít khi sự việc đã hơn 8 tháng nay giữa Thủ đô) họ biết rằng đó là sự bịa đặt, bôi xấu và không có sự thật trong những thông tin truyền thông nhà nước. Khi đó, có còn không lòng tin vào truyền thông nói riêng và nhà nước nói chung?
Ngay cả với những người làm công tác truyền thông, tự họ sẽ cảm thấy nhục nhã cho một trí thức của đất nước, một sỹ phu Bắc Hà. Chỉ vì mấy triệu tiền lương mỗi tháng đã phải bán rẻ lương tâm mình, đạo đức của mình, để lại hậu họa cho con cháu bởi cái tội phá chùa đốt Phật mà không có cách nào gỡ nổi như những kẻ đã cầm súng bắn vào địa chủ năm xưa theo lệnh Cải cách ruộng đất của đảng. Tôi chợt nhớ câu thơ của Bùi Minh Quốc:
Chẳng lẽ trở về toàn quân ngậm đắng Khom mình chào trò xiếc gian manh?
Tôi chợt nhớ câu chuyện truyền thông trong vụ xịt hơi cay vào phụ nữ và trẻ em cầu nguyện đêm 31/8/2008. Khi đó, một giáo dân vốn bất bình với truyền thông bóp méo đã gọi điện đến đến Trung tâm Thông tin - Đài Tiếng nói Việt Nam (số máy 04.8244354) đề nghị cho phóng viên đến hiện trường để thấy rõ vụ việc mà điều chỉnh cách truyền thông. Ông Ngọc Giám đốc Trung tâm, (số đt cố định: 04.9386140; số điện thoại di động là 0913237641) đã cử phóng viên Đình Hiếu (số điện thoại di động là 093234503) đến hiện trường.
Điều hài hước nhất là Đài Tiếng nói Việt Nam đã có nhiều bài phát thanh về vụ Thái Hà rất đanh thép, kiên quyết lên án. Nhưng đến tận 31/8/2008 vừa qua họ vẫn không biết lối vào Thái Hà. Người giáo dân kia đã phải ra tận ngoài đường dẫn phóng viên vào hiện trường. Khi đến đó, các phóng viên báo chí, đài truyền hình, Đài Tiếng nói đã tận mắt thấy vụ việc, họ còn được đưa đến phỏng vấn nạn nhân…
Nhưng, sáng hôm sau, chính họ đã đổi nạn nhân thành thủ phạm một cách trằng trợn trên bài viết. Phóng viên Đình Hiếu (Đài Tiếng nói Việt Nam VOV) đã viết: “Lợi dụng trời tối, những kẻ chủ mưu đã rất thâm hiểm, xúi bẩy, mớm lời cho một số người hô hoán lên rằng bị đánh, bị xịt hơi cay đã ngất xỉu. Thế nhưng chẳng thấy ai phải sơ cứu, phải đi bệnh viện điều trị”?
Còn Đài Truyền hình Việt Nam đã không hề đả động đến những nạn nhân của vụ xịt hơi cay mất nhân tính, mà dùng những hình ảnh của Linh mục Khải khi kêu gọi giáo dân trật tự để cho là “kích động giáo dân”. Quả là miệng lưỡi truyền thông nhà nước.
Một người vốn ít khi nóng tính nhưng khi đọc câu này, đã không kìm nén được căm phẫn: “Sao trời không vật chết tươi ngay những thằng này chứ để nó sống làm gì cho bẩn đất và hại người”.
Riêng tôi thì qua vụ này, tôi hiểu hơn là vì sao trên báo đảng, báo nhà nước, mọi sự vụ liên quan đến công an và các cơ quan nhà nước, bao giờ lỗi cũng thuộc về người dân. Chẳng hạn những việc như người dân được đưa đến đồn thì thích tự treo cổ, các cháu học sinh được đưa về đồn thì lại thích nhảy xuống giếng tự tử… tất cả là lỗi ở người dân? Bởi một điều là những sự việc có thể bị bóp méo và chuyển đen thành trắng không hề thương tiếc hay băn khoăn.
