|  |
|  | 
| | | ========================== =================================
DIEN DAN CHINH TRI VIET NAM Dau tranh cho Tu do & Dan chu tai Viet Nam Vietnamese Political Forum Fight for Liberty&Democracy in Vietnam Tribune Politique Vietnamienne Lutte pour la Liberte&Democratie au Vietnam
========================== ================================= |
| | | =============================================================== NHUNG BAI CHU DE MOI DAY/ RECENT SUBJECTS =============================================================== |
| | | ========================= pho bien/ publication 04.06.2008 =========================
===============================================================
************************************* CHỦ ĐỀ: ****************************************** DÂN DIỆT TRỪ CĂN BỆNH KHỦNG HOẢNG KINH TẾ/ TÀI CHÁNH
(UNICODE) Web: http://VietTUDAN.net/11658/index.html
===============================================================
Trả lời phỏng vấn ngày 09.06.2008 của Ký giả ĐỖ HIẾU của Đài Á Châu Tự Do, chúng tôi đã nhấn mạnh hai điểm:
1) Cuộc Khủng Hoảng Kinh tế/ Tài chánh hiện nay tại Việt Nam không thể chữa trị bằng những biện pháp nhất thời vá víu. Chúng tôi gọi việc chữa trị hiện nay của CSVN như là việc dùng dầu cù là thoa bóp ngoài da. Thực vậy, cuộc Khủng hoảng chỉ là sự phát hiện ra bề mặt của tình trạng Khủng Hoảng đã tích trữ trong nhiều năm do một CƠ CHẾ nuôi dưỡng đàn vi trùng THAM NHŨNG và LÃNG PHÍ. Nếu chỉ thoa bóp nhất thời để con bệnh lắng dịu, mà vẫn để cái CƠ CHẾ nằm nguyên đó, thì rồi Khủng Hoảng sẽ lại phát hiện nữa. Do đó, muốn có sự phát triển Kinh tế lâu dài và bền vững, thì phải trị chính cái CƠ CHẾ.
2) Một số những Nhà Kinh tế tại Quê Hương, như Tiến sĩ NGUYỄN QUANG A chẳng hạn, đã kêu gọi việc CẢI CÁCH cấp thiết CƠ CHẾ. Đối với chúng tôi, cải cách chưa đủ bởi vì nói CẢI CÁCH (Reform) có nghĩa là còn thấy CƠ CHẾ có nền tảng tốt đẹp. Chúng tôi nhất thiết chủ trương rằng phải BỎ HẲN cái CƠ CHẾ hiện giờ, nghĩa là đảng CSVN không được Độc tài Chính trị và Độc quyền Kinh tế. Khi Độc tài Chính trị và Độc quyền Kinh tế nằm gọn trong tay đảng CSVN thì không thể nào tránh khỏi THAM NHŨNG và LÃNG PHÍ trong quá khứ, hiện tại cũng như tương lai.
Phải dứt khoát vứt bỏ cái CƠ CHẾ đó. Đã đến lúc chính đại đa số Dân nghèo đứng lên làm công việc này, bởi vì nếu không làm thì chính họ phải chết vì thiếu ăn.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
MỤC LỤC
Bài Mở Đầu CON VI TRÙNG CĂN BỆNH LẠM PHÁT
Bài 1 NỔI DẬY VÌ ĐÓI/ EMEUTES DE LA FAIM
Bài 2 CSVN CHỮA KHỦNG HOẢNG KT/TC NGOÀI DA MÀ KHÔNG CHỮA NỘI THƯƠNG
Bài 3 DÂN OAN CHỈ RÕ CHO CSVN BIẾT ĐÂU LÀ CĂN BỆNH KHỦNG HOẢNG
Bài 4 DŨNG & QUỐC HỘI CỐ TÌNH NÉ TRÁNH CĂN BỆNH NỘI TẠNG KINH TẾ/TÀI CHÁNH
Bài 5 CHỐNG THAM NHŨNG LÀ TRÒ HỀ, PHẢI DIỆT QUYỀN LỰC ĐÁNH ĐĨ ĐẺ RA THAM NHŨNG
Bài 6 BÀ MẸ DÂN OAN TỤT QUẦN CHỬI QUÁI THAI CSVN THAM NHŨNG
Bài 7 THAM NHŨNG GÂY KHỦNG HOẢNG KHÔNG PHẢI LÀ CÁ NHÂN MÀ LÀ CƠ CHẾ
Bài 8 PHẢI DỨT BỎ CHIẾC VÁY ĐỤP CƠ CHẾ CŨ
|
| | | Bài Mở Đầu:
CON VI TRÙNG CĂN BỆNH LẠM PHÁT
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế 10.04.2008 (UNICODE) Web: http://VietTUDAN.net/11658/index.html
CHỦ ĐỀ: DÂN DIỆT TRỪ CĂN BỆNH KHỦNG HOẢNG KT/TC
Chúng tôi đã viết loạt 15 Bài dưới Chủ đề: SỤP ĐỔ CHẾ ĐỘ TỪ KHỦNG HOẢNG TÀI CHÁNH dựa trên những nhận định của Bà Francoise NICOLAS về cuộc Khủng Hoảng Tài chánh Á châu năm 1997 và dựa vào những khẳng định của những Nhà Kinh tế như Alain FAUJAS, Florin AFTALION về những Nước bắt đầu phát triển đăng trong nhật báo LE MONDE số 19523, thứ Tư, ngày 31.10.2007 với những đầu đề như: (1) L’INFLATION FRAGILISE LES PAYS EMERGENTS (Lạm Phát làm yếu những nước bắt đầu phát triển); (2) L’INFLATION DETRUIT UNE ECONOMIE, MEME SI LES POLITIQUES PEUVENT L’APPRECIER (Lạm Phát phá hủy một nền Kinh tế, ngay cả khi Chính trị có thể chuộng nó); (3) LES PAYS EMERGENTS MALADES DE LA HAUSSE DES PRIX (Những nước bắt đầu phát triển bị bệnh hoạn vì vật giá tăng).
Lúc này, kể từ ngày 28.02.2008, Lạm Phát, Khủng Hoảng Kinh tế/Tài chánh thực sự đang diễn ra trầm trọng tại Việt Nam. Nhà Nước CSVN đã đưa ra rất nhiều những liều thuốc để mong chữa trị căn bệnh Lạm Phát đang gây Khủng Hoảng Kinh tế Tài chánh. Đối với chúng tôi, Nhà Nước độc tài, độc đảng CSVN, nắm trọn cả Chính trị lẫn Kinh tế không thể nào chữa trị căn bệnh Lạm phát và Khủng hoảng này bởi lẽ con Vi Trùng của Căn bệnh nằm chính trong chủ trương độc tài độc đảng nắm trọn Chính trị và Kinh tế.
Chỉ có người DÂN, đại đa số quần chúng, khi bị đẩy đến đói nghèo, thì nổi dậy diệt thẳng vào con Vi trùng của Căn bệnh, mới có thể chữa trị tận gốc Lạm Phát, Khủng Hoảng mà thôi. Oâng Jacques DIOUF, Tổng Giám đốc FAO của Liên Hiệp Quốc đã tuyên bố với báo Financial Times:“Si les prix continuent à augmenter, je ne serais pas surpris que l’on assiste à des émeutes de faim.“ (Nếu vật giá tiếp tục tăng, tôi không ngạc nhiên về việc người ta phải chứng kiến những cuộc nổi dậy vì đói) (LE MONDE, 31.10.2007).
Loạt bài Chủ đề này tiếp tục loạt 15 bài Chủ đề vừa viết xong về Khủng Hoảng.
CON VI TRÙNG CHÍNH CỦA CĂN BỆNH
Ngày 02.04.2008, đúng 5g30 sáng, vào các Diễn Đàn để tìm đọc những bài về Dân Oan, về Lạm phát tại Việt Nam, tôi gặp được bài của Tiến sĩ NGUYỄN THANH GIANG với đầu đề: LẠM PHÁT Ở VIỆT NAM: THỬ TÌM NGUYÊN NHÂN. Đọc xong bài, tôi rất đắc ý về việc Tiến sĩ đã nói đúng cái Nguyên Nhân của những Nguyên Nhân Lạm phát, nghĩa là chẩn mạch đúng cái Căn Bệnh của Lạm phát hiện giờ ở Việt Nam.
Thấy số điện thoại của Tiến sĩ ở cuối bài, tôi cầm điện thoại gọi liền về Tiến sĩ tại Hà Nội và may mắn gặp đúng Tiến sĩ. Tôi đã thực tình bầy tỏ sự ca ngợi của tôi đối với bài này. Và tôi tiếp rằng trong những tháng gần đây, tôi theo rõi những biện pháp chữa trị lạm phát mà Nhà Nước CSVN đưa ra, nhưng những thuốc chữa trị chỉ như dầu nóng thoa bóp bề ngoài. Thoa chỗ này, thì chỗ khác lại bùng lên.
Thực vậy bệnh Lạm phát, Khủng hoảng Tài chánh/ Kinh tế ở Việt Nam là thứ bệnh đã âm ỉ từ lâu, chứ không phải là chỉ nóng lạnh, nhức đầu sổ mũi sơ sơ có tính cách nhất thời. Bệnh này trầm trọng, không thể chỉ cạo gió ngoài da, rồi thoa chút dầu cù là hiệu Con Cọp mà khỏi được.
Con vi trùng của căn bệnh đã ăn ruỗng thân xác từ nhiều năm nay. Nền Kinh tế Việt Nam chứa con vi trùng này mà đảng CSVN cố tình sơn phết che đậy tình trạng bệnh hoạn trước Dân chúng và Quốc tế. Nhưng ngày 28.02.2008, tình trạng Khủng hoảng Tài chánh/ Kinh tế không còn có thể bưng bít được nữa.
CON VI TRÙNG ẤY LÀ CHỦ TRƯƠNG “ĐỊNH HƯỚNG XÃ HỘI CHỦ NGHĨA”. Những chữ này được xử dụng để: (i) đảng CSVN vẫn giữ độc tài, độc đảng Chính trị; (ii) qua hệ thống Công ty quốc doanh, quyền lực Chính trị nắm trọn đời sống Kinh tế. Quyền lực độc tài Chính trị đánh đĩ với lòng tham giữ trọn Kinh tế đẻ ra CON VI TRÙNG THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ. Con vi trùng này ăn ruỗng nền Kinh tế Quốc gia.
Phải trị dứt con vi trùng này đã tác hại cho Việt Nam, không thể để độc tài Chính trị đánh đĩ nữa với lòng tham Kinh tế để tránh việc sinh ra thêm đàn vi trùng lúc nhúc.
