|  |
|  | 
| | | ========================== =================================
DIEN DAN CHINH TRI VIET NAM Dau tranh cho Tu do & Dan chu tai Viet Nam Vietnamese Political Forum Fight for Liberty&Democracy in Vietnam Tribune Politique Vietnamienne Lutte pour la Liberte&Democratie au Vietnam
========================== ================================= |
| | | =============================================================== TUONG QUAN KINH TE/CHINH TRI =============================================================== |
| | | TƯƠNG QUAN KINH TẾ-CHÍNH TRỊ: QUYỀN DẠ DẦY LÀ LÝ DO CĂN BẢN ĐƯA ĐẾN GIẢI THỂ CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Trong những tháng đầu của năm 2002, Bộ Chính Trị của Đảng CSVN, Bí thư Nông Đức Mạnh, Thủ tướng Phan Văn Khải, Phó Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Phó Thủ tướng Nguyễn Mạnh Cầm đồng lọat khẳng định rằng nền Kinh tế Tự do và Thị trường là giải pháp cứu vãn cho tình trạng đói nghèo hiện nay của Dân chúng và là con đường phải theo để phát triển Kinh tế Việt-Nam trong tương lai cho kịp với những nước chung quanh trong vùng.
LOẠT BÀI THỨ NHẤT: MÔI TRƯỜNG CHÍNH TRỊ—LUẬT PHÁP
Nền Kinh tế Tự do và Thị trường đích thực phải được thực hiện trong một MÔI TRƯỜNG CHÍNH TRỊ—PHÁP LÝ PHÙ HỢP (Environnement Politico-Juridique Adéquat). Môi trường này đòi hỏi tối thiểu phải tôn trọng 5 điểm sau đây để có tính cách phù hợp cho sự thực hiện đích thực của nền Kinh tế Tự do và Thị trường:
1) Điều 4 của Hiến Pháp dành độc quyền cho Cộng sản phải được xóa đi; 2) Tự do Ngôn luận và Báo chí phải được tôn trọng; 3) Đối lập chính trị phải hiện diện; 4) Quyền Tư hữu phải được Pháp Luật bảo đảm; 5) Tư doanh cũng như quốc doanh có đồng đều những quyền lợi cạnh tranh trong một nền Kinh tế Tự do và Thị trường.
Từ VietTUDAN số 198/20.01.05 đến VietTUDAN số 202/17.02.05, chúng tôi đã khai triển 5 đề tài này về Môi trường Chính trị—Luật pháp phù hợp (Environnement Politico-Juridique Adéquat) Về mặt Kinh tế, cuộc đấu tranh của chúng ta lúc này là rõ rệt: Phải đòi hỏi Đảng và Nhà Nước Cộng sản tôn trọng 5 điểm trên đây để thực hiện đúng đắn nền Kinh tế Tự do và Thị trường mà chính Đảng và Nhà Nước đã long trọng khẳng định chấp nhận.
LOẠT BÀI THỨ HAI: TƯƠNG QUAN KINH TẾ—CHÍNH TRỊ
Chúng tôi đã khai triển chủ đề này cho đến nay và cho thấy rằng nền Kinh tế Tự do và Thị trường đích thực là con đường tất yếu đưa đến tự giải thể của chế độ chuyên chính hiện giờ.
Bài hôm nay bàn trước hết về những trường hợp tự giải thể của Chế độ Cộng sản và sau đó nói về sự đóng góp của chúng ta trong giai đoạn này dẫn đến việc mau mắn tan rã của chế độ Cộng sản Việt-Nam.
CHỨNG CỚ LỊCH SỬ VỀ VIỆC TỰ GIẢI THỂ CỦA CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN
Không phải vì bi quan mà tôi thường khẳng định rằng hầu hết những quyết định về tương quan quốc tế, dù dưới những chiêu bài hào nhoáng luân lý hay tình người, có những động lực chính yếu liên quan đến quyền dạ dầy (stomach right). Dưới danh nghĩa trợ lực tái thiết Aâu-châu sau Thế Chiến thứ II, người Mỹ quyết định Chương Trình Marshall với 173 tỉ Mỹ kim, duới danh hiệu nhân đạo hỗ trợ tái thiết cho đẹp, nhưng thực tế ai cũng biết những động lực hoàn toàn chính đáng và đáng ca ngợi sau đây:
=> Làm cho Aâu-châu trở thành những nước có khả năng mua hàng của Mỹ. Đây là nguyên tắc mà Henry FORD đã nói rằng:’’Tôi trả lương hậu cho công nhân của tôi để họ có tiền mua xe hơi mà tôi sản xuất’’. Đây cũng là nguyên tắc rất đúng với định nghĩa của Marketing. Thực vậy, theo tác giả trứ danh KOTTLER về Marketing, môn học này không phải là đi chinh phục Thị trường để áp đặt người mua, để giết bạn hàng của mình, mà là một môn học nghiên cứu nhằm ’’Phân chia đồng đều lợi tức giữa người bán (người sản xuất) và người mua (người tiêu thụ)’’. Kinh tế Thị trường phải có người bán người mua cùng mạnh thì mới phát triển được.
=> Với Chương trình Marshall, không phải chỉ nguyên động lực Thương mại, mà còn động lực Chính trị nữa. Hoa-kỳ biết rằng, để Aâu-châu khỏi rơi toàn vẹn vào tay Cộng sản, thì phải làm cho Aâu-châu giầu lên. Staline cũng biết như vậy, nên Oâng đã cấm các nước chư hầu Đông Aâu nhận tiền bạc của Chương trình Marshall. Thù địch của Cộng sản là phát triển Kinh tế.
Đưa ra những nhận xét trên đây, chúng ta thấy dễ hiểu nguyên nhân làm giải thể Chế độ Cộng sản mà chúng tôi sẽ kể ra đây.
1) Tỉ dụ của Đảng Cộng sản Pháp
Về việc Oâng LE PEN được vào Tuyển cử chung kết, chúng tôi không muốn bàn sâu về chủ trương của Oâng và của Đảng Mặt Trận Quốc gia (Front National) của Oâng. Chúng tôi chỉ muốn nói đến việc Đảng Cộng sản Pháp tự động phải khai tử. Thực vậy, chiều tối ngày 28.04.02, khi cho cảm tưởng về việc bầu phiếu Tổng thống đợt đầu (Premier Tour), Oâng Le Pen được vào đợt hai với Oâng CHIRAC (cả hai Oâng thuộc phía hữu), Oâng Le Pen tuyên bố liền rằng Oâng rất vui mừng vì ba điều: điều thứ nhất là Dân không đi bầu nhiều vì chán nản với thể chế lúc này do Đảng Xã hội của JOSPIN cầm đầu; điều thứ hai là ĐẢNG CỘNG SẢN PHÁT TỰ GIẢI THỂ KỂ TỪ LÚC NÀY. Thực vậy, Đảng Cộng sản Pháp chỉ có 3,27% tổng số phiếu, không đủ số phiếu quy định để Nhà Nước trả tiền quảng cáo. Lý do của việc giải thể này chính là những công nhân và nông dân của những vùng Cộng sản đã chiếm trước đây, đã bầu phiếu cho Oâng Le Pen, và vì lý do là tâm trạng của những nông dân và công nhân ấy đã không cảm thấy an toàn về cuộc sống với những lời hứa trường kỳ của Đảng Cộng sản cũng như Đảng Xả hội. Đây là việc tự giải thể của Đảng Cộng sản Pháp do chính những thành phần cốt cán của Đảng quyết định.
2) Tỉ dụ tự giải thể vĩ đại của Cộng sản Liên Xô và Đông Âu
Lý do chính yếu của việc tự giải thể này là vấn đề quyền dạ dầy (stomach right). Trong những số Viet TUDAN cách đây không lâu, tôi đã đề cập đến Định mệnh Chính trị--Kinh tế (Fatalité Politico-Economique) và Định mệnh Tư bản (Fatalité Capitaliste) tất yếu dẫn đến việc chấm dứt ý thức hệ Cộng sản và việc tự giải thể Chế độ Chính trị Cộng sản.
Thực vậy, cuộc ’’Cách Mạng vô sản Cộng sản’’ chỉ lả việc dùng một lời hứa’’Thiên đàng Cộng sản’’ để lừa Dân đang lầm than vào cuộc đấu tranh giai cấp giết người tàn bạo mà mục đích là chiếm độc quyền quyền thống trị cho nhóm Hội kín ăn cướp quyền hành cho mình của Lénine. Mục đích của nhóm này là Chính trị.
Nhưng ngưỡng vọng của Dân chúng lầm than là cái quyền dạ dầy, nghĩa là bụng không đói. Ý thức hệ Cộng sản đưa đến đích điểm là’’Thiên đàng Trần thế’’. Nhưng Dân chúng chờ hoài và cảm thấy rằng Thiên đàng ấy chỉ là lời hứa ảo tưởng (Promesse utopique), trong khi ấy dạ dầy mỗi người Dân cần phải có gì cho vào. Không thực hiện được lời hứa đối với Dân, thì chế độ Cộng sản dùng những chiêu bài tinh thần như ’’Aønh hùng sản xuất! Chiến sĩ lao động! Mẹ Cách Mạng! ...’’. Nhưng khi bụng đói, thì những chiêu bài ấy không đủ sức đẩy Dân tuân theo chỉ thị Chính trị của Đảng Cộng sản. Đảng không dùng chiêu bài cổ võ tinh thần nữa, mà dùng đến sức mạnh để khủng bố bắt ép Dân phải làm theo mình. Hệ thống khủng bố Công an của Cộng sản trở thành phương pháp thống trị.
Nhưng bụng Dân vẫn đói, đói đến gần chết! Khi đói gần chết, thì Dân hết sợ đám khủng bố Công an. Đàng nào cũng chết, nên Dân nổi dậy. Yù thức hệ Cộng sản chết, những Chế độ Cộng sản Liên xô và Đông Aâu tự giải thế vì lý do bụng đói của Nhân dân.
Đảng Cộng sản Pháp hoặc Liên xô’’tuyệt đỉnh của trí tuệ loài người’’ không cần phải biện luận cao kỳ kiểu những Triết gia Sorbonne mới hiểu việc tự giải thể này. Cứ lấy cái bụng đói để suy ra cái động lực của việc chấm dứt một ý thức hệ và việc tự giải thể của các chế độ Cộng sản dựa trên lới hứa ảo tưởng. Tôi thích nhìn thực tế theo kiểu nhà quê! Thực vậy, cái dạ dầy của tôi bóp liên hồi. Nó cần mấy hột cơm để bóp, chứ nếu chỉ có lời hứa trong bụng thì nó bóp không được.
