|  |
|  | 
| | | ========================== =================================
DIEN DAN CHINH TRI VIET NAM Dau tranh cho Tu do & Dan chu tai Viet Nam Vietnamese Political Forum Fight for Liberty&Democracy in Vietnam Tribune Politique Vietnamienne Lutte pour la Liberte&Democratie au Vietnam
========================== ================================= |
| | | =============================================================== CONG SAN VA TON GIAO =============================================================== |
| | | ĐẶT VẤN ĐỀ TRÁCH NHIỆM VỚI ĐỨC TGM NGUYỄN NHƯ THỂ VÀ VỚI HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM
Gioan NGUYỄN PHÚC LIÊN
Chúng tôi đăng lại sau đây những bài viết của một Linh mục trẻ, của những Trí thức Công giáo và ngay cả của một Vị ngoài Công giáo:
=> Linh mục Da-minh LÊ ĐÌNH DU => Bác sĩ NGUYỄN TIẾN CẢNH => Nhà văn Duyên Lãng HÀ TIẾN NHẤT => Nhà văn Kiêm Aùi LÊ VĂN ẤN => Oâng NAM DAO, một Vị ngoài Công giáo
Tất cả nói đến việc CSVN đập phá Tượng ĐỨC MẸ SẦU BI, việc CSVN vi phạm đến Nhà Chung Huế, việc CSVN tước quyền Giáo Hội cưỡng ép di chuyển Linh mục NGUYỄN VĂN LÝ đi khỏi Nhà Chung, việc CSVN nhốt tù Linh mục NGUYỄN VĂN LÝ tại Phòng Thánh ở một Nhà Thờ.
1) VI PHẠM QUYỀN GIÁO HỘI Việc vây Nhà Chung Huế và đột nhập Nhà Chung để khám xét, tịch thu tư hữu, bắt người (một Linh mục) là hành động vi phạm trắng trợn đến chủ quyền của Tôn giáo đối với cơ sở của mình. Việc cưỡng ép di chuyển Linh mục NGUYỄN VĂN LÝ đến một họ đạo là tước quyền của Giám Mục trong việc sai một Linh mục đến một xứ đạo nào. Những vi phạm này trực tiếp liên hệ đến đức Giám mục NGUYỄN NHƯ THỂ. Ngài có nhiệm vụ và bổn phận lên tiếng bênh vực những quyền này thuộc về chính Ngài và Giáo Hội.
2) VI PHẠM NƠI THỜ PHƯỢNG THIÊN CHÚA CSVN đã biến Nhà Thờ Bến Củi thành nơi nhốt tù Linh mục NGUYỄN VĂN LÝ. Xin phân biệt Nhà Xứ với Nhà Thờ. Nhà Xứ là nơi dành cho Linh mục hoặc những người phục vụ việc thờ phượng cu ngụ. Nhà Thờ là nơi dành riêng cho việc thờ phương Thiên Chúa. Có thể quản chế hoặc bắt bớ một người trong Nhà Xứ, nhưng không thể xử dụng Nhà Thờ để làm những việc dữ bởi vì đó là nơi Thánh chỉ dùng để thờ phượng Thiên Chúa hoặc làm những việc thiện. Không thể làm những việc dữ tại Nhà Thờ dành cho Chúa bởi vì Chúa là Sự Thiện theo bản tính. Trong Thánh Kinh, chính Chúa Giêsu khi xua đuổi những kẻ buôn bán trộm cắp ra khỏi Đền Thờ Giêrusalem, đã phân định rõ rệt như vậy. Tôi còn nhớ hồi nhỏ, trong cuộc chiến tranh với Pháp, để tránh máy bay ném bom hoặc câu ca-nông, dân chúng, ngay những người ngoài Công giáo, đều đến Nhà Thờ để trú ẩn vì biết rằng người Pháp tôn trọng Nhà Thờ và không ném bom hoặc câu ca-nông vào. Trong những phim cao bồi Mỹ, ngay những tên cao bồi dữ rừng nhất, cũng biết tôn trọng Nhà Thờ mà không làm những việc giết người hoặc ác nhân nơi ấy. Việc xử dụng Nhà Thờ, nhất là Nhà Thờ có Mình Thánh Chúa để cưỡng ép nhốt tù Linh mục NGUYỄN VĂN LÝ là một việc vi phạm đến tinh thần dậy dỗ bởi chính Chúa Giêsu và truyền thống văn minh Thiên Chúa giáo.
Nhà Thờ Bến Củi trực tiếp liên hệ đến Đức Cha NGUYỄN NHƯ THỂ. Hội Đồng Giám Mục Việt Nam cũng phải có nhiệm vụ lên tiếng về việc vi phạm này tại bất cứ Nhà Thờ Công giáo nào ở Việt Nam.
3) PHÁ HỦY BIỂU TƯỢNG LÒNG TIN
Công giáo còn giữ ảnh tượng như phương tiện hữu hình biểu lộ lòng tin Tôn giáo. Ảnh tượng tự nó là những vật vô tri, nhưng qua đó người tín hữu đặt tinh thần của mình vào như những trợ lực hữu hình. Tấm ảnh của một người mẹ để trong ví, đó chỉ là tấm ảnh vô tri, nhưng người con đặt ở tấm ảnh ấy lòng tôn kính, thương yêu người mẹ. Tại sao CSVN bắt phải treo ảnh Hồ Chí Minh vì chính họ biết rằng qua tấm hình vô tri ấy, họ muốn dân chúng tỏ lòng tôn sùng.
Việc đập phá Tượng Đức Mẹ Sầu Bi (Pieta) không phải là việc phá hủy một tượng vô tri, nhưng là việc muốn phá hủy một lòng tin tôn giáo biểu lộ qua bức tượng ấy. Đây là việc vi phạm đến lòng tin tôn giáo.
Ngoài ra Tượng Đức Mẹ Sầu Bi, nguyên tác được đặt tại Đền Thánh Phêrô, cũng như tượng David ở Florence... là những kiệt tác Nghệ Thuật của Michel Ange trứ danh, đã thuộc về kho tàng Nghệ Thuật Thế Giới. Phá hủy Phó bản của Bức tượng này mà dân chúng, ngay cả những người không Công giáo, muốn chiêm ngưỡng, là việc động chạm đến tôn trọng Nghệ Thuật, Văn Hóa. Chỉ những kẻ độc tài man rợ mới phá hủy lãnh vực này mà dân chúng ngưỡng mộ.
Hội đồng Giám Mục Việt Nam phải lên tiếng về việc vi phạm đến biểu tượng lòng tin tôn giáo này.
Tóm lại:
=> Trách nhiệm của GM NGUYỄN NHƯ THỂ là ở việc để CSVN vi phạm đến Nhà Chung Huế, việc di chuyển Linh mục NGUYỄN VĂN LÝ đi nơi khác, việc xử dụng Nhà Thờ làm nơi gây tội ác. Khi GM NGUYỄN NHƯ THỂ không lên tiếng chống lại những vi phạm ấy, đó là thiếu trách nhiệm của mình. Có ba trường hợp:
* GM NGUYỄN NHƯ THỂ phải biết rõ rệt những trách nhiệm này. Nếu Ngài là một Chủ chăn đích thực của Chúa, thì Ngài phải lên tiếng công khai.
* GM NGUYỄ NHƯ THỂ biết rõ những trách nhiệm này của mình, nhưng Ngài thiếu can đảm mà không lên tiếng, đó là thái độ của một Chủ chăn thuê mà Chúa Giêsu đã nói trong Phúc Aâm.
* GM NGUYỄN NHƯ THỂ biết rõ những trách nhiệm này, nhưng Ngài về hùa với Cộng sản, làm tay sai cho CSVN, nên để CSVN vi phạm như vậy. Đây là trường hợp Ngài phải tự suy nghĩ và tự động xin TỪ CHỨC TỔNG GIÁM MỤC giống như trường hợp TGM Stanislaw Wielgus tại Warsaw, Ba-Lan.
=> Trách nhiệm của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam là ở chỗ phải bảo vệ sự Thánh của bất cứ Nhà Thờ (Nhà Thờ Bến Củi) nào thuộc Giáo Hội VN, bảo vệ lòng tin Tôn giáo của mọi Giáo dân khi bị vi phạm (Đập phá Tượng Đức Mẹ Sầu Bi).
Chúng tôi vẫn nghĩ rằng không phải tất cả mọi Giám Mục Việt Nam đều là những Chủ chăn thuê hoặc đã trở thành ngợm giáo gian quốc doanh. Nhưng sự yên tiếng của Hội đồng Giám mục Việt Nam có thể cho hiểu rằng trong Hội Đồng Giám Mục có những kẻ chăn thuê hoặc đã thành ngợm, nên tạo sự chia rẽ khiến Hội Đồng Giám Mục Việt Nam không thể lấy được những quyết định nhất thống và do đó yên lặng.
Dầu sao đây cũng là trách nhiệm của những Chủ chăn còn đích thực. Xin các Vị Chủ chăn đích thực của Chúa hãy can đảm, cứng rắn làm nhiệm vụ của mình mà việc trước tiên là thanh lọc hàng ngũ Giám Mục, yêu cầu những ngợm giáo gian quốc doanh phải làm như trường hợp TGM Stanislaw Wielgus tại Warsaw, Ba-Lan.