Với lối truyền thông như vậy, đương nhiên giáo dân và tu sĩ Thái Hà đáng bị đem nhốt hết vào tù. Nhưng, có nhốt được tất cả họ hay không lại là câu chuyện khác khi tất cả tu sĩ và giáo dân cùng đồng chịu trách nhiệm.
Sau khi một số người bị giam giữ, một số bị đánh đập dã man bằng dùi cui, roi điện và giày đinh ngay trên đường phố, hay bị xịt hơi cay bất thình lình khi đang cầu nguyện, sau những chương trình bôi đen, bóp méo của truyền thông, những tưởng giáo dân thấy thế thì “chạy mất dép” – nói theo ngôn ngữ dân gian – kẻo lụy đến mình. Nhưng không.
Ngược lại, mấy ngày sau đó, tại Nhà thờ Thái Hà và khu đất được giáo dân gọi là Linh địa, người càng tấp nập ngày đêm. Số khách đến viếng linh địa tăng lên gấp bội. Tôi đã chứng kiến những hôm đến 12 giờ đêm, số người đến Thái Hà vẫn dập dìu đông đúc. Trong đó, có không ít những người không phải là công giáo. Hàng đoàn giáo dân đi về Thái Hà trong niềm hân hoan và chia sẻ, hàng loạt linh mục về Thái Hà dâng lễ hiệp thông, cộng đồng công giáo và không công giáo trong và ngoài nước quan tâm sâu sắc và bày tỏ những sự ủng hộ… Đó có phải là cách trả lời của những người giáo dân về niềm tin của họ, thái độ của họ với hệ thống truyền thông và là một sự khó hiểu cho nhà cầm quyền?
Thực ra, chính những điều vu cáo xa lạ của hệ thống truyền thông nhà nước và những hành động bắt bớ bất bình thường đã kích động giáo dân và những người muốn tìm sự thật, đã khiến người dân quan tâm đến sự thật đằng sau đó. Và khi đã hiểu ra, họ đã thể hiện chính kiến của mình, dù không như nhà cầm quyền mong muốn. Hệ thống truyền thông đã phản tác dụng, cho dù trên tờ Hà Nội mới và một số tờ báo khác đã kêu gào, kết tội và vu cáo nhằm chính trị hóa vấn đề dân sự để mở đường cho những hành động bạo lực có thể có.
Nhưng tất cả họ đã nhầm, họ đã tính sai những nước cờ cơ bản bởi “đối tượng” của họ không phải là những người như họ muốn. Và cái thời “chỉ nghe đài đọc báo của ta” đã qua. Những hành động man rợ diễn ra ngay trên dường phố, việc xịt hơi cay vào phụ nữ và trẻ em được những người có lương tâm cho là một tội ác. Sự bất thường trong cách xử lý một vụ việc dân sự đã đem lại cho người dân một cách nhìn nhận khác để tìm ra sự thật.
Và những tác dụng của nhà tù và súng đạn đến đâu?
Đối tượng của họ ở đây, không là đám dân đen mất nhà, mất ruộng. Không là tổ chức hưởng lương ngân sách thường thấy ở Việt Nam luôn luôn kèn cựa nhau về địa vị và quyền lợi. Họ là những người thật sự “chí công vô tư” đúng như khẩu hiệu của đảng. Ngay cả với giáo dân, họ chẳng được hứa hẹn chia cho 5 hay 7 m2 đất khi đòi được chốn này.
Chủ nghĩa Mác – Lê Nin đã có nhiều kinh nghiệm với tôn giáo, nhưng sao những người cầm quyền lại không học thuộc bài học này?
