*VietTUDAN == FINinfo @
*VTD--TUAN BAO/ Weekly
=>So/No.367/04.09.08
=>So/No.366/28.08.08
=>So/No.365/21.08.08
=>So/No.364/07.08.08
=>So DAC BIET:APEC&WTO
*VTD--TON GIAO/ Religion
*VTD--KINH TE/ Economy
*VTD--CHINH TRI/ Politics
SUP DO THE GIOI CS
KET AN CS TAN NHAN
HO CHI MINH & CSVN
HO SO TOI AC CSVN
CA NHAN & CHINH TRI
THE CHE TU DO/DAN CHU
DAN CHU PHAP TRI
*VTD--LUU TRU/ Archives
@FINinfo--Fin.SERVICES
@FINinfo--Fin.PROCEDURES
@FINinfo--Fin.DOCUMENTS
@FINinfo--Fin.ARCHIVES
VTD&FIN--Noi Ket/ Links
FIN&VTD--Varieties/LinhTinh
DOC GIA/ READERS
HOW FOR MEETING ?
 



 ==========================         =================================

  DIEN DAN CHINH TRI VIET NAM          Dau tranh cho Tu do & Dan chu tai Viet Nam 
  Vietnamese Political Forum                           Fight for Liberty&Democracy in Vietnam
  Tribune Politique Vietnamienne              Lutte pour la Liberte&Democratie au Vietnam

 ==========================         =================================


===============================================================
                                    SUP DO THE GIOI CONG SAN
===============================================================



                                            21.06.2005: BUSH-KHAI
                                              TÌNH HÌNH THAY ĐỔI
                              VÀ HƯỚNG ĐẤU TRANH UYỂN CHUYỂN

                            Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế


Cuộc gặp BUSH và KHẢI tại Tòa Bạch Oác Hoa Thịnh Đốn cho thấy một sự thay đổi những dữ kiện chính trị tại Việt Nam. Nhưng sự thay đổ ấy có tầm quan trọng ở mức độ nào ? Bài Quan Điểm này không có tham vọng đi vào những chi tiết mà chỉ nhìn những nét tổng quát để từ đó cố gắng lấy một hướng đi cho những đấu tranh. Có một thông số trường kỳ trong cố gắng đấu tranh của Dân tộc Việt Nam, dù dưới những thay đổi tình nào đi nữa quyết định bở những Nhóm người đang nắm quyền quyết định.  Chúng tôi giữ vững thông số ấy, mặc dầu tuỳ hoàn cảnh thay đổi mà uyển chuyển hướng đấu tranh.

Trong bài này, chúng tôi đề cập tóm tắt những điểm sau đây:
=> Yếu tố quyền lợi trong những quyết định bang giao quốc tế
=> Đảng Cộng sản Việt Nam cần Hoa kỳ như một giải quyết
=> Quyền lợi của Hoa kỳ ở vùng Thái Bình Dương
=> 21.06.2005: một sự cấu kết vì quyền lợi
=> Thông số đấu tranh của Dân tộc Việt Nam
=> Hướng uyển chuyển đấu tranh trong những dữ kiện mới


YẾU TỐ QUYỀN LỢI TRONG NHỮNG BANG GIAO QUỐC TẾ

Không phải tôi có tính đa nghi khi nghĩ rằng hầu hết những bang giao quốc tế, chơi với nhau, rồi giận nhau, rồi uấn lộn, rồi lại làm hòa và cấu kết... hầu hết là sự tính toán quyền lợi mà mỗi quốc gia nhằm tới. Những danh từ tượng trưng những giá trị tinh thần, luân lý dễ lấy ra làm lá chắn cho những tính toán hậu ý về quyền lợi tập thể, nhất là cá nhân.

Trong cuộc sống, tôi chỉ tin có mỗi Tình yêu của người Mẹ đối với con. Đó là Tình yêu tuyệt vời vì người Mẹ không có hậu ý quyền lợi cho mình khi xả thân thương yêu con. Tôi thường nói nếu ai chửi tôi thậm tệ, tôi cũng tỉnh bơ. Nhưng nếu ai chử Mẹ tôi, thì tôi xùng lên và đập liền.

Khi Phan Văn Khải nói Đại đoàn kết Dân tộc, ông đánh đĩ giá trị của tiếng đó vì ông chỉ muốn người khác hãy tuân phục quy tụ lại để phục vụ Chính trị của Đảng của ông. Tổng thống Chirac đã đánh đĩ hai chữ Hòa Bình để tạo xung khắc với Hoa kỳ và giữ lợi lộc dầu lửa cho nước ông. Nói Chương trình Marshall 173 tỉ đo-la cho Aâu châu là nhân đạo thì không trúng nghĩa. Đó là chương trình ngăn chặn bành trướng của Staline và làm cho Aâu châu trở thành khối có khả năng mua hàng của Hoa kỳ. Vì theo chính sách bao vây Trung Cộng của Eisenhower-Foster Dulles để bảo vệ quyền lợi của Hoa kỳ trong vùng, mà Mỹ đã cố thủ giữ Nam Hàn và Nam Việt Nam. Nói đó là vì lòng yêu Tự do, thì quá lý tưởng. Nhiều người ca ngợi việc Toàn Cầu Hóa, nhưng trong đó ý tưởng bành trướng thị trường bán hàng hóa giữ vai trò quan trọng. Những nước Kỹ nghệ ca tụng Hoàn Cầu Hóa về tiêu thụ hàng hóa, nhưng đồng thời họ Tập trung hóa Tài chánh (Centralisation financiere), nghĩa là bán hàng mọi nơi và thâu tiền về cho mình.


ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM CẦN HOA KỲ NHƯ MỘT GIẢI QUYẾT

Đảng CSVN đang kẹt cứng từ nội bộ Đảng cho đến việc đối với Dân và trước tình hình quốc tế trong vùng.

Nội bộ Đảng đấu đá nhau tan tành vì tranh giành quyền lợi vật chất. Tình trạng Tham nhũng, Lãng phí lan tràn từ mọi cấp Đảng khiến Dân không còn tin tưởng. Trong thể chế độc tài hiện hành, những lời khuyên tinh thần cán bộ, tinh thần cách mạng... không thể làm giảm tham nhũng, lãng phí. Việc diệt Tham nhũng, Lãng phí đòi phải thay đổi thể chế chính trị. Đời sống kinh tế trong nước đòi buộc Đảng phải lệ thuộc vào những nước tư bản Tây phương, nhất là Mỹ.

Đối với nước bạn cố tri Trung Cộng, không những Việt Nam không hy vọng sự hỗ trợ mà còn bị bạn cố tri ấy ăn hiếp mọi phương diện:
=> Về Kinh tế, vì tình hữu nghị chế độ, mà hàng Trung cộng tràn lan giết chết hàng hóa Việt Nam.
=> Về Lãnh thổ, Lãnh hải, Trung Cộng lấn chiếm mà Đảng CSVN nhục nhã câm họng không dám than vãn.
=> Về an ninh quốc phòng, Đảng CSVN bất lực và lo sợ cho tương lai trước thế bành trướng sức manh quân sự của Trung Cộng. Đây không phải chỉ nguyên việc lo sợ của Việt Nam, mà còn của cả vùng: từ Nam Hàn, Nhật, Đài Loan đến những nước thuộc ASEAN.