Gioan NGUYỄN PHÚC LIÊN |
| | | LÒNG CAN ĐẢM CỦA MỘT LINH MỤC TRẺ 2007/3/11, Lm Dom. LE DINH DU <domidu@gmail.com>:
Kính chào tất cả quý vị, Hôm nay tôi ( Lm Le Dinh Du ) vào dâng lễ tại họ nhánh Bến Củi như thường lệ vào lúc 8g 30. Vừa vào thấy 4 anh công an đứng ngày gần cửa vào phòng thánh ( nơi cha Ly đang bị giam ), tôi hơi bực mình và tôi yêu cầu những anh em đó đi ra ngoài không được đứng tại đó, họ nói vì bổn phận xin linh mục thông cảm, Tôi nói không thông cảm, tôi nói với họ yêu các ông đưa cha Lý đi chỗ khác mà canh giữ, còn đây là nhà của tôi, và tôi lại yêu cầu lần thứ 2 rồi nói nếu các anh không đi họ tôi sẽ gọi điện cho anh Ngọc ( cấp trên của họ ) lúc đó họ mới bỏ đi, nhưng rồi vẫn đứng xa dòm ngó vào, nhất là khi có giáo dân vào " nhà giam" gặp tôi có việc. Sau Thánh lễ có hai anh công an xin tôi vào thăm sức khoẻ của cha Lý, tôi đồng ý và cùng đi với họ vào trò chuyện với cha Lý, chỉ hỏi thăm sức khoẻ ... chừng 15 phút thì tôi mời tất cả ra ngoài để hưởng không khí trông lành. Họ chào ra về. Tôi và cha Lý đến ngồi dưới tháp chuông nhà thờ nói chuyện. Tôi đã chuyển lời thăm hỏi động viên của rất nhiều người đến cha Lý mà tôi không nhớ hết, cha Lý cảm động lắm và ngài nhờ tôi thay mặt ngài cảm ơn tất cả mọi người. Sức khoẻ của Cha Lý khá hơn nhiều. Xin mọi người tiếp tục cầu nguyện cho Ngài. Linh mục Dom. Lê Đình Du.
VỤ ĐẬP PHÁ TƯỢNG ĐỨC MẸ SẦU BI VÀ VIỆC TRUY TỐ LINH MỤC NGUYỄN VĂN LÝ Bs. Nguyễn Tiến Cảnh
Chúa đã dạy “Hãy thương yêu tha nhân như yêu thương chính mình vậy (Mt.22:39, Lc.10:25-28) và yêu cả kẻ thù nữa” (Lc.6: 27-28; Rm.12: 20). Đó là cốt lõi của đạo công giáo, là châm ngôn mà mỗi người công giáo chúng tôi phải thuộc nằm lòng và thực hành trong cuộc sống hàng ngày.
Hội đồng Giám mục Việt Nam đã áp dụng lời khuyên đó đối với nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam (CSVN) từ ngày mà cộng sản thống trị trên đất nước Việt Nam.
Đối ngược lại với chủ thuyết bác ái của đạo Công giáo và thuyết từ bi của Phật giáo, chủ nghĩa cộng sản, người cộng sản có những qui luật và cách ứng xử riêng đối với các tôn giáo, đặc biệt Thiên Chúa giáo/Công giáo. Karl Marx, ông tổ của cộng sản đã tuyên bố: “Xóa bỏ tôn giáo, một thứ hạnh phúc ảo tưởng của nhân dân, là đòi hỏi hạnh phúc thật của nhân dân” (Marx Engels, Tuyển Tập I, tr. 14, Nhà xuất bản Sự Thật, Hanoi).
Nhìn vào thực tế, không ai có thể phủ nhận việc cộng sản đàn áp, ức chế và cố công tiêu giệt tôn giáo, đặc biệt công giáo từ khi chủ nghĩa cộng sản được Hồ chí Minh du nhập vào Việt Nam, từ 1945 ở miền Bắc và từ 1975 cho đến hiện nay ở miền Nam Việt Nam và toàn thể đất nước Việt Nam.
Cộng sản vẫn thường tuyên bố để cho người dân được tự do tín ngưỡng và tự do tôn giáo. Nhưng thực tế thì trái ngược, hoàn toàn không giống như những lời hay ý đẹp mà họ nói về tôn giáo. Những nghị định, nghị quyết mà chánh phủ ban hành lại là những cái dây thòng lọng kẹp cổ tôn giáo và người tín hữu. Cho tự do tôn giáo, tự do tín ngưỡng thờ phượng nhưng phải theo những qui luật mà chính phủ đưa ra, phải được phép của chính quyền trung ương hay địa phương. Xin phép thì tôn giáo sẵn sàng, nhưng cho phép do nhà nước thì lại chính là một cửa ải đầy gian nan khó khăn. Nhà cầm quyền thường không cho hoặc giới hạn hay làm lơ không bao giờ trả lời đơn xin phép. Qui chế XIN-CHO đã thực sự trở thành cái hàng rào ngăn chặn tự do tôn giáo.
Khi muốn biểu diễn tự do tôn giáo ở Việt Nam, nhà cầm quyền cứ trưng dẫn hiến pháp với những lời hay ý đẹp về tôn giáo mà không hề bao giờ nói tới những nghị định, nghị quyết về tôn giáo đã giới hạn hay ngăn cản tự do tôn giáo. Trong bản phúc trình về tình trạng tôn giáo tại Việt Nam của Open Doors International đã có nhận xét rằng nhà cầm quyền Việt Nam đã rất tài tình trong việc thêu dệt, đánh bóng, trình bày những hình ảnh về tự do tôn giáo / tự do nhân quyền, đồng thời cảnh giác thế giới đừng vội tin vào những màn trình diễn và những lời hay ý đẹp họ nói về tự do tôn giáo ở Việt Nam.
Thực tế về tự do tôn giáo và tự do nhân quyền ở Việt nam quả rất khác biệt với những gì mà nhà cầm quyền Việt Nam tuyên bố. Chẳng cần trưng dẫn bằng cớ gì xa xôi, cứ nhìn hiện trạng ngay trước mắt, công giáo hay phật giáo nói riêng và tất cả mọi tôn giáo nói chung có còn làm chủ một trường học từ mẫu giáo đến tiểu học, trung học và đại học, một bệnh viện hay bất cứ một cơ sở bác ái xã hội nào không, những cơ sở mà ở chế độ cũ họ được tự do hoạt động để chăm sóc sức khỏe, nâng cao trình độ văn hóa giáo dục người dân và giúp đỡ những người nghèo khổ và trẻ mồ côi, cùi hủi, những người bất hạnh cùng cực trong xã hội.
Từ ngày cộng sản xâm chiếm miền Nam Việt Nam và toàn thể đất nước, nhà nước đã tịch thu tất cả các cơ sở bác ái, văn hóa giáo dục…làm của riêng, làm hãng xưởng, trụ sở hoặc cơ quan đảng cộng sản. Biết bao nhà thờ, chùa chiền ở những nơi xa xôi cách xa thành thị bị triệt hạ không thương tiếc. Đó là chưa kể những vụ bắt bớ giam cầm những chức sắc tôn giáo như giám mục, thượng tọa, linh mục, mục sư đại đức v.v….là những bằng cớ hiển nhiên.
Ngày 25-1-2007 thủ tướng Nguyễn tấn Dũng triều kiến Đức Giáo Hoàng Benedicto XVI. Hãng thông tấn Hanoi đã nói: “ Giáo Hội và thủ tướng Vatican đánh giá cao chính sách và thực tế tình hình tự do tôn giáo ở Việt Nam, cho đây là hình mẫu về tự do tôn giáo và tín ngưỡng”.
Không thấy bản tin của tòa thánh nói về những điều như vậy, nhưng bản tin Giáo Hội Công Giáo Hoa Kỳ cho biết chế độ Hanoi vẫn đòi hỏi phải có quyền chấp thuận thăng chức hay bổ nhiệm hàng giáo phẩm cao cấp của giáo hội công giáo Việt Nam.
Ngày 1-2-2007 nhà cầm quyền Hanoi mở cuộc họp báo công bố “Sách Trắng về tôn giáo” , ca ngợi sự phát triển tôn giáo tại Việt Nam. Chủ tọa cuộc họp báo là Nguyễn thế Doanh, phó chủ tịch ủy ban tôn giáo nhà nước, trong khi trinh bày Sách Trắng về tôn giáo đã nói: Việt Nam chưa bao giờ kiểm soát chặt chẽ để giới hạn số người theo đạo giáo.??
Hoặc khi trả lời một ký giả của tờ The Straits Times, ông đã nói: “Cộng sản không ngăn cấm đảng viên trở thành tín hữu của một tôn giáo” . Tuy nhiên khi nói vậy, Nguyễn thế Doanh vẫn công nhận rằng các đảng viên một khi thề hứa phải trung thành với lý tưởng cộng sản thì đồng thời cũng thực sự ngăn cấm họ không được có một niềm tin tôn giáo nào khác. ( ).
Ngay những lời tuyên bố của một viên chức nhà nước trước báo chí trong và ngoài nước như vậy mà vẫn có những lời nói trái ngược nhau, dối trá trắng trợn như vậy thì thử hỏi những sự việc người cộng sản lén lút làm hoặc xẩy ra ở những nơi xa xôi hẻo lánh thì họ còn trí trá thế nào.
Ngày 11-2-2007 báo điện tử Dòng Chúa Cứu Thế đăng tải một bản tin cùng với những hình ảnh về vụ nhà cầm quyền CSVN đập phá tượng Đức Mẹ Sẩu Bi (La Pietà) dựng trên một ngọn núi thuộc khu vực Nho Quan tỉnh Ninh Bình.
Ngày 18-2-2007 lực lượng công an CSVN khoảng 100 người bao vây nhà chung Huế, lục soát và tịch thu vật dụng của linh mục Nguyễn văn Lý mà không thông báo cho tòa Giám Mục Huế biết. Ngày 24-2-2007 công an cưỡng bức linh mục Lý đem về họ đạo lẻ Bến Củi cách xa thành phố Huế 22 cây số để biệt giam với hơn 40 công an ngày đêm canh chừng và thẩm vấn, khủng bố tinh thần, không cho liên lạc với bất cứ ai. Đây là một hành động vi phạm nhân quyền và tự do tôn giáo một cách rõ ràng và trắng trợn.