KINH THẾ THỊ TRƯỜNG DẪN ĐẾN TỰ GIẢI THỂ CỘNG SẢN VIỆT NAM
Cộng sản Trung quốc và Việt Nam cố thủ giữ lấy quyền hành. Đây là thái độ cố chấp tội lỗi. Họ biết rõ rằng ý thức hệ Cộng sản và Chế độ chuyên chế Cộng sản phải cáo chung, nhưng họ lì lợm tìm cách lừa bịp nữa để cố thủ giữ lấy quyền hành. Đây là cái trọng tội đối với dân tộc. Việc mở cửa và đổi mới chỉ là thoa dịu cái Định mệnh Chính trị-Kinh tế (Fatalité Politico-Economique) mà tôi vừa nêu ra trong những tỉ dụ ở trên. Họ buộc phải theo đường hướng Kinh tế Thị trường nếu không muốn việc tự giải thể như tại Liên xô và các nước Đông Aâu. Những tiếng ’’Định hướng Xã hội Chủ nghĩa’’ chỉ là những tiếng vô nghĩa nhằm cứu vãn cái danh dự hão mà họ biết rằng chính cái Thiên đàng Cộng sản cũng không có. Họ vẫn lập đi lập lại những tiếng ấy mong Dân còn mơ mộng hão huyền mà giúp họ cố thủ giữ lấy quyền hành. Khi viết đến điều này, nhiều khi tôi mang ý tưởng không được tích cực. Thực vậy, nhiều lúc tôi tự nói rằng:’’Nếu dân chúng Việt-Nam vẫn còn tin vào lời hứa ấy của Cộng sản, thì hãy cứ tiếp tục, tại sao tôi phải mất giờ ra báo, hô hào, đấu tranh làm gì. Cứ để cái bụng đói rũ ra, thì xem còn tin vào lời hứa của Cộng sản hay không’’. Nhưng rồi nghĩ đến đồng bào bị kềm kẹp, đàn áp, không nói lên được sự thật của lòng mình, trong đó có anh em họ hàng của tôi, nên tôi lại tranh đấu, lại viết báo...’’. Dù Cộng sản VN dùng lời hứa mới, vẫn kìm kẹp dân Việt Nam, nhưng họ đã phải buộc lòng đi vào Kinh tế Thị trường. Chính việc này sẽ dẫn họ đến cái Định mệnh thứ hai, đó là Định mệnh Tư bản. Chính định mệnh này sẽ dẫn họ đến tự giải thể. Thực vậy, xin nhắc lại Chương trình Marshall của Hoa kỳ cho Aâu-châu. Chính là chương trình tái thiết Kinh tế Tư bản và Thị trường mang một trong hai mục đích chính là ngăn chặn sự bành trướng của Liên xô trên toàn Aâu-châu. Điều ấy có nghĩa là Hoa kỳ đã quá hiểu rằng Tư bản và Thể chế Kinh tế Thị trường là một Định mệnh Tư bản (Fatalité Capitaliste) chống lại Cộng sản Cộng sản Việt-Nam đi vào Định mệnh này.
ĐÓNG GÓP CỦA CHÚNG TA TRONG VIỆC ĐẨY MẠNH VIỆC TỰ GIẢI THỂ CSVN
Tôi luôn luôn chủ trương rằng Lực lượng người Việt hải ngoại chỉ làm công tác ngoại vận cho Lực lượng chính yếu tại quốc nội để chế độ Cộng sản phải tự giải thể. Những tỉ dụ trên đây cho thấy rằng Cộng sản không bị giải thể bằng những Lực lượng đối chọi ngoại tại. Cộng sản tự giải thể bằng chính Lực lượng nội tại qua Định mệnh Chính trị—Kinh tế và Định mệnh Tư bản. Đúng vậy, Tây Đức không tấn công để giải thể chế độ Cộng sản Đông Đức. Chính chế độ này tự giải thể từ nội tại với Định mệnh Chính trị—Kinh tế. Tôi không bao giờ mơ mộng người Việt hải ngoại, từ ngoài, mang Lực lượng về giải phóng Quê hương khỏi ách Cộng sản. Nhiệm vụ của chúng ta là làm công việc ngoại vận để trợ lực cho chính Lực lượng quốc nội trong việc loại trừ chế độ Cộng sản chuyên chế. Định mệnh Tư bản (Fatalité Capitaliste) với Kinh tế Thị trường đã bắt đầu và đang được cổ võ tại Việt-Nam. Buộc lòng Cộng sản phải làm như vậy, nếu không họ sẽ phải chịu hậu quả của Định mệnh Chính trị—Kinh tế (Fatalité Politico-Economique) tái diễn như ở Nga và các nước Đông Aâu. Trong những bài này, chúng ta cũng thấy rằng việc đi theo thể chế Kinh tế Thị trường là bất hồi tố ở Việt-Nam, nghĩa là Cộng sản buộc phải đi trên con đường dẫn đến việc tự giải thể. Từ nước ngoài, chúng ta góp sức với Lực lượng quốc nội để đẩy mau việc tự giải thể này.
NHỮNG ĐỀ TÀI ĐỂ KHAI TRIỂN TRONG LOẠT BÀI THỨ HAI
Trong những số báo tới, chúng tôi xin lần lượt đi vào chi tiết của những biện pháp thực tiễn liên quan đến cái động lực chủ yếu từ quyền dạ dầy (stomach right) đã và sẽ dẫn đến việc tự giải thể của chế độ Cộng sản.
Những đề tài sau đây sẽ được lần lượt khai triển: 1) Kinh tế Thị trường là con đường tất yếu đưa đến tự giải thể chế độ độc tài Cộng sản 2) Định mệnh Tư bản và việc đẩy mạnh tiến trình tự giải thể chế độ độc tài Cộng sản 3) Lựa chọn con đường đấu tranh thực tiễn và hữu hiệu 4) Giải thể chế độ độc tài Cộng sản: ai giải thể và bằng cách nào ? 5) Kinh tế Tự do và Thị trường: con đường giải thể chế độ độc tài Cộng sản 6) Tại sao phải giải thể chế độ chuyên chính Cộng sản ? 7) Chống chuyên chính Cộng sản vì tương lai Dân tộc và Đất Nước. 8) Từ lãng phí Vốn đến lãng phí Nhân lực 9) Giải thể chế độ chuyên chính Cộng sản: tình cảm xung động hay quyết định hữu lý?
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
|
| | | TƯƠNG QUAN KINH TẾ-CHÍNH TRỊ: ĐỊNH MỆNH TƯ BẢN VÀ ĐẨY MẠNH VIỆC TỰ GIẢI THỂ CỦA CSVN Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
LOẠT BÀI THỨ NHẤT: MÔI TRƯỜNG CHÍNH TRỊ—LUẬT PHÁP Nền Kinh tế Tự do và Thị trường đích thực phải được thực hiện trong một MÔI TRƯỜNG CHÍNH TRỊ—PHÁP LÝ PHÙ HỢP (Environnement Politico-Juridique Adéquat). Môi trường này đòi hỏi tối thiểu phải tôn trọng 5 điểm sau đây để có tính cách phù hợp cho sự thực hiện đích thực của nền Kinh tế Tự do và Thị trường: 1) Điều 4 của Hiến Pháp dành độc quyền cho Cộng sản phải được xóa đi; 2) Tự do Ngôn luận và Báo chí phải được tôn trọng; 3) Đối lập chính trị phải hiện diện; 4) Quyền Tư hữu phải được Pháp Luật bảo đảm; 5) Tư doanh cũng như quốc doanh có đồng đều những quyền lợi cạnh tranh trong một nền Kinh tế Tự do và Thị trường. Từ VietTUDAN số 198/20.01.05 đến VietTUDAN số 202/17.02.05, chúng tôi đã khai triển 5 đề tài này về Môi trường Chính trị—Luật pháp phù hợp (Environnement Politico-Juridique Adéquat) Về mặt Kinh tế, cuộc đấu tranh của chúng ta lúc này là rõ rệt: Phải đòi hỏi Đảng và Nhà Nước Cộng sản tôn trọng 5 điểm trên đây để thực hiện đúng đắn nền Kinh tế Tự do và Thị trường mà chính Đảng và Nhà Nước đã long trọng khẳng định chấp nhận.
LOẠT BÀI THỨ HAI: TƯƠNG QUAN KINH TẾ—CHÍNH TRỊ Chúng tôi đã khai triển chủ đề này cho đến nay và cho thấy rằng nền Kinh tế Tự do và Thị trường đích thực là con đường tất yếu đưa đến tự giải thể của chế độ chuyên chính hiện giờ. Những đề tài sau đây sẽ được lần lượt khai triển: 1) Kinh tế Thị trường là con đường tất yếu đưa đến tự giải thể chế độ độc tài Cộng sản 2) Định mệnh Tư bản và việc đẩy mạnh tiến trình tự giải thể chế độ độc tài Cộng sản 3) Lựa chọn con đường đấu tranh thực tiễn và hữu hiệu 4) Giải thể chế độ độc tài Cộng sản: ai giải thể và bằng cách nào ? 5) Kinh tế Tự do và Thị trường: con đường giải thể chế độ độc tài Cộng sản 6) Tại sao phải giải thể chế độ chuyên chính Cộng sản ? 7) Chống chuyên chính Cộng sản vì tương lai Dân tộc và Đất Nước. 8) Từ lãng phí Vốn đến lãng phí Nhân lực 9) Giải thể chế độ chuyên chính Cộng sản: tình cảm xung động hay quyết định hữu lý?
Yù tưởng chính yếu trong bài này là nhìn nhận việc đang đi vào Định mệnh Tư bản của Cộng sản Việt-Nam và tìm những biện pháp đẩy mạnh việc tự giải thể của chế độ độc tài Cộng sản ấy. VIỆC TỰ GIẢI THỂ CỦA CỘNG SẢN ĐÃ XẨY RA NHƯ ĐỊNH MỆNH
Trong bài QUAN ĐIỂM của VietTUDAN số vtdx0078 ngày 02.05.02, chúng tôi lược tóm lý do chính yếu của bviệc tự giải thể của những chế độ Cộng sản Liên xô, các nước Đông Aâu và thử nhìn con đường đang dẫn đến việc tự giải thể của chế độ Cộng sản Việt-Nam.
=> Chúng tôi gọi là tự giải thể có nghĩa rằng từ trong lòng chế độ, gồm Đảng, Nhà Nước và khối Dân đang bị khống chế, phát sinh một động lực nổ bùng ra phá tan chế độ (Implosion). Thực vậy, không có hiện tượng một lực lượng ngoại tại đối diện đánh vào để dẹp chế độ. Chúng ta chỉ ghi nhận hai trường hợp mà lực lượng ngoại tại đập tan Cộng sản khi mà những người này đang ở giai đoạn tiến đến chiếm chính quyền để thiết lập chính thức chế độ chuyên chế của họ, nghĩa là ở lúc mà Cộng sảngchưa chiếm trọn quyền hành. Đó là trường hợp của Nam Dương và của Chí Lợi. Soekarno tại Nam Dương đã thẳng tay trừng trị Cộng sản khi cái đầu của nó mới đập vỡ vỏ trứng và định chui ra hoành hành. Pinochet tại Chí Lợi đã cứng rắn diệt Allende và đồng bọn khi đám này muốn đặt chế độ Cộng sản tại nước này. Ngoài hai trường hợp ấy, các chế độ Cộng sản khi đã được thiết lập, dù coi là vững chắc, sau một thời gian đã dần dần đi đến tự giải thể vì cái Định mệnh Chính trị—Kinh tế (Fatalité Politico-Economique).