Đảng CSVN đang kẹt cứng nếu cố thủ giữ nguyên tình trạng hiện nay. Thực vậy, chúng tôi đã viết nhiều bài nói rằng Việt Nam phải thay đổi thể chế khác với Trung Cộng để bắt tay với Tây phương, nhất là Mỹ để có thể thoát ra khỏi tình trạng là một Tỉnh của Trung Cộng và mất hết những quyền lợ quốc tế cũng như tạo khả năng phát triển cho Đất Nước.

QUYỀN LỢI CỦA HOA KỲ TRONG VÙNG THÁI BÌNH DƯƠNG

Vùng Thái Bình Dương trở thành một vùng Kinh tế quan trọng mà quyền lợi Kinh tế của Hoa kỳ đặt nhiều trong đó. Vùng này gồm: Nam Hàn, Nhật, Đài Loan, những nước thuộc ASEAN, Uùc đại lợi và Tiểu bang California.

Khi khối người một tỉ rưỡi của Trung Cộng từ từ lớn lên về Kinh tế và về Quân sự, thì đó là sự đe dọa cho quyền lợi của Hoa kỳ đã đầu tư nhiều trong vùng. Ý chí của Trung Cộng là muốn trở thành một cường quốc về Kinh tế và Quân sự. Trung Cộng sẽ chiếm và kiểm soát Biển Đông vì nhiều mối lợi nhất là dầu lửa.

Trước đây, chính sách Eisenhower-Foster Dulles nhằm ngăn chạn bành trướng chủ nghĩa Cộng sản trong vùng, thì ngày nay, trước ý chí bành trướng kinh tế và quân sự của Trung Cộng, Hoa kỳ cũng phải nghĩ đến một chính sách ngăn chặn để bảo vệ trước tiên quyền lợi của mình trong vùng.


21.06.2005: MỘT SỰ CẤU KẾT VÌ QUYỀN LỢI

Khi nghĩ đến cuộc gặp giữa Phan Văn Khải và Bush tại Tòa Bạch Oác, tôi nghĩ đến câu nói: “Nếu thằng quỷ Lucifer chỉ đường cho tôi lên Thiên Đàng, thì tôi làm việc với nó“. Tôi đã viết câu này cho nhà Tài chánh Hy lạp Panagiotis PAPADAKIS. Tôi làm việc với Oâng trên 7 năm. Nhưng ông tìm cách ăn quỵt tiền của khách hàng của tôi. Tôi đã lên Ti Vi Thụy sĩ để thẳng thắn nói về bụng dạ của Oâng. Sau đó Oâng hỏi tôi còn có ý định hợp tác làm việc với Oâng nữa hay không. Tôi đã trả lời Oâng bằng câu nói ở trên.

Đảng CSVN đã là thù địch với Mỹ. Chế độ độc tài, đàn áp Nhân quyền của Đảng CSVN hiện nay vẫn là thù địch của chế độ Tự do, Dân chủ của Chính quyền Bush. Ngay cả sự trái ngược của chính tinh thần của Tổng thống Bush với Lãnh đạo Đảng CSVN. Tổng thống Bush trọng Tôn giáo, thì những Lãnh đạo Đảng CSVN đàn áp Tông giáo. Tổng thống Bush chủ trương phổ biến Tự do, Dân chủ, thì những Lãnh đạo Đảng CSVN không cho Tự do, không áp dụng nguyên tắc Dân chủ.

Phan Văn Khải sang Mỹ cầu thân và hợp tác với Mỹ mà ông đã từng chửi rủa. Phan Văn Khải sang Mỹ không phải với thái độ ngang hàng thảo luận hợp tác, mà là với thái độ khúm núm van nài xin được ân huệ hợp tác. Thái độ này cho thấy là Đảng Cộng sản Việt Nam đang ở trong thế kẹt cứng đối với nội bộ và đối với Dân, đồng thời họ không có lối thoát trước thế lực Kinh tế và Quân sự của Trung Cộng như đã phân tích ở phần trên.

Tổng thống Bush cũng nhìn thấy quyền lợi của Hoa kỳ trong vùng Thái Bình Dương đang bị đe dọa trước sự bành trướng Kinh tế và Quân sự của Trung Cộng.

Cuộc gặp bắt tay ngày 21.06.2005 giữa Khải và Bush được coi là sự hợp tác vì quyền lợi. HOA KỲ TÁI CAN THIỆP VÀO VIỆT NAM  cũng vì Trung Cộng như lần trước. Lần trước bằng quân sự trực tiếp, lần này bằng kinh tế và trợ lực gián tiếp quân sự. Lần trước có sự phản kháng của Cố Tổng thống NGÔ ĐÌNH DIỆM, lần này với sự lậy lục van nài của Phan Văn Khải.

Tổng thống BUSH, mặc dầu hợp tác vì quyền lợi, nhưng tối thiểu cũng phải giữ Danh dự Hoa kỳ và vì chính lý tưởng Tự do Dân chủ của Oâng.

Chính vì vậy mà Tổng thống Bush đòi hỏi chế độ của Khải phải tôn trọng Nhân quyền. Người ta có thể nghĩ rằng Hoa kỳ đặt nặng vấn đề quyền lợi hơn. Nhưng cũng có thể nghĩ rằng việc hợp tác này là một chiến thuật xâm nhập  vào Việt Nam để từ đó dần dần bắt buộc CSVN phải thay đổi chế độ.

Viết đến đây, tự nhiên tôi có ý nghĩ rằng có thể những Lãnh đạo cao cấp Cộng sản, sau những năm trường tham nhũng thâu tóm nhiều tiền bạc, bây giờ chọn chơi với kẻ thù để yên lành thoát khỏi chế độ mà hưởng thụ những tiền bạc đã gửi ra nước ngoài. Nếu cứ khăng khăng giữ chế độ như trước đến lúc Dân nổi dậy lật mình và giết mình đi, thì làm sao hưởng thụ được những tiền bạc đã ăn cướp được. Một Gorbachev sống thảnh thơi lúc này, còn hơn là một Ceaucescu bị bắn chết chẳng được hưởng gì tài sản ăn cướp được.

THÔNG SỐ ĐẤU TRANH CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM

Từ bao chục năm trường, thông số đấu tranh của Dân tộc Việt Nam luôn luôn là muốn có một chế độ:
=> Tôn trọng NHÂN PHẨM
=> Bảo đảm NHÂN QUYỀN
=> Aùp dụng nguyên tắc DÂN CHỦ trong Tổ chức Tập thể
=> Lấy LUẬT PHÁP mà chính Dân quyết định làm trọng tài phân định những khác biệt trong cuộc sống chung.

Nếu việc hợp tác trên đây chỉ đặt nặng về quyền lợi của Đảng CSVN và của Hoa kỳ mà hy sinh cái thông số đấu tranh trường kỳ trên đây của Dân tộc Việt Nam, thì cả Đảng CSVN và cả Tổng thống BUSH đều là kẻ thù của Dân tộc Việt Nam.

Nếu Đảng CSVN đi lậy van cấu kết với Mỹ để duy trì chế độ hiện hành, vẫn tiếp tục khinh khi NHÂN PHẨM, đàn áp NHÂN QUYỀN, không cho DÂN CHỦ và trị Dân bằng võ lực KHỦNG BỐ, thì Dân tộc Việt Nam vẫn đấu tranh chống lại cho đến khi lật đổ.