Ngày 3-3-2007 phái đoàn tòa thánh dẫn đầu bởi thứ trưởng ngoại giao, đức ông Pietro Parolin đi Hanoi và dự trù lưu lại Việt Nam một tuần lễ để bàn về tự do tôn giáo và bình thường hóa giữa Hanoi và Vatican đã bị gián đoạn và khủng khoảng từ tháng 4 năm 1975 cho đến nay.
Trong khoảng thời gian một tháng trời từ ngày Nguyễn tấn Dũng triều yết Đức Giáo Hoàng đến ngày phái đoàn Vatican sang Việt Nam để bàn về tự do tôn giáo và bình thường hóa giữa Hanoi và Vatican đã xẩy ra hai việc quan trọng là vụ đập phá tượng Đức Mẹ Sầu Bi và vụ khám xét nhà chung Huế bắt linh mục Lý đem đi biệt giam ở một họ đạo lẻ không có sự đồng ý của tòa Giám mục Huế mà người ta nghĩ rằng nó có một ý nghĩa đặc biệt.
Tại sao nhà cầm quyền Việt Nam lại để xẩy ra hai vụ việc như vậy trước khi phái đoàn tòa thánh đến Việt Nam?
* Đập phá tượng Đức Mẹ là một vi phạm niềm tin tôn giáo rất trầm trọng, không thể tha thứ và chấp nhận được. Cho đến nay nhà cầm quyền Việt Nam vẫn không có một thái độ hay biện pháp nào đối với chính quyền địa phương , cán bộ xã Thượng Hòa là những kẻ đã đập phá tượng Đức Mẹ.
Giáo dân địa phận Phát Diệm đã kéo nhau đến chân tượng bị đập phá để đọc kinh cầu nguyện ăn năn thống hối vì tội lỗi đã xúc phạm đến Chúa và Đức Mẹ, không tỏ một cử chỉ gì là bạo động. Nếu một vụ việc như thế xẩy ra cho Hồi Giáo thì thử hỏi hậu quả sẽ như thế nào đối với những kẻ phá hoại và cả chính quyền.
* Việc bao vây nhà chung Huế , lục soát phòng, tịch thu vật dụng và bắt linh mục Lý đem đi nơi khác biệt giam không thông báo cho tòa Giám mục là một vi phạm nhân quyền và tự do tôn giáo hiển nhiên.
Phải chăng nhà cầm quyền Hanoi muốn thử sự chịu đựng của giáo quyền công giáo Vatican?
Người cộng sản Việt Nam biết quá rõ về Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, nay họ muốn xem thái độ của Vatican? Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đã không lên tiếng về những vụ việc này. Không biết phái đoàn Vatican có lên tiếng phản đối nhà cầm quyền Việt Nam về những vi phạm tự do tín ngưỡng và tự do tôn giáo này không, đặc biệt vụ đập phá tượng Đức Mẹ Sầu Bi?
Chúng tôi biết rằng Chúa dạy chúng tôi phải thương yêu mọi người như chính mình vậy, kể cả những kẻ ghét mình nữa (Lc 6:27-28). Nhưng Chúa cũng khuyên chúng tôi phải “không ngoan như con rắn” . Chúa cũng làm gương cho chúng tôi khi Chúa nổi nóng xô đẩy bàn ghế, quở trách những kẻ làm ô uế đền thánh, biến đền thờ thành nơi buôn bán, trao đồi tiền bạc. “....Nhà Ta là nhà cầu nguyện mà các ngươi lại biến thành sào huyệt của bọn cướp” (Mt.21: 12-13).
Phái đoàn tòa thánh đến Việt Nam là để bàn về tự do tín ngưỡng, tự do tôn giáo và bình thường hóa ngoại giao. Phái đoàn chắc sẽ nhận ra được những vấn đề thực tế về tôn giáo ở Việt Nam. Trước đây Hanoi hô hào đánh đuổi đế quốc Mỹ để cứu nước, nay Hanoi mời mọc Mỹ trở lại cũng để cứu nước và Mỹ đã trở lại với cộng sản Hanoi.
Ngày 30-4-1975 khi cộng sản chiếm được Saigon đã ngay lập tức xâm nhập tòa khâm xứ và trục xuất đức khâm xứ Le Maitre khỏi Việt Nam. Bây giờ hẳn cũng là lúc cộng sản Việt Nam mời gọi Vatican trở lại Việt Nam để có lợi cho đảng cộng sản Việt Nam. Hoa Kỳ trở lại Việt Nam dĩ nhiên cũng có lợi cho Hoa Kỳ, cho tư bản Hoa Kỳ về vật chất.
Nhưng Vatican, Giáo Hội công giáo Việt Nam có được thực sự tự do tín ngưỡng và tự do tôn giáo không hay lại chỉ có được những lời hay ý đẹp ở cửa miệng nhà cầm quyền cộng sản Hanoi, làm bình phong cho Hanoi lòe bịp thế giới và nhân dân Việt Nam còn bên trong mặc sức tung hoành phá đạo và cấm đạo một cách tinh vi quỷ quyệt?
Tự do tôn giáo cũng như tự do nhân quyền và dân quyền là những vấn đề thuộc phạm trù tinh thần, nó cao quí và tinh tuyền vô cùng không thể so sánh được với vật chất, giá trị buôn bán trao đổi thương mại giữa quốc gia này với quốc gia nọ, bất chấp quyền lợi tinh thần của con người.
Tranh đấu cho tự do tôn giáo cho Giáo Hội Công Giáo, chúng ta không thể không nghĩ đến các tôn giáo khác như Phật Giáo, Hòa Hảo, Cao Đài, Tin Lành….. bởi vì họ cũng là con người, con cùng một cha chúng ta ở trên trời. Chúng ta có cơm ăn không thể quên những kẻ đói khổ đang cần miếng ăn, nhất là miếng ăn tinh thần. Chúa dạy chúng ta phải thương yêu tất cả mọi người.
Bác sĩ NGUYỄN TIẾN CẢNH
|
| | | NẾU DIỆT HẾT THAM NHŨNG RỒI …..! Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất Mấy bữa trước, trong khi Lm Nguyễn Văn Lý đang còn tuyệt thực để phản đối các hành động phi pháp và tàn bạo của CS đối với ngài, thì một vài thông tin từ trong nước đưa ra nói rằng ngài cương quyết khước từ sự nhượng bộ và hợp tác với CS của TGM Nguyễn Như Thể. Và ngay sau đó, những cái loa phản tình báo của CS tại hải ngoại hô hoán lên rằng cha Lý chống bề trên, chống giám mục, và còn chống cả Chúa nữa. ….. Thế này thì người bị các con chiên ngoan đạo chống phải là Lm Nguyễn Văn Lý chứ không còn phải là cộng sản nữa. Gió đã đổi chiều ??? CS thật là đáng sợ và cũng rất đáng nể nữa. Người viết xin phép khen VC một phát. Sự thực việc này là thế nào? Cũng tin từ trong nước cho biết khi linh mục Lê Đình Du, quản nhiệm họ đạo Bến Củi, Huế, lên tiếng phản đối công an dùng thánh đường như một nhà tù để giam giữ Lm Nguyễn Văn Lý, cha Du được một tên công an canh giữ cha Lý trả lời chắc nịch rằng (nguyên văn): “Tổng giám mục Thể đã đồng ý với chúng tôi rồi. Ông Lý phải ở đây.” Tin trên đây được xác định lại một lần nữa do một người đưa lên internet có tên là Phóng Viên FNA tường trình từ Huế ngày 6-3-2007. Phóng viên FNA viết: … linh mục Nguyễn Văn Lý luôn nói với công an: "Các anh một là đem tôi trả về lại Nhà Chung, hai là đem tôi nhốt vào nhà tù. Các anh không được biến nhà xứ Bến Củi của Công giáo chúng tôi thành nhà tù của các anh!" Nhưng lần nào cũng vậy, toán công an luôn trả lời: "Chúng tôi đã thỏa thuận với Tổng giám mục. Tổng giám mục đã nhất trí với chúng tôi. Ông không thể ra khỏi đây được." Chúng ta có thể tin tưởng hai sự kiện trên là xác thực dựa vào các yếu tố sau mà các nguồn tin trong nước đã chuyển ra:
a/ Khi công an chiếm giữ tòa TGM, lục soát, và đập phá một số đồ đạc đó, Đ/c Thể hoàn toàn làm ngơ. Ngài không lên tiếng gì. Có phải thái độ này ngụ ý là tán đồng?
b/ Khi cha Lý bị bắt, một linh mục chạy lên lầu báo cho Đ/c Thể hay, ngài thản nhiên trả lời: “Bắt rồi à! Cứ để cho họ (CS) đem đi.” Rõ ràng đức cha đồng ý việc bắt giữ này.
c/ Khi cha Lý bị đem đến họ đạo Bến Củi, được Lm Lê Đình Du gọi điện thoại trình, Đ/c Thể bật hỏi: “Tại Bến Củi có ở được không?” Nghĩa là đức cha đã biết trước việc công an đem cha Lý nhốt tại Bến Củi?