=> Cái động lực cơ bản đưa đến việc tự giải thể, đó là việc không thể giải quyết vấn đề Kinh tế cho Dân. Động lực ấy là cái quyền Dạ dầy (Stomach Right) của Dân. Người ta sống không phải chỉ nguyên vì cơm gạo, nhưng không có cơm gạo, thì người ta chết và hết sống để nghĩ đến những quyền khác. Cộng sản đã dùng Kinh tế để phục vụ Chính trị đảng phái, nên dân đói và chết. Bụng đói và trước khi chết, thì Dân khùng lên, đạp tan những cùm kẹp chính trị của Đảng. => Trung Cộng và Việt Cộng nhìn rõ cái tàn nhẫn của Định mệnh Chính trị—Kinh tế ấy, buộc lòng phải đổi mới, mở cửa, nhưng vẫn muốn giữ chút thể diện cho ý thứ hệ bằng những từ như’’định hướng XHCN’’,’’đang quá độ tiến lên XHCN’’... Đó là những xảo ngữ. Hai nước này phải tìm giải quyết quyền Dạ dầy ở con đường Kinh tế Tự do và Thị trường. Không tìm con đường này, cái Định mệnh Chính trị—Kinh tế cũ sẽ đập tan chế độ của họ tức khắc như ở Nga và Đông Aâu. Nhưng khi buộc lòng phải tìm giải quyết ở Kinh tế Tự do và Thị trường, thì họ phải tiến đến một cái Định mệnh thứ hai, đó là Định mệnh Tư bản (Fatalité Capitaliste). Trung Cộng và Việt Cộng đang phải chấp nhận Định mệnh này. Đi vào Kinh tế Tự do, Thị trường, tức là đi trên con đường dẫn đến việc tự giải thể chế độ Cộng sản. Biết như vậy, mà vẫn phải đi, vì vậy chúng tôi gọi là Định mệnh.
Tóm tắt lại một cách đơn giản: Dân bị cùm kẹp trong chế độ Cộng sản, trước khi chết đói, thì bùng dậy đập tan chế độ. Đó là Định mệnh Chính trị--Kinh tê (Fatalité Politico-Economique). Phải giải quyết bằng Kinh tế Tự do, Thị trường, nếu muốn trì hoãn việc tự giải thể. Nhưng với Kinh tế Tự do, Thị trường, khi no đủ và giầu có rồi, thì Dân phải bảo vệ sự no ấm và sung sướng của mình, không để Cộng sản cướp bóc nồi cơm của mình để phục vụ chính trị độc đoán cũa Đảng. Đó là Định mệnh Tư bản (Fatalité Capitaliste).
NHẬP CUỘC ĐẨY MẠNH KINH TẾ TỰ DO, THỊ TRƯỜNG
Tại Trung Cộng, Giang Trạch Dân đã phải tuyên bố cho người tư bản nhập Đảng. Giai cấp trung lưu đang chiếm dần ưu thế. Đài Loan đã dùng số vốn khổng lồ của mình để đấu tranh chính trị đối với Trung Cộng. Người ta không nói nhiều đến việc Trung Cộng đe dọa tấn công Đài Loan nữa. Nắm Tài chánh là nắm mạch tim của Kinh tế. Đài Loan đang nắm mạch tim ấy trong Kinh tế Hoa-Lục, nhất là về tiểu công nghệ, ngành nghiệp chủ chốt của Kinh tế Trung Cộng lúc này. Quả thực, Đài Loan đã nhập cuộc và đấu tranh bằng con đường Kinh tế. Họ đang chiếm ưu thế trong việc đấu tranh ’’Quốc—Cộng’’ cổ truyền.
Về mặt trong nước, với những công kích của mọi giới của Đảng đối với các Công ty nhà nước, với Nghị quyết 07- NQ/TW của Bộ Chính trị cùng với những lời khẳng định của Nông Đức Mạnh về việc hội nhập Kinh tế Quốc tế (Tự do, Thị trường), với những lời tuyên bố công khai cổ võ Kinh doanh tư nhân của Phan Văn Khải, với những khích lệ các Công ty tư nhân mới đây của Nguyễn Mạnh Cầm, và với những Dự Luật tư nhân hóa những Công ty quốc doanh; về mặt Quốc tế, với những điều kiện mà Tổ chức Thương Mại Quốc tế (WTO / OMC) buộc Việt Nam phải tuân theo, với đòi hỏi và kiểm soát của Ngân Hàng Thế Giới (World Bank) khi cho Việt-Nam vay 110 triệu Mỹ kim với lãi suất ưu đãi để thực hiện Dự án xóa đói giảm nghèo cho những tỉnh con đẻ của chế độ tại Bắc Việt, Cộng sản Việt-Nam buộc phải đi vào con đường Kinh tế Tự do, Thị trường.
Đây là việc công khai chấp nhận đi vào cái Định mệnh Tư bản, nghĩa là Cộng sản chấp nhận đi vào con đường tự xóa bỏ Ý thức hệ của mình và tiến dần đến việc tự giải thể chế độ. Qua những lời tuyên bố trên đây, chúng tôi thấy rằng Cộng sản công nhận sự thất bại của mình và đồng ý (bó buộc) một cuộc tự giải thể, mặc dầu dùng một cách nói cho đẹp để chữa thẹn. Đây là cuộc cách mạng giải thể chế độ Cộng sản, nhưng có lẽ những người chủ trương, hoặc là còn tự thẹn thùng vì đã thuộc về chế độ nên phải chữa thẹn, hoặc là bộ máy Cộng sản cồng kềnh và quá nặng nề nên phải lựa chiều cách mạng cho khéo, đã không làm đột ngột bùng mạnh như ở Liên xô và Đông Aâu. Nhưng việc chấp nhận hay bó buộc giải thể chế độ Cộng sản đã được tuyên bố.
Nhìn sự chuyển biến như trên, chúng ta, những người và những Phong trào đang đấu tranh cho Nhân quyền và cho Thịnh vượng nơi Quê hương, chọn thái độ nào và phương cách đấu tranh ra sao cho hữu hiệu nhất? Tất nhiên mục đích của chúng ta là đi đến việc giải thể chế độ Cộng sản, một chế độ khủng bố Nhân quyền và cản ngăn sự phát triển Kinh tế tại Việt Nam.
Như trên đã thấy, chính Đảng (Bộ Chính trị và Tổng Bí Thư) và Nhà Nước (Thủ tướng và Phó Thủ tướng) đã khẳng định việc đi vào Kinh tế Tự do, Thị trường, con đường đi đến Định mệnh Tư bản để chế độ Cộng sản tự giải thể.
Chúng ta, những lực lượng đấu tranh cho Nhân quyền và Thịnh vượng của Quê Hương cũng cùng nhắm việc giải thể chế độ Cộng sản mà tranh đấu. Do đó thái độ đấu tranh lựa chọn của chúng ta là NHẬP CUỘC cùng với Quốc nội đẩy mạnh cái tiến trình giải thể này. Cái động lực chủ yếu đưa đến giải thể là Kinh tế, quyền Dạ dầy của người Dân. Đánh chính vào cái động lực cơ bản ấy, thì cuộc đấu tranh mới gặt được kết quả hữu hiệu nhất mà chúng ta mong ước. Tỉ dụ khi chúng ta chỉ nêu trống không Nhân quyền, Dân chúng có thể nghe nhiều và đang bận tâm làm ăn, nên không chú tâm cho lắm đến việc ấy; nhưng khi chúng ta nói đến quyền Dạ dầy, Dân chúng thấy bụng đói nên cảm thấy liền và cùng chúng ta đấu tranh; khi chúng ta nói đến việc những Lãnh đạo tham nhũng, cướp tiền của Dân để gửi con cái đi học nước ngoài, sống vương giả, thì những sinh viên học sinh ở nhà, đang đói khổ, sống qua ngày mà vẫn phải ráng học mặc dầu học xong nhìn tương lai thất nghiệp, tất nhiên lãnh hội liền những điều chúng ta nói để cùng đấu tranh. Chúng ta nhìn cái động cơ chính yếu ấy, cái quyền Dạ dầy, mà đấu tranh để đẩy mạnh việc giải thể chế độ.
Trong việc NHẬP CUỘC đấu tranh này, chúng ta phải giữ vững bản lãnh, phải giữ vững mục đích giải thể chế độ Cộng sản, nghĩa là khi NHẬP CUỘC, mà không nắm vững lập trường và mục đích, chúng ta có thể dễ trở thành công cụ cho đối phương.
BIẾN CHỨNG PHẢI ĐỀ PHÒNG
Nhiều lần trong những số báo trước đây, chúng tôi luôn luôn nhắc tới những biến chứng có thể xẩy ra trên con đường Kinh tế Tự do, Thị trường để có thể đi đến một nền Kinh tế Tư bản phục vụ cho những nhóm Cộng sản Mafia.
Có thể trường hợp xẩy ra như sau. Đảng và Nhà Nước Cộng sản tuyên bố con đường Kinh tế Tự do, Thị trường. Nhưng Đảng và Nhà Nước đang nắm độc quyền chính trị, độc quyền khủng bố, độc quyền tham nhũng, độc quyền ăn cướp của công làm của riêng. Giai cấp tư sản lớn lên trong Kinh tế Tự do, Thị trường. Nhưng với những độc quyền vừa kể ra, thì giai cấp tư sản này lại gồm những thành phần con cháu của những Lãnh đạo Cộng sản hiện hành. Lúc ấy, khi cái tên Cộng sản đã bị xóa đi và nền Kinh tế Thị trường mang danh hiệu là của tư nhân, nhưng những tư nhân kia lại từ Đảng, con cháu Lãnh đạo Đảng mà ra. Đó là nền Kinh tế tư bản Mafia thoát thai từ Cộng sản. Trong nền Kinh tế ấy, nhóm ăn cươp ban ngày lộ diện hiện nay sẽ trở thành nhóm ăn cướp ban đêm khó thấy.