Nếu Tổng thống BUSH hợp tác vì quyền lợi Mỹ và vẫn giữ chế độ độc tài Cộng sản như trên, thì Dân tộc Việt Nam sẽ  khinh Tổng thống BUSH và coi Oâng là kẻ thù cấu kết với Cộng sản để đè nén Dân Việt Nam.

HƯỚNG UYỂN CHUYỂN ĐẤU TRANH TRONG NHỮNG DỮ KIỆN MỚI

Tình hình Việt Nam có những thay đổi. Hoa kỳ tái can thiệp vào Việt Nam. Hoa kỳ can thiệp vào hai lãnh vực: Kinh tế và Quân sự gián tiếp. Hãy nhìn những dữ kiện tích cực đến từ sự hiện diện của Mỹ ở Việt Nam để chúng ta lựa chiều theo đó mà đấu tranh.

Khi vì bó buộc về Kinh tế, Đảng CSVN đã mở của cho người nước ngoài vào. Sự hiện diện của người nước ngoài và việc Việt Kiều về nước khiến Cộng sản không thể hoàn toàn bưng bít như trước. Chế độ buộc phải có những nới rộng cho Dân mặc dầu bản chất vẫn là độc tài khủng bố.

Ngày nay, với sự can thiệp chính thức của Hoa kỳ vào Việt Nam, Đảng Cộng càng khó lòng bưng bít những đàn áp, lạm dụng:

=> Phương diện Kinh tế: Những Công ty Hoa kỳ, trong cái thế Việt Nam phải van nài, sẽ khó lòng để Luật lệ làm ăn luộm thuộm, bất công. Các Công ty quốc doanh hoặc của con ông cháu cha của đảng cũng ái ngại trong việc lộng quyền.

=> Cậy nhờ Mỹ yểm trợ để vào WTO: Việc vào WTO không phải là việc cần Mỹ che dù mà vào được. Mỹ không thể che dù khi mà những đòi hỏi của WTO không thực hiện được bởi chính Việt Nam. Mỹ không thể dậy kẻ yếu đánh vật. Việt Nam buộc lòng hay Mỹ bắt buộc Việt Nam phải thỏa mãn những đòi hỏi của WTO.

=> Mỹ huấn luyện cho một số Sĩ quan Việt Nam: những sĩ quan được huấn luyện từ Mỹ trở về sẽ đỡ tuân phục mù quáng chính trị của Đảng.

Nhìn khía cạnh tích cực của những dữ kiện từ việc tái can thiệp của Mỹ này, chúng ta uyển chuyển đấu tranh đòi hỏi Nhân quyền và đòi hỏi một Tiến Trình Dân chủ hóa. Với dữ kiện mới tại Việt Nam, hải ngoại tăng cường thúc đẩy những đòi hỏi chính đáng của quốc nội.

Trong tình thế mới đấu tranh này, cần nhất phải vạch mặt những kẻ trong hàng ngũ chúng ta mà vì tư lợi làm tay sai cho Đảng CSVN hoặc những người chỉ nịnh bợ Mỹ mà quên chủ đích đấu tranh cố hữu và chính đáng của Dân tộc. Sẽ có những người làm chuyện này vì quyền lợi riêng tư, chúng ta phải thẳng tay với đám ngợm này.

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

 




                                        NHỮNG ĐIỂM CHÍNH
                              CỦA CHUYẾN ĐI PHAN VĂN KHẢI

                      Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế


Chúng tôi đã viết về ngày 21.06.2005 như ngày Lịch sử cho tình hình thay đổi ở Việt Nam: chế độ độc tài Cộng sản Việt Nam mời gọi việc tái can thiệp của Hoa kỳ sau 30 năm người Mỹ ra đi. Bài Quan Điểm của số 222/07.07.05 này có hai phần:

=> Những điểm chính thay đổi tình hình qua chuyến đi của Phan Văn Khải
=> Thái độ uyển chuyển đấu tranh của Dân tộc trong tình hình mới


NHỮNG ĐIỂM CHÍNH THAY ĐỔI TÌNH HÌNH
QUA CHUYẾN ĐI CỦA PHAN VĂN KHẢI

Ba điểm sau đây là những đề tài chính cho những gặp gỡ, trao đổi và ký kết sơ bộ trong những ngày Phan Văn Khải tại Hoa kỳ: (i) Kinh tế—Thương mại; (ii) Liên hệ quốc phòng; (iii) Tôn giáo và Nhân quyền.

Về mỗi điểm, có khía cạnh tiêu cực và khía cạnh tích cực. Chúng tôi chỉ xin viết tóm tắt. Mỗi điểm sẽ là một chủ đề để khai triển rộng hơn sau này.

Kinh tế—Thương mại

Phái đoàn Việt Nam rêu rao rằng độ tăng trưởng Kinh tế của Việt Nam hàng năm là 7.5%. Đó là con số khá lớn. Tuy nhiên khi nhìn con số này, chúng ta phải nhìn hai khía cạnh để hiểu tầm tăng trưởng:

=> Phải hỏi rằng 7.5% tính trên căn bản của con số nào ? Nếu 7.5% tăng trưởng từ số thu 200 đo-la hàng năm của mỗi đầu người, thì chỉ tăng được 15 đo-la. Nhưng nếu số căn bản để tính là 4000 đo-la, thì 7.5% tăng trưởng mới là lớn, 300 đo-la. Từ tình trạng nghèo đói, mà tăng 7.5%, thì đó vẫn trong tình trạng nghèo đói.

=> Phải nhìn con số ấy trong sự so sánh với những con số tăng trưởng kinh tế trong vùng để có thể thấy mình tiến hay lùi đối với những nước khác.

Phải phân tích kỹ việc tăng trưởng Kinh tế Việt Nam mà Cộng sản coi như là công của họ. Nếu nhìn kỹ, thì số tiền hàng năm khối người tỵ nạn gửi về Việt Nam là nguồn vốn đóng góp chính vào việc tăng trưởng sinh hoạt Kinh tế tại Quê Hương.

Phái đoàn Phan Văn Khải đã dùng con số này để tuyên truyền mong kêu gọi đầu tư từ phía Mỹ.

Nhưng có lẽ điểm quan trọng để Hà Nội chấp nhận nhiều đòi hỏi của Mỹ đó là họ muốn Hoa kỳ can thiệp để Việt Nam được chấp nhận vào Tổ Chức Mậu Dịch Quốc Tế (WTO). Việc những nước khác trong vùng và nhất là Trung Cộng nằm trong Tổ Chức Mậu Dịch Quốc Tế, trong khi đó Việt Nam vẫn chưa được nhận vào, đó là yếu tố làm Việt Nam cạnh tranh không nổi về kinh tế, thương mại đối với các nước trong vùng. Mỗi năm hàng Trung Cộng càng giết chết hàng Việt Nam.

Chuyến đi nhằm kêu gọi đầu tư từ Mỹ vào Việt Nam và nhằm cậy nhờ Hoa kỳ giúp mình vào WTO.