NGUYÊN NHÂN CỦA NHỮNG NGUYÊN NHÂN
Tiến sĩ NGUYỄN THANH GIANG, tại Hà Nội, sau khi đã trích dẫn, tóm lược những nguyên nhân gần đang làm lộ diện Lạm Phát, Khủng Hoảng Kinh tế/ Tài chánh hiện nay, đã phân tích, tìm kiếm cái NGUYÊN NHÂN cũa những Nguyên Nhân. Tôi xin trích ra đây phần thứ hai này của bài viết:
“Câu hỏi đặt ra là, tại sao với nguồn nhân lực dồi dào, với thiên nhiên ưu đãi nhiều hơn so với nhiều nước khác, lại tiếp nhận được nguồn đầu tư rất lớn mà tổng lượng sản phẩm hàng hóa và dịch vụ chỉ đạt được quá thấp như vậy ?
Do cơ chế ?
Những năm gần đây người ta đã dám vô tư đổ lỗi cho cơ chế. - Nhưng, cái gì tạo ra cơ chế ? - Cơ chế chính là hiện thân của chế độ chính trị. - Ai ngoan cố duy trì mãi chế độ chính trị lạc hậu lỗi thời ? - Lãnh đạo đảng CSVN và nhà nước CHXHCN Việt Nam
Dựa trên 6 tiêu chí: tính hiệu năng của chính phủ, chất lượng chính sách và hoạt động điều tiết, thượng tôn pháp luật, tham nhũng, tiếng nói và trách nhiệm giải trình, ổn định chính trị để đánh giá chất lượng quản trị quốc gia của chính phủ, Ngân hàng Thế giới gần đây đã tiến hành một công trình khảo sát đối với 212 nước và vùng lãnh thổ. Kết quả cho thấy, ngoại trừ tiêu chí " ổn định chính trị ", tất cả 5 tiêu chí kia Việt Nam đều bị xếp dưới các nước Đông Á và Đông Nam Á. Chỉ trên Indonexia một số mặt.
Nói chung các nhà khoa học, các chính khách quốc tế đều thừa nhận Việt Nam là một dân tộc thông minh, tài hoa, cần mẫn, nhưng tại sao chất lượng quản trị quốc gia của Việt Nam kém xa, không phải các nước tiên tiến mà, các nước Đông Nam Á ? ... Nét đặc sắc của nguyên nhân lạm phát ở Việt Nam là do Nhà nước đã đổ những khoản đầu tư bất hợp lý vào các tập đoàn kinh tế, xí nghiệp quốc doanh … khổng lồ đến mức … bại hoại cả nền kinh tế.
Kinh tế ngoài quốc doanh ngày càng tỏ rõ nhiều ưu thế vượt trội. Trong năm 2005 tỷ lệ vốn / lao động của các doanh nghiệp nhà nước cao gấp 3 lần so với các doanh nghiệp dân doanh, nhưng doanh số trung bình do một công nhân tạo ra ở DNNN lại chỉ đạt cỡ 44% so với khu vưc dân doanh. Tỷ trọng sản xuất công nghiệp của khu vực nhà nước liên tục sụt giảm so với khu vực dân doanh và FDI.. Khu vực nhà nước hầu như không tạo thêm được việc làm mới. Bên cạnh dó, trừ một số ngoại lệ, các DNNN hầu như không xuất khẩu các sản phẩm chế tạo. Đến nay, kinh tế ngoài quốc doanh đang tạo ra 90% việc làm trong khu vực công nghiệp và gần 70% sản lượng công nghiệp.
Vậy mà, tài sản nhà nước của nhân dân vẫn cứ được đổ vô tội vạ vào các DNNN kém hiệu năng để không chỉ gây nên những khoản nợ không trả được đến hàng trăm nghìn tỷ đồng mà còn tạo điều kiện để họ chi thả cửa, rất hào phóng cho những dự án nhảm nhí. Nhờ tham nhũng bôi trơn, hàng loạt dự án hoành tráng được rầm rộ thông qua từ xã lên huyện, qua tỉnh đến trung ương ngay cả khi chưa đủ hồ sơ kỹ thuật. Nói chung có lập hội đồng chuẩn định đấy, nhưng tất cả đều được phù phép thành các hội đồng chuột.
Ai không sững sờ khi đọc những dòng này trên báo Lao Động số ra ngày 20 tháng 3 năm 2008 : " Xã Long Hậu ( huyện Cần Giuộc ) từng biết đến như là xã có số dự án sân golf cao kỷ lục trong cả nước ( có thể cả thế giới, với 5 dự án ). Cũng chính xã này đang lăm le qua mặt khu đô thị Phú Mỹ Hưng với 2 dự án khu đô thị sinh thái có tổng diện tích gần 800ha ( có 1 dự án trải rộng trên 2 xã Long Hậu và Phước Lại ). Hai DA này cùng với 5 DA sân golf chiếm gần hết diện tích đất nông nghiệp trong xã. Nằm cạnh dự án sân golf xã Mỹ Phú - huyện Thủ Thừa là dự án khu đô thị sinh thái rộng 300ha.
Cách đó mấy cây số, tại xã Mỹ An ( cũng huyện Thủ Thừa ) là DA khu ĐTST khác cũng rộng gần 300ha. Ở một huyện nông nghiệp khác là Cần Đước cũng có 2 DA khu ĐTST rộng tổng cộng gần 300ha. Huyện vùng sâu Đồng Tháp Mười là Vĩnh Hưng cũng không thua chị kém em với DA khu ĐTST rộng trên 200ha. Nhưng đáng kể nhất là DA khu ĐTST trải dài trên 2 xã vùng sâu là Thạnh Lợi (huyện Bến Lức ) và Bình Hoà Nam ( huyện Đức Huệ ) với tổng diện tích gần 2.600ha...
Cho đến thời điểm hiện nay, tỉnh Long An đã có hơn 10 DA khu ĐTST hoặc có ĐTST với tổng diện tích hơn 5.500ha. Ngoài ra còn có hàng loạt các DA khu đô thị " không sinh thái "cũng đang được triển khai. Lạ lùng là các DA khu ĐTST ở Long An hầu như không nằm cạnh các khu, cụm công nghiệp, mà nằm ở vùng nông thôn xa xôi".
Hỗn mang chi sơ như vậy chẳng qua chỉ vì "Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa". Muốn khỏi chệch hướng XHCN thi quốc doanh sống chết cũng phải là chủ đạo, phải tập trung dân chủ, Đảng phải, không chỉ lãnh đạo mà còn chỉ đạo toàn diện. Đảng chỉ đạo Nhà nước muốn ưu ái ai thì nấy được, muốn cho ai cái gì thì cho.
Đảng nhúng tay thao túng cả thị trường chứng khoán.
Thị trường chứng khoán lập ra phải là để huy động vốn tiết kiệm vào đầu tư nhưng ở Việt Nam, đảng CSVN lại dùng nó để vỗ béo các nhà tư bản đỏ của Đảng. Người ta ra lệnh cho Ngân hàng Nhà nước đổ tiền ra cho bọn này vay dể chơi chứng khoán. Thị trường chứng khoán bị biến thành nơi rửa tiền nhằm đầu cơ trục lợi ngắn hạn. Vốn thực sự được huy động phục vụ sản xuất chẳng được là bao. Thắng ở chứng khoán, bọn chúng đổ xô đầu cơ bất động sản. Khi thị trường chứng khoán lung lay, Chính phủ liền ra Chỉ thị 319, lệnh cho các quan tài chính và ngân hàng phải bơm tiền để giữ cho thị trường này không bị sập. Thực chất là để cứu bọn phệ đỏ không bị sút cân.
Người ta cho rằng ở Việt Nam đang hình thành "chủ nghĩa tư bản thân hữu". Ở đây bố làm chính trị để giành đỉnh cao quyền lực, từ đấy tạo điều kiện cho con cái làm kinh tế. Quyền lực lãnh đạo của bố đem lại cho con cái những hợp đồng vô giá, những mối quan hệ maphia để chúng phất lên dễ dàng và nhanh chóng. Chẳng mấy chốc, bọn "phượng hoàng đỏ" này đã có thể nắm hết những ngành kinh tế quan trọng của đất nước.
Học giả Trần Đông Chấn vạch ra cái cơ chế maphia ở Việt Nam như sau : "Họ không hình thành nên những phe nhóm riêng rẽ cụ thể nào cả, mà len lỏi có mặt ở tất cả mọi nơi, từ cơ quan đảng đến nhà nuớc, chính phủ đến quốc hội, trung ương đến địa phương, cơ quan hành chính đến các doanh nghiệp. Cũng không có một thỏa thuận liên minh nào được cam kết nhưng bọn họ phối hợp hành động rất ăn ý và đồng bộ nhờ có một mục tiêu chung là trục lợi. Họ không thể hiện chính kiến riêng và luôn hoan nghênh tất cả các nghị quyết của đảng, chỉ thị của chính phủ, dự luật của quốc hội và các quyết định của chính quyền địa phương cho dù là chúng mang tính bảo thủ hay cấp tiến …. Nhưng điều tồi tệ và nguy hại nhất ở đây chính là những kẻ cơ hội này đang được các thế lực nước ngoài hỗ trợ và nuôi dưỡng vì quan hệ cộng sinh và vì những kế hoạch dài hơn ".
Để làm lóa mắt dân chúng, người ta đã quýết định tăng cung tiền nhắm tạo ra tốc độ tăng trưởng kinh tế cao một cách biểu kiến. Nhưng khối lượng cung tiền lớn được sử dụng làm gì. "Một nguyên nhân chính là do tốc độ tăng chi tiêu của nhà nước. Tổng chi tiêu của nhà nước năm 2006 là 321 nghìn tỷ đồng, tăng 221,8 nghìn tỷ đồng ( hay 45% ) so với năm 2004. Như vậy tốc độ tăng chi tiêu hàng năm của nhà nước trong giai đoạn 2004 – 2006 là 20,3% / năm. . Cũng trong giai đoạn này thu ngân sách tăng chủ yếu không phải từ nguồn thu nội địa mà là từ dầu mỏ, tiền vay nợ và viện trợ nước ngoài. Thu nội địa năm 2004 chỉ đạt 119 ngàn tỷ, và năm 2006 là 190 ngàn tỷ, tăng có 71 ngàn tỷ. Trong khi đó chi tiêu của nhà nước tăng 131 ngàn tỷ, từ 190 lên 321 ngàn tỷ, tức là gần gấp đôi mức tăng thu nội địa. Khi chi tiêu của nhà nước tăng hơn nhiều so với các nguồn thu ngoài dầu mỏ ( ngay cả khi nguồn thu tăng này đến từ dầu mỏ hay viện trợ ) thì những khoản chi tiêu này sẽ làm tăng tổng cầu. Thế nhưng nếu các khoản chi tiêu này lại không được sử dụng một cách hiệu quả, chỉ đóng góp được chút đỉnh cho sản lượng ( tức là không làm cho tổng cung tăng một cách tương ứng ) thì tất yếu dẫn tới lạm phát ".