Chúng tôi sẽ có dịp, trong những số báo tới, bàn về những biện pháp cấp bách để đề phòng biến chứng này và để tiến tới một thể chế Kinh tế Tư bản đích thực trong một Môi trường Chính trị—Luật pháp phù hợp (Environnement Politico-Juridique adéquat) mà Nhà Nước Cộng sản buộc phải chấp nhận; nếu không có được Môi trường thực hiện ấy, việc khẳng định đi theo Kinh tế Tự do, Thị trường chỉ là việc mị dân và lừa đảo.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
|
| | | TƯƠNG QUAN KINH TẾ-CHÍNH TRỊ: LỰA CHỌN ĐƯỜNG ĐẤU TRANH THỰC TIỄN VÀ HỮU HIỆU Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
LOẠT BÀI THỨ NHẤT: MÔI TRƯỜNG CHÍNH TRỊ—LUẬT PHÁP Nền Kinh tế Tự do và Thị trường đích thực phải được thực hiện trong một MÔI TRƯỜNG CHÍNH TRỊ—PHÁP LÝ PHÙ HỢP (Environnement Politico-Juridique Adéquat). Môi trường này đòi hỏi tối thiểu phải tôn trọng 5 điểm sau đây để có tính cách phù hợp cho sự thực hiện đích thực của nền Kinh tế Tự do và Thị trường: 1) Điều 4 của Hiến Pháp dành độc quyền cho Cộng sản phải được xóa đi; 2) Tự do Ngôn luận và Báo chí phải được tôn trọng; 3) Đối lập chính trị phải hiện diện; 4) Quyền Tư hữu phải được Pháp Luật bảo đảm; 5) Tư doanh cũng như quốc doanh có đồng đều những quyền lợi cạnh tranh trong một nền Kinh tế Tự do và Thị trường. Từ VietTUDAN số 198/20.01.05 đến VietTUDAN số 202/17.02.05, chúng tôi đã khai triển 5 đề tài này về Môi trường Chính trị—Luật pháp phù hợp (Environnement Politico-Juridique Adéquat) Về mặt Kinh tế, cuộc đấu tranh của chúng ta lúc này là rõ rệt: Phải đòi hỏi Đảng và Nhà Nước Cộng sản tôn trọng 5 điểm trên đây để thực hiện đúng đắn nền Kinh tế Tự do và Thị trường mà chính Đảng và Nhà Nước đã long trọng khẳng định chấp nhận. LOẠT BÀI THỨ HAI: TƯƠNG QUAN KINH TẾ—CHÍNH TRỊ Chúng tôi đã khai triển chủ đề này cho đến nay và cho thấy rằng nền Kinh tế Tự do và Thị trường đích thực là con đường tất yếu đưa đến tự giải thể của chế độ chuyên chính hiện giờ. Những đề tài sau đây sẽ được lần lượt khai triển: 1) Kinh tế Thị trường là con đường tất yếu đưa đến tự giải thể chế độ độc tài Cộng sản 2) Định mệnh Tư bản và việc đẩy mạnh tiến trình tự giải thể chế độ độc tài Cộng sản 3) Lựa chọn con đường đấu tranh thực tiễn và hữu hiệu 4) Giải thể chế độ độc tài Cộng sản: ai giải thể và bằng cách nào ? 5) Kinh tế Tự do và Thị trường: con đường giải thể chế độ độc tài Cộng sản 6) Tại sao phải giải thể chế độ chuyên chính Cộng sản ? 7) Chống chuyên chính Cộng sản vì tương lai Dân tộc và Đất Nước. 8) Từ lãng phí Vốn đến lãng phí Nhân lực 9) Giải thể chế độ chuyên chính Cộng sản: tình cảm xung động hay quyết định hữu lý?
Đấu tranh chống Cộng, nhằm giải thể chế độ độc tài của họ để cho dân được hưởng những quyền căn bản của con người và để kinh tế Việt nam được phát triển, đó là công việc mà chúng ta đã làm từ những chục năm nay. Vấn đề chúng tôi muốn đặt ra ở đây là đâu là con đường đấu tranh thực tiễn và hữu hiệu nhất hiện nay. Trong bài QUAN ĐIỂM của báo VietTUDAN số 79 trước, chúng tôi đã phân tích cái động lực chính yếu đã đưa đến việc tự giải thể chế độ Cộng sản ở những nước Nga và Đông Aâu. Cái động lực ấy đi từ quyền Dạ dầy (Stomach right) cụ thể. Chính vì đang lo sợ cái động lực ấy lớn mạnh lên nơi dân chúng Việt-Nam, mà Đảng Cộng sản và Nhà Nước Việt-Nam đồng loạt tuyên bố việc chấp nhận nền Kinh tế Tự do, Thị trường như một đường lối cứu vãn chế độ. Nhưng chúng tôi lại nhìn thấy con đường Kinh tế Tự do, Thị trường cũng chính là con đường dẫn đến việc tự giải thể chế độ Cộng sản hiện hành tại Việt-Nam. Cộng sản hứa Thiên đàng trần thế cho dân, nhưng họ đã không làm được bởi lẽ họ đã bắt dân làm kinh tế để phục vụ cho ý đồ độcù quyền chính trị của họ, chứ không phải là phục vụ cho cái quyền dạ dầy của dân. Cái quyền dạ dầy là lý do của sự cố gắng làm kinh tế và cũng là mục tiêu gần nhất để phục vụ. Cộng sản VN đã khẳng định Kinh tế Tự do, Thị trường. Chúng tôi nhập cuộc và cũng lựa chọn con đường Kinh tế Tự do, Thị trường là con đường đấu tranh thực tiễn và hữu hiệu để đưa đến việc tự giải thể chế độ Cộng sản. Thực tiễn và hữu hiệu bởi vì dân nhìn thấy rõ cái quyền cụ thể của dạ dầy hơn là lãnh hội cái ý nghĩa của nhân quyền trừu tượng, và nhất là bởi vì khi bụng đói thì phải giải quyết ưu tiên cái bụng đói ấy trước khi cùng chúng ta suy nghĩ về những gì trừu tượng. Cộng sản dựng lên bức tường Bá Linh. Khi bức tường này sụp đổ, chúng tôi đã có dịp nói rằng sẽ có bức tường Bá Linh thứ hai dựng lên, nhưng lần này bởi những người theo Kinh tế Tự do, Thị trường cốt ý bảo vệ những gì họ đã chịu khó làm việc tích trữ được để bảo đảm cho sự an toàn của cuộc sống ’’dạ dầy’’ của họ. Trong thập niên mới đây, những Đảng Xả hội các nước Tây Aâu vẫn tiếp tục mơn trớn dân chúng bằng những hình ảnh đẹp đối với tha nhân mà quên điều quan trọng đối với mỗi cá nhân là sự an toàn của của cuộc sống mỗi người, nhất là vật chất, là dạ dầy. Nhưng mới hai năm gần đây, chính những người dân không được an toàn về dạ dầy đã chuyển hướng chính trị Tây Aâu về phía hữu. Hai cuộc bầu phiếu ở Pháp và Hòa Lan cho thấy sự chuyển hướng rõ rệt này. Aùo, Thụy sĩ, Bồ Đào Nha, Đan Mạch, Ý, Pháp, Hòa Lan không còn tin phía tả nữa, mà xoay chiều về phía hữu để có sự an toàn cần thiết nhất: an toàn của dạ dầy. Dân không còn mơ Tiên như Cộng sản và Xã hội chủ nghĩa hứa, nhưng họ cần làm cho có tiền để tự mua lấy Tiên. Họ biết rằng hãy lấy Tư bản mà mua Cộng sản. Hãy nói đúng cái điều mà dân đang quan tâm thì dân mới nghe; Hãy giúp dân thực hiện điều mà dân đang muốn thì dân mới có cảm tình; Hãy cùng dân đòi hỏi Nhà Nước phải thực hiện nền Kinh tế Tự do, Thị trường đích thực. Đó là sự lựa chọn con đường đấu tranh của báo ViệtTUDAN mà chúng tôi coi là thực tiễn và hữu hiệu nhất để mau đi đến việc tự giải thể chế độ Cộng sản. Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
TƯƠNG QUAN KINH TẾ-CHÍNH TRỊ: GIẢI THỂ CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI CỘNG SẢN: AI GIẢI THỂ VÀ BẰNG CÁCH NÀO? Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
LOẠT BÀI THỨ NHẤT: MÔI TRƯỜNG CHÍNH TRỊ—LUẬT PHÁP Nền Kinh tế Tự do và Thị trường đích thực phải được thực hiện trong một MÔI TRƯỜNG CHÍNH TRỊ—PHÁP LÝ PHÙ HỢP (Environnement Politico-Juridique Adéquat). Môi trường này đòi hỏi tối thiểu phải tôn trọng 5 điểm sau đây để có tính cách phù hợp cho sự thực hiện đích thực của nền Kinh tế Tự do và Thị trường: 1) Điều 4 của Hiến Pháp dành độc quyền cho Cộng sản phải được xóa đi; 2) Tự do Ngôn luận và Báo chí phải được tôn trọng; 3) Đối lập chính trị phải hiện diện; 4) Quyền Tư hữu phải được Pháp Luật bảo đảm; 5) Tư doanh cũng như quốc doanh có đồng đều những quyền lợi cạnh tranh trong một nền Kinh tế Tự do và Thị trường. Từ VietTUDAN số 198/20.01.05 đến VietTUDAN số 202/17.02.05, chúng tôi đã khai triển 5 đề tài này về Môi trường Chính trị—Luật pháp phù hợp (Environnement Politico-Juridique Adéquat) Về mặt Kinh tế, cuộc đấu tranh của chúng ta lúc này là rõ rệt: Phải đòi hỏi Đảng và Nhà Nước Cộng sản tôn trọng 5 điểm trên đây để thực hiện đúng đắn nền Kinh tế Tự do và Thị trường mà chính Đảng và Nhà Nước đã long trọng khẳng định chấp nhận. LOẠT BÀI THỨ HAI: TƯƠNG QUAN KINH TẾ—CHÍNH TRỊ Chúng tôi đã khai triển chủ đề này cho đến nay và cho thấy rằng nền Kinh tế Tự do và Thị trường đích thực là con đường tất yếu đưa đến tự giải thể của chế độ chuyên chính hiện giờ. Những đề tài sau đây sẽ được lần lượt khai triển: 1) Kinh tế Thị trường là con đường tất yếu đưa đến tự giải thể chế độ độc tài Cộng sản 2) Định mệnh Tư bản và việc đẩy mạnh tiến trình tự giải thể chế độ độc tài Cộng sản 3) Lựa chọn con đường đấu tranh thực tiễn và hữu hiệu 4) Giải thể chế độ độc tài Cộng sản: ai giải thể và bằng cách nào ? 5) Kinh tế Tự do và Thị trường: con đường giải thể chế độ độc tài Cộng sản 6) Tại sao phải giải thể chế độ chuyên chính Cộng sản ? 7) Chống chuyên chính Cộng sản vì tương lai Dân tộc và Đất Nước. 8) Từ lãng phí Vốn đến lãng phí Nhân lực 9) Giải thể chế độ chuyên chính Cộng sản: tình cảm xung động hay quyết định hữu lý?
Đây là mục đích chính yếu của mọi Phong trào đấu tranh cho Dân chủ hiện nay: GIẢI THỂ CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN để Dân được hưởng những quyền Tự do căn bản, để đời sống Kinh tế được phát triển. Hai câu hỏi luôn luôn là mối bận tâm: * Ai giải thể chế độ Cộng sản hiện hành ? Từ Hải ngoại hay tại Quốc nội ? * Giải thể bằng cách nào? Bằng võ lực hay bằng tiến trình Dân chủ không bạo động ?
Bài này muốn góp ý kiến về hai câu hỏi căn bản ấy. AI GIẢI THỂ ?