Nhưng hai vấn đề này tùy thuộc vào chính sự thay đổi kiện toàn thể chế quản trị và điều hành đứng đắn kinh tế, thương mại của Việt Nam cho phù họp với những đòi hỏi Quốc tế. Luật pháp liên hệ đến kinh tế và thương mại không thể mập mờ, thay đổi theo quyết định độc đoán của quyền lực. Đời sống Kinh tế, Thương mại của một nước đòi hỏi một Môi trường Chính trị—Luật pháp phù hợp (Environnement Politico-Juridique adéquat).

Người bỏ tiền ra đầu tư quan tâm trước hết đến việc bảo vệ sự rủi ro mất vốn. Dù có thấy mối lợi nhất thời lớn, mà sự rủi ro không lường được, thì người ta cũng rất do dự để quyết định đầu tư hoặc chỉ đầu tư rất ngắn hạn. Sự rủi ro đến từ sự không ổn định chính trị và luật pháp. Dù có tuyên truyền độ tăng trưởng kinh tế 7.5%, nhưng những người đầu tư nhìn trước hết về sự ổn định chính trị và luật pháp ở Việt Nam trước khi bỏ vốn ra. Đây là điều đòi buộc Đảng và Nhà Nước Cộng sản phải thay đổi thể chế để có những ổn định chính trị và luật pháp.

Cũng vậy, Việt Nam năn nỉ Mỹ giúp mình vào Tổ Chức Mậu Dịch Quốc Tế, nhưng Mỹ không thể dậy kẻ yếu đánh vật. Mỹ dù có thiện chí giúp, nhưng sẽ đòi hỏi Việt Nam phải cải thiện thể chế quan trị kinh tế, thương mại cho phù hợp với những đòi hỏi Quốc tế. Việc cải thiện này, như trên đã nói, liên hệ mật thiết đến việc thay đổi Môi trường Chính trị—Luật pháp cho phù hợp (Environnement Politico-Juridique adéquat).

Cả việc kêu gọi đầu tư và việc xin gia nhập WTO đều đi đến chỗ Việt Nam phải thay đổi thể chế Chính trị với một nền Luật pháp đứng đắn và ổn định phù hợp với Quốc tế. Dầu sao không thể cố thủ cái chế độ độc tài, bóp chết nhân quyền hiện nay.


Liên hệ quốc phòng

Nhìn vấn đề này, cả phía Việt Nam và phía Hoa kỳ đều tính toán những quyền lợi của mỗi phía. Quân đội Cộng sản Việt Nam trước năm 1975 được cung cấp dồi dào vũ khí từ khối Cộng sản. Nhưng sau năm 1975, nhất là sau sự sụp đổ của Đế quốc Cộng sản, quân đội Cộng sản VN không còn được cung cấp vũ khí nữa. Sau 30 năm, số súng ống trước đây đã mòn cạn. Những người lính trước 1975 nay đã già. Lớp người trẻ, kể cả sĩ quan và lính, thiếu huấn luyện quân sự. Trong tình trạng nghèo đói của Đất Nước, ngân quỹ quốc phòng chắc chắn không đủ.

Nhìn sang Bắc phương, ngân quỹ cho Quân Lực Trung Cộng mỗi năm mỗi tăng trưởng nhiều hơn. Trước sự bành trướng, tăng cường quân sự này của Trung Cộng, quân đội Việt Nam trong tình trạng hiện nay, khó lòng chống cự khi hữu sự. Việt Nam phải chấn giữ biên giới liền với Trung Cộng và bảo vệ cả vùng Biển Đông dài 1600 cây số.

Chỉ có một thế lực có thể cậy nhờ, đó là Hoa kỳ.

Về phía Mỹ, trước sự bành trướng Kinh tế và nhất là Quân sự của Trung Cộng, Hoa kỳ thấy quyền lợi của họ trong Vùng Thái Bình Dương có những đe dọa. Vùng Kinh tế Thái Bình Dương bao gồm: Nam Hàn, Nhật, Đài Loan, ASEAN, Uùc Châu, Tân Tây Lan và Tiểu Bang California. Khi mà Liên Aâu họp lại để làm một Lực Lượng Kinh tế cạnh tranh với Hoa kỳ, thì Hoa kỳ đặt nặng quyền lợi của mình với APEC (Vùng Kinh tế Thái Bình Dương). Trước đây, chủ trương Eisenhower-Foster Dulles là đặt vòng đai bao vây việc bành trướng của Cộng sản tại Nam Hàn, Nhật, Đài Loan, Nam Việt Nam. Ngày nay vòng đai Bush-Rumsfeld quốc phòng cho Vùng Thái Bình Dương cần phải có Việt Nam đứng vào. Sau cuộc gặp gỡ ở Tòa Bạch ốc là cuộc thảo luận với Ngũ Giác Đài. Báo The Washington Times viết (23.06.05):“ U.S. military specialists will return to Vietnam to train its soldiers 30 years after the end of the Vietnam War” (Chuyên viên quân sự My sẽ trở lại Việt Nam để huấn luyện lính, 30 năm sau khi chấm dứt chiến tranh Việt Nam) .

Có những điều tiêu cực mà chúng ta phải lo ngại cho việc liên minh quân sự quốc phòng này:

=> Nếu Hoa kỳ chỉ vì quyền lợi của mình mà xử dụng Việt Nam như một tiền đồn bảo vệ quyền lợi của họ trong Vùng Kinh tế Thái Bình Dương, thì Quân đội VN mà Cộng sản muốn làm cho mạnh chỉ là lính đánh thuê. Đất Nước Việt Nam dễ trở thành bãi chiến trường lần thứ ba khi có sự hục hoặc giữa Hoa kỳ và Trung Cộng. Trâu bò húc nhau, ruồi muỗi chết. Nước chúng ta ở sát cạnh Trung Cộng. Trung Cộng có cái cơ để xâm lăng nước ta.

=> Trong trường hợp không có những va chạm làm bùng nổ chiến tranh giữa Mỹ và Trung Cộng, và chế độ độc tài Cộng sản vẫn tồn tại, thì Quân đội mạnh của Việt Nam bị Đảng xử dụng để phục cho Chính trị độc tài, khủng bố đe dọa Dân.
Những điểm tiêu cực trên có thể giảm những nguy hiểm, nếu song hành với việc làm cho Quân đội VN mạnh, Hoa kỳ phải làm thế nào để quân đội ấy không nằm trong tay xử dụng của một chế độ độc tài, nghĩa là phải đặt quân đội ấy dưới quyền một thể chế Dân chủ. Việc liên minh phòng thủ Việt-Mỹ đòi hỏi việc thay đổi thể chế chính trị, nếu không Hoa kỳ sẽ làm công việc giúp phương tiện vũ lực cho một chế độ độc tài để đàn áp Dân thêm nữa.