Muốn vỗ béo bọn tư bản đỏ của Đảng, muốn các quan chức của Đảng sống phè phỡn thì kinh tế phải lạm phát. Lạm phát thì dân chúng thêm điêu đứng (như đã dẫn ra một phần ở trên). Nhưng, bọn họ vẫn tiếp tục sung sướng !
Thế đấy, đắng cay và chua chát là ở chỗ người ta đã đổ cả núi xương, sông máu của nhân dân Việt Nam ra mà giành lấy quyền lực. Để rồi, lại sử dụng quyền lực đó để bòn rút da thịt, mồ hôi nước mắt của nhân dân. Có hơn gì bọn ngoại xâm, bọn tư sản mại bản, bọn địa chủ cường hào ác bá….! Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang (Hà Nội tháng 3 năm 2008)
KHAI TRIỂN CHỦ ĐỀ
Với Chủ đề: DÂN DIỆT TRỪ CĂN BỆNH KHỦNG HOẢNG KT/TC, chúng tôi sẽ lần lượt viết một loạt bài QUAN ĐIỂM. Những bài được xếp theo ba Tiểu đề sau đây:
=> Tiểu đề 1:
Đi từ nền Kinh tế Chỉ huy Tập trung, nền Kinh tế của Thế Giới Cộng sản toàn trị đã thất bại hoàn toàn. Con Vi trùng Tham nhũng/Lãng phí sống ở những bãi sa mạc kinh tế, ở những vùng đất cằn cỗi. Con Vi trùng nằm thở thoi thóp, không có gì để mà ăn tham nhũng, mà lãng phí. Việt Nam buộc phải Đổi mới, Mở cửa, rồi ngày nay Hội nhập để cho những dòng nước Kinh tế từ ngoài chảy vào bãi sa mạc, vào đất khô cằn. Con Vi trùng Tham nhũng, Lãng phí chết đói kia bắt đầu quậy cọ và rồi hoành hành trong suốt thời gian dài qua. Đảng vẫn khoác cho mình những chữ Định hướng XHCN để nắm quyền cho con Vi trung tha hồ thao túng. Kết quả là cuộc Lạm Phát, Khủng hoảng ngày nay.
=> Tiểu đề 2:
Đại đa số quần chúng, đã bị bóc lột và đói nghèo, nay trở thành khốn cùng hơn vì con Vi trùng Tham nhũng, Lãng phí đã hút hết máu, hết sức sống của họ. Lạm phát, Khủng Hoảng cho Dân chúng ý thức rõ rệt cái con Vi trùng, nguyên nhân của những nguyên nhân căn bệnh đói nghèo của họ hiện nay chính là đảng CSVN. Đảng dùng đủ mọi cách thế để chạy tội. Những Trí thức phải làm việc với đại đa số Dân Nghèo này, chỉ cho họ cái con Vi trùng, cái nguyên nhân của những nguyên nhân, để sức mạnh Dân chúng nổi dậy mà diệt.
=> Tiểu đề 3:
Để xây dựng một nền Kinh tế bền vững, hài hòa, phải bắt đầu từ Dân, từ từng cá nhân sống. Cụ thể là phải tôn trọng triệt để quyền TƯ HỮU những phương tiện kiếm sống. Quyền Tư Hữu là căn bản của Tự do Kinh tế. Chính những cá nhân làm Kinh tế điều hợp sự thăng bằng theo Nguyên tắc Dân chủ do Dân quyết định với nhau. Tài nguyên Quốc gia Việt Nam quy tụ 70% vào Nông nghiệp, Ngư nghiệp và Lâm sản. Nền Kinh tế Quốc gia phải chú trọng chính yếu vào những gì sẵn có này. Đó là sự phát triển Kinh tế lâu bền và độc lập. Chính trị không được xen lấn độc đoán và lãnh vực Kinh tế. Nó chỉ tạo một Khung cảnh Chính trị—Luật pháp (Environnement Politico-Juridique) trợ lực cho phát triển Kinh tế và do chính người Dân làm Kinh tế quyết định.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Bài 01:
NỔI DẬY VÌ ĐÓI/ EMEUTES DE LA FAIM
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế 17.04.2008 (UNICODE) Web: http://VietTUDAN.net/11658/index.html
Những ý tưởng chính của bài viết này đã được Đài Phát Thanh Pháp Quốc tế (Radio France Internationale) ghi âm lúc 11g ngày 16.04.2008 để phát thanh về Việt Nam như vấn đề Thời sự có liên quan đến tình hình lạm phát.
Xin nhắc lại câu mà Oâng Jacques DIOUF, Tổng Giám Đốc FAO của Liên Hiệp Quốc. đã tuyên bố với Financial Times năm ngoái vào tháng 10 nhân hiện tượng vật giá lương thực bắt đầu tăng:“Si les prix continuent à augmenter, je ne serais pas surpris que l’on assiste à des émeutes de faim.“ (Nếu vật giá tiếp tục tăng, tôi không ngạc nhiên về việc người ta phải chứng kiến những cuộc nổi dậy vì đói) (LE MONDE, 31.10.2007).
Từ khủng hoảng Tín dụng Sub-Prime Địa ốc Hoa kỳ, cuộc Khủng hoảng Tài chánh lan rộng ra Thế giới. Tình trạng suy thoái Kinh tế tổng quát đang diễn ra cho Thế giới. Lạm phát (Inflation), Khủng hoảng Tài chánh (Crise Financìere), Suy thoái Kinh tế (Récession Economique) làm mất Khả năng Tiêu thụ. Giới nghèo với đồng lương cố định trở thành khốn cùng khi vật giá tăng vọt, nhất là thực phẩm.
Chúng tôi xin đề cập những điểm sau đây: => Dân nghèo nổi dậy/ Emeutes de la faim => Lý do chung của việc tăng giá thực phẩm => Lý do vật giá tại Việt Nam tăng cao hơn những nước khác
Dân nghèo nổi dậy/ Emeutes de la faim
Đây là vấn đề thời sự đã đánh động Thế giới trong tuần vừa qua. Vì vật giá thực phẩm tăng vọt, dân Haiti đã nổi dậy biểu tình và có đến trên 10 người thiệt mạng. Những cuộc nổi dậy cũng đã xẩy ra tại Cameroun, Ai Cập, Nam Dương và Phi Luật Tân. Tình trạng nổi dậy của Dân Oan, Dân nghèo và Đình công tại Việt Nam đã từ nhiều năm nay, nhất là năm ngoái. Nhưng tại Việt Nam, Quốc tế ít nghe tới vì Nhà Nước CSVN đã đàn áp khắt khe và có hệ thống. Cũng lưu ý rằng cuộc nổi dậy tại Tây Nguyên ở vào thời điểm cách đây mấy hôm.
Ngân Hàng Thế Giới (World Bank), Quỹ Tiền Tệ Quốc tế (IMF/FMI) đã báo động Thế giới về việc nổi dậy này. Tổ chức Lương Thực Thế giới FAO của Liên Hiệp Quốc đã tường trình khả năng Dân nổi dậy tại 37 nước nghèo, trong đó có Việt Nam và Trung quốc. “Les émeutes de la faim commencent (Những cuộc nổi dậy vì đói bắt đầu)“. Đó là lời tuyên bố của một số Truyền Thông quốc tế. Đây không phải là những cuộc nổi dậy mang mầu sắc Chính trị, mà hoàn toàn vì nghèo đói. Tuy nhiên hậu quả của nó có thể làm thay đổi những thể chế Chính trị.
Hoa kỳ đã bỏ ra 200 triệu đo-la để khẩn cứu Phi châu. Một Tường Trình quy tụ ý kiến của 400 nhà Khoa học Xã hội sẽ được trình bầy tại UNESCO tuần này với mục đích đề nghị một Chính sách thay đổi phân phối lương thực Thế giới.
Lý do chung của việc tăng giá thực phẩm
RFI (Radio France Internationale) phỏng vấn chúng tôi về những lý do chính cho việc tăng giá thực phẩm. Chúng tôi phân tích những lý do chung này dưới bốn phương diện sau đây:
=> Phương diện cấu tạo giá thành hàng hóa
Ở phương diện này, chúng ta phải nói đến việc tăng giá dầu lửa như một nhiên liệu. Thực vậy, ít nhiều, ở thời đại này, nông nghiệp, ngư nghiệp được cơ giới hóa cho sản xuất. Khi nói cơ giới hóa (máy nổ), thì phải nói đến xử dụng năng lực dầu lửa (énergie pétrolìere).
Dầu lửa không phải chỉ cung cấp năng lực, mà còn cung cấp những sản phẩm được rút ra để xử dụng như vật liệu chất nhựa (plastique), những hóa chất căn bản. Tỉ dụ phân đạm Urea 46% N được sản xuất từ dầu lửa. Những dây thừng, lưới bằng dây nhựa cũng từ dầu lửa.
Việc chuyên chở thực phẩm để phân phối trên Thế giới cũng xử dụng năng lực dầu lửa.
Như vậy, khi giá dầu lửa tăng, thì tất cả những yếu tố xử dụng trên sẽ cấu thành giá thành của hàng hóa, của thực phẩm.
=> Phương diện giảm lượng cung thực phẩm
Một đàng giá thành thực phẩm tăng như trên đã nói, một đàng số lượng CUNG thực phẩm cho Thị trường giảm, thì đó càng làm cho lạm phát cao. Ba lý do chính sau đây cho thấy việc CUNG thực phẩm giảm đi:
* Những nhà nghiên cứu về việc hâm nóng khí hậu trái đất đều nhận định rằng việc hâm nóng này đã làm cho thu hoạch nông nghiệp giảm xuống.
* Để phản ứng lại việc tăng giá dầu lửa, những cố gắng sản xuất dầu chạy máy được khai triển từ thực vật, hột bắp chẳng hạn. Những nhà máy được thiết lập đển biến chế bio-carburant cho xe hơi. Những nhà máy này đã xử dụng tới 1/3 sản lượng hột bắp của Hoa kỳ.
* Tại những nước nghèo, tỉ dụ 37 nước mà FAO đã kể ra, các Chính phủ đã chủ trương công nghệ hóa một cách hỗn loạn và quên khía cạnh phát triển nông thôn để bảo đảm lương thực cho dân chúng. Việc công nghệ hóa hỗn loạn này nhằm phục vụ cho xuất cảng sang những nước giầu. Có hai hậu quả: (i) tình trạng chiếm đất trồng trọt cho khu công nghệ; (ii) nông dân bỏ nông nghiệp để trở thành thợ thuyền, một tình trạng exode rural làm nông nghiệp yếu kém đi.