Có thể có những Phong trào nhìn vấn đề khác với chúng tôi và bất đồng ý kiến về việc phân tích trả lời hai câu hỏi. Nhưng chúng tôi đã chọn lựa thái độ cứ nói lên sự thực để ’’biết mình biết ta’’, để cuộc đấu tranh đưa về những việc làm thực tiễn, có hiệu lực thực sự.
Người Việt từ Hải ngoại
Chỉ lấy tiêu chuẩn tuổi tác, chúng ta có những nhận xét sau đây:
1) Lớp Thanh niên trong tuổi từ 20 đến 35: Đây là tuổi nồng cốt trong những cuộc đấu tranh nhân dân. Khởi đầu những Phong trào đấu tranh nhân dân thường bắt nguồn từ tuổi này. Thanh niên cỡ 20 đến 27 tuổi tại Hải ngoại thì sinh ra tại ngoại quốc. Thanh niên ở tuổi 35 thì khi bỏ Việt Nam, mới có 8 tuổi. Như vậy, lớp tuổi 20-35 hầu như không có những hình ảnh sống của thời chiến tranh Quốc—Cộng trước năm 1975. Lớp thanh niên này lớn lên học hành tại ngoại quốc. Một số lớn có thể quên ăn nước mắm, nhất là mắm tôm...Khi gặp nhau, có lẽ họ thích nói chuyện với nhau bằng tiếng nước ngoài hơn là nói tiếng Việt-Nam. Những người đã ra trường, có công ăn việc làm với đồng lương cao, có cuộc sống tiện nghi ở ngoại quốc. Như vậy, ngay cả nếu chỉ khuyên họ về làm việc tại Việt-Nam với đồng lương thấp, đó là điều khó khăn, mặc dầu chưa nói đến việc yêu cầu họ bỏ công ăn việc làm bên này, để về sống kham khổ tại Việt-Nam, xuống đường đấu tranh hay cầm võ trang giải thể chế độ Cộng sản.
2) Lớp trung niên từ 35 đến 45/50 tuổi: Những người 40 tuổi lúc này, khi bỏ Việt-Nam, mới chỉ 13 tuổi, còn trong tuổi học trò. Những người lớn nhất 45 tuổi của lớp này, lúc bỏ Việt-Nam cũng chỉ có 18 tuổi, còn đang ở tuổi học Trung học tại Việt Nam. Lớp 35 đến 45 tuổi hiện nay, hồi ấy chưa từng phải nhập ngũ, chịu đựng những gay gắt chiến tranh Quốc—Cộng, nên ý thức về Cộng sản chưa có những thấm thía lắm. Vì vậy, nếu lúc này yêu cầu họ vào một cuộc đấu tranh kiên trì, cam go như việc giải thể chế độ Cộng sản, chúng tôi e rằng có những khó khăn để dấy động phong trào. Nhất nữa lớp tuổi này lại có gia đình, con cái đang ở tuổi đi học ở nước ngoài. Họ phải có trách nhiệm làm việc bảo vệ cuộc sống gia đình và tương lai con cái. Việc khuyên họ bỏ hết công việc để trở về Việt-Nam đấu tranh giải thể chế độ Cộng sản là vấn đề rất khó khăn. Ngay cả việc việc yêu cầu những người có khả năng trong lớp tuổi này về để giữ những chức vụ Nhà Nước, họ cũng phải đắn đo nhiều yếu tố: (i) Phải bỏ quốc tịch nước ngoài để hoàn toàn hồi tịch Việt Nam; thực vậy không thể giữ hai quốc tịch vì dân chúng Việt Nam không chấp nhận người làm việc công quan trọng đứng hai hàng; (ii) Họ cũng phải so sánh đồng lương hiện hành, việc làm chắc chắn tại ngoại quốc, với số lương tại Quê hương mà công việc có những bấp bênh.
3) Lớp tuổi 45/50 đến 65: Lớp tuổi này đã sống những kinh nghiệm bản thân gay gắt đối với chiến tranh Quốc—Cộng. Lúc này 50, khi bỏ Việt-Nam, họ ở tuổi 23. Những vị lúc này 65 tuổi, khi rời Việt-Nam là lúc 38 tuổi, tuổi đã có chức phận trong Quân đội hoặc Hành chánh. Những Vị này có những kinh nghiệm Cộng sản tại Miền Nam, nhưng không có kinh nghiệm về Cộng sản tại Miền Bắc, thời đấu tranh chính trị, thanh trừng đảng phái. Lớp tuổi này đã sống với chiến tranh, tinh thần chống Cộng vững chắc, nhưng thể xác đã bắt đầu cảm thấy uể oải, những khớp xương bắt đầu cảm thấy triệu chứng nhức mỏi. Khyên những Vị trong lớp tuổi này về Việt-Nam xuống đường đấu tranh hay cầm súng lội bùn chiến đấu giải thể Cộng sản, chắc các Vị càng cảm thấy các khớp xương nhức mỏi hơn.
4) Các cụ từ 65 trở lên: Thời chưa rời Việt-Nam năm 75, những Vị ấy nắm cán cân nẩy mực trong Quân đội và Hành chánh. Có những Vị đã sống với Cộng sản ngay từ Miền Bắc. Tinh thần chống Cộng của các Vị tuyệt vời, nhưng thân thể thì không cho phép các cụ xuống đường ở Sài gòn biểu tình nữa. Mỗi năm trôi đi là mỗi năm thân người tăng thêm những trở ngại.
Nhìn kỹ vào các lớp tuổi như trên, chúng ta thấy rằng đồng bào Việt-Nam tại Hải ngoại không thể là một Lực lượng mang Cách mạng, nhất là vũ trang, trở về Việt Nam giải thể chế độ Cộng sản được nữa. Những Mặt Trận, những Phong trào chủ trương mang lực lượng vũ trang từ Hải ngoại về giải phóng Quê Hương khỏi chế độ Cộng sản dường như đi ngược thời gian, vẫn sống tâm tình tuổi thanh niên còn cường tráng trước năm 1975 tại Việt-Nam.
Mỗi một thời, mỗi một hoàn cảnh, một nhiệm vụ khác, một vai trò khác. Chúng tôi muốn nói đến công tác ngoại vận tại Hải ngoại. Lực lượng nhân sự Hải ngoại của chúng ta là một Lực lượng tuyệt vời về ngoại vận mà chúng tôi sẽ có dịp đề cập đến tỉ mỉ.
Người Việt tại Quốc nội
Đây là Lực lượng chính yếu trách nhiệm việc giải thể chế độ Cộng sản. Chúng ta ở Hải ngoại chỉ góp phần và chỉ có khả năng góp phần vào việc giải thể chế độ Cộng sản. Như trên đã phân tích, chúng ta không có khả năng thay thế được Lực lượng tại Quốc nội trong việc đấu tranh giải thể chế độ Cộng sản. Câu nói ’’Đời cua, cua máy; Đời cáy, cáy đào’’ nhiều khi trở thành rất hữu ích để mỗi người trách nhiệm lấy đời mình đúng với vị trí mà mỗi người đang sống. Mỗi người tự cảm đúng trách nhiệm, thì việc chung mới hữu hiệu. Những ai đã từng giữ trách nhiệm trong các đoàn thể, nhất là các đoàn thể ái hữu, chắc chắn đã có lần cảm thấy rằng việc mình chịu khó cố gắng đội đá vá trời được trả ơn bằng những lời nói xóc họng, vô ơn.
Tỉ dụ trách nhiệm chính yếu điều hành Tổ chức Giáo Hội Công giáo Việt-Nam là Hàng Giám Mục. Giáo dân Hải ngoại quan tâm đấu tranh chống lại việc đàn áp của Cộng sản, các Giám Mục đã yên tiếng, thậm chí có những Vị còn công kích lòng nhiệt tình của chúng ta. Từ ngày có Vị Giám mục tuyên bố ’’việc Cha Lý là việc nhỏ, ít ai biết tới’’, tôi càng thương Cha Lý hơn và càng hăng say đấu tranh cho cá nhân Cha Lý. Đôi lúc tôi nghĩ ’’nếu lúc này trong Hàng Giám mục đã yên tiếng kia, có Vị nào bị Cộng sản bắt nèn ở trong tù, chưa chắc tôi đã lên tiếng đấu tranh cho Ngài’’. ’’Đời cua, cua máy; Đời cáy, cáy đào’’.Tôi thong thả bình tâm uống bia và lẩm bẩm:’’Đáng đời!’’.
Trách nhiệm việc giải thể chế độ Cộng sản là của Lực lượng người Việt tại Quốc nội. Người Việt Hải ngoại chỉ có khả năng làm công tác ngoại vận để hỗ trợ cho Lực lượng chính yếu ở nhà. Nhiều khi chúng ta hăng say quá, cứ coi mình như bao thầu tất cả, khiến người khác quên trọng trách của chính họ.
GIẢI THỂ BẰNG CÁCH NÀO ?
Cộng sản Việt Nam đã trở thành cối chầy, cố đấm ăn xôi, gỉa điếc làm ngơ mà không nghĩ đến liêm xỉ. Vì vậy việc chúng ta từ Hải ngoại viết hoài cho họ, ra tuyên ngôn, đưa kháng thư, kiến nghị, thư ngỏ, dường như chỉ như nước đổ lá môn. Họ đã trở thành những con trâu, phải quất mới đi. Chỉ có Lực lượng Quốc nội mới có khả năng quất họ được và đây cũng là trách nhiệm của người Việt ở nhà.
Hiện nay thì Lực lượng Quốc nội chưa đứng lên quất mạnh. Đã có triệu chứng của sự đứng lên, nhưng chưa đủ mạnh. Tình trạng chưa đứng lên mạnh là vì những lý do sau đây:
* Sự đe dọa khủng bố của bạo lực đàn áp công an còn quá mạnh.
* Dân chúng quá cực nhọc, nghèo khổ, ngày đêm lo giải quyếtà làm ăn sinh sống, nghĩa là việc đấu tranh cho quyền dạ dầy còn ưu tiên hơn những quyền khác.
Chúng tôi đã suy nghĩ rất nhiều, tìm xem những con đường khơi dậy lòng can đảm của đại đa số quần chúng khiến họ không sợ Công an khủng bố. Thực ra tôi ít tin vào lòng can đảm, nhưng tôi tin tưởng một điều rằng khi một người bị đẩy vào chỗ cùng cực không lối thoát thì phải bùng dậy tự phản ứng. Chúng ta có thể ca ngợi đây là lòng cản đảm hoặc nhìn qua đó thấy cái động lực của phản ứng chỉ vì ở tình trạng không thể làm khác hơn.
Từ những số VietTUDAN trước...đến số này, chúng tôi đã viết tìm hiểu cái động lực chính yếu khiến người dân ở đường cùng tại Nga và Đông Aâu đứng bùng lên quất Cộng sản. Cái động lực ấy là lý do Kinh tế, cái bụng đói cùng cực. Qua sự phân tích, chúng tôi nhìn thấy rằng con đường đấu tranh qua ngả Kinh tế khiến dân lắng nghe hơn là chỉ viết về những ý niệm Tự do, Dân chủ, Nhân quyền như những bài phân tích lý thuyết, ý niệm trừu tượng. Dân thường nói:’’Nói gì thì nói, nhưng đụng đến nồi cơm là có chuyện! ’’, nhất nữa trong lúc bụng dân đang đói.