Tuy vậy, việc Liên minh quốc phòng cũng được nhìn ở khía cạnh tích cực:

=> Trước sự bành trướng thế lực quân sự của Trung Cộng, nuớc chúng ta cần phải có Lực lượng quân đội mạnh. Hiện nay, Hải quân của Việt Nam kể như không có sánh với Hải quân Trung Cộng được tăng cường vượt mức. Tham vọng rõ rệt của Trung Cộng là kiểm soát Biển Đông đến tận Mã Lai. Họ coi “Mer de Chine“ là của họ. Nước Việt Nam bị hoàn toàn bao vây về đường biển. Việc liên minh với Hoa kỳ và ASEAN được coi là cần thiết. Chúng ta chấp nhận việc liên minh này, mặc dầu vẫn ý thức sự nguy hiểm như trên vừa trình bầy. Chúng ta ý thức những nguy hiểm và chấp nhận liên minh để có một quân đội mạnh quốc phòng, nhưng quân đội ấy phải được đặt dưới quyền một Nhà Nước Dân cử xử dụng phục vụ cho sự an toàn của người Dân. Nói như vậy có nghĩa là điều kiện để chấp nhận liên minh phải là kèm theo một sự thay đổi chính thể, một thể chế Dân chủ.

=> Người Mỹ tái can thiệp vào Việt Nam qua liên minh quốc phòng. Sự hiện diện này tự nó khiến chế độ độc tài hiện hành giảm bớt những khủng bố, bóp chết nhân quyền một cách tàn nhẫn. Sự hiện diện này trở thành nhân chứng khiến chế độ không dấu đút những tàn nhẫn cay nghiệt. Đợt Mở cửa trước đây khiến chế độ buộc phải giàm những che đậy bưng bít. Việc tái can thiệp và hiện diện của Mỹ cũng đi theo hướng giảm đi những dấu diếm tàn nhẫn.


Tôn giáo và Nhân quyền.

Trong cuộc gặp trao đổi ở Tòa Bạch ốc, Tổng thống Bush nhắc nhiều hơn về vấn đề Tự do Tôn giáo. Vấn đề Nhân quyền cũng được nhắc tới, nhưng không được nhấn mạnh bằng vấn đề Tự do Tôn giáo như điều kiện cho sự giúp đỡ và can thiệp của Hoa kỳ ở Việt Nam. Điều này làm một số người trong những Phong trào đấu tranh hải ngoại cảm thấy một sự nghi ngờ và lo ngại về thiện chí của Hoa kỳ trong việc đòi hỏi Việt Nam bảo đảm Nhân quyền cho Dân chúng.

Phía Phan Văn Khải tất nhiên tránh né những thảo luận về vấn đề này. Thậm chí phía Việt Nam còn muốn ngụy biện chống đỡ cho những vi phạm Nhân quyền ở Việt Nam. Thứ trưởng ngoại giao đã ngụy biện đến chỗ tuyên bố Nhân quyền ở Việt Nam khác với Nhân quyền ở Mỹ, mặc dầu những quyền căn bản của con người đã được chính Việt Nam cũng như Hoa kỳ cùng ký kết vào Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền.

Ngược lại, vấn đề Nhân quyền được khối người tỵ nạn khắp nơi biểu tình đòi hỏi Phan Văn Khải và chế độ Cộng sản phải tôn trọng. Trước ngày gặp gỡ giữa TT.Bush và Phan Văn Khải, Dân Biểu Quốc Hội Mỹ cũng đã thảo luận về những việc vi phạm Nhân quyền và quyền Tự do Tôn giáo ở Việt Nam và nhắc nhở Tổng thống Bush về việc đòi hỏi quan trọng này. Ngày 30.06.05, một Dự Luật Nhân Quyền cho Việt Nam đã được Dân Biểu Chris Smith đệ nạp Quốc Hội.

Thực ra, nếu chỉ nhấn mạnh đến Tự do Tôn giáo, chúng ta e ngại có sự phiến diện trong điều kiện đòi hỏi Việt Nam. Tự do Tôn giáo chỉ là một trong những quyền căn bản của con người. Còn phải có Tự do Ngôn Luận, Tự do Báo chí, Tự do Lập Hội...

Ngay cả toàn thể vấn đề Nhân quyền, nếu chỉ yêu cầu Nhà nước độc tài CSVN nới rộng cũng chưa đủ. Các quyền tự do trên không phải là việc ban phát, thí bỏ cho Dân do Nhà Nước muốn cho thì cho. Những quyền này thuộc về Dân và Dân quyết định những Luật pháp, cơ cấu bảo đảm những quyền ấy mà Nhà Nước phải thi hành. Việc đấu tranh đòi hỏi của Dân là đến chỗ đó, chứ không phải là chỉ yêu cầu Nhà Nước nới rộng như ban phát ơn huệ. Nếu Tổng Thống Bush chỉ hài lòng ở mức độ Cộng sản VN nới rộng Tự do Tôn giáo, Nhân quyền như ban phát ân huệ của chế độ hiện hành, thì chế độ này có thể rút lại những quyền ấy một ngày nào đó vì họ vẫn nắm giữa quyền lực độc tài.

Việc tôn trọng Nhân Phẩm, bảo đảm Nhân quyền phải đi đến một thể chế thi hành đứng đắn nguyên tắc Dân chủ. Điều ấy có nghĩa là việc hợp tác của Hoa kỳ phải kèm theo điều kiện Dân chủ hóa thực sự chế độ.

Đứng về phía tiêu cực trong lúc này, người ta có thể nghĩ rằng Tổng thống Bush đã nghĩ nhiều đến quyền lợi của Hoa kỳ, mà coi nhẹ vấn đề Dân chủ hóa thể chế.

Đứng khía cạnh tích cực, người ta hy vọng rằng đây chỉ là chiến thuật lúc nhập cuộc của phía Mỹ. Khi đã nhập cuộc rồi và tiến thêm hơn, Tổng thống Bush sẽ từ từ thực hiện điều kiện Dân chủ hóa chế độ. Hy vọng này có lý do là Tổng thống Bush mang lý tưởng đấu tranh cho Tự do Dân chủ đến những nước khác, nhất là những nước đang chịu chế độ độc tài khủng bố.


THÁI ĐỘ ĐẤU TRANH UYỂN CHUYỂN
CỦA DÂN TỘC TRONG TÌNH HÌNH MỚI

Qua những điểm chính trên đây trong chuyến đi Mỹ của Phan Văn Khải, chúng ta có những điểm tiêu cực đáng nghi ngờ về sự dàn xếp quyền lợi giữa Mỹ và chế độ độc tài hiện hành ở Việt Nam. Nếu chỉ ngưng ở đó, chế độ hiện hành này không những vẫn tồn tại, mà còn được tăng cường thêm bởi Mỹ để chế độ càng độc quyền khủng bố, bóp chết những quyền căn bản của người Dân Việt Nam. Trong trường hợp ấy, Dân tộc Việt Nam không những phải chống lại chế độ CSVN mà còn phải chống Mỹ nữa.

Nếu chúng ta chỉ ngưng và đào sâu khía cạnh tiêu cực, cuộc đấu tranh hiện nay của chúng ta dễ đưa đến nản chí. Chính vì vậy chúng tôi chọn quyết định đào sâu khía cạnh tích cực của các vấn đề để mà uyển chuyển đấu tranh.  Cuộc đấu tranh của chúng ta hoàn toàn đặt trên những nguyện vọng chính đáng của toàn khối Dân tộc Việt Nam. Lợi dụng những khía cạnh tích cực của các vấn đề để đấu tranh đạt cho bằng được những nguyện vọng chính đáng của Dân tộc. Những nguyện vọng đó là: dù thế lực nào mặc lòng, họ phải tôn trọng Nhân phẩm, bảo đảm Nhân quyền và thực thi nguyên tắc Dân chỉ trong đời sống Tập thể.