“Phải tuyệt đối không được sử dụng các biện pháp bạo lực để xoá bỏ tôn giáo. Vi phạm nguyên tắc này là cố tình đẩy xã hội tới chỗ phân chia, đẩy những người theo đạo vào chỗ buộc phải chống lại chính quyền nhân dân... Chính quyền nhân dân nào vi phạm nguyên tắc này thì không còn là chính quyền của nhân dân nữa”- Quan điểm của CN Mác – Lênin về chính sách tôn giáo
Bởi vì như vậy là đã “giúp cho tôn giáo đạt tới chỗ thực hiện tinh thần tử vì đạo và kéo dài thêm sự tồn tại của nó " (C.Mác và Ph.Ăngghen, Toàn tập, tập 20: Chống Đuy-rinh, Sđd, năm 1994, tr.439).
Lối ra nào?
Những động thái leo thang của nhà nước đã đẩy tình hình tới mức nguy hiểm. Vậy đâu là lối ra?
Trên các báo nhà nước đã liên tục vu cáo và đổi trắng thay đen đến mức người dân cũng như giáo dân không thèm nói đến nữa. Nhưng điều đó đã gây ra phản ứng ngược với nạn nhân, khi đơn thư khiếu nại của họ bị các cơ quan từ trung ương đến địa phương vứt vào sọt rác, thì chút lòng tin còn lại của họ cũng đã tiêu tan. Họ chỉ còn một con đường là cống hiến tất cả thân mình, mạng sống mình cho sự thật và dù có phải chết, họ cũng thỏa mãn một kiếp người đã dám sống như mình muốn sống bằng sự thật và niềm tin vào công lý và Thiên Chúa.
Và cái chết của họ nếu có, sẽ không là cái chết bị lãng quên. Chính những hành động bạo tàn đã “phong Thánh” cho họ và những người đó là những người đang ước ao ơn gọi tử đạo hon tất cả những người khác.
Phía Nhà nước, từ chỗ chủ động tấn công dọa nạt, đã rơi vào thế bị động lúng túng mà không tìm ra cách gỡ. Nếu tiếp tục dùng vũ lực, cái hại lớn hơn nhiều cái lợi. Bởi họ đã phơi bày bản chất của mình trước một thế giới văn minh mà dù có xảo trá đến đâu, thì sự thật vẫn là sự thật.
Với tinh thần giáo dân và giáo sĩ đoàn kết như vậy, cách giải quyết nhanh gọn có thể chỉ là một Thiên An môn mới. Để làm lại một Thiên An môn? Điều đó là có thể, nhưng có làm được không mới là điều đáng nói. Một Thiên An môn nếu có trong thời hiện đại, trong thời Công nghệ thông tin toàn cầu, cũng như khi lương tâm nhân loại đã được thức tỉnh và cảnh giác, sẽ là một dấu chấm hết cho những cái không thuộc về ý nguyện nhân dân. Sẽ chấm dứt một trang trong lịch sử đất nước Việt Nam có quá nhiều điều khác thường
Phía nhà nước, cũng thật khó khăn khi lùi lại một bước, bởi sự sĩ diện mình luôn luôn sáng suốt đúng đắn với chủ nghĩa Mác – Lênin “bách chiến bách thắng” trong cuộc đấu “ai thắng ai” này. Chính vì họ đã đẩy sự việc đến mức mà họ không còn đường quay lại.
Quả thật là họa vô đơn chí, khi mà những cơ quan chóp bu, những cơ quan tham mưu cho nhà nước trong vấn đề này đã quá tin vào sức mạnh của nòng súng và dùi cui. Họ tưởng rằng, với sức mạnh của sắt thép, thì ai cũng như họ, chỉ có việc quy hàng. Và cứ thế, họ đẩy sự việc cứ theo đà leo thang lên mức nguy hiểm như hiện nay. Trước hết là hệ thống truyền thông đã đánh lại chính con đường đi của nhà nước nếu muốn có một biện pháp ôn hòa, buộc họ phải dùng súng. Chính hệ thống truyền thông nhà nước phải chịu trách nhiệm này.