=> Phương diện lạm phát tiền tệ
Hai phương diện trên đây cho thấy lý do thực của vật giá tăng, nghĩa là tăng giá thành và giảm số lượng cung ở Thị trường.
Tại những nước nghèo, với tham vọng công nghệ hóa bừa bãi của quyền lực Chính trị, việc lạm phát xẩy ra một phần khá quan trọng từ việc mất giá đồng tiền. Tỉ dụ điển hình là vào thập niên 80 tại các nước Nam Mỹ.
Trong Hệ thống Tiền tệ lấy vàng làm bảo chứng (Etalon-Or) hoặc lấy một Ngoại tệ mạnh làm căn bản (Etalon-Devise-Or), thì đồng tiền của những quốc gia nhỏ có điểm tựa để xoay quanh. Nhưng từ khi đồng tiền được định trên Khả năng Tiêu thụ (Pouvoir d’Achat), thì đồng tiền tùy thuộc vào tình trạng sản xuất và việc quản trị đứng đắn của khối tiền lưu hành hay không. Vật giá chỉ còn là một sự tương đương giữa con số của đồng tiền và hàng hóa:
MV ---- = P (MV= Khối lượng tiền lưu hành; T= sản lượng hàng hóa; P=Chỉ số giá) T
Nếu tăng khối lượng tiền lưu hành mà không tăng sản lượng hàng hóa, thì đồng tiền mất giá. Cũng vậy, nếu khối lượng tiền lưu hành giữ nguyên mà khả năng kinh tế cung cấp sản lượng hàng hóa yếu đi, thì đồng tiền cũng mất giá.
Ở những nước nghèo, kém mở mang, các Chính quyền, nhất là những Chính quyền độc tài, dễ xâm phạm vào lãnh vực tiền tệ làm tăng khối lượng lưu hành tiền tệ. Thực vậy, làm tăng khả năng sản xuất Kinh tế thì khó, nhưng làm tăng khối lượng lưu hành tiền tệ thì dễ, nên Nhà nước thường lấy phương tiện này để cung cấp cho chi tiêu bất chính.
Những người lĩnh lương cố định bị thiệt thòi bởi vì họ phải mua hàng hóa với đồng tiền đã mất giá, nghĩa là họ nhận được tương đương hàng hóa ít hơn. Đây là lạm phát tiền tệ.
Giáo sư Florin AFTALION đã quá kinh nghiệm với những chính quyền tại các nước đang phát triển, nhất là những chế độ độc tài: ”... dans les pays en développement le controle de la création monétaire est le plus souvent entre les mains du pouvoir politique, et non de banques centrales indépendantes. L’inflation est un moyen de fiancement très commode. Elle est apprécìee par les hommes politiques dans la mesure òu elle permet à court terme d’accorder les hausses de salaires et des subventions, de mettre de l’huile dans les rouages.” (LE MONDE Mercredi 31.10.2007, page 2)
=> Phương diện đầu cơ tích trữ
Trong thời kỳ giao động của giá cả, nhất là theo chiều hướng lạm phát, không thể nào không có tình trạng đầu cơ trích trữ đễ làm tăng thêm giá cả.
Ở những nước nghèo, việc làm Kinh tế, Thương mại là do thân cận, đặc quyền đặc lợi, Luật pháp làm ăn không được nghiêm minh sáng sủa, thì việc đầu cơ tích trữ hầu như không thể tránh được. Tại những nước này, các Chính quyền dễ độc đoán và mang hai cái tật khiến giới đầu cơ dễ hoành hành:
* Một đàng muốn mỵ dân để bảo vệ quyền hành, nên thường đặt những giá trần nhà (prix plafond) như để bảo vệ dân nghèo. Nhưng thực ra, tất cả những can thiệp của nhà nước (interventions etatiques) để đặt giá trần nhà đều mang đến hậu quả là kéo dài tình trạng chợ đen bởi vì cung luôn luôn yếu hơn cầu và do đó kéo dài tình trạng đầu cơ tích trữ, kéo dài tình trạng lạm phát.
* Mặt khác Nhà Nước phải tốn kém tăng cường kiểm soát mà việc kiểm soát này rất dễ bị tham nhũng hoành hành. Cuối cùng dân tiêu thụ phải chịu chi tiêu kiểm soát và phải trả tiền tham nhũng thay cho kẻ đầu cơ tích trữ.
Lý do vật giá tại Việt Nam tăng cao hơn những nước khác
RFI (Radio France Internationale) hỏi đặc biệt chúng tôi về những lý do tại sao giá thực phẩm ở Việt Nam tăng cao nhiều hơn những nước khác, nhất là những nước chung quanh Việt Nam. RFI cũng hỏi tại sao Việt Nam là nước sản xuất gạo, mà giá gạo lại tăng lên cao như hiện nay.
Nhà nước Việt Nam luôn luôn dấu diếm việc vật giá tại Việt Nam tăng cao hơn các nước khác. Nếu phải bàn đến lạm phát, thì Nhà Nước cũng chỉ nói đến lý do chung là giá dầu lửa tăng hoặc đưa ra lý do thiên tai tại Việt Nam. Thực ra, chỉ có mùa rét vừa rồi tại Miền Bắc là lý do thiên tai có thể thông cảm, nhưng một số lý do khác đang làm yếu kém Kinh tế Việt Nam là những lý do thuộc phát triển công nghệ bừa bãi của chế độ.
Trong bài Mở Đầu cho Loạt bài Chủ để: DÂN DIỆT TRỪ CĂN BỆNH KHỦNG HOẢNG KT/TC, chúng tôi đã nêu ra một con vi trùng nguy hiểm đã gậm nhấm Kinh tế Việt Nam không phải là gần đây, mà đã từng chục năm để dẫn đến tình trạng Lạm phát, Khủng hoảng đặc biệt. Con vi trùng ấy là THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ của độc đảng, của thể chế độc tài về Chính trị và nắm trọn quyền can thiệp vào Kinh tế.
=> Những lý do hiện giờ đang làm yếu kém Kinh tế Việt Nam
Ba lý do hiện hành đang và sẽ gây yếu kém cho Kinh tế Việt Nam và do đó tăng lạm phát và khủng hoảng thêm:
* Nạn rét đầu năm 2008 phá hoại nông thôn Miền Bắc: trâu bò chết tới 180'000 con. Gia súc cũng thiệt hại nặng. Cây trồng bị chết cóng. Mùa màng chậm trễ và thiệt hại. Đây là lý do hoàn toàn thiên tai.
* Hai trận lũ lụt Miền Trung làm dân nghèo thêm và làm thiệt hại mùa màng. Việc chịu cảnh lũ lụt này phần lớn là do yếu tố nhân sự: khai thác quá đáng cây rừng tại vùng Cao Nguyên Trung phần để không còn khả năng chận nước.
* Hiện nay, tôm cá tại đồng bằng Sông Cửu Long bị chết từng loạt. Đây là hậu quả của việc thải chất độc từ tình trạng công nghệ hóa bừa bãi.
=> Con vi trùng Tham nhũng, Lãng phí hoành hành
Con vi trùng này là hậu quả của độc đảng, của thể chế Chính trị độc tài, của việc nắm trọn quyền Kinh tế. Những sinh hoạt Kinh tế, nếu có phát triển, thì kết quả cũng nằm vào túi một nhóm người: đảng, con cháu đảng, thân cận đảng. Đó là nền Kinh tế bóc lột Nhân lực và Tài nguyên Việt Nam. Ngày nào còn độc đảng, độc tài Chính trị và độc đoán nắm quyền Kinh tế, thì con vi trùng Tham nhũng, Lãng phí tự động nẩy sinh và làm thiệt hại sự phát triển Kinh tế.
Chúng ta có thể kể ra những tác hại của con vi trùng ấy ở những việc sau đây:
* Những dự án bừa bãi. Cách đây nhiều năm, chúng tôi đã có dịp thảo luận về những dự án ở Việt Nam. Những quan chức, những người có công đánh nhau... thi nhau đưa dự án để lấy tiền Nhà Nước thi công dự án. Đối với mỗi dự án, các quan chức chủ dự án có thể cắt xén một phần vào túi riêng cho mình. Đảng làm ngơ và coi đây là việc thưởng công đã đánh trận
* Năng suất kém của những Công ty Nhà nước (đảng). Thực vậy, Công ty Nhà Nước không cần cạnh tranh, do đó năng suất kém. Có thua lỗ, thì đã có vốn Nhà Nước bù vào. Mới ngày hôm nay, khi nói về Hậu quả từ các dự án công, Oâng Mặc Lâm đã hỏi Tiến sĩ Lê Đăng Doanh: “Thưa Tiến Sĩ, gần đây ông có đưa ra đề nghị là nên giảm những dự án công không hiệu quả vì những dự án này đã góp phần vào cơn sốt lạm phát hiện nay. Xin ông vui lòng cho biết thêm chi tiết về vấn đề này“. Tiến sĩ Lê Đăng Doanh trả lời:“Từ trước đến nay thì nhà nước Việt Nam đóng vai trò rất quan trọng trong việc đầu tư. Tỷ trọng đầu tư của nhà nước khoảng 50% tổng đầu tư của nguồn vốn xã hội và so với lại tổng mức đầu tư của Việt Nam là khoảng 40% GDP thì nguồn vốn đầu tư của nhà nước chiếm khoảng một nửa, tức là khoảng dộ 20-21% GDP, trong đó thì có phần vốn ngân sách và có nguồn vốn ODA, và cũng có nguồn vốn bán trái phiếu chính phủ ở trong nước và ngoài nước.... Hiện nay kinh tế quốc doanh chiếm 38% GDP , nhưng sử dụng tới 50% số vốn đầu tư của ngân sách và 70% tín dụng, nhưng chỉ tạo ra được độ 8 tới 9% công ăn việc làm mà thôi.“
* Năng suất đã kém, các Công ty Nhà Nước còn lãng phí. Oâng Cư Hòa Vần, Phó Chủ tịch MTTQ, đặt vấn đề: Có phải lãng phí tràn lan ở các địa phương chính là một trong những yếu tố gây lạm phát? Oâng nói:"Có những tỉnh còn nghèo, thu ngân sách chưa đến 100 tỷ đồng nhưng làm hội trường mất đến 200 tỷ. Đường vành đai chỗ nhà tôi ở làm 20 năm rồi, qua 3 nhiệm kỳ Thủ tướng rồi vẫn chưa xong, gây lãng phí vô cùng....Miền núi rất nghèo nhưng nghe nói có chủ tịch, bí thư có ghế trị giá 20 triệu đồng. Một số lãnh đạo khi về hưu có "cơ sở" hết ở Hà Nội, TP Hồ Chí Minh, mua xe riêng không kém sang trọng so với xe công thời đương chức. Có phải tất cả những điều này khiến lạm phát không?"