Cũng qua những phân tích trên đây, ở mỗi điểm, chúng ta đều thấy rằng việc hợp tác Việt-Mỹ đòi hỏi điều kiện thay đổi chế độ độc tài hiện hành nếu muốn sự hợp tác mang đến kết quả tốt đẹp cho Dân chúng Việt Nam. Việc Dân chủ hóa chế độ là điều kiện không thể không làm nếu hai bên muốn có những kết quả tốt cho những hợp tác ở phần trên đây.


Tiến trình Dân chủ hóa đã bắt đầu ?

Tiến trình Dân chủ hóa thực tiễn bắt đầu khi tiếng nói đối lập được công khai hóa. Trong dịp Quốc Khánh Hoa kỳ ngày 04.07 vừa rồi, Tòa Lãnh sự Mỹ tại Sài gòn đã mời những thành phần đối lập tại Việt Nam:

- Bác sĩ Nguyễn Đan Quế và phu nhân, nguyên là nữ ca sĩ Tâm Vấn.

- Nhân vật ngoài Bắc vào có Giáo sư Trần Khuê và phu nhân.

- Lớp trẻ có Kỹ sư Phương Nam.

- Thượng Tọa Thích Thiện Minh của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, vừa được chính quyền Hà Nội thả ra sau 26 năm giam cầm.

- Linh mục Chân Tín của Dòng Chúa Cứu Thế,

- Cư sĩ Trần Thiện Duyên của Phật Giáo Hòa Hảo,

- Mục sư Tin Lành Phạm Thanh Nhẫn

Với suy nghĩ tiêu cực, chúng ta có thể nghĩ rằng đây là việc làm có ý an ủi những người đấu tranh chống độc tài, mang nghi ngờ và có phần thất vọng về thái độ hợp tác của Hoa kỳ với chế độ CSVN hiện hành.

Mặc dầu luôn ý thức về khía cạnh tiêu cực ấy trên đường đấu tranh, nhưng chúng tôi muốn nhìn khía cạnh tích cực để quyết tâm đấu tranh cho Tự do Dân chủ. Đứng khía cạnh này, chúng tôi muốn coi đây là việc công khai giới thiệu và bảo trợ của phía Hoa kỳ cho những nhà đối lập tại Việt Nam. Đó là khởi điểm cho một tiến trình Dân chủ hóa chế độ. Nếu chỉ vì an ủi mà phía Mỹ làm công việc này mà không bảo trợ những nhà đối kháng, thì đó là hành động mang ra ánh sáng, giới thiệu cho Cộng sản những thành phần để Cộng sản lưu tâm đàn áp hơn nữa. Hành động như vậy là ác tâm.

Những đấu tranh cụ thể cho tiến trình Dân chủ hóa

Chúng ta theo sát những vấn đề hợp tác Mỹ-Việt trên đây để uyển chuyển tích cực đấu tranh, mặc dầu luôn luôn ý thức khía cạnh tiêu cực để đề phòng.

Chúng tôi nhìn thấy những điểm đấu tranh cụ thể sau đây:

=> Khi Phan Văn Khải qua bắt tay với Mỹ rồi, thì những ngợm giáo gian hay chính trị gian quốc doanh không cần phải được xử dụng để làm lá chắn và gửi đi giải oan nữa. Nhưng những thành phần này sẽ được xử dụng để len lỏi vào hàng ngũ đối lập để gây chia rẽ hoặc làm đối lập cuội. Lực lượng đối lập phải vững chắc về Lập trường và cấu kết chặt chẽ với nhau. Vì vậy trong tiến trình Dân chủ hóa, chúng ta phải loại trừ triệt để đám ngợm giáo gian hay bầy ngợm chính trị gian, dù chỉ là nghi ngờ.

=> Hết lòng trợ lực cho sự thành hình Lực lượng đối lập tại Quốc nội. Lực lượng hải ngoại chỉ làm công việc ngoại vận. Tôi e ngại cho một tình trạng nhoi nhoi lên của những Nhóm chính trị tại hải ngoại để mong nhẩy bàn độc trong tiến trình Dân chủ hóa. Đây là cái nguồn gây chia rẽ khối người Việt tại nước ngoài, nhất là tại Hoa kỳ mà chúng ta rất cần sự đoàn kết của họ để đấu tranh về phía Mỹ.

=> Lực lượng đối lập tại quốc nội nên khởi điểm từ những Lực lượng Tông giáo chính đáng (không quốc doanh). Những Tín hữu thuộc các Tôn giáo chân chính cấu kết trong giai đoạn thay đổi quan trọng này để đặt nền tảng cho một Đảng chính trị đối lập tương lai.

=> Cái quyền quan trọng thứ nhất dành lại trong tiến trình Dân chủ hóa là quyền Tự do Ngôn Luận, Báo chí. Làm thế nào những thành phần đối lập cho ra đời một cơ quan ngôn luận. Khối người Việt hải ngoại yểm trợ phương tiện cho cơ quan ngôn luận.

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế



                                                 PHAN VĂN KHẢI:
                        CHUYẾN XUẤT NGOẠI TRƯỚC ĐẠI HỘI ĐẢNG

                          Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế



 Đại Hội Đảng Cộng sản kỳ tới này có những quyết định nào cho sự thay đổi của chế độ ?  Đó là câu hỏi mà nhiều người đặt ra. Ngay những đảng viên cao cấp cũng khó lòng chắc chắn về câu trả lời bởi lẽ nội bộ Đảng đã chia phe nhóm xâu xé nhau vì quyền lợi riêng tư hoặc phe nhóm trong đảng.

 Từ khi nghe tin Oâng VÕ VĂN KIỆT có lá thư đưa ra những yêu cầu nới rộng Dân Chủ, người ta có thể nghĩ đến hướng đi đến một Tiến trình Dân chủ hóa. Việc Nhà Nước Việt Nam thả một số Tù nhân Lương Tâm có lẽ cũng là triệu chứng cho thấy rằng Đảng Cộng sản Việt Nam không thể giữ mãi tình trạng độc tài khắt khe lúc này của chế độ.

 Về phía nước ngoài, nhiều Nước và Tổ chức Quốc tế gia tăng việc đòi hỏi chế độ hiện hành phải đi tới Tiến trình Dân chủ hóa chế độ. Sự thất bại của việc xin gia nhập Tổ chức Thương Mại Quốc tế WTO là một bài học đau đớn cho thái độ cố thủ giữ độc tài khắt khe của chế độ.

 Đặc biệt là áp lực từ phía Hoa kỳ: việc xếp Việt Nam vào Danh sách những Nước đáng quan tâm về Tôn giáo và việc tái đắc củ của Tổng Thống BUSH, người chủ trương Dân chủ hóa những chế độ độc tài trên Thế giới, nhất là ở những Quốc gia nhỏ bé.

 Thủ tướng PHAN VĂN KHẢI xuất ngoại đến nhiều Nước, nhất là sang Hoa kỳ gặp Tổng Thống BUSH. Người ta cũng nghe tin rằng Tổng Bí Thư NÔNG ĐỨC MẠNH cũng dự định sang Pháp trong dịp tháng 6 này.

 Không hiểu đây là dấu hiệu cho một Tiến trình Dân chủ hóa hay chỉ là việc tính toán lấy thế Quốc tế cho một nhóm Lãnh đạo trong Đảng để có thể lấn át những Nhóm khác trong kỳ Đại Hội Đảng sắp tới.