Cộng sản biết điều ấy. Vì vậy Đảng và Nhà Nước vừa đồng loạt tuyên bố chấp nhận chủ trương theo nền Kinh tế Tự do, Thị trường.
Chúng tôi cũng nhìn thấy rằng con đường Kinh tế Tự do, Thị trường là một giải pháp dẫn đến việc giải thể chế độ Cộng sản. Nhưng nền Kinh tế Tự do, Thị trường này phải là nền Kinh tế đích thực theo đúng nghĩa của nó và phải hội đủ một môi trường Chính trị—Luật pháp (Environnement Politico-Juridique) chính hiệu, chứ không ngụy trang cho việc chiếm của công làm tư bản do nhưng con ông cháu cha đang nắm độc quyền chính trị.
Nghĩa là chúng tôi chọn con đường đấu tranh cho một nền Kinh tế Tự do, Thị trường đích thực. Nền Kinh tế này chỉ có thể gọi là đích thực khi nó dựa trên căn bản thực thi Nhân quyền trong một Tổ chức Dân chủ đúng danh.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
|
| | | TƯƠNG QUAN KINH TẾ-CHÍNH TRỊ: KINH TẾ TỰ DO VÀ THỊ TRƯỜNG: CON ĐƯỜNG GIẢI THỂ CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI CS Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
LOẠT BÀI THỨ NHẤT: MÔI TRƯỜNG CHÍNH TRỊ—LUẬT PHÁP Nền Kinh tế Tự do và Thị trường đích thực phải được thực hiện trong một MÔI TRƯỜNG CHÍNH TRỊ—PHÁP LÝ PHÙ HỢP (Environnement Politico-Juridique Adéquat). Môi trường này đòi hỏi tối thiểu phải tôn trọng 5 điểm sau đây để có tính cách phù hợp cho sự thực hiện đích thực của nền Kinh tế Tự do và Thị trường: 1) Điều 4 của Hiến Pháp dành độc quyền cho Cộng sản phải được xóa đi; 2) Tự do Ngôn luận và Báo chí phải được tôn trọng; 3) Đối lập chính trị phải hiện diện; 4) Quyền Tư hữu phải được Pháp Luật bảo đảm; 5) Tư doanh cũng như quốc doanh có đồng đều những quyền lợi cạnh tranh trong một nền Kinh tế Tự do và Thị trường. Từ VietTUDAN số 198/20.01.05 đến VietTUDAN số 202/17.02.05, chúng tôi đã khai triển 5 đề tài này về Môi trường Chính trị—Luật pháp phù hợp (Environnement Politico-Juridique Adéquat) Về mặt Kinh tế, cuộc đấu tranh của chúng ta lúc này là rõ rệt: Phải đòi hỏi Đảng và Nhà Nước Cộng sản tôn trọng 5 điểm trên đây để thực hiện đúng đắn nền Kinh tế Tự do và Thị trường mà chính Đảng và Nhà Nước đã long trọng khẳng định chấp nhận. LOẠT BÀI THỨ HAI: TƯƠNG QUAN KINH TẾ—CHÍNH TRỊ Chúng tôi đã khai triển chủ đề này cho đến nay và cho thấy rằng nền Kinh tế Tự do và Thị trường đích thực là con đường tất yếu đưa đến tự giải thể của chế độ chuyên chính hiện giờ. Những đề tài sau đây sẽ được lần lượt khai triển: 1) Kinh tế Thị trường là con đường tất yếu đưa đến tự giải thể chế độ độc tài Cộng sản 2) Định mệnh Tư bản và việc đẩy mạnh tiến trình tự giải thể chế độ độc tài Cộng sản 3) Lựa chọn con đường đấu tranh thực tiễn và hữu hiệu 4) Giải thể chế độ độc tài Cộng sản: ai giải thể và bằng cách nào ? 5) Kinh tế Tự do và Thị trường: con đường giải thể chế độ độc tài Cộng sản 6) Tại sao phải giải thể chế độ chuyên chính Cộng sản ? 7) Chống chuyên chính Cộng sản vì tương lai Dân tộc và Đất Nước. 8) Từ lãng phí Vốn đến lãng phí Nhân lực 9) Giải thể chế độ chuyên chính Cộng sản: tình cảm xung động hay quyết định hữu lý?
Trong bài trước, chúng tôi chỉ nói đến hai lực lượng Nhân dân: Lực Lượng Nhân dân Quốc nội là chủ lực giải thể chế độ Cộng sản bằng con đường đòi hỏi thiết thực việc thi hành đúng đắn một nền Kinh tế Tự do và Thị trường và Lực Lượng Nhân dân Hải ngoại là trợ lực cho Quốc nội, làm công tác ngoại vận tại những xứ sở mình đang sinh sống.
Với bài hôm nay, chúng tôi đề cập tới một Phong trào thuộc Lực Lượng ở trong nước, đang dần dần lớn mạnh, phát sinh từ chính nội bộ của Đảng Cộng sản. Phong trào này khá hữu hiệu trong việc giải thể chế độ Cộng sản. Chúng tôi bàn về ba điểm:
- Sự mất tin tưởng dần dần vào chế độ Cộng sản - Động cơ đối kháng nội bộ hiện hành - Những Nhóm đối kháng đang phát sinh
SỰ MẤT TIN TƯỞNG DẦN DẦN VÀO CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN
Ngay sau năm 1975, với tờ báo LIÊN HỘI của Liên Hội Sinh viên Việt-Nam tại Thụy sĩ, cùng với Tổn Hội Sinh viên Paris, chúng tôi đã viết về khả năng hợp tác giữa Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam và Quân Lực Việt-Nam Cộng Hòa còn ở lại trong nước. Có những yếu tố để có thể đưa đến sự hợp tác này: (i) Khả năng Kinh tế của Miền Nam; (ii) Liên hệ gia đình của những người tập kết và những người chống Cộng Miền Nam; (iii) Liên hệ gia đình của Lính Bắc Việt với khối người Bắc di cư chống Cộng; (iv) Tâm tình địa phương giữa Miền Nam và Miền Bắc. Nếu để tình trạng chung sống sau 1975 kéo dài, có thể đi tới sự hợp tác chặt chẽ tạo thành Lực lượng Miền Nam trấn át Miền Bắc về chính trị cũng như quân sự. Nên lưu ý rằng lực lượng Quân lực Việt-Nam Cộng hòa được huấn luyện khá vững chắc trước đây có thể nhập với Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam để đối chọi lại Miền Bắc. Đảng Cộng sản Việt-Nam (Bắc Bộ) nhìn thấy nguy cơ này, nên đã vội thống nhất Đất Nước, truất quyền những Lãnh tụ chủ yếu của Mặt Trận như Nguyễn Hữu Thọ, Nguyễn Thị Bình..., đồng thời cho cán bộ người Bắc tràn vào nắm chủ chốt những cơ quan quản trị Miền Nam.
Sự đụng chạm trực tiếp Nam-Bắc này đã tạo bước đầu tiên của sự hủ hóa của lớp cán bộ Cộng sản Miền Bắc. Họ vào Miền Nam, chứng kiến sự thực khác hẳn với những lời tuyên truyền lừa bịp trước đây của Cộng sản Miền Bắc. Họ cảm thấy và ước ao Miền Bắc được Miền Nam giải phóng chứ không còn mang căm thù do tuyên truyền rằng phải hy sinh vào Giải phóng Miền Nam khỏi sự bóc lột tận xương tủy của Mỹ. Những đồng bào Miền Nam còn ở lại sau 1975 đều thầm cười những câu chuyện như bà con Miền Bắc mang vào Nam ít đấu gạo đỏ để cho bà con di cư năm 1954 ăn cho đỡ đói, mang cả chén bắt vào Miền Nam tặng, sợ bà con trong Miền Nam bị bóc lột phải ăn bốc...Người ta cũng nhớ những câu chuyện cán bộ vào Miền Nam, thấy thang máy, cứ đứng trong đo, đi lên đi xuống thưởng thức, hoặc mua cá lóc bỏ vào cầu tiêu nuôi, rồi nó chui đi mất, thì hô hoán là Mỹ Nguỵ ăn cắp cá của mình...
Họ vào Miền Nam, chứng kiến thực tế khác hẳn với những tuyên truyền lừa bịp của chế độ. Họ còn vơ vét chở cả những con búp bế vất đi của Miền Nam về Bắc làm quà tặng.
Thời gian trôi qua, tầng lớp cán bộ vào Miền Nam nay đã chọn Miền Nam làm nơi sinh sống. Một số không theo lệnh để về Miền Bắc nữa. Một số lập gia đình với những bà vợ của những Sĩ quan Cộng hòa đã ra đi hoặc phải đi cải tạo. Lập gia đình, họ chiếm gia sản để làm ăn tại Miền Nam. Chúng tôi đã gặp những Công ty mà chồng là cán bộ Cộng sản Miền Bắc còn trẻ, trong khi ấy vợ là bà Sĩ quan Cộng hòa đã sồn sồn...Một số cán bộ của Đảng Miền Bắc, bị ép buộc phải trở về, đã không ngần ngại bỏ Đảng.
Sau khi bức tường Bá Linh sụp đổ, chúng tôi đã có dịp sang Varsovie, Moscou, thăm những khu làm ăn như Dom Năm cũ và Dom Năm mới tại Moscou mà hai ông Phan Văn Khải và Nông Đức Mạnh đều biết. Tại đây, chúng tôi chuyện vãn và được biết rằng những cựu sinh viên du học tại Nga và Đông Aâu phần lớn không muốn về với chế độ và tìm cách làm ăn tại những nước này bằng mọi phương tiện. Sau khi rời Việt-Nam năm 1965, lần đầu tiên tại Moscou, tôi lại được ăn thịt chó do Cô Sinh Viên tên HƯƠNG bảo vệ Luận án Tiến sĩ tại Moscou mở quán bán thịt chó tại Dom Năm mới. Tôi cũng đã có dịp nói chuyện với ông Đại sứ Cộng sản tại Ba Lan. Oâng đã không về Bắc Việt và quyết định ra Đảng, ở lại Varsovie, mở quầy bán chả giò.
Oâng Giáo sư Chử Văn Đông, Tiến sĩ Toán học tại Varsovie, đã chửi tục: ’’Địt mẹ, Hồ Chí Minh và Đảng đã lừa tôi. Hồi còn nhỏ học ở Bắc, chúng nói rằng mỗi em mỗi ngày phải bỏ ra một nắm gạo để cứu đoiù Miền Nam. Bây giờ thì mới thấy chúng nó nói phét, lừa bịp’’.
Đợt hủ hóa đầu tiên này do sự chung đụng Bắc-Nam tạo sự mất tin tưởngvào những bịp bợm, tuyên truyền của Đảng.