* Nhập siêu tăng vùn vụt tới 17 tỉ đo-la làm mất thăng bằng cán cân thương mại. Nếu nhập siêu với tiền Nhà Nước, thì dễ tăng giá lên mà mua để giữ số tiền cắt xén tại nước ngoài. Các quan chức VN làm ngược nguyên tắc Kinh tế: ”Muốn mua hàng với giá cao, chứ không chịu mua giá thấp !”
* Tình trạng lạm phát tiền tệ do Chính trị Nhà Nước chủ trương đã làm mất giá đồng tiền Việt Nam. Một bản phúc trình cho thấy rằng tổng kết tăng trưởng từ năm 2004 đến nay chỉ khoảng 30%, nhưng lạm phát tiền tệ lên tới 200%. Lạm phát tiền tệ đã quá mạnh. Việc lạm phát này là do Nhà Nước bao thầu các Dự án bằng phát hành Tiền tương lai (Monnaie virtuelle) và in Tiền mới ra để chi tiêu.
* Việt Nam không thể thiếu gạo, nhưng Nhà Nước xuất cảng để thu tiền không phải là để phát triển nông nghiệp, nhưng là cho vào những dự án công nghệ bừa bãi để các quan chức dễ bề cắt xén và lãng phí.
* Sau cùng, tình trạng đầu cơ tích trữ, tự tăng giá sản phẩm của các Công ty quốc doanh không thể tránh để bù đắp vào những thua lỗ do thiếu năng suất của mình và do lãng phí chi tiêu quá đáng.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
|
| | | Bài 02:
CSVN CHỮA KHỦNG HOẢNG KT/TC NGOÀI DA MÀ KHÔNG CHỮA NỘI THƯƠNG
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế 24.04.2008 (UNICODE) Web: http://VietTUDAN.net/11658/index.html
Trong bài MỞ ĐẦU cho loạt bài Chủ đề này, cùng với Nhận định khúc chiết của Tiến sĩ NGUYỄN THANH GIANG, chúng tôi đã nói rằng cái căn nguyên của nguyên nhân Lạm phát, Khủng hoảng Kinh tế/ Tài chánh đặc biệt cao hơn hết của Việt Nam là ở con Vi Trùng sinh ra từ Độc tài Chính trị độc đảng nắm trọn nền Kinh tế Việt Nam. Những biện pháp đưa ra để chữa trị Lạm phát, Khủng hoảng Kinh tế/Tài chánh hiện nay của Nhà Nước chỉ là chữa trị ngoài gia như thoa dầu cù là để mỵ dân hoặc để chứng tỏ mình có chạy chữa thuốc thang. Ngay cả những Tiến sĩ, Thạc sĩ Kinh tế của chế độ nhận định về những thang thuốc của Nhà nước độc tài CSVN, nhưng họ không dám chỉ đích danh con Vi trùng vì vẫn phải giữ nồi cơm riêng của họ. Chỉ trừ Tiến sĩ Lê Đăng Doanh có những đề nghị có phần can đảm, nhưng Tiến sĩ vẫn phải dè chừng với chế độ côn đồ CSVN có thể làm khó dễ Oâng.
Tuy vậy, qua những nhận định mang yếu tố lệ thuộc vào chế độ mà không dám nói sự thật, chúng tôi đã nhận thấy những điểm sau đây:
=> Qua phát biểu của Mặt Trận Tổ Quốc, chúng tôi thấy rằng Nhà Nước không thèm quan tâm đến đời sống của đại đa số Dân nghèo Việt Nam với khả năng nổi dậy vì quyền Dạ Dầy mà quét sạch Chính quyền dù là độc tài khát máu.
=> Qua 7 điểm tuyên bố của Nguyễn Tấn Dũng, người ta thấy rằng Nhà Nước khẳng định có những Dự án hỗn loạn để tiêu xài Ngân quỹ Quốc gia từ nhiều năm nay. Đó là nguyên nhân của Lạm phát và Khủng hoảng Kinh tế/ Tài chánh.
=> Việc nhập siêu làm mất cân bằng cán cân thương mại là nguồn ăn bẩn của đảng CSVN. Nhập siêu tăng vọt tới 17 tỉ đo-la rồi.
Những điểm chính yếu trên mà Nhà Nước CSVN muốn chữa trị chỉ là ngoài da như thoa dầu cù là hay cạo gió. Cái điểm căn bản để chữa trị, đó là con vi trùng của căn bệnh, đó là việc ĐỘC ĐẢNG, ĐỘC QUYỀN CHÍNH TRỊ và TOÀN QUYỀN NẮM GIỮ KINH TẾ. Những độc quyền đó đánh đĩ với nhau để lòi ra con Vi Trùng THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ ăn ruỗng nền Kinh tề Việt Nam đã bao năm trường để có tình trạng Lạm phát và Khủng hoảng ngày nay.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Bài 03:
DÂN OAN CHỈ RÕ CHO CSVN BIẾT ĐÂU LÀ CĂN BỆNH KHỦNG HOẢNG
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế 01.05.2008 (UNICODE) Web: http://VietTUDAN.net/11658/index.html
Xin quý độc giả hãy vào Web: http://www.vietnamexodus.org/vne/ để nghe tiếng nói của Dân Oan xỉa xói thẳng vào đảng CSVN và chế độ về tình trạng bệnh hoạn, khủng hoảng KT/TC hiện nay là do con vi trùng THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ được sinh ra từ việc đánh đĩ giữa độc tài Chính trị và độc đoán nắm quyền Kinh tế cho đảng. Tôi nói xỉa xói, đó là còn nhẹ, nhưng nếu độc giả xem hình ảnh những Bà Mẹ Dân Oan la thét, chửi thẳng nhân viên trung ương Phòng chống tham nhũng là những người ăn khí huyết của các Bà, rồi đồng thanh hô to rằng phải giải tán Ban Chỉ Đạo Trung ương Phòng Chống Tham Nhũng mà Nguyễn Tấn Dũng đứng đầu, thì mới thấy sự uất ức của Dân Oan. Các Bà nói toặc móng heo ra, chửi bới, la hò, không nể nang gì nữa.
NHỮNG TIẾN SĨ KINH TẾ NGU MUỘI HAY HÈN NHÁT
Những Bà Mẹ Dân Oan này không cần phải học đến Cử Nhân, Tiến sĩ Kinh tế từ Đại Học Kinh tế Hà Nội, từ Uùc, Pháp, Mỹ. Các Bà đến từ những vùng quê hẻo lánh, nhưng các Bà thông suốt rằng cái căn bệnh Khủng hoảng Kinh tế, làm cho người nghèo càng nghèo đến cùng cực, đó là Tham nhũng và Lãng phí mà chế độ hiện hành đã đánh đĩ để đẻ ra.
Từ ngày 28.2.2008, cuộc Khủng hoảng Kinh tế/Tài chánh chính thức diễn ra. Những Tiến sĩ Kinh tế được Nhà Nước nhóm họp để tìm những nguyên nhân, để kiếm thuốc chữa trị. Nhưng không Tiến sĩ nào tìm ra và nói cho chế độ biết rõ cái căn bệnh như Bà Mẹ Dân Oan đã nói thẳng ra.
=> Những dự án được viết ra giống như in Ronéo từ Trung ương tới các Tỉnh. Nhà Nước CSVN lấy công quỹ hoặc qua lạm phát tiền tệ để thực hiện dự án.
=> Việc nhập siêu đang làm mất thăng bằng cán cân Thương mại quốc gia
=> Nhân danh công nghệ hoá bừa bãi, Trung ương và các Tỉnh thi nhau trưng dụng đất đai, ngay cả những ruộng vườn trồng lúa, trông cây ăn trái.
Qua những dự án, qua việc nhập siêu, qua trưng dụng đất đai, thì những đảng viên, nhất là cao cấp, mới có cơ hội cắt xén của chung vào túi riêng của mình. Tại sao những Tiến sĩ, Cử Nhân Kinh tế không nhìn thấy rằng đầu óc những đảng viên được chấp thuận dự án, được phép nhập siêu, được trưng dụng đất đai, ngày đêm nghĩ đến việc ăn bẩn được bao nhiêu cho riêng mình, nghĩa là cái con vi trùng THAM NHŨNG nằm trong tim đen của mỗi đảng viên vừa nắm quyền độc tài Chính trị vừa dành độc đoán Kinh tế ?
Nếu những Tiến sĩ, Cử nhân Kinh tế ấy không nhìn thấy cái căn bệnh của Lạm phát, của Khủng hoảng Kinh tế Tài chánh, đó là ngu dốt. Nhưng nếu không ngu, đã nhìn thấy tỏ tường mà không dám nói thẳng ra, đó là hèn nhát, sợ mất miếng cơm chính cho bản thân mình.
NHỮNG BÀ MẸ DÂN OAN THÔNG MINH VÀ CAN ĐẢM
Như chúng tôi đã nói ở phần đầu, các Bà Mẹ Dân Oan không cần phải đi Tây, đi Tầu, đi Mỹ gì cả để học lấy những bằng cấp cho cao. Các Bà chỉ ngồi ở nhà quê trồng ngô khoai, mà các Bà đã nhìn thấy rõ cái căn nguyên gây Lạm phát, Khủng hoảng Kinh tế Tài chánh. Đó là con vi trùng Tham nhũng, Lãng phí đang gây bệnh tật cho Dân tộc, cho chính thân xác các Bà. Những Cử nhân, Tiến sĩ Kinh tế, nếu ngu muội, thì hãy lắng nghe bài học của các Bà Mẹ Dân Oan dậy cho.
Còn nếu không ngu muội, thì hãy nhìn gương các Bà dám nói lên sự thật. Qua việc đồng thanh cất lên tiếng nói, yêu cầu giải tán Ban Chỉ Đạo Phòng Chống Tham Nhũng, các Bà muốn trị thẳng vào cái con trùng đang làm cho Đất Nước thiệt hại, cho Dân tộc đau khổ. Các Bà cắt nghĩa đơn giản và vào thẳng vấn đề:
=> Phòng Chống Tham nhũng không phải là chỉ bất lực không giải quyết được sự bất công, mà lại còn nhận tham nhũng của những kẻ đã tham nhũng để cúi gầm mặt câm như hến, để tham nhũng càng chồng chất.
=> Vậy thì hãy giải tán ngay Ban Chỉ Đạo cái Phòng Chống Tham nhũng này mà chính Nguyễn Tấn Dũng nắm đầu.