d/ Những tên công an canh giữ cha Lý không có lý do gì để phịa ra một lời nói láo, chúng lại nói láo cùng một câu như nhau. Và sau cùng,
e/ Những tin tức cùng một nội dung trên từ nhiều nguồn khác nhau loan tải. Điều đó là khả tín. Vấn đề người viết muốn bàn đến ở đây là câu trả lời của những tên công an canh giữ cha Lý: TGM Thể đã đồng ý với chúng tôi. Hoặc: TGM đã nhất trí với chúng tôi. Những câu trả lời này xác nhận 2 sự việc: một là việc CS nhốt cha Lý tại nhà thờ họ đạo Bến Củi là có thật, và hai là việc nhốt cha Lý tại Thánh Đường đã được sự đồng ý (hay cho phép) của đức TGM Nguyễn Như Thể. Sự việc một vị bề trên giáo quyền cho phép thế quyền (tức công an) bắt giữ một linh mục thuộc quyền, rồi đem nhốt tại một thánh đường là chuyện đáng cho mọi con cái của Giáo Hội phải quan tâm. Ở đây có 2 khía cạnh cần đề cập tới: vấn đề phạm pháp của linh mục bị bắt, và thánh đường bị biến thành nhà tù. 1. Vấn Đề Phạm Pháp Của Linh Mục Bị Bắt. (trường hợp cụ thể là cha Lý). Nếu cha Lý vi phạm luật Giáo Hội thì tùy theo nặng, nhẹ, Đ/c Thể là bề trên, có quyền tối đa ngưng chức (suspend) cha Lý, hoặc chế tài cách nào đó theo giáo luật qui định. Nhưng ngài không thể nhờ đến, hoặc để cho công an can thiệp vào. Không thấy Đ/c Thể thi hành kỷ luật đối với cha Lý theo giáo luật. Điều này chứng tỏ rằng cha Lý không vi phạm giáo luật. Trường hợp cha Lý phạm pháp về hình sư như trộm cướp, giết người v.v., Đ/c Thể giao cha Lý cho công an là điều nên làm. Ở đây vấn đề đặt ra là cha Lý có vi phạm về hình sự không? Chính công an cũng không thấy trưng ra được bằng cớ về điều cha lý vi phạm. Chỉ vài ngày sai chúng mới tuyên bố quyết định truy tố cha Lý ra tòa về tội tuyên truyền chống lại nhà nước XHCN. Thứ tội này, theo như người ta hiểu, nó nằm trong cái định hướng “yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội” của CS. Cả thế giới ai cũng biết rằng tại Việt Nam hiện nay mọi quyền tự do đều bị cấm đoán, trừ quyền được tự do ca tụng nhà nước và đảng CS. Cha Lý chỉ tranh đấu đòi lại các quyền tự do mà CS đã cướp đoạt của người dân mà thôi. Chẳng lẽ như thế bị coi là có tội? CS bắt nhốt cha Lý là hành vi lạm dụng quyền hành đã đành rồi, nhưng đức TGM Nguyễn Như Thể thản nhiên để cho cha Lý bị bắt thì phải giải thích ra sao? Đ/c Thể có biết rằng giáo hội Ba Lan đang thanh lọc các giáo sĩ đã từng làm tay sai cho CS ra khỏi hàng ngũ lãnh đạo vì bị coi là có tội và bất xứng. Không lý ngài coi hai việc chống CS và làm tay sai cho CS giống nhau? Có phải là mâu thuẫn lắm không? Nếu thừa nhận việc làm của GH Ba Lan hiện nay là đúng, thì hành động chống cộng của cha Lý tất phải đúng. Còn nếu cho rằng GH Ba Lan làm sai thì mới có quyền coi cha Lý là sai, và mới nên để cho công an bắt ngài chứ. Vậy lý do gì Đ/c Thể ngầm đồng ý cho công an bắt Lm Nguyễn Văn Lý nhốt tại nhà thờ Bến Củi? Có phải ngài cho rằng GH Ba Lan đang phạm phải sai lầm? 2. Thánh Đường Bị Biến Thành Nhà Tù. Tại Việt Nam CS, thánh đường biến thành kho hợp tác xã thì có. Người viết đã thấy tận mắt. Nhưng ít ra trong các thánh đường đó đã không còn tượng ảnh thánh nào. Còn một ngôi thánh đường với đầy đủ ảnh tượng thánh, và nhất là có để Mình Thánh Chúa, biến thành nơi để giam tù thì thật đây là lần đầu tiên được nghe nói đến. Điều đặc biệt là cái nhà tù này kiểu này lại được một vị tổng giám mục bề trên đồng ý cho CS xử dụng. Công an muốn nhốt cha Lý, chúng chỉ được quyền nhốt ông tại khám đường của nhà nước. Chúng không được phép biến một thánh đường đang được xử dụng thành nhà tù. Và một vị tổng giám mục đồng ý cho CS thi hành việc làm xấu xa và phạm thánh đó thì chỉ thấy có lần đầu tiên trên thế giới này xẩy ra tại nước Việt Nam XHCN mà thôi. Sự thể một số nhà lãnh đạo GHCG Việt Nam làm ngơ để cho CS xúc phạm nơi tôn nghiêm hoặc hợp tác với CS cách này hay cách khác là điều thường xẩy ra tại Việt Nam ngày nay. Chuyện tượng Đức Mẹ Hòa Bình ở vườn hoa cuối nhà thờ Đức Ba Saigon bị CS đem xe vòi rồng xịt nước là một thí dụ. Cách đây hơn một năm, bức tượng này được nghe nói là chẩy nước mắt. Sự việc chưa biết rõ thực hư. Một số linh mục quốc doanh đã vội vàng lên tiếng tuyên bố là mê tín dị đoan, trong khi rất đông giáo dân kéo đến chiêm bái và cầu nguyện. Công an Saigon sợ dân nhân cơ hội nổi loạn bèn đem xe vòi rồng đến xịt nước rửa đi các dấu tích. Sau đó đức HY Phạm Minh Mẫn ban bố một thông cáo nói rằng ngài sẽ cho thành lập một ủy ban để điều tra việc này. Ở đây có hai vấn đề đáng được nêu lên. Thứ nhất, việc CS cho xe vòi rồng xịt nước tượng Đức Mẹ là một hành động hỗn xược xúc phạm tôn giáo. Thật vậy, đối với mọi người tín hữu, tất cả các tượng ảnh đã được làm phép đều là vật thánh (sacred objects) cần được để nơi trang trọng để tôn kính. Nếu tượng ảnh đó bị hoen ố, việc lau chùi cũng cần phải được làm một cách kính cẩn. Vả lại bức tượng là tài sản riêng của tòa TGM. CS có muốn làm gì cũng phải được phép trước của tòa TGM, chứ không được ngang nhiên đem xe nước đến xịt. Hành động đó là xúc phạm tôn giáo một cách hỗn xược và thô bạo. Nếu tòa TGM Saigon ngầm ưng thuận cho CS làm như vậy là măc nhiên đồng lõa coi tượng ảnh thánh không ra gì. Còn nếu không ưng thuận mà cũng không lên tiếng phản đối thì điều đó khó có thể biện minh. Thứ hai, đức HY Phạm minh Mẫn hứa cho mở cuộc điều tra đến nay hơn một năm rồi mà không thấy công bố kết quả. Bất kể chuyện tượng Đức Mẹ có chẩy nước mắt thật hay không, nhưng hứa mà không thực hiện thì đó chỉ là lời hứa lèo hứa cuội, phải chăng chỉ cốt ý xí gạt giáo dân cho qua chuyện hầu làm vừa lòng CS mà thôi! Lại một chuyện nữa mới xẩy ra. Tượng Đức Mẹ Pieta tại giáo xứ Đồng Đinh, Phát Diệm, bị CS đập phá một cách có chủ ý và cực kỳ thô bạo. Giáo dân khắp nơi trông chờ đức cha Phát Diệm lên tiếng. Hơn một tháng trời rồi mà vẫn thấy giáo quyền im re. CS giết chết chính mình, người công giáo có thể hy sinh mạng sống. Nhưng khi CS đập phá các biểu tượng mà mình tôn thờ, không lẽ các nhà lãnh đạo giáo hội vẫn cứ lạnh lùng đứng ngó? Chuyện đức cha Bùi Tuần thân hành sang tận Roma để chuyển đòi hỏi của CS ngưng việc phong thánh đáng kể là một vết nhơ trong lịch sử GHCGVN. Sự việc xẩy ra lâu rồi nhưng nó vẫn không phai mờ trong ký ức của người công giáo Việt Nam. Đành rằng sống trong xã hội là phải tương nhượng nhau. Có tương nhượng xã hội mới có hòa bình. Nhưng những chuyện đại loại như trên cho thấy hàng lãnh đạo GHVN đã đi quá giới hạn của sự nhân nhượng, tới chỗ hàng phục và hợp tác với ma vương. Đấy là những gì thấy được bằng mắt, nghe được bằng tai, và sờ được bằng tay. Còn những chuyện khác kín đáo không cảm, không nghe, không thấy thì sao? Chuyện cụ thể còn không xá chi thì chuyện kín đáo không lẽ người ta lại phải e dè. Chúng ta hẳn chưa quên vụ TGM Stanislaw Wielgus tại Ba-Lan. Theo đánh giá bên ngoài, đức cha Stanislaw là một giám mục vừa học thức vừa đạo hạnh của giáo hội Ba-Lan. Khi vừa đựợc Tòa Thánh bổ nhiệm làm tổng giám mục thủ đô Warsaw của Ba-Lan thì người ta mới phát giác ra ngài là một người đã từng là mật báo viên của tình báo CS Ba Lan. Ngài một mực phủ nhận chuyện đó. Nhưng trước những bằng chứng rõ ràng và cụ thể, cuối cùng ngài đành phải phải thú nhận. Ngay trong buổi lễ tấn phong tại nhà thờ chánh tòa thủ đô Warsaw, đức cha Stanislaw nước