Thời gian trôi. Buộc lòng chế độ phải tuyên bố đổi mới, mở cửa để sống còn.Việc mở cửa là dịp chung đụng thứ hai tạo thêm mất tin tưởng vào chế độ. Thực vậy, đây không phải chỉ nguyên việc chung đụng Bắc-Nam, mà là sự chung đụng giữa Quốc nội và Hải ngoại, chung đụng giữa Cộng sản và Tư bản.
Sự sụp đổ của Đế quốc Cộng sản, sự chung đụng Tư bản và Cộng sản càng làm tăng thêm sự mất tin tưởng vào chế độ Cộng sản. Xin hỏi thẳng những người Lãnh đạo Cộng sản rằng họ còn tin vào sự cao đẹp của chế độ Cộng sản hay không. Nếu họ còn tin, tại sao không gửi con cái đi Trung Cộng mà học cho đúng lý tưởng, mà ngược lại tìm hết cách gửi con cái đi Mỹ học trong một chế độ bóc lột.
Cái lý do còn giữ chế độ, không phải vì còn tin tưởng vào sự cao đẹp, nhưng chỉ vì muốn duy trì chế đội, với độc quyền chuyên chính, để cướp đoạt quyền lợi, của cải cho cá nhân mình.
ĐỘNG CƠ ĐỐI KHÁNG HIỆN HÀNH
Cái lý tưởng Cách Mạng vô sản thời Lénine không còn nữa. Những hứa hẹn quyến rũ đã lộ diện thành ảo tưởng. Những bịp bợm tuyên truyền lừa dối đã bị thực tế lật tẩy. Bụng đói gần chết thì hết hơi hoan hô ủng hộ chế độ.
Lòng tin tưởng vào chế độ đã xẹp bép xuống tại chính những người trong Đảng, ngay cả nơi những người lãnh đạo. Nhưng chế độ Cộng sản vẫn còn được giữ lại tại Việt Nam. Cái động lực chính yếu cơ bản là bảo vệ quyền hành để tiện bề ăn cướp của chung làm của riêng. Đây không phải là điều tôi nói để vu oan cáo dạ, để chửi bới Cộng sản, mà là một sự thật hiển nhiên. Tôi xin thách đố những ai bênh đỡ Cộng sản, chỉ dậy cho tôi những lý do đẹp đẽ mà Cộng sản Việt-Nam cố lì lợm giữ cái chế độ chuyên chính này đè lên đầu Dân Việt-Nam.
’’Cộng sản vô thần đàn áp Tôn giáo’’. Cái câu nói này ngày nay không còn trúng nữa. Thực vậy, có phải Cộng sản ngày nay vẫn say mê chủ thuyết vô thần để mà đàn áp, tiêu diệt Tôn giáo hay không ? Cộng sản lúc này không còn vì sự đối chọi vô thần, hữu thần mà đàn áp Tôn giáo nữa, mà chỉ vì sợ Tôn giáo là một lực lượng có thể đứng lên tố cáo sự cướp dựt của cải bẩn thỉu của họ. Họ sẵn sàng để các tín hữu đi Nhà Thờ, đến Chùa...miễn là đừng động chạm gì tới sự lì lợm giữ chế độ để ăn cướp của Dân. Các Linh mục tha hồ làm Lễ, nói về Chúa, nhưng không được động chạm tới quyền chuyên chính của họ và những cướp bóc mà họ làm. Vì quyền lợi cá nhân, Cộng sản có thể làm tất cả, ngay cả việc cho con cái theo tôn giáo, làm Truyền đạo của Tin Lành, hay đi tu trong các dòng tu Công giáo để có dịp xuất ngoại. Về điểm này, một số những vị lãnh đạo Tôn giáo đang bị Cộng sản lợi dụng đổi chác.
Đại Hội Đảng kỳ IX công khai chấp nhận việc Tham nhũng và Lãng phí của Đảng. Đây là một cách nói cho nhẹ đi mà thôi. Đích thực đó là việc cố thủ dành độc quyền ăn cướp của chung làm của riêng. Lớn ăn cướp lớn, bé ăn cướp bé, vừa ăn cướp, vừa giả hình, vừa nói láo, khủng bố tinh thần...Ai đụng đến lông chân những tên cướp công khai ấy, thì chúng lại bịa đặt hết chuyện này đến chuyện kia để đàn áp. Đây cũng không phải là điều tôi bịa đặt ra để công kích Cộng sản, mà là một thực tế. Linh mục Nguyễn Văn Lý, Luật sư Lê Chí Quang...là những tỉ dụ còn đang sống.
Điều mà tôi muốn mạnh ở đây không phải viết về cái động lực chính yếu để cố thủ giữ lại chế độ, nhưng là nhìn qua cái động cơ ấy để thấy sự phát sinh và lớn mạnh của Phong trào đối kháng từ trong Đảng mà ra. Phong trào lớn mạnh để trở thành một lực lượng giải thể chính chế độ.
Xem một phim cao bồi tổ chức ăn cướp một ngân hàng. Khi chưa ăn cướp được tiền, thì họ đoàn kết thân thiện với nhau. Nhưng khi ngồi trước một đống tiền mới ăn cướp được, thì họ nghĩ đến thanh toán nhau, chiếm phần lớn hơn hoặc độc quyền chiếm trọn đống tiền. Đảng cướp Cộng sản Việt-Nam cũng không ra khỏi cái luật lệ chung ấy bởi vì những thành viên không còn tinh thần nữa mà chỉ nhìn cái của cải cướp dựt.
Không cướp được nhiều thì đối kháng để hạ kẻ kiếm được nhiều. Nhưng khi cướp được nhiều, thì cũng phải tìm cách loại trừ kẻ kiếm được ít để diệt khẩu. Sự đối kháng trở thành tất yếu trong Đảng Cộng sản ngày nay vì tranh danh quyền lợi.
NHỮNG NHÓM ĐỐI KHÁNG ĐANG PHÁT SINH
Với tình trạng hủ hóa, mất dần lòng tin tưởng vào Đảng Cộng sản và Chế độ, cộng thêm việc nhìn vào lòng dạ bán Nước cầu vinh của Lãnh đạo Đảng, những Phong trào Đối kháng sau đây đang được thành hình và lớn lên:
=> Phong trào các Đảng viên Lão thành Những Vị lão thành này của Đảng đã phục vụ Đảng và Chế độ trong thời gian chiến tranh, lúc này thấy lý tưởng trước đây hiện ra là những che đậy cho những chuyên chế đê tiện, thấy sự phục vụ của mình bị phản bội, đồng thời chính họ và con cháu họ không được hưởng những quyền lợi vật chất mà Nhóm Lãnh đạo hiện hành đang dành dựt chia phần đe tiện.
=> Phong trào Tranh chấp giữa các Đảng viên Lãnh đạo Trong việc chia phần dành dựt dấu diếm, che đậy, tất nhiên có sự nghi kỵ phần lớn nhỏ. Không thể nào có sự nhất trí đòan kết giữa những kẻ cướp. Qua những lời tuyên bố được sơn phết bóng bẩy, người ta nhận thấy sự đối kháng giữa Phe Khải/Dũng và những Lãnh đạo Miền Bắc phục vụ Trung Cộng. Tôi đã có dịp nói chuyện với một cấp Lãnh đạo. Họ cần chúng ta, những người chống Cộng, phanh phui ra những thối nát của chính Cộng sản, để họ có cớ đả kích, thanh trừng lẫn nhau.
=> Phong trào chống đối của Lãnh đạo Địa phương với Trung ương Trung ương tham nhũng theo Trung ương, Địa phương tham nhũng cướp dựt theo địa phương. Có những lộng hành của Địa phương được dấu lẹm cho địa phương. Có những tham nhũng bẩn thỉu của Trung ương mà Địa phương không dám đụng chạm. Dân tin rằng Trung ương tập quyền là có thể kêu cầu người trên giải quyết cho việc dưới, mang những oan ức của Địa phương lên Trung ương khiếu nại, nhưng Trung ương lẩn tránh không dám giải quyết theo chủ trương Trung ương tập quyền. Dân không còn biết đâu là Luật pháp và đâu là Quyền hành.
=> Phong trào đối kháng của giới Kinh doanh Việt-Nam với hàng Trung Cộng Vì mục đích cố thủ duy trì chế độ Chính trị, mà Đảng và Nhà Nước Cộng sản Việt Nam đã để làn tràn hàng hóa Trung Cộng, nguồn bóp chết Kinh doanh sản xuất tại Việt nam. Hàng Việt-Nam và hàng Trung Cộng tương đối ở một mức độ sản xuất không khác nhau lắm, nhưng về hai phương diện sau đây thì có sự khác biệt rõ rệt thuận lợi cho Trung Cộng: (i) Giá cả chênh lệch: với khối người trên một tỉ 400 triệu, Trung Cộng sản xuất với giá rất rẻ vì số lượng sản xuất lớn; Việt Nam, với khối người chỉ có 75 triệu, không thể nào xử dụng lượng sản xuất làm yếu tố chính yếu để hạ giá thành thấp được (Chi tiêu sản xuất cố định/Lượng sản xuất: Cout fixe de production/ Quantite produite). Để hàng Trung Cộng vào Việt Nam là mua thuốc độc về để tự tử; (ii) Xuất cảng:liên hệ xuất cảng của Trung Cộng mạnh hơn Việt-Nam, nhất lúc này họ đã vào Tổ Chức Mậu dịch Quốc tế (WTO). Về điểm này, chúng tôi đã có dịp nói rằng Việt-Nam phải thay đổi chế độ để có sự hợp tác của khối người Tị nạn sống trên 70 Quốc gia trên Thế giới. Trong trường hợp này việc xuất cảng của Việt-Nam mới có những đầu cầu thuận lợi. Chính ông Lý Quang Diệu đã khuyên Nhà Nước Cộng sản Việt-Nam về điểm phí phạm này chỉ vì cố thủ giữ lấy một thể chế chính trị đã hòan tòan sai lầm.
=> Phong trào chồng đối quyền lợi giữa các Công ty quốc doanh Thực vậy, nguồn chống đối giữa các Công ty quốc doanh gồm việc giữ những quotas xuất cảng, việc ưu tiên lấy hàng hóa, việc dễ dàng lấy giấp phép, việc ưu tiên liên doanh với nước ngòai, việc dành dựt đấu thầu, việc ưu tiên lấy đất đai... Tôi đã có dịp liên hệ về vấn đề Gạo và Tài chánh. Công ty TIGIFOOD của Tiền Giang có gạo, nhưng phải qua quyền bán của Tổng Công ty Miền Bắc, không có gạo. Mỗi nơi giữ thế để chống nhau.
=> Phong trào Tư doanh chống Quốc doanh Đây là sự chống đối không thể tránh được. Quốc doanh có quyền, nhưng làm ăn lãng phí. Tư doanh làm ăn thực sự, nhưng không có quyền, bị Quốc doanh cản mũi kỳ đà, bị kéo theo sự thua lỗ. Với sự chấp nhận hệ thống Kinh tế Tự do và Thị trường, chúng ta phải cấu kết với giới Tư doanh để làm lớn mạnh lực lượng đối kháng chính đáng này.