Xin nhắc lại cái con vi trùng THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ là quái vật do dự giao cấu điếm đàng giữa độc tài Chính trị và độc quyền Kinh tế. Phải tách rời quyền Chính trị ra khỏi quyền Kinh tế để chúng đừng đánh đĩ với nhau mà sinh ra quái vật THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ. Các Cử nhân, Tiến sĩ Kinh tế cố vấn hãy can đảm như những Bà Mẹ Dân Oan mà nói thẳng với chế độ cái việc giao cấu điếm đàng giữa độc tài Chính trị và việc nắm quyền độc đoán Kinh tế.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Bài 04:
DŨNG & QUỐC HỘI CỐ TÌNH NÉ TRÁNH CĂN BỆNH NỘI TẠNG KINH TẾ/TÀI CHÁNH
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế 08.05.2008 (UNICODE) Web: http://VietTUDAN.net/11658/index.html
Ngày 28.02.2008, Nhà Nước CSVN đành phải nói ra rằng Kinh tế/Tài chánh Việt Nam đang bị nóng lạnh, sổ mũi nhức đầu và tìm cách để chữa trị. Đầu tiên, Nguyễn Tấn Dũng, tại Việt Nam cũng như tại Luân Đôn, đã tìm cách đổ lỗi cho cuộc Khủng hoảng Tín dụng Địa ốc Hoa kỳ và việc tăng giá dầu lửa. Một số Tiến sĩ Kinh tế quốc doanh phụ họa theo trong chiều hướng đổ lỗi ấy.
Họp Bộ Tài Chánh, Ngân Hàng Nhà Nước VN, rồi Nội các để tìm cách chữa trị. Dũng viết ra đơn thuốc gồm 8 vị thuốc. Các Tiến sĩ quốc doanh rồi Báo Đài bồi bút ca tụng như thuốc tiên, chứ không thuộc lại thuốc tễ bằng cơm khô của mấy chú chệt.
Nếu chỉ nóng lạnh, sổ mũi nhức đầu, thì dùng dầu cù là thoa bóp hoặc cạo gió thì cũng bớt đi. Già lắm đau bụng ỉa chảy do đồ thừa Trung cộng thải xuống, thì thậm chí hái lá thúi địt (lá mơ) tráng trứng ăn cũng cầm được.
Nhưng bệnh càng gia tăng và trầm trọng hơn. Một số Kinh tế gia như Roger Mitton..., nhất là Quỹ Tiền Tệ Quốc tế và Ngân Hàng Thế Giới đã cảnh cáo rằng đây không phải là sổ mũi nhức đầu thường, hoặc chỉ ỉa chảy do đồ thừa Trung cộng, mà là căn bệnh trong nội tạng của Kinh tế Việt Nam.
Ngày 06.05.2008, Dũng gặp gỡ Quốc Hội và đọc bài diễn văn đồng thời phải nghe một số những chất vấn của Dân Biểu Quốc Hội (dù là nghị gật). Dũng không còn hung hăng khoác lác đổ lỗi bệnh cho Hoa kỳ và giá xăng nữa. Bài diễn văn và những chất vấn đi vào chiều sâu hơn của cơn bệnh.
NHỮNG PHÁT HIỆN CỦA CƠN BỆNH
Dũng và Quốc Hội đành phải nói ra những phát hiện trầm trọng của cơn bệnh.
Trong bài diễn văn, Dũng đành phải đề cập đến những điểm sau đây:
=> “... hệ thống ngân hàng và tổ chức tín dụng, đặc biệt trong kiểm tra, giám sát hoạt động các ngân hàng thương mại còn kém hiệu quả, để các ngân hàng cho vay kinh doanh chứng khoán và bất động sản, sử dụng vốn ngắn hạn cho vay dài hạn...“
=> “... chi đầu tư từ khu vực nhà nước vẫn còn lớn nhưng hiệu quả thấp. ...tỷ lệ bội chi ngân sách ở mức 5% đã được giữ liên tục trong nhiều năm trong khi quy mô nền kinh tế ngày càng lớn nhưng chưa đặt ra kế hoạch phấn đấu giảm dần bội chi..“
=> “... vai trò nhà nước trong quản lý thị trường (trong đó có thị trường chứng khoán, bất động sản) còn yếu kém...”
Về thuốc chữa, ông nói: => “Yêu cầu khẩn thiết nhất là thực hiện chính sách tài chính, tiền tệ chặt chẽ hiệu quả theo hướng tiết kiệm chi, đặc biệt chi thường xuyên và kiểm soát đầu tư công, giảm dần bội chi ngân sách.“
Các Đại biểu Quốc Hội nêu nhận xét:
=> Bà Phạm Thị Loan: “Chính phủ đã nhận ra nhiều thiếu sót, những yếu kém của nền kinh tế, tuy nhiên, các giải pháp đưa ra mới chỉ dừng lại ở trạng thái xử lý tình huống và giải quyết những vấn đề khó khăn trước mắt chứ chưa triệt để, lâu dài.... QH phải bàn thật sâu vấn đề các tập đoàn kinh tế đã bỏ một lượng vốn lớn của Nhà nước vào bất động sản và chứng khoán, trong khi đó không phải là chức năng của họ. Chính phủ phải kiểm tra xem họ mua vào mấy "chấm", nay không còn "chấm" nào thì lỗ bao nhiêu, ai chịu"
=> Oâng Nguyễn Ngọc Đào: “Thị trường chứng khoán là một thất bại thảm hại, lỗi quản lý thuộc về ai? Báo cáo Chính phủ nêu các khó khăn khách quan như thị trường thế giới, thiên tai... Nhưng chả lẽ cứ lấy lý do mãi như thế?... Chính phủ phải làm rõ nguyên nhân chủ yếu khiến lạm phát là gì, trách nhiệm các bộ, ngành, thậm chí của cá nhân các Bộ trưởng ra sao, không thể cứ thỏa hiệp thế này mãi"
=> Oâng Trần Du Lịch: “Đề nghị CP chấm dứt bảo lãnh tín dụng, bao cấp cho tập đoàn nhà nước. Chẳng hạn riêng Vinashin đã được bao cấp vay 750 triệu đôla vốn trái phiếu"
=> Bà Trần Thị Quốc Khánh: “Nhiều tập đoàn đã được Nhà nước ưu đãi quá nhiều, Chính phủ đã nhận ra nhưng chỉ nói "kiểm soát chặt chẽ" việc đầu tư không đúng ngành nghề. Tại sao không nghiêm cấm luôn để từ nay họ không còn dám đem tiền của dân làm những việc theo ý muốn của một nhóm người?
=> Oâng Nguyễn Duy Hữu: “... trong đợt sốt gạo "ảo" vừa qua, một đại lý bán gạo "khoe" mỗi ngày kiếm được 400 triệu đồng tiền lãi, người buôn bán lẻ chí ít cũng thu được 50 triệu. Chính phủ phải có tiếng nói mạnh mẽ, đánh giá tổng thể về tất cả chương trình nhà nước về nông nghiệp - nông dân - nông thôn. Giá gạo tăng có thể xem như một tiếng sét, để Chính phủ có thể thức tỉnh trong thái độ đối xử với nông dân"
Tất cả những lời nói ra trên đây của Dũng cũng như của một số Dân biểu Quốc Hội mới chỉ là nhận xét về sự phát hiện của cơn bệnh Lạm phát, Khủng Hoảng Kinh tế/ Tài chánh hiện nay. Nhưng đàng sau những phát hiện bề nổi ấy, phải có một thứ vi trùng sinh ra những phát hiện của cơn bệnh. Cả Dũng và Dân biểu tránh né không dám nói rõ ra tên con vi trùng đã và đang hoành hành để phát hiện ra bề nổi của cơn bệnh. Họ tránh né nói ra tên như sợ phạm húy vậy hoặc chính từng người trong họ đang mang con vi trùng ấy nên không dám nói ra vì sợ hổ thẹn.
TÊN CON VI TRÙNG ẤY LÀ THAM NHŨNG VÀ LÃNG PHÍ
Thực vậy, xin độc giả lấy bất cứ câu nói nào trên đây diễn tả phát hiện của cơn bệnh, thì đều thấy đàng sau câu nói ấy, con vi trùng THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ ngồi chồm hổm một đống. Tỉ dụ, khi Dũng nói: “... chi đầu tư từ khu vực nhà nước vẫn còn lớn nhưng hiệu quả thấp. ...tỷ lệ bội chi ngân sách ở mức 5% đã được giữ liên tục trong nhiều năm“. Nhà Nước chi nhiều mà hiệu quả thấp, rồi bội chi 5% từng năm đã nhiều năm rồi, thì đó là THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ chứ gì. Cũng vậy, khi Bà Trần Thị Quốc Khánh nói: “Nhiều tập đoàn đã được Nhà nước ưu đãi quá nhiều, Chính phủ đã nhận ra nhưng chỉ nói "kiểm soát chặt chẽ" việc đầu tư không đúng ngành nghề. Tại sao không nghiêm cấm luôn để từ nay họ không còn dám đem tiền của dân làm những việc theo ý muốn của một nhóm người?" Con vi trùng THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ nằm chình ình trong sự phát hiện cơn bệnh như vậy.
Con vi trùng THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ được sinh ra trong điều kiện nào ?
=> Điều kiện ĐỘC TÀI CHÍNH TRỊ. Thực vậy, nếu không có độc tài chính trị, mà đi Lãng phí, ăn bẩn Tham nhũng, thì người ta vặn cổ đi cho chết yểu rồi. Phải có độc tài chính trị, xử dụng Công an để dưới chiêu bài ổn định chính trị mà bóp họng người khác.
=> Điều kiện ĐỘC QUYỀN KINH TẾ. Tham nhũng và Lãng phí thuộc về Tiền bạc, của cải, Kinh tế. Dành độc quyền Kinh tế thì mới vơ vét được nhiều tiền bạc.