mắt chẩy ròng, thú nhận mình là điểm chỉ viên của CS. Sau đó ngài tự ý xin rút lui khỏi chức vụ và được Tòa Thánh đồng ý. Nhân xẩy ra vụ Đ/c Stanislaw, giáo hội Ba Lan đành phải xẻ mình để làm công việc thanh lọc hàng ngũ lãnh đạo của mình. Có ai là Stanislaw trong hàng ngũ lãnh đạo GHVN không? Dư luận không tin là không có. Nếu có thì có cần thiết đến một cuộc thanh lọc như Ba Lan không. Và nếu cần thì chừng nào. Chờ cho đến bao giờ CS xuống lỗ chăng? Việc riêng của giáo hội mà, cần gì phải chờ. Nếu chờ thì e rằng chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, khi mỗi giáo xứ có một cơ sở đảng ủy bí mật hoạt động thì sự việc càng thêm tồi tệ và khó khăn thêm. Nên nhớ hiện nay CS đang khuyến khích và kết nạp vào đảng những người công giáo. Đến lúc tình trạng đó xẩy ra, giáo hội CÔNG GIÁO sẽ không còn tồn tại nữa. Thay vào đó sẽ là một giáo hội khác, gọi cho đúng nghĩa là giáo hội CỘNG GIÁO. Chỉ thêm một dấu nặng thôi. Thật là nhẹ nhàng. Bấy giờ chắc sẽ không còn ai đặt ra vấn đề thanh lọc nữa vì Giáo Hội Công Giáo, như đã nói, đã biến mất rồi. Nếu vạn nhất may mắn mở được cuộc thanh lọc thì sự thể sẽ phải xẩy ra như trước đây Phó TT Trần Văn Hương than về cái trách nhiệm diệt tham nhũng đè nặng trên người cụ: diệt hết tham nhũng rồi thì lấy ai mà làm việc. Cũng vậy, nếu thanh lọc hết rồi thì lấy ai để lãnh đạo giáo hội! Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất
THƯ NGỎ Kính gởi: Hội Đồng Giám Mục Công Giáo tại Việt Nam Nhà Văn Kiêm Aùi LÊ VĂN ẤN
Kính thưa Quý Đức Cha, Con chỉ là một giáo dân tầm thường, trình độ giáo lý cũng tầm thường, và dĩ nhiên cũng rất nhiều tội lỗi như bao nhiêu giáo dân khác. Nhưng trước những sự kiện xảy ra ở quê nhà những năm gần đây, nhất là những ngày gần đây khiến con rất bức xúc. Do đó, sau khi đã tự hỏi mình, cầu nguyện với Chúa và Mẹ La Vang, con thấy con có bổn phận viết bức thư này gởi đến nhị vị Hồng Y, 3 vị Tổng Giám Mục và các Giám Mục trong Hội Đồng Giám Mục Công Giáo tại Việt Nam. Tự hỏi mình chỉ là một giáo dân tầm thường, chỉ là một con chiên sao lại có thể gởi thư lên các Đức Cha trình bày những điều liên quan đến cách hành xử của các Ðức Cha là những chủ chăn đã được Chúa chọn, e phạm thượng chăng? Nhưng con lại nghĩ: mỗi người, trong đó có con đều đã được Chúa Giê Su đổ máu và mạng sống ra để cứu chuộc, và mỗi người đều có bổn phận nói lên sự thật, vì Chúa Giê Su nói Ngài LÀ SỰ THẬT.
Hơn nữa, có những sự việc cần làm mà Thầy Tư Tế không làm, người Sa ma ri làm cũng được Chúa chấp nhận và khuyến khích. Vì vậy, con lấy lý trí của một kẻ bình thường, và những gì con học được từ giáo lý của Giáo Hội mà suy nghĩ và nhận thấy mình phải viết thư này. Con cũng đã nhiều lần cầu nguyện tha thiết với Chúa, nhất là với Mẹ Maira, Mẹ La Vang cho các Chủ Chăn của Chúa ở Việt Nam hành xử như là một Chúa Giê Su thứ 2, và con đã nhớ lại câu “hãy cầu nguyện như mọi sự tùy thuộc vào sự cầu nguyện, đồng thời cũng làm việc như mọi sự đều tùy thuộc vào việc làm”.
Thưa các Đức Cha,
Ngày xưa Chúa Giê Su đã xua đuổi những kẻ buôn bán ra khỏi Đền Thờ vì “nhà Cha ta là nơi cầu nguyện”. Thế mà ngày nay, Đức Tổng Giám Mục Nguyễn Như Thể chấp nhận để cho Cộng Sản biến Nhà Chúa, nơi thờ phượng Chúa thành nhà tù, giam cầm một thừa tác viên linh mục của mình. Nhiều người, lương cũng như giáo đã căn cứ vào cách hành xử của Chúa và của Đức Tổng để cho rằng Đức Tổng đã không còn là Đức Tổng nữa. Con cũng nghĩ như vậy. Ngoài ra, dù là một người ngoài công giáo bị bức hiếp, Đức Tổng cũng có bổn phận binh vực họ, đằng này, một linh mục thuộc quyền, bị đối xử tàn tệ trước mắt Đức Tổng, thế mà Đức Tổng vẫn không có một lời nói công đạo, giáo dân cũng như các công dân Việt Nam khác rất bức xúc, và phê bình, chắc Chúa cũng đồng ý với họ là Đức Tổng đã không có đủ can đảm để có thái độ cần có của một Chủ Chăn. Ðức Tổng cũng thừa biết rằng, không cho Cộng Sản biến Nhà Chúa thành nhà tù, binh vực kẻ bị áp bức là làm chính trị (để đoạt uy quyền), như vậy chỉ có cách giải thích là Ðức Tổng đã sợ Cộng Sản, hay sợ bị mất những đặc ân mà không dám nói lên những điều mà một chủ chăn phải nói. Vị chủ chăn của chúng con đã giao chiên cho sói!
Bao nhiêu năm qua, linh mục Huỳnh Công Minh, một đảng viên Cộng Sản ở Pháp từ trước năm 1975. Sau năm 1975, Việt Cộng đã cho linh mục Huỳnh Công Minh vào quốc hội, vị linh mục này cũng từng công khai xác nhận đã báo cáo linh mục trong Tổng Giáo Phận với Việt Cộng. Ông ta đã ra mặt là một cán bộ Việt Cộng hơn là một linh mục. Thế mà Đức Hồng Y Tổng Giáo Phận Saigon đã để ông ta làm Tổng Ðại Diện trọn đời, một chức vụ mà đáng lẽ Ðức Hồng Y phải giao cho Đức Cha Phụ Tá. Linh mục Huỳnh Công Minh là một đảng viên Cộng Sản, phải chối bỏ Thiên Chúa khi gia nhập Ðảng, tại sao còn vát mặt vào nhà thờ và còn bước lên bàn thờ? Nhưng Đức Hồng Y vẫn để một kẻ đã công khai bỏ đạo điều khiển cả Tổng Giáo Phận! Thánh Gioan Baotixita đã can đảm nói lời công đạo và đã bị chặt đầu. Thấy thánh bổn mạng của mình như vậy, Đức Hồng Y sợ quá phải không?
Ở San Jose, California Hoa Kỳ, mỗi tuần con đều được nghe chương trình truyền thanh Nguồn Sống của giáo xứ St. Patrick đọc những bài giáo lý của Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, nhưng gần nơi Đức Tổng sống, trước mắt Đức Tổng hàng trăm người đi khiếu kiện, kêu oan, nằm ngoài sương gió mùa Đông, đói khát, rách rưới, lạnh lẻo, chưa bao giờ Đức Tổng đoái thương họ, giúp đỡ hay nói một lời an ủi họ, trong khi đó thì những lời của Đức Tổng vang vọng trên đài phát thanh: ai cho một trong những người đó một giọt nước lã cũng như cho Chúa vậy. Họ là Chúa. “Ngôn Hành Tương Phản” không phải là thái độ của những ai theo Chúa Giê Su, nhất là một vị chủ chăn trẻ tuổi như Đức Tổng.
Xin quý Đức Cha nghĩ lại, từ thời lập quốc cho đến bây giờ, có khi nào con gái Việt Nam bị xuất khẩu làm nô lệ tình dục như thời kỳ này, thời kỳ Cộng Sản Việt Nam cai trị dân tộc và thời kỳ các Đức Cha cai quản Giáo Hội? Có đất nước nào mà những trẻ em Việt Nam, có đứa chỉ mới 7, 8 tuổi đã phải tập tành những hành động phục vụ tình dục cho khách, 12 tuổi đã phải hành nghề mãi dâm tại Căm Bốt, có chính phủ nào mà người mình (Việt Nam) bị bày bán như những con vật ở Singapore và Mã Lai, ở Đài Loan v.v… Chắc chắn các Đức Cha không cho những nạn nhân này chỉ là những con vật, không đồng đẳng với các Đức Cha hay con chiên của các Đức Cha! Thế mà Đức Cha vẫn nhắm mắt lại để cho Việt Cộng tiếp tục hành hạ dân tộc. Các Đức Cha đã là những kẻ đồng lỏa vào tội ác này! Đó là sự thật, dù là sự thật tủi nhục, nhưng con phải xác định như vậy. Nếu con nói sai, xin các Đức Cha cho con biết, còn nếu con nói đúng thì chắc chắn những nạn nhân đó sẽ khiếu nại trước mặt Chúa về thái độ đồng lõa của các Đức Cha. Bao nhiêu bất công, bao nhiêu tham nhũng, xảy ra hằng ngày trước mặt các Đức Cha, báo chí của Việt Cộng cũng trích lời những lãnh đạo Cộng Sản chấp nhận những sự thật đau đớn đó. Nhưng các Đức Cha vẫn im lặng! Các Đức Cha vẫn nhận những bổng lộc, ân huệ của những kẻ đang đày đọa con Chúa, những quyền ưu tiên xuất ngoại, những quyền ưu tiên giao thông cho đến những bổng lộc khác mà các Đức Cha đã được Việt Cộng ban phát ứng nghiệm vào câu “chúng đã chia áo ta và bốc thăm để lấy áo ngoài của ta”.