 Chúng tôi, tuy thiếu sót những thông tin chính xác như mọi người, nhưng cố gắng đưa ra một số nhận định về những dự phòng biến chuyển tình thế và đồng thời hướng việc đấu tranh của mình cho hợp tình hình. Chúng tôi xin bàn vắn tắt những khía cạnh sau đây:

=> Điều mong muốn của Thủ tướng PHAN VĂN KHẢI
=> Điều mong muốn của Tổng thống BUSH
=> Điều mong muốn của Dân chúng Quốc nội
=> Đấu tranh của các Nhóm Chính trị Hải ngoại
=> Đấu tranh của Khối người Việt Hải ngoại yểm trợ Dân chúng Quốc nội

 

Điều mong muốn của Thủ tướng PHAN VĂN KHẢI

PHAN VĂN KHẢI có thể là đại diện cho lớp Lãnh đạo trí thức và cho khuynh hướng chính trị gốc Miền Nam. Oâng là người đã đi du học tại Nga và biết nhiều những biến chuyển tại các Quốc gia Đông Aâu. Ông phải nghĩ đến những phát triển Kinh tế tại những nước này sau khi họ dứt điểm với chế độ Cộng sản. Oâng cũng đã biết tình trạng những Quốc gia này làm chư hầu cho Nga và Oâng phải nghĩ đến tình trạng Việt Nam hiện giờ lệ thuộc vào Trung Cộng. Oâng là gốc ở Củ Chi, Miền Nam. Nhóm Lãnh đạo trong Đảng, gốc Miền Nam, không mấy gì hợp với những Lãnh đạo Đảng gốc Miền Bắc. Ngay cả những Lãnh đạo gốc Bắc này cũng có những khó chịu với những Lãnh đạo gốc Nghệ An.

Chúng ta có thể giả thiết những mong muốn sau đây theo ba mức độ:

1) Đây chỉ là mưu mô chiều chuộng Hoa kỳ vì quyền lợi Kinh tế. Họ sẽ xử dụng một số Chính khách Quốc gia tại Hải ngoại để làm bù nhìn. Chế độ có những thay đổi nhỏ thứ yếu để che đậy.

2) Phan Văn Khải và Nhóm của Oâng chấp nhận Tiến trình Dân chủ hóa, nhưng Nhóm này và Đảng Cộng sản do Nhóm lãnh đạo vẫn là chủ động trong Tiến trình Dân chủ hóa này.

3) Phan Văn Khải và Nhóm của Oâng muốn làm như GORBACHEV.  

 

Điều mong muốn của Tổng thống BUSH

Tổng thống BUSH đã long trọng đọc bài Diễn Văn trong dịp nhậm chức Khóa hai của Oâng. Oâng tuyên bố đấu tranh cho Tự do và Dân chủ trên Thế giới. Chúng tôi tin ở lòng thành thực của Oâng hơn là lòng dạ của KERRY. Ngoại trưởng RICE cũng là người có tính thẳng thắn và đã từng biết những biện pháp ức chế người da đen tại Mỹ trước đây. Với hai người này, chúng tôi tin rằng họ không đến nỗi buôn bán đổi chác giữa quyền lợi Mỹ với sự thống khổ của Dân chúng Việt Nam dưới độc tài Cộng sản.

Chúng tôi giả thiết lòng mong muốn của Tổng thống BUSH với những mức độ sau đây:

1) Vì tình hình muốn ngăn chặn Trung Cộng trong việc bành trướng thế lực xuống vùng Đông Nam Á châu và đe dọa Đài Loan, Nhật Bản, nên Tổng thống BUSH muốn kéo Tiền đồn trong vùng là Việt Nam về phe mình. Trong trường hợp này, Tiến trình Dân chủ hóa vẫn được Mỹ nhường cho Đảng Cộng sản làm chủ động. Như vậy chúng ta chỉ có những thay đổi thứ yếu, chứ không đi vào căn bản.

2) Nếu Tổng thống BUSH và Ngoại trưởng RICE thực tình chú tâm đến những đau khổ của Dân chúng dưới một chế độ độc tài và trung thực với lương tâm trong những lời tuyên bố, thì hai người này sẽ dùng áp lực Kinh tế đòi buộc Đảng CSVN phải theo Tiến trình Dân chủ hóa tới những điểm căn bản. Hai người này có lòng tin ở những giá trị Tôn giáo là nguồn của việc tôn trọng NHÂN PHẨM, bảo vệ NHÂN QUYỀN và áp dụng triệt để nguyên tắc DÂN CHỦ. Những Vị này tha thiết đến việc chống Khủng bố. Dưới một chế độ độc tài, việc dùng sức mạnh, tù tội để Dân chúng phải câm miệng là hành động KHỦNG BỐ còn triền miên hơn là mấy trái bom nổ.

 

Điều mong muốn của Dân chúng Quốc nội

Trong nhiều chục năm rồi, Dân chúng Việt Nam rõ rệt mong muốn những điều sau đây:

=> NHÂN PHẨM của mỗi cá nhân phải được tôn trọng. Đảng không thể coi cá nhân là phương tiện phục vụ cho quyền lợi của Đảng hay cho quyền lợi cá nhân của đảng viên.

=> NHÂN QUYỀN, những quyền căn bản của con người phải được bảo đảm. Đảng không được coi những quyền căn bản ấy như sự ban phát của Đảng, dù là nhân danh bất cứ điều gì. NHÂN QUYỀN là nội tại chứ không phải ngoại tại.

=> Nguyên tắc DÂN CHỦ phải được áp dụng trong cuộc sống Tập thể. Tự do có thể co giãn, nhưng nguyên tắc DÂN CHỦ là quy ước mỗi người làm chủ mình khi sống trong Tập thể.

Ba điểm trên là điều mong ước căn bản cho cuộc sống mỗi người. Đời sống Kinh tế của cá nhân hay xã hội chỉ có thể triển nở trong một thể chế giữ đúng những điểm trên đây.

Dân chúng Quốc nội, 85 triệu người, muốn tự họ định đoạt một thể chế biết giữ những điểm này. Nếu thể chế tương lai chỉ là sự dàn xếp giữa Đảng Cộng sản và thế lực ngoại lai mà thoả mãn những điểm trên, thì Dân chúng cảm ơn. Còn nếu chỉ là sự dàn xếp giữa quyền lợi của Đảng CSVN với thế lực ngoại lai mà hy sinh những điểm trên, thì Dân chúng quốc nội không thể chấp nhận và chửi cha vào sự dàn xếp này khiến Dân chúng phải tiếp tục sống dưới độc tài.

 

Đấu tranh của các Nhóm Chính trị Hải ngoại

Tôi xin nói thật lòng như thế này: tôi chỉ quan tâm đến đời sống của Dân chúng Quốc nội với đời sống khổ cực của họ dưới một chế độ độc tài, còn khối người Việt Hải ngoại, đã có điều kiện sống thoải mái, thì tôi không hề quan tâm đến làm gì.