=> Điều kiện ĐÁNH ĐĨ giữa ĐỘC TÀI CHÍNH TRỊ và ĐỘC QUYỀN KINH TẾ để đẻ ra con vi trùng THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ. Tôi chủ ý dùng chữ đánh đĩ, chứ không phải tôi nói tục. Không thể dùng chữ giao cấu, mà phải dùng chữ đánh đĩ vì hai người đánh đĩ với nhau để đẻ ra quái thai THAM NHŨNG, LÃNG LÃNG, còn tìm cách lừa đảo nhau nữa. Nếu độc tài Chính trị mà sống độc thân, thọ thọ bất thân với Kinh tế, thì không thể sinh ra Tham nhũng, Lãng phí. Cũng vậy, nếu Độc quyền Kinh tế không có hoặc không được Độc tài Chính trị bảo trợ, thì làm sao làm Tham nhũng, Lãng phí bởi vì đụng đến tiền bạc người khác, họ vặn cổ đi. Phải có việc đánh đĩ giữa Độc tài Chính trị và Độc quyền Kinh tế thì mới đẻ ra quái thai THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ vậy.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
|
| | | Bài 05:
CHỐNG THAM NHŨNG LÀ TRÒ HỀ, PHẢI DIỆT QUYỀN LỰC ĐÁNH ĐĨ ĐẺ RA THAM NHŨNG
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế 15.05.2008 (UNICODE) Web: http://VietTUDAN.net/11658/index.html
Tiến sĩ NGUYỄN THANH GIANG khi viết về tình trạng Kinh tế hiện nay, đã nhấn mạnh đến việc đi tìm cái NGUYÊN NHÂN của các nguyên nhân Lạm phát để mà chữa. Gần nửa năm nay, tôi viết về vấn đề Khủng hoảng Kinh tế/Tài chánh. Khủng hoảng thực sự đã đang diễn ra tại Việt Nam kể từ ngày 28.02.2008. Nhà Nước CSVN chỉ loay hoay thoa bóp ngoài da mà không dám can đảm chữa trị vào chính căn bệnh nội thương từ chế độ: Tham nhũng và Lãng phí. Tuần vừa rồi, Dân Oan tại Hà Nội đã thẳng thắn hô lớn lên rằng phải giải tán Ban Chỉ Đạo chống Tham nhũng mà Nguyễn Tấn Dũng đứng đầu.
Trò hề chống Tham nhũng
Những nhận xét trên đây cho thấy rằng việc hô hào chống Tham nhũng chỉ là trò mỵ dân che đậy cho một tình trạng thối nát đã lâu đời mà chính CSVN sợ hãi không dám nói ra.
Đầu tuần này, quyền lực CSVN đã bắt hai Nhà Báo can đảm phanh phui ra vụ Tham nhũng PMU 18. Linh mục CHÂN TÍN đã không ngần ngại tuyên bố rằng việc chống Tham nhũng của CSVN chỉ là một TRÒ HỀ.
Linh mục viết:” Vào thời điểm vụ PMU 18 nổ ra, hai nhà báo nói trên đã tham gia tích cực đưa tin về vụ án này. Hai anh đã “thường trực 24/24 tại mọi nơi từ nhà riêng đối tượng tình nghi đến trực chiến tại cổng Cơ quan điều tra C14, mở mọi mối quan hệ từ các nguồn tin,“ chỉ với một mong muốn: Vụ án sẽ được làm đến cùng, những kẻ sâu mọt tham nhũng tiền thuế của dân sẽ bị trừng trị nghiêm khắc” (TN 13.05.2008). Lẽ ra Nhà Nước phải mạnh tay để loại trừ tham nhũng, coi như quốc nạn của chế độ CSVN, thì nay Đảng và Nhà Nước lại tiếp tay cho bọn tham nhũng hàng đầu, bằng cách bắt giam hai nhà báo được nhiều uy tín trong công cuộc chống tham nhũng.“
Linh mục kết luận:” Với việc bắt giam hai nhà báo hàng đầu trong việc đấu tranh chống tham nhũng, Nhà Nước chứng tỏ việc chống tham nhũng chỉ là một trò hề. Những người có chức có quyền sống trên xương máu của người dân muốn dẹp hẳn phong trào này, biến phong trào này thành một thứ trang trí cho chế độ, chứ không muốn dẹp quốc nạn.“
Cái trò hề là ở chỗ: Nhà Nước hô hào chống Tham nhũng để mỵ dân, nhưng khi Dân chống Tham nhũng thực sự, thì CSVN lại sợ Dân khui ra cả đảng vì đứa nào cũng tham nhũng. Dân oan có lý để la hò giải tán Ban Chỉ Đạo Chống Tham nhũng vì Ban này là trò tếu, trò hề và trò đểu tại vì chính Ban chống Tham nhũng lại không muốn cho người ta chống Tham nhũng.
Tham nhũng là những bãi phân lộ diện, phải diệt con trùng ỉa ra bãi phân mới được
Riêng phần tôi, tôi không quan tâm nhiều đến việc chống tham nhũng hay không chống tham nhũng. Khi Nhà Nước CSVN hô hào chống tham nhũng hay dùng biện pháp diệt những người dám chống tham nhũng, tôi coi là thứ yếu, là tếu là trò hề, là đểu cán. Điều mà tôi quan tâm chính yếu là phải diệt cái nguyên nhân tham nhũng.
Tôi coi tham nhũng, lãng phí là những bãi phân, khi thì vùi kín đi được, khi thì để lộ ra để người ta thấy mà chống. Bãi phân được dấu kín hay sơ hở để lộ ra không phải tự nhiên mà có những bãi phấn ấy. Phải có người ỉa ra thì mới có bãi phân. Điều quan trọng đối với tôi không phải là những bãi phân, mà chính là người ỉa ra những bãi phân đó. Muốn diệt Tham nhũng và Lãng phí, không phải là đi hốt những bãi phân để lộ ra, mà phải diệt chính những tên ỉa ra những bãi phân ấy.
Trong bài QUAN ĐIỂM tuần trước, chúng tôi đã viết về những điều kiện sinh ra Tham nhũng, Lãng phí như sau:
=> Điều kiện ĐỘC TÀI CHÍNH TRỊ. Thực vậy, nếu không có độc tài chính trị, mà đi Lãng phí, ăn bẩn Tham nhũng, thì người ta vặn cổ đi cho chết yểu rồi. Phải có độc tài chính trị, xử dụng Công an để dưới chiêu bài ổn định chính trị mà bóp họng người khác.
=> Điều kiện ĐỘC QUYỀN KINH TẾ. Tham nhũng và Lãng phí thuộc về Tiền bạc, của cải, Kinh tế. Dành độc quyền Kinh tế thì mới vơ vét được nhiều tiền bạc.
=> Điều kiện ĐÁNH ĐĨ giữa ĐỘC TÀI CHÍNH TRỊ và ĐỘC QUYỀN KINH TẾ để đẻ ra con vi trùng THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ. Tôi chủ ý dùng chữ đánh đĩ, chứ không phải tôi nói tục. Không thể dùng chữ giao cấu, mà phải dùng chữ đánh đĩ vì hai người đánh đĩ với nhau để đẻ ra quái thai THAM NHŨNG, LÃNG LÃNG, còn tìm cách lừa đảo nhau nữa. Nếu độc tài Chính trị mà sống độc thân, thọ thọ bất thân với Kinh tế, thì không thể sinh ra Tham nhũng, Lãng phí. Cũng vậy, nếu Độc quyền Kinh tế không có hoặc không được Độc tài Chính trị bảo trợ, thì làm sao làm Tham nhũng, Lãng phí bởi vì đụng đến tiền bạc người khác, họ vặn cổ đi. Phải có việc đánh đĩ giữa Độc tài Chính trị và Độc quyền Kinh tế thì mới đẻ ra quái thai THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ vậy.
Trong ba điều kiện trên đây, tôi đặc biệt lưu ý đến việc ĐÁNH ĐĨ giữa Độc tài Chính trị và Độc quyền Kinh tế. Chính việc đánh đĩ này mới đẻ ra Tham nhũng, Lãng phí. Phải tách rời hai phương diện ra, không cho chúng chung đụng để ĐÁNH ĐĨ mà đẻ ra quái thai Tham nhũng, Lãng phí.
Hốt những bãi phân tham nhũng, lãng phí, đó chỉ là nhất thời, giai đoạn. Nhưng trong trường kỳ, những người ỉa ra những bãi phân vẫn còn đó, thì chúng tiếp tục ỉa ra những bãi phân để phải hô hào đi hốt nữa. Cũng vậy, nếu diệt những quái thai tham nhũng, lãng phí, mà không diệt tận gốc việc ĐÁNH ĐĨ giữa độc tài Chính trị và độc quyền Kinh tế, thì quái thai lớn bé còn nhung nhúc lòi ra do việc ĐÁNH ĐĨ này.
Tỉ dụ thay Kết luận: Bắt sâu dâu
Nhà ai nuôi tằm lấy tơ, thì thường có vườn dâu để lấy lá cho tằm ăn. Trong ruột cây dâu, có thể có con sâu dài tới gần bằng ngón tay út. Bắt được con sâu ấy, đem nướng mà ăn, thì thật thơm ngon. Người ta cũng bắt sâu dâu để ngâm rượu uống cho bổ.
Nhưng làm sao biết được cây dâu nào có con sâu trong cả một vườn dâu chừng mấy ngàn cây?
Con sâu dâu sống trong cây dâu, chứ không bò ra ngoài để mình bắt. Nó đào trong ruột cây dâu thành một đường mương để ăn hết nhựa dâu từ gốc ăn lên. Muốn biết cây dâu nào có con sâu, thì xem những bãi phân mà nó đùn ra ngoài rơi xuống gốc cây dâu. Xem những bãi phân đùn ra ngoài, thì biết ở trong có con sâu và con sâu này lớn cỡ nào.
Nếu chỉ hốt những bãi phân đùn ra, thì cứ phải hốt hoài, nghĩa là sâu vẫn tiếp tục ăn nhựa cây dâu để ỉa ra những bãi phân. Để chấm dứt việc sâu ăn nhựa cây dâu cho đến tàn héo và để đỡ mệt công hốt phân dâu, thì phải bắt chính con sâu nằm trong lòng cây dâu ấy.
Thường buổi sáng, sâu dâu theo đường mương trong lõi cây từ gốc và mò lên cao. Vì vây sáng sớm, ra cây dâu có phân, dùng dao thật sắc, chém gần gốc dâu cho đứt cây dâu. Sâu chưa kịp chạy xuống gốc để núp. Lúc ấy chẻ thân cây dâu ra, thì bắt được sâu.
Gốc dâu còn lại mà không còn con sâu nữa, có thể mọc lên những cây dâu con không có sâu và tươi tốt. Phải diệt hẳn con sâu thì mới cứu được cây dâu để sinh ra cây nhỏ vậy.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Bài 06:
BÀ MẸ DÂN OAN TỤT QUẦN CHỬI QUÁI THAI CSVN THAM NHŨNG
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế 22.05.2008 (UNICODE) Web: http://VietTUDAN.net/11658/index.html
Dân Oan không còn nhà để che mưa nắng, không còn mảnh đất nhỏ để trồng rau cỏ mà ăn. Bị CSVN côn đồ ăn cướp hết, tất nhiên dân nghèo phải nổi xùng. Qua những năm từng làm đơn khiếu kiện mà không có giải quyết, thậm chí không được trả lời, tất nhiên dân nghèo phải xùng và xỉa xói mắng chửi đám côn đồ quái thai tham nhũng.