Con không có ý khích động để các Đức Cha nhảy vào vòng chính trị tranh danh đoạt lợi, các Ðức Cha biết điều đó, con chỉ thấy các Đức Cha đã đi quá sai, quá xa con đường của Chúa Giê Su. Con thấy các Đức Cha đã nhận quá nhiều vàng của Chúa mà các Đức Cha chẳng những không làm lợi cho Chúa, đem trả đủ số vàng cho Chúa mà các Đức Cha còn dâng vốn vàng của Chúa cho kẻ thù của Công Lý. Có nhiều người, lương cũng như giáo tự an ủi rằng, có thể các Đức Cha đang có một kế hoạch vẹn tòan nào đó để khi thời cơ thuận tiện sẽ lật đổ chế độ Cộng Sản, hay buộc chúng phải trở lại đường ngay nẻo lành, nhưng riêng con, con không thấy điều đó và con cũng không muốn các Đức Cha làm điều đó, vì Giáo Hội được gọi là Công Giáo: công khai mọi chuyện, không giả dối, không âm mưu. Giáo lý không có khoản nào điều nào nói chuyện đó, Chúa Giê Su chưa bao giờ dạy điều đó.
Chúa đã cho các Đức Cha thấy những cảnh con Chúa bị hành hạ, đày đọa trong các trại giam, trong các vũ trường, động mãi dâm và ở ngoại quốc. Hằng ngày, hằng giờ, trên internet, trên radio, trên báo chí, và ngay cả trước mắt các Đức Cha, cũng như Cộng sản đã công khai nhìn nhận các tội ác đang diễn ra, nhưng Cộng Sản vẫn tiếp tục các tội ác này. Các nạn nhân đang chờ đợi các Đức Cha can thiệp để được giải thoát, hoặc ít ra cũng được một lời an ủi, vì họ còn khốn đốn hơn người giàu có cần một giọt nước của Lazaro đang ngồi trong lòng Abraham. Các Đức Cha đã không nhỏ cho họ giọt nước đó, tức là một lời nói công đạo. Những tên Cộng Sản cũng đang chờ các Đức Cha rao giảng lời Chúa để họ ăn năn trở lại, nhưng các Đức Cha vẫn im lặng. Sự im lặng này là sự đồng lõa với tội ác. “Em ngươi đâu?” Chúa sẽ hỏi các Đức Cha như vậy như Ngài đã hỏi Cain. Chúa đang chờ đợi sự U-Turn (quay lại 180 độ như lời rao giảng của Đức Tổng Ngô Quang Kiệt trong mùa chay) của các Đức Cha.
Có lẽ Chúa biết các Đức Cha còn đang do dự, còn đang run sợ trước nanh vuốt Cộng Sản, hay các Đức Cha còn muốn xuất ngoại xin tiền Việt kiều. Cho nên, Ngài đã lấy chính hình ảnh Ngài để kêu gọi các Đức Cha U turn. Đó là tượng Pieta đã bị Cộng Sản công khai đập bể. Cảnh tượng này đã đánh động vào lòng thương yêu Chúa của hàng ngàn người lương cũng như giáo tại địa phương. Những cuộc viếng thăm của các tầng lớp dân chúng là những lời kêu gào của chính Chúa Giê Su, xin các Đức Cha U turn.
Trước dân tộc, trước Giáo Hội, cuộc hành trình của các Đức Cha không phải đi về Nước Trời mà đi về phía đối nghịch, xin các Đức Cha quay trở lại trước khi quá trễ. Thiên Chúa có thể biến những cục đá thành con cái Abraham, nhưng lúc đó, con cái thật của Abraham đi về đâu?
Tiếng kêu oán than của cả dân tộc phải sống trong bất công, tàn ác nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam và xã hội Việt Nam đã đi lần vào suy thoái, tội lỗi, cũng không cảm động được lòng dạ đã khô cứng của các Đức Cha, thì nay, chính hình ảnh đau thương của Chúa (Pieta) đã bị đập bể trước mắt các Đức Cha. Nếu lần cảnh tỉnh gần như trực tiếp này của Chúa vẫn không sao xoay chuyển được lòng dạ của các Đức Cha, chắc chắn các Đức Cha cũng biết lời nguyền rủa nào dân tộc dành cho các Đức Cha và hình phạt nào Thiên Chúa dành cho các Đức Cha.
Đang trong mùa Chay Thánh, xin các Đức Cha xé lòng, đừng xé áo. Hãy can đảm làm một cuộc U-Turn, Chúa đang đợi các Đức Cha. Mẹ Maria, Mẹ La Vang đang khóc lóc, đang đau đớn như khi ôm xác Con Yêu Dấu của Ngài được diễn tả trong tượng Pieta:
“Còn gì thảm khốc bằng nhìn mặt Mẹ, Thương ôi! Cũng vì tội con đã phạm”
Con Mẹ đã chết rồi mà người ta còn đánh đập tan nát, tan nát luôn cả Mẹ!
Xin các Đức Cha đọc lại 2 câu hát này và đừng cứng lòng nữa. Các thánh tử đạo Việt Nam cũng đang khóc lóc, xin các Đức Cha đừng phụ lòng tổ tiên. Xin Chúa Thánh Thần ban ơn can đảm cho các Đức Cha trở lại thành kẻ chăn chiên đích thực, không phải kẻ chăn thuê . San Jose, California – Hoa Kỳ, tuần thứ 2 Mùa Chay 2007
Micae Lê Văn Ấn
CẢM NGHĨ CỦA MỘT NGƯỜI KHÔNG CÔNG GIÁO Nam Dao Tuy là một người ngoại đạo tôi vẫn không tránh khỏi nỗi đau tê tái pha lẫn phẫn uất lo âu khi nhìn bức hình chụp tượng Đức Mẹ Sầu Bi ở núi Gò, giáo xứ Đồng Đinh, bị nhà nước Cộng sản Việt Nam đập vỡ đầu và tay chân Mẹ và Đức Chuá Giêsu vào ngày 27/1/2007 vừa qua. Một nỗi đau ngút ngàn khó tả. Tôi uất đau khi nghĩ đến những giây phút tên đao phủ trợn mắt nghiến răng cầm búa đập cho đến khi đầu Đức Mẹ Sầu Bi lià khỏi cổ. Tôi đau khi nhìn thấy hài nhi Chúa Giêsu dù chỉ là một bức tượng vô tri vô giác cũng vẫn bị kẻ tàn ác trả thù đập cho vỡ đầu. Một sự trả thù mà tôi cho là ti tiện và không cần thiết bởi vì ai mà chả biết rằng một bức tượng vô tri vô giác không có đủ khả năng làm hại một con kiến chứ đừng nói chi đến chuyện làm tổn thương những kẻ nắm quyền. Cũng như nó đâu có nói được tiếng người để mà bôi xấu chế độ hay sách động đồng bào chống lại nhà nước để đến nỗi phải bị trừng phạt?
Càng đau tôi lại càng lo cho sự sống còn của quê hương mình. Tôi lo cho tương lai nước Việt sẽ đi về đâu khi mà những người lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam ngày càng mất nhân tính lẫn lương tâm tối thiểu của một con người. Ngoài những tội ác tầy trời trong quá khứ như cải cách ruộng đất, Tết Mậu Thân 1968, trại cải tạo v.v... đã đưa đến hàng triệu cái chết oan ức, không những kẻ lãnh đạo không chiụ xám hối mà họ lại vẫn cứ tiếp tục gia tăng oán thù cho tới ngày hôm nay. Những vết chém trả thù vong linh thuyền nhân trên hai bia Paulo Bidong và Galang vẫn chưa làm cho họ hài lòng hay sao? Làm nhục vong linh chiến sĩ Việt Nam Cộng Hoà và người dân miền Nam qua hành động dân sự hóa nghiã trang Quân đội vẫn chưa đủ làm cho họ hả dạ hay sao? Người chết họ không tha và người sống cũng chẳng thương. Để rồi ngày hôm nay lòng hận thù đó lại đổ lên đầu một bức tượng vô tri vô giác là Mẹ Sầu Bi. Một người Mẹ Tinh Thần được cả nhân loại tôn vinh là biểu tượng của lòng Từ bi.
Hành động ti tiện đập phá biểu tượng của lòng từ bi không những là một chỉ dấu đi ngược lại tinh thần hoà giải mà nó còn nói lên dã tâm leo thang hận thù của chế độ. Và như thế số phận dân tộc Việt Nam sẽ đi về đâu? Ai sẽ là người đứng lên bảo vệ mạng sống cho người dân thấp cổ bé họng khi mà những kẻ cầm cán cân công lý lại chính là những tên đao phủ? Ai sẽ là người bảo vệ đời sống tâm linh của người dân khi mà bạo chúa nhắm mắt để cho những hung thần nô bộc kiểu Đinh Minh Uy tác ai tác quái. Việc Đinh Minh Uy đập vỡ tượng Đức Mẹ Sầu Bi chỉ đúng 4 ngày sau khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hội kiến Đức Giáo Hoàng và Quốc Vụ Khanh Toà Thánh Vatican tại Rôma nào có khác chi một cái tát dằn mặt Đức Giáo Hoàng và cũng là để răn đe giáo dân Việt Nam ở bên nhà.
Ngày hôm nay, hành động đập vỡ tượng Đức Me Sầu Bi đã trở thành hồi chuông báo động giúp cho đồng bào nhìn thấy rõ cái đuôi chồn "hòa giải" của con hồ ly tinh Cộng sản Việt Nam. Quả đúng thế làm sao người dân có thể tin vào lời đường mật "Khép quá khứ, nối vòng tay lớn hướng về tương lai, hoà giải dân tộc ..." khi mà những kẻ chiến thắng vẫn tiếp tục đào những hố sâu hận thù trong lòng dân tộc. Đại trai đàn nào có thể giải oan cho vong linh người chết oan và người sống khi mà chính kẻ lãnh đạo chỉ thích say men chiến công trả thù người sống lẫn người chết. Một sự trả thù ti tiện trên thể xác lẫn tâm linh con người Việt Nam!