Giáo dân và giáo sĩ Thái Hà đã đi những bước chắc chắn và khôn ngoan, dù có lâu dài và mệt mỏi. Nhưng chẳng có sự công bình, tự do nào được cho không. Từ chỗ nhà nước bất chấp, lặp đi lặp lại mỗi một câu “không có cơ sở giải quyết cho việc trả lại” đến chỗ đã chấp nhận việc đưa ra chứng cứ, và khi đưa ra chứng cứ đã thể hiện lên một sự thật là “Không có cơ sở cho việc chiếm đoạt” thì buộc phải dùng đến sức mạnh của dùi cui, súng đạn và nhà tù như những phương sách cuối cùng.
Việc có đẩy đến cùng sự tàn bạo của súng đạn để tự chuốc họa vào mình hay không, phụ thuộc vào cách hành xử và suy nghĩ của nhà cầm quyền. Nhưng, tôi tin chắc rằng, đó không phải là biện pháp khôn ngoan nhất.
Vụ việc đã đến khi cần một nút gỡ, thế nhưng gỡ bằng cách nào?
Theo những người có đầu óc quan sát tỉnh táo, nhà nước cần có những phương cách xử sự hiệu quả hơn. Đừng dùng những lời hứa, đừng dùng những lời đường mật hay dọa nạt cá nhân, cách đó đã xưa rồi. Cái cách mạ lỵ, chia rẽ, gây xung đột tôn giáo, là một mối họa lớn nhất cho dân tộc, chớ dại dột mà lao theo nếu không muốn dân tộc, đất nước này tự thiêu đốt mình.
Những lời hứa từ nhà nước, người dân Việt Nam và người công giáo nói riêng đã có quá nhiều bài học, mà vụ Tòa Khâm sứ vừa qua là một điển hình, con bài này không thể dùng lại với Thái Hà.
Cái cách dùng súng đạn, nhà tù, khởi tố, cưỡng đoạt bằng bạo lực, chưa hẳn là điều nhà nước sẽ đạt được điều mình muốn là bắt những tiếng nói người dân im lặng. Một phiên tòa xử giáo dân “phá hoại tài sản” thì trước hết, phải xác định đất đai đó là của ai? Nếu là của Nhà thờ, thì bức tường đó là bất hợp pháp. Nếu đất đó của Nhà nước, thì cần chứng minh tính pháp lý của nhà nước trong việc sở hữu. Tiếc thay, điều này nhà nước đang khó chứng minh nhất.
Nếu có những hạt máu của giáo dân, tu sĩ đổ xuống Thái Hà, thử tưởng tượng một ngày nào đó, tất cả các giáo xứ, giáo phận toàn quốc sẽ ùn ùn tuốn về Thái Hà như một Linh địa La Vang mà ngày 15/8/2008 vừa qua đã chứa đến 600.000 giáo dân. Lúc đó, có nhà nước nào có thể đương đầu được hết bằng bạo lực?
Cách tốt nhất, vẫn là cùng nhìn nhận tận căn của vấn đề, tính nhân bản và pháp lý của nó ở đâu, thà chịu đau một lần, còn hơn cứ đẩy sự việc và cả đất nước đến một mức không thể kiểm soát.
Cơ sở giải quyết vấn đề cuối cùng cần nhìn nhận việc đó sẽ đem lại cho ai lợi ích? Nếu giáo dân im lặng, như vẫn nhẫn nhục im lặng xưa nay, thì chắc bây giờ trên đất đó đã đẹp đẽ hơn bởi những biệt thự tư nhân lộng lẫy của kẻ nhiều tiền, lấy đâu cơ hội cho những người nghèo.