Những hình ảnh xỉ vả mắng chửi quái thai tham nhũng
Không cần phải biện luận dài dòng nữa, mà Dân Oan hoàn toàn có lý để mắng chửi đám côn đồ CSVN. Xin quý độc giả vào những Diễn Đàn sau đây để thấy hình ảnh Dân Oan hết còn nể nang đám côn đồ:
http://www.youtube.com/watch?v=Er0nlp5lXXk http://www.vietnamexodus.org/vne/
Xem hình ảnh, nghe những lời mắng chửi kẻ người mang chức tước, tự coi mình là kẻ sang, có quyền thế, tôi nhớ đến câu tục ngữ:”Miệng kẻ sang có gang có thép, Đồ kẻ khó vừa lọ vừa lem”. Tục ngữ ví cái mồm của kẻ có quyền thế giống như cái “đồ” của đàn bà nhà quê nghèo khó vừa lọ lem chứ không được xịt nước bông. Ví như vậy là hạ nhục những kẻ dùng mồm, cậy có công an hung dữ đàn áp, mà quát tháo bất công ra điều gang thép.
=> Dân Oan mắng chửi đòi giải tán Ban Chỉ Đạo Trung ương Chống Tham nhũng mà Nguyễn Tấn Dũng đứng đầu. Đây là điều xỉ vả, hạ nhục công khai đứa đứng đầu đám côn đồ ăn cướp. Thủ tướng phải biết nhục !
=> Dân Oan biểu tình, mắng chửi cả Quốc Hội là bù nhìn. Những Nghị gật không biết nhục hay sao !
=> Một bà mẹ Dân Oan, giữa công chúng và trước Trụ sở của Nhà Nước, đạ tụt quần xuống để khinh bỉ cả đám côn đồ CSVN quái thai tham nhũng đã ăn cướp nhà đất của bà và còn nhận thêm tham nhũng với nhau để che đậy cho nhau.
Thực đây là những xỉ nhục cho cả đám côn đồ cướp bóc và cho cả dòng họ con cái cháu chắt của đám quái thai tham nhũng. Chúng ngày đêm tửu lầu ăn chơi, dùng tiền cướp dựt được để tụt quần đàn bà con gái, rồi cho con cái ra nước ngoài giữ tiền bạc ăn cướp được.
Sự nhục nhã của bầy luồn trôn đám quái thai tham nhũng
Bầy luồn trôn đám quái thai gồm cả một số Lãnh đạo Tôn giáo, gồm lũ chính khách nhăm nhe nhẩy bàn độc, gồm tụi luồn cúi làm ăn bất nhân với kẻ cướp.
Đám giáo gian quốc doanh hãy xem hình ảnh bà mẹ Dân Oan tụt quần hạ nhục quan thầy của mình mà mình từng theo hùa nịnh bợ, ca tụng như kẻ sang có gang có thép, ngày đêm có công an dùng vũ lực hộ tống. Không còn nghĩ đến những giá trị Tôn giáo nữa, mà chỉ đi ca tụng, nịnh bợ đám quái thai tham nhũng, coi chúng như quan thầy. Không biết nhục hay sao.
Lũ chính khách nhăm nhe nhẩy bàn độc. Chiêu bài hòa giải hòa hợp chỉ là việc che đậy cho lòng hám danh. Không thể có hòa giải hòa hợp vì chính CSVN không muốn hòa giải hòa hợp với chính Dân. Lũ chính khác này chỉ có thể là chính khách gật, vâng dạ theo CSVN để mong kiếm chút danh hão. Đám côn đồ CSVN không bao giờ để cho lũ chính khách này có thực quyền. Ngược lại, chiêu bài hòa giải hòa hợp chỉ là sợi dây thung mà lũ chính khách gật dâng cho CSVN để chúng trói buộc Dân co dãn và lâu dài hơn. Hãy để cho côn đồ CSVN tiếp tục trói buộc Dân bằng dây thép để đến ngày già néo đứt dây. Ngày đó sắp tới. Việc dâng dây thung hòa giải hòa hợp để CSVN trói buộc Dân co giãn và lâu dài hơn là một tội lỗi mà lũ chính khách này đang phạm đối với Dân. Hòa giải hòa hợp là một sự phản bội của lũ chính khách hòa giải hòa hợp vậy.
Có những tên làm ăn, vì miếng ăn tủi nhục bất chính do CSVN thẩy xuống, mà đám làm ăn này phải qụy lụy gian dối, cúi đầu luồn trôn những quái thai tham nhũng lãng phí. Chúng cũng xứng đáng để bà mẹ Dân Oan chụp váy đụp lên đầu.
Bà mẹ Dân Oan tụt quần để xỉ và đám quái thai CSVN tham nhũng và cả dòng họ con cháu của chúng tiêu xài tiền trên xương máu của Dân nghèo. Con cháu của đám quái thai đang sống sang trọng hoang phí tại nước ngoài. Và việc tụt quần của bà mẹ Dân Oan tất nhiên xỉ vả luôn nhũng kẻ đang luồn trôn quái thai: những ngợm giáo gian quốc doanh, lũ chính khách nhăm nhe nhẩy bàn độc với chiêu bài hòa giải hòa hợp, bầy làm ăn theo đóm ăn tàn vô lương tâm.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
|
| | | Bài 07:
THAM NHŨNG GÂY KHỦNG HOẢNG KHÔNG PHẢI LÀ CÁ NHÂN MÀ LÀ CƠ CHẾ
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế 29.05.2008 (UNICODE) Web: http://VietTUDAN.net/11658/index.html
Trong suốt 6 Bài QUAN ĐIỂM viết cho đến nay, chúng tôi đi tìm cái nguyên nhân cốt lõi cho Khủng Hoảng Kinh tế/ Tài chánh hiện nay của Việt Nam. Cùng hợp với việc phân tích của Tiến sĩ NGUYỄN THANH GIANG, chúng tôi thấy rằng con Vi trùng chính yếu gây ra Khủng hoảng là THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ. Đàn Vi trùng này, con lớn, con bé, bò lổm ngổm ăn hại Kinh tế Việt Nam đã nhiều năm qua để kết quả là Kinh tế bệnh hoạn.
Chống tham nhũng không phải là đi bắt hết từng con Vi trùng ấy vì những lý do sau đây:
=> Vi trùng Tham Nhũng Lãng Phí nhiều quá bắt không xuể => Có những con Vi trùng quá lớn, nếu đụng đến nó, có thể mình bị hại. Tỉ dụ hai Nhà báo vừa bị Vi trùng phản công.
Đối với chúng tôi, việc chống tham nhũng lãng phí không phải là đi bắt từng con Vi trùng, mà phải phải tẩy sạch cái môi trường, cái điều kiện đẻ ra những con vi trùng ấy. Chúng tôi muốn nói đến chống THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ là chống cái CƠ CHẾ làm phát sinh Vi trùng.
Những phát biểu trong buổi trực tuyến chiều 9/5/2008 09/05/2008 22:46 (GMT + 7) http://www.tuanvietnam.net//vn/tructuyenvoitop/3710/index.aspx
Những người phát biểu trong buổi trực tuyến này chú tâm đến lãnh vực Kinh tế quốc doanh.
Ts. Nguyễn Quang A nêu rõ: “... chúng ta đang đứng trước khó khăn lớn, thể hiện ở vài con số: lạm phát, thâm hụt ngân sách liên tục ở mức cao trong nhiều năm. Nhập siêu liên tục ở mức cao và ngày càng tăng. Xu hướng đó dài cả chục năm, xuất phát từ nguyên nhân sâu xa bên trong. Chúng ta xem những con số đó là điều bình thường mà không nhìn nhận như là dấu hiệu cảnh báo nguy hiểm để lưu tâm. Đến bây giờ, mọi thứ bục ra. Trong đó, nguyên nhân chủ quan rất quan trọng, thể hiện qua lạm phát. Lạm phát kì này là hệ quả của tình hình rất lâu dài nằm trong cơ cấu kinh tế, hệ thống điều hành của chúng ta.“
Ông Nguyễn Trung đúc rút: " Đi vào kinh tế thị trường nhưng cả bộ máy về kiến thức và kinh nghiệm trong kinh tế thị trường nói chung còn yếu. Chính vì lẽ đó, Chính phủ nên có cơ chế, biện pháp khuyến khích những tiếng nói của các chuyên gia am hiểu và có nhiều trăn trở với tình hình. Chuyên gia trong bộ máy nhà nước có nói, nhưng họ khó nói khách quan, độc lập, nhiều khi chiều theo ý mặt này, mặt khác. Rất quan trọng cần tiếng nói của chuyên gia độc lập, không trong bộ máy, không kiềm tỏa bởi vị trí, các chuyên gia trong và ngoài nước, người Việt và người nước ngoài. Làm sao để những người đó mạnh dạn góp ý.“
Theo ông Nguyễn Trung, trong chuyện lạm phát "không có bài thuốc tiên nào cả, chung quy 2 việc: tiết kiệm và tăng hiệu quả đầu tư hơn nữa. Tham gia kinh tế thị trường, chúng ta chưa có kinh nghiệm. Bây giờ Thủ tướng, Chính phủ cũng khó ra lệnh cho DNNN chưa nói cả nền kinh tế. Do đó, cần các công cụ thị trường.“
Ông Trần Đức Nguyên đặc biệt nhấn mạnh “ việc nhà nước cần rốt ráo cải cách mạnh khu vực kinh tế nhà nước. Đây là giải pháp vừa trước mắt, vừa cơ bản lâu dài. Phân tích toàn bộ khó khăn đang phải đối phó, chủ yếu do tác động từ thành phần của các tập đoàn lớn, với những hoạt động trong các lĩnh vực nhạy cảm: chứng khoán, bất động sản... Tác động tiêu cực của tập đoàn kinh tế nhà nước rất rõ.
"Đến lúc phải nhìn thẳng vào sự thật như vậy, không thể nói chung chung", ông Trung nhấn mạnh.
Ông gợi ý, trước mắt phải làm là hãy công khai minh bạch về hoạt động của họ. Phải kiểm toán và công bố kiểm toán hằng năm. Hiện có muốn góp ý kiến cũng khó vì không nắm được họ làm như thế nào.
Ông Trần Đức Nguyên dẫn chứng: "Tôi lấy làm lạ, năm 2006, kiểm toán công bố tỷ lệ lãi trên vốn của Vinashin là 0,42%. Làm sao nuốt nổi 750 triệu USD tiền trái phiếu Chính phủ bán ra nước ngoài, trong khi khoản vay này đã phải chịu lãi suất chính thức đã là 7,5%. Năm sau lại nói Vinashin lãi trên 10%. Hiện nay, bức tranh kinh tế nhà nước rất tù mù, nên biện pháp khó chấn chỉnh. Tất cả các tập đoàn đều có vấn đề, nhưng không ai nắm thực tế họ hoạt động như thế nào. Cần chấn chỉnh nhưng chấn chỉnh như thế nà |
|
|
|