=> Phong trào Giới trẻ quốc nội dành quyền sống và quyền quản trị Nước trong lương lai Chúng tôi chỉ hạn hẹp vào chính giới trẻ thuộc Đảng và chỉ vào vấn đề quyền lợi vật chất. Những con ông cháu cha có dù lớn che chở được hưởng quyền lợi ưu tiên: quyền xuất ngọai du học, có cuộc sống vật chất sung suớng do việc cướp của công của cha mẹ làm lãnh đạo. Những con ông cháu cha có phương tiện và được ưu tiên xuất ngọai này, khi trở về sẽ lại được quyền ưu đãi về quyền hành để thống trị trên giới trẻ hiện đang phải cự nhọc, nghèo khó, đấu tranh cho việc học hành hiện nay tại Việt-Nam. Chúng ta phải hết lòng khai thác việc bất công này để giới trẻ tại Quê hương đấu tranh thực tế chống lại chế độc độc quyền ưu tiên. Để kết luận bài này, tôi xin kể câu chuyện sau đây. Khi tôi xuất bản tờ VietTUDAN, đấu tranh chống chế độ Cộng sản Việt-Nam, thì từ trong nước có người viết chưiû tôi là đồ ham đô-là Mỹ, bám đít Mỹ, ra ăn cơm thừa của Mỹ, hồi tưởng lại thời trước 1975 làm Ngụy mà hận thù với Cách Mạng Cộng sản. Tôi đã viết trả lời cho họ rằng họ đã lầm về tôi và cố tình hiểu sai về Hải ngọai, đã hòan tòan theo luận điệu xuyên tạc, cố ý mạ lỵ cuộc đấu tranh cho Tự do, Dân chủ của Đồng bào Việt-Nam Hải ngọai hiện nay. Họ lầm vì tôi ra đi từ 1965; tôi bị chính thời tướng Khánh kết án tôi; chưa bao giờ tham dự vào Chính quyền trước năm 1975; chẳng có dịp nào tham nhũng được gì dù mình có muốn tham nhũng đi nữa; sang đây với hai bàn tay trắng, đâu có phải vì đo-la mà ra đi; phải làm việc như con chó mới kiếm được phương tiện học hành. Tôi đã mắng chửi lại không những chỉ nguyên người này, mà còn lôi cả ông ngọai, bà nội Cộng sản từ hồi Hồ Chí Minh ra mà chửi. Thư chửi của tôi đã được gửi về chính Trung ương Đảng Cộng sản để cha mẹ, ông bà chúng nó nghe, không biết dậy con cái để đi viết bậy bậy vu khống.
Dân Việt Hải ngọai, có cuộc sống yên thân, có quyền nói với người Quốc nội rằng: ’’Nếu nhát đảm không biết tự đứng lên cứu mình khỏi Cộng sản, thì ráng mà chịu. Đời cua, cua máy, đời cáy, cáy đào!’’.
Nhưng những người Việt ở Hải ngọai đã đứng lên đấu tranh, vì thấy Cộng sản dùng Công an khủng bố, bịt miệng đồng bào trong nước, dùng bạo lực mà áp đảo chí khí của người dân. Những người Việt Hải ngọai đấu tranh không phải là để trở về làm vương làm tướng, NHƯNG LÀ VÌ TƯƠNG LAI CỦA DÂN TỘC, CỦA SỰ PHÁT TRIỂN KINH TẾ VIỆT NAM CHO SÁNH KỊP VỚI NHỮNG NƯỚC LÁNG GIỀNG.
Những Phong trào chống đối vừa kể trên đây sẽ cầm lấy vận mạng Đất Nước. Cộng sản chỉ muốn mọi người ngồi yên đễ họ cướp của chung, mặc cho sự thối lui đau đớn của Dân tộc, của Đất Nước.
Chúng tôi chọn con đường đấu tranh cho một nền Kinh tế Tự do, Thị trường đích thực. Nền Kinh tế này chỉ có thể gọi là đích thực khi nó dựa trên căn bản tôn trọng NHÂN PHẨM, bảo đảm NHÂN QUYỀN và thực thi DÂN CHỦ. Những điểm căn bản này tạo một MÔI TRƯỚNG CHÍNH TRỊ—LUẬT PHÁP PHÙ HỢP (Environnement Politico-Juridique Adequat) thiết cần cho việc phát triển Kinh tế Tự do Thị trường đích thực.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
|
| | | TƯƠNG QUAN KINH TẾ-CHÍNH TRỊ: TẠI SAO PHẢI GIẢI THỂ CHẾ ĐỘ CHUYÊN CHÍNH CỘNG SẢN Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
LOẠT BÀI THỨ NHẤT: MÔI TRƯỜNG CHÍNH TRỊ—LUẬT PHÁP Nền Kinh tế Tự do và Thị trường đích thực phải được thực hiện trong một MÔI TRƯỜNG CHÍNH TRỊ—PHÁP LÝ PHÙ HỢP (Environnement Politico-Juridique Adéquat). Môi trường này đòi hỏi tối thiểu phải tôn trọng 5 điểm sau đây để có tính cách phù hợp cho sự thực hiện đích thực của nền Kinh tế Tự do và Thị trường: 1) Điều 4 của Hiến Pháp dành độc quyền cho Cộng sản phải được xóa đi; 2) Tự do Ngôn luận và Báo chí phải được tôn trọng; 3) Đối lập chính trị phải hiện diện; 4) Quyền Tư hữu phải được Pháp Luật bảo đảm; 5) Tư doanh cũng như quốc doanh có đồng đều những quyền lợi cạnh tranh trong một nền Kinh tế Tự do và Thị trường. Từ VietTUDAN số 198/20.01.05 đến VietTUDAN số 202/17.02.05, chúng tôi đã khai triển 5 đề tài này về Môi trường Chính trị—Luật pháp phù hợp (Environnement Politico-Juridique Adéquat) Về mặt Kinh tế, cuộc đấu tranh của chúng ta lúc này là rõ rệt: Phải đòi hỏi Đảng và Nhà Nước Cộng sản tôn trọng 5 điểm trên đây để thực hiện đúng đắn nền Kinh tế Tự do và Thị trường mà chính Đảng và Nhà Nước đã long trọng khẳng định chấp nhận. LOẠT BÀI THỨ HAI: TƯƠNG QUAN KINH TẾ—CHÍNH TRỊ Chúng tôi đã khai triển chủ đề này cho đến nay và cho thấy rằng nền Kinh tế Tự do và Thị trường đích thực là con đường tất yếu đưa đến tự giải thể của chế độ chuyên chính hiện giờ. Những đề tài sau đây sẽ được lần lượt khai triển: 1) Kinh tế Thị trường là con đường tất yếu đưa đến tự giải thể chế độ độc tài Cộng sản 2) Định mệnh Tư bản và việc đẩy mạnh tiến trình tự giải thể chế độ độc tài Cộng sản 3) Lựa chọn con đường đấu tranh thực tiễn và hữu hiệu 4) Giải thể chế độ độc tài Cộng sản: ai giải thể và bằng cách nào ? 5) Kinh tế Tự do và Thị trường: con đường giải thể chế độ độc tài Cộng sản 6) Tại sao phải giải thể chế độ chuyên chính Cộng sản ? 7) Chống chuyên chính Cộng sản vì tương lai Dân tộc và Đất Nước. 8) Từ lãng phí Vốn đến lãng phí Nhân lực 9) Giải thể chế độ chuyên chính Cộng sản: tình cảm xung động hay quyết định hữu lý?
Trong bài lần trước, chúng tôi đã đề cập về việc giải thể chế độ Công sản chuyên chính với ba câu hỏi, kèm những trả lời vắn tắt như sau: - Giải thể bằng con đường nào ? - Ai giải thể ? - Lãnh đạo đất nước hậu giải thể ra sao ? Giải thể bằng con đường nào ? Bằng con đường nhân dân đòi quyền dạ dầy (Stomach Right). Thực vậy chế độ CS thất bại về chủ trương Kinh tế Tập quyền Kế hoạch bao cấp, không giải quyết được quyền dạ dầy. Họ phải chấp nhận nền Kinh tế Tự do Thị trường để giải quyết. Mà nền Kinh tế này đòi phải có một Môi trường Chính trị-Luật pháp phù hợp (Environnement Politico-Juridique adequat) trong ấy những quyền tự do căn bản của con người phải được tôn trọng. Chúng tôi xác tín vào con đường Kinh tế Tự do Thị trường đích thực như con đường tất yếu giải thể chế độ Cộng sản (Xin đọc bài QUAN ĐIỂM của VietTUDAN số 82) Ai giải thể ? Lực lượng Nhân dân quốc nội là chủ lực giải thể. Còn lực lượng Người Việt hải ngoại chỉ là trợ lực, làm công tác ngoại vận. Đây là lực lượng rất quan trọng và vô cùng hữu hiệu làm ngoại vận cho chủ lực Quốc nội. Chúng tôi không tin vào khả năng của Lực lượng hải ngoại mang Cách mạng về giải phóng Quê hương. Lãnh đạo đất nước hậu giải thể ra sao ? Có người đặt câu hỏi và lo lắng AI là lãnh đạo quản trị đất nước sau khi chế độ Cộng sản phải giải thể. Đặt câu hỏi như vậy, người đó, một đàng đấu tranh cho Dân chủ, một đàng tinh thần vẫn chưa thoát khỏi quan niệm Quân chủ, Độc tài, lấy cá nhân Lãnh tụ mà trị nước. Hậu Cộng sản, chúng ta xây dựng một nền DÂN CHỦ PHÁP TRỊ, điều ấy có nghĩa là DÂN quản trị đất nước theo đúng PHÁP LUẬT do dân cùng đồng ý thiết lập lên. Vấn đề NGƯỜI (cá nhân) không còn quan trọng nữa. Tuy vậy, nếu kể đến hiệu lực Lãnh đạo, chúng ta nhìn trước hết những người đã lãnh đạo Chủ Lực Nhân dân Quốc nội.
Khi đặt ba câu hỏi như trên, chúng tôi quan niệm mọi người đều thấy rằng việc cần thiết giải thể chế độ Cộng sản chuyên chính là điều minh nhiên. Với bài hôm nay, chúng tôi trình bầy chi tiết về cái điều minh nhiên ấy để trả lời cho câu hỏi: ’’TẠI SAO PHẢI GIẢI THỂ CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN CHUYÊN CHÍNH HIỆN HÀNH?’’. Chúng tôi lần lượt đề cập đến những điểm sau đây: - Tình trạng nghèo đói của Dân chúng và thụt lùi của nền Kinh tế - Giải thể chế độ Cộng sản chuyên chính là điều cần thiết và cấp bách - Đảng Cộng sản cố thủ giữ chế độ là những kẻ nội thù của Dân tộc - Những hành động a tòng với kẻ nội thù - Đấu tranh giải thể chế độ Cộng sản chuyên chính là bổn phận cứu Nước. & |
|
|
|