Nhưng nếu trả lại Nhà thờ, đó sẽ là một công trình cho mọi người được hưởng lợi, nhất là tầng lớp nghèo khổ. Đó là cách tạo đồng thuận lớn nhất cho xã hội, mà người dân dễ chấp nhận nhất.
Đó cũng là cách mà nhà nước chứng minh những điều xưa nay thường nghe nói là “của dân, do dân và vì dân”.
Đó cũng là cách giải quyết tốt đẹp nhất theo đúng tinh thần của Kinh Thánh đã dạy từ mấy ngàn năm nay: “Sự thật sẽ giải phóng anh em” (Ga 8-32)
. Hà Nội, ngày 3/9/2008 J.B. Nguyễn Hữu Vinh
| | | |
THÁI HÀ ĐỔ MÁU ! RỒI SAO ?
Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất
Vấn đề giáo dân xuống đường cầu nguyện đòi đất ở giáo xứ Thái Hà, Hànội đang trở thành đề tài thời sự nóng bỏng và lôi cuốn. Chuyện đòi đất ở đây không phải chỉ mới xẩy ra ngày một ngày hai, mà đã có từ mười mấy năm nay rồi. Vào dịp lễ Giáng Sinh năm ngoái (2007), giáo dân Thái Hà đã xuống đường đòi đất cùng lúc với việc đòi lại Tòa Khâm Sứ cũ, nhưng việc xẹp đi khi có sự can thiệp của đức HY Bertone, Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh. Vấn đề thành nhì nhằng. Người đòi cứ tiếp tục đòi. Kẻ chiếm đất cứ ngang nhiên chiếm đoạt. Không cơ quan nào chính thức thụ lý vấn đề. Không pháp luật nào phân xử. Thế nhưng công an nhà nước thì lại ra mặt đứng ra bảo vệ bọn ỷ quyền chiếm đất. Chuyện Thái Hà đòi đất đang bùng nổ trở lại. Vấn đề trở nên sôi động và hấp dẫn dư luận vì ở đây máu đã đổ. Công an dùng hơi cay, dùi cui, roi điện đánh đập giáo dân trong lúc họ hát kinh cầu nguyện khiến nhiều người bể đầu, gẫy cẳng, hoặc bầm dập vì thương tích. Lần này tình hình xem ra có vẻ quyết liệt, nhưng vấn đề là sự việc rồi sẽ đi đến đâu. Có ai dám xác quyết đòi được hay không đòi được?
Thái Hà …Nơi Nao ….
Đối với phần lớn người miền Nam, nhất là người tỵ nạn ra đi từ dưới Vĩ Tuyến 17 thì cái tên Thái Hà xem chừng hơi xa lạ. Nơi đây chắc không trở thành một địa danh quen thuộc với họ nếu không xẩy ra vụ tranh chấp đất đai hiện nay. Nhưng đối với người công giáo Hànội và hầu hết giáo dân miền Bắc, thì Thái Hà lại là một cái tên rất thân thương. Đây có thể gọi là một trung tâm Thánh Mẫu nổi tiếng của người công giáo miền Bắc do các linh mục dòng Chúa Cứu Thế xây dựng nên, quen được gọi là đền Đức-Mẹ-Hằng-Cứu-Giúp (ĐMHCG) Thái Hà Ấp.