Trong ngày đầu xuân Đinh Hợi 2007, tuy quê hương nghìn trùng xa cách, tôi xin gửi một vòng hoa kính viếng Đức Mẹ và Đức Chúa Giêsu, bày tỏ nỗi đau thương và xin được phép chia sẻ niềm đau chung với toàn thể giáo dân ở quê nhà.
Bạo chúa dù có phá hủy được hàng triệu bức tượng Đức Mẹ Maria nhưng họ không thể nào giết được sự thương yêu thờ kính Mẹ Maria trong lòng tôi, trong lòng giáo dân và đồng bào.
Nam Dao
|
| | | ĐỨC TÂN GIÁO HOÀNG BENEDICT XVI VÀ TẦM ẢNH HƯỞNG TỚI TÌNH HÌNH VIỆT NAM
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Chủ đích của bài này là muốn nhìn xem tầm ảnh hưởng tới tình hình Việt Nam với con người và Lập trường của Hồng Y Joseph RATZINGER, nay được bầu làm Giáo Hoàng, Lãnh đạo tối cao của Giáo Hội Công Giáo hoàn cầu.
TÂN GIÁO HOÀNG VỚI TÊN BENEDICT XVI
Trong Lịch sử bầu Giáo Hoàng, chưa lần nào bầu lẹ như lần này. Các nhà bình luận đưa ra 4 lý do chính sau đây: => Hồng Y Joseph RATZINGER, nhà Thần học nổi tiếng, đã được các Hông Y biết tới nhiều. => Ngài là cánh tay phải của Cố Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II. Hồng Y đoàn muốn sự nối tiếp của Cố Giáo Hòang => Trước những trào lưu mới tục hóa Tôn giáo, Lập trường bảo vệ Tín Lý Công giáo của Hồng Y Joseph RATZINGER là vững chãi nhất. => Lớp tuổi trẻ qua sự tạo dựng của Cố Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II cần những điểm tựa vững chắc trước những trào lưu có thể làm lung lay Đức Tin.
Lựa chọn Giáo Hoàng Tin Vatican (Vis 19/04/2005) - Vào khoàng 6 giờ 15 chiều ngày thứ Ba, ngày 19 tháng 4 năm 2005, giờ Roma, tức 11 giờ 15 tối thứ Ba, ngày 19/04/2005, giờ Việt Nam, chuông Đền Thờ Thánh Phêrô vang dội và một làn khói trắng đã thoát ra từ ống khói của Nhà Nguyện Sistina, dân chúng vui mừng vỗ tay và càng lúc càng đông từ khắp nơi tuôn tới hồi hộp đứng chờ tuyên bố tên của vị tân Giáo Hoàng vừa được 115 vị Hồng Y tuyển chọn. Vào khoảng 6 giờ 40 chiều thứ Ba, ngày 19/04/2005, mọi người vui mừng lắng nghe báo tin, Đức Hồng Y Josef Ratzinger, người Đức, được bầu làm Giáo Hoàng thứ 265 của Giáo Hội Công Giáo, với tên hiệu là Benedict XVI.
Tiểu sử của Tân Giáo Hoàng Đức Joseph Ratzinger, niên trưởng Hồng Y Đoàn, nguyên tổng trưởng Bộ Giáo Lý Đức Tin, chủ tịch Ủy Ban Tòa Thánh về Thánh Kinh, chủ tịch Ủy Ban Thần Học Quốc Tế, sinh ngày 16/4/1927 tại Marktl am Inn, Đức quốc. Ngài được thụ phong linh mục ngày 29/6/1951.
Thân phụ ngài là một cảnh sát viên xuất thân từ một gia đình nông dân miền Hạ Baviera. Thời thiếu niên, ngài theo học tại Traunstein và bị gọi nhập ngũ phục vụ với tư cách quân nhân dự bị trong lực lượng phòng không Đức quốc xã vào những tháng sau cùng của Thế Chiến Thứ Hai. Sau chiến tranh, từ 1946 đến 1951 ngài theo học Triết Học và Thần Học tại Đại Học Munich. Sau khi được thụ phong linh mục năm 1951 ngài tiếp tục học Cao Học tại Traunstein. Năm 1953, ngài được cấp bằng Tiến Sĩ Thần Học với đề tài: "Dân Chúa trong học thuyết của Thánh Augustinô về Giáo Hội". Bốn năm sau đó, ngài trở thành Giáo Sư Đại Học. Ngài dạy Tín Lý và Thần Học Căn Bản tại Viện Cao Học Freising, sau đó tại Bonn từ 1959 đến 1969, Munster từ 1963 đến 1966, Tubinga từ 1966 đến 1969. Từ năm 1969, ngài là Giáo Sư Thần Học Tín Lý và Lịch Sử Tín Lý tại Đại Học Regensburg và là phó Giám Đốc viện Đại Học này. Năm 1962, lúc 35 tuổi ngài đã rất nổi tiếng trên thế giới và trở thành cố vấn cho Tòa Thánh tại Công Đồng Chung Vatican II, cũng như cố vấn cho Đức Hồng Y Joseph Frings, lúc ấy là Tổng Giám Mục Cologne. Trong vô số các tác phẩm của ngài, nổi tiếng nhất là cuốn "Nhập Môn Kitô Giáo" xuất bản năm 1968 và cuốn "Tín Lý và Mạc Khải" tổng hợp các suy tư, bài giảng và tiểu luận dành riêng cho việc mục vụ xuất bản năm 1973. Tháng 3 năm 1977, Đức Giáo Hoàng Phaolô VI bổ nhiệm ngài là Tổng Giám Mục Munich và Freising. Ngài được tấn phong ngày 28/5/1977. Liền đó, ngài được Đức Giáo Hoàng Phaolô VI tấn phong Hồng Y ngày 27/6/1977. Ngày 25/11/1981, Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II cử ngài giữ chức tổng trưởng Bộ Giáo Lý Đức Tin, chủ tịch Ủy Ban Tòa Thánh về Thánh Kinh, và chủ tịch Ủy Ban Thần Học Quốc Tế Ngài đã từng là phát ngôn viên tại Thượng Hội Đồng Giám Mục kỳ 5 (1980), chủ tịch Đại Biểu tại Thượng Hội Đồng Giám Mục kỳ 6 (1983). Ngài được bầu làm phó niên trưởng Hồng Y Đoàn ngày 6/11/1998. Ngày 30/11/2002, Đức Thánh Cha đã phê chuẩn việc các Hồng Y bầu ngài là niên trưởng Hồng Y Đoàn. Trong 6 năm (1986-1992), ngài đã là chủ tịch Ủy Ban Soạn Thảo Sách Giáo Lý Giáo Hội Công Giáo. Tại giáo triều Rôma, ngài là thành viên: - Bộ Quan Hệ với Các Dân Nước. - Bộ Giáo Hội Đông Phương, Bộ Phụng Tự và Kỷ Luật Bí Tích, Bộ Giám Mục, Bộ Rao Giảng Tin Mừng Cho Các Dân Tộc, Bộ Giáo Dục Công Giáo. - Hội Đồng Tòa Thánh về Hiệp Nhất Các Tín Hữu Kitô, Hội Đồng Tòa Thánh đặc trách Văn Hóa. - Ủy Ban Châu Mỹ La Tinh và Ủy Ban Giáo Hội Chúa.
LẬP TRƯỜNG CỦA CON NGƯỜI HỒNG Y JOSEPH RATZINGER
Đức Hồng Y COTTIER, Thụy sĩ, cố vấn thường trực của Cố Giáo Hoàng Gioan-Phaolô nay đã về hưu, từng biết Hồng Y Joseph RATZINGER, đã tả Hồng Y Jos.RATZINGER là một người sống đơn giản, khiêm nhường. Linh mục Paul VALADIER, Giáo sư Phân Khoa Dòng Tên tại Paris, nói rằng mặc dầu Hồng Y Joseph RATZINGER trước công chúng, tỏ ra lạnh lùng, nhưng trong những thảo luận tư, Ngài là người lưu ý lắng nghe, tươi cười và rất tế nhị. Tìm hiểu về con người và Lập trường của Hồng Y Joseph RATZINGER để thấy tầm ảnh hưởng của con người này khi trở thành Lãnh đạo tối cao của Giáo Hội Công Giáo hoàn vũ.
Con người của Hồng Y Joseph RATZINGER Linh mục Paul VALADIER, trong cuộc Phỏng vấn của báo L’EXPRESS, tuần từ 25.04—01.05.2005, đã trình bầy hai khía cạnh của con người Hồng Y Joseph RATZINGER: đó là con người TRÍ THỨC và con người GIÁO ĐIỀU.
Con người TRÍ THỨC (Intellectuel) Hồng Y Joseph RATZINGER là Giáo sư Thần học của nhiều Đại Học. Luận án Tiến sĩ của Ngài là về Thánh AUGUSTIN, một Vị Thánh lớn của Giáo Hội. Nhưng Thánh AUGUSTIN đã là người sống cuộc sống trần thế rất sôi nổi. Một số Triết gia Hiện sinh đã nói nhiều về cuộc sống thế tục hiện sinh của Thánh AUGUSTIN. Luận án Tiến sĩ của Hồng Y Joseph RATZINGER chắc chắn tìm hiểu những khía cạnh hiện sinh này của Thánh AUGUSTIN. Là Giáo sư Thần Học của nhiều Đại Học, và với thái độ của một nhà Trí thức, tinh thần tìm hiểu và đón nhận những khía cạnh khác nhau của đời sống tôn giáo phải có trong con người của Hồng Y Joseph RATZINGER. Con người Trí thức ấy phải mang tinh thần cởi mở trước những trào lưu tư tưởng mới.