Tuy nhiên khi nhìn những biến chuyển tình hình có thể xẩy ra như trên, tôi thấy một số Nhóm Đảng ở Hải ngoại bắt đầu khoa chân múa tay chường mặt ra với mục đích được cả Đảng Cộng sản Việt Nam và cả ngoại lai (Mỹ) lưu ý tới mà nhận mình làm tay sai trong Tiến trình Dân chủ hóa.

Những Nhóm Đảng này tự xưng mình là anh hùng có thể đội đá vá trời. Trước dự đoán tình hình này, có những người vội họp với nhau để lập Nhóm Đảng mới để tranh hùng với những Nhóm Đảng khác.

Từ 5 năm nay, tôi không hề đụng chạm đến Nhóm Đảng nào, nhưng cách đây mấy tháng, khi quan sát thấy sự tranh hùng xưng bá để làm ứng viên phục vụ cho Đảng Cộng sản Việt Nam hay thế lực ngoại lai,  tôi đã viết về:

=> Quốc trưởng NGUYỄN KHÁNH và Chính phủ Việt Nam Tự do lưu vong lưu bị

=> Đảng Việt Tân với những thái độ mập mờ

Tôi viết vì sợ họ làm tay sai cho Đảng Cộng sản Việt Nam và thế lực ngoại lai để dàn xếp một thể chế tiếp tục áp đặt độc tài trên Dân chúng quốc nội đã bao chục năm chịu khổ cực.

Trong thực tế, những Nhóm Đảng này nhoi lên đấu tranh để mong theo đóm ăn tàn. Họ sẽ không trở về Việt Nam để nằm gai nếm mật đấu tranh với Dân chúng Quốc nội. Họ chỉ về khi địa vị đã được dọn sẵn. Chính lúc về, họ cũng còn tính toán lúc phủi tay ra đi thoát thân.

Khi nhoi lên chường mặt xưng tên tuổi, mặc dầu hô hào cứu khổ đồng bào Quốc nội, nhưng Nhóm Đảng nào cũng lo lắng tranh đấu cho cái danh riêng của Nhóm Đảng, thậm chí còn mưu kế triệt hạ Nhóm Đảng khác để lấy danh cho riêng mình. Đây là cái nguồn chia rẽ trong Khối Cộng đồng Việt Nam Hải ngoại.

Vì vậy tôi chủ trương dứt khoát:

@ Khối Dân chúng Quốc nội là chủ lực đấu tranh và quyết định thể chế tương lai của họ bởi vì họ phải sống trong thể chế ấy. Họ quyết định sai thì họ phải ráng sống. Họ quyết định đúng, thì sống sung sướng.

@ Các Nhóm Đảng ở Hải ngoại chỉ làm công việc NGOẠI VẬN yểm trợ cho Lực lượng Dân chúng chính yếu Quốc nội. Khi làm công việc NGOẠI VẬN này, thì các Nhóm Đảng bớt kèn cựa, chửi bới nhau, làm chia rẽ Cộng Đồng Hải ngoại.


Đấu tranh của Khối người Việt Hải ngoại
yểm trợ Dân chúng Quốc nội

Hơn lúc nào hết, trước những dự đoán có thể chuyển biến tình hình Việt Nam, khối người Việt Hải ngoại phải tích cực yểm trợ cho Dân chúng Quốc nội gồm 85 triệu đồng bào đau khổ. Những Nhóm Đảng chính trị tại Hải ngoại hãy nhập vào cuộc đấu tranh NGOẠI VẬN này, chứ đừng nhoi lên với tên tuổi riêng của mình để nhằm nhẩy bàn độc và do đó tạo chia rẽ giữa Cộng đồng Hải ngoại. Tôi đã phải sống cảnh chia rẽ này ở Hải ngoại và khi tái nhập đấu tranh năm 2001, tôi nhất định không gia nhập bất cứ Nhóm Đảng chính trị nào. Chúng tôi đã có Đảng riêng TỰ DÂN (TỰ do DÂN chủ), với Giấy phép thời Oâng HÀ THÚC KÝ làm Bộ trưởng Nội vụ. Một số cựu đảng viên như Oâng NGUYỄN PHÚC TÀI, Bác sĩ VŨ CÔNG, Oâng NGUYỄN VĂN CẨM, Oâng TRẦN NĂNG PHÙNG...đang sống bên Mỹ. Nhưng chúng tôi quyết định không đưa tên đảng này ra để rồi phải hao tốn sức lực đấu tranh cho tên đảng riêng của mình, mà phải dồn lực hòa nhịp với Cộng đồng hải ngoại để nhằm mục đích chung là chống chế độ độc tài Cộng sản.

Cộng đồng Việt Nam Hải ngoại hợp nhất đấu tranh yểm trợ Lực lượng chính yếu Quốc nội về hai phương diện sau đây:


1) Đối với Đảng Cộng sản Việt Nam 

 Khối người Việ Hải ngoại có dịp bầy tỏ sự phẫn nộ của mình thay cho Đồng bào Quốc nội trước PHAN VĂN KHẢI. Chúng ta phải nói với PHAN VĂN KHẢI rằng Dân chúng Việt Nam chán ghét lắm rồi cái chế độ độc tài của Đảng Cộng sản Việt Nam. Trong dịp 30.04 vừa rồi, đồng bào khắp nơi đã nói rõ rằng họ hận thù chế độ này. Họ vẫn giữ hai chữ QUỐC HẬN để nói lên lòng chán ghét ấy đối với chế độ. Đây là tiếng nói để Đảng Cộng sản Việt Nam biết và cũng để cho thế lực ngoại lai ý thức sự tàn tệ của chế độ độc tài Cộng sản. Nếu chúng ta không nói lên hai chữ QUỐC HẬN, ngoại lai có thể nghĩ rằng chúng ta sống ở đây với bơ sữa mà quên đồng bào tại quê hương và quên sự chán ghét chế độ độc tài Cộng sản. Cái hận trong mỗi người là sức mạnh chính yếu tạo sự cố gắng đấu tranh.

 Đồng bào khắp nơi biểu tình phản đối PHAN VĂN KHẢI về sự tàn ác mà chế độ độc tài đã áp đặt lên Dân chúng 85 triệu đồng bào Quốc nội.


2) Đối vớ thế lực ngoại lai

 Khối người Việ Hải ngoại dùng mọi biện pháp để cho họ biết rằng việc dàn xếp, đổi chác với Đảng Cộng sản Việt Nam để quyết định một thể chế bắt Dân Quốc nội chấp nhận chỉ là hành động phản DÂN CHỦ.

 Hành động tôn trọng DÂN CHỦ thực sự là phải để cho Dân chúng Việt Nam được quyết định tự do về thể chế mà họ sẽ phải sống. Nếu Tổng Thống BUSH và Ngoại trưởng RICE chỉ dàn xếp với Đảng Cộng sản Việt Nam độc tài, cùng với Nhóm Đảng chính trị tay sai ở Hải ngoại để đặt một thể chế không đi vào căn bản ước mong của Dân chúng Việt Nam Quốc nội, thì đó chỉ là hành động phản DÂN CHỦ của Tổng Thống BUSH và của Ngoại trưởng RICE vậy.

                                               Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế






===============================================================
Tro ve/ Back to/ Retour:
==> MUC LUC CHINH CUA DIEN DAN/ MAIN MENU OF WEBSITE
==>
MUC LUC cua Chuong nay/ MENU of this current Chapter.



 
Top