Trước năm 1954, mỗi tuần vào các buổi chiều Thứ Bẩy, giáo dân khắp nơi nườm nượp kéo nhau về khu nhà dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà để đọc kinh, nghe giảng, và tôn kính Đức Mẹ tại đây. Tuy không phải là dân Hànội, nhưng Thái Hà cũng không phải xa lạ gì đối với người viết. Mùa hè 1954, người viết lúc đó 15 tuổi, chạy loạn từ Thái Bình lên Hànội ở nhà một người bà con trong khu nhà thờ Hàng Bột. Nhà Thờ Hàng Bột và ấp Thái Hà cách nhau có mấy trạm xe điện trên con đường Hànội đi Hà Đông. Tuần nào người viết cũng nhẩy tầu điện đi Thái Hà để chầu Đức Mẹ và để học hát với linh mục Cân dòng Chúa Cứu Thế. Cha Cân nếu còn sống chắc bây giờ ngài đã già lắm rồi. Người viết không biết bây giờ ngài ra sao, nhưng tiếng hát của ngài vẫn còn luôn văng vẳng bên tai, nghe rất êm và rất thanh thoát: Giave ngự chín tầng trời, ngự chín tầng trời ….. sao mà bỏ tốn, sao mà bỏ trốn vào rừng dường chim nghe thấy quân địch chỉ tìm, tìm phương sát hại hãm kìm người ngay …..
Khi CS được quyền tiếp thu và quản lý miền Bắc theo Hiệp Định Genève 1954 cho phép, ấp Thái Hà chỉ một sớm một chiều trở thành nơi hoang địa. Nhà dòng, các cha các thầy kẻ đi tù, người chết dần chết mòn. Đền ĐMHCG vắng như chùa Bà Đanh vì giáo dân không còn được tự do tới kính viếng. Khu đất của nhà dòng biến thành hoang tàn cùng với cảnh hoang vu của một thứ chủ nghĩa hoang tưởng trong đó con người suốt ngày tay cuốc miệng ca “với sức người sỏi đá cũng thành cơm” để tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên thiên đường xã hội chủ nghĩa. Nhưng tiến được tới đâu? Tới nghĩa địa sớm thì có. Cho đến khi Nguyễn Văn Linh nhìn thấy quan thầy Liên Sô tiêu tùng, y ý thức được nguy cơ sụp đổ của chế độ, mới cuống cuồng vứt bỏ việc tiến nhanh, tiến mạnh và trở giọng “đổi mới hay là chết”. Đổi mới” hay “cởi trói” là ngôn từ thời đó. Nhưng đổi mới cái nỗi gì, và cởi trói được cho ai! Những ngôn từ sáo bịp đó chẳng qua chỉ là trò đánh tráo đường lối, từ một chế độ nô lệ hoang sơ rừng rú sang một hình thức nô lệ khác tinh vi hơn mà bọn cán bộ vô học thường huênh hoang gọi là chế độ “pháp quyền”. Chữ Pháp Quyền trong nền kinh tế người người chụp dựt, nhà nhà chụp dựt của VGCS thực tế chỉ có nghĩa là việc chuyển đổi quyền làm chủ các xí nghiệp, đất đai từ trong tay tập thể (sở hữu toàn dân hay sở hữu quốc gia) sang tay các cá nhân cán bộ CS. Đây là chính sách từ vô sản chuyên chính chuyển sang tư bản hóa toàn đảng một cách rất khoa học, tinh vi và thâm độc của VGCS. Đảng không còn phải là đảng của giai cấp vô sản nữa, mà biến thành đảng tư bản đỏ, danh từ mà người bình dân gọi đảng VGCS rất chính xác. Những xí nghiệp quốc doanh chuyên làm ăn lỗ lã, những khu đất xưa kia tưởng là đất chó ỉa như Thái Hà chẳng hạn không mấy chốc trở thành vàng khối, hoặc đô la xanh thơm phức được trao vào tay bọn cán bộ như những kẻ có chủ quyền thực sự. Cụm từ “làm chủ tập thể” từ nay đã biến mất khỏi miệng lưỡi của các cán bộ chính trị của VGCS. Cá nhân làm chủ khỏe hơn làm chủ tập thể biết bao nhiêu nên bọn cán bộ hùng hục đua nhau nhẩy vô làm chủ. Cũng từ ngày đó, CS không còn là CS nữa. Nó biến thành một tập đoàn Mafia cầm quyền. Mafia đã là một tổ chức xã hội đen rất nguy hiểm và đáng sợ. Tuy thế |
|
|
|