Con người GIÁO ĐIỀU (Doctrinaire) Nhưng đứng về phương diện Tín Lý Công Giáo, thì Hồng Y Joseph RATZINGER lại tỏ là con người Giáo điều. Con người Giáo điều là con người khăng giữ những điều mình tin và chấp nhận. Giáo sư Paul VADADIER phân biệt rằng một con người Giáo điều mà không trí thức, rất dễ trở thành độc đoán, độc tài, bắt người khác phải theo mình, trong khi ấy con người Giáo điều mà Trí thức là con người giữ vững lòng tin của mình sau khi đã lắng nghe, tìm hiểu và nhận ra sự thật của lòng tin của mình. Chính khía cạnh Trí thức của con người Hồng Y Joseph RAZINGER làm cho con người Giáo điều của Ngài có sự lắng nghe những mới mẻ. Nhưng những mới mẻ theo thời gian này rất khó lay chuyển những điều mà Hồng Y đã xác tín. Nhận xét sự biến chuyển của Hồng Y Joseph RATZINGER Người ta đã nhận xét Hồng Y Joseph RATZINGER ở ba giai đoạn biến chuyển: => Khi Đức Tổng Giám Mục Cologne, Joseph FRINGS, chọn Giáo sư Thần Học Joseph RATZINGER làm chuyên viên cho mình trong Công Đồng Vatican II, thì nhà chuyên viên này được coi là có khuynh hướng cấp tiến (progressiste). Đây là khía cạnh trí thức của con người Joseph RATZINGER ở thời điểm có những nhen nhún xáo động, đòi hỏi của tuổi trẻ thời ấy. Hồng Y Joseph RATZINGER đã nói nhiều sau này về những năm 1968 của tuổi trẻ. => Khi Hồng Y Joseph RATZINGER làm việc tại Roma, nhất là về việc bảo vệ Đức Tin, thì người ta nhận thấy nơi Ngài hình ảnh của con người Giáo điều, mệnh danh Ngài là con người bào thủ (conservateur). => Trong thời gian là cánh tay phải của Cố Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II, với sự cởi mở của Cố Giáo Hoàng, Hồng Y Joseph RATZINGER chịu những ảnh hưởng, nghĩa là khía cạnh trí thức nơi Ngài làm việc nhiều hơn. Qua những bài nói mới đây nhất khi Ngài lên làm Giáo Hoàng, người ta bắt đầu nghĩ rằng vị Tân Giáo Hoàng không phải hoàn toàn bị gán cho chữ bào thủ nữa. Con người trí thức sẽ làm việc và có thể có những biến chuyển mở rộng căn bản.
Lập trường về một số vấn đề thời đại
Lập trường của Hồng Y Joseph RATZINGER rất rõ rệt về những vấn đề sau đây của thời đại: => Vấn đề ly dị: Ngài không chấp nhận => Vấn đề phá thai: Ngài không chấp nhận => Vấn đề Gia đình: Ngài coi Gia đình là nền tảng của bộ mặt xã hội. Tại gia đình, Đức tin được nuôi dưỡng. => Lập gia đình đồng phái: Ngài không chấp nhận => Nữ giới làm Linh mục: Ngài không chấp nhận => Aâu châu văn hóa: Ngài nói rằng Aâu châu là một châu về Văn hóa, chứ không phải về Địa lý, vì vậy Ngài thấy Thổ Nhĩ Kỳ nhập vào Liên Aâu sẽ có những việc rắc rối. TẦM ÀNH HƯỞNG TỚI TÌNH HÌNH VIỆT NAM
Đức Hồng Y Joseph RATZINGER là người Đức, đã sống qua thời Đức quốc xã, đã sống trong một Nước bị chia đôi như Việt Nam: một nửa là Cộng sản, một nửa theo chế độ Tự do. Ngài đã sống qua những trào lưu đòi hỏi của tuổi trẻ vào những năm 1968. Đồng thời trong nội bộ Giáo Hội Công Giáo, Ngài đã đã nhắc nhiều đến khuynh hướng Tôn giáo Giải phóng của Nam Mỹ châu. Những trào lưu này đã bị ảnh hưởng của tuyên truyền của Cộng sản. Chính Ngài cũng chứng kiến những sụp đổ của Đế quốc Cộng sản mà những trào lưu vừa nói trên đã bị ảnh hưởng. Khi được hỏi về Phong trào Thế tục hoá (Laicisation) mà dẫn đầu là Nước Pháp, Ngài tuyên bố :“Chúng tôi chống lại chủ trương Thế tục hóa như ý thức hệ. Việc này đưa đến nhốt Giáo Hội và nhóm chủ quan. Luồng tư tưởng này mong muốn rằng đời sống công cộng không được ảnh hưởng bởi thực tế Ky tô giáo và Tôn giáo (Ce courant de pensée souhaite que la vie publique ne soit pas touchée par la réalité chrétienne et religieuse). Một sự tách rời như vậy mà tôi coi như “trần tục hóa“ tuyệt đối, chắc chắn sẽ là điều nguy hiểm cho bộ mặt tinh thần, luân lý và nhân bàn của Aâu châu“(L’EXPRESS tuần 25.04—01.05.2005 trang 23). Việc đẩy mạnh Trần tục hóa này đưa đến những đòi hỏi có thể đi ngược với Tin lý Cộng giáo như Phá Thai... Với con người của Hồng Y Joseph RATZINGER, với địa vực và thời đại sống của Ngài và với những trào lưu tư tưởng như vừa trình bầy trên, Đức Tân Giáo Hoàng chắc phải có những thái độ với tình hình xã hội và tôn giáo dưới chế độ Cộng sản hiện hành ở Việt Nam.
Chúng ta nhìn những thái độ của Đức Tân Giáo Hoàng
ở những khía cạnh sau đây:
Không Hòa giải Hòa hợp giữa Sự thiện và Sự dữ Đức Cố Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II có lòng nhân từ và có thể có những nhân nhượng. Nhưng với Giáo Hoàng BENEDICT XVI, một người Đức và một con người nhất quyết với những gì đã tin, thì Ngài không thể chấp nhận một sự nhân nhượng pha trộn sự Dữ với sự Thiện. Đối với Ngài, để có thể đối thoại với người khác, thì chính mình phải thật vững về Lập trường của mình trước đã. Đối thoại để củng nhau tìm ra đường lối hay hơn, thì mình phải giữ vững bản lãnh mình. Đối thoại không có nghĩa là ba phải. Hoà Hợp Hòa giải không có nghĩa là Xấu sống chung với Tốt lẫn lộn. Quan điểm của Ngài về Trần tục hóa rất rõ rệt. Ngài đã chứng kiến những thất bại của trào lưu Tôn giáo Giài phóng của Nam Mỹ. Việc Hòa hợp Hòa giải giữa Tôn giáo và chế độ độc tài Cộng sản vô thần là điều đi quá xa với Lập trường của Ngài.
Thái độ đối với việc can thiệp của Cộng sản vào nội bộ Giáo Hội
Với Tân Giáo Hoàng BENEDICT XVI, Ngài sẽ không phải là người chấp nhận sự can thiệp trắng trợn của chế độ Cộng sản vào tổ chức nội bộ Giáo Hội Công Giáo Việt Nam. Cụ thể là việc chọn lựa Giám Mục. Với con người Giáo điều và Trí thức của Hồng Y Joseph RATZINGER, Ngài khó lòng bị ảnh hưởng bởi áp lực của quyền hành Thế tục can thiệp vào việc chọn lựa Giám Mục. Một số những kềm kẹp Giáo Hội sẽ được Ngài đề cập tới mạnh hơn và dứt khoát hơn là Đức Cố Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II.
Thái độ đối với những Giáo gian quốc doanh
Những thành phần Giáo gian quốc doanh hiện nay tại Việt Nam, ngay cả trong Hàng Giám Mục, làm tay sai để tục hóa Giáo dân, chạy theo những Tổ chức dưới quyền điều khiển của Đảng Cộng sản, chắc chắn có những quan tâm cứng rắn của con người Hồng Y Joseph RATZINGER, nay là Lãnh đạo tối cao của Giáo Hội Công Giáo Hoàn vũ. Đức Tân Giáo Hoàng chắc chắn không chấp nhận những Giám mục hay Linh mục cho phát truyền đơn về việc Phá thai tại khuôn viên Nhà Thờ Công Giáo.
Hội Đồng Giám Mục Việt Nam trở thành hợp nhất hơn
Con người của Hồng Y Joseph RATZINGER là con người rõ ràng và cứng rắn trong Niềm Tin của mình. Một số thành phần trong Hàng Giám Mục Việt Nam bị ảnh hưởng bởi những ý tưởng “xã hội chủ nghĩa“ với“Đức Tin Giải phóng“. Chính những Giám mục này đã bị Cộng sản lợi dụng và làm chia rẽ sự đoàn kết của Hàng Giám Mục Việt Nam. Với Lập trường rõ rệt và cứng rằn của Đức Tân Giáo Hoàng, Ngài chắc chắn lưu ý những Giám Mục về con đường đang theo, nghĩa là kéo họ về với Lập trường vững chắc của Giáo Hội chứ đừng pha trộn lạc loài. Đây là điểm sẽ làm cho Hàng Giám Mục Việt Nam đoàn kết chặt chẽ với nhau. Hàng Giám Mục đoàn kết, Lực Lượng Công Giáo sẽ trở thành mạnh để dứt khoát trước áp bức của sự Dữ.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
|
| |
|  | |
|
